Chương 36: Chương 23: Cố gắng thôi là chưa đủ
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~39 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) [Đang tiến hành đồng bộ hóa thời gian.] Thế giới một lần nữa vỡ vụn, kéo tuột ý thức của cậu chìm vào một khoảng hư vô tăm tối, mang theo cái cảm giác buồn nôn quen thuộc. Thế nhưng, lần này mọi thứ không hề tĩnh lặng như trước.
Từ sâu thẳm bên trong tiềm thức, một tràng cười chua chát bất chợt vang vọng. Đó là một âm thanh khàn đặc, vỡ vụn và nức nở đầy đau đớn, tựa như kẻ đang cười phải cắn răn nuốt ngược những giọt nước mắt mặn đắng vào trong.
"Không tệ đâu." Giọng nói mờ ảo tiếp tục ngân vang giữa cõi hư không tăm tối.
Rõ ràng là thanh âm của Karmen, nhưng lớp vỏ bọc hào nhoáng, hoa mỹ của một tên quý tộc đã hoàn toàn bị lột sạch, chỉ còn trơ lại sự trần trụi và rệu rã đến đáng thương.
"Lựa chọn đó... thật sự không tệ. Tôi... tuyệt đối không hề oán hận cậu vì quyết định này."
Thanh âm đột ngột nghẹn lại, kéo theo tràng cười bi thương vụt tắt lịm vào một màn sương tĩnh mịch đầy ngột ngạt.
"Thế nhưng... xin cậu hãy thử lại một lần nữa đi."
Lời cầu xin thốt ra chỉ mong manh như một tiếng thì thầm, nhưng lại chất chứa một sự hối hận sâu thẳm, quạnh quẽ đến vô tận.
Ngay giây tiếp theo, cả thế giới như bị bẻ gãy và lật tung lên một cách thô bạo. Khoảng không gian hư vô lập tức vỡ nát, dọn đường cho tầm nhìn của cậu mở bừng ra, hé lộ một khung cảnh vô cùng quen thuộc.
Tiếng gõ cửa phòng sách vang lên khe khẽ, nhưng lại dư sức tạo ra một luồng dư âm dội mạnh vào bầu không khí đang đặc quánh sự tĩnh lặng. Đang kẹt trong thân xác cường tráng, dày dạn sương gió của Karmen ở phiên bản trưởng thành hơn, Lucid chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi mặt bàn.
Một cơn ớn lạnh kinh hoàng chạy dọc sống lưng, mang theo sự choáng váng tột độ càn quét qua toàn bộ tâm trí cậu. Cậu đã quay trở lại. Bị kéo giật lùi về đúng cái khoảnh khắc chết tiệt ấy, nơi vẫn tồn tại nguyên vẹn bầu không khí ngột ngạt này, những tia nắng le lói đang lụi tàn ngoài kia, và cả tiếng gõ cửa ma quái đang trực chờ vang lên thêm một lần nữa.
Lần này, bản thân hoàn toàn không hề có ý định mở miệng. Dẫu vậy, đôi môi ấy vẫn tự động nhúc nhích.
"Vào đi." Giọng nói của Karmen vang lên đầy bình thản, nhưng cũng chất chứa sự mệt mỏi rã rời.
Cánh cửa chậm rãi hé mở. Bóng dáng Ivy xuất hiện với đôi mắt tím biếc lạnh lùng lấp ló phía trên tấm mạng che mặt đen sẫm. Sự hiện diện của cô tĩnh lặng đến rợn người, hệt như một làn khói độc dịu êm đang từ từ lan tỏa.
"Thiếu gia Karmen." Cô ả cất lời, từng câu từng chữ vẫn y hệt như một kịch bản đã được định sẵn.
'Không. Không, không, không!' Lucid điên cuồng gào thét bên trong nhà tù mang tên cơ thể Karmen.
Một lần nữa, cậu lại biến thành kẻ đứng ngoài lề, bất lực trơ mắt nhìn khung cảnh chết tiệt kia tái diễn. Ngay cả sự hiện diện của Alice trong tâm trí lúc này cũng đang cuộn trào thành một cơn lốc của sự hoang mang tột độ.
'Lucid, rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Chúng ta đã thay đổi nó rồi mà! Rõ ràng chúng ta đã viết lại kết cục!' Giọng nói của vị Thánh Nữ vang lên đầy hoảng loạn.
Ivy thản nhiên thông báo tin tức về cái chết của người ông nội. Vẫn là những từ ngữ sắc lạnh ấy, vẫn là sự tàn nhẫn đến mức vô cảm ấy. Cô ta tiếp tục đưa ra hai ngã rẽ định mệnh, chất giọng du dương như đang giăng ra một cái bẫy chết người.
Mắc kẹt trong sự bất lực, Lucid đành phải lắng nghe thanh âm của Karmen cất lên những câu hỏi y hệt, trĩu nặng dưới cùng một nỗi bi thương.
Khoảnh khắc mang tính quyết định lại đang sầm sập kéo đến, nhưng cậu hoàn toàn bị tước đoạt quyền kiểm soát. Thái độ phản kháng kiên quyết khi nãy, cả sự lạnh lùng đuổi cổ Ivy đi, tất cả đều đã tan biến. Bị xóa sạch không chừa lại một dấu vết.
Khi Ivy vừa dứt lời, bầu không khí nặng nề, ngột ngạt một lần nữa bóp nghẹt cả căn phòng. Khoảnh khắc chờ đợi câu trả lời từ Karmen dường như đóng băng lại giữa không trung.
Và rồi, một sự xê dịch khẽ khàng xuất hiện. Lucid cảm nhận được một vết nứt nhỏ bé vừa hình thành trên lớp gông cùm trói buộc. Đó là một phần ngàn giây ngắn ngủi mà cậu có thể giành lại quyền can thiệp lên đôi môi và nét mặt của cỗ cơ thể này.
Không chọn cách tiếp tục phản kháng. Thay vào đó, chàng trai trẻ quyết định đập nát khoảnh khắc ngột ngạt này bằng một thứ hoàn toàn dị biệt.
Cố sức điều khiển khóe môi Karmen giật nhẹ, cậu bật ra một tiếng cười khùng khục, ngắn ngủn từ tận sâu trong cổ họng. Một phản ứng hoàn toàn kệch cỡm, một âm thanh lạc điệu đến gai người giữa không gian đang chìm trong tang tóc.
Dòng diễn văn mượt mà của Ivy lập tức khựng lại. Đôi mắt màu tím biếc khẽ mở to, lộ rõ vẻ kinh ngạc chân thực đến từng khoảnh khắc.
"Xin lỗi." Lucid ép Karmen lên tiếng, thanh âm mang theo một sự cuồng loạn và kỳ quái đến khó tả.
"Chỉ là... mấy cái chuyện về những lời nguyền rủa, rồi thì Tinh Hoa Vận Mệnh bị héo mòn gì đó. Nghe cứ y như mấy câu chuyện nhảm nhí ba xu trong quán rượu ấy. Cứ như kiểu, 'Và rồi tên phù thủy độc ác đã nguyền rủa dòng dõi quý tộc cao quý bằng một căn bệnh rỉ ối tâm linh!'"
Từ sâu trong thức tâm, cậu có thể nghe thấy vị Thánh Nữ đang bật ra một tiếng cười khúc khích đầy kinh ngạc. Cùng lúc đó, một thứ gì đó cuộn trào ngay lồng ngực—có lẽ là chút tàn dư linh hồn đang bị chôn vùi của Karmen—cũng vừa lóe lên sự khinh miệt tột cùng dành cho tấn kịch nực cười này.
Ivy sững sờ đứng bất động, lớp mặt nạ bình thản thường ngày đã vỡ vụn hoàn toàn. Chuyện này tuyệt nhiên không hề có trong kịch bản. Chẳng có chút bi thương, phẫn nộ, hay bất kỳ sự thỏa hiệp đầy toan tính nào cả. Trước mắt cô ta lúc này chỉ là một sự lố bịch đến điên rồ.
Dẫu vậy, khoảnh khắc ngắn ngủi đó cũng nhanh chóng trôi qua. Áp lực nặng nề đến nghẹt thở của cuộc thử thách một lần nữa giáng xuống.
Lucid cảm nhận rõ quyền kiểm soát lại đang vuột khỏi tay, dần bị cuốn trôi theo dòng chảy của miền ký ức. Cậu buộc phải lựa chọn. Bắt buộc phải nói ra một điều gì đó để cứu lấy Karmen. Nhưng cứu khỏi cái gì cơ chứ? Tại sao cậu lại phải quay về chốn này?
'Cậu đã tuân thủ đúng mọi quy tắc rồi cơ mà.' Dòng suy nghĩ của Alice vang lên, sự bối rối cũng y hệt như những gì cậu đang cảm nhận.
'Cậu đã thay đổi được kết cục. Cớ sao mọi thứ lại bắt đầu lại từ đầu thế này?'
Áp lực dồn nén lúc này là khổng lồ. Hình phạt dành cho việc không thể xoay chuyển kết cục chính là cái chết. Bằng mọi giá, cậu phải lên tiếng.
'Hãy dũng cảm lên, Lucid.' Alice liên tục thúc giục, thế nhưng thanh âm của vị Thánh Nữ lại thiếu đi sự chắc chắn thường ngày.
'Thế nào mới là dũng cảm?' Dòng suy nghĩ của Lucid giận dữ gầm lên trong sự tuyệt vọng cùng cực.
'Nếu nó chỉ đơn thuần là việc chọn một cái chết đầy ám ảnh theo một cách khác? Vậy thì ý nghĩa chết tiệt của nó là gì cơ chứ?'
Cùng lúc ấy, một mảnh ký ức xẹt ngang qua vùng ý thức mà cả hai đang chia sẻ.
'Cậu đang ở trong một cuộc thử thách, Lucid. Một cuộc thử thách.'
Chính từ "thử thách" ấy đã bất chợt châm ngòi cho một ý nghĩ cực kỳ tăm tối và đầy rẫy sự nguy hiểm.
Giết ả đi.
Một ý niệm tàn bạo chợt lóe lên trong đầu. Nếu Ivy là kẻ cản đường, vậy thì chỉ việc triệt hạ cô ta. Cắt đứt mọi rắc rối từ gốc rễ.
'Không được!' Giọng nói của Alice cất lên đầy thảng thốt và sợ hãi.
'Đế quốc sẽ kéo đến trả thù mất! Cậu làm thế là rước lấy họa diệt vong cho cả gia tộc này đấy!'
'Đế quốc nào cơ chứ?' Lucid thầm nghĩ, để tư duy thực tế lấn át hoàn toàn những dòng ký ức đang cuộn trào.
'Mình đang ở trong một thử thách, một câu đố cần được giải mã. Cái gọi là "Đế quốc Materna" kia cũng chỉ là bối cảnh được sắp đặt, một mảnh ghép nhỏ của cốt truyện mà thôi.'
Một dải cảm xúc rạo rực, đầy ma mãnh bất chợt cuộn trào nơi lồng ngực. Đó là thứ khoái cảm tột độ của một kẻ dò đường vừa phát hiện ra lối đi bí mật, một nước đi điên rồ, nguy hiểm nhưng lại rực rỡ đến không tưởng.
Lúc này, cậu không còn tư duy dưới thân phận của Karmen nữa. Cậu đang suy tính với tư cách là Lucid, một người chơi thực thụ đang mắc kẹt giữa ván cờ sinh tử.
Cảm nhận được sự biến chuyển dị thường trong linh hồn cậu, Alice hoảng hốt lên tiếng.
'Dừng lại đi, Lucid! Đó không phải là lòng dũng cảm, mà là sự hèn nhát! Tìm đến bạo lực chỉ là đang trốn tránh bằng một giải pháp nhuốm máu và tồi tệ nhất!'
Ở phía bên kia chiếc bàn, Ivy đã xốc lại tinh thần, vẻ kinh ngạc ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một nét thích thú lạnh lẽo và đầy hiểm độc. Bật ra một tiếng cười khanh khách mỉa mai, ả chậm rãi rút chiếc quạt lụa đen tuyền từ trong áo choàng ra, tao nhã bung mở để che khuất nửa dưới khuôn mặt. Dẫu vậy, ánh mắt đó vẫn sắc bén và vô hồn tựa như những phiến đá lạnh lẽo.
"Khẩu vị đùa cợt của ngài thật khác người đấy, Thiếu gia." Ivy buông lời giễu cợt.
"Nhất là đối với một kẻ đang tận mắt chứng kiến gia tộc mình bước vào cửa tử."
Ký ức cuối cùng vừa vụt tắt cũng là lúc Lucid cảm nhận được toàn bộ xiềng xích thao túng tâm trí đã vỡ nát. Giờ đây, cậu đã hoàn toàn làm chủ tình hình. Thể xác của Karmen đã ngoan ngoãn phục tùng dưới ý chí của riêng cậu.
Chậm rãi đứng thẳng dậy, dáng vẻ của cậu không hề mang theo sự mỏi mệt hay bi lụy của một người thừa kế đang tuyệt vọng. Thay vào đó, từng chuyển động lại vô cùng uyển chuyển và tràn đầy nội lực, phảng phất hình bóng của một chiến binh thực thụ đang tiến vào tư thế chuẩn bị giao tranh.
Khẽ nghiêng đầu nhìn Ivy, khóe môi cậu chậm rãi nhếch lên. Đó hoàn toàn không phải là biểu cảm của Karmen, mà là nụ cười trứ danh của Lucid. Một nụ cười tàn bạo, ngạo nghễ và gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ trong cái bối cảnh ngột ngạt này.
"Chà." Lucid lạnh lùng cất tiếng, âm sắc giờ đây đã đè bẹp hoàn toàn chất giọng yếu ớt của Karmen.
"Chắc tôi cũng nên thử nghiệm xem cỗ thân xác này làm được những gì."
Vừa dứt lời, cậu đã sải bước tiến thẳng về phía trước.
Chiếc quạt trên tay Ivy khựng lại giữa không trung. Đôi mắt ả mở to, hằn lên những tia hoảng loạn thực sự. Biến số này hoàn toàn không nằm trong dự tính của ả.
'Dừng lại đi, Lucid!' Alice gào lên trong tâm trí cậu, thanh âm vỡ vụn vì hoảng loạn tột độ.
'Cậu sẽ bỏ mạng mất! Nếu chết trong thử thách này, cậu cũng sẽ tan biến ngoài đời thực! Tuyệt đối không được làm vậy!'
Nhưng Lucid đã sớm biến thành một vệt mờ lao đi.
Đáng tiếc thay, cậu thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy bàn tay của ả động đậy.
Một thứ lực lượng vô hình, sắc lẹm và mang uy lực khủng khiếp bất ngờ giáng thẳng vào bụng cậu. Dư chấn kinh hoàng nhấc bổng cơ thể cậu lên khỏi mặt đất rồi quật văng sang một bên. Cú va đập trời giáng khiến đầu cậu đập mạnh vào góc chiếc bàn gỗ sồi, tạo ra một tiếng nứt khô khốc đến rợn người trước khi cả thân hình đổ gục xuống sàn nhà.
Cơn đau trắng xóa như lửa đốt tức thì bùng nổ, cắn xé lấy lục phủ ngũ tạng và hộp sọ. Cậu hoàn toàn mất đi khả năng hít thở. Cố gắng cựa quậy trên tấm thảm đắt tiền, nam thanh niên chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong sự bất lực.
Một bóng đen chậm rãi phủ xuống. Ivy đứng sừng sững ngay phía trên, hạ tầm mắt nhìn xuống bằng một biểu cảm pha trộn giữa sự thương hại và khinh bỉ tột cùng. Chiếc quạt trên tay ả đã được gập gọn, đang khẽ gõ từng nhịp thong thả vào lòng bàn tay.
"Đồ ngu ngốc." Ả thủ thỉ, chất giọng ngọt ngào tựa như mật ong tẩm độc.
"Ngươi thực sự nghĩ một tên người Thức Tỉnh cỏn con lại có thể đối đầu với một người Giác Ngộ sao? Hahaha."
Từ từ khụy gối xuống bên cạnh, ả chọc xoáy đôi mắt tím biếc găm chặt vào ánh nhìn của cậu.
"Mà thôi, chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng nữa."
"Sự bốc đồng vừa rồi đã chứng minh ngươi quá mức thất thường để có thể buông lỏng cảnh giác." Ivy nhếch mép.
"Ngươi sẽ trở thành một mẫu vật thí nghiệm tuyệt hảo, bởi lẽ Đế quốc luôn săn lùng những cá thể dẻo dai để nghiên cứu về tác động lâu dài của sự ăn mòn Tinh Hoa Vận Mệnh."
Lucid điên cuồng trườn lết về phía sau, tay chân cào cấu trong sự bất lực nhọc nhằn. Dẫu trên lý thuyết, cơ thể này sở hữu sức mạnh đáng gờm nhờ những khóa huấn luyện địa ngục của Karmen, nhưng kỹ năng và bản năng chiến đấu thực thụ lại là thứ vĩnh viễn thuộc về chủ nhân thực sự của nó. Giờ phút này, cậu chẳng qua chỉ là một linh hồn run rẩy thảm hại, mắc kẹt bên trong một lớp vỏ bọc hoàn mỹ mà thôi.
Một tay ôm chặt lấy phần bụng đang quặn thắt từng cơn đau đớn, cậu tuyệt vọng lê lết tấm thân tàn tạ về phía cánh cửa.
"Dũng cảm làm sao." Lời giễu cợt của Ivy vang lên từ phía sau, kéo theo một tràng cười trong trẻo nhưng lạnh lẽo đến rợn người.
"Chạy trốn thảm hại chẳng khác nào một con thỏ bị dồn vào chân tường."
Cuối cùng cũng chạm được tới đích, những ngón tay run rẩy vội vã cào cấu lấy tay nắm cửa. Ngay lúc đó, một cảm giác ớn lạnh truyền đến, báo hiệu gót giày của người phụ nữ kia đang thong thả bước tới gần.
Tương lai mở ra trước mắt lúc này chỉ còn là một vở bi kịch kinh hoàng. Trở thành vật thí nghiệm cho một đế chế tàn bạo đến tận cuối đời, hoặc là chết.
Một cái chết hèn nhát, nhục nhã.
Bàn tay còn lại luống cuống lục lọi bên trong túi áo choàng của Karmen, cho đến khi những ngón tay chạm vào một vật thể lạnh toát và sắc lẹm. Đó chính là con dao rọc giấy bằng bạc nhỏ nhắn, tinh xảo mà cậu đã sử dụng trước đó.
"KHÔNG!" Tiếng thét xé lòng của Alice vang dội trong tâm trí, mang theo nỗi kinh hoàng tột độ chưa từng có.
Ngay lập tức, một lực cản vô hình truyền đến khiến cánh tay cậu cứng đờ lại, minh chứng cho việc vị Thánh Nữ đang dốc sức ngăn cản hành động điên rồ này. Thế nhưng, một thứ sức mạnh khác, có lẽ là sự tuyệt vọng bị chôn vùi sâu thẳm của Karmen, hoặc cũng có thể là ý chí cùng đường của chính cậu, đã hoàn toàn lấn át sức mạnh bám víu mỏng manh ấy.
Mũi dao không hề hướng về phía Ivy, bởi lẽ hành động đó chẳng mang lại chút hy vọng nào.
Kèm theo một âm thanh nghẹn ngào vỡ vụn trong cuống họng, nửa như tiếng nấc xót xa, nửa lại như lời thách thức cuối cùng, cậu điên cuồng cắm phập mũi dao sắc lẹm vào ngay dưới cằm mình.
Một cơn đau nhức buốt óc xộc thẳng lên não, kéo theo dòng chất lỏng nóng rực tuôn trào xối xả. Căn phòng lập tức bị lấp đầy bởi những tiếng òng ọc khô khốc, rợn người khi cậu bắt đầu sặc sụa trong chính vũng máu của bản thân.
Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong võng mạc là gương mặt của Ivy. Nụ cười cợt nhả trên môi ả ta chợt đông cứng lại, rồi chậm rãi chuyển sang một biểu cảm tò mò đầy lạnh lùng, ung dung thưởng thức ánh sáng sự sống đang dần lụi tàn trong đôi mắt xanh biếc của Karmen.
Sau đó, cả thế giới chìm vào bóng tối mịt mùng.
Bắt đầu quá trình đồng bộ hóa thời gian.
Thế giới một lần nữa tan biến, trả lại không gian hư vô đen ngòm và buồn nôn quen thuộc. Dẫu vậy, lần này mọi thứ không hề tĩnh lặng như trước.
Một giọng nói hoàn toàn xa lạ chợt vang vọng bên trong tâm trí. Đó tuyệt nhiên không phải là thanh âm của Alice, mà là giọng trầm đục của một người đàn ông. Nó nghèn nghẹt và đứt quãng, tựa như chủ nhân của nó vừa trải qua một trận khóc tơi bời hoặc đang chịu đựng một cơn bạo bệnh.
"Đối với một kẻ luôn miệng tự nhận mình hèn nhát." Giọng nói cất lên đầy thâm trầm.
"Cậu lại dũng cảm đến mức đáng kinh ngạc đấy."
Cứ thế trôi nổi lơ lửng giữa chốn hư vô tĩnh mịch, Lucid xót xa cảm nhận được vị máu tanh nồng vẫn đang đọng lại nơi cuống họng, quặn thắt đến mức buồn nôn.
"Hãy làm lại lần nữa." Thanh âm ấy tiếp tục vang lên, kiên định tựa như một lời khẳng định chắc nịch chứ chẳng hề mang ý tứ của một câu cầu khiến.
"Làm lại cái quái gì cơ chứ?!" Lucid gầm lên phẫn uất, linh hồn cậu chấn động dữ dội giữa cơn thịnh nộ và nỗi tuyệt vọng tột cùng.
"Chẳng còn bất kỳ lối thoát nào khác nữa!"
"Hoặc là tôi chấp nhận thỏa thuận quỷ quyệt của ả ta và bước vào chốn sa ngã, hoặc là trơ mắt nhìn cha mẹ anh bỏ mạng để từ chối làm con rối cho Đế chế Materna! Làm gì có lựa chọn thứ ba cơ chứ!"
"Tôi đã cố tự mở ra một sinh lộ mới, và kết cục là ả ta đã bức tử tôi!"
"Chắc chắn là có." Giọng nói nọ vẫn kiên trì đáp trả, ôn tồn nhưng lại vô cùng cố chấp.
"Tôi đặt trọn niềm tin nơi cậu, Lucid. Cậu nhất định sẽ làm được."
"Vị Thánh Nữ bé nhỏ của cậu, Alice, cô ấy luôn dành cho cậu một sự tôn trọng tuyệt đối. Xin cậu đấy, hãy mở ra một con đường, tôi biết rõ cậu có đủ sức làm điều đó."
"Hãy chứng minh cho tất cả thấy rằng, dũng cảm không chỉ là những thứ hời hợt bề ngoài, và hèn nhát cũng mang trong mình những giá trị sâu xa khác. Hãy cho thấy hai thứ đó hoàn toàn có thể song hành cùng nhau."
"Thế nên, xin cậu hãy làm lại một lần nữa."
Ngay khi Lucid vừa định gào lên để trút bỏ sự phẫn uất kìm nén, một âm thanh thanh thúy chợt xé toạc không gian hư vô.
Một tiếng búng tay nhẹ nhàng, chậm rãi và đầy kiên định.
Mọi thứ xung quanh bỗng chốc chìm vào một màn đêm đen kịt, trước khi đột ngột ùa về, nhưng không phải là căn phòng làm việc quen thuộc. Thay vào đó, một luồng ánh sáng và xúc cảm hỗn mang ập đến, cuốn lấy tâm trí.
Cậu đang bị ném ngược dòng ký ức, xuyên qua chính khái niệm thời gian bên trong khe nứt. Cảnh tượng chuyến xe ngựa lùi dần, học viện đồ sộ tan biến vào hư không, và những cánh đồng hoa tím biếc đang cuồn cuộn trôi tuột lại phía sau.
"Thời gian đồng bộ hóa đã được thiết lập lại."
"Lần thử nghiệm thứ: 3."
Không gian xung quanh cuối cùng cũng lắng đọng trở lại.
Một tiếng gõ cửa vang lên khe khẽ, nhưng lại dội vào bầu không gian tĩnh mịch những âm vang đầy nặng nề. Vẫn đang hiện diện bên trong cơ thể vạm vỡ và dày dặn sương gió của Karmen, Lucid chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi bàn làm việc.
Không để cho giọng nói của Karmen kịp cất lên, cậu lập tức lao vào cuộc giằng co quyền kiểm soát, mặc cho ý chí của mình đang va chạm nảy lửa với dòng chảy ký ức. Một cơn choáng váng kinh hoàng ập đến, hệt như đang cố bẻ gãy một bánh răng kẹt cứng, và rồi, cậu đã giành được thế thượng phong.
"Là Ivy phải không? Vào đi!"
Ánh mắt cậu ghim chặt lấy cánh cửa, trong khi lồng ngực của Karmen đang phập phồng liên hồi theo từng nhịp đập cuồng loạn của con tim.
Cậu đã trở lại. Đây là lần thứ ba.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn