Chương 46: Chương 33: Kiểm soát lãnh địa
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~43 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1: Lối Đi Đã Định (1 - 140) Một va chạm nhẹ vào mũi chân buộc cậu phải lập tức né tránh. Một, hai, rồi ba nhát chém nữa xé toạc không gian. Những luồng phong nhận sắc lẹm rít gào lướt qua mang tai.
Sự tập trung đã được đẩy lên đến đỉnh điểm. Đây chính là cơ hội cuối cùng của cậu trong vòng lặp này. Bằng mọi giá, ả đàn bà hiểm độc kia không được phép giành chiến thắng.
Cậu căm hận Karmen. Cậu ghê tởm Ivy. Ngay lúc này, tâm trí cậu chỉ khao khát một điều duy nhất là kết thúc chuỗi bi kịch tàn khốc này.
Với một tiếng vang đanh thép, những sợi xích mờ ảo trói chặt lấy cánh tay đối thủ. Dồn lực giật mạnh sợi dây, cậu lấy đà lao vút về phía trước với tốc độ kinh hồn.
Bàn tay còn lại quấn đầy những mắt xích rực sáng nã một cú đấm trời giáng thẳng vào bụng dưới của ả. Cú va chạm phát ra một âm thanh trầm đục như sấm rền, hất văng Ivy bật ngược ra sau vài mét.
Bằng một chuỗi hành động bạo liệt vô song, cậu đã kéo ả về phía mình và đồng thời lao thân tới tung đòn áp sát.
"Thành công rồi!" Cậu dốc sức thở dốc.
"Lucid, tuyệt đối không được phân tâm. Chúng ta đã ở rất gần vạch đích rồi." Giọng nói của Alice cất lên giữa dòng tâm trí, hóa thành một sợi dây sức mạnh vững chãi giữa cơn hỗn loạn.
"Hãy sử dụng Xích Tâm. Tập trung Tinh Hoa Vận Mệnh vào đó, tôi sẽ tiếp ứng cho cậu."
Hai chân hạ thấp tạo thành một thế đứng vững chãi, cậu ghim chặt ánh mắt vào những sợi xích quấn quanh cẳng tay. Từng mắt xích đang buông thõng giữa không trung bỗng chốc đập liên hồi, rực lên một thứ ánh sáng mượn từ sức mạnh thần thánh.
'Tinh Hoa Vận Mệnh của Karmen vẫn còn đọng lại bên trong sao... Thật kỳ lạ...'
Thứ ánh sáng ấy tiếp tục bùng nổ, sáng rực lên gấp đôi bình thường. Luồng hào quang phát ra ngày một mãnh liệt, khắc tạc những cái bóng sắc lẹm lên bãi cỏ đã tơi tả vì chiến cuộc.
Một tràng âm thanh ầm ầm vang dội truyền đến từ phía xa. Mặt đất dưới chân bắt đầu rung chuyển dữ dội, báo hiệu Ivy đang chuẩn bị tung ra một đợt tấn công mới.
Trực giác sinh tồn gào thét, cậu lập tức tung người bật ngửa ra sau. Ngay khoảnh khắc đó, khoảng hai mươi chiếc xúc tu màu tím khổng lồ sắc bén như roi da đâm toạc mặt đất, lao thẳng tới vị trí cậu vừa đứng.
Chúng uốn éo điên cuồng như những con dã thú đói khát, khao khát được cắn nuốt con mồi. Chàng trai trẻ vẫn vững vàng đứng đó, lạnh lùng điều khiển sợi xích trói chặt lấy phần đuôi của chúng ngay khi những chiếc xúc tu còn đang quẫy đạp giữa không trung.
Nhịp thở hít vào, thở ra được duy trì đều đặn.
Cậu vung sợi xích thứ nhất tựa như một chiếc roi thép, rồi ngay lập tức nối gót bằng sợi thứ hai với một nhịp điệu đồng bộ và hoàn hảo. Vũ khí xé toạc từng chiếc xúc tu quái dị, tạo ra những âm thanh rợn người như tiếng lụa bị xé rách.
Giữa vòng xoáy năng lượng cuồng nộ đang quẫy đạp, thân ảnh ấy xoay vòng như đang trình diễn một điệu vũ tử thần đầy tuyệt vọng nhưng cũng vô cùng tàn bạo. Chẳng mấy chốc, toàn bộ chiến trường đã la liệt những mảnh xác tàn tạ, dần tan biến thành những vệt năng lượng mờ ảo và bụi bặm.
Đó là một cảnh tượng kinh hoàng đến ám ảnh. Nhưng chính là lúc này. Thời khắc quyết định đã điểm.
Bức tường phòng ngự của Ivy đã hoàn toàn sụp đổ, để lộ ra những sơ hở chí mạng. Đây chính là thời cơ tốt nhất để phản công, một cơ hội độc nhất vô nhị mà cậu không thể bỏ lỡ.
"Tch! Tại sao những đòn tấn công của ngươi lại có thể xuyên thủng lớp phòng ngự của ta?" Ả gầm lên. Sự phẫn uất nghẹn ứ trong từng âm tiết.
"Đi mà hỏi trời ấy." Cậu khẽ lầm bầm. Đôi chân đã thoăn thoắt lao lên phía trước.
Một sợi xích sắc lẹm phóng vút đi, siết chặt lấy cổ chân đối thủ. Bằng một cú giật bạo lực, cậu ép ả phải quỳ rạp một gối xuống nền đất trong khi bản thân vẫn đang điên cuồng lao tới.
"Có lẽ là do ta đang được một vị Thánh Nữ Nguyên Sơ chống lưng chăng."
"Chuyện đó thật nực cười!" Ivy gào thét chói tai. Ả cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng để thoát khỏi thứ gông cùm rực sáng.
Lời trêu chọc ấy thực chất lại chính là lý do cốt lõi giúp cậu đả thương được kẻ thù. Nếu chỉ dựa vào thể xác và sức mạnh của một kẻ Thức Tỉnh như Karmen, cậu sẽ chẳng thể nào chạm tới được dù chỉ là một phần nhỏ bé nhất của một người Giác Ngộ.
Thế nhưng, khi Tinh Hoa Vận Mệnh cùng Đặc Tính của Alice cuồn cuộn chảy qua từng huyết mạch, mọi thứ đã hoàn toàn đổi khác. Những đòn tấn công của cậu không chỉ xuyên thủng lớp phòng vệ vật lý, mà còn trực tiếp đục khoét vào sâu tận linh hồn của ả.
Một phỏng đoán sắc sảo lóe lên trong đầu cậu: có lẽ chính đẳng cấp Nguyên Sơ của Alice đã tạo nên sự chênh lệch áp đảo này. Nhìn ả đàn bà đang quỳ gối bất lực dưới chân, cậu lạnh lùng chuẩn bị cho chiêu thức cuối cùng.
Đó sẽ là một đòn kết liễu tàn khốc, một nhát chém định đoạt toàn bộ ván cờ sinh tử này.
Cậu sắp sửa tước đoạt sinh mạng của một người Giác Ngộ, một chiến tích vô tiền khoáng hậu chưa từng được ghi nhận, kể cả trong thế giới cũ. Thời cơ hoàng kim đã đến. Cơ hội duy nhất để lật ngược bánh xe số phận đang nằm gọn trong lòng bàn tay.
Trụ vững bàn chân trái, cậu ghim chặt nhịp thở. Cánh tay còn lại quấn đầy xiềng xích phóng vút ra, cuộn tròn lấy cổ ả. Cậu siết chặt.
Ivy điên cuồng vùng vẫy. Trên khuôn mặt ả lần đầu tiên hiện rõ một thứ cảm xúc nguyên thủy và trần trụi đến tột cùng.
Đó là nỗi sợ.
Sợ hãi cái chết. Sợ hãi cơn đau. Sợ hãi sự thống khổ tột cùng.
Tình thế giờ đây đã hoàn toàn đảo ngược.
"Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?" ả khó nhọc cất tiếng giữa những nhịp thở đứt quãng.
"Rõ ràng là một con chó con rồi." Cậu lạnh lùng đáp trả.
Đôi bàn tay ả điên cuồng cào cấu vào cổ họng, tuyệt vọng tìm kiếm dưỡng khí và vùng vẫy trong vô vọng.
Dẫu vậy, trận chiến vẫn chưa đi đến hồi kết. Ivy dẫu sao cũng là một người Giác Ngộ, một sinh mệnh mang trong mình sức mạnh và lòng kiêu hãnh ngút trời. Cùng một tiếng gầm gừ thét lên từ tận cổ họng, ả hung hăng vung hai lòng bàn tay đập mạnh vào nhau.
Nguồn năng lượng tím sẫm bao quanh ả không bùng phát ra bên ngoài. Thay vào đó, nó sụp đổ vào trong, cuốn xoáy thẳng vào cơ thể ả kèm theo âm thanh rền rĩ như một vì sao đang hấp hối.
Dây xích quấn quanh cổ ả tức khắc vỡ vụn thành hàng ngàn đốm sáng liti. Lực chấn động khổng lồ hất văng Lucid về phía sau, khiến cậu trượt dài trên mặt đất nhão nhoẹt bùn lầy.
Ngước mắt lên giữa những nhịp thở dốc, cậu thấy Ivy đã đứng thẳng dậy, nhưng diện mạo của ả đã hoàn toàn biến đổi. Làn da ả nứt nẻ như đồ gốm sứ vỡ, rực lên những dải lửa màu tím cháy chói lòa ẩn sâu bên dưới huyết quản.
Đôi mắt ả giờ đây chỉ còn lại thứ ánh sáng thạch anh tím tinh khiết, rỗng tuếch không hề có con ngươi. Đây hoàn toàn không phải là một chiến thuật thông thường. Đây là con bài tẩy cuối cùng, một sự thiêu đốt tận cùng tinh hoa cốt lõi của ả.
"Ngươi." Giọng nói của ả méo mó, vang vọng những tầng âm thanh chói tai chồng chéo lên nhau.
"Chính ngươi đã ép ta đến bước đường này. Ép ta phải lột bỏ cái vỏ bọc phàm trần này và phơi bày sự thật."
"Ta không chỉ đơn thuần là một tay sai của Materna. Ta chính là một mảnh vỡ ý chí của Đế chế. Là bản giao ước hóa thành xương thịt nhằm đoạt lại những gì đã được thề nguyện."
Bầu không khí đột ngột trở nên đặc quánh và nặng nề, đè dập xuống đôi vai Lucid tựa như một tảng đá khổng lồ. Trên đỉnh đầu, những đám mây mùa hè xám xịt bắt đầu cuồn cuộn trào dâng, vẩn đục sậm lại như màu của một vết bầm tím. Nguồn năng lượng tím sẫm hung hăng xâm thực và ăn mòn cả cảnh vật xung quanh.
Những bụi hoa hồng gần đó tức khắc héo tàn, từng cánh hoa úa đen rồi vỡ vụn thành tro bụi xám xịt. Đám cỏ dưới chân ả cũng tàn lụi ngay lập tức, tạo thành một vòng tròn chết chóc đang không ngừng lan rộng ra bốn phía.
"Mảnh đất này đã được định sẵn." Ivy trầm giọng ngâm xướng, từng từ ngữ rung bần bật trong không trung.
"Tinh hoa của nó sẽ bị đoạt lại."
"Ngươi chỉ là một thứ cỏ dại mọc lấn trong khu vườn. Còn ta, chính là kẻ làm vườn."
Lucid ngay lập tức cảm nhận được sự cạn kiệt. Đó hoàn toàn không phải là một đòn tấn công vật lý mà cậu có thể giơ tay chống đỡ. Nó là một sự bòn rút sinh khí tàn bạo, một sự áp đặt quyền lực lên chính sự sống của vùng đất này và cả sinh mạng của cậu khi đang đứng trên đó.
Thứ ánh sáng trị liệu màu xanh lục mỏng manh bao quanh cậu chớp giật liên hồi, tuyệt vọng giãy giụa trong một trận chiến không có cửa thắng. Đôi chân cậu giờ đây đã trở nên nặng trĩu tựa như chì.
'Đúng là...' Cậu bàng hoàng nhận ra, một cảm giác tuyệt vọng lạnh lẽo cào cấu lấy cổ họng.
'Kiểm soát Lãnh địa. Ả ta đang thao túng cả thế giới này theo ý muốn của mình.'
Lời răn dạy của Renji bỗng chốc ùa về trong tâm trí cậu.
'Khi kẻ địch thay đổi thế giới, cậu chỉ có hai lựa chọn. Bỏ chạy, hoặc tự thay đổi thế giới của chính mình.'
Nhưng cậu không thể quay lưng bỏ chạy. Lyle vẫn đang co cụm thu mình cùng những người hầu rệu rã. Mẹ của cậu thì nằm đó, lạnh lẽo và vô hồn ngay dưới gốc cây.
Giờ đây, nơi này cũng chính là thế giới của cậu. Dẫu cho vạn vật có chìm trong tăm tối bi đát đến nhường nào, cậu vẫn bắt buộc phải bảo vệ nó.
Chấm dứt việc gồng mình chống cự lại sức ép ngột ngạt của bầu không khí, cậu chậm rãi nhắm nghiền hai mắt. Cậu gạt bỏ nụ cười khinh khỉnh của Ivy, bỏ ngoài tai những tiếng rên rỉ đau đớn của người bị thương, và phớt lờ cả tiếng đập dồn dập từ chính trái tim mình.
Thu liễm tinh thần, cậu tập trung cao độ vào bên trong, cảm nhận từng nhịp đập rực rỡ của trái tim nơi lồng ngực và xúc cảm chân thực từ những sợi xích. Không phải là gông cùm xiềng xích, mà là một sự gắn kết.
Một sự kết nối tâm giao với Alice. Một sự trói buộc với chính vùng đất này, dẫu cho nó mang đầy tính cưỡng ép đi chăng nữa.
'Alice,' cậu thầm gọi, chẳng phải một lời khẩn cầu yếu ớt mà là một lời khẳng định đầy quả quyết.
'Sức mạnh này không chỉ đơn thuần là sự đố kỵ, mà là về một trái tim vẫn không ngừng yêu thương dẫu cho có bị trói buộc.'
'Sợi xích chính là gông cùm, nhưng trái tim bên trong nó thì chưa bao giờ ngừng đập.'
Một luồng hơi ấm từ từ bừng nở nơi lồng ngực, mang theo cảm giác hoàn toàn khác biệt so với thứ ánh sáng chữa lành thông thường. Đó là một sự kết nối sâu sắc và vững chãi đến mức không gì có thể lay chuyển nổi.
Đôi mắt từ từ hé mở. Những sợi xích quấn quanh cổ tay cậu liền tan biến thành từng luồng ánh sáng chói lòa. Ngay khoảnh khắc đó, nụ cười trên môi Ivy càng thêm rạng rỡ, ngỡ rằng con mồi nhỏ bé kia đã chịu buông xuôi.
Thế nhưng, thứ ánh sáng rực rỡ ấy không hề lụi tàn mà bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.
Từng luồng sóng ánh sáng tĩnh lặng phát ra từ cơ thể Lucid, không ngừng cuộn trào và mở rộng. Nó chẳng hề đánh bật sự tha hóa màu tím cũng chẳng mảy may tấn công, mà chỉ đơn thuần hiện diện ở đó. Nơi nào luồng sáng quét qua, dẫu cỏ xanh không thể mọc lại, nhưng cái chết đang rình rập cũng buộc phải dừng bước.
Một vòng tròn lãnh thổ trung lập nhỏ bé dần thành hình bao quanh cậu, tựa như một khu bảo tồn linh thiêng rộng chừng vài mét. Cùng lúc đó, áp lực nặng nề đang đè nặng lên vai cũng hoàn toàn tan biến.
Nụ cười giễu cợt của Ivy chợt tắt ngấm.
"Cái quái gì đây? Một cái kết giới trẻ con ư? Trò vặt vãnh này chẳng thay đổi được gì đâu."
Nhưng ả đã lầm. Đối với Lucid, nó đã làm thay đổi mọi thứ. Đây chính là lãnh địa của cậu. Một vùng đất được định hình không phải bằng sự chinh phạt, mà bằng ý chí phòng ngự ngoan cường cùng một sự cự tuyệt mãnh liệt trước việc bị xóa sổ.
"Ta không định chiếm đoạt vùng đất này." Lucid dõng dạc lên tiếng, chậm rãi cất một bước tiến mạnh mẽ trên chính mảnh đất vững chãi của mình.
"Ta chỉ đang từ chối việc để ngươi tước đoạt nó mà thôi."
Một cánh tay vung lên không trung. Từ đường ranh giới rực sáng của khu bảo tồn, những sợi xích mới điên cuồng phá đất chui lên, chẳng phải để trói buộc kẻ thù, mà đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới rực rỡ lơ lửng xung quanh cậu. Nó vừa là một bức tường rào che chắn, vừa là một bản tuyên ngôn đầy thách thức.
Ivy phẫn nộ thét lên đầy cay cú. Ngay lập tức, hàng chục ngọn giáo năng lượng mang sắc tím chết chóc đồng loạt lao vút về phía chàng thanh niên.
Những ngọn giáo va chạm mãnh liệt vào mạng lưới xích, khiến một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, sáng rực đến mức làm lóa mắt tất thảy. Khi ánh sáng tan đi, hàng loạt ngọn giáo đã hoàn toàn bốc hơi không còn dấu vết.
Những sợi xích vẫn kiên cường bám trụ, dẫu cho ánh sáng của chúng đã trở nên mờ nhạt. Lucid lảo đảo lùi lại, dòng máu đỏ tươi bắt đầu ứa ra từ mũi, minh chứng cho cái giá khổng lồ mà cậu phải đánh đổi.
"Ngươi không thể trốn trong đó mãi được đâu, con chuột nhắt bé nhỏ." Ivy gầm gừ, từng bước tiến tới rồi áp bàn tay lên mạng lưới xích. Một tiếng xèo xèo vang lên, kéo theo một mắt xích nứt toác.
"Đừng bận tâm, đến lúc ta làm xong việc..." Lucid lạnh nhạt đáp trả, phóng tầm mắt vượt qua bóng dáng ả để hướng về phía người mẹ tưởng chừng đã tắt thở của Karmen.
"... ngươi sẽ hiểu thôi."
Dốc cạn chút sức lực tàn tạ cuối cùng, cậu tung đòn quyết định.
Lãnh địa nhỏ bé của cậu nhanh chóng thu hẹp tiêu điểm. Toàn bộ ánh sáng, ý chí cùng sức mạnh của Xích Tâm (Chain of Heart) đồng loạt hội tụ lại thành một luồng sáng chói lọi duy nhất.
Nó phóng vút ra từ cơ thể cậu, không phải nhắm vào Ivy, mà xuyên thẳng qua khu vườn tàn tạ để kết nối trực tiếp với Phu nhân Livia, mẹ của Karmen.
Một nguồn năng lượng chữa lành thuần khiết mang sắc trắng tinh khôi, được tiếp lửa bởi ý chí bảo vệ mãnh liệt, ồ ạt chảy tràn vào cơ thể bà.
Lúc Ivy nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn màng. Chiến thắng của ả không đơn thuần chỉ là giết chết Karmen, mà còn là đập nát hoàn toàn Gia tộc Valerius, vùi lấp di sản của họ vào vũng lầy tuyệt vọng.
Thế nhưng, bằng việc cứu sống người mẹ, Lucid đã triệt để phá hỏng kịch bản hoàn hảo đó.
Cất lên một tiếng thét chói tai ngập tràn thịnh nộ, Ivy dồn toàn bộ sự chú ý điên cuồng trở lại phía Lucid. Lãnh địa của ả tàn bạo nghiền nát mọi thứ xung quanh, khiến mạng lưới xích tức tưởi vỡ vụn thành từng mảnh.
Nhưng điều đó chẳng còn quan trọng nữa.
Ngay khi tia sáng cuối cùng hoàn toàn lụi tàn, Lucid nhìn thấy Phu nhân Livia từ từ cựa mình, bàn tay yếu ớt giơ lên chạm vào khuôn mặt của Lyle. Cậu cũng thấy Gerald, vị quản gia già nua, đang chật vật đứng dậy với một thanh cời than trên tay, kiên cường chắn giữa nữ chủ nhân của mình và con quái vật.
Đôi chân rã rời khụy xuống nền đất lạnh lẽo, Lucid đã hoàn toàn vắt kiệt giọt sức lực cuối cùng. Thế giới trước mắt cậu dần chìm vào cõi nhạt nhòa.
Ivy đứng sừng sững phía trên cậu. Khắp cơ thể cô rạn nứt bởi những luồng ánh sáng tím chói lọi, trong khi thanh kiếm kết tụ từ thuần năng lượng đã được giương lên cao ngất.
"Làm tốt lắm, con chuột nhắt bé nhỏ... Ngươi thua rồi." Cô lạnh lùng gằn giọng.
Lucid khẽ ngước mắt lên nhìn, một nụ cười rã rời dính đầy vết máu xẹt qua trên môi.
"Nhìn kỹ lại xem." Cậu điềm nhiên đáp lời.
Ivy chăm chú quan sát khung cảnh trước mắt. Biểu cảm trên gương mặt cô chuyển dần từ vẻ đắc thắng sang sững sờ khó tin, rồi cuối cùng đọng lại thành một sự khinh miệt lạnh lẽo đến thấu xương.
Chưa kịp mở miệng đáp trả, hình hài của cô đã bắt đầu tan rã. Lần này, nó không phai mờ thành một cái bóng trắng toát như trước, mà vỡ vụn thành vô vàn hạt sáng trắng chói lòa.
Thanh kiếm kia đã không giáng xuống. Lưỡi hái tử thần cũng chẳng hề gõ cửa. Bóng tối đen đặc dường như đã từ chối nuốt chửng lấy cậu sau thất bại vừa rồi.
Thay vào đó, nó chầm chậm và êm ái len lỏi vào tâm trí, trước khi mọi thứ hoàn toàn chìm vào màn đêm tĩnh mịch.
Đang đồng bộ hóa thời gian...
Lỗi... Lỗi.
Đang thử nghiệm... Đồng bộ hóa thời gian...
Lỗi... Người tham gia đã thay đổi kết quả dự kiến của Vận Mệnh.
Không thể áp dụng hình phạt.
Không thể thiết lập lại.
Cậu giật mình bừng tỉnh kèm theo một tiếng thở hắt ra nặng nhọc, hiện diện giữa căn phòng xám xịt, trống trải vô hồn nằm kẹt giữa những chu kỳ. Ngay trước mắt, một dòng chữ duy nhất đang lơ lửng giữa không trung.
Mục tiêu chính đã được cập nhật.
Ngưỡng hình phạt đã được hiệu chỉnh.
Tiếp tục?
Đó chẳng phải là một chiến thắng trọn vẹn, bởi cha của Karmen đã mãi mãi ra đi, còn Jane cũng gục ngã trước lưỡi hái tử thần. Giờ đây, số phận của cậu và Karmen lại càng đan xen vào nhau một cách sâu sắc hơn bao giờ hết.
Kẻ thù vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia, dẫu bị trọng thương nhưng chưa hề bị tiêu diệt hoàn toàn, dẫu cho mọi thứ chỉ là một ảo ảnh được dựng lên trong bài thử thách. Thế nhưng, cậu đã thành công cứu được mẹ và anh trai của Karmen, mạnh mẽ ép buộc dòng chảy số phận phải rẽ nhánh.
Bằng cách sử dụng nguồn sức mạnh sinh ra từ ý niệm bảo vệ theo một phương thức chưa từng có tiền lệ, cậu đã phá vỡ mọi quy tắc cốt lõi của trò chơi. Dù việc hồi sinh người chết là điều không tưởng, đặc biệt là đối với một người Giác Ngộ, thì những sinh mệnh nơi đây cũng chẳng phải là cái chết thực sự, mà chỉ là những tàn ảnh được phác họa từ vận mệnh và ký ức.
Một sự tinh chỉnh đơn giản mà tàn bạo lên sợi chỉ tồn tại của họ, được kéo căng bởi những xiềng xích từ ý chí của cậu, chính là tất cả những gì cần thiết để mang mẹ của Karmen trở lại.
Đổi lại, hành động phi thường ấy đã vắt kiệt từng giọt sức lực cuối cùng trong cơ thể cậu.
"Nhưng đó đâu phải là câu trả lời mà tôi đã đoán, đúng chứ, Karmen?"
Đảo mắt nhìn quanh, cậu nhận ra hình bóng của một vị quý tộc quen thuộc đến đau lòng đang đứng sừng sững ở đó, khoác trên mình chiếc áo dài tay đính khuy và quần âu trắng toát. Karmen. Gương mặt anh hoàn toàn bị che khuất, chìm sâu vào những góc tối mịt mờ.
Anh cất lời.
"Chà… cậu thực sự là một sự tồn tại vô cùng khác biệt. Có lẽ cậu có thể thay đổi số phận của thế giới này. Có lẽ, cậu thực sự mang đủ quyền năng để đánh cắp lại vận mệnh thế giới từ bàn tay thao túng của Mẫu Thần Vận Mệnh."
Lucid khẽ mỉm cười, một sự công nhận đầy mệt mỏi dành cho Karmen. Sự tức giận trong lòng cậu đã hoàn toàn tan biến. Giờ đây, cậu chỉ đơn thuần thấu hiểu những gì Karmen thực sự khao khát, và cả những bóng ma quá khứ đã luôn ám ảnh lấy anh ta.
"Định mệnh mà tôi luôn tìm cách thay đổi... thật ích kỷ khi lại cầu xin cậu làm điều đó thay mình."
"Không đâu." Lucid nhẹ nhàng đáp lời.
"Thực sự không phải vậy. Ý tôi là, đừng hiểu lầm, tôi vô cùng ghét anh. Nhưng… tôi không thể trơ mắt nhìn một người đang tuyệt vọng giãy giụa mà không vươn tay ra cứu giúp."
Cậu ngừng một nhịp, ánh mắt xa xăm.
"Cũng từng có những người giúp đỡ tôi. Vài người trong số đó đã phản bội tôi. Nhưng bằng cách trao đi sự trợ giúp, chúng ta đang tiến thêm một bước nữa để biến thế giới này thành một nơi tốt đẹp hơn."
Karmen mỉm cười và khẽ gật đầu.
"Đúng vậy...." Phá bỏ vẻ kiểu cách quý tộc thường ngày, giọng anh bỗng trở nên chân thành hơn bao giờ hết.
"Lần này… tôi chỉ cần một điều duy nhất. Và tôi tin cậu biết rõ đó là gì."
Lucid gật đầu đồng tình.
Bàn tay khẽ run rẩy vươn ra, những ngón tay của cậu nhẹ nhàng lướt qua dòng chữ lấp lánh đang lơ lửng ngay giữa khoảng không trước mặt.
"Tiếp tục." Cậu kiên định lên tiếng.
Đồng bộ hóa thời gian đã được thiết lập lại.
Vòng lặp thử thách: 7.
Khoảng không xám xịt dần phai nhạt, nhường chỗ cho một buổi sáng mùa hè rực rỡ và nguyên vẹn đang từ từ thành hình xung quanh. Không gian bắt đầu vặn xoắn, chớp mắt đã biến thành một căn phòng đọc sách xếp kín các mộc bản.
Những kệ sách cao ngất ngưởng dần vươn lên bao bọc lấy vạn vật, điểm xuyết bằng một chiếc đồng hồ mạ vàng tĩnh lặng treo trên vách tường. Nằm lọt thỏm ngay chính giữa căn phòng là một chiếc bàn gỗ sồi to rộng, thứ gợi nhắc về một mảnh ký ức quen thuộc đến nhói lòng.
Lúc này đây, cậu đang an tọa trên chiếc ghế bành êm ái. Từng vệt nắng sớm len lỏi qua khe rèm cửa, nhẹ nhàng tôn lên những đường nét thanh tú của người thanh niên: mái tóc đen tuyền, làn da trắng ngần cùng đôi mắt xanh biếc.
Cậu lại trở thành Karmen.
Một lần nữa, cậu lại hiện diện trong căn phòng đọc sách này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn