Chương 69: Chương 56: Niềm Vui Vô Nghĩa
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) [Góc nhìn của Ayame] Tôi luôn bám sát lấy Lucid. Vị trí của tôi là ở ngay bên cạnh, hơi lùi về phía sau lưng anh một chút. Đó là một vị trí hoàn hảo để tối ưu hóa tầm nhìn. Nó cho phép tôi vừa quan sát được con đường phía trước, vừa dễ dàng bảo vệ sườn của cả hai.
Nhưng sự chú ý của tôi không chỉ đặt vào ngoại cảnh. Tôi đang quan sát anh. Tôi cẩn thận nghiên cứu sinh vật mang hình hài con người đã trở thành trung tâm cho lẽ sống của chính mình. Tôi ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, cất giữ chúng cẩn thận vào tâm trí, hệt như đang tháo lắp từng mảnh ghép của một món vũ khí phức tạp mà bản thân buộc phải học cách bảo dưỡng.
Nhịp bước của anh mang một giai điệu rất riêng biệt. Chân phải của anh hơi khập khiễng, một sự chệch nhịp vô cùng mờ nhạt mà nếu không tinh ý sẽ chẳng thể nào nhận ra. Anh đã cố gắng che giấu nó, nhưng làm sao có thể qua mắt được tôi.
Có lẽ đó là tàn dư của một vết thương cũ. Hoặc cũng có thể là di chứng để lại sau chuyến hành trình khắc nghiệt vừa qua của chúng tôi.
Mỗi khi anh cất lời với những người dân trong thị trấn này, toàn bộ dáng vẻ của anh liền trải qua một sự biến đổi ngoạn mục. Đôi bờ vai vốn luôn trĩu nặng vì mệt mỏi bỗng chốc vươn thẳng tắp. Chất giọng nam trung trầm ấm, đôi lúc hơi ngập ngừng thường ngày của anh, giờ đây lại khoác lên một âm sắc lạnh lẽo và đều đều đến vô hồn.
Đó hoàn toàn không phải là giọng nói thật của anh. Nó chỉ là một lớp mặt nạ mà anh đang gượng ép đeo lên. Một tấm khiên được dệt nên từ âm thanh, sinh ra để gạt phăng đi sự nghi kỵ của kẻ khác và phản chiếu lại chính sự lạnh nhạt của bọn họ.
Con người ở chốn này chẳng hề giống với người phụ nữ tiều tụy nhưng tốt bụng đã chỉ đường cho chúng tôi ban nãy. Lời lẽ của bọn họ mỏng tang và sắc lẹm, hệt như những mảnh băng vỡ vụn. Những lời lăng mạ được bọc khéo léo trong cái vỏ bọc lịch sự giả tạo của một thị trấn nhỏ bé.
Bọn họ gọi anh là "mặt sương mù" (mist-face) hay "kẻ che mặt". Bọn họ lầm bầm rủa xả những câu như "thằng khốn sương mù", "đồ cặn bã sương mù" ngay dưới hơi thở, đinh ninh rằng anh chẳng thể nào nghe thấy.
Nhưng anh luôn nghe thấy tất cả. Tôi có thể nhìn thấu những phản ứng nhỏ nhặt nhất của anh. Một cái nhếch mép khẽ khàng nơi khóe miệng đang bị che khuất. Một cái gồng vai vô thức, căng cứng trong tích tắc.
Bàn tay buông thõng bên hông anh sẽ cuộn lại thành một nắm đấm đầy kìm nén, rồi lại chậm rãi, cố tình buông lỏng ra. Trông anh lúc ấy hệt như đang âm thầm hứng chịu một đòn giáng chí mạng, nhưng vẫn cắn răng ép bản thân phải đứng vững.
Vẫn còn nhiều điều kỳ lạ hơn thế. Đôi khi, ngay giữa những cuộc trò chuyện căng thẳng, ánh mắt anh sẽ đột ngột mất đi tiêu cự trong một phần nghìn giây. Quai hàm anh bạnh ra. Luôn có một nhịp khựng lại trước anh khi đưa ra câu trả lời.
Cứ như thể anh đang mải mê trò chuyện với một kẻ vô hình nào đó mà tôi chẳng thể nhìn thấy hay nghe được. Giống như có một nhân dạng khác đang trú ngụ ngay bên trong tâm trí anh vậy.
Cuộc đối thoại nội tâm hay sự phản chiếu kỳ lạ ấy chính là một điểm yếu chí mạng. Nó xé lẻ sự tập trung của anh. Trong một trận chiến sinh tử, một khoảnh khắc lơ đãng như vậy hoàn toàn có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Tôi buộc phải lưu tâm đến điều này.
Cuối cùng, chúng tôi cũng tìm được một chỗ để lót dạ. Đó là một quán ăn tồi tàn với ống khói bám đầy bồ hóng đen ngòm. Một chiếc nồi sắt khổng lồ treo lủng lẳng trên ngọn lửa leo lét, tỏa ra thứ mùi ngai ngái của củ cải, thảo mộc cũ kỹ và cả mùi của sự nghèo đói.
Ở đây tuyệt nhiên không có lấy một miếng thịt nào. Người phụ nữ đứng sau quầy hàng thô kệch cất cái giọng trống rỗng, cam chịu bảo rằng thịt thà chỉ dành cho những ngày lễ hội mà thôi. Đây quả thực là một thị trấn nghèo nàn. Mảnh đất này dường như luôn đói khát, và con người nơi đây chính là tấm gương phản chiếu rõ nét nhất sự cằn cỗi ấy.
Lucid mua hai bát nước dùng loãng toẹt, xám xịt. Chúng tôi bưng chúng đến một góc khuất nẻo phía sau tòa nhà, ngay cạnh một đống củi được xếp ngay ngắn. Nơi này ít những ánh mắt soi mói hơn. Và cũng ít đi những lời xì xầm to nhỏ.
Lucid an tọa trên một gốc cây cưa dở, trong khi tôi vẫn đứng lặng thinh, hai tay bưng chiếc bát đất nung sứt mẻ. Làn khói mỏng bốc lên từ thứ chất lỏng âm ấm bên trong. Cúi xuống ngửi thử, tôi biết đây là thức ăn, nhưng tiếc thay lại chẳng dành cho mình.
Bản năng nguyên thủy của một nữ quỷ Oni kịch liệt bài xích thứ súp loãng nhạt nhẽo này. Từng ngóc ngách trong cơ thể tôi đang gào thét đòi hỏi một thứ dồi dào dưỡng chất hơn, một thứ mang dư vị kim loại ngai ngái cùng hơi ấm sục sôi của sự sống. Nó khao khát huyết nhục.
Về phần Lucid, anh vẫn thản nhiên dùng bữa. Chàng trai điềm tĩnh nâng chiếc thìa gỗ lên vị trí được cho là bờ môi. Làn sương mù đặc quánh luôn bủa vây khuôn mặt anh chợt cuộn trào, hé mở trong chớp mắt rồi nuốt chửng ngụm súp vào màn đêm mờ mịt.
Dõi theo quá trình kỳ lạ ấy quả thực vô cùng thú vị. Chẳng rõ lớp sương mù kia đã hấp thụ thức ăn ra sao, hay cơ thể anh tiêu hóa chúng bằng cách nào? Lucid giống hệt như một câu đố sống, một tổ hợp của những bí ẩn sâu thẳm được gói gọn trong màn sương mờ ảo.
Chẳng mấy chốc, anh đã vét sạch phần ăn của mình rồi khẽ liếc sang chiếc bát vẫn còn nguyên vẹn trên tay tôi. Anh không hề gặng hỏi lý do. Có lẽ qua khoảng thời gian gắn bó, anh đã quá thấu hiểu bản tính của tôi rồi.
Không cất nửa lời, anh điềm nhiên xắn tay áo lên, để lộ ra vùng cẳng tay săn chắc. Làn da nơi ấy như một bức chân dung khắc họa những trận chiến sinh tử, rải rác những vết sẹo cũ mờ ảo ánh bạc, cùng hai dấu răng màu hồng nhạt vẫn còn khá mới. Đó là dấu vết do chính tôi để lại.
"Lại đây nào."
Giọng nói của anh lúc này nghe thật ấm áp. Nó đã rũ bỏ lớp mặt nạ lạnh nhạt, cứng nhắc khi ở thị trấn, trở về với chất giọng trầm ấm quen thuộc mà tôi từng nghe trong hang động. Một âm sắc vang lên sự che chở và thấu cảm không cần nói thành lời.
Đáng lý ra tôi phải từ chối, bởi tôi đã tước đoạt từ anh quá nhiều. Sự tồn tại của tôi giống như một khối tạ bòn rút cạn kiệt tài nguyên, sức lực và cả dòng máu đỏ rực của anh. Lý trí gào thét nhắc nhở điều đó, nhưng đôi chân lại phản bội chủ nhân.
Theo một sự thôi thúc vô hình, tôi vô thức bước tới, ngoan ngoãn quỳ gối xuống nền đất cứng cỏi bên cạnh anh. Bàn tay khẽ vươn ra, những ngón tay mềm mại cuộn tròn quanh cổ tay rắn rỏi ấy. Dưới ngón cái, tôi có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập vững chãi, vội vã hơn đôi chút so với một trái tim đang ở trạng thái nghỉ ngơi.
Đột nhiên, tôi khựng lại.
Ánh mắt tôi buông xuống vùng cẳng tay đang chìa ra sẵn, rồi lại tự chủ miên man trượt dài lên bờ cổ vững chãi của anh. Nơi yết hầu giao thoa cùng bả vai, ký ức về một hương vị nguyên bản bỗng trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Dòng máu nơi đó tuôn chảy dào dạt gần sát trái tim, đậm đặc hơn, sục sôi thứ năng lượng thuần khiết và phức tạp đến mê người.
Nhận ra ánh nhìn chằm chằm của tôi, Lucid cất tiếng hỏi.
"Sao lại dừng thế?"
Ngôn từ dường như bất lực trong việc diễn giải sự khác biệt này, bởi nó không xuất phát từ logic, mà là bản năng.
"Nó... khác lắm." Tôi khó nhọc nặn ra từng chữ vụng về.
"Tôi thà uống từ một nguồn khác còn hơn."
Câu nói hớ hênh vừa rồi chẳng khác nào một lời tự thú, phơi bày trọn vẹn sự thèm khát và ham muốn tột cùng đang cuộn trào trong tôi. Nó khiến tôi trông như một kẻ kén chọn, một con quỷ tham lam vô độ. Chột dạ, tôi vội vã buông cổ tay anh ra, lùi lại phía sau để kéo giãn khoảng cách.
"Tôi không cần đâu. Tôi no rồi."
Lucid rơi vào trầm mặc. Lớp sương mù mờ ảo bủa vây khuôn mặt anh dường như cũng ngưng đọng lại, mang theo dáng vẻ suy tư. Sau một thoáng tĩnh lặng, anh khẽ thở hắt ra. Đó không hẳn là một nụ cười, mà là thanh âm của sự thấu hiểu, hoặc có chăng là một chút thích thú xẹt qua.
Rõ ràng, anh đã nhìn thấu lời nói dối vụng về kia.
Khẽ cựa mình trên gốc cây, anh dứt khoát kéo trễ cổ áo xuống, hơi nghiêng đầu để lộ ra một bên cổ trắng ngần. Làn da nhẵn nhụi, không tì vết, chỉ thấp thoáng một mạch máu xanh xao đang rung lên từng nhịp thổn thức ngay dưới bề mặt.
"Có phải vì cô thích chỗ này hơn không?"
Câu hỏi buông lơi không mang nửa điểm cợt nhả, mà đong đầy sự dịu dàng êm ái. Đó là một lời mời gọi đầy ma lực, một sự hiến dâng tự nguyện trong sự tỉnh táo tuyệt đối.
Và rồi, chút lý trí ít ỏi mà tôi dày công kìm nén, cứ thế vỡ vụn thành trăm mảnh.
Một cơn đói khát cuộn trào mãnh liệt, sâu hoắm và cồn cào hơn bất kỳ nỗi đau thể xác nào. Nó sắc lẹm, ngọt ngào và tỏa ra một sức cám dỗ không thể chối từ. Chẳng màng đến ý thức, cơ thể tôi tự động nhích lại gần, xóa nhòa khoảng cách ít ỏi giữa hai người.
Đôi tay tôi nhẹ nhàng vòng qua vai anh, không mang theo chút sát ý nào, mà chỉ tựa như một cái ôm siết chặt để kéo sát hai cơ thể lại với nhau. Gương mặt tôi vùi sâu vào hõm cổ ấm áp của người thanh niên ấy. Tôi tham lam hít hà mùi hương mang đậm vệt nắng trên những phiến đá sau mưa, quyện lẫn với hương nhựa thông, khói gỗ và cả một thứ khí tức thanh sạch độc nhất chỉ thuộc về riêng anh.
Đôi môi tôi khẽ chạm lên lớp da thịt ấy, một nụ hôn lướt qua đầy mềm mại. Đó như một lời xin lỗi tận đáy lòng, lại chất chứa cả sự biết ơn vô hạn. Ngay sau đó, hàm răng nhọn hoắt nhanh chóng tìm đến vị trí quen thuộc. Chỉ bằng một nhát cắn chuẩn xác đến từng ly, tôi đâm xuyên qua mạch máu của anh.
Dòng huyết mạch tuôn trào đầu tiên luôn mang theo thứ sức mạnh mãnh liệt nhất. Ấm áp. Tràn trề nhựa sống. Nó rộn rã luân chuyển, mang theo dấu ấn sinh mệnh độc tôn của riêng vị lữ khách trẻ.
Anh không hề giật mình, cũng chẳng mảy may buông lấy một tiếng thở dốc. Người thanh niên cứ thế ngồi im bất động, phó mặc mọi thứ tựa như một bức tượng điêu khắc đang chìm trong sự ưng thuận tuyệt đối. Bàn tay anh chậm rãi vươn lên, rồi nhẹ nhàng đặt vào giữa hai bả vai trên tấm lưng tôi.
Đó không phải là một cái chạm mang ý đồ kìm kẹp, cũng chẳng phải để vỗ về an ủi. Nó đơn thuần chỉ là một điểm tiếp xúc vật lý, một sự hiện diện vững chãi giúp tôi neo giữ lại chút ý thức mỏng manh.
Tôi lặng lẽ nuốt trọn từng giọt, chậm rãi và đầy cẩn trọng. Hành động này hoàn toàn khác biệt với sự chiếm đoạt điên cuồng, tuyệt vọng vì cơn đói khát dằn vặt nơi hang tối khi trước. Đây là một sự tiếp nhận có chừng mực, một cuộc trao đổi hoàn toàn trong trạng thái tỉnh táo.
Cơ thể tôi khẽ run lên khi luồng sức mạnh mới mẻ bắt đầu tràn vào trong huyết quản. Cơn đau nhức buốt tận xương tủy dần dần tan biến. Lớp sương mù mệt mỏi từng bao trùm lấy tâm trí giờ đây cũng hoàn toàn bị xua tan.
Trong lúc say sưa thưởng thức dòng huyết ngọt ngào, cơ thể tôi nép chặt vào người anh. Đôi tai tôi áp sát vào vòm ngực săn chắc, tĩnh lặng như một bức tường thành vững chãi. Và tôi có thể nghe thấy rõ mồn một nhịp đập nơi con tim ấy.
Nó đang đập liên hồi với một tốc độ vô cùng mãnh liệt.
Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.
Giai điệu dồn dập, hoảng loạn ấy vang vọng khắp khoảng không gian chật hẹp giữa hai cơ thể. Nó như một sự cộng hưởng nhịp nhàng, khơi dậy một cảm giác bồn chồn, xao xuyến đầy xa lạ ngay trong chính lồng ngực tôi. Tôi không tài nào lý giải nổi cảm giác này. Nó chắc chắn không phải là cơn đói, cũng chẳng phải là nỗi đớn đau.
Đây là một thứ gì đó hoàn toàn mới mẻ. Vừa khiến người ta hoang mang, lại vừa khơi gợi một sự tò mò đến lạ kỳ.
Ngay cả trong khoảnh khắc cận kề mang đậm bản năng của một dã thú săn mồi này, tôi vẫn cảm thấy anh là một sự tồn tại vô cùng hấp dẫn. Sức chịu đựng ngoan cường, cùng sự bao dung thầm lặng khi sẵn sàng hiến dâng sức mạnh. Ngay cả cái cách mà trái tim kia đập rộn lên, bán đứng sự lo âu ẩn sâu bên trong một cơ thể bề ngoài luôn giữ vẻ kỷ luật, sắt đá.
Sau khi đã hấp thụ đủ lượng sinh khí cần thiết, tôi chậm rãi lùi lại. Chiếc lưỡi khẽ liếm sạch vết đâm rỉ máu nhỏ xíu, một phản xạ vô điều kiện quen thuộc. Lớp da thịt vốn đã bắt đầu liền lại, tỏa ra vầng hào quang chữa trị ánh lục mờ ảo, quen thuộc lấp ló quanh miệng vết thương.
Tôi tựa người ra phía sau, thả lỏng để hơi ấm lan tỏa khắp các cơ quan trong cơ thể. Sung mãn. Tái sinh. Cảm giác được sống thực sự là đây.
Anh điềm tĩnh chỉnh lại cổ áo, khéo léo che đi những dấu vết vừa mới in hằn. Từng cử chỉ đều toát lên vẻ vững vàng thường thấy.
"Tốt hơn chưa?" Lucid nhẹ giọng cất tiếng.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
"Rồi. Cảm ơn anh."
Hai chúng tôi ngồi chìm trong bầu không khí tĩnh lặng một lúc lâu, còn tôi thì cứ mải miết ngắm nhìn anh. Ánh mắt Lucid đăm đăm hướng ra phía con phố chính, nhưng lại mông lung vô định, tựa như đang chìm sâu vào những dòng suy nghĩ miên man. Chuyến hành trình này... Tuyến đường mà cả hai đang sánh bước cùng nhau. Dẫu không hiểu rõ ngọn ngành, nhưng tôi lại vô thức đắm chìm trong sự tận hưởng.
'Tận hưởng sao... Lẽ ra mình không được phép có loại cảm giác này. Nó quá đỗi nguy hiểm, nhưng nếu chỉ buông thả bản thân đôi chút ở hiện tại, chắc cũng chẳng mang lại tai họa gì đâu nhỉ.'

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn