Chương 80: Nơi ẩn náu của kẻ ẩn dật #6
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Có lẽ vì tọa lạc ở vùng ngoại ô Hoàng đô nên xung quanh dinh thự Pilgrim khá thưa thớt người qua lại. Đổi lại, khuôn viên nơi đây vô cùng rộng lớn, tựa lưng vào một ngọn đồi nhỏ mọc rợp nấm truffle.
"Mẹ kiếp, lũ ngậm thìa vàng từ trong trứng nước, được sống ở cái dinh thự xa hoa trên mảnh đất đắc địa thế này đúng là chướng tai gai mắt mà."
Chồn nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, hằn học nhìn về phía dinh thự.
Hắn thuật lại kế hoạch một cách ngắn gọn.
"Mọi thứ cứ y như tôi vừa nói. Chúng tôi sẽ thu hút sự chú ý, còn ông anh cứ thẳng tiến đến kho bạc mà phá khóa!"
Bốp! Bốp!
Chồn vỗ tay làm hiệu. Hơn chục tên đạo tặc đồng loạt rút những bình dầu giấu trong người ra, điên cuồng ném tứ tung.
Xoảng! Choang!
Hàng loạt bình thủy tinh vỡ nát, dầu hỏa văng lênh láng khắp mặt đất.
Một đốm lửa vừa được ném xuống, ngọn lửa hung hãn lập tức bùng lên trong chớp mắt.
Phừng!
Nhờ lớp dầu hỏa bắt cháy, hỏa hoạn lan ra với tốc độ kinh hồn.
"Chá... Cháy rồi!"
"Có hỏa hoạn!"
Đám lính gác đang tuần tra trong vườn cuống cuồng la hét.
Lập tức, vài tên đạo tặc giương nỏ, nhắm thẳng về phía chúng mà bóp cò. Phập! Phập!
"Hự!"
"Khục!"
"Lũ chó đẻ này! Bọn mày là ai!"
"Có tập kích! Kẻ địch tập kích!"
Một mớ hỗn độn bùng nổ chỉ trong chớp mắt.
Nimble rùng mình, đám lông đuôi dựng đứng cả lên.
"Ở khu vực phía nam Bức tường mà cũng làm được trò này sao?"
"Đương nhiên là không được rồi."
Kéo cả băng đảng đến nhà người khác phóng hỏa, rồi đồ sát lính gác ư?
Tất nhiên là phạm pháp rành rành rồi.
Nói thật, chính tôi cũng chẳng ngờ tên Chồn này lại hành động manh động đến thế.
Nhưng để thu hút sự chú ý thì hiệu quả đúng là trên cả tuyệt vời.
"Chúng ta cũng hành động thôi!"
Tôi tung người trèo qua tường rào.
"Mẹ kiếp, tôi cũng chẳng biết làm thế này có đúng hay không nữa!"
Anh Hammer lầm bầm với vẻ bứt rứt, nhưng rồi cũng lao mình vào giữa biển lửa nóng rực.
Cùng lúc đó, đám cung thủ từ bên trong dinh thự đổ rạp ra, chặn đứng đường tiến của chúng tôi.
"Lũ cướp bóc khốn kiếp!"
"Bọn mày tưởng đây là đâu mà dám tự tiện xông vào hả!"
Vút!
Một mũi tên xé gió lao đến, cắm phập vào vai Nimble.
"Á á! Đau đấy—lũ sinh vật hạ đẳng này!"
Gràooooo!
Nimble gầm lên đầy phẫn nộ, lao thẳng về phía đám tàn binh.
Ngay giữa không trung, cô ấy biến hóa thành một con thú săn mồi hung hãn, cắm ngập nanh vuốt vào gáy kẻ thù, một cảnh tượng dù đã chứng kiến bao nhiêu lần vẫn khiến người ta ớn lạnh.
Bây giờ đúng là đánh cược cả mạng sống rồi.
Felix cũng lập tức tuốt kiếm, chém gục bất cứ kẻ nào lọt vào tầm mắt.
"Này này! Felix! Đừng có lỡ tay giết nhiều quá! Kẻo sau này khó dọn dẹp hậu quả đấy!"
"Cậu không nói thì tôi cũng chỉ nện bằng sống kiếm thôi."
Nện bằng sống kiếm á?
Bây giờ nhìn kỹ lại mới thấy, bọn chúng không chết mà chỉ sùi bọt mép bất tỉnh nhân sự.
Kỹ năng cũng ra gì đấy chứ.
Và rồi, chúng tôi cũng tiến được đến kho bạc khổng lồ nằm ở tầng một.
Uuuuu— Tôi hoàn toàn choáng ngợp trước sự kỳ vĩ lấp đầy cả tầm mắt.
Toàn bộ bức tường phía trước lại chính là một cánh cửa kho bạc kiên cố hệt như pháo đài sắt?
Ngay cả tôi, một kẻ đã lăn lộn bao năm trong nghề đạo tặc, cũng là lần đầu tiên được chứng kiến một thứ khủng khiếp thế này.
"Mẹ kiếp, nhìn cái thứ này là biết bên trong chứa cả một gia tài khổng lồ rồi!"
Anh Hammer vỗ vỗ vào cánh cửa thép rồi thốt lên trầm trồ.
Rốt cuộc bên trong cất giấu bảo vật gì mà lại phải thiết lập một hệ thống an ninh quy mô đến nhường này?
Tên Chồn với khuôn mặt lấm lem vết máu chạy ào đến chỗ tôi hối thúc.
"Ông anh! Có mở được không?"
"... Chắc phải thử mới biết."
Nói thật, tôi chẳng có lấy một tia tự tin nào.
Thậm chí tôi còn không tìm thấy lỗ khóa nằm ở đâu. Những chiếc tay cầm mang hình dáng bánh lái tàu nằm rải rác khắp nơi, khiến tôi hoàn toàn mù tịt, chẳng biết phải bắt đầu thao tác từ đâu.
Quả nhiên là hệ thống khóa chuyên dùng để bảo vệ Hoàng cung.
Ngay từ khi được chế tạo, nó đã không dành cho con người mở.
Nếu lỡ thao tác sai dù chỉ một li, chẳng biết cái bẫy chết tiệt nào sẽ được kích hoạt để tiễn chúng tôi chầu trời.
'Thực sự từng có kẻ giải trừ được cái thứ ma quỷ này sao?'
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để dấy lên những tin đồn về một Huyền thoại rồi.
Thế nhưng, tôi nắm trong tay đặc quyền của Ashibar: 'Chìa khóa sao'.
Chỉ cần hiến tế Aether, nó sẽ phá giải bất kỳ ổ khóa nào với một xác suất nhất định.
Tôi vươn tay chạm vào cánh cửa sắt lạnh lẽo.
「Bạn có muốn giải trừ khóa không? 」
「Tiêu hao 1. 000 Aether」
「Xác suất thành công dưới 0. 005%」 Xác suất thành công dưới 0. 005%?
Nói thật, tôi chẳng thể hình dung nổi con số đó đại diện cho mức độ viển vông đến nhường nào.
Lượng Aether tôi đang sở hữu rơi vào khoảng 30 triệu.
Liệu có đổ đủ số vốn đó vào thì mới trúng mánh không?
Ngay lúc tôi nhắm chặt mắt, âm thầm cầu nguyện phép màu sẽ xảy ra.
Cạch cạch, rrrrr— Rrrrrrr— Cạch, rắc, rắc— Một tràng âm thanh nặng nề vang lên, nghe như tiếng một hệ thống cơ học khổng lồ đang từ từ chuyển động.
Giữa khoảnh khắc căng như dây đàn ấy, anh Hammer lại túm lấy vai tôi lắc mạnh.
"Được rồi hả? Này? Xong rồi đúng không!"
"Á ơ ơ! Em cũng không biết nữa!"
Rrrrr— Cạch— Những chiếc tay cầm hình bánh lái xoay tít không ngừng rồi đột ngột khựng lại, hệt như vừa khớp vào một rãnh ngầm nào đó.
Kế đó, cánh cửa sắt nặng trịch từ từ mở toang ra phía trước kèm theo một tiếng cọt kẹt xé tai.
"Mở... Mở được rồi!?"
Tôi giật nảy mình, hưng phấn đập mạnh vào lưng người đứng cạnh.
Felix, kẻ bỗng dưng phải ăn một cú vỗ trời giáng, cau mày đầy khó chịu.
Tên Chồn vồ lấy cánh tay tôi, lắc điên cuồng đến mức nghẹn cả giọng.
"Biết ngay mà!!! Tôi biết ông anh kiểu gì cũng làm được mà!!!"
Thế nhưng, việc cánh cửa gây ra tiếng ồn quá lớn lại trở thành một rắc rối chí mạng.
"—Có tiếng động phát ra từ phòng kho bạc!"
"Lính gác đâu, mau qua đó kiểm tra! Nhanh lên!"
Tôi có thể cảm nhận rõ tiếng bước chân dồn dập của đám lính gác đang lũ lượt kéo đến từ đằng xa.
Lúc này, Nimble trong hình dạng sói khổng lồ liền xù tung lớp lông lên.
"Grrrrr... Chỗ này để tôi ráng chặn lại. Không biết bên trong có gì nhưng cậu mau nhanh cái chân lên đi!"
Đúng thế, bây giờ chẳng phải lúc để ăn mừng.
Chúng tôi tức tốc lao qua cánh cửa sắt đang mở toang.
Và ngay khoảnh khắc tiếp theo, tôi trực tiếp chạm trán một nữ Pháp sư đang lăm lăm cây trượng nhắm thẳng về phía chúng tôi.
"Hermit...!? Hermit! Sao cô nương lại ở đây!"
"Hả? Lính mới! Trò gì thế này!"
Phá vỡ một hệ thống an ninh trùng trùng điệp điệp như vậy, chỉ để gặp lại con bé Hermit ở đây ư?
Đúng là cạn cmn lời.
Hermit cũng nổi đóa lên.
"Bỗng dưng phá cửa xông vào phòng tôi rồi còn nói nhảm cái gì thế hả!"
"Phòng của cô?"
Đến lúc này tôi mới chậm rãi đưa mắt đảo quanh một vòng.
Bên trong cái gọi là kho báu này có kê một chiếc giường, xung quanh là những chồng sách chất cao ngất ngưởng hệt như một thư viện thu nhỏ.
Mang đậm phong cách căn phòng của một con mọt sách như Hermit.
Nó thật sự trông y đúc như vậy.
Chứng kiến cảnh tượng này, tên Chồn cau mày tặc lưỡi.
"... Không phải là kho báu sao?"
Tất cả chúng tôi đều cạn lời cứng họng.
Chỉ riêng Hermit là reo lên như bắt được vàng.
"Tôi đếch hiểu chuyện quái gì đang xảy ra nhưng hai người đến đúng lúc lắm! Mau chuồn khỏi đây thôi!"
Lạch cạch— Hermit ôm váy cắm đầu bỏ chạy.
Chúng tôi đành cun cút bám gót theo sau cô nàng.
* "Mau dập lửa trước đi!"
"Thằng ngu, phải chặn lũ đạo tặc phóng hỏa lại trước chứ!"
Dinh thự Pilgrim vẫn đang chìm trong tình trạng hỗn loạn tột độ.
Mà cũng phải thôi, cả cái Hội Đạo tặc ở Hoàng đô đã dốc toàn lực để phá bĩnh cơ mà.
Thế nhưng, sự huyên náo đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Ầmmmmm—!
Tựa như tiếng sét rạch ngang bầu trời quang đãng, những tầng mây đen ngòm xám xịt từ đâu cuồn cuộn kéo đến, trút xuống một trận mưa xối xả.
Ràooo— Ràooooooooo— Chuyện quái quỷ gì thế này?
Bầu trời ở phía xa kia vẫn đang quang đãng, vậy mà lại chỉ có mỗi khu vực dinh thự này là mưa tuôn như trút nước.
"Đây là ma thuật đấy."
Chồn nghiến răng trèo trẹo.
Một toán Kỵ sĩ và các Pháp sư lăm lăm pháp trượng đã giăng sẵn đội hình chặn đứng trước mặt chúng tôi, phong tỏa hoàn toàn đường lui khỏi dinh thự.
Ác liệt hơn, một con bạch lang khổng lồ đang bị đè bẹp dí dưới tay bọn họ. Thêm vào đó, trên lưng nó vẫn còn cắm phập vài mũi tên gãy nát, máu tươi tuôn trào nhuộm đỏ cả bộ lông.
"Ăng ẳng... Ăng ẳng..."
Tình cảnh một con sói dũng mãnh giờ đây lại đang phát ra những tiếng rên rỉ ư ử như một chú cún con thút thít, toàn thân ướt sũng dưới màn mưa quất rát trông thật thảm thương.
'Mẹ kiếp, Nimble!'
Nimble, người vừa nãy còn hùng hồn tuyên bố sẽ cầm chân đám lính gác, vậy mà giờ đã bị bọn chúng tóm gọn rồi sao!
Từ giữa hàng ngũ kẻ thù, một người đàn ông trung niên bảnh bao cầm ô thong thả bước ra.
"Không ngờ một Druid thuộc giống loài đã tuyệt diệt mà lại vẫn còn sống sót cơ đấy. Thú thực là ta rất đỗi ngạc nhiên."
Là Wiseman Pilgrim.
"Thậm chí lại còn có một kẻ đủ tài ba để mở toang được cánh cửa kho bạc cấp Hoàng gia sao? Cứ ngỡ ta đây đã thấu tỏ mọi sự trên đời, nhưng xem ra thế giới này quả nhiên vẫn còn lắm điều khó đoán thật."
Đôi mắt nhợt nhạt của Wiseman lia thẳng về phía tôi.
"Tên đạo tặc Yor, ngươi chắc cũng chẳng mường tượng được điều đó mang ý nghĩa gì đâu nhỉ."
Tôi lạnh toát cả sống lưng, cảm giác hệt như một con chuột cống vừa lọt vào tầm ngắm của một con rắn độc.
Ngay khoảnh khắc ấy, Felix vung gươm lên và dũng mãnh hét lớn.
"Tại sao ông lại phái sát thủ truy sát chúng tôi?"
"Mấy tên phế vật từ cơ sở đó á? Nếu bọn chúng làm ăn đàng hoàng thì mọi chuyện đã chẳng đi đến nước này."
Wiseman hững hờ vuốt mặt.
"Hầy, nhận tiền thì đắt cắt cổ mà năng lực lại chẳng ra cái thể thống gì."
Lão ta dường như chẳng mảy may có ý định che giấu việc chính mình là kẻ giật dây sát thủ.
Mấy gã chính trị gia dơ bẩn phạm tội tày đình nhưng vẫn trơ tráo vác cái mặt nạ đạo đức giả lên cãi bay cãi biến, chẳng phải cũng mang cái bộ dạng tởm lợm hệt như thế này sao?
Đến nước này, một người luôn điềm tĩnh và cẩn trọng như anh Hammer cũng phải gầm lên giận dữ.
"Ngài Wiseman! Chúng tôi là những người đã tuân theo mệnh lệnh của Hội đồng Hoàng gia và giải cứu thành công Hoàng nữ Isaiah đấy! Ông không sợ Hoàng nữ Isaiah sẽ giáng cơn thịnh nộ xuống đầu ông nếu ông dám làm hại chúng tôi sao?"
Đúng rồi, là nhóc Isaiah!
Vị khách VIP mà chúng tôi đã phải bán mạng vắt kiệt sức lực mới cứu ra được!
Nếu lôi con bé ra làm cái ô dù bảo kê thì họa may tình hình có lật ngược được chút nào không nhỉ?
Đáng tiếc thay, Wiseman chỉ buông một tiếng thở dài thườnVVIP thượt.
"Quân nhân, các ngươi nghĩ ta phải e dè một cái Hoàng thất đã mục nát chẳng khác nào một cỗ xác sống sao? Đến nông nỗi này rồi thì sự ngu muội của các ngươi làm ta cũng phải thấy phát ghen đấy."
"Hoàng thất là xác sống ư? Lão già kia!!! Rút lại!!! Lời đó ngay!!!"
Anh Hammer phẫn nộ đến cực độ.
Đáp lại cơn thịnh nộ đó, Wiseman chỉ điềm nhiên vươn tay về phía Hermit.
"Alicias, lại đây. Nếu là con, hẳn con cũng thừa hiểu rằng sự thăng thiên của con mới là câu trả lời duy nhất cho vạn sự trên thế gian này. Ta nghĩ ta đã ban cho con quá đủ thời gian dung túng rồi đấy."
Trong tay Wiseman lúc này đang nắm chặt một mặt dây chuyền có hình dáng hệt như một bánh xe.
「Vòng cổ thăng thiên - Sợi dây chuyền cất giữ tinh hoa của Nữ hoàng Bánh xe Angrat. Khi khế ước được thi hành trọn vẹn, nó sẽ ban cho chủ sở hữu một sức mạnh vô song. 」
"... Ư ư!"
Ánh mắt Hermit dao động dữ dội hệt như ngọn nến tàn lay lắt trước gió.
Rốt cuộc cái tình huống chó đẻ gì thế này?
"Hermit, thăng thiên là cái quái gì vậy?"
Tôi tò mò đến mức không thể nhịn nổi mà buột miệng hỏi.
Trả lời cho thắc mắc của tôi, Wiseman chỉ cười khẩy một tiếng.
"Đó là nghi thức lột bỏ cái lớp vỏ bọc phàm nhân yếu ớt và trở thành Thần Tượng."
"Nghi thức?"
"Thông qua nghi thức thần thánh đó, nhân cách của Alicias sẽ bị xóa sổ, và một Hóa thân bất tử mới sẽ ngự trị trong thân xác đó. Đây sẽ là vị Thần hộ mệnh mới, thay thế Hoàng đế để gánh vác sứ mệnh bảo hộ nhân loại—" Quả nhiên mấy lão Pháp sư lúc nào cũng mắc cái bệnh thích thao thao bất tuyệt lải nhải huyên thuyên đủ thứ triết lý.
Trúng phóc ý đồ của tôi rồi!
Tận dụng khoảnh khắc Wiseman đang chìm đắm trong bài diễn văn của mình, tôi thúc nhẹ cùi chỏ vào sườn Hermit.
"Hermit, chuồn thôi! Cơ hội đến rồi!"
"《Màn mây》!"
Bùm—!
Một vụ nổ chát chúa vang lên, và chỉ trong chớp mắt, một làn khói đặc quánh tựa như hơi nước tuôn ra che khuất tầm nhìn, bao trùm lấy toàn bộ chúng tôi.
Nhưng màn kịch đó cũng chỉ đánh lừa được một khoảnh khắc— "Mày huyễn hoặc rằng chỉ bằng dăm ba cái trò ảo thuật cỏn con này mà có thể trốn thoát khỏi tay ta sao?"
Wiseman chỉ khẽ phẩy tay, một luồng cuồng phong nổi lên xé toạc và thổi bay lớp sương mù.
Dùng ma thuật bậc cao mà chẳng cần mất công niệm chú, lão già này quả nhiên là một con quái vật đáng gờm.
Có điều— Sắc mặt bệ vệ của Wiseman bỗng chốc vặn vẹo.
"Cái gì? Dây chuyền của ta..."
Vòng cổ hình bánh xe vốn nằm gọn trong lòng bàn tay lão.
Nay đã bốc hơi không tì vết.
"Hehe, có phải là đang tìm cái đồ chơi này không?"
Tôi giật ngoắt sợi dây chuyền lại hệt như đang thu dây một con yo-yo rồi nắm chặt lấy nó trong tay.
Ngay khoảnh khắc ấy, vẻ phong thái thong dong của vị Pháp sư Hoàng cung đáng kính lập tức tan biến không còn một mảnh, thay vào đó là một khuôn mặt nhăn nhó vặn vẹo đầy sát khí.
"Thằng ăn cắp chó đẻ này!"
"Ây da! Đứng im đó! Nhúc nhích một bước là tao đập nát cái thứ này ra bã đấy!"
Tôi vung tay lên cao, làm bộ nhắm thẳng xuống đất chuẩn bị đập nát mặt dây chuyền.
Lập tức, Wiseman hốt hoảng đến biến sắc, khựng bặt lại không dám tiến thêm nửa bước.
"Thằng ranh kia...!"
"Nimble! Không sao chứ!"
Trước tiên, tôi liền hạ giọng kiểm tra tình trạng của Nimble, người mà tôi vừa nhân cơ hội tiện tay cướp lại được cùng với sợi dây chuyền.
"... Ăng ẳng..."
Có vẻ cô ấy dính thương tích ở khá nhiều chỗ, nhưng may mắn thay là những vết thương này chưa đến mức đe dọa tính mạng.
Lúc đó, Wiseman gầm gừ hỏi.
"... Mày, mày có biết sợi dây chuyền đó là thánh vật gì không mà dám có hành động hồ đồ như vậy!"
"Biết chứ! Là đồ đắt tiền!"
"Thật thảm hại! Đó là thánh vật để bước lên con đường trở thành một thực thể bất tử! Không phải là thứ rác rưởi có thể rơi vào thứ móng vuốt bẩn thỉu của một tên đạo tặc ngu muội như mày đâu!"
Wiseman thét lên dữ dội hệt như sấm nổ.
Những tia chớp xẹt xẹt phóng ra điên cuồng từ cơ thể lão, ngay khi tôi còn đang thầm nghĩ chỉ nhìn lướt qua thôi cũng đủ thấy thứ sức mạnh áp đảo này không phải dạng vừa, thì tên Chồn bên cạnh đã run lẩy bẩy, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
"Tôi nghe đồn Wiseman Cấp độ 19 lận đấy!"
Cấp độ 19!?
Nghĩa là lão già này đã dốc vào đó khoảng 2, 6 tỷ Aether!
Đúng là một kho báu Aether biết đi mà.
Và một kẻ mang thứ sức mạnh hủy diệt như thế đang định trút toàn lực để nghiền nát chúng tôi thành cám!
"Dừng tay lại."
Ngay lúc vạn cân treo sợi tóc, một giọng nói lạnh lùng, điềm nhiên cất lên.
Quay đầu nhìn lại, tôi bắt gặp một toán quân nhân đang hành quân thẳng vào trung tâm dinh thự gia tộc Pilgrim.
Cộp, cộp, cộp— Lẽ nào bọn họ đến để tóm cổ chúng tôi sao?
Đang thầm than trong bụng phen này chết chắc rồi, thì một gương mặt cực kỳ quen thuộc bỗng lọt vào tầm mắt.
"Hức! Chuẩn tướng Ezakiel!"
Chính là Chuẩn tướng Ezakiel!
Cô lạnh lùng trải một cuộn giấy da ra, dõng dạc tuyên bố với Wiseman:
"Wiseman Pilgrim. Ta tiến hành bắt giữ ngươi vì tội danh phản nghịch Hoàng thất cùng 14 trọng tội khẩn cấp khác—"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn