Chương 513: Nỗi Sợ Hãi
Lord of Mysteries · motngaykhongmua · 747 chương · ~29 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Volume 3: Traveler Nếu mình tiếp tục bới móc sâu hơn, rất có thể mình đã thu hút sự chú ý của Cứu Thục Tường Vi hoặc thậm chí là Thiên Sứ Đỏ đang ẩn náu nào đó... Đã bao nhiêu lần mình khiêu vũ bên bờ vực thẳm rồi... Thật may là mình đã kiềm chế được sự bốc đồng và tò mò về những hiện tượng quái gở ở quán ăn Chanh Xanh và trạm bưu điện...
Klein thu hồi ánh mắt lại, nhận ra rằng chiếc Trâm Cài Mặt Trời cũng chẳng thể ngăn nổi một lớp mồ hôi lạnh toát rịn ra sau lưng mình.
So với sự giáng thế của True Creator, thì mối nguy hiểm ngầm chưa được kích nổ này còn khủng khiếp hơn gấp bội. Ít nhất thì, Klein không khỏi mường tượng ra viễn cảnh tồi tệ nhất nếu như anh đạp tung cánh cửa bưu điện, hay lén lút vòng ra đằng sau, trèo qua cửa sổ để đột nhập vào trong.
Anh liên tục tưởng tượng ra đủ thứ viễn cảnh kỳ quái và rùng rợn, khiến bản thân cũng phải toát mồ hôi hột.
Cùng lúc đó, anh quyết định sẽ điều chế Nước Thánh Mặt Trời cho những hành khách đã dùng bữa ở Cảng Bansy đêm qua, nhằm đề phòng bất kỳ mối nguy hiểm ngầm nào còn sót lại.
"Có chuyện gì vậy?" Elland nhận ra sự bất thường của Gehrman Sparrow.
"Tôi vừa nhớ ra một chuyện." Klein vận dụng năng lực của Clown để duy trì vẻ mặt bình thản, nhưng trong thâm tâm anh đang thầm cảm tạ trời đất vì tối qua đã không làm liều và giờ đây đã bình an vô sự rời khỏi Cảng Bansy.
Còn về những bí mật liên quan đến Cứu Thục Tường Vi và Vua Thiên Sứ, trong đầu anh lúc này chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất: Phải báo cáo ngay lập tức!
Nếu không báo cáo, chẳng lẽ anh định để bọn chúng ăn mừng năm mới 1351 sao?
Nếu anh chọn cách giấu nhẹm sự thật và chờ cho đến khi đạt được một Danh Sách đủ cao hoặc có đủ thực lực để tự mình khám phá rồi ôm trọn phần thưởng, thì Klein cảm thấy mình sẽ phải sống trong sự dằn vặt khôn nguôi và gánh chịu một gánh nặng tâm lý khổng lồ nếu trong khoảng thời gian đó có bất trắc gì xảy ra, khiến mối nguy hiểm bị kích hoạt sớm hơn dự kiến, hoặc nếu những tàn dư của bọn dị giáo kia lại tiếp tục sát hại những hành khách vô tội hết người này đến người khác.
Điều đó sẽ chỉ đẩy anh đến gần hơn với bờ vực mất kiểm soát mà thôi.
Tất nhiên, việc báo cáo vấn đề này cần phải được thực hiện một cách khôn khéo và thận trọng. Klein đâu có ngu ngốc đến mức đi nói toẹt ra với Elland hay gửi một bức thư nặc danh cho Giáo hội Bão Táp, làm thế chẳng khác nào tự rước họa vào thân. Thứ nhất, chính quyền chắc chắn sẽ điều tra cặn kẽ lai lịch của Gehrman Sparrow, và mọi thứ có thể dễ dàng bị phanh phui nếu bọn họ làm đến cùng. Thứ hai, thân phận này có thể sẽ lọt vào tầm ngắm của Cứu Thục Tường Vi, và từ đó thu hút sự truy sát của một Vua Thiên Sứ.
Kế hoạch của Klein là mượn thân phận The World để bóng gió về những điều bất thường ở Cảng Bansy trong buổi Tụ họp Tarot diễn ra vào hai ngày tới. Sau đó, anh sẽ để The Fool khéo léo đề cập đến Cứu Thục Tường Vi và một Vua Thiên Sứ. Với tư cách là một thành viên của Giáo hội Bão Táp, The Hanged Man hiển nhiên sẽ biết mình cần phải làm gì tiếp theo.
Đây sẽ là cơ hội ngàn vàng để anh ta lập công chuộc tội!
Về phần máu của hậu duệ trực hệ thuộc gia tộc Medici, Klein thậm chí còn chẳng thèm đoái hoài tới, bởi vì cả anh và Sharron đều không hề có ý định giải thoát cho ác linh trong khu di tích dưới lòng đất.
Nhận thấy Gehrman Sparrow rõ ràng không muốn đào bới lại quá khứ của mình, Elland cười khúc khích, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ màu đen rồi ném cho anh.
Klein đưa tay bắt lấy nó, dùng ánh mắt để bày tỏ sự khó hiểu của mình.
"Bong bóng của con murloc đấy. Nó có thể dùng để chế tạo vật phẩm. Thứ này cực kỳ hữu dụng trên biển."
Vật liệu Phi Phàm của một con murloc... Đáng giá hơn 150 bảng... Thuyền trưởng này cũng hào phóng ra phết...
Klein suýt chút nữa thì quên béng mất Gehrman Sparrow nên phản ứng thế nào trong tình huống này.
May mắn thay, anh đã có thừa kinh nghiệm trong việc đóng vai. Anh lập tức sa sầm mặt mũi và nói: "Tôi cứu ông không phải vì phần thưởng."
Elland bật cười và đáp: "Tôi đưa cho cậu thứ này đâu phải là để đền ơn cứu mạng.
"Chẳng phải bây giờ chúng ta đã là bạn bè rồi sao? Chẳng nhẽ giúp đỡ một người bạn bù đắp những thiếu sót của bản thân khi cậu ta không có những món đồ như vậy lại là chuyện bất thường à?"
Ông nói nghe cũng có lý đấy chứ...
Klein cầm chặt chiếc hộp đen nhỏ trong tay và giữ im lặng vài giây. Cuối cùng, anh gật đầu.
Elland đưa tay lên che miệng ngáp một cái rồi cởi chiếc mũ hình chiếc thuyền ra.
"Tôi phải về phòng ngủ bù đây. Hẹn gặp lại cậu vào buổi trưa nhé."
Klein gật đầu chào hỏi một cách lịch sự rồi dẫn Danitz đi thẳng về Phòng 312.
Anh thấy Donna và Denton đã dậy từ sớm và đang đứng chờ trước cửa phòng.
"Chú Sparrow ơi, chú đang cầm cái gì trên tay thế ạ?" Donna tò mò hỏi.
Klein không nói gì mà trực tiếp mở nắp chiếc hộp gỗ đen nhỏ ra.
Bên trong được lót một lớp nhung đen tuyền, và nằm chễm chệ ở chính giữa là một vật thể trong suốt, tròn xoe trông hệt như một viên ngọc quý. Nó mang một sắc xanh lam nhạt với thứ ánh sáng sóng sánh như nước lan tỏa ra xung quanh.
"Hôm đó, cái... của con murloc." Denton ngẫm nghĩ một lúc rồi thốt lên.
"Bong bóng!"
Đúng lúc này, theo hiệu lệnh của Klein, Danitz mở cửa phòng ra.
Donna tung tăng bước vào trong trong khi giấu nhẹm hai tay ra sau lưng.
Cô bé đang cầm một xấp tiền mặt dày cộp gồm những tờ tiền mệnh giá mười bảng và năm bảng trộn lẫn vào nhau.
"Bố mẹ cháu, chú Cleves và gia đình chú Timothy nhờ cháu chuyển số tiền này cho chú. Tổng cộng là 150 bảng ạ!" Donna nở một nụ cười tươi rói.
"Họ nói rằng chừng này chẳng là gì so với lòng biết ơn của họ cả; nó chỉ là chút đỉnh để bù đắp cho những món đồ mà chú đã dùng, ờm... Những thứ đó chắc đắt lắm phải không ạ?"
"Cũng tàm tạm." Klein suy nghĩ một lát, rồi quyết định nhận lấy khoản tiền 150 bảng này để ông Urdi và những người bình thường khác không cảm thấy áy náy.
Thấy chú Gehrman Sparrow đút xấp tiền mặt cùng chiếc hộp gỗ đen nhỏ vào túi, Donna thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng hoàn thành được nhiệm vụ mà bố mẹ giao cho.
Cô bé nhanh chóng nhập vai và tìm về với mục đích thực sự của chuyến thăm này. Cô bé vừa tò mò vừa sợ hãi hỏi: "Chú Sparrow ơi, những con quái vật đêm qua là gì vậy ạ? Những câu chuyện ma quỷ là có thật sao? Chú sinh ra đã có khả năng nhảy ra từ trong lửa và triệu hồi ánh sáng ạ? Đó là ma thuật hay phép phù thủy thế chú?"
Dừng lại, dừng lại, dừng lại đi, cháu hỏi nhiều quá rồi đấy...
Klein, người không thể chịu đựng thêm sức ép nào nữa, bèn tháo chiếc Trâm Cài Mặt Trời ra rồi ném uỵch xuống chiếc bàn làm việc trong phòng khách. Đồng thời, anh bâng quơ trả lời.
"Chúng được gọi là sức mạnh Phi Phàm; những thứ có được thông qua một số nghi thức và ma dược nhất định.
"Rất nhiều câu chuyện ma quỷ đều có nguyên mẫu của nó, và những con quái vật đêm qua là sản phẩm của một nghi thức tà ác.
"Còn lại thì cháu cứ hỏi anh ta đi."
Klein liếc xéo sang Danitz.
"Thật là kỳ diệu..." Denton và Donna đồng thanh thốt lên.
Sau đó Donna nói tiếp, đôi mắt sáng rực lên: "Chú Sparrow ơi, chú hệt như 'siêu nhân' mà Hoàng đế Roselle từng miêu tả vậy!
"Chúng cháu... chúng cháu có thể trở thành những người như chú thông qua các nghi thức và ma dược được không ạ?"
Denton gật đầu lia lịa, hùa theo lời chị gái, và cả hai chị em đều dâng lên một sự háo hức tột độ.
Ngay lúc đó, Donna nhận thấy ánh mắt của Gehrman Sparrow bỗng trở nên u buồn đến lạ.
Ngay sau đó, cô bé thấy khóe miệng của ông chú kỳ diệu này nhếch lên, tạo thành một nụ cười có phần quái dị.
Klein trầm giọng nói: "Đây không phải là thứ đáng để ngưỡng mộ hay khao khát đâu.
"Một khi cháu đã dấn thân vào con đường này, cháu sẽ luôn phải sống chung với những mối đe dọa và sự điên rồ.
"Cháu có thể đánh bại bọn chúng một trăm lần, một ngàn lần, nhưng chỉ cần cháu thất bại một lần duy nhất thôi, cháu sẽ kết thúc giống như giám mục kia."
Vừa nói, anh vừa tì người vào cây gậy batoong, cởi chiếc áo khoác ngoài ra rồi xắn ống tay áo sơ mi lên.
Một cánh tay của anh teo tóp và nhăn nheo hệt như của một ông lão trăm tuổi. Cánh tay kia thì lại trong suốt và chẳng có chút màu sắc nào, có thể nhìn thấu rõ mồn một những mạch máu, bó cơ và gân tủy nằm ngay dưới lớp da.
Cùng lúc đó, khuôn mặt anh mọc ra chi chít những cục u thịt nhợt nhạt khiến Donna và Denton kinh hoàng lùi lại rồi đập lưng vào cửa.
Với những cục u thịt mỏng manh mọc tua tủa trên mặt, Klein vẫn duy trì nụ cười của mình.
"Thấy chưa?
"Đây chính là sự điên rồ."
Không...
Donna và Denton gần như mất trí, bọn chúng lảo đảo đẩy tung cửa rồi chạy thục mạng ra ngoài.
Chạy được vài bước, hai đứa trẻ ngã nhào xuống đất vì không thể giữ được thăng bằng.
"Đáng sợ quá..." Denton không ngừng khóc thút thít.
Đúng lúc đó, bọn chúng nghe thấy tiếng cửa Phòng 312 đóng sập lại một cái rầm.
Donna dần bình tĩnh lại, không dám nghĩ đến bộ dạng khi nãy của Gehrman Sparrow nữa. Cứ nhớ lại khuôn mặt chi chít những cục u thịt cùng đôi cánh tay teo tóp, trong suốt của chú Sparrow là cô bé lại thấy nổi da gà, trông chú ấy cũng chẳng khá khẩm hơn lũ quái vật đêm qua là bao.
Chẳng hiểu vì lý do gì, cô bé lại nhớ đến ánh mắt của anh cùng với câu nói, "đây chính là sự điên rồ."
Tầm nhìn của cô bé bỗng nhòe đi, và cô bé không thể ngăn được những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên má.
"Donna, Donna, chị sao thế?" Denton hoảng hốt trước phản ứng của chị gái đến mức quên bẵng cả sự sợ hãi của bản thân.
Donna thút thít nói: "Chị không biết...
"Chị c-chỉ đột nhiên cảm thấy vô cùng, vô cùng buồn thôi."
Bên trong Phòng 312.
Thấy Klein đã trở lại trạng thái bình thường, Danitz không khỏi tặc lưỡi.
"Thực ra anh không cần phải dọa bọn trẻ sợ chết khiếp đến thế đâu. Tối nay chắc chắn bọn chúng sẽ gặp ác mộng cho xem. Chỉ cần bảo với bọn chúng rằng uống ma dược là một việc rất nguy hiểm là đủ rồi."
Ngay khi hắn vừa dứt lời, hắn đã thấy một cây gậy batoong bằng gỗ cứng dính đầy máu và bụi đất bay vút về phía mình, kèm theo đó là một câu nói không hề có lấy một tia cảm xúc nào.
"Rửa sạch nó đi."
Danitz đưa tay ra bắt lấy cây gậy trong khi nụ cười trên mặt hắn chợt đông cứng lại.
...
Tại Backlund, Quận Hoàng Hậu, bên trong biệt thự xa hoa của Bá tước Hall.
Audrey đứng sau dãy lan can màu trắng điểm xuyết những viền vàng trên tầng hai, đưa mắt nhìn những người hầu đang tất bật ngược xuôi hối hả ở tầng một.
Theo phong tục của Vương quốc Loen, các quý tộc có lãnh địa sẽ rời khỏi Backlund một tuần sau Vũ hội Năm Mới, trở về lãnh địa của riêng mình, nơi bọn họ sẽ tận hưởng một cuộc sống thanh bình ở vùng nông thôn hoặc trong một lâu đài tráng lệ. Vào tháng 6, bọn họ sẽ quay trở lại thủ đô, nơi bọn họ sẽ lại đắm chìm trong những bữa tiệc giao lưu xã hội ngày qua ngày.
Tất nhiên, một chủ ngân hàng nắm trong tay quyền lực và khối tài sản khổng lồ như Bá tước Hall chắc chắn sẽ phải thường xuyên đi lại giữa hai nơi để quán xuyến vô số công việc.
Tuy nhiên, "chuyển nhà" chưa bao giờ là một công việc dễ dàng. Rất nhiều đồ đạc phải được thu dọn từ trước, và một số người hầu sẽ phải mang chúng về trang viên hoặc lâu đài. Chỉ khi mọi thứ đã được chuẩn bị đâu vào đấy, chủ nhân mới có thể bắt đầu chuyến hành trình của mình.
Sau khi buổi Tụ họp Tarot này kết thúc, mình hẳn sẽ đang ngồi trên một chuyến tàu chạy bằng hơi nước để trở về Quận East Chester. Hy vọng The Moon thực sự có thể kiếm được quả của Cây Trưởng Lão và máu của Rồng Gương để mình có thể thăng cấp lên Psychiatrist trước khi rời khỏi Backlund...
Audrey để cho những dòng suy nghĩ của mình miên man bay xa.
Đúng lúc đó, phu nhân Caitlyn bước tới và mỉm cười hỏi: "Đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế con gái? Chà... Con đã là một cô gái trưởng thành rồi đấy. Khi quay trở lại Backlund vào tháng 6, con sẽ có thể tìm được việc gì đó để làm. Con đã có dự định gì chưa?"
Audrey không nghĩ ngợi nhiều, cô trả lời ngay lập tức: "Thưa mẹ, con muốn tham gia vào các tổ chức từ thiện của Giáo hội."
Con muốn hiểu rõ hơn về thế giới này...
Cô thầm bổ sung thêm trong lòng.
"Đó là một ý tưởng tuyệt vời," Nữ bá tước gật đầu tán thành.
Sau khi dành cho cô con gái vài lời khuyên, bà bước xuống tầng một và bắt đầu đi kiểm tra công việc chuẩn bị của gia đình.
Audrey thu hồi cảm xúc và quay đầu sang một bên. Với một nụ cười rạng rỡ, cô nói với chú chó săn lông vàng cỡ bự đang ngồi cạnh mình: "Susie, em có háo hức không? Em sẽ được thỏa sức chạy nhảy tung tăng trên những đồng cỏ xanh mướt và trong những khu rừng rậm rạp đấy."
Cô đang cố tình trêu chọc Susie vì chú chó này đã trở thành một món quà tặng vì nó không đủ tiêu chuẩn để làm một con chó săn cáo.
Susie vô thức muốn thè lưỡi ra, nhưng nó đã kịp kìm lại.
Nó không hề giấu giếm cảm xúc của mình mà thẳng thắn đáp: "Tất nhiên rồi, tôi rất thích chạy nhảy, nhưng tôi ghét mấy tên man rợ đó."
Nó đang nói đến mấy con chó săn cáo mà cha và những người khác nuôi à?
Audrey mím môi để ngăn mình không bật cười thành tiếng.
Cô ngước nhìn chiếc đồng hồ treo tường và nhận ra đã gần đến giờ diễn ra buổi Tụ họp Tarot.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn