Chương 25: Chương 12: Cái giá của một sinh mạng
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~39 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Bầu không khí dễ chịu, ngập tràn ánh nắng của quán rượu bỗng chốc đông cứng lại. Hơi ấm tan biến, nhường chỗ cho một luồng hàn khí sâu thẳm, buốt giá ập đến. Lucid chằm chằm nhìn gã đàn ông mặc áo choàng đen. Khi cất lời, chất giọng của cậu trầm đục và sắc lạnh, rũ bỏ hoàn toàn cái vẻ niềm nở thường thấy của một kẻ phục vụ.
"Ngươi vừa nói cái gì?"
Gã đàn ông không đáp lời. Hắn chỉ lẳng lặng nhìn Lucid. Đôi mắt đen láy ban nãy còn trống rỗng, giờ đây lại ánh lên một sự tĩnh lặng chết chóc, tựa hồ một con thú săn mồi đang khóa chặt mục tiêu.
Thông điệp truyền tải qua ánh nhìn ấy rõ ràng đến mức như thể hắn đang gào thẳng vào mặt cậu.
Trả lời cho cẩn thận, nếu không ta sẽ kết liễu mạng ngươi.
Sự im lặng nối tiếp sau đó đặc quánh và nặng nề, kéo dài lê thê vượt xa vài giây ngắn ngủi của thực tại. Thời gian dường như trôi chậm lại, kéo lê từng nhịp đập của trái tim thành một cõi vĩnh hằng.
Lucid ép đôi bàn tay mình phải thả lỏng. Cậu đã bỏ lại chiếc cốc và mảnh vải lau trên quầy. Giờ đây, cậu chậm rãi buông thõng hai tay dọc theo mạn sườn, tách khỏi cơ thể, sẵn sàng cho bất kỳ biến cố nào ập tới.
'Tên này cực kỳ nguy hiểm.' Tâm trí cậu gào thét.
'Mình cần một lợi thế. Một món vũ khí. Bất cứ thứ gì cũng được.'
Dòng suy nghĩ cuộn trào điên cuồng, ráo riết lùng sục một tia hy vọng giữa quán rượu trống hoác. Và rồi, theo bản năng, cậu hướng sự tập trung vào sâu thẳm bên trong, tìm đến khoảng không tĩnh lặng từng được lấp đầy.
'Alice?' Cậu thầm gọi, một tiếng kêu cứu tuyệt vọng, câm lặng ném vào cõi hư vô của chính tâm thức mình.
Nhưng trước khi bất kỳ lời hồi đáp nào kịp vang lên, gã đàn ông mặc áo choàng đen đã cất tiếng. Chất giọng của hắn trầm thấp, mượt mà như một lời thì thầm, nhưng lại dư sức lấp đầy cả căn phòng tĩnh mịch.
"Vậy ra, ngươi chọn cách im lặng sao?" Hắn hỏi.
Lucid bắt đầu dò xét hắn, một ánh nhìn đánh giá thực sự.
Từng chi tiết trên người kẻ này đều toát lên mùi nguy hiểm. Đường cắt may sắc sảo, thanh lịch trên bộ trang phục gào thét sự giàu có và một gu thẩm mỹ lạnh lẽo, đặc thù.
Khuôn mặt hắn góc cạnh, sắc lẹm, tuyệt nhiên không vương chút mềm mỏng nào. Và cả đôi mắt đang quan sát vạn vật mà chẳng hề gợn chút cảm xúc kia nữa.
Một kẻ như thế này thì làm cái quái gì ở một quán rượu đìu hiu nằm tít ngoài rìa một thị trấn nhỏ bé cơ chứ? Chắc chắn hắn đến đây không phải vì vài ly rượu rum.
Hắn biết tên của Rebecca.
Chỉ riêng sự thật ấy thôi cũng đủ giáng một luồng hàn khí buốt giá hơn vồ lấy tâm can Lucid. Nếu gã này biết bà chủ quán, và cất công đến tận đây để tra khảo những câu hỏi quái gở này, liệu có phải Rebecca đã gặp chuyện chẳng lành ngoài khu chợ rồi không?
Một sự quyết tâm sắt đá dần thành hình trong lồng ngực Lucid. Nỗi sợ hãi vẫn hiện hữu, buốt giá và sắc lẹm, nhưng ẩn sâu bên dưới lớp băng ấy là một ngọn lửa phẫn nộ đang bùng lên dữ dội. Gã đàn ông này đã dám chà đạp lên chốn nương tựa nhỏ bé mà cậu khó khăn lắm mới tìm được.
"Vậy thì ta sẽ hỏi ngươi một câu." Lucid cất lời, chất giọng vững vàng hơn hẳn những gì cậu đang cảm nhận.
Sự tập trung của gã đàn ông càng thêm phần mãnh liệt. Toàn bộ sự tồn tại của hắn dường như chỉ thu bé lại vừa bằng hình bóng của Lucid, hệt như một gã thợ săn đang khóa chặt con mồi.
Lucid không ngần ngại đáp trả ánh nhìn đó.
"Mạng sống của ngươi đáng giá bao nhiêu, nếu đem ra so với Rebecca?"
Trong một tích tắc, chẳng có bất kỳ phản ứng nào xảy ra. Rồi đôi mắt sắc lẹm của gã khẽ mở to, chỉ một chút xíu. Một âm thanh khe khẽ bật ra, một tiếng cười khúc khích mang đậm sự ngạc nhiên chân thật.
Nó dần lớn lên thành một tràng cười trầm đục, và rồi hắn ngửa cổ ra sau, cười phá lên điên dại. Một âm thanh sảng khoái, không chút kiêng dè, hoàn toàn lạc lõng giữa bầu không khí căng như dây đàn này. Đó là điệu cười của một kẻ vừa được nghe câu chuyện cười đặc sắc nhất trần đời.
"Có gì đáng cười sao?" Lucid nhíu mày, hoàn toàn bị mất phương hướng trước phản ứng kỳ quặc đó.
Gã đàn ông dường như đã bình tĩnh lại, đưa tay quệt đi một giọt nước mắt vô hình nơi khóe mi.
Sự vui vẻ của hắn tan biến nhanh hệt như lúc nó ập đến, trả lại cho khuôn mặt kia một lớp mặt nạ lãnh đạm, dửng dưng. Hắn cầm lấy ly rượu rum còn nguyên vẹn trên quầy. Hắn săm soi thứ chất lỏng màu hổ phách một chốc, khẽ lắc nhẹ.
Rồi bằng một động tác mượt mà, hắn ngửa cổ nốc cạn sạch sành sanh.
Hắn nện mạnh chiếc ly rỗng xuống mặt quầy bằng gỗ, tạo ra một tiếng chát chúa.
"Cảm ơn vì ly rượu." Hắn nói. Trong lúc dùng mu bàn tay đeo găng quệt ngang miệng, tay kia của hắn khẽ thực hiện một cử chỉ nhỏ đến mức gần như vô hình. Đó chỉ là một cái vẩy cổ tay, chớp nhoáng và đầy hững hờ.
Nhưng Lucid đã kịp thu trọn nó vào tầm mắt. Toàn thân cậu căng cứng.
"Ồ, hẳn là giờ ngươi cũng nhận ra rồi nhỉ." Gã đàn ông cất lời, giọng điệu bâng quơ như thể đang bàn luận về thời tiết.
"Ngươi đang ở thế bất lợi đến nhường nào."
"Lucid, cẩn thận!"
Giọng nói vang vọng trong đầu cậu quen thuộc đến mức nhói lòng. Là Alice. Thanh âm của cô không hề tĩnh tại hay dịu dàng như mọi khi. Đó là một tiếng thét cảnh báo thô ráp và ngập tràn sự khẩn thiết.
Và rồi, thế giới nổ tung trong bạo lực.
Toàn bộ cửa sổ trong quán rượu đồng loạt vỡ vụn. Không phải là một tiếng loảng xoảng ầm ĩ, mà là một tiếng rắc chói tai vang lên cùng lúc, như thể bị một thế lực vô hình lao tới nghiền nát với tốc độ kinh hồn. Những mảnh kính vỡ trút xuống mặt bàn và sàn nhà tựa cơn mưa rào, lấp lánh dưới ánh dương đột ngột tràn vào.
Lucid cố gắng di chuyển. Cậu liều mình lao ra sau lớp chắn vững chãi của quầy phục vụ. Từng bó cơ cuộn chặt lại, nhưng cậu vẫn quá chậm. Một thứ gì đó găm phập vào mạn cổ cậu với một lực đạo kinh hoàng.
Ban đầu chẳng hề có cảm giác đau đớn, chỉ là một cú va chạm khổng lồ, chấn động đến mức khiến cả cơ thể cậu xoay ngoắt đi một nửa.
Rồi cơn đau đớn tột cùng bùng nổ, nóng rực và thiêu đốt tận xương tủy. Cậu nghẹn ứ, một âm thanh ùng ục, ướt át xé toạc ra từ cuống họng. Cậu không thể thở nổi. Cậu cào cấu lấy cổ mình, và những ngón tay tuyệt vọng bấu chặt lấy thân của một mũi tên cắm lông vũ đen ngòm đang găm sâu hoắm vào da thịt.
Cậu đang chết đuối trong chính vũng máu của mình. Thế giới xung quanh bắt đầu thu hẹp lại, chìm dần vào bóng tối.
Ngay lúc đó, một luồng sáng màu lục bích ấm áp, quen thuộc bao bọc lấy cổ họng cậu. Đó là một cảm giác cậu đã từng trải qua, một hơi ấm vỗ về, đan kết lại những tế bào đang vỡ nát, ra sức đẩy lùi cơn đau xé ruột gan.
Alice đang chữa trị cho cậu, điên cuồng chiến đấu để khép lại vết thương chí mạng. Cậu có thể cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt đang chật vật tự liền lại quanh dị vật.
Bật ra một tiếng thét đau đớn nghe như một tiếng nấc nghẹn ngào, cậu nghiến răng giật phăng mũi tên ra khỏi cổ. Máu tươi bắn vọt ra tung tóe, nhưng luồng sáng lục bích lập tức rực rỡ hơn, thành công cầm lại dòng huyết quản đang tuôn trào.
Cậu chẳng có lấy một giây để thở dốc. Một bóng đen khổng lồ đổ ập xuống. Gã đàn ông mặc áo choàng đen đã áp sát từ lúc nào, di chuyển với một tốc độ câm lặng đến mức phi lý.
Hai bàn tay rắn chắc bọc găng da phóng ra như rắn độc, siết chặt lấy cổ họng Lucid, triệt để cắt đứt luồng dưỡng khí mà phép thuật trị thương đang cố gắng mang lại.
Lucid giãy giụa điên cuồng, hai tay quờ quạng loạn xạ qua những chai lọ và kệ tủ phía sau quầy, tuyệt vọng lùng sục một con dao, một vỏ chai, hay bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí. Nhưng không gian này quá đỗi chật hẹp, quá đỗi tù túng. Cậu đã lọt lưới.
Gã đàn ông cúi xuống nhìn cậu, đôi mắt đen láy chẳng gợn chút cảm xúc nào, hệt như đang chiêm ngưỡng một con bọ đang giãy chết. Hắn chỉ đơn thuần là gia tăng lực siết, dứt khoát giải quyết một chướng ngại vật.
Thế nhưng, ngước nhìn khuôn mặt dửng dưng tàn nhẫn ấy, Lucid lại chẳng hề cảm thấy tuyệt vọng. Một nguồn năng lượng kỳ lạ, cuồng bạo bùng cháy xuyên qua mọi đau đớn và hoảng loạn. Cậu cảm nhận được khóe môi mình đang nhếch lên. Cậu đang mỉm cười. Rồi nụ cười ấy ngoác rộng ra thành một cái nhếch mép man rợ.
Một âm thanh khò khè, nghẹn ứ bật ra từ cuống họng đã nát bươm. Đó là một nỗ lực để bật cười.
Gã đàn ông phía trên khẽ chớp mắt. Sự vắng bóng hoàn toàn của nỗi sợ hãi, sự phi lý đến nực cười của một điệu cười ngay tại khoảnh khắc sinh tử này, cuối cùng cũng đập vỡ lớp vỏ bọc băng giá của hắn. Một nụ cười nhỏ nhắn, chân thật đậu trên môi hắn, một tia thích thú đầy tăm tối xẹt qua.
"Ngươi cười cái gì?" Hắn hỏi, chất giọng nhuốm màu tò mò.
Lucid không đáp lại bằng lời. Cậu trả lời bằng hành động.
Vắt kiệt từng giọt sức lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể, phớt lờ cơn đau đang gào thét nơi cuống họng, cậu giật mạnh đầu về phía trước rồi ngoặt sang một bên. Cậu cắm ngập hàm răng của mình vào mạn cổ đang phơi bày của gã đàn ông, ngay phía trên cổ chiếc áo choàng đắt tiền.
Cậu nếm được mùi vải vóc, rồi đến vị mặn chát và mùi rỉ đồng tanh tưởi. Cậu nghiến răng cắn phập xuống bằng tất cả sức bình sinh rồi giật mạnh đầu lại, nhổ toẹt ra một ngụm lẫn lộn cả vải vóc lẫn máu thịt.
Gã đàn ông hít hắt vào một hơi, một âm thanh của sự chấn động và đau đớn tột độ. Lực siết trên cổ Lucid lơi lỏng đi trong một giây phút chí mạng. Hắn lảo đảo lùi lại nửa bước, một tay vội vã ôm lấy vết thương đẫm máu nơi cổ họng.
Đó chính là kẽ hở mà Lucid cần, nhưng cậu đã quá tàn tạ, quá chậm chạp. Ngay khi cậu cố gắng chồm người tới, bàn tay còn lại của gã đàn ông đã cuộn chặt thành nắm đấm và vung ra. Nó nện thẳng vào mạn sườn đầu Lucid với một tiếng bình bịch nặng trịch, khô khốc.
Thế giới không chìm vào bóng tối một cách chậm rãi. Nó tan biến ngay tức khắc, hệt như một ngọn nến bị gió dữ thổi tắt phụt.
Lại là cõi hư vô quen thuộc đến buồn nôn ấy.
Cái chốn không tưởng trống rỗng, câm lặng mà cậu dường như luôn bị ném về mỗi khi chạm trán quá gần với tử thần. Sau Khe Nứt, sau những trận tử chiến, sau những đòn phản bội. Cậu bắt đầu phát ngán khi phải nhìn thấy nó.
Nhưng điều tồi tệ nhất chính là ý thức. Cậu chưa bao giờ thực sự ngất lịm đi. Cậu luôn giữ được sự tỉnh táo, trôi dạt vô định trong màn đêm vô hình, vô cảm này.
'Tuyệt vời. Đừng nói là lại thế này nữa nhé.' Cậu thầm nghĩ, từng câu chữ nhỏ giọt sự ức chế đắng chát.
Mọi chuyện gần như trở nên nực cười, một vòng lặp tồi tệ. Chạm trán hiểm nguy. Hiểm nguy suýt lấy mạng cậu. Alice chữa trị cho cậu vừa đủ để cầm cự. Cậu vùng lên chiến đấu. Cậu thất bại. Và cậu lại hạ cánh ở đây. Cậu đang mắc kẹt trong một vòng lặp của sự "suýt chết".
Nhưng lần này, dòng suy nghĩ của cậu không xoay quanh trận chiến, mà hướng về cô. Alice. Cô đã quá đỗi im ắng trong suốt vài ngày qua. Cậu đã gọi cô vài lần, nghĩ về cô, nửa mong đợi cô sẽ xen vào bằng một lời bình phẩm hay một mẩu kiến thức nào đó. Nhưng chẳng có gì hồi đáp. Chỉ có sự tĩnh lặng bủa vây.
Cậu đã làm cô tổn thương đến thế sao? Cậu thử đặt mình vào góc nhìn của cô. Cô không có cơ thể vật lý. Cô hoàn toàn phụ thuộc vào cậu, một hành khách tá túc trong thân xác cậu mà chẳng có lấy một ý chí hay con đường riêng. Đó chẳng khác nào một nhà tù.
Cậu cảm thấy một nhịp nhói lên đầy xót xa dành cho cô. Cô đã cứu mạng cậu, dẫn dắt cậu, san sẻ sức mạnh cho cậu.
Nhưng rồi cậu nhớ lại cái cảm giác cánh tay mình tự động vung lên mà không hề có sự cho phép. Cái cảm giác trơn tuột, kinh tởm khi một lưỡi dao bị chính bàn tay mình kéo lê ngang qua cổ họng một gã đàn ông.
Sự xâm phạm trắng trợn ấy mới là thứ khiến cậu ớn lạnh, còn hơn cả bản thân hành động giết chóc. Cơ thể cậu đã biến thành một con rối, và một kẻ khác đang giật dây. Nhỡ đâu tên lính gác trong bài kiểm tra Khe Nứt đó là một con người bằng xương bằng thịt, chứ không phải là một ảo ảnh được tạo ra thì sao? Ý nghĩ ấy khiến cậu buồn nôn.
Rồi, cậu nhìn thấy một thứ. Một vầng sáng mờ ảo ở đằng xa. Một quả cầu ánh sáng êm dịu, mềm mại, tựa như một vì tinh tú đơn độc đang cố gắng tỏa sáng xuyên qua lớp sương mù đen đặc ngột ngạt. Ánh sáng của nó leo lét, chập chờn, như thể đang chật vật để tồn tại ở chốn này. Nó mang lại cảm giác rất gần, nhưng cũng lại xa xăm vô tận.
Lucid dồn ý chí tiến về phía nó. Chẳng có cơ thể nào để di chuyển, nhưng ý định của cậu đã dịch chuyển nhận thức. Cậu thấy mình thật nực cười, hệt như đang cố bơi trong một vũng dầu đặc quánh. Chậm rãi, từng chút một, vầng sáng ấy lớn dần lên, hay nói đúng hơn là cậu đã trôi dạt đến gần nó hơn.
Cậu dừng lại trước quả cầu đang nhịp nhàng tỏa sáng. Một cảm giác ấm áp và bi thương sâu thẳm, quen thuộc ập đến bủa vây lấy cậu. Đó là một cảm giác cậu đã từng biết đến.
Một giọng nói dịu dàng sau đó lấp đầy cõi hư vô. Nó không phát ra từ bất kỳ hướng nào. Nó chỉ đơn giản là hiện hữu, vang vọng từ khắp mọi nơi và cũng chẳng từ đâu cả, đan cài vào chính kết cấu của màn đêm tăm tối.
"Chúng ta lại gặp nhau rồi, hỡi người được Vận Mệnh lựa chọn của tôi."
Thanh âm ấy ngập tràn một sự dịu dàng đầy bi thương. Dù muốn hay không, Lucid vẫn cảm thấy một sự oán giận cũ kỹ cuộn lên trong lồng ngực. Nhưng song hành cùng nó, một cách hiển nhiên và đầy bất ngờ, lại là một nỗi cô đơn nhức nhối. Cậu đã nhớ cảm giác này.
"Là tôi đây, Lucid." Cậu lên tiếng, chất giọng câm lặng giữa cõi hư vô nhưng vẫn thành công truyền đạt.
"Tôi muốn nói chuyện."
"Nói chuyện sao?" Giọng nói vang vọng, quả cầu ánh sáng khẽ nhấp nháy.
"Đúng vậy. Cảm ơn cô." Cậu mở lời, những câu chữ nghe thật vụng về nhưng lại vô cùng cần thiết.
"Cảm ơn vì đã chữa trị cho tôi lúc nãy. Dẫu cho có lẽ giờ cả hai chúng ta đều đã chết. Và cảm ơn vì tất cả những gì cô đã làm. Tôi... tôi thừa nhận mình có thể đã phản ứng thái quá. Nhưng tôi cảm thấy bị xúc phạm bởi cách cô hành động. Việc cô điều khiển tôi."
Một khoảng lặng kéo qua. Ánh sáng khẽ mờ đi đôi chút.
"Tôi cũng vô cùng xin lỗi vì những gì mình đã làm." Giọng Alice cất lên, giờ đây đã mềm mỏng hơn, nghẹn ngào sự hối hận.
"Tôi đã đòi hỏi ở cậu quá nhiều. Tôi đã dùng đôi bàn tay cậu để làm những việc mà cậu không hề mong muốn. Cậu rất mạnh mẽ, cậu rất dũng cảm, và cậu đang phải gồng gánh một trọng trách vượt xa giới hạn chịu đựng của bất kỳ ai. Tôi đã đưa cậu đến đây, và tôi đã kỳ vọng ở cậu quá nhiều."
"Cậu kiên nhẫn, cậu bền bỉ, nhưng cậu cũng có những khuyết điểm, giống như bao con người khác. Thế nhưng, điều khiến cậu trở nên cuốn hút đến vậy chính là những khuyết điểm ấy gần như chỉ là những hạt cát nhỏ nhoi."
"Nhỏ nhoi sao?" Giọng nói trong tâm thức Lucid cao vút lên, nhuốm màu giận dữ đột ngột.
"Tôi nói dối. Tôi lừa gạt. Tôi làm tổn thương người khác. Tôi phán xét mọi người. Tôi lợi dụng lòng tốt, giống như của Rebecca vậy. Hoàn hảo thế này, hoàn hảo thế kia. Tôi thực sự không hiểu cái 'linh hồn' mà cô tôn sùng đến vậy rốt cuộc có gì là hoàn hảo cơ chứ."
"Cậu là Lucid." Cô lặp lại, ánh sáng nhấp nháy hệt như một nhịp đập trái tim.
"Có thể cậu không nhận ra, nhưng cậu chính là như vậy."
"Vậy thì trả lời tôi chuyện này đi." Cậu thách thức, nỗi đau cũ lại trỗi dậy.
"Ở kiếp trước, tại sao tôi lại bị phản bội?"
"Cô có biết tôi đã sống một cuộc đời như thế nào trước khi đến đây không? Tôi đã phải chiến đấu trong một bài kiểm tra bất khả thi, nơi mà số phận đã định sẵn là tôi phải chết. Đáng lẽ tôi phải giúp đỡ họ, dẫn dắt họ đi cùng mình, nhưng gánh nặng đó là quá sức chịu đựng."
"Tôi đã buông tay. Tôi đã để mặc họ rơi xuống vực thẳm trống rỗng. Tôi đã sống sót. Một kẻ hèn nhát như tôi đã thất bại trong bài kiểm tra đó. Đáng lẽ mọi chuyện phải kết thúc ở đó. Nhưng tôi đã được cứu. Bởi bạn tôi. Đội trưởng của tôi. Renji."
"Và cô dám bảo tôi là một kẻ giàu lòng trắc ẩn, dũng cảm và thông minh sao? Tôi không phải! Tôi chỉ là một thằng vô dụng chẳng đáng nhận được bất kỳ sự thương hại nào."
Cơn bùng nổ của cậu vang vọng khắp cõi hư vô. Quả cầu ánh sáng chìm vào im lặng trong một khoảng thời gian dài.
"Nhưng cậu của hiện tại là con người của quá khứ đó," Giọng cô cuối cùng cũng cất lên, dịu dàng và kiên định, "hay cậu chính là con người của cậu ngay lúc này?"
Nhận thức của cậu, toàn bộ sự tồn tại của cậu, dường như khựng lại. Những lời lẽ giận dữ chết yểu nơi đầu môi. Cậu không muốn thừa nhận, nhưng cậu cảm nhận được một áp lực đè nặng sau hốc mắt, một nỗi bi thương mà cậu đã khóa chặt từ lâu. Cậu cho phép bản thân được cảm nhận nó, một khoảnh khắc yếu lòng nhỏ bé, mỏng manh giữa màn đêm vô tận.
"Dũng cảm và hèn nhát." Giọng Alice tiếp tục vang lên êm ái.
"Có gì khác biệt khi lựa chọn chiến đấu vào ngày hôm nay thay vì một ngày nào đó khác, hỡi... Lucid của tôi?"
"Dũng cảm và hèn nhát vốn chẳng hề quan trọng." Cô dịu dàng nói.
"Điều quan trọng là cậu sẽ tiếp tục lựa chọn đứng lên bao nhiêu lần nữa... Lucid à. Dù là hôm nay hay ngày mai... ở một thế giới khác...."
Cậu buông một tiếng thở dài câm lặng, nửa như bật cười, nửa như nức nở.
"Phải." Cậu thầm nghĩ.
"Chắc tôi sẽ gọi nó là một cuộc rút lui mang tính chiến thuật." Cậu xốc lại tinh thần.
"Tôi... tha cho cô đấy."
Một sợi dây liên kết, dẫu bị kéo căng và thử thách đến cùng cực, vẫn không hề đứt gãy. Thay vào đó, nó ngày một bền chặt hơn, vươn mình đâm chồi thành một thứ gì đó mới mẻ, một thứ được rèn giũa từ sự công nhận và sự thấu hiểu phải đánh đổi bằng máu và nước mắt.
Cõi hư vô dường như bớt đi phần nào sự trống trải, khi một khối bóng trắng mang hình chữ nhật quen thuộc dần thành hình, hé mở và dọn đường cho những dòng chữ đen tuyền hiện ra.
[Danh hiệu Giác Ngộ: Thánh Nữ] [Tên: Alice] [Cảnh giới: Nguyên Sơ (Primordial)] [Tinh Hoa Vận Mệnh: ∞] [Đặc Tính (Trait): [Xiềng Xích Trái Tim] ██████▒▒▒▒▒▒▒▒▒▒▒▒▒▒▒▒▒▒] [Mô tả: Lạc bước giữa không gian và thời gian... Lỗi... Lỗi... Không thể trích xuất thêm thông tin]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn