Chương 68: Chương 55: Người Canh Gác Dưới Ánh Trăng
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~48 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) [Góc nhìn của Ayame] Tôi thầm lặng ngồi đó, cảm nhận sự thô cứng và lạnh lẽo của lớp sàn gỗ truyền qua da thịt. Tấm lưng thanh mảnh áp sát vào tường, một vị trí phòng thủ hoàn hảo để bao quát mọi thứ. Từ góc độ này, tôi có thể quan sát rõ ràng cả cánh cửa ra vào, khung cửa sổ nhỏ bé, và tất nhiên, cả hình bóng của anh.
Lucid đang say giấc nồng, nhịp thở sâu và đều đặn của anh vang lên không ngừng, lấp đầy không gian tĩnh mịch của căn phòng. Âm thanh ấy thực sự quá lớn so với tiêu chuẩn của một kẻ ám sát. Nếu ở một nơi khác, tôi chắc chắn sẽ lên tiếng nhắc anh phải giữ im lặng.
Dẫu vậy, khi anh đã chìm sâu vào cõi mộng, bản thân anh cũng chẳng thể kiểm soát được nhịp thở của chính mình.
Dưới lớp chăn mỏng manh, lồng ngực anh nhấp nhô theo từng nhịp thở, trong khi lớp sương mù kỳ bí vẫn bám chặt lấy khuôn mặt anh như một lớp da thứ hai. Dù chẳng thể nhìn rõ đường nét ngũ quan, nhưng sự hiện diện của anh lại chân thực đến mức chạm đến từng giác quan trong tôi. Lắng nghe từng nhịp điệu bình yên ấy, tôi cũng bất giác điều chỉnh hơi thở của mình hòa chung một nhịp.
Chậm rãi và ổn định. Từng luồng khí khe khẽ dâng lên rồi hạ xuống.
Căn phòng chìm ngập trong màn đêm tăm tối, chỉ có chút ánh trăng bợt bạt lọt qua khung cửa sổ nhỏ, hắt xuống mặt sàn gỗ thành một vệt sáng màu bạc cô độc. Khối ánh sáng ấy hoàn toàn không chạm đến nơi anh đang nằm. Điều đó rất tốt, bởi ánh sáng sẽ làm lộ vị trí, và phơi mình ngoài ánh sáng cũng đồng nghĩa với việc tự rước lấy sự nguy hiểm.
Đột nhiên, cơ thể tôi khẽ nhói lên. Những vết thương do con quái thú lông đỏ gây ra đã hoàn toàn khép miệng nhờ vào luồng ánh sáng chữa trị màu lục bảo thần kỳ của anh. Nhưng nằm sâu thẳm bên trong lớp da thịt, một cơn đau âm ỉ vẫn đang cắn rứt không ngừng.
Nó kéo theo một sự mệt mỏi rã rời vượt xa những giới hạn thể chất thông thường. Cảm giác kiệt quệ ấy đã ngấm sâu vào tận trong máu và xương tủy.
Mặc kệ sự giày vò thể xác, tôi quyết định phớt lờ tất cả. Đối với một nữ quỷ Oni, nỗi đau đơn thuần chỉ là một luồng thông tin báo hiệu trạng thái cơ thể, chứ tuyệt nhiên không phải là một mệnh lệnh bắt buộc tôi phải gục ngã. Suy cho cùng, trong quá khứ, tôi từng cắn răng chịu đựng những nỗi đau kinh hoàng hơn thế này gấp vạn lần.
Lúc này đây, tâm trí tôi trở nên thanh minh lạ thường. Những luồng suy nghĩ trôi qua đầu chỉ đọng lại những chỉ thị sắc bén và giản đơn nhất: Canh gác. Giám sát. Bảo vệ anh.
Khung cảnh thị trấn ngoài kia tĩnh lặng vô cùng, nhưng sự thật là nó chưa hề chìm vào giấc ngủ. Đôi tai nhạy bén của tôi dễ dàng bắt được tiếng đế giày ma sát trên bùn đất vang lên từ hai dãy phố cách đây không xa. Gần khu vực giếng nước lại lác đác những tiếng rầm rì thì thầm của đám đàn ông.
Dù chẳng thể nghe rõ từng chữ mưu toan, nhưng âm điệu đục ngầu của chúng chứa đầy dã tâm đen tối. Đó tuyệt đối không phải là một sự hiếu khách, mà là thanh âm rùng rợn của những kẻ đang bày binh bố trận. Của một lũ đi săn đang thu mình chực chờ.
Ngay cả bản thân cái lữ quán này cũng tĩnh mịch đến mức rợn người. Một nhà trọ bình thường lẽ ra phải tràn ngập những tạp âm của cuộc sống, từ tiếng ngáy ngủ, tiếng sột soạt lật mình trên nệm, cho đến những âm thanh vụn vặt của sự nghỉ ngơi. Ấy thế mà nơi này lại trống rỗng, chẳng có lấy một tiếng động sinh hoạt nào.
Bủa vây lấy chúng tôi chỉ là một sự tĩnh lặng đến ngạt thở, thi thoảng mới bị phá vỡ bởi tiếng cọt kẹt như tiếng thở dài của những thanh gỗ mục. Chợt nhớ đến gã chủ quán ở tầng dưới, lúc đối diện với chúng tôi, nhịp tim của lão đã đập liên hồi không kiểm soát. Nó dồn dập, loạn nhịp một cách hèn mọn, hệt như lồng ngực của một con chim hoảng loạn đang giãy giụa trong lồng hẹp.
Lão ta thực sự kinh hãi trước diện mạo của chúng tôi. Dẫu vậy, bằng trực giác của mình, tôi dám chắc rằng có một thế lực nào đó khủng khiếp hơn đang bóp nghẹt tâm trí lão. Một thứ gì đó vô cùng tà ác, đang âm thầm ẩn nấp ngay chính tại vùng đất này.
Lucid khẽ cựa mình trong giấc mộng. Sau một cú giật mình nho nhỏ, bàn tay anh vô thức cuộn chặt vào lớp chăn mỏng. Anh thì thầm một từ gì đó mà tôi chẳng thể nghe rõ, có lẽ là một cái tên.
Nằm sâu bên trong lồng ngực ấy, trái tim anh vẫn đang đập những nhịp đập mạnh mẽ và vô cùng đều đặn. Đó là một trái tim thuần khiết. Dẫu luôn dội lên những âm thanh ồn ào, nhưng nhịp điệu của nó lại mang đến một cảm giác an tâm đến lạ.
Ký ức về hang động nọ chợt ùa về trong tâm trí. Ở nơi tận cùng u tối ấy, cái lạnh lẽo hiện hữu chân thực tựa như một thực thể sống đang không ngừng cắn xé. Thế nhưng, dòng máu của anh vương trên đầu lưỡi tôi lại mang theo một hơi ấm xua tan tất cả.
Một hương vị ngọt ngào, mãnh liệt, và đó chính là hương vị nguyên thủy nhất của sự sống. Tôi nhớ lại khoảnh khắc cả hai rơi xuống hố sâu, khi vòng tay anh ôm chặt lấy thân hình tôi để hứng trọn mọi va đập hiểm nguy.
Tôi nhớ cả con ác thú vảy đỏ rực cùng luồng ánh sáng thiêu đốt phun ra từ miệng nó. Giây phút ấy, tôi đã lao ra dùng chính cơ thể mình để cản đường. Đó chẳng phải là một sự lựa chọn, mà là một lẽ dĩ nhiên, một hành động bắt buộc phải làm.
Tại sao ư?
Câu hỏi ấy cứ mãi vương vấn trong tâm trí tôi, tựa như một cái bóng mờ mịt chẳng có hình hài rõ rệt. Và tôi hoàn toàn không có câu trả lời cho nó.
Chàng trai này thật quá đỗi mỏng manh. Làn da anh rất dễ đỏ lựng lên vì cảm xúc, cái miệng thì nói quá nhiều lời dư thừa, thậm chí bước đi còn đôi lúc loạng choạng.
Dẫu vậy, chính con người yếu ớt ấy đã trao cho tôi hơi ấm. Anh hiến dâng dòng máu của mình, kéo tôi lại từ rìa bờ vực sụp đổ và cõng tôi trên lưng khi cơ thể tôi đã vỡ vụn. Anh nguyện ý san sẻ tuyến đường của mình với tôi.
Anh ấy là của tôi.
Đó là đáp án duy nhất nghe có vẻ hợp lý. Nguồn máu của tôi. Hơi ấm của tôi. Con người của tôi.
Bởi lẽ đó, việc tôi đứng ra bảo vệ anh ấy là điều hiển nhiên. Một sự trao đổi hiệu quả, và hoàn toàn chuẩn xác.
Một tiếng động vang lên.
Tấm ván sàn ngoài hành lang vừa khẽ cọt kẹt.
Cơ thể tôi lập tức đông cứng lại. Tĩnh lặng như một bức tượng đá. Tôi nín thở, dồn toàn bộ sự tập trung vào đôi tai để lắng nghe.
Không có gì cả.
Ngay sau đó, một tiếng cào xước mờ nhạt vang lên. Giống như có móng tay ai đó đang chậm rãi miết dọc theo bề mặt gỗ. Âm thanh ấy phát ra ngay bên ngoài cánh cửa này.
Bàn tay tôi theo bản năng luồn xuống dưới, nắm gọn lấy chuôi thanh đoản kiếm gãy mà anh đã đưa cho. Dù chỉ còn lại một đoạn lưỡi kiếm cụt ngủn, nhưng phần rìa của nó vẫn giữ nguyên độ sắc bén. Một món vũ khí tồi tàn, nhưng dẫu sao thì nó vẫn là vũ khí.
Tôi quyết định không đánh thức Lucid. Ít nhất là chưa phải lúc này.
Việc gọi anh ấy dậy sẽ tạo ra tiếng động. Tiếng động sẽ phá vỡ nhịp điệu tĩnh lặng và đánh tiếng cho kẻ thù biết chúng tôi đã sẵn sàng. Thay vào đó, việc tung ra một đòn bất ngờ sẽ mang lại lợi thế lớn hơn nhiều.
Tiếng cào xước không lặp lại thêm lần nào nữa. Tuy nhiên, sự hiện diện quỷ dị kia vẫn chưa hề rời đi.
Tôi có thể cảm nhận được nó cực kỳ rõ ràng. Một thứ áp lực nặng nề đang ép chặt ở phía bên kia cánh cửa, im lặng chực chờ và dỏng tai rình rập.
Vài phút căng thẳng chậm chạp trôi qua. Hình vuông ánh trăng in bóng trên mặt sàn cũng đã dần chuyển dời sang một vị trí khác.
Cuối cùng, một tiếng thở hắt ra nhè nhẹ vang lên từ ngoài hành lang. Những tiếng bước chân chậm rãi và đầy thận trọng bắt đầu lùi xa dần.
Lúc này, tôi mới dám thả lỏng cơ thể, lặng lẽ trút ra một luồng khí nén chặt trong lồng ngực. Lực siết trên chuôi dao găm cũng dần buông lơi.
Mối đe dọa trước mắt đã biến mất. Tạm thời là vậy. Nhưng rõ ràng là kẻ đó vừa mới ở đây, cố tình đến rình rập và thử dò xét cánh cửa phòng chúng tôi.
Đôi mắt tôi vẫn ghim chặt vào lớp gỗ dày cộp. Ngôi làng này không chỉ đơn thuần là có điểm đáng ngờ. Những kẻ lẩn khuất trong bóng tối đang bắt đầu hành động và chủ động thăm dò mục tiêu.
Lucid vẫn đang chìm sâu vào giấc mộng. Anh ấy hoàn toàn tin tưởng vào một cánh cửa đã khóa chốt, phó thác sự an nguy cho một mái nhà che đầu, và ngây thơ bám lấy cái khái niệm đơn giản về một quán trọ.
Đây chính là sự mỏng manh cố hữu của anh ấy. Chỉ cần nhìn thấy một chiếc giường, anh ấy sẽ mặc định đó là một nơi an toàn.
Nhưng tôi thì hiểu rõ hơn thế. An toàn vốn dĩ chỉ là một khoảnh khắc phù du. Đó là một không gian chật hẹp mà người ta phải tự tay tạc ra và liều mạng bảo vệ, chứ chẳng có ai bố thí điều đó cho mình cả.
Đêm ngày một buông xuống sâu hơn. Những tiếng xì xầm trò chuyện xa xăm cuối cùng cũng chìm vào hư vô. Đội tuần tra có lẽ đang đổi gác.
Tôi nghe thấy âm thanh của những bước chân bên ngoài đường phố bắt đầu thay đổi bản chất. Những tiếng nện giày ống nặng nề hơn, chất chứa nhiều mục đích hơn trong từng nhịp bước.
Cơ thể tôi không hề biết đến khái niệm mệt mỏi. Tâm trí tôi vẫn duy trì sự nhạy bén cực độ, sắc lẹm tựa như một lưỡi dao được mài giũa cẩn thận trong bóng tối.
Đôi mắt tôi không ngừng đảo quanh, khóa chặt cánh cửa, canh chừng ô cửa sổ, và âm thầm dõi theo anh ấy.
Đột nhiên, nhịp thở của Lucid thay đổi. Nó trở nên ngắt quãng đầy khó nhọc. Có lẽ anh đang mơ, và chắc chắn đó không phải là một giấc mơ êm đềm gì.
Những ngón tay của anh bắt đầu cào cấu, siết chặt lấy nếp chăn mỏng một cách vô thức.
Bàn tay tôi tự động vươn tới trong vô thức, khẽ khàng đặt lên cánh tay anh xuyên qua lớp chăn len dày dặn. Hơi lạnh từ mặt sàn vẫn còn vương vấn trên những ngón tay, nhưng tôi tuyệt đối không hề lay anh dậy. Tôi chỉ lặng lẽ để yên bàn tay mình ở đó, tựa như một sức nặng vô hình, một mỏ neo vững chãi giữa bão giông.
Nhịp thở của anh dần trở nên đều đặn hơn. Chút căng thẳng bám víu trên đôi bàn tay kia cũng theo đó mà buông lỏng hoàn toàn.
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế ấy, lặng thinh cảm nhận hơi ấm từ làn da anh truyền qua lớp vải. Đây chỉ đơn thuần là một hành động mang tính thực dụng nhằm xoa dịu tâm trí anh, giúp anh duy trì một giấc ngủ yên bình.
Rốt cuộc thì trong thế giới này, kẻ nào ngủ mà vô tình phát ra tiếng động sẽ càng dễ dàng tự biến mình thành con mồi bị phát hiện.
Đúng vậy, đó là lý do duy nhất.
Hướng ánh mắt về phía cửa sổ, tôi nhận ra rìa bóng tối của bầu trời đang dần chuyển sang một sắc xám xịt khi ánh trăng bắt đầu phai mờ. Khoảng thời gian nguy hiểm nhất của đêm thâu đang khép lại, nhưng nhường chỗ cho nó lại là những hiểm họa khôn lường của ngày mới. Bởi một thị trấn liên tục dò xét trong bóng tối thì hoàn toàn có khả năng sẽ trực tiếp ra tay khi ánh sáng quang đãng.
Chẳng bao lâu nữa, chúng tôi sẽ phải khởi hành. Điểm đến bắt buộc là Bến Cảng Không Gian (Sky-Dock). Đó là con đường duy nhất mà chúng tôi phải đi.
Nhưng ngay lúc này, trong những khoảnh khắc ngắn ngủi cuối cùng của màn đêm tĩnh mịch, tôi vẫn cứ ngồi đó. Lặng lẽ quan sát, cùng bàn tay vẫn đang đặt hờ hững trên cánh tay anh.
Lời thề vẫn còn nguyên vẹn, chưa từng phai nhạt.
Tôi vẫn luôn ở đây.
Ánh sáng xám xịt dần chuyển sang một màu xanh lam nhạt nhòa, trước khi đọng lại thành một sắc vàng trong trẻo nhưng lạnh lẽo. Vài tia nắng ban mai sắc lẹm rọi thẳng qua khung cửa sổ nhỏ hẹp, lướt qua mặt sàn gỗ rồi nhẹ nhàng đậu lên chiếc giường, mơn man đôi chân anh đang ẩn hiện dưới lớp chăn mỏng.
Đôi mắt tôi bắt đầu trĩu nặng sau một đêm dài thức trắng để canh gác. Lớp sương mù che chở của màn đêm đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho ánh sáng soi rọi khắp căn phòng.
Mọi chi tiết giờ đây đều hiện lên sắc nét đến từng góc cạnh. Từ những đường vân sần sùi trên mặt sàn gỗ, vô số hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt nắng ban mai, cho đến từng nếp dệt sờn cũ của tấm chăn len.
Cơn đau nhức trên cơ thể lúc này mới bắt đầu dội lên rõ rệt hơn bao giờ hết. Sự mệt mỏi đè nặng xuống như một tảng đá khổng lồ, nhưng đổi lại, tôi đã hoàn thành nghĩa vụ của mình. Đêm qua đã trôi qua trong bình yên, và anh vẫn hoàn toàn vô sự.
Một cảm giác thanh thản, tĩnh lặng chậm rãi len lỏi vào sâu thẳm tâm trí tôi. Ít nhất thì một phần công việc đã được giải quyết vẹn toàn.
Cứ thế, tôi cho phép đôi mắt mình được khép lại trong chốc lát. Không phải để chìm vào giấc ngủ, mà chỉ đơn thuần là tìm kiếm một khoảng nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Cùng lúc đó, những thanh âm ồn ã của một thị trấn đang thức giấc bắt đầu lọt qua khe cửa. Tiếng bánh xe cọc cạch nghiến lên mặt đá gồ ghề, âm thanh chói tai của một cánh cửa đóng sầm lại, đan xen cùng tiếng gọi thất thanh của một đứa trẻ.
Dù tất cả chỉ là những âm thanh đời thường, nhưng tôi tuyệt đối không hề đặt lòng tin vào chúng. Ở nơi này, sự bình yên vốn dĩ chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, chực chờ nứt toác bất cứ lúc nào.
Chợt, một tiếng sột soạt vang lên phá vỡ bầu không gian. Âm thanh ấy phát ra từ phía chiếc giường.
Ngay lập tức, tôi gồng mình bất động, cố gắng điều hòa nhịp thở thật sâu và đều đặn để giả vờ như bản thân đang say giấc. Đôi khi, việc âm thầm quan sát từ một vỏ bọc yếu ớt và vô hại lại mang đến lợi thế không ngờ.
Bằng thính giác nhạy bén, tôi nhận ra anh đang cử động, chậm rãi ngồi dậy khiến tấm chăn trượt xuống theo một nhịp điệu nhẹ nhàng.
Rồi một giọng nói vang lên. Đó là giọng của anh, vẫn còn khàn đặc sau một giấc ngủ dài.
"Chào buổi sáng."
Từng từ ngữ cất lên mang lại cho tôi một cảm giác vô cùng xa lạ. Sự dịu dàng, bình dị ẩn chứa trong thanh âm ấy khiến tôi không khỏi bỡ ngỡ. Trước đây tôi từng nghe những lời chào hỏi tương tự, nhưng chúng chưa bao giờ được dành cho tôi, và cũng chẳng mang một sắc thái ấm áp đến nhường này.
Trong quá khứ của tôi... những ngôn từ mềm mỏng như vậy luôn bị coi là một mối hiểm họa khôn lường. Một rủi ro chết người. Chúng chỉ từng thốt ra từ đôi môi của... của...
Tôi điên cuồng lục lọi trong trí óc để tìm kiếm một danh xưng phù hợp. Là đồng đội sao? Hay là vị chỉ huy của tôi? Tất cả ký ức giờ đây chỉ còn lại những mảnh vỡ vụn vặt.
Chúng tựa như những mảnh thủy tinh sắc lẹm, chói lòa nhưng đầy nguy hiểm. Tôi chẳng thể nào đưa tay nắm lấy chúng mà không tự khiến bản thân rỉ máu.
Tôi nhớ mình đã tỉnh dậy giữa màn tuyết trắng xóa. Tôi bừng tỉnh trong một hang động lạnh lẽo. Ký ức của tôi tồn tại dưới dạng những mảnh ghép rời rạc, chẳng thể nào xâu chuỗi lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh.
Một cánh đồng nhuộm đỏ máu. Một mệnh lệnh đanh thép vẫn còn văng vẳng bên tai. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại vương trên đầu lưỡi, cùng áp lực đè nặng của một thứ gọi là nghĩa vụ.
Sau đó, tất cả chỉ là một khoảng không tĩnh lặng. Chỉ còn lại cái lạnh thấu xương, trước khi khuôn mặt anh hiện ra, nhòa đi trong ánh lửa bập bùng nhưng lại tràn ngập sự ân cần lo lắng.
Nhưng những ký ức ấy chẳng còn quan trọng nữa. Chúng vốn dĩ không thể thay đổi bất cứ điều gì ở thực tại.
Mục tiêu tối thượng của tôi vẫn luôn kiên định không dời. Tôi bắt buộc phải tìm ra hai vầng mặt trăng song sinh. Đó là một sự thật duy nhất còn sót lại sau khi tâm trí tôi vỡ vụn.
Một tri thức ăn sâu vào tận xương tủy, chi phối bằng bản năng thuần túy. Một thứ gì đó thậm chí còn chìm sâu hơn cả những tầng lớp ký ức mờ nhạt kia.
Giờ đây, tâm trí tôi đã nhen nhóm thêm một nhận thức khác. Một chân lý hoàn toàn mới vừa âm thầm vươn lên, vững chãi song hành cùng những tín niệm cằn cỗi thuở trước. Rằng tôi phải bảo vệ anh ấy.
Khẽ mở bừng đôi mắt, tầm nhìn của tôi lập tức ghim chặt vào hình bóng thân thuộc kia. Anh đang ngồi trên mép giường, chầm chậm khoác lên người những lớp y phục vướng víu. Từng cử động diễn ra vô cùng cẩn trọng, dường như đang cố gắng né tránh những cơn đau nhức vẫn còn âm ỉ râm ran khắp cơ thể.
Xung quanh khoảng không nơi lẽ ra phải là khuôn mặt của anh, lớp sương mù kỳ bí vẫn đang mềm mại cuộn trào.
"Chào buổi sáng." Lucid khẽ cất lời, ánh mắt hướng thẳng về phía góc phòng nơi tôi đang ngự trị.
Chẳng biết phải đáp lại thế nào cho phải phép, tôi đành chọn cách giữ im lặng. Thay vào đó, tôi chỉ khẽ gật đầu một cái thật dứt khoát.
Chàng trai chậm rãi đứng dậy, vươn vai thư giãn gân cốt và để lọt ra một tiếng rên rỉ nho nhỏ. Đưa mắt ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, anh cất giọng trầm thấp.
"Mặt trời lên rồi. Chúng ta nên đi tìm chút gì lót dạ, sau đó phải nhanh chóng tìm cho ra cái bến cảng kia."
Thấy vậy, tôi cũng lẳng lặng đứng lên. Cả cơ thể lập tức lên tiếng biểu tình, cứng ngắc và rã rời sau một đêm dài nằm trên sàn nhà lạnh lẽo cùng những di chứng còn sót lại từ trận chiến sinh tử. Dẫu vậy, tôi gạt phăng mọi cảm giác khó chịu ấy đi, bởi bản thân đã hoàn toàn sẵn sàng cho chuyến hành trình phía trước.
Ánh mắt Lucid dừng lại trên người tôi, mái đầu hơi nghiêng sang một bên.
"Cô ổn chứ? Tối qua cô đã không ngủ trên giường."
"Tôi không sao," tôi thản nhiên đáp, "sàn nhà vẫn nằm trong mức độ có thể chấp nhận được."
"Trông có vẻ chẳng thoải mái chút nào."
"Nhưng nó mang lại hiệu quả cao."
Hình như anh vừa mỉm cười. Ít nhất thì đó là những gì tôi suy đoán, khi lớp sương mù trên khuôn mặt kia vừa khẽ dao động theo một cách thức vô cùng đặc biệt.
Lắc đầu nhè nhẹ, anh bước đi.
"Đi thôi nào. Cùng xem cái thị trấn đáng yêu này có món gì cho bữa sáng."
Từ đáng yêu vừa trôi tuột khỏi môi anh với một tông giọng đều đều, nhạt nhẽo và đầy kỳ lạ. Điều đó đồng nghĩa với việc, trong thâm tâm Lucid chẳng hề tin rằng nơi này có chút gì gọi là đáng yêu cả.
Chúng tôi nhanh chóng thu dọn chút hành trang ít ỏi của mình. Tấm áo choàng lông thú, chiếc ba lô trống rỗng, và cả thanh dao găm nứt vỡ cũng đã ngoan ngoãn nằm yên vị bên chiếc thắt lưng của tôi.
Ngay khi cả hai vừa tiến bước đến trước cửa phòng, bước chân của Lucid đột ngột dừng lại. Anh quay sang nhìn tôi, một ánh nhìn thật sự sâu sắc và chân thành.
"Cảm ơn cô." Anh thì thầm. Chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình vương vấn trong không gian.
"Vì chuyện gì?" Tôi cất tiếng hỏi.
"Vì đã canh gác cho tôi." Lucid khẽ đáp.
Tôi chỉ gật đầu một cái thay cho câu trả lời. Đó vốn là nhiệm vụ, là lời thề mà tôi đã tự khắc sâu vào tâm khảm.
Thế nhưng, lời cảm ơn từ tận đáy lòng của anh bỗng chốc làm dấy lên một tia ấm áp len lỏi giữa lồng ngực tôi. Một thứ cảm giác thật nhỏ bé, nhưng cũng vô cùng xa lạ.
Sự ấm áp này hoàn toàn không giống với hơi nóng của dòng máu tươi đang rần rật chảy, hay ngọn lửa đang bùng cháy rực rỡ ngoài kia. Nó là một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt.
Rời khỏi căn phòng tẻ nhạt, chúng tôi chậm rãi nối gót nhau bước xuống cầu thang. Từ phía sau quầy rượu, gã chủ trọ lập tức chĩa ánh mắt dò xét về phía cả hai.
Đôi mắt gã nheo lại đầy toan tính và lọc lõi, nhưng tuyệt nhiên chẳng có lấy nửa lời được thốt ra.
Bên ngoài cánh cửa, cả thị trấn dường như đã bừng tỉnh từ lâu. Ngay khi chúng tôi vừa lướt qua, những người dân xung quanh lập tức ném ánh nhìn chằm chằm đầy soi mói vào cả hai.
Từng ánh mắt cứ thế bám riết lấy từng nhịp bước. Chẳng có lấy một tia thiện ý nào tồn tại trong đáy mắt bọn họ, mà chỉ đặc quánh một sự hoài nghi sâu sắc, cùng những sợi tơ sợ hãi đang lẩn khuất đâu đó bên dưới bề mặt tĩnh lặng.
Lucid vẫn vững vàng sải bước bên cạnh tôi, cự ly giữa hai bờ vai được kéo lại gần sát nhau. Phớt lờ mọi ánh nhìn ác ý từ đám đông, chàng trai trẻ kiêu hãnh giữ thẳng lưng, ánh mắt kiên định hướng về phía chân trời.
Trái ngược với anh, tôi lặng lẽ quan sát từng kẻ đang lảng vảng trên phố, ghi tạc mọi cử động nơi ánh mắt và bàn tay của chúng.
Một gã đàn ông đứng cạnh lò rèn đang lén lút trượt bàn tay thô ráp xuống chuôi dao găm. Ở một góc khác, một người phụ nữ vội vã kéo tuột đứa trẻ đang say sưa nô đùa vào nhà, rồi dập cửa đóng sầm lại.
Cái thị trấn này rõ ràng đang ẩn chứa đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng dẫu có ra sao, anh ấy vẫn đang ở ngay bên cạnh tôi. Và tôi cũng sẽ luôn đồng hành cùng anh ấy.
Hai bóng người âm thầm tiến về khu vực trung tâm thị trấn. Chúng tôi sẽ lấp đầy chiếc bụng đói, định vị bến cảng kia, và triệt để rời bỏ mảnh đất đầy rẫy bất trắc này.
Hai vầng trăng song sinh vẫn đang kiên nhẫn vẫy gọi. Ở một nơi xa xôi nào đó.
Nhưng ngay tại thời khắc này, trước mắt tôi chỉ hiện hữu duy nhất một con đường. Một tuyến đường chung lối của cả hai. Một chặng hành trình gắn liền với người phàm mang nhịp tim vang dội, cùng lòng dũng cảm tĩnh lặng nhưng cố chấp đến cùng cực.
Thú thực, tôi vẫn chưa thấu suốt được trọn vẹn ý nghĩa của hai từ bạn bè. Có lẽ từ trước đến nay, tôi chưa từng thực sự có lấy một người bạn nào cả.
Khái niệm ấy đối với tôi quá đỗi mơ hồ. Giống hệt như một chiếc bóng mờ ảo chơi vơi giữa hư không.
Dẫu vậy, khi được sánh bước bên cạnh anh đi qua những con phố sặc mùi thù địch, tắm mình dưới những tia nắng ban mai rực rỡ, tôi thiết nghĩ... có lẽ bản thân đã bắt đầu vỡ lẽ được phần nào rồi.
Chợt nhận ra chân tướng của sự việc, tâm trí tôi bắt đầu chắp nối từng mảnh ghép. Ống tiêm chết tiệt kia cùng thứ thuốc quái ác đó, bọn chúng đã bắt anh đi và giở trò đồi bại gì đó lên người anh. Hay... tất cả chỉ là một vở kịch tuyệt vọng và ngập tràn hiểm nguy mà anh đang cố gắng sắm vai?
Chậm rãi quay mặt đi, anh đưa tay kéo thấp chiếc mũ trùm đầu, rồi lại hòa mình vào dàn hợp xướng ma quái.
"Mẫu Thần Alisia... xin hãy đón nhận vật hiến tế của chúng con."
Đứa bé đáng thương bị lôi xềnh xệch đến gần ngọn lửa tà ác. Ánh sáng tím ngắt nhảy múa đầy ám ảnh trong đôi mắt mở to ngập tràn sự kinh hãi của anh nhóc.
Thân xác bị gông cùm, tâm trí mịt mù vì thuốc độc, tôi chỉ có thể bất lực đứng nhìn. Lucid đã đánh mất chính mình, hay đang giấu giếm một mưu đồ nào đó, tôi hoàn toàn không rõ. Chỉ biết rằng, sinh mạng nhỏ bé kia đang bước dần đến cửa tử.
Lại một lần nữa, tôi chuốc lấy thất bại ê chề. Lần thứ ba rồi, nhưng rốt cuộc thì tại sao?
Những ký ức vụn vỡ về những sai lầm trong quá khứ bỗng chốc ùa về. Phải chăng... tôi đang dần nhớ lại tất cả?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn