Chương 35: Chương 22: Tôi đáng lẽ phải làm gì đây?
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~39 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Tiếng gõ cửa ngoài thư phòng tuy mỏng manh, nhưng lại dội vang từng nhịp rõ rệt giữa bầu không gian đặc quánh sự im lặng. Đang tạm trú bên trong thân xác trưởng thành và vạm vỡ của Karmen, Lucid chậm rãi ngước mắt lên khỏi mặt bàn gỗ.
"Vào đi."
Cánh cửa gỗ cọt kẹt hé mở. Người bước vào chẳng phải Jake, cũng không phải Gerald. Kẻ xuất hiện trước mắt cậu lại chính là người phụ nữ từng sải bước trên con đường đất cằn cỗi nhiều năm về trước.
Cô ta vẫn khoác trên mình bộ áo choàng đen tuyền u buồn mà diễm lệ, chỉ khác là chiếc rương hành lý đã không còn. Nửa khuôn mặt phía dưới tiếp tục bị che khuất sau lớp mạng che màu tối đầy tao nhã, để lộ ra một đôi mắt mang sắc tím đầy ma mị và bất an.
Từng bước chân của cô ta tỏa ra một thứ uy quyền tĩnh lặng đến đáng sợ, o ép bầu không khí trong thư phòng đến mức khiến người ta cảm thấy ngột ngạt khó thở.
"Thiếu gia Karmen." Người phụ nữ cất lời, chất giọng nữ trầm mượt mà và ngọt ngào như rót mật vào tai.
"Tôi là Ivy. Phu nhân và lão gia đã triệu gọi tôi đến đây để chăm sóc cho ngài vương công. Tôi vừa bước ra từ buồng bệnh của ngài ấy."
Chàng trai lẳng lặng đứng dậy, một phản xạ hoàn toàn tự nhiên. Cơ bắp của Karmen dường như đã khắc sâu những nghi thức xã giao của giới quý tộc.
"Cô Ivy. Vô cùng cảm kích sự tận tâm của cô. Tình trạng của ông nội tôi hiện giờ ra sao rồi?"
Đôi mắt sắc tím của Ivy xoáy sâu vào ánh nhìn của cậu. Ở nơi đáy mắt tĩnh mịch ấy, Lucid chẳng hề tìm thấy nửa điểm xót thương, mà chỉ toàn là sự đánh giá lạnh lẽo và dửng dưng của một lương y.
"Tôi e rằng bản thân phải mang đến một tin dữ." Ivy khẽ đáp.
"Ông của ngài đã qua đời. Sợi dây liên kết giữa ngài ấy với Mẫu Thần Vận Mệnh (Mother Fate) đã phai nhạt dần theo thời gian. Và giờ đây, khi sự gắn kết ấy hoàn toàn đứt đoạn khỏi Mẫu Thần Alisia... tôi e rằng y thuật của mình cũng chỉ có thể giúp ngài ấy ra đi một cách thanh thản hơn."
Dẫu đã lường trước được kết cục, hung tin này vẫn giống như một tảng băng buốt giá giáng thẳng vào tâm can Lucid. Đây chính là cái chết đầu tiên. Là tiếng súng phát lệnh khơi mào cho toàn bộ tấn bi kịch nhuốm máu.
"Tôi... hiểu rồi." Lucid chợt nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên thông qua thanh quản của Karmen. Nó đặc quánh một nỗi bi thương dẫu linh hồn cậu chẳng hề cảm nhận được, nhưng thứ cảm xúc ấy vẫn đang sục sôi cuộn trào bên trong thân xác này.
"Vậy còn cha mẹ tôi thì sao?"
"Họ đang nghỉ ngơi." Ivy đáp lời, chậm rãi tiến sâu hơn vào bên trong thư phòng. Từng bước đi của cô êm ru tựa dải lụa lướt trên mặt nước, hoàn toàn không phát ra lấy nửa tiếng động.
"Cùng một căn bệnh quái ác đang bám rễ bên trong cơ thể họ, dần dần ăn mòn mối liên kết tâm linh giữa họ và thế giới này. Đó quả là một số kiếp hiếm gặp và vô cùng tàn nhẫn." Đôi mắt tím khẽ chớp.
"Tôi đang dốc hết toàn lực để làm chậm lại quá trình suy đồi ấy, nhưng thành thật mà nói, đây là một lời nguyền quá đỗi đáng sợ."
'Lời nguyền.' Cô ta có thể thốt ra hai từ đó một cách nhẹ bẫng đến vậy sao.
"Liệu có cách nào phá giải được nó không?" Lucid bật hỏi, một câu từ như bị xé toạc ra từ tận sâu thẳm sinh mệnh của Karmen.
Nghe vậy, Ivy hơi nghiêng đầu.
"Vạn vật trên đời đều có thể bị phá vỡ, Thiếu gia ạ. Miễn là ngài nắm trong tay đủ tri thức và quyền năng." Giọng cô lạnh nhạt vang lên.
"Thế nhưng, cái giá phải trả cho những thứ đó thường còn khủng khiếp hơn cả bản thân căn bệnh. Đôi khi, chính khát vọng truy cầu sự cứu rỗi lại biến thành một thứ bệnh Héo Mòn (Withering) bào mòn linh hồn con người."
Từng câu từng chữ lọt vào tai sắc lẹm và hoàn mỹ như một cây kim tẩm kịch độc. Chúng gieo rắc một tia hy vọng mỏng manh, nhưng đồng thời lại khắc họa con đường dẫn đến ánh sáng ấy như một hố sâu tuyệt vọng vạn kiếp bất phục. Giờ phút này đây, cậu đang đứng ngay tại ngã rẽ định mệnh mà Karmen của quá khứ từng phải đối mặt.
'Cô ta đang thao túng tâm lý anh ấy.' Giọng Alice thì thầm cất lên, sắc lạnh và chất chứa đầy vẻ hoài nghi.
'Từng câu từng chữ đều được tính toán quá mức cẩn trọng. Ả đàn bà này không đơn thuần là một y sĩ, cô ta là một kẻ tạc tượng, đang tự tay nhào nặn nên hố sâu tuyệt vọng của Karmen.'
Lucid rõ ràng cảm nhận được lực kéo vô hình của thử thách, cùng sức nặng ngột ngạt đến từ cái gọi là kết cục không thể thay đổi. Thất bại đồng nghĩa với cái chết. Kết luận hiển nhiên nhất chính là việc song thân của Karmen chắc chắn sẽ bỏ mạng.
Liệu để tránh khỏi án phạt, cậu có bắt buộc phải cứu sống họ hay không? Và điều đó liệu có khả năng xảy ra bên trong một đoạn ký ức tàn dư thế này sao?
Giữa dòng suy tư ngổn ngang, lời cảnh báo của Alice lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí. Sự hiện diện của Ivy tỏa ra một luồng khí tức sai trái đến rợn người. Thái độ điềm tĩnh của ả quả thực quỷ dị đến mức quái thai.
Hình ảnh về một Karmen mà cậu từng biết chợt xẹt qua tâm trí. Đó là một vị thống đốc tiều tụy, thân tàn ma dại vì những cơn ho rũ rượi, kẻ đã dành trọn cả cuộc đời ám ảnh với các Khe Nứt và những lời nguyền, đốt sạch gia sản vào những cuộc nghiên cứu vô vọng để rồi chết đi trong sự cô độc cùng cực.
Con người thảm hại ấy chính là hệ quả được sinh ra từ quyết định dốc cạn mọi thứ để đánh cược với lời nguyền, ném cả sinh mạng vào một cuộc chiến tuyệt vọng và đơn độc đến tận cùng.
Rồi tâm trí cậu lại miên man hướng về một ngã rẽ khác, con đường chưa từng được ai bước lên. Đó là dũng khí chấp nhận mất mát, đau buồn nhưng vẫn kiên cường sống tiếp, và học cách buông bỏ để giải thoát cho chính mình.
"Lucid." Alice dồn dập thúc giục, chất giọng chất chứa sự quyết liệt.
"Chính là lúc này. Thử thách thực sự vốn dĩ không nằm ở việc chữa lành thể xác, mà là hành trình cứu rỗi một linh hồn."
"Hãy phô diễn thứ dũng khí mà anh từng tìm thấy giữa hư vô. Sự can trường để buông tay, để học cách sống chung với vết thương rỉ máu. Tuyệt đối đừng sa chân vào con đường của sự ám ảnh."
"Bởi lẽ, ngõ cụt ấy chỉ dẫn đến hình bóng của gã đàn ông tàn tạ trong quán rượu ngày nào, và kết thúc bằng đôi bàn tay đang điên cuồng siết chặt lấy cổ anh mà thôi."
Thế nhưng, sâu thẳm bên trong cậu lại vang lên một giọng nói khác đang gào thét phản đối kịch liệt. Đó là thanh âm thuộc về chính Lucid, được nuôi dưỡng từ một nửa đời người nếm trải đủ mọi sự phản bội và bỏ rơi.
'Phải bám víu lấy hy vọng! Phải chiến đấu! Đừng chỉ đứng bất lực nhìn họ chết đi như thế! Đó chỉ là lối thoát hèn mạt của những kẻ nhu nhược!'
Chàng lữ khách trẻ hoàn toàn chết lặng, chôn chân tại ngã tư đường ngay giữa quá khứ của một người đàn ông khác.
Thu gọn toàn bộ cuộc giằng xé nội tâm ấy vào tầm mắt, đôi con ngươi sắc tím của Ivy khẽ lóe lên một thứ cảm xúc mông lung khó tả.
"Thế giới này rộng lớn và cũng vô cùng tàn nhẫn, Thiếu gia." Nữ y sĩ cất lời, tựa như có thể nhìn thấu được cơn bão lòng đang cuộn trào bên trong cậu.
"Nó luôn ép buộc chúng ta phải đối mặt với những lựa chọn cay nghiệt. Chấp nhận rỉ máu đôi bàn tay để cố chấp níu giữ những thứ đang lụi tàn, hay buông thõng cánh tay để gặm nhấm nỗi trống rỗng đến cùng cực."
Đột nhiên, Lucid nhớ tới Jake. Chàng nhạc công đã theo cậu bước vào khe nứt này hiện đang ở đâu?
Đáng lý ra anh ta phải có mặt tại đây, ngay trong thời khắc mang tính bước ngoặt này. Ấy vậy mà, bóng dáng của Jake lại lặn mất tăm, tựa như đã bốc hơi khỏi thế gian, bỏ mặc cậu bơ vơ gánh vác vai diễn của Karmen.
Từ trong mớ bòng bong của sự hỗn loạn, cộng hưởng cùng bản năng phá vỡ quy tắc của một kẻ trinh sát, một ý tưởng ngu ngốc và liều lĩnh chợt bùng nổ trong đầu Lucid.
Dẫu chưa thể nắm giữ được đáp án cuối cùng, nhưng có lẽ cậu hoàn toàn đủ khả năng để ép sự thật phải phơi bày ra ánh sáng.
Phóng ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt ẩn sau lớp mạng che của Ivy, chàng trai cất lời, chất giọng mỗi lúc một trở nên đanh thép.
"Cô luôn miệng nhắc đến cái giá phải trả và những sự mưu cầu. Nhưng sẽ ra sao nếu đích đến cuối cùng không phải là tìm ra phương thuốc chữa trị?"
"Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mục tiêu thực sự là truy lùng kẻ đã gieo rắc lời nguyền này ngay từ những ngày đầu? Sẽ thế nào nếu chúng ta ngừng đặt câu hỏi làm sao để cứu chữa, và bắt đầu tự hỏi phải tiêu diệt kẻ nào?"
Ngay lập tức, cả cơ thể Ivy cứng đờ. Lớp mặt nạ điềm tĩnh tuột khỏi khuôn mặt ả trong một phần nghìn giây, không để lộ sự ngạc nhiên, mà thay vào đó là một tia nhìn dò xét lạnh lẽo và tàn độc.
"Đó là một lối tư duy vô cùng nguy hiểm, Thiếu gia." Ả trầm giọng xuống.
"Nó sẽ dẫn ngài đến với những chốn tối tăm. Đến những lời buộc tội vô căn cứ. Và... đến sự đối đầu."
"Đối đầu với ai cơ?" Lucid không buông tha, ép sát tới một bước. Vóc dáng cao lớn của Karmen lập tức đổ bóng bao trùm lấy ả.
"Với một căn bệnh sao? Hay là với những kẻ sẽ được hưởng lợi khi một gia tộc quyền quý bị âm thầm xóa sổ khỏi thế giới này?"
Bầu không khí trong phòng đọc sách đột ngột trở nên đặc quánh và lạnh lẽo đến thấu xương. Đôi con ngươi sắc tím của Ivy nheo lại.
Lớp vỏ bọc của một nữ y sĩ tao nhã liền bốc hơi như sương mù buổi sớm. Ả chậm rãi đứng thẳng lưng dậy, toàn thân bất chợt tỏa ra một cỗ uy áp đầy quyền lực và kinh hoàng.
"Ái chà," ả khẽ cất lời, chất giọng du dương ban nãy giờ đây đã lạnh lẽo như băng sương.
"Ta hiểu rồi. Sói con đã mọc nanh. Và còn ấp ủ những ý nghĩ thật nực cười."
Kèm theo đó là một điệu cười khẽ khàng nhưng đầy vẻ khinh miệt, tựa như âm thanh xé toạc bầu không khí căng thẳng khi lớp mặt nạ giả tạo đã được trút bỏ hoàn toàn.
"Ngươi định đóng vai kẻ điều tra sao? Muốn 'ngăn chặn' ai cơ chứ? Thật ngây thơ làm sao." Ả gằn giọng.
"Dũng khí từ đâu để ngươi dám chống lại ý chí tối cao của Đế quốc Materna?"
Cái tên ấy dội xuống tựa như một tiếng sấm rền vang. Materna. Đế quốc từng xuất hiện trong bài kiểm tra của Khe Nứt Sentrum. Đó chính là kẻ thù khổng lồ, sở hữu nguồn tài nguyên vô tận mà Tyriana từng phải dốc toàn lực đối đầu.
"Lời nguyền đó không phải là một loại ma thuật vô chủ nào đâu, ranh con." Ivy cười khẩy, tấm khăn voan giờ đây chẳng thể che giấu nổi sự khinh miệt tột độ hằn rõ trên gương mặt ả.
"Nó là một lưỡi dao phẫu thuật vô cùng chuẩn xác."
"Nghiên cứu của gia tộc ngươi về việc dự đoán Khe Nứt đã bị liệt vào danh sách những mối đe dọa chiến lược. Các ngươi đã cả gan nhúng tay vào những lĩnh vực độc quyền của Đế quốc."
Ả chậm rãi tiếp lời.
"Căn bệnh Héo Mòn này chính là một lời cảnh cáo, một cuộc thanh trừng lặng lẽ nhằm thu hồi lại khoản đầu tư của chúng ta. Bọn ta để cho ông nội ngươi chết chỉ để xem ngươi có đủ thông minh mà an phận hay không."
"Để xem liệu vị người thừa kế duy nhất sẽ gục ngã trong tủi nhục, hay sẽ vung phí cả sinh mạng vào một cuộc dấn thân vô vọng."
Một nụ cười tàn độc vẽ nên những đường cong lạnh lẽo lấp ló sau tấm mạng che mặt.
"Dù là kết quả nào thì cũng có lợi cho bọn ta cả. Một vị lãnh chúa suy sụp thì chẳng mảy may mang lại mối đe dọa nào."
"Còn một kẻ luôn ám ảnh với việc tìm ra phương thuốc chữa trị lại quá bận rộn để bận tâm đến thế giới bên ngoài. Bọn ta thắng. Đế quốc thắng." Giọng ả kéo dài đầy đắc thắng.
"Và ngươi... ngươi chỉ được quyền tự chọn lấy chiếc lồng giam cho chính mình."
Sự thật vừa được phơi bày mang theo một sức nặng đến ngạt thở. Hóa ra 'lời nguyền' đó lại là một cuộc ám sát bằng ma thuật có chủ đích đến từ một Đế quốc đối địch. Cả gia tộc của cậu đã bị tàn sát không thương tiếc chỉ để bưng bít những tri thức cấm kỵ.
Toàn bộ cuộc đời chìm trong mất mát và nỗi ám ảnh của Karmen, trớ trêu thay, lại là một kịch bản đã được sắp đặt sẵn. Đó chẳng qua chỉ là điều kiện chiến thắng dành cho một thế lực tàn bạo đang ngự trị ở phương xa.
Ngay lúc này, hai ngã rẽ định mệnh dần hiện lên trong tâm trí cậu với một sự rõ ràng đến rợn người.
Ngã rẽ thứ nhất, chiến đấu với lời nguyền. Dốc sạch mọi tài sản, thuê mướn các học giả và đắm mình vào những nghiên cứu cấm kỵ, để rồi ngoan ngoãn chui vào cái bẫy mà Materna đã giăng sẵn.
Lựa chọn này sẽ biến cậu thành một kẻ điên cuồng đang chờ chết, chẳng đạt được bất cứ điều gì ngoài sự tự hủy diệt. Đó chính là 'một kết cục không thể thay đổi.'
Ngã rẽ thứ hai, buông tay và chấp nhận mất mát. Tuyệt đối không nuốt miếng mồi nhử này. Phải cắn răng sống tiếp cùng sự thật tàn khốc rằng gia tộc của cậu đã bị tàn sát vì một mục đích bí mật, và việc đối đầu trực diện lại chính là khao khát cháy bỏng của kẻ thù.
Hãy chọn cách tiếp tục sống, dẫu cho điều đó đồng nghĩa với việc phải gánh chịu muôn vàn nỗi đau và sự bất công. Lựa chọn này sẽ đập tan hoàn toàn những toan tính của Materna, thậm chí... nó có thể phá vỡ cả lời nguyền?
Bởi lẽ, nếu mục đích thực sự của lời nguyền là tạo ra một người thừa kế suy sụp, nhưng kẻ đó lại kiên quyết từ chối việc gục ngã theo kịch bản đã định sẵn...
Đưa ánh mắt thích thú tận hưởng sự bàng hoàng đang bao trùm lấy cậu, Ivy nhếch môi.
"Thế nào, Thiếu gia Karmen. Giờ thì ngươi đã tỏ tường mọi chuyện. Liệu ngươi sẽ gào thét phẫn nộ để chống lại Đế quốc chứ?"
"Liệu ngươi sẽ vung cạn kiệt tài sản của gia tộc vào một cuộc chiến nắm chắc phần thua, để rồi chết rũ rượi trong sự cô độc và điên loạn? Hay ngươi sẽ làm một vị lãnh chúa bé nhỏ, ngoan ngoãn an phận và chấp nhận thế giới thối nát này?"
'Lucid!' Giọng nói của Alice vang lên trong tâm trí anh tựa như một hồi kèn lệnh xé toang sương mù.
'Chính là lúc này! Lòng dũng cảm không nằm ở việc lao đầu vào một kẻ thù không thể đánh bại. Nó nằm ở việc dứt khoát từ chối luật chơi của bọn chúng!'
'Anh phải buông tay. Hãy chọn cách sống tiếp. Vì cậu ấy!'
Bị giam cầm trong thân xác của Karmen, Lucid có thể cảm nhận trọn vẹn sự hiện diện như bóng ma từ nỗi oán hận, cơn thịnh nộ bùng nổ, và cả khát khao tuyệt vọng muốn hành động của Karmen thực sự. Mớ cảm xúc hỗn độn ấy hóa thành một cơn sóng thần cuồn cuộn, chực chờ nhấn chìm đi chút lý trí ít ỏi còn sót lại của anh.
Dời ánh mắt sắc lạnh hướng về phía Ivy, anh trừng trừng nhìn kẻ đại diện cho tội ác kinh tởm này đang tự đắc đứng giữa chính dinh thự của gia tộc mình.
Trong đầu anh lóe lên hình phạt đã được định sẵn.
"Một kết cục không thể thay đổi sẽ dẫn đến cái chết."
Kết cục không thể thay đổi ở đây chính là việc Karmen chọn Ngã rẽ thứ nhất. Lựa chọn đắm chìm vào một cuộc chiến đơn độc và đầy ám ảnh.
Và để sống sót thoát khỏi bài kiểm tra này, anh buộc phải đưa ra một lựa chọn hoàn toàn khác biệt.
Chậm rãi hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực Karmen cứ thế khẽ run lên bần bật. Thứ không khí tràn vào buồng phổi lúc này đắng ngắt, mang đậm mùi vị mặn chát của tro tàn và sự thất bại thảm hại.
Cậu đã đưa ra quyết định cuối cùng.
Không có những tiếng la hét phẫn nộ, cũng chẳng buông lời thề độc trả thù. Đôi bờ vai cậu khẽ buông thõng, chẳng phải vì khuất phục trước nghịch cảnh, mà tựa như một sự buông bỏ đầy mỏi mệt sau bao nỗ lực tuyệt vọng.
"Ra ngoài đi." Giọng điệu của Lucid tĩnh lặng, đều đều và trống rỗng đến cùng cực. Đó chẳng phải là một tiếng gầm gừ phẫn nộ, mà chỉ đơn thuần là một lời trần thuật vô hồn.
"Cút khỏi nhà tôi. Hãy về bẩm báo với những kẻ chủ mưu đứng sau lưng cô rằng thông điệp đã được tiếp nhận."
Nụ cười đắc thắng trên môi Ivy chợt cứng đờ, rồi dần dần vụt tắt. Cô ả vốn dĩ trông chờ một cơn thịnh nộ long trời lở đất, những lời thề nguyền rửa hận hay bét nhất cũng là những giọt nước mắt yếu đuối. Thế nhưng, thứ đón nhận ả chỉ là một thái độ dửng dưng đến lạnh lẽo, một sự khước từ can dự hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
Lần đầu tiên, sâu trong đáy mắt màu tử đinh hương của ả xẹt qua một tia bối rối hốt hoảng. Kịch bản vốn được giăng sẵn dường như đã hoàn toàn trật nhịp.
"Lời nguyền sẽ không bao giờ được hóa giải đâu." Ả gằn giọng đe dọa, tựa như đang cố đâm một nhát dao tàn độc cuối cùng hòng vớt vát lại chút uy thế.
"Tôi biết." Lucid lạnh nhạt quay lưng lại, thả ánh mắt xa xăm hướng ra ngoài khung cửa sổ, nơi những tia sáng le lói cuối ngày đang dần tàn lụi.
"Trên đời này, có những thứ vĩnh viễn chẳng thể cứu vãn, mà chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Giờ thì cút đi cho khuất mắt tôi."
Không gian trong phòng sách chìm vào một sự tĩnh mịch ngột ngạt. Mãi một lúc sau, tiếng sột soạt nhẹ nhàng của vạt áo choàng vang lên, nối tiếp bằng tiếng lách cách vô hồn của cánh cửa đang khép lại. Ả ta đã thực sự rời đi.
Lặng lẽ đứng chôn chân giữa phòng sách của Karmen, Lucid cảm nhận rõ gánh nặng vô hình và nỗi bi thương tột cùng vẫn đang bóp nghẹt lấy trái tim mình. Dẫu vậy, thứ năng lượng cuồng loạn, khao khát vùng vẫy trong tuyệt vọng lúc trước đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó, bủa vây lấy tâm trí cậu giờ đây chỉ còn là một sự tĩnh tại thênh thang mà trống rỗng đến rợn người.
Chàng trai trẻ đã không thể cứu mạng song thân của Karmen, hay nói đúng hơn, cậu đã tự tay đẩy họ vào cõi chết trong sự nhận thức tỏ tường nhất.
Đổi lại, cậu đã thành công ngăn Karmen rơi vào một kiếp sống ngục tù bị đày đọa bởi sự ám ảnh vĩnh hằng. Cậu đã lựa chọn để Karmen được sống, dẫu mang trên mình những vết thương rỉ máu, nhưng tâm hồn anh sẽ mãi mãi tự do, hoàn toàn thoát khỏi cạm bẫy nghiệt ngã của kẻ thù.
[Kết cục của Thử Thách: Đã thay đổi.] [Điều kiện: Chấp thuận.] [Hình phạt: Vô hiệu hóa.] Dòng chữ lạnh lẽo thình lình xẹt qua tâm trí cậu, chẳng đính kèm bất cứ âm thanh nào, mà chỉ hiển hiện như một lời tuyên cáo trần trụi về sự thật.
Cùng lúc đó, thế giới xung quanh cậu, từ căn phòng sách mờ ảo, tòa dinh thự rộng lớn cho đến chính những mảnh vụn ký ức này, tất thảy đều bắt đầu nhòa đi. Cảnh vật vỡ vụn, dần tan biến thành vô số luồng sáng mờ ảo cuộn trào sắc xám và tím nhạt.
Khoảnh khắc Khe Nứt Omega (Omega Rift) chính thức buông tha cho vị lữ khách trẻ, một suy nghĩ dai dẳng, mang đầy sự ám ảnh bất chợt vang vọng giữa không gian đang dần sụp đổ.
Cậu vẫn hoàn toàn mù tịt về tung tích của Jake.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn