Chương 76: Nơi ẩn náu của kẻ ẩn dật #2
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN ─Walu…!
"Này này này! Nimble! Lũ Walu đến rồi! Cả bầy lận kìa!"
Nơi này hệt như Đại học Miskatonic, chứa đầy rẫy đủ loại quái vật bạch tuộc. Những thứ tởm lợm mọc đầy xúc tu trên cơ thể lai tạp giữa người và thú!
"Tất cả chuẩn bị chiến đấúuuu─!!!"
"《Dây Leo Gai》!"
Anh Hammer siết chặt cán búa, trong khi Nimble vung thẳng cánh tay.
Phập!
Phập! Phập! Ngay tắp lự, từ mặt sàn đá tảng nứt toác, vô số dây leo phủ đầy gai nhọn đâm chồi, tàn nhẫn xiên thủng những cái chân nhầy nhụa của lũ quái vật xúc tu.
─Walu!
─Waaalu!
Bị gai nhọn ghim chặt, đám quái vật vùng vẫy trong tuyệt vọng, tiến thoái lưỡng nan. Vài con xảo quyệt chật vật thoát ra lập tức lãnh trọn cú húc như trời giáng của anh Hammer, văng ngược trở lại bãi chông gai.
"Chạy đi đâu!"
Đáng đời! Tôi cũng phải hùa theo yểm trợ bằng phi tiêu mới được.
"Chết đi, lũ hải sản khốn khiếp!"
Vút! Xoẹt xoẹt─!
Những mũi phi tiêu mang theo dòng điện lập lòe xé gió lao đi, ghim phập vào thân thể nhầy nhụa, làm nổ tung những tia lửa điện xanh biếc.
"Hehe, đúng là hải sản thì phải sợ sét rồi!"
Nghe vậy, Nimble nghiêng đầu hỏi:
"Tại sao hải sản lại sợ sét?"
"Vì nước dẫn điện rất tốt."
"Thế nên tôi mới hỏi tại sao nước lại dẫn điện?"
"Cái đó thì tôi chịu."
Những lúc thế này, nếu có Hermit ở đây, chắc chắn cô nương đó sẽ thao thao bất tuyệt giải thích cặn kẽ nguyên lý cho xem. Thoáng cái đã hai ngày trôi qua kể từ lúc cô ấy rời đi.
"Anh Hammer, nhìn lên bức tường này đi. Có vẻ là một loại dấu ấn nào đó."
Đang vẩy mạnh kiếm để rũ bỏ mớ xúc tu nhầy nhụa, Felix chợt lên tiếng khi phát hiện ra một hoa văn kỳ dị trên tường. Nó trông như được ai đó vẽ lên bằng hỗn hợp máu tươi và mực đen.
"Một cái đầu lâu ngậm thanh kiếm sao..."
Anh Hammer khoanh tay, nhíu mày đăm chiêu.
"Đúng là một ấn ký tôi chưa thấy bao giờ. Liệu có phải biểu tượng của một Thần Tượng nào đó không?"
Anh Hammer quay sang nhìn tôi với ánh mắt đầy kỳ vọng, thế nên tôi cũng mạnh dạn phun ra tất cả những gì mình biết.
"Đúng là một bức vẽ kỳ quặc ạ!"
Trong tổ đội hiện tại chẳng có lấy một ai am hiểu về Thần Tượng hay tôn giáo. Bởi lẽ Hermit không còn ở đây.
Phép thuật diện rộng thì đã có Druid như Nimble lo liệu, hoàn toàn ổn thỏa. Nhưng hễ đụng tới những tình huống đòi hỏi kiến thức học thuật, sự vắng mặt của cô ấy lại tạo ra một lỗ hổng khổng lồ.
"Vậy thì, tổ đội Hammer, bắt đầu rút lui thôi!"
Chúng tôi kết thúc chuyến thám hiểm và quay trở về căn cứ.
Vừa về đến nơi, tôi lập tức diện kiến Sabranik và dâng lên 'Tượng thần Lalkar'.
【─Người Được Ban Phước kia─. 】 【─Ta sẽ ban cho ngươi ánh nhìn sắc sảo hơn của loài rắn─. 】 【─Sau này hãy tiếp tục dốc sức phụng sự ta─. 】 《Mắt Xà》 đã được cường hóa lên Cấp độ 2!
Tuyệt cú mèo! Cái cảm giác bản thân đang ngày một mạnh lên này mới sướng làm sao. Xong xuôi đâu đấy, tôi đĩnh đạc bước vào Phòng Chiến Lược!
"Cút hết đi!"
Tôi trừng mắt, dồn uy áp quét một vòng quanh phòng.
Chítttt—.
Đám chuột nhắt nhung nhúc khắp các góc kẹt chỉ vừa chạm phải ánh mắt tôi đã run lẩy bẩy, thân hình cứng đờ lại vì sợ hãi.
"Hehe, đáng đời lắm."
《Mắt Xà》 sở hữu hiệu ứng 'Uy Áp', chuyên dùng để trấn áp những kẻ có Cấp độ thấp hơn. Cấp độ của kỹ năng này càng cao, tính ứng dụng thực chiến càng lớn. Điều này đồng nghĩa với việc tôi lại có thêm một lý do chính đáng để cày cuốc thật nhiều Aether.
"Chết tiệt, ba cái chuyện mang đồ lên nhà đấu giá bán chác vốn là việc của Hermit. Giờ thì khối lượng công việc của tôi lại tăng lên gấp đôi rồi đây."
Anh Hammer càu nhàu, vừa mới trở về sau khi đem bán mấy cuộn giấy cường hóa, bình dược thủy và nguyên liệu thu thập được hôm nay.
Tổng số Aether thu được hôm nay ước chừng 2 triệu. Tính ra mỗi người được chia 500 nghìn.
Lương công nhật 500 nghìn Aether! Dù có trải nghiệm bao nhiêu lần đi chăng nữa, cái cảm giác đê mê khi hốt bạc này chẳng bao giờ khiến tôi thấy nhàm chán. Lần nào cũng sung sướng như lần đầu!
"Này Yor, mua lại món gà đợt trước đi."
Đúng lúc đó, Nimble vẫy vẫy cái đuôi tiến lại gần tôi. Xem ra cô nàng thèm thuồng món gà rán lắm rồi.
"Hehehe, hôm nay tôi sẽ bao cô thêm cả kem tráng miệng nữa."
Tuy nhiên, kỳ lạ thay, đống lửa trại chẳng có chút phản ứng nào.
"Hả?"
Ngọn lửa cháy leo lét, nuốt trọn số Aether tôi ném vào mà lại không chịu nhả ra lấy một miếng gà rán nào! Mẹ kiếp, cảm giác bực bội y hệt như bị máy chơi game nuốt mất đồng xu vậy.
"Anh Hammer! Đống lửa này bị làm sao thế ạ?!"
"À... rốt cuộc thì nó cũng hỏng rồi sao."
"Hỏng á?"
"Bởi vì không có Vu Nữ trông coi, nên đống lửa tàn lụi đi là lẽ tất nhiên thôi."
"Nhưng trước giờ đâu có chuyện này ạ!"
"Thì trước đó vẫn có Hermit thay thế quản lý ngọn lửa mà. Dù gì thì nhóc đó cũng là pháp sư tinh anh của Hoàng cung, có thừa thiên phú."
"Anh Hammer, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây ạ!"
"Thì chịu khó đợi đến khi có Vu Nữ mới được điều tới thôi. Mà cũng chẳng biết sẽ mất bao nhiêu ngày nữa."
Cái quái gì cơ─!?
Bảo là không biết mất bao nhiêu ngày, chuyện hoang đường gì thế này? Tôi muốn ăn gà rán ngay bây giờ cơ mà! Kiếm Aether, xơi gà rán, tu nước ngọt rồi lăn ra ngủ─! Chu trình sống hoàn hảo của tôi đã xuất hiện một lỗ hổng chí mạng!
"Anh Hammer, chúng ta không có cách nào đưa Hermit trở lại sao ạ?" Tôi khẩn khoản.
Sự vắng mặt của Hermit thật sự đã để lại một khoảng trống quá lớn. Trước câu hỏi của tôi, anh Hammer chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
"Đây là chuyện nội bộ của gia tộc Pilgrim. Đích thân Pháp sư Hoàng cung ra mặt bắt con gái ruột của mình về, thì những kẻ thấp cổ bé họng như chúng ta xen vào được chắc?"
# Đêm xuống.
Tận dụng lúc mọi người đang bận bịu việc riêng, tôi lén lút chuồn vào phòng của Hermit. Căn phòng vương vãi đủ thứ mực, bút lông chim và những chồng sách chất cao như núi. Nằm chễm chệ ở giữa mớ hỗn độn ấy là một quả trứng. Đó chính là quả trứng 'Tinh linh hộ mệnh' mà chúng tôi đã cùng nhau thu được lúc trước.
"Rốt cuộc vẫn không thể ấp nở được cái thứ này sao!"
Thú cưng nhặt đồ.
Chỉ cần có nó, hiệu suất săn bắn hiện tại tệ nhất cũng sẽ tăng lên gấp đôi. Thời gian tiết kiệm được từ việc nhặt nhạnh Aether dư sức giúp chúng tôi đập chết thêm vài con quái vật nữa chứ đùa! Thế nhưng, đến tận lúc rời đi, Hermit vẫn không thể nào làm cho con thú cưng này nở ra được.
Tôi cẩn thận lấy chiếc mũ chóp nhọn mà Hermit bỏ lại, đội lên quả trứng.
'Cô ấy từng nói cái mũ này quan trọng như mạng sống cơ mà.'
Thế mà nó đã bị gót giày sắt của bọn kỵ sĩ giẫm đạp đến nhàu nát, xơ xác. Dẫu tôi đã cố gắng phủi sạch lớp bụi đất dính trên đó.
'Hermit à, không có cô thì làm sao tôi đến được Thị trấn Cunning đây!'
Tôi còn định nhờ cô ấy dùng vảy của Sabranik để chế tác áo giáp. Rồi còn phải đi thám thính tình hình của cái ả tiểu thư kia nữa!
"Cậu đang làm gì ở đây thế?"
Đột nhiên, Nimble bước vào, trên đầu quấn một chiếc khăn tắm. Cả cơ thể cô ấy phảng phất hương xà phòng thơm nhẹ, có vẻ như vừa mới tắm xong. Tôi tròn mắt, hỏi vặn lại:
"Thế cô làm gì ở đây?"
"Đây là phòng của tôi mà."
"À, ừ nhỉ."
Suýt nữa thì tôi quên mất, Nimble vốn ở chung phòng với Hermit. Giờ Hermit không còn ở đây, nơi này nghiễm nhiên trở thành phòng riêng của cô nàng. Nimble vừa dùng khăn lau chiếc đuôi lông lá ướt nhẹp, vừa lườm tôi:
"Mau ra ngoài đi. Nam nữ thụ thụ bất thân, chưa kết hôn thì không được ở riêng trong cùng một phòng đâu."
"Rõ rồi!"
Dù xuất thân là một cô gái lớn lên giữa hoang dã, nhưng Nimble lại cực kỳ bảo thủ và giáo điều trong mấy vấn đề này.
'Tao tưởng động vật hoang dã thì cứ vừa mắt là đè nhau ra giao phối luôn chứ, không phải sao?'
Dù bụng dạ tò mò muốn chết, nhưng tôi cũng chẳng dại gì mà mở miệng hỏi thẳng. Tội tình gì phải rước lấy ác cảm của đồng đội chứ. Thế là tôi ngoan ngoãn ba chân bốn cẳng chuồn khỏi khu vực của phái nữ.
Vừa bước ra ngoài, ánh mắt tôi lập tức va phải hai cái bóng quen thuộc của Cặp song sinh Blasset đang lấm lét lảng vảng quanh hành lang.
Cơn thịnh nộ bùng lên, khiến hai mắt tôi đỏ ngầu.
"Này, hai con ranh kia, đứng lại đó cho anh!"
"Á?"
"Éc?"
Tôi lao đến, tóm gọn gáy hai đứa nhãi như bắt gà. Chính hai con oắt này đã giới thiệu Karma Dantès cho tôi, báo hại tôi vướng vào mớ rắc rối chết tiệt này.
'Nghĩ cho kỹ thì, hai đứa này mới chính là mầm mống của mọi tai họa!'
Biết đâu chừng chúng nó cũng là đồng lõa, cùng một giuộc với con mụ tâm thần kia. Đúng lúc cái suy nghĩ ấy vừa nảy số trong đầu tôi...
"Anh Yor! Anh nghe ngóng được tin tức gì chưa?!"
"Chuyện con mụ Karma lộ đuôi là một con điên chuyên đi chặt đầu đàn ông ấy!"
"Hả?"
"Nghe bảo là người ta lục lọi được cả đống chứng cứ từ đống đổ nát của căn dinh thự bị cháy. Hiện tại, cả Gia tộc Dantès đang điêu đứng vì ả ta đấy!"
"Trời đất ơi, có ai mà ngờ ả lại bị tâm thần cơ chứ!"
Líu la líu lo.
Cặp song sinh thi nhau mở máy tía lia trước cả khi tôi kịp thốt lên lời nào. Bọn chúng bụm miệng cười khúc khích.
"Anh Yor này, vậy anh đã nhận ra được ai là em, ai là chị chưa?"
"Kikiki! Anh cứ sờ thử một cái là biết liền à!"
"Thôi dẹp đi, anh đây không dễ bị lừa đâu."
Chỉ mới hôm kia, tôi đã suýt bỏ mạng vì sập bẫy mỹ nhân kế của Karma Dantès.
Thế nên bây giờ, tôi tuyệt đối không bao giờ được phép mất cảnh giác trước mấy con ranh này nữa.
'Thời buổi này đầy rẫy lũ nít ranh cấp hai chuyên đi mồi chài dụ dỗ mấy lão đàn ông trung niên còn gì.'
Bọn chúng thừa biết cách lôi kéo mấy gã có vẻ rủng rỉnh tiền bạc vào nhà nghỉ, rồi hùa với mấy tay giang hồ quen biết xông vào đánh ghen tống tiền. Dưới con mắt cáo già của tôi, Cặp song sinh Blasset này mười mươi là thuộc cái thành phần bất hảo đó.
"Thế tóm lại, mấy đứa có đổi 'gạo' không đây?"
Tôi lạnh nhạt, cố tình lảng sang chuyện khác. Hiện trong tay tôi đang sở hữu khoảng 100 đồng tiền vàng - toàn bộ gia tài tích cóp được từ đủ mọi phi vụ. Ánh mắt của cặp song sinh lập tức sáng rực lên như đèn pha.
Leng keng—.
"Vàng của anh Yor kìa."
"Cắn thử xem, cứng ghê."
Cuộc giao dịch diễn ra chớp nhoáng. Tôi đổi 40 đồng vàng để lấy 10 triệu Aether, thu về tổng cộng 25 triệu.
"Anh Yor, đây là bí mật tuyệt đối không được hé răng với bà thím... à không, chị Germain đâu đấy nhé!"
"Tụi em nể tình anh Yor lắm mới giảm giá kịch trần như vậy thôi đó."
Tỷ giá thị trường hiện tại đang là 70 đồng vàng mới đổi được 10 triệu Aether. Thị trấn Cunning, thủ phủ của Đạo tặc chuyên giao dịch loại 'gạo' này, vừa bị phá hủy đi một nửa, khiến cho nguồn cung khan hiếm tột độ, đẩy giá chợ đen lên cao ngất ngưởng. Vậy mà cặp song sinh lại hào phóng đổi cho tôi với mức giá rẻ chỉ bằng một nửa.
'Có lẽ đây là phí bồi thường tinh thần cho việc chúng nó trót giới thiệu mình với con điên Karma Dantès chăng?'
Mớ Aether khổng lồ vừa thu về khiến tâm trạng bực dọc của tôi nguôi ngoai đi đáng kể. 25 triệu. Nhoáng một cái, tôi đã nắm trong tay một số vốn kếch xù.
'Nên tiêu số tiền này thế nào cho ngầu đây?'
Nâng Cấp độ chăng? Hay là cứ gom góp thêm rồi tậu một căn nhà cũng không tồi. Tôi nằm ườn trên giường, đầu óc mơ màng vạch ra kế hoạch vung tiền. Thế nhưng, khoảnh khắc yên bình ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Leng keng—.
Một tiếng chuông lanh lảnh vang lên.
'Mấy giờ rồi mà còn có tiếng chuông réo thế này…'
Tôi lờ mờ hé mắt, phát hiện Felix cũng đã bật dậy từ lúc nào. Cậu ta tuốt kiếm khỏi vỏ, đôi mắt đỏ sòng sọc, trừng trừng nhìn ra cửa hệt như một ác quỷ khát máu.
Két—.
Cánh cửa phòng chúng tôi từ từ hé mở. Vừa lúc một bàn tay lạ hoắc thò vào, Felix lập tức vung kiếm chém thẳng xuống không chút do dự.
Phập! Xoẹttt!
Một đường kiếm ngọt lịm, cánh tay của kẻ lạ mặt đứt lìa, rớt phịch xuống sàn.
"Này! Felix! Thằng điên kia! Tự dưng cậu vung kiếm─" Ngay khi tôi xém chút nữa là bùng nổ trước hành động điên rồ của tên bạn cùng phòng... Ánh mắt tôi chợt khựng lại khi nhìn thấy một con dao găm vẫn đang nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay đứt lìa kia.
"Tuyệt lắm!"
Cái loại khốn kiếp lén lút cầm dao mò vào phòng người khác giữa đêm khuya thanh vắng như thế này thì bị chém cụt tay cũng đáng đời!
"Áaa! Cánh... cánh tay của tao!"
Cửa phòng bật tung, một gã đàn ông đeo mặt nạ che kín mít khuôn mặt đang ôm chặt lấy phần cổ tay cụt lủn, gục ngã xuống sàn. Vì bộ mặt đã bị che giấu nên rất khó để nhận dạng, nhưng có một điểm vô cùng dị hợm: gã ta đeo một chiếc chuông bạc ở cổ chân.
"... Là cái chuông!"
Cả cơ thể Felix khẽ run lên bần bật. Ngay sau đó, cậu ta nhào tới, túm gáy tên đột nhập, điên cuồng gào thét:
"Thằng khốn kiếp! Rốt cuộc mày là ai? Mày là cái thá gì hả!!!!!!"
Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến Felix bộc phát cơn thịnh nộ kinh hoàng đến nhường này. Nghĩ lại thì, chẳng phải Felix từng nói cậu ta đang ráo riết săn lùng đám Đạo tặc có đeo chuông sao? Đặc điểm của kẻ lạ mặt ngay trước mắt này hoàn toàn trùng khớp.
Thế nhưng, có lẽ do mất máu quá nhiều, tên sát thủ đã trút hơi thở cuối cùng ngay sau đó. Mà nhìn kỹ lại mới thấy, ngoài cánh tay bị chặt đứt, vùng ngực và cổ của hắn cũng bị đường kiếm xuất quỷ nhập thần của Felix chẻ toác. Felix, cậu quả thực là một tay Đồ tể con người!
Tôi tiến đến, hì hục lục lọi tư trang của cái xác chết. Nhưng khốn nạn thay, chẳng moi được lấy một cắc lẻ nào, thứ duy nhất tôi tìm thấy là một mẩu giấy nhàu nhĩ.
「Bức tường số 33, Cống ngầm số 4」 Trên đó ghi lại một tọa độ cách nơi này khá xa. Thế này là sao chứ? Muốn làm rõ mọi chuyện, chỉ còn cách tự thân vận động đến tận nơi kiểm tra mà thôi.
"Felix à, chờ tôi một lát."
Tôi nhặt chiếc mặt nạ của tên sát thủ xấu số trùm lên mặt, rồi nhanh chóng khởi hành.
Bức tường số 33, Cống ngầm số 4 nằm gần doanh trại bên cạnh.
Vừa lẩn vào bóng tối của đường cống ngầm, đập vào mắt tôi là nguyên một đám khốn kiếp có đeo chuông ở cổ chân đang tụ tập đông đúc.
'Kẻ nào kẻ nấy đều trùm mặt nạ kín bưng, chắc mẩm chẳng phải phường tử tế gì rồi.'
Bọn chúng đang thi nhau chìa những con dao găm vương đầy máu tươi ra để báo công.
"Xong rồi."
"Tao cũng vậy."
"Tao đã xử đẹp cả hai mục tiêu."
"Nhiệm vụ hoàn tất."
Ngay lúc đó, tất cả đồng loạt quay ngoắt sang nhìn tôi. Đôi mắt của bọn chúng lóe lên sắc đỏ quỷ dị giữa màn đêm tĩnh mịch."……"
Tôi lẳng lặng rút thanh kiếm đẫm máu từ bên hông ra, từ tốn chĩa thẳng về phía chúng. À, nhân tiện nói luôn, vết máu trên kiếm này là do cái cánh tay đứt lìa lúc nãy phun dính vào đấy chứ đâu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn