Chương 50: Chương 37: Lỗi của cậu
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Ánh sáng xanh rực rỡ cùng những nốt nhạc du dương còn sót lại dần phai nhạt, nhường chỗ cho một căn phòng làm việc quen thuộc hiện ra. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường là âm thanh duy nhất phá vỡ bầu không gian tĩnh mịch. Dọc theo các kệ sách xếp kín cẩn thận, một chiếc bàn gỗ sồi bề thế cùng chiếc ghế da quen thuộc được đặt ngay trước khung cửa sổ lớn, nơi Lucid đã từng an tọa qua suốt bảy kiếp nhân sinh.
Giờ đây, căn phòng dường như trở nên trống trải và ảm đạm hơn hẳn. Nguồn sinh khí mãnh liệt từng cuồn cuộn chảy qua những dòng ký ức của Karmen tựa hồ đã bị rút cạn hoàn toàn. Thật xót xa khi nhận ra rằng, sau tất cả những biến cố kinh hoàng mà ông đã phải gánh chịu, thứ còn sót lại chỉ là một cái vỏ bọc trống rỗng vô hồn.
Dẫu vậy, mục đích cốt lõi của một cuộc thử thách vốn không phải là thay đổi quá khứ hay định đoạt tương lai. Nó chỉ đơn thuần là đóng lại một khe nứt và đảm bảo không còn bất kỳ mối hiểm họa nào được phép tồn tại.
Nằm sõng soài trên tấm thảm dệt đắt tiền, Lucid khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, chậm rãi và khó nhọc chống tay gượng dậy như thể mọi bó cơ trên người đều đã bị kéo căng đến quá giới hạn. Mà thực tế đúng là vậy. Trước khi đặt chân đến nơi này, cậu vừa phải vượt qua hai trận tử chiến vô cùng khốc liệt.
Đưa tay lên xoa bóp thái dương nhằm xoa dịu cơn đau đầu đang âm ỉ giật từng cơn, cậu thầm đánh giá.
'Con quái vật kia giải quyết khá dễ dàng. Nhưng gã đàn ông đó... mình vẫn cần phải trở nên mạnh mẽ hơn.'
"Tôi đã chữa lành phần lớn vết thương cho cậu rồi, Lucid. Nhưng xin đừng gắng sức quá mức." Giọng nói êm ái của Alice trực tiếp vang lên ngay trong tâm trí cậu.
"Cậu vẫn sẽ cảm thấy đau nhức và choáng váng đôi chút, bởi lẽ cơ thể này chưa hoàn toàn thích ứng với việc dẫn truyền Tinh Hoa Vận Mệnh (Fate Essence) của tôi."
Hình thức giao tiếp nội tâm này là một đặc tính mà cả hai chỉ vừa mới khám phá ra dạo gần đây. Nó cực kỳ hiệu quả, vừa giúp tiết kiệm thời gian, lại vừa tránh được cảnh cậu phải lẩm bẩm một mình giữa không trung như một kẻ loạn trí.
"Cộng sự ơi! Cậu ngã có ê mông không đấy? Ahaha!" Một chất giọng chói tai lanh lảnh vang lên từ ngay phía trên đỉnh đầu.
Jake đang đứng cúi nhìn Lucid, thân thiện đưa một tay ra như muốn đỡ cậu đứng dậy.
Ánh mắt hờ hững lướt qua bàn tay đang chìa ra trước mặt, Lucid thẳng thừng phớt lờ ý tốt đó và tự mình chống tay đứng thẳng lên.
"Xin lỗi nhé, tôi vẫn đang cố rèn luyện kỹ năng tiếp đất mỗi khi thi triển ma pháp." Jake ngượng ngùng gãi đầu, cất tiếng cười giả lả.
Đáp lại thái độ cợt nhả ấy chỉ là một ánh nhìn sắc lạnh, phẳng lặng đến mức không thể đoán được Lucid đang nghĩ gì.
"Ra là vậy." Lucid lạnh lùng buông một tiếng cười nhạt tuếch, hoàn toàn không mang chút ý vị đùa cợt nào.
"Đúng vậy. Mặc dù là một người Thức Tỉnh (Awakened), nhưng việc cân bằng giữa năng lực kiến tạo ma pháp và các chỉ số thể chất thực sự rất khó khăn." Jake lúng túng lên tiếng giải thích.
Lời vừa dứt, một tiếng chát chúa vang lên xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của căn phòng làm việc. Cú tát trời giáng khiến Jake lảo đảo lùi lại, phải luống cuống vịn tay vào mép chiếc bàn gỗ sồi mới miễn cưỡng đứng vững. Ở chiều ngược lại, Lucid vẫn giữ nguyên tư thế lãnh đạm như thể cậu vừa vung một đòn trái tay nhanh như chớp.
"Ái chà." Jake khẽ nhăn mặt đầy đau đớn, đưa tay lên xuýt xoa xoa nhẹ bên gò má đang sưng tấy.
"Bớt cái nụ cười cợt nhả đó lại đi!" Giọng nói của Lucid trầm đục, căng như dây đàn, chất chứa ngọn lửa phẫn nộ đã âm ỉ thiêu đốt suốt nhiều tuần lễ trong khoảng thời gian chủ quan vừa qua.
"Rốt cuộc anh đã ở cái chốn quái quỷ nào? Anh có biết tôi đã phải nếm trải những gì khi anh đột nhiên bốc hơi đi mất không?"
"Ồ. Tôi... tôi có thể giải thích." Jake ấp úng, chất giọng lanh lảnh ban nãy chợt trở nên lí nhí và run rẩy thiếu tự tin.
"Dẹp cái trò đó đi. Anh đúng là một gã dẫn đường tồi tệ nhất trần đời." Lucid gắt lên, từng lời thốt ra như những nhát dao sắc lẹm.
"Anh làm gãy chân tôi, chẳng buồn giải thích lấy một lời, rồi lại xua tôi cắm đầu vào một cái hang động vô danh mà không thèm khảo sát trước."
"Thậm chí anh còn chẳng đủ sức đối phó tử tế với một con Sinh Vật Sa Ngã (Fallen) hạng D. Và rồi, anh nhẫn tâm biến mất tăm biến tích ngay sau khi tôi cứu mạng anh bằng cách đẩy thẳng anh vào khe nứt đó!"
Bờ môi Jake khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhàn nhạt, phảng phất nét bi thương và mỏng manh đến lạ. Cậu ta trầm ngâm chỉnh lại chiếc mũ lưỡi trai trên đầu, chậm rãi đưa những ngón tay miết dọc theo từng đường vân của chiếc bàn gỗ sồi, ánh mắt hướng thẳng ra khung cửa sổ để ngắm nhìn khung cảnh thành phố Tyriana bên kia tấm kính.
"Lucid, chuyện đó là bởi vì..." Alice vội vã lên tiếng can ngăn ngay trong tâm trí cậu, chất giọng chất chứa đầy sự van nài khẩn khoản.
Khi Jake đưa tay miết dọc theo chiếc bàn quen thuộc cùng những mảnh giấy nằm rải rác trên đó, cậu vòng ra phía sau khối gỗ và tiến về phía chiếc ghế bọc da. Đưa mắt nhìn Lucid, bằng một động tác dứt khoát, cậu giật phăng tấm áo choàng màu xanh lam ra khỏi người. Chiếc mũ rộng vành cũng nhanh chóng bị vứt sang một bên.
Cậu ngồi phịch xuống ghế, dáng vẻ giờ đây đã khác biệt hoàn toàn, trĩu nặng và u ám hơn. Chống hai cùi chỏ lên bàn, cậu đan hai bàn tay vào nhau và đặt ngay dưới cằm. Lúc này, một khuôn mặt quen thuộc đến đáng sợ mới hoàn toàn lộ diện.
Đôi mắt xanh pha lê giờ đây trống rỗng, in hằn những vết sẹo của thời gian. Mái tóc đen không còn được chải chuốt gọn gàng mà rủ xuống đầy bù xù, mệt mỏi. Làn da trắng trẻo trông thô ráp, như thể đã vắt kiệt những giọt nước mắt chưa từng tuôn rơi.
"Không thể nào," Lucid khẽ thốt lên khi những mảnh ghép trong đầu bắt đầu khớp lại với nhau.
'Tôi cũng lờ mờ đoán ra rồi,' Alice cất tiếng thì thầm bên trong cậu, giọng nói mang theo một sự thấu hiểu đầy trĩu nặng.
Chàng trai trẻ ngồi trên ghế, lúc này đã không còn là Jake, ghim vào Lucid một ánh nhìn vừa mệt mỏi lại vừa sắc lẹm, rồi ánh mắt ấy bỗng chốc dịu lại khi cậu khẽ nghiêng đầu sang phải.
"Ý cậu là sao? Tôi đã ở bên cạnh cậu toàn bộ thời gian mà."
Lucid thở hắt ra một hơi ngắt quãng qua đường mũi, nghe như một tiếng cười nhạt. Cậu bật cười thật, đưa tay lên vuốt mặt, cảm giác sự hoài nghi và cơn mệt mỏi đang bủa vây lấy tâm trí.
"Vậy ra màn chia tay đầy cảm động kia rốt cuộc chỉ là công cốc sao?" Lucid nói, giọng nói đã bắt đầu lạc đi.
"Đó chỉ là một tàn ảnh, là Karmen từ quá khứ nguyên bản," chàng trai trẻ—hay chính là Karmen hàng thật giá thật—nhẹ nhàng đáp lời. Giọng điệu của cậu không còn vẻ kịch cợm thường thấy, thay vào đó là sự điềm tĩnh, đầy học thức và mang theo sức nặng của một nỗi bi ai chân thật.
Trong những giây phút cuối cùng bên trong khe nứt, Lucid đã trò chuyện với một phiên bản của Karmen, lý lẽ với cậu ta, gặng hỏi xem cậu ta thực sự khao khát điều gì. Chính sự tồn tại đó cũng là nguyên nhân khiến cậu phải lặp đi lặp lại vô số vòng lặp.
"Lucid à, khi cả hai chúng ta cùng bước vào khe nứt đó, tôi đã trở lại làm Karmen, Karmen của ngày xưa. Thế nhưng cậu lại kiềm hãm điều đó, vì những lý do mà ban đầu tôi không hoàn toàn thấu hiểu," Karmen giải thích.
"Tôi đã được sống lại quá khứ của mình, được nhìn thấy gia đình một lần nữa. Tôi cũng được trải nghiệm mọi con đường và mọi khả năng mà tự tôi sẽ chẳng bao giờ có thể hình dung ra."
Giọng cậu ngày càng chân thành hơn, thấm đẫm một lòng biết ơn sâu sắc.
"Cứ như thể tôi đang theo dõi một bộ phim mà chính tôi cũng là một khán giả vậy. Nó thật đẹp đẽ, bi thương và đầy cảm hứng. Tôi thật sự không biết làm sao để cảm ơn cậu cho đủ."
Lucid chìm vào im lặng, chậm rãi kéo chiếc ghế dành cho khách đối diện Karmen và ngồi xuống trước chiếc bàn gỗ sồi. Một cảm giác cay xè khẽ dâng lên nơi khóe mắt.
Có lẽ Karmen là một diễn viên tài ba, hoặc cũng có thể không. Nhưng dẫu sao đi nữa, Lucid vẫn không giấu nổi sự xúc động trước lòng biết ơn chân thật được cất lên từ lời nói của người thanh niên kia.
"Không... Không có gì đâu," cậu lầm bầm, khẽ cúi gằm mặt nhìn xuống đôi bàn tay mình.
"Thế nhưng tại sao cậu lại bắt tôi lặp lại nó?" cậu cất tiếng hỏi.
Đó là một câu hỏi hoàn toàn hợp lý. Trong vòng lặp đầu tiên của mình, cậu đã tuyệt vọng chấp nhận sự thật rằng cha mẹ của Karmen sẽ chết và bảo Ivy rời đi, lựa chọn một con đường khác—một lựa chọn mà cậu không phải chịu cảnh diệt vong.
Lựa chọn ấy chẳng khác biệt là bao so với vòng lặp cuối cùng, nơi Lucid cũng chấp nhận rằng mình bất lực trong việc cứu sống họ, lặng lẽ sống bên họ trong những ngày tháng cuối đời và nói một lời từ biệt tử tế nhất.
"Đó là bởi vì tôi đã quá ích kỷ." Karmen khẽ thừa nhận, ánh mắt trĩu nặng buồn bã buông xuống đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau.
"Tôi đã khao khát được nhìn thấy nhiều hơn. Tôi muốn cậu phải nếm trải những vật lộn của chính mình, để thực sự thấu hiểu chiều sâu của nỗi đau ấy."
"Nhưng giờ đây khi ngoảnh lại, tôi nhận ra đó là một đòi hỏi quá đáng và đầy ngạo mạn. Vì điều đó, tôi thành tâm xin lỗi cậu." Anh ngừng lại một nhịp, giọng nói chùng xuống.
"Dẫu vậy, thẳm sâu trong thâm tâm, tôi chỉ đơn thuần muốn nói một lời tạm biệt trọn vẹn, và tôi cần cậu là người cùng tôi trải qua khoảnh khắc ấy để trao cho nó một ý nghĩa đích thực."
Karmen những tưởng Lucid sẽ tức giận hất tung chiếc bàn, buông những lời lăng mạ cay nghiệt hay đổ lỗi cho anh về mọi đắng cay mà cậu vừa phải gánh chịu. Suy cho cùng, phản ứng gay gắt ấy hoàn toàn là điều dễ hiểu.
Thế nhưng, chàng trai trẻ chỉ điềm tĩnh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế dành cho khách, đôi bàn tay giờ đây đã đan chéo đặt hờ hững trên mặt bàn. Khẽ gật gù, dáng vẻ của cậu dường như đang âm thầm xác nhận lại một dòng suy nghĩ nào đó vừa thoáng qua trong đầu.
"Được rồi. Tôi hiểu." Lucid khẽ thì thầm sau khi trút ra một tiếng thở dài thườn thượt.
Đôi mắt Karmen chợt bừng sáng, mang theo một nỗi nhẹ nhõm ngập tràn xen lẫn vẻ ngạc nhiên khó tả.
"Nhưng anh đang nợ tôi đấy." Cậu nhếch mép, ánh mắt lóe lên nét thực dụng quen thuộc.
"Gấp đôi. À không, phải là gấp ba lần vì thói hành động tự tiện của một cộng sự, làm tôi phải gánh vác nhiều hơn hẳn những gì được mong đợi."
Karmen bật cười khúc khích, một âm thanh bẽn lẽn nhưng lại vô cùng chân thật. Cùng lúc đó, văng vẳng bên trong tâm trí Lucid, Alice cũng buông một tiếng cười lanh lảnh tựa tiếng chuông ngân, mang theo sự nhẹ nhõm đang lan tỏa giữa cả ba người.
Mọi khúc mắc dường như đã được tháo gỡ. Dẫu vậy, vẫn còn một bí ẩn mịt mờ chưa có lời giải đáp. Tại sao? Cớ gì anh ta lại phải che giấu thân phận dưới một cái tên giả?
Tinh ý nhận ra sự vướng bận còn sót lại qua tư thế ngồi có phần cứng nhắc của Lucid, Karmen dễ dàng đoán được câu hỏi đang lơ lửng trong không gian dẫu cho những đường nét trên khuôn mặt cậu vẫn đang bị màn sương mờ che khuất.
"Cậu đang thắc mắc tại sao tôi lại quyết định sử dụng cái tên Jake." Karmen chậm rãi lên tiếng.
Mọi tâm tư như bị nhìn thấu ngay tức khắc, Lucid khẽ ngước mắt lên nhìn đối phương.
"Đúng vậy." Cậu điềm nhiên đáp lại.
"Lyle, em trai tôi, đã qua đời khi những hoài bão còn dang dở." Giọng Karmen chợt chùng xuống, từng tiếng thốt ra như bị nỗi đau xé rách.
"Chiếc mũ đó là món quà lưu niệm tôi mua tặng em ấy trong những ngày tháng còn theo học tại Vương quốc Vex."
Anh khẽ nhắm mắt, hồi tưởng lại quá khứ cay đắng.
"Mặc cho bản thân đã dốc hết sức để cứu vãn, tôi vẫn không thể gạt bỏ đi thứ cảm giác tội lỗi bủa vây lấy mình. Vậy nên, tôi quyết định đội lên đầu chiếc mũ của em ấy, khoác lên mình tấm áo choàng du hành mà Lyle từng ao ước, và bắt đầu sống như thể tôi chính là thằng bé."
"Tuy chẳng phải là một kỹ sư hay nhà khoa học lỗi lạc, nhưng tôi lại có chút năng khiếu về âm nhạc, để rồi cứ thế say sưa luyện tập những giai điệu mình yêu thích cho đến khi trái tim tìm thấy sự bình yên." Karmen trầm ngâm.
"Có lẽ vì quá day dứt, hoặc cũng do niềm ân hận tột cùng, tôi đã mượn lấy cái tên, bắt chước dáng điệu và dung nạp luôn cả tính cách mà em ấy hằng mơ ước. Tôi đã mang theo hình bóng ấy mà sống... cho đến tận hơi thở cuối cùng."
Không kìm nén được nữa, một giọt lệ mặn chát đã âm thầm lăn dài trên gò má Karmen. Thật khó để trách cứ, bởi lẽ người đàn ông này đã đánh mất quá nhiều thứ trên cõi đời bạc bẽo.
Đối với một kẻ đã tận mắt chứng kiến cả gia đình mình bị tước đoạt, việc Karmen vẫn giữ được thái độ lạc quan như vậy quả là một điều đáng kinh ngạc. Đổi lại là Lucid, cậu chẳng dám chắc mình có thể kiên cường vượt qua hay hành xử tương tự nếu thảm kịch ấy giáng xuống đầu mình.
Thế nhưng, ngẫm lại thì một bi kịch tương tự dường như cũng đã từng xảy đến với cậu. Dẫu sự phản bội ấy đã lùi xa vào quá khứ, vết thương rỉ máu từ ký ức nghiệt ngã kia vẫn luôn hiện hữu, nhói đau và chân thực như mới ngày hôm qua.
"Tôi đã bị những thành viên trong tổ đội cũ đâm sau lưng." Lucid vô thức bật thốt, chính bản thân cậu cũng phải ngỡ ngàng trước những lời vừa tuôn ra khỏi miệng.
"Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chẳng thể hiểu được lý do. Đáng lẽ ra tôi đã phải bỏ mạng, nhưng vận mệnh lại ban cho tôi cơ hội làm lại từ đầu."
Đáy mắt tĩnh lặng lóe lên sự kiên định, cậu nhìn thẳng vào Karmen.
"Tôi đã gặp được một người tử tế mang tên Alice. Cô ấy đã dang tay cứu vớt và soi sáng con đường cho tôi, dẫu những lời khuyên đưa ra đôi lúc còn khá mơ hồ."
Bầu không khí chợt trở nên lạnh lẽo, mang theo luồng sát khí âm ỉ.
"Dù sao đi nữa, tôi đã khắc ghi một mục tiêu rõ ràng trong đầu. Tôi tuyệt đối sẽ không lãng phí cơ hội ngàn năm có một này. Bằng mọi giá, tôi thề sẽ khiến bọn chúng phải trả một cái giá thật đắt."
"Cậu khao khát được báo thù sao?" Karmen cất tiếng hỏi, đôi mắt xanh thẳm khẽ nheo lại mang theo nét dò xét.
"Phải." Cậu lạnh lùng đáp trả.
"Còn tôi, thứ tôi tìm kiếm lại vượt xa hơn thế." Karmen khẽ lắc đầu.
"Vậy đó là gì?" Ánh mắt Lucid ánh lên vẻ tò mò.
"Sự hủy diệt."
Ngôn từ thốt ra lạnh lẽo và dứt khoát đến rợn người.
"Tôi lấy tâm trí mình ra thề, nhất định sẽ bắt bọn chúng phải trả giá."
"Lucid." Karmen cất giọng nhẹ nhàng khuyên nhủ.
"Nếu cậu muốn nghe ý kiến của tôi, thì suy nghĩ đó khá hèn nhát. Kẻ hèn nhát chỉ biết mải miết đi tìm sự báo thù. Một tâm hồn dũng cảm mới có thể học được cách thứ tha."
"Thứ tha cho cái gì cơ chứ? Anh đâu hề biết toàn bộ câu chuyện."
"Đúng vậy, quả thực tôi không biết. Nhưng tôi vẫn khuyên cậu nên tìm kiếm những con đường khác."
Bên trong tâm trí, Alice cũng khẽ ngân lên một tiếng hừ nhẹ đầy tán đồng. Dường như những lời Karmen vừa nói cũng chính là tiếng lòng chưa từng được thốt ra của vị Thánh Nữ.
"Anh ta nói đúng đấy, Lucid." Alice thầm thì bên trong cậu.
Lucid khẽ lắc đầu, cố gắng đấu tranh với những luồng suy nghĩ ngổn ngang trong tâm trí. Đối với vị lữ khách trẻ, sự trả thù lúc này là mục tiêu duy nhất, là động lực sống còn đang thúc đẩy bản thân không ngừng tiến bước.
Nếu buông bỏ nỗi oán hận ấy, điều đó chẳng khác nào một sự đầu hàng triệt để. Cậu sẽ vĩnh viễn bị mắc kẹt lại trong chốn tồn tại vô định này mà chẳng còn lấy một mục đích sống.
Không, ngọn lửa tăm tối ấy, tia hy vọng nhỏ nhoi ấy nhất định phải tiếp tục bùng cháy. Aika. Cái tên đó không bao giờ được phép phai nhòa. Ả ta chính là mục tiêu đứng đầu trong danh sách phải đền mạng.
Ngả lưng ra phía sau chiếc ghế, chàng trai lặng lẽ cảm nhận sức nặng ngột ngạt của cuộc trò chuyện vừa rồi đang đè trĩu lên vai.
"Vậy, gã đàn ông đã tấn công chúng ta thì sao?" Lucid chủ động lên tiếng, bẻ lái câu chuyện quay về với mối hiểm họa ngay trước mắt.
n.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn