Chương 39: Chương 26: Quyết tâm tột cùng
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~35 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Đồng bộ hóa thời gian thiết lập lại.
Chu kỳ thử thách: Lần 5 Giờ đây, cõi hư vô đã trở thành một chốn nương náu quen thuộc, một trang giấy trắng tĩnh lặng chen giữa những lần thất bại thảm hại. Lần này, không còn bất kỳ tiếng cười nào từ Karmen, cũng chẳng còn những lời hối thúc ép buộc cậu phải bước tiếp. Xung quanh chỉ còn sót lại một sự tĩnh lặng trĩu nặng, chìm trong mòn mỏi đợi chờ.
Không một chút do dự, Lucid lao mình trở lại ngay khoảnh khắc ký ức vừa thành hình. Lần này, cậu chẳng màng đến chuyện buông lời tán tỉnh, đàm phán hay chọn cách đầu hàng.
Thay vào đó, chàng trai quyết định đánh cược bằng một nước cờ tuyệt vọng nhất, một hành động mà chính cậu từng cho là không thể chấp nhận được. Cậu dấn thân vào con đường nguyên bản của Karmen. Thế nhưng, cậu sẽ bước đi trên con đường ấy bằng tất cả những gì mình có.
Nếu lựa chọn đầu tiên chẳng mấy suôn sẻ, còn những nỗ lực rẽ hướng khác đều chuốc lấy thất bại thảm hại, thì cậu đành phải thực hiện điều mà Karmen không bao giờ làm được. Đó chính là vượt mặt hắn, vươn lên dẫn trước trong mọi khía cạnh.
Giờ đây, từng lời thốt ra từ miệng Ivy và Alice chỉ còn là những tạp âm vô nghĩa. Cậu im lặng chờ đợi, kiên nhẫn tìm kiếm một kẽ hở giữa mớ hỗn độn này.
Sự kiên nhẫn để giả vờ như bản thân đang bận tâm đã cạn kiệt. Dù cậu có phản ứng ra sao, dòng thời gian vẫn luôn tự động tua lại những sự kiện từng xảy ra với Karmen, lặp đi lặp lại những câu thoại y hệt nhau.
Khi Ivy đưa ra ngã rẽ giữa sự tuyệt vọng và lòng ám ảnh, Lucid đã trực tiếp thay mặt Karmen nắm lấy cơ hội tìm kiếm phương thuốc giải. Không phải bằng sự điên cuồng vì đau buồn như nguyên tác, mà bằng một quyết tâm lạnh lùng, đầy toan tính và tàn nhẫn đến tột cùng. Đó là ý chí của riêng cậu.
Mục tiêu đầu tiên là thư viện tư nhân, nơi cậu điên cuồng vơ vét từng cuộn giấy da, từng ghi chép của các học giả về Mẫu Thần Vận Mệnh (Mother of Fate) và căn bệnh Héo Mòn.
Thông qua những tài liệu nghiên cứu, cậu nhận ra Mẫu Thần Vận Mệnh không hẳn là một vị thần linh tối cao, mà giống như một cội nguồn khổng lồ, một sợi dây liên kết vạn vật trên thế giới. Từ muông thú, người phàm, Kẻ Thức Tỉnh, người Giác Ngộ, cho đến cả những vật vô tri, tất cả đều bị ràng buộc bởi những sợi tơ vận mệnh vô hình.
Và dường như, tồn tại một thứ gì đó đủ sức cắt đứt sợi tơ này. Mẫu Thần Alisia (Mother Alisia), đấng sáng thế tạo ra muôn loài, chính là người nắm giữ quyền sinh sát đối với vạn vật. Dẫu vậy, vài nguồn sử liệu lại khẳng định Mẫu Thần Vận Mệnh hoàn toàn không phải Alisia, mà là một thực thể độc lập.
Dù thế nào, Lucid vẫn kiên định tin rằng cả hai chỉ là một. Khó có thể coi đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, bởi cậu từng nghe tên lính canh phản loạn ở Khe Nứt Sentrum gào thét cái tên "Mẫu Thần Alisia", trong khi bản thân khe nứt ấy lại kết nối trực tiếp với Vận Mệnh.
Chắc chắn phải có một mối liên hệ sâu xa nào đó đang ẩn giấu. Nhưng lúc này những tiểu tiết ấy chẳng còn quan trọng nữa, bộ não của chàng trai đang phải hoạt động hết công suất để hấp thụ lượng kiến thức khổng lồ về thế giới này cùng mạng lưới vận mệnh đan xen của nó.
Ngay sau đó, Lucid tìm thẳng đến chỗ Lyle, anh trai của Karmen. Trong mắt cậu lúc này chẳng hề tồn tại thứ tình cảm anh em cần được bao bọc, mà gã đàn ông kia chỉ đơn thuần là một công cụ hữu ích.
Bằng thái độ áp đảo, cậu yêu cầu Lyle phải cung cấp mọi mảnh ghép tri thức về khoa học, kỹ thuật, và cách đảo ngược cấu trúc sợi tơ liên kết với Mẫu Thần Vận Mệnh. Cậu muốn biết tất cả về sự chuyển hóa năng lượng, hay bất cứ thứ gì có khả năng can thiệp vào Tinh Hoa Vận Mệnh (Fate Essence) ở cả cấp độ cơ học lẫn sinh học.
Lyle nhìn chằm chằm vào Karmen, hay đúng hơn là Lucid vào khoảnh khắc này, với ngọn lửa cuồng nhiệt bùng cháy trong ánh mắt. Lyle vốn luôn là một kẻ đầy tham vọng, nhưng việc chứng kiến cậu em trai của mình thay đổi đến mức này lại khiến anh ta không khỏi bồn chồn.
"Karmen, đúng là thỉnh thoảng anh có mày mò chế tạo, nhưng can thiệp vào kiệt tác của Alisia không phải là chuyện có thể dễ dàng làm được."
"Em sắp tìm ra bản chất thực sự của nó rồi. Xin anh hãy giúp em một tay đi!"
"Tại sao em lại phải tuyệt vọng đến mức này, Karmen?"
"Bởi vì chuyện này vô cùng quan trọng!"
"Mạng sống của em đang bị đe dọa đấy..."
"Ý em là chúng ta sẽ nhận được một phần thưởng lớn." Cậu lúng túng đan những ngón tay vào nhau một cách đầy gượng gạo.
Khi Lyle ngỏ ý muốn san sẻ chút gánh nặng rệu rã, Karmen, hay đúng hơn là thân xác đang được Lucid chiếm giữ, đã tức giận dậm bước rời đi và tự giam mình vào phòng làm việc rập rạp bóng tối.
Ivy lặng lẽ bám gót theo sau, thu vào tầm mắt toàn bộ quá trình điên cuồng đó, từ những bản báo cáo ngổn ngang, các giả thuyết chằng chịt cho đến vô số cuộc thử nghiệm thất bại.
Trong lòng cô ả bất chợt len lỏi một sự tò mò khó tả khi chứng kiến một kẻ vốn dĩ ngây thơ, khờ khạo lại đang ngoan cố húc đầu vào bức tường bế tắc mà ngay cả những vĩ nhân khoa học lỗi lạc nhất cũng phải bó tay chịu trói.
Đồng bộ hóa thời gian.
Chàng trai trẻ miệt mài lao đầu vào nghiên cứu đến mức đôi mắt ứa máu đỏ ngòm, vắt kiệt sức lực cho đến khi cỗ cơ thể vốn tráng kiện của Karmen cũng phải run rẩy bần bật vì quá tải.
Ngay cả khi chứng kiến Lyle gục ngã vì bạo bệnh, ho ra từng búng máu tanh tưởi, Lucid vẫn giữ vững một sự điềm tĩnh đến đáng sợ mà không hề sụp đổ.
"Cứ để phần còn lại cho tôi." Cậu điềm nhiên cất giọng. Bàn tay dứt khoát cầm lấy toàn bộ tài liệu ghi chép dang dở của người anh trai đáng thương.
Cậu quyết không đầu hàng. Chẳng phải trước sự kiệt quệ rã rời, cũng không phải trước nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, và càng không gục ngã trước cái bóng mờ ám của lời nguyền đang âm thầm bủa vây.
Giờ đây, thứ lời nguyền hắc ám ấy đã hiển hiện rõ ràng đến mức kinh hãi trong tầm mắt, tất cả là nhờ đặc tính nhận thức của Xích Tâm đã được mài giũa sắc bén như một lưỡi dao tẩm độc thông qua ý chí tàn nhẫn và bạo liệt của chính cậu.
Mọi hành động điên cuồng đó đều không thoát khỏi ánh mắt dò xét của Ivy. Ban đầu, một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt xẹt qua tâm trí cô ả, bởi âm mưu nhào nặn ra một vị lãnh chúa suy sụp và ám ảnh đang dần trượt dài khỏi quỹ đạo vốn có để rẽ sang một hướng đi hoàn toàn vô định.
Thứ cô đang đối mặt chẳng còn là sự cố chấp viển vông, mà là một cuộc tổng tiến công bằng tư duy khoa học đầy tính toán, nhắm thẳng vào cội nguồn vấn đề mà chính cô ả đang làm đại diện. Thế rồi, nỗi sợ hãi rợn ngợp ấy dần nhường chỗ cho một sự say mê khó cưỡng.
Bị thúc đẩy bởi bản tính tò mò cố hữu của một học giả thay vì những cảm xúc mềm yếu, Ivy bắt đầu xắn tay vào hỗ trợ. Cô ả tự mình lùng sục những tài liệu cổ xưa mờ mịt của Đế chế Materna, sôi nổi thảo luận các giả thuyết, và vô tình trở thành một người cộng sự tài ba đắc lực bên trong phòng thí nghiệm xập xệ tọa lạc tại khu nhà phía đông dinh thự.
Đồng bộ hóa thời gian.
Dưới dòng chảy thời gian bị tua nhanh của cuộc thử thách, những ngày dài đằng đẵng cứ thế cuộn trào thành từng tuần, từng tháng. Lucid giờ đây chỉ sống lay lắt dựa vào sự tập trung cao độ pha lẫn nét tuyệt vọng tột cùng.
Cậu điên cuồng chắp vá mọi mảnh ghép, đối chiếu chéo những cấm thư về độc dược của hoàng gia với vô số bài thuốc dân gian lưu truyền ở Tyria, kết hợp các bản vẽ thiết kế phức tạp của Lyle cùng những lời thì thầm mách bảo từ trực giác sâu thẳm của Alice về bản chất của tinh hoa thần thánh.
Thực chất, chàng lữ khách trẻ đang lao vào một ván cược tử thần, dấn bước trên đúng con đường đầy rẫy chông gai đã từng đẩy Karmen hàng thật xuống vực thẳm diệt vong. Chỉ khác ở chỗ, cậu bước đi với một tốc độ kinh hoàng hơn, quyết liệt hơn, và hoàn toàn rũ bỏ được thứ cảm xúc mù quáng từng là vết nhơ chí mạng trong thất bại của người đi trước.
Đó thực sự là một ván bài sinh tử vô tiền khoáng hậu. Bằng việc kiên quyết chọn lựa tuyến đường mang tên "kết cục không đổi", cậu đang trực tiếp đánh cược cả mạng sống của mình trước án phạt tử hình của cuộc thử thách.
Dẫu vậy, sâu thẳm trong thâm tâm, cậu vẫn ôm một niềm tin mãnh liệt rằng kết cục thảm khốc ấy không đến từ bản thân con đường, mà bắt nguồn từ chính sự thất bại yếu kém. Mọi thứ sẽ xoay chuyển nếu cậu có thể thành công chạm tay đến vinh quang tại chính nơi mà Karmen đã từng gục ngã.
Và rồi, đạp lên mọi nghịch lý cản bước, phép màu đã thực sự mỉm cười với cậu.
Giữa bầu không khí đặc quánh mùi khét lẹt của tầng ozone và khói bụi mù mịt, những ngón tay run rẩy của cậu đang nâng niu một lọ pha lê nhỏ bé trong suốt.
Sóng sánh bên trong là một luồng dung dịch kỳ ảo, đang rung lên những nhịp điệu cộng hưởng với một tần số tương khắc hoàn hảo nhắm thẳng vào dấu vết Tinh Hoa Vận Mệnh mang tính ăn mòn — thứ dị vật tà ác mà cậu đã lạnh lùng trích xuất từ chính dòng máu của người mẹ Karmen mà không hề mảy may thương xót.
Một phương thuốc chữa trị tuyệt đích. Một bước đột phá vĩ đại chưa từng có. Kẻ thù thiên địch đã ra đời, sẵn sàng nghiền nát căn bệnh Héo Mòn đến tận gốc rễ.
Đứng ở phía đối diện, đôi mắt màu thạch anh tím của Ivy mở to hốt hoảng, đến mức chiếc rèm che mặt rơi thõng xuống chiếc bàn làm việc ngổn ngang tài liệu tự lúc nào mà cô ả cũng chẳng màng bận tâm.
Cả cơ thể nữ học giả như hóa đá vì khiếp sợ pha lẫn kinh hoàng, bởi thứ phép màu đang hiện diện trước mắt hoàn toàn nằm ngoài mọi khuôn mẫu tính toán chi li của Đế chế Materna. Đây chính là chiến thắng. Một chiến thắng huy hoàng và tuyệt đối thuộc về cỗ máy tư duy mang tên Lucid.
Trong khoảnh khắc thăng hoa ngắn ngủi ấy, Lucid đã thực sự đinh ninh rằng vinh quang cuối cùng đã gọi tên mình. Rằng cậu đã đè bẹp được lời nguyền rủa bằng tư duy khoa học sắc bén, giẫm nát bi kịch thê lương bằng một chuỗi logic chặt chẽ đến mức hoàn mỹ.
Niềm tin mù quáng vào quá trình nghiên cứu cuối cùng đã kết trái ngọt. Khi thu vào tầm mắt vẻ ngưỡng mộ sững sờ của Ivy, cậu thậm chí còn nhen nhóm một suy nghĩ táo bạo rằng tài năng kiệt xuất của bản thân đã thu phục được cô ả, thành công biến một kẻ thù quỷ quyệt thành một đồng minh chung thủy.
Thế rồi, ả ta khẽ động.
Mọi thứ diễn ra chớp nhoáng đến rợn người. Chỉ giây trước ả vẫn còn đang chôn chặt ánh mắt vào lọ dung dịch, vậy mà ngay giây tiếp theo, một thanh chủy thủ lạnh toát đã nằm gọn trong lòng bàn tay thanh mảnh ấy.
Phập.
Lưỡi dao sắc lẹm đâm ngập vào lồng ngực, đâm xuyên qua vị trí trái tim đang đập liên hồi của Karmen. Một cơn đau xé thịt thấu xương bùng nổ, kéo theo sự kinh hoàng tột độ nhuộm đen cả tâm trí.
Ánh mắt ngỡ ngàng từ từ hạ xuống chuôi dao nhuốm máu, rồi lại chầm chậm ngước lên nhìn thẳng vào khuôn mặt của kẻ thủ ác.
Đập vào mắt cậu không phải là một sự căm phẫn sục sôi, mà là một nét biểu cảm đầy tiếc nuối — một sự thương hại sâu sắc đến từ một kẻ sát nhân máu lạnh chuyên nghiệp.
"Giải pháp của cậu không tồi chút nào đâu, viên caramel nhỏ bé ạ." Giọng thì thầm của Ivy cất lên đầy dịu dàng khi ả lẳng lặng ngắm nhìn tia sáng sự sống cuối cùng lụi tàn nơi đáy mắt chàng trai.
"Nó thực sự là một kiệt tác. Thật đấy. Và nó sẽ không bị phung phí đâu."
"Tất nhiên, Đế quốc sẽ thâu tóm toàn bộ công lao. Một phương thuốc vĩ đại của người Materna nhằm chữa trị những căn bệnh tâm linh. Hãy tưởng tượng xem nó sẽ cứu được bao nhiêu mạng người khi nằm gọn trong tay chúng ta."
Ngay khoảnh khắc đôi chân chàng trai mềm nhũn rồi khụy xuống, ả khẽ rướn người tới, để đôi môi lướt nhẹ qua tai cậu.
"Lòng tin là nhược điểm duy nhất của cậu. Một niềm tin mù quáng, đẹp đẽ và xót xa đến nhường nào vào thứ gọi là sự lương thiện của tri thức. Cảm ơn vì món quà vĩ đại này."
Cứ thế, cậu trút hơi thở cuối cùng trên sàn phòng thí nghiệm lạnh lẽo. Cái chết này chẳng hề bắt nguồn từ hình phạt của thử thách, mà đến từ nhát dao chí mạng của người phụ nữ cậu từng đinh ninh rằng mình đã thu phục được.
Cách đó không xa, phương thuốc kỳ diệu vẫn nằm nguyên vẹn trên mặt bàn, khẽ lấp lánh thứ ánh sáng đầy mỉa mai ngay bên cạnh bàn tay đang dần trở nên buốt giá.
Hư vô lại một lần nữa ập đến.
Sự hiện diện của Alice lúc này là một cơn chấn động tĩnh lặng nhưng vô cùng mãnh liệt. Vị Thánh Nữ, người đã trải qua hàng thiên niên kỷ dâu bể, hoàn toàn bị đánh gục bởi sự ngỡ ngàng.
Góc nhìn của cô về Lucid, một kẻ sống sót thực dụng và lắm lúc hèn nhát, đã vỡ nát tan tành.
Cô vừa chứng kiến một phiên bản khác của cậu—một kẻ theo đuổi mục tiêu bằng sự xuất chúng phi thường, vượt lên trên mọi lằn ranh lòng yêu nước để chạm tay đến điều không thể, chỉ để rồi bị phản bội ngay tại đỉnh cao rực rỡ nhất.
Đó là một loại dũng khí mới mẻ nhưng mang tính hủy diệt, để rồi ngay sau đó bị vùi dập bởi bài học tàn nhẫn và cổ xưa nhất của thế gian.
Giọng nói của Karmen cất lên thật khẽ khàng, đong đầy một sự kinh ngạc pha lẫn tiếc nuối vô bờ.
"Tôi... tôi chưa bao giờ đi được xa đến thế." Linh hồn tội nghiệp thừa nhận, để lộ rõ sự ám ảnh về thất bại của chính mình trong từng từ ngữ.
"Sự đau buồn và phẫn nộ đã che mờ lý trí của tôi, khiến tôi cứ mãi đuổi theo những manh mối trong một vòng luẩn quẩn."
"Còn cậu... cậu thực sự đã lục tung mọi ngóc ngách, đã dốc cạn tâm can để thử mọi cách có thể. Cậu đã làm được điều mà tôi đành bất lực buông xuôi."
Giọng điệu ấy không hề mang theo chút ghen tị nào. Nó thấm đẫm sự khiêm nhường và kinh ngạc đến tột độ.
Thế nhưng, mọi thứ lại sai bét. Mặc cho bao nỗ lực vắt kiệt sức lực ấy, để giải được bài toán này, cậu đã phải tự biến mình thành một cỗ máy tính toán lạnh lẽo, hoàn toàn trống rỗng và đoạn tuyệt với mọi xúc cảm.
Lửng lơ giữa màn đêm đen đặc, Lucid lặng thinh.
Không có bất kỳ tiếng gào thét tuyệt vọng nào vang lên, cũng chẳng có những lời chửi rủa đầy phẫn nộ. Thứ cảm xúc đang lấp đầy tâm trí cậu lúc này còn lạnh lẽo, nặng nề và sâu thẳm hơn gấp ngàn lần so với trước kia.
Đó là sự nhận thức tuyệt đối về sự vô nghĩa của mọi nỗ lực.
Cậu đã thử chấp nhận số phận, đã thử nhúng chàm để trở thành đồng lõa. Cậu đã thử mượn tình yêu làm điểm tựa, và thậm chí đã vươn đến cảnh giới của một thiên tài xuất chúng, dồn toàn bộ tâm trí cho mục đích cuối cùng.
Thế nhưng, lần nào cũng vậy, kết cục luôn là cái chết của Karmen cùng sự đắc thắng của Ivy và Đế quốc Materna.
Các biến số có thể xoay chuyển, phương thức có thể muôn hình vạn trạng, nhưng bài toán chết tiệt ấy chỉ luôn cho ra duy nhất một đáp án.
Chàng trai trẻ đã cất bước trên con đường dẫn đến một cái kết không thể lay chuyển. Cậu đã chạm tay vào đỉnh cao thành tựu khoa học, chỉ để nhận ra một chân lý tàn nhẫn trong câu chuyện này.
Đó là khi ngươi mang thân phận của một kẻ sai lầm, thì bản thân sự thành công cũng chỉ là một vỏ bọc khác của thất bại thảm hại mà thôi.
Không đơn thuần chỉ là việc làm Karmen thất vọng. Hết lần này đến lần khác, cậu đang dùng chính máu và nước mắt để chứng minh rằng: đứng trước một hệ thống đã được lập trình sẵn để nghiền nát ngươi, thì mọi lựa chọn đều là vô nghĩa.
Dũng cảm hay hèn nhát, tình yêu hay lý trí—tất thảy chỉ là những hương vị khác nhau của cùng một chén đắng mang tên thất bại.
Sự tuyệt vọng giờ đây chẳng còn là một cơn bão gầm rú mãnh liệt. Nó đã hóa thành đáy đại dương tĩnh mịch, tối tăm, chôn vùi vạn vật dưới một áp lực khổng lồ đến vô tận.
Giọng nói của Karmen một lần nữa xé toạc bầu không gian tĩnh lặng, mang theo sự xót xa nghẹn ngào.
"Lucid."
Nhưng Lucid chẳng màng lắng nghe nữa.
Cậu chỉ lặng lẽ chờ đợi cõi hư vô khạc mình ra, tiếp tục ép buộc cậu phải diễn lại vở kịch đẫm máu này thêm một lần nữa. Để rồi lại tìm ra cách thứ năm, thứ sáu, hay thậm chí là cách thứ một trăm để đón nhận thất bại.
Chưa bao giờ linh hồn cậu lại chìm sâu dưới đáy vực thẳm của sự tuyệt vọng đến thế. Bởi lẽ lúc này đây, cậu đã thấu tỏ một sự thật tàn khốc.
Chẳng hề có bất kỳ lối thoát nào cả. Cậu chỉ đang trượt dài trong những vòng lặp vô tận của địa ngục, và cánh cửa giải thoát vốn dĩ chỉ là một lời dối trá trắng trợn.
Đồng bộ hóa thời gian đang được thiết lập lại.
Chu kỳ thử thách: Lần 6.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn