Chương 36: Đội quân của cái chết #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Damascus là một gã khổng lồ có cái cổ dày ngang ngửa bắp đùi tôi. Thề luôn, chiều cao của hắn bét nhất cũng phải hơn hai mét. Đã thế, gã còn khoác lên mình bộ giáp đính đầy những khối sắt nặng nề, mỗi bước đi thình thịch bệ vệ chẳng khác nào một con tê giác.
"Nhìn cái đéo gì, thằng ngu?"
Con tê giác ấy đang hất hàm nhướng mày dằn mặt tôi.
'Bảo mình dùng cái gậy này mà nện hắn á?'
Cây gậy gỗ trong tay tôi trông thảm hại chưa từng thấy. Vậy nên tôi quyết định cứ án binh bất động xem sao. Đúng lúc đó, Giáo quan cất tiếng hỏi gã tê giác Damascus.
"Tại sao ngươi không chạy hết sức? Phạt mười gậy!"
"Hả? Nói cái quái gì vậy? Có mặt là nể nang lắm rồi, còn bắt phải vắt chân lên cổ mà chạy nữa sao?"
Bầu không khí thoắt cái căng như dây đàn. Tất cả đều nín bặt, nín thở dõi theo diễn biến. Damascus bật cười khẩy một tiếng.
"Mẹ kiếp. Lôi cổ một người đang làm việc ngon lành đến đây rồi bày trò gì thế này? Nhậm chức? Tốt nghiệp? Đéo cần mấy cái thứ rác rưởi đó tao vẫn đang kiếm được khối Ether cơ mà!"
Thành thật mà nói, tôi cũng hơi đồng tình. Tôi cũng từng có chuỗi ngày sống đắc ý ở Bức Tường cơ mà.
Tự dưng lại nhớ anh Hammer và Hermit.
Kể cả tên Felix đó nữa!
'Bọn họ đúng là những đồng đội tuyệt vời.'
Hình như hai tuần nữa là lại được gặp nhau nhỉ?
Lúc về chắc phải nhớ mua chút quà lưu niệm mới được.
Tiếng gào của Damascus vẫn oang oang.
"Tao là Damascus, một tân binh triển vọng đã cày lên Cấp 12 chỉ trong nửa năm! Người đã chém bay đầu một Bách phu trưởng của bọn Long nhân chính là tao đấy!"
Đạt Cấp 12 chỉ trong nửa năm?
So với mình thì thế nào nhỉ?
Trong lúc tôi đang mải bấm đốt ngón tay nhẩm tính thiệt hơn, nữ Giáo quan tóc đỏ đã ung dung bước lại gần Damascus.
"Hô, ta không biết ngươi lại là một nhân vật xuất chúng đến vậy đấy."
"Bây giờ biết rồi thì tốt."
"Vậy thì bổn quan phải đích thân trao phần thưởng cho nhân tài triển vọng của chúng ta mới được."
Ôm chầm—.
Giáo quan vòng tay ôm chặt lấy eo Damascus.
Bộ ngài ấy định hôn hắn giống như đã làm với mình sao?
Chết tiệt, tên này thật đáng ghen tị!
"Gì đây? Tao là tao thích mấy cô em thắt đáy lưng ong yểu điệu cơ! Khè khè khè khè!"
Damascus cười hô hố, đám đàn ông xung quanh cũng hùa theo cười ồ lên.
Nhưng tràng cười đó chẳng kéo dài được bao lâu.
Rắc, rắc rắc rắc—.
"Ơ, ơ...? Ơ, con mẹ nó! Gì thế này! B... buông raaa!"
Nữ giáo quan tóc đỏ càng siết chặt vòng tay quanh eo hắn hơn.
"Buông tao ra! Con đĩ này!"
Dưới áp lực kinh hoàng đó, hai mắt Damascus lồi cả ra vì đau đớn, bộ giáp sắt kiên cố trên người hắn bắt đầu móp méo dị dạng.
"Con khốn kiaaa! Tao bảo buông ra cơ màaa!"
Bốp bốp bốp—.
Damascus điên cuồng vung nắm đấm giáng thẳng vào mặt Giáo quan, nhưng—.
"Dám đối xử với tao... người lập khế ước với Thần Tượng Moron theo cái kiểu này... Hự... Ực!"
Rắc—.
Tiếng hét cuối cùng ứ nghẹn lại trong cổ họng. Cơ thể khổng lồ của Damascus uốn cong như một cánh cung rồi gãy gập làm đôi.
Hơn năm mươi cặp mắt tại thao trường đồng loạt đổ dồn về phía hắn, kinh hãi đến mức không ai thốt nên lời. Bởi lẽ, nhìn cái xác Damascus sùi bọt máu và cứng đờ, tất cả đều chết trân.
'Chẳng phải Người được ban phước là nguồn nhân lực cực kỳ quý giá sao?'
'Cấp 12 hẳn phải là một nhân tài kiệt xuất lắm mà!'
Cái quái gì đang diễn ra ở đây vậy.
Giữa lúc tôi còn đang hóa đá, Giáo quan nhổ toẹt một bãi máu lẫn nước bọt rồi cười lạnh.
"Cái loại không biết điều, coi trời bằng vung như thằng khốn này, đằng nào thì cũng sớm bỏ mạng vì gây rắc rối cho các Thám hiểm giả khác mà thôi."
Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng!
Cơ mà có vẻ ai cũng ngứa mắt với gã tê giác Damascus nên chẳng có lấy một kẻ hé răng phản bác.
"Được chết trong vòng tay của một người phụ nữ tuyệt vời như ta thì đúng là diễm phúc ba đời rồi còn gì!"
Bộp bộp—.
Giáo quan dùng lòng bàn tay vỗ chan chát vào ngực mình.
"Ta là Trung tá Roze của Đội quân Búa! Cho đến giờ các ngươi là ai, đã làm gì, từ nay về sau chẳng còn chút can hệ nào nữa! Rõ chưa?"
"... Ế..."
"Rõ!"
"Ưm..."
Những âm thanh đáp lời vang lên rời rạc, lí nhí.
Nhìn cái đám ô hợp này, Giáo quan Roze dường như bực bội ra mặt, mày liễu nhíu chặt lại.
"Khóa lần này toàn là một lũ rác rưởi ẻo lả! Vậy thì ta sẽ cho các ngươi cơ hội cút khỏi đây ngay lập tức! Những kẻ hèn nhát hãy bước sang bên kia!"
Một kẻ rụt rè giơ tay lên hỏi.
"Bước sang bên kia là có thể rời trường sao ạ?"
"Đúng rồi, đồ ngu!"
Có lẽ vì vụ thảm sát ban nãy, lác đác vài kẻ lén lút tách hàng.
Rầm rầm rầm rầm—.
Nhanh chóng, gần phân nửa trong số năm mươi người gia nhập vào nhóm muốn rời trường.
Nếu bước sang bên đó, liệu tôi có được quay về đơn vị cũ không?
Nhưng tôi không thể làm thế.
Chuẩn tướng Ezakiel đã hứa, nếu tốt nghiệp trong top 5, cô ấy sẽ ban cho.......
tôi một điều ước cơ mà.
'Thật sự ước gì cũng được sao?'
Hơn nữa, số lượng đối thủ cạnh tranh vừa sụt đi một nửa vì đám bỏ cuộc kia, đồng nghĩa với việc xác suất lọt vào top 5 của tôi đã tăng vọt!
Đúng là trời độ!
"He he, ông anh. Ở lại à?"
Lúc đó, có kẻ nào thò tay chọc vào mạng sườn tôi.
Là Chồn Sneak.
"Bất ngờ nha! Nghe bảo tỷ lệ tốt nghiệp Học viện Quân sự của đám Đạo tặc bình thường chưa tới một nửa cơ mà!"
"Thế à?"
"Huống hồ Giáo quan lại còn xuất thân từ Đội quân Búa. Mấy kẻ đi ra từ Quân đoàn 3 chuyên đối đầu với lũ Arkham coi mạng người rẻ rúng nhường nào, ông anh cứ nhìn cái gương Damascus ban nãy là đủ hiểu rồi chứ?"
Đội quân Búa sao—.
Tôi nhớ anh Hammer từng phục vụ ở đó.
Vì thuộc Đội quân Búa nên biệt danh của anh ấy mới là Hammer.
Không biết Giáo quan Roze có quen anh Hammer không nhỉ?
Và cái tên 'Arkham' kia vô tình khiến tôi lưu tâm đến mặt dây chuyền đang đeo trên cổ.
"He he he, nhưng mà ông anh này, nghe bảo ông anh tên là Yor hả? Đừng bảo là cái gã Yor đã tự tay tiễn thằng 'Chột' xuống suối vàng đấy nhé?"
"Chắc là tôi rồi."
"Chà, trừ khử được cái thằng khốn ti tiện và mưu mô đó. Xem ra ông anh còn cao tay hơn nó một bậc!"
"He he—. Có gì đâu, chỉ là ăn may thôi."
"Hơ hơ, ở cái chốn này, vận may cũng là một loại thực lực, ông anh không biết à? Kẻ nào sống sót mới là kẻ mạnh!"
Giờ ngẫm lại, hình như tôi khá yếu lòng trước những lời khen phỉnh nịnh.
Mũi tôi ngứa ran, đang lấy ngón trỏ cọ cọ thì Sneak đã chìa tay ra.
"Ông anh may mắn, trong hai tuần tới xin hãy chiếu cố nhau nhé."
Tôi cũng đưa tay ra nắm lấy tay hắn.
"Chiếu cố nhau nhé, Chồn."
"Ê hê, tay tôi dính đầy nước mũi của ông anh rồi này!"
Cả hai cùng cười ha hả, nhưng sâu trong đáy mắt lại đang cảnh giác dò xét đối phương.
'Thằng ranh này, rõ ràng là đang cố lấy lòng mình để giở trò gì đây mà.'
Tên Chồn đó nhìn tôi chắc cũng đang ôm mớ nghi ngờ y hệt.
Vậy nên, đây lại là một mối quan hệ công bằng sòng phẳng.
"Cơ mà này Chồn, chuyện Đội quân Búa chiến đấu với lũ Arkham là sao thế?"
"Ông anh chưa từng chạm trán bọn Arkham à?"
"Chỉ mới nghe loáng thoáng qua thôi."
"Cũng phải, Quân đoàn 2 đóng ở trong lãnh thổ của lũ Erdari mà..."
Nghe đến đây tôi mới lờ mờ vỡ lẽ, hình như mỗi Quân đoàn đều có một phe địch riêng để đối phó.
Hóa ra tôi là Thám hiểm giả thuộc biên chế Quân đoàn 2.
"Bọn Arkham đúng nghĩa là hiện thân của tử thần. Nơi nào bọn chúng càn quét qua là cấm có chừa lại nổi một sinh linh. So với đám đó thì phe Erdari quả thực là thiên thần. Thiên thần đấy!"
"Erdari mà là thiên thần á?"
"Chuẩn! Ít ra lũ tai nhọn đó còn có thể giao tiếp được, đúng không? Trông bọn chúng cũng tròn trịa, bụ bẫm đáng yêu như thỏ con vậy."
Nói xàm nói bậy cái quái gì thế này.
Tâm trạng tôi bỗng chốc trở nên tồi tệ hẳn.
"Chồn à, cậu không biết nên mới thở ra câu đó thôi, lũ Erdari ấy thực chất toàn là ác quỷ đội lốt đấy. Bị ngoại hình của chúng đánh lừa là bị cưa sọ, mổ phanh thây như ngoé ngay."
"Ông anh từng đụng độ bọn nó rồi à?"
"Tận ba lần!"
"Đụng độ tới tận ba lần mà vẫn sống nhăn răng thì xem ra lũ đó cũng chẳng có gì to tát nhỉ? Bọn Arkham kia mà gặp một lần là chầu diêm vương ngay tại chỗ, móc đâu ra kẻ nào sống sót để mà diện kiến bọn chúng lần thứ hai cơ chứ!"
Dù chẳng biết Arkham là cái thá gì, nhưng liệu chúng có thể kinh khủng hơn lũ Erdari tàn độc kia sao?
Làm thế nào để khai sáng cho cái tên nhà quê mù tịt sự đời này biết được sự man rợ của bọn Erdari đây.
"Câm mồm bớt tán nhảm đi!"
Sang sảng—.
Đúng lúc đó, Giáo quan Roze thét lớn.
Vốn đã thấy ngài ấy ăn to nói lớn rồi, giờ nghe bảo xuất thân cùng một lò với anh Hammer thì tôi cũng dần hiểu ra vấn đề.
"Rõ ràng ta đã cho các ngươi cơ hội cút xéo, là các ngươi tự nguyện chọn ở lại!"
--- Quá trình huấn luyện nhậm chức khắc nghiệt hơn tôi mường tượng gấp bội.
Ngày nào cũng phải chạy việt dã chừng 30 cây số.
Đã thế lại còn phải nằm sấp trên mặt đất rồi thực hiện các bài tập gập chân lên cao.
"Bài tập Địa ngục số 8, thực hiện 30 lần! Không hô khẩu lệnh ở nhịp đếm cuối cùng!"
"Hai mươi tám!"
"Hai mươi chín!"
Chỉ là động tác đưa chân sang trái rồi vắt sang phải thôi mà.
Cảm giác mệt rã rời cứ như thể bị vắt kiệt từng chút sinh lực trong cơ thể vậy.
"Ư... hự!"
"Á á á!"
Những tiếng rên rỉ la hét như xé cơ rách ruột thi nhau vang vọng khắp Thao trường.
Đám Chiến binh thuộc hệ chuyên cày cuốc thể lực thì có vẻ vẫn cắn răng chịu đựng được những đòn tra tấn thể xác này.
Chứ tận sâu trong thâm tâm tôi, cái khao khát được cuốn gói rời khỏi cái trường này lại một lần nữa đội mồ sống dậy."......."
"Ba... mươiii!"
"Ta đã bảo KHÔNG ĐƯỢC HÔ khẩu lệnh ở nhịp cuối cùng rồi cơ mà lũ óc lợn này! Một đám bã đậu như các ngươi, ta làm Giáo quan ngần ấy năm nay mới thấy lần đầu! Tất cả chạy đến đập tay vào cây cột trước nhà ăn rồi vòng lại đây, chỉ lấy ba người về đích sớm nhất!"
Bịch bịch bịch bịch—.
Cuộc đua tranh thứ hạng này cũng khá khẩm đấy chứ.
Vì lúc nào tôi cũng là người về đích đầu tiên.
"He he, ông anh lanh lẹ phết nhỉ? Trình độ ngang ngửa tôi đấy chứ."
"Chồn à, cậu cũng danh bất hư truyền gớm nhỉ."
Đạo tặc rõ ràng sở hữu tốc độ vượt trội hơn hẳn so với các chức nghiệp khác.
Tụ tập cọ xát và cùng nhau thử thách giới hạn bản thân thế này, tự dưng tôi lại cảm thấy vốn hiểu biết của mình về các chức nghiệp khác tăng lên đáng kể.
Và tất nhiên, đám lẹt đẹt bét bảng không ai khác chính là hội Pháp sư và Tư tế.
"Hộc, hộc—"
"Chế... chết mất thôi..."
Sau đó, tôi còn được học cách đọc bản đồ, dựng lều, nẹp xương gãy và sơ cứu vết thương.
Toàn là những kiến thức hữu ích hơn tôi tưởng rất nhiều.
'Mình mà học dắt lưng mấy mánh này tử tế, khéo anh Hammer lại phổng mũi tự hào cũng nên?'
Ngoài ra, tôi còn liên tục nhận được những lời khen ngợi từ Giáo quan Roze.
"Chết tiệt, cưng à! Ta chưa từng thấy một tên Đạo tặc nào lao đầu vào tập luyện chăm chỉ như cậu đấy!"
"Tất cả đều là nhờ sự chỉ bảo tận tình của Giáo quan đấy ạ!"
"Khéo ăn khéo nói lắm! Chỉ cần bỏ được cái thói hô khẩu lệnh ở nhịp cuối cùng nữa là cậu cực kỳ hoàn hảo luôn!"
Chẳng lẽ... tôi sinh ra là để dành cho quân đội sao?
Dù sao thì, trải qua chừng bốn ngày đổ mồ hôi sôi nước mắt cùng nhau, sự gượng gạo giữa mọi người đã tan biến sạch sành sanh, giờ ai nấy đều cư xử tự nhiên cứ như thể bạn bè chí cốt từ thuở nhỏ vậy.
"Yor à, chuyện cậu bị treo cổ trên giá treo tận hai lần là thật sao?"
Tư tế của Thái Dương Giáo, Baturi lên tiếng hỏi.
Baturi là học viên nữ duy nhất trong khóa huấn luyện lần này. Tuy xuất thân từ bộ lạc du mục nên đôi mắt hơi nhỏ, làn da lại ngăm đen, ngoại hình chẳng mấy xinh xắn, nhưng tính cách cậu ta lại vô cùng ngây thơ và chân thành, nhờ vậy mà được mọi người hết mực yêu mến.
"Thật sự đã bị treo cổ tận hai lần á?"
"Đúng rồi! Sợi dây thừng đứt phụp ngay trước thời khắc hành hình nên tôi mới giữ được mạng đấy!"
Nếu lúc đó mà chết thì đúng là chết nhãng xẹt.
Tôi vừa tặc lưỡi tự nhủ sống sót được quả là phước lớn mạng lớn thì Baturi đã che miệng cười hi hi—.
"Câu chuyện của cậu nghe y chang Đế Vương Vực Thẳm vậy!"
"Đế Vương Vực Thẳm á?"
"Cái tay Vane đó chẳng phải cũng từng thoát chết ngoạn mục sau hai lần bị treo cổ sao?"
Tên đó hả?
Đột nhiên tôi cảm thấy cái mác "kẻ được chọn" độc nhất vô nhị của bản thân đã bay biến đi đằng nào.
Không thể chịu thua được.
"Lúc mới lọt lòng tôi còn suýt bị dây rốn quấn cổ chết ngạt cơ mà? Nếu tính kỹ thì tôi trải nghiệm cái trò treo cổ này tận ba lần lận. Tôi còn ngầu đứt đuôi Đế Vương Vực Thẳm ấy chứ."
"Cái gì cơ chứ!"
Keng keng keng keng—!
Đúng lúc đó, tiếng chuông tập hợp vang lên.
Chúng tôi như đã được lập trình sẵn, đồng loạt lao thẳng ra Thao trường.
"Hôm nay! Các ngươi sẽ xuất kích tiến tới Pháo đài Undine! Hãy khắc cốt ghi tâm rằng nơi đó là lãnh địa của lũ Arkham, kẻ nào lơ là mất cảnh giác sẽ là kẻ phải bỏ mạng trước tiên!"
Xuất kích!
Cuối cùng thì ngày này cũng tới!
Cứ nghĩ đến đống Ether chưa kiếm chác được bao lâu nay là cả cơ thể tôi lại ngứa ngáy bứt rứt đến khó chịu.
Hơn hết, tôi vô cùng ưng ý với việc điểm đến sắp tới là lãnh địa của đám 'Arkham'.
Mặt dây chuyền chứa kho báu mà Thuật sĩ Moltma để lại.
Có lẽ đã đến lúc mang ra dùng rồi!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn