Chương 64: Chương 51: Lời Thề Sinh Tử
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Ánh mắt Lucid bừng lên một nỗi khiếp đảm tột độ. Cậu khẽ chửi thề, một âm thanh độc địa, lặng lẽ tan biến vào khoảng không mỏng manh.
Tầm nhìn của cậu chỉ còn lại một sắc đỏ ối. Đó chẳng phải là màu đỏ nhuốm đầy bụi bặm của núi đá, mà là một khối đỏ rực rỡ, sống động và đang liên tục chuyển động. Một con quái vật mang sắc máu đỏ tươi.
Sắc tố ấy là thứ không thể nhầm lẫn vào đâu được, ý nghĩa của nó luôn song hành cùng với mức độ đe dọa tột cùng: Cấp S. Một cảnh báo nguy hiểm vượt xa bất kỳ sinh vật Sa Ngã nào mà cậu từng đối mặt ở Trái Đất. Đó là một con ác thú thuộc loài sinh vật Vô Tín, và chỉ một thoáng nhìn lướt qua đã đủ khiến dòng máu trong huyết quản cậu đông cứng lại thành băng.
Hình dáng của nó tựa như một con sói, nhưng lại khổng lồ và mang đầy những nét đột biến dị hợm. Vô số khối khoáng thạch màu đỏ sắc lẹm, trông như những tinh thể đá tảng rỉ máu, đâm tủa ra từ lớp lông lá gớm ghiếc. Một đám mây hạt đỏ thẫm đặc quánh cuộn xoáy không ngừng quanh phần đầu và lưng nó, dập dờn bay lượn như một dải khăn quàng kéo về từ cõi địa ngục.
Trực tiếp đối đầu với nó chẳng khác nào tự tìm đường chết. Còn việc vắt chân lên cổ chạy trốn lại càng là điều không tưởng, bởi cặp đùi sau cuồn cuộn cơ bắp kia là minh chứng rõ ràng nhất cho một tốc độ truy sát kinh hoàng.
Hít một ngụm khí lạnh buốt vào lồng ngực, Lucid đứng lặng người. Ở ngay bên cạnh, như nhạy bén nhận ra sự thay đổi đột ngột của bầu không khí, Ayame theo bản năng liền xích lại gần hơn, nép chặt tấm thân nhỏ bé vào mạn sườn nam thanh niên.
Cách đó không xa, con quái thú khổng lồ bất chợt gồng mình rồi tung một cú nhảy vọt xé toạc không trung, giáng thân hình đồ sộ xuống mặt đất cách đó hơn một phần tư dặm thay vì lao thẳng về phía hai người. Cú va chạm kinh thiên động địa lập tức tạo ra một luồng sóng xung kích cày xới mặt đất vốn đã mỏng manh. Hàng tấn tuyết đỏ cùng đất đá vỡ nát bùng nổ thành một cột bụi mù mịt, tạm thời nuốt chửng sinh vật gớm ghiếc ấy khỏi tầm nhìn.
"Nằm xuống." Giọng Lucid khản đặc vang lên đầy gấp gáp.
Vòng tay cuộn chặt lấy Ayame, ghì sát thân ảnh bé nhỏ của cô vào người mình, cậu dứt khoát lao thẳng ra khỏi mỏm đá chênh vênh đang đứng.
Cả hai không ngừng lăn vòng lộn nhào xuống sườn dốc lởm chởm, kéo theo từng tràng sỏi đá lạo xạo. Trong cơn rơi tự do điên cuồng ấy, Lucid liên tục vặn người, dùng chính lưng và bờ vai trần để hứng chịu toàn bộ những cú va đập chí mạng nhằm che chắn cho Ayame một cách vẹn toàn nhất. Cuối cùng, thân ảnh tơi tả của họ cũng trượt dài trên một mỏm đá thấp hơn rồi dừng lại trong sự đau đớn tột cùng.
Từ trên cao, bóng dáng con sói khổng lồ với bộ lông đỏ rực lù lù xuất hiện nơi mép vực, đôi mắt sáng quắc của nó đã ghim chặt lấy hai con mồi nhỏ bé. Ánh nhìn buốt giá giáng xuống, đi kèm với những tiếng gầm gừ trầm đục làm rung chuyển cả bề mặt đá cằn cỗi dưới lưng họ.
Một tiếng rên rỉ khẽ bật ra khi hàng loạt luồng đau nhức xé toạc từng thớ cơ trong cơ thể Lucid. Nghiến răng chống tay gượng dậy, chàng trai vẫn kiên quyết giương một cánh tay ra để che chở cho Ayame.
Trong vòng tay rã rời ấy, Ayame khẽ cựa quậy. Nữ quỷ Oni bật ra một tiếng hít khí lạnh đứt quãng, một phản ứng thất kinh hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng thờ ơ thường ngày. Đó là khoảnh khắc mà sự chấn động tột độ đã hoàn toàn xé toạc lớp vỏ bọc điềm nhiên của cô.
Thế nhưng, chỉ trong vòng một nhịp thở ngắn ngủi, mọi thứ đã xoay chuyển. Vừa mới giây trước còn nằm gọn lỏn trong lòng Lucid, giây tiếp theo, cô đã bật dậy vững chãi. Bóng lưng kiên định ấy hóa thành một bức tường thành tuyệt đối, hiên ngang vạch ra ranh giới giữa ân nhân của mình và con ác thú trên cao.
Đôi mắt đen láy ngước lên, sắc lạnh khóa chặt vào thân ảnh dị hợm của con quái vật. Bàn tay nhỏ bé trượt dọc theo thắt lưng, gắt gao siết chặt lấy chuôi của thanh đoản kiếm mà cậu đã trao tặng.
Bất chấp cơ thể rã rời, Lucid điên cuồng gồng mình đứng dậy bởi lẽ cậu tuyệt đối không thể để cô đơn độc đối mặt với cửa tử. Dồn toàn bộ ý chí vào sâu trong tâm trí, Xích Đố Kỵ (Chains of Envy) bạo phát thành vô vàn những sợi xích trắng muốt, lấp lánh chói lòa cả một khoảng không.
Một sợi xích sắc lẹm vút bay lên không trung, cắm ngập phần mũi nhọn hoắt vào vách đá tít trên cao. Cùng lúc đó, bàn tay còn lại của cậu vung ra, tóm gọn lấy cổ tay Ayame.
"Bám chắc vào." Cậu gầm lên.
Kích hoạt năng lực, sợi xích lập tức cuộn ngược lại với một lực kéo bạo tàn, lôi tuột cả hai vút lên không trung theo một quỹ đạo cong đến chóng mặt. Ngay khoảnh khắc đạt đến đỉnh điểm của cú đu người, cậu buông tay, ném bổng cả hai lên một bãi đất phẳng cao hơn. Vừa vặn đúng lúc đó, con sói đỏ cũng giáng thân hình đồ sộ xuống, tạo ra một tiếng uỵch rung chuyển cả đất trời ngay tại vị trí họ vừa đứng.
Buông tay Ayame ra, Lucid nhào lộn xuống đất rồi lăn vội sang một bên đúng lúc một cái tát khổng lồ kết tinh từ pha lê vung ngang qua khoảng không nơi đầu cậu vừa ngự trị. Áp lực kinh hoàng từ luồng không khí bị xé toạc dồn ép đến mức tựa như một đòn giáng vật lý chí mạng.
Tiếp đất trong tư thế thủ thế, Ayame tinh ý nhận ra con ác thú đang xoay trục, chuyển mục tiêu sang người lữ khách trẻ. Những đường gân vốn luôn lặn sâu dưới lớp da nhợt nhạt giờ đây bắt đầu hằn lên rõ rệt, đập từng nhịp dữ dội. Một luồng uy áp vô hình bùng nổ từ thân ảnh bé nhỏ ấy, cuồng bạo đến mức đè nát lớp đá dưới chân cô thành một cái hố sâu, hất văng những lớp bụi đỏ cuồn cuộn lan ra xung quanh.
Cảm nhận được sự uy hiếp mới mẻ, cái đầu gớm ghiếc của con sói khổng lồ lập tức ngoắt ngoắt sang, ghim ánh nhìn điên dại vào cô.
Nó vồ tới. Ayame không hề chùn bước. Thay vì trốn chạy, bóng hình nhỏ bé ấy chủ động lao vút lên, trực diện nghênh đón luồng sát khí ngút trời.
Bàn tay thon gọn giáng mạnh một cú tát lên phần mõm đang lao xuống của con quái vật. Mượn chính gia tốc khổng lồ từ cú vồ ấy, cô búng người phóng bổng lên theo một trục thẳng đứng, lộn vòng đầy điêu luyện giữa không trung.
Thanh đoản kiếm trong tay lóe lên một vệt sáng bạc chết chóc, lạnh lùng nhắm thẳng vào điểm yếu chí mạng nằm khuất nơi đáy hộp sọ của kẻ thù.
Đó là một nước đi ngoạn mục đến mức nghẹt thở, nhưng cũng điên rồ chẳng khác nào tự sát.
Chiếc đuôi của con sói—một thứ vũ khí chết chóc được bện từ những thớ cơ cuồn cuộn và những mảnh vỡ pha lê sắc nhọn—quất tới với tốc độ mà mắt thường không thể bắt kịp. Nó vụt trúng Ayame ngay giữa không trung, đi kèm với một tiếng rắc khô khốc đến rợn người.
Không khí bị ép văng khỏi buồng phổi, hóa thành một màn sương máu đỏ ối trào ra từ khóe miệng cô. Thân ảnh nhỏ bé ấy bị hất văng đi như một con búp bê rách nát trượt dài trên mỏm đá nhô cao, va đập mạnh vào một ngọn tháp đá đỏ thẫm với lực đạo đủ để nghiền nát bấy kỳ thứ gì.
Cột đá vỡ vụn tức thì, chôn vùi cô dưới một trận lở tuyết lẫn lộn đất đá ngổn ngang.
"Ayame!!!" Một tiếng hét xé toạc cuống họng vang lên, mang theo tất cả sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng của Lucid.
Ánh mắt con sói giờ đây đã hoàn toàn ghim chặt lấy con mồi mới. Nó chậm rãi quay đầu lại, nện một bước chân nặng nề làm rung chuyển cả mặt đất để tiến về phía chàng trai.
Bị nỗi kinh hoàng và bản năng sinh tồn thôi thúc, Lucid lập tức triệu hồi một bức tường xích sắt dày đặc, chằng chịt đan vào nhau trồi lên từ lòng đất. Thế nhưng, đòn giáng tiếp theo từ móng vuốt của con quái thú đã dễ dàng nghiền nát lớp phòng ngự ấy mỏng manh như mặt kính.
Những sợi xích vỡ vụn, nổ tung thành vô vàn đốm sáng lấp lánh rồi tan biến vào hư vô. Trong khi đó, móng vuốt khổng lồ kia vẫn không hề giảm tốc, tiếp tục lao ầm ầm xuống thân ảnh đang nằm rạp trên mặt đất của Lucid.
Đòn đánh ấy vĩnh viễn không thể chạm đích.
Một bóng người đã bất thần lao ra đánh chặn. Đó chính là Ayame, nhưng mang một hình hài hoàn toàn khác biệt.
Cơ thể cô lớn gấp đôi bình thường, những thớ cơ cuồn cuộn căng phồng, các mạch máu dưới da rực lên một thứ ánh sáng đỏ phẫn nộ. Đôi mắt cô giờ đây đục ngầu như hai vũng máu tươi vỡ lở.
Bằng một sức mạnh phi thường, nữ quỷ chỉ dùng một tay để đỡ lấy móng vuốt khổng lồ, chặn đứng hoàn toàn lực ép kinh hoàng nện xuống cùng một tiếng gầm gừ đầy nặng nhọc. Ngay tại khoảnh khắc đó, thanh đoản kiếm trên tay còn lại của cô lóe lên một luồng hàn quang sắc lạnh.
Lưỡi kiếm vung xuống vẽ nên một đường cung tàn bạo, nhưng mục tiêu không phải là móng vuốt, mà nhắm thẳng vào phần chân tà ác phía trên của con sói.
Được cường hóa bởi luồng sức mạnh bùng nổ, lưỡi thép cắm phập vào sâu tận xương tủy, tàn nhẫn xé toạc cả lớp vảy pha lê lẫn da thịt trong một nhát chém xoắn ốc chạy dọc lên tận bả vai con quái thú.
Con sói dị dạng thuộc loài sinh vật Vô Tín rống lên một tiếng đớn đau tột độ, âm thanh vang vọng như muốn xé rách cả bầu không trung. Nó lảo đảo lùi lại phía sau, ánh mắt bắt đầu đánh giá lại những con mồi cứng đầu này.
Cùng lúc đó, thanh đoản kiếm vốn dĩ không được thiết kế cho những đòn tấn công hủy diệt như vậy cuối cùng cũng đi đến giới hạn. Lưỡi kiếm vỡ nát thành hàng trăm mảnh vụn vô dụng lả tả rơi xuống nền tuyết lạnh.
Đây vốn dĩ không phải là một trận chiến mà họ có cơ hội chiến thắng. Mọi thứ chỉ là một nỗ lực câu giờ trong tuyệt vọng vô bờ.
"Cẩn thận!" Lucid thất thanh hét lớn.
Chiếc đuôi của con quái thú, thứ vũ khí tàn độc tựa như chiếc roi da ác mộng, đã kịp thời vung lên từ lúc nào, điên cuồng quét sát mặt đất nhằm nghiền nát cả hai.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, khi ánh mắt Lucid kịp bắt được chuyển động thì cơ hội né tránh đã hoàn toàn khép lại. Không còn cách nào khác, cậu dốc cạn từng giọt ý chí cuối cùng vào ván cược phòng ngự sinh tử.
Một lồng giam bằng xích sắt hình vòm hiện ra, ken đặc và bao trùm lấy cả cậu lẫn Ayame vào trong.
Chiếc đuôi tử thần giáng xuống.
Một âm thanh va chạm mang sức công phá hủy diệt bùng nổ. Lồng xích sắt tức tưởi vỡ vụn ngay trong chớp mắt.
Sóng xung kích khổng lồ ập tới tàn bạo như một ngọn núi khổng lồ đổ sụp lên người họ. Cơ thể Lucid bị hất văng lên không trung như một chiếc lá khô.
Một cơn đau nhói buốt óc đột ngột xé toạc tâm trí, cướp đi mọi tri giác ngay trước khi bóng tối đen đặc hoàn toàn nuốt chửng lấy cậu.
Về phần Ayame, dù vẫn đang cố bấu víu lấy trạng thái phẫn nộ, cơ thể cô cũng bị thổi bay đi ngay bên cạnh vị chủ nhân. Hai người họ vô vọng nhào lộn giữa những luồng không khí đang bị băm vặn điên cuồng bởi vụ va chạm.
Nơi khóe mắt nhòe đi vì đau đớn, nữ quỷ đột nhiên bắt được một hình ảnh chấn động. Con sói đỏ rực đang sừng sững đứng ở phía bên kia bình nguyên hoang tàn, cái mõm khổng lồ của nó ngoác rộng ra đầy gớm ghiếc.
Một quả cầu năng lượng cô đặc đỏ au như máu, mang theo hơi thở của địa ngục đang dần thành hình ngay trước mặt con quái thú. Nó ngày càng rực rỡ hơn, nóng bỏng hơn—chuẩn bị giải phóng một luồng tia Tinh Hoa Vận Mệnh (Fate Essence) tinh khiết mang sức mạnh hủy diệt vạn vật.
Luồng sức mạnh ấy dư sức xóa sổ cả hai khỏi cõi đời này. Điều đó là không thể bàn cãi.
Ngay lúc này, một bản năng nguyên thủy, thứ mãnh liệt hơn cả ký ức và sâu sắc hơn mọi lý trí, đã chiếm trọn lấy tâm can của nữ quỷ. Chấp chới giữa không trung, Ayame vặn mình, vội vã vươn tay chộp lấy thân ảnh đã bất tỉnh của Lucid rồi kéo giật cậu vào lòng.
Cô dùng chính cơ thể mình để quấn chặt lấy chàng trai, phơi tấm lưng trần ra đón nhận luồng sức mạnh hủy diệt đang ập tới, trong khi đôi bàn tay vẫn dịu dàng ôm ấp, bảo vệ đầu cậu gục vào lồng ngực mình.
Thân xác sưng tấy và rỉ máu của cô, vào giây phút sinh tử này, đã tự nguyện hóa thành một tấm khiên chắn kiên cố nhất dành cho cậu.
Tia chớp diệt vong khai hỏa. Một ngọn giáo đúc từ ánh sáng đỏ au xé toạc khoảng không gian chỉ trong chớp mắt.
Và rồi, nó giáng thẳng xuống mục tiêu.
Nhãn quan của Ayame vỡ vụn trong một cơn đau đớn tột cùng nóng rực như thiêu như đốt. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra từ cổ họng cô, kéo theo một tràng ho sặc sụa, phun trào từng búng máu tươi nhuộm đỏ vạt áo choàng của Lucid. Lực chấn động kinh hoàng từ đòn đánh bồi thêm gia tốc cho cú văng của cả hai, biến quỹ đạo rơi tự do của họ thành một viên đạn mất kiểm soát xé toạc không trung.
Cả hai đập mạnh vào sườn núi đầu tiên, cày nát cả một mảng đá tảng lẫn tầng tuyết dày lạnh lẽo. Cú va chạm thứ hai khiến thân ảnh họ xoay vòng điên cuồng, trước khi lần va đập thứ ba triệt để tước đoạt đi chút ý thức tàn tạ cuối cùng của Ayame.
Thế giới xung quanh nữ quỷ lúc này chỉ còn là một bức tranh nhòe nhoẹt thấm đẫm sự gào thét bi thương. Khung cảnh ấy kéo dài cho đến khi họ đập xuống lần cuối cùng dưới đáy của một khe núi sâu thẳm ngập tràn tuyết trắng, lăn lóc rồi khựng lại trong tình trạng cơ thể gãy vụn, đan xen vào nhau.
Một sự tĩnh mịch sâu thẳm và trĩu nặng chậm rãi buông xuống. Con sói đỏ rực, dường như đã thỏa mãn với kết quả này, quyết định không tiếp tục truy sát.
Nằm ngửa gục trên nền tuyết lạnh, Ayame vẫn ôm trọn lấy Lucid đang dang tay chân nằm phủ lên người mình, dùng chính thân xác tàn tạ này để làm lá chắn bảo vệ cậu. Trạng thái biến hình đã hoàn toàn rút lui, trả lại cho cô vóc dáng nhỏ bé và nhợt nhạt vốn có, chỉ là giờ đây nó đã nát bươm đến thảm thương. Những dòng máu đỏ tươi liên tục rỉ ra, lan rộng và nhuộm thắm cả một vùng tuyết trắng bao quanh.
Từng nhịp thở của cô giờ đây chỉ còn là những tiếng khò khè ướt át và nông choèn. Thế nhưng, chàng trai ấy vẫn còn sống. Cô có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập thoi thóp, mong manh từ trái tim cậu đang áp sát vào lồng ngực mình.
Nhiệm vụ của cô, cái khao khát bảo vệ cậu đến tuyệt vọng và khó hiểu ấy, rốt cuộc cũng đã được hoàn thành. Nữ quỷ Oni chẳng thấu tỏ vì sao điều đó lại quan trọng đến nhường này, cô chỉ biết rằng nó thực sự là tất cả ý nghĩa tồn tại lúc này.
'Sống rồi.' Cô thầm nghĩ xuyên qua lớp sương mù của sự đau đớn tột độ.
'Chàng vẫn được sống thêm một ngày nữa. Sống để cùng nhau sẻ chia lời thề kia.'
Như vậy là quá đủ rồi.
Một luồng ánh sáng màu lục nhạt quen thuộc khẽ nhấp nháy nơi khóe mắt đang dần bị bóng tối nuốt chửng của cô. Dẫu cho đang chìm trong cơn mê man, năng lực tự chữa lành bẩm sinh của Lucid vẫn đang tuyệt vọng vắt kiệt sức lực để hoạt động.
Đầu ngón tay Lucid khẽ co giật. Một tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra từ bờ môi khô khốc, cậu trằn trọc cựa mình rồi loạng choạng bò ra khỏi người cô, từng cử động đều nhuốm màu hoảng loạn và rã rời. Đôi mắt chàng lữ khách bàng hoàng dán chặt vào hình hài đẫm máu, gãy nát thảm thương của Ayame.
Cậu hít vào một ngụm khí lạnh, âm thanh mang đậm vẻ kinh hoàng tột độ.
"Chuyện gì đã xảy ra thế này?" Cậu bật khóc nức nở, đôi bàn tay run rẩy lơ lửng trên không trung, sợ hãi đến mức chẳng dám chạm vào người cô.
Ayame không buồn đáp lời. Nàng chỉ lặng lẽ ngước nhìn vào màn sương mù mờ ảo nơi lẽ ra phải là khuôn mặt của cậu, biểu cảm trên gương mặt nhỏ nhắn hiện lên sự kiệt quệ nhưng lại vô cùng thanh thản.
Nàng đã hoàn thành nghĩa vụ của bản thân. Dẫu chẳng thể lý giải được nguyên do đằng sau, nhưng nữ quỷ biết một điều, với một sự tin tưởng tuyệt đối, rằng sinh mệnh nhỏ bé của con người này xứng đáng có được tất thảy. Khi mục đích sống đã được hiện thực hóa trọn vẹn, nàng mỉm cười cho phép đôi mi mình khép lại.
"Cô là đồ ngốc!" Giọng Lucid vỡ vụn trong sự tuyệt vọng, những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau tuôn rơi, hòa quyện cùng vết máu loang lổ trên gò má.
"Tôi mới là người phải hứng chịu những vết thương này! Tôi có thể tự chữa lành cơ mà!"
Cậu đang khóc. Khóc vì nàng. Một người như cậu, vậy mà lại đi lo lắng cho một sinh vật quỷ dị như nàng sao.
Nếu như tuyến đường của cả hai giao nhau trong một hoàn cảnh khác, có lẽ câu chuyện của nàng đã khép lại theo một cách hoàn toàn khác biệt. Từ ngữ ấy cứ thế lững lờ trôi dạt trong tâm trí đang dần lụi tàn của nữ quỷ.
Tuyến đường...
Lần đầu tiên trong đời, Ayame buông bỏ mọi sự phản kháng, hoàn toàn phó mặc bản thân cho sự mệt mỏi cùng cực nuốt chửng. Nàng đã sớm nhận ra thân phận của sinh vật Vô Tín kia. Quả cầu Tinh Hoa Vận Mệnh màu đỏ rực bị cô đặc đến mức cực hạn ấy chứng minh nó chí ít cũng phải nằm ở cảnh giới hạng S.
Nàng hiểu rõ giới hạn của cả hai, ngay cả khi bản thân mang trong mình dòng máu Oni kiêu hãnh. Và nàng, đã vắt kiệt sinh mệnh để vượt qua giới hạn khốc liệt đó.
"Ở lại với tôi." Giọng Lucid nghẹn ngào van xin, âm thanh ấy cứ thế mờ dần đi khi bóng tối tĩnh lặng bắt đầu kéo nàng chìm sâu xuống đáy vực. Đôi bàn tay của cậu giờ đây đã áp chặt lên người nàng, ánh sáng lục bảo rực lên mãnh liệt, cuộn trào quấn lấy từng vết thương chí mạng bằng một cái ôm vừa tuyệt vọng lại vừa dịu dàng đến nao lòng.
Thế nhưng, Ayame đã hoàn toàn lịm đi từ lúc nào. Nữ quỷ cứ thế trượt dài vào một giấc ngủ sâu hoắm đầy thương tích, được chở che bởi hơi ấm kỳ lạ từ những giọt nước mắt xót xa của cậu, và cả tàn âm mờ nhạt của một lời hứa đã được vẹn toàn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn