Chương 10: Nốt ruồi trên vai #5
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Lộc cộc, lộc cộc-. Tiếng bước chân của anh Hammer nện xuống mặt đất rõ mồn một.
Lách cách-. Felix cũng chẳng khá hơn, tiếng cọ xát từ thanh kiếm và đôi găng tay bọc thép của cậu ta liên tục vang lên, khó mà che giấu nổi.
Còn Hermit thì sao?
"Huu, huư…."
"Này, cô thở mạnh thế lộ hết bây giờ."
"…Vậy phải làm sao đây. Tôi đã bao giờ tập thở khẽ đâu."
Ngay từ đầu, cô nương này đã mù tịt về khoản giấu giếm tiếng thở rồi.
Rốt cuộc, ở cái chốn này, người duy nhất có khả năng di chuyển thoăn thoắt mà không để lại tiếng động chỉ có mỗi mình tôi.
"Yor à, đúng như cậu nói, lũ người của Giáo Hội mắt mũi kèm nhèm nên cực kỳ nhạy bén với âm thanh. Nếu cậu đi lại cẩn thận thì có lẽ sẽ không bị phát hiện và vẫn xoay xở được... nhưng cậu đi một mình thật sự ổn chứ?"
"Nếu thấy tình hình không ổn thì em sẽ quay lại giữa chừng thôi. Anh chỉ cần vạch sẵn đường lui cho em sau khi lấy được cái mũ là được."
"Được, để tôi đánh dấu hết lên bản đồ cho cậu."
Anh Hammer lôi từ trong túi ra một chiếc khăn tay.
Anh ấy nhúng ngón tay vào vũng máu của bọn quái nhân bạch tuộc, rồi cẩn thận khoanh tròn vài điểm trên tấm bản đồ vải.
"Lối ra vào quanh khu vực này chỉ có mỗi chỗ này thôi. Lối còn lại thì dẫn thẳng xuống tầng hầm, nhưng tầng hầm của khu đại học này thực sự là một nơi quỷ quái đến mức ngay cả nhóm chúng tôi cũng không dám đặt chân xuống. Thế nên trừ khi sắp mất mạng đến nơi, cậu mới được dùng nó như phương sách cuối cùng."
"Rõ rồi! Vậy em đi đây. Dù sao nó cũng chỉ là một cái đầu lăn lóc, đuổi theo sát nút thì bắt kịp ngay thôi."
Hù-. Tôi khẽ điều hòa nhịp thở rồi cất bước.
Đến khi khuất bóng sau ngã rẽ và chắc chắn không còn ánh mắt nào dõi theo, tôi mới cất tiếng gọi nhỏ.
"Ashibar. Ngài có đó không?"
【Kehehe, đúng thế. Nếu muốn triệu gọi các Thần Tượng thì một nơi vắng lặng nhường này quả là lý tưởng. 】 Vù vù vù-. Giữa luồng sương đen cuồn cuộn quấn quanh, Ashibar dần hiện hình và tiến lại gần tôi.
Trông ngài ta cứ như một gã lùn dị hợm đang tự xách cái đầu bị chặt lìa của chính mình vậy.
Vẫn siêu thực như mọi khi.
"Cuốn Sách Kỹ Năng 「Bàn chân đen」 mà ngài cho tôi xem lúc trước, bây giờ tôi mua được chứ?"
【Được thôi, nhưng ta không khuyên ngươi xài nó lúc này. 】
"Sao cơ, tại sao chứ?"
【Hỡi Người Được Ban Phước của ta. Cỡ như ngươi thì thừa sức cắt đuôi đám hải sản ngu ngốc này. Chẳng việc gì phải phí phạm dùng đến 「Bàn chân đen」. 】
"Ngài không lừa tôi đấy chứ?"
【Kehehe, ta là kẻ muốn làm ăn lâu dài với ngươi. Một Thần Tượng như ta sao lại để ngươi bỏ mạng trong cái hố sâu đầy xúc tu nhớp nháp này cơ chứ? Hoàn toàn không! Cứ tin ở ta! 】 Lần trước tôi cũng có cảm giác này, cứ mỗi lần mở miệng nói chuyện với Ashibar là y như rằng tôi lại thấy mình đang giao du với một tay lừa đảo chuyên nghiệp.
Vậy nên ngay khi tôi vừa thoáng nhíu mày nghi hoặc, Ashibar liền cười một điệu kehehe-. 【Vẫn là một thằng nhóc đa nghi nhỉ. Kẻ đa nghi thường sống dai nên thế cũng tốt. Thuyết phục ngươi chính là bổn phận của ta. Nếu ngươi giao hết số xúc tu đang có, ta sẽ đổi cho ngươi 「Đôi mắt đen」. 】
"Đôi mắt đen sao?"
【Là con mắt có thể nhìn xuyên thấu bóng tối. Đôi mắt nhìn thấu mọi vật dưới tầng hầm vắng lặng không ánh mặt trời, hay giữa màn đêm mù mịt chẳng vì sao soi lối. Thế nào? Ngay lúc này thì thứ đó hữu dụng hơn nhiều. 】 Mới nghe thôi đã thấy quá hời rồi?
Nhưng vật phẩm giao dịch lại là xúc tu Octopus thì thật sự đáng ngờ.
"Cái mớ xúc tu này, không lẽ lại là hàng hiếm đắt đỏ sao?"
【Thứ đó thì tích sự gì? Chẳng qua là ta thích thôi. Vì cái cảm giác dai dai khi nhai nó rất tuyệt. Nhớ lấy, Người Được Ban Phước à, những Thần Tượng như ta ngoài việc thu thập Ether ra, đôi khi còn giao dịch dựa trên sở thích cá nhân nữa. 】 Tôi đành lôi ra khoảng 100 cái xúc tu Octopus mà mình đã phải chật vật thu thập được, rồi đưa cho Ashibar.
Thấy vậy, Ashibar liền nhấc bổng cái đầu bị đứt lìa của mình lên, rồi "phẹt-" một bãi nước bọt bay thẳng vào mắt tôi.
"Á, kinh tởm quá!"
Quả nhiên là tôi bị lừa rồi đúng không?
Ý nghĩ đó vụt qua trong lúc tôi dùng ống tay áo quệt vội bãi nước bọt nhầy nhụa.
Hwaaa-. Thế nhưng, khoảnh khắc tôi mở mắt ra, vạn vật xung quanh bỗng chốc trở nên rực sáng.
Nếu có thứ này thì khéo tôi làm nên chuyện thật đấy?
"Dù vậy thì ngài cũng không thể ban phước bằng một cách nào đó bớt tởm lợm hơn sao."
Vậy giờ muốn tìm cái mũ thì tôi phải đi đâu đây?
Giữa lúc còn đang phân vân, đôi mắt sáng tỏ của tôi chợt bắt gặp những vệt máu kéo lê lết trên mặt đất.
Có vẻ như máu rỉ ra từ cái cổ cụt ngủn của tên Một Mắt.
Vừa mới bắt đầu đã vớ được manh mối quý giá nhường này, vận may của tôi đúng là không đùa được.
Nếu không nhờ 「Đôi mắt đen」 của Ashibar, có lẽ tôi đã nhắm mắt lướt qua luôn rồi.
Quả nhiên chăm chỉ thu thập xúc tu là một quyết định vô cùng sáng suốt!
Ssssss-. Thân ảnh Ashibar tan dần vào sương khói, chỉ để lại một câu.
【Nhưng hãy ghi nhớ điều này, Người Được Ban Phước à. Thần Tượng bọn ta là những tồn tại cực kỳ thất thường. Kẻ nào dám tay không triệu gọi Thần Tượng, chắc chắn sẽ phải trả giá─. 】
"Vâng vâng. Tôi sẽ khắc cốt ghi tâm!"
# Vệt máu kéo dài, hướng thẳng xuống tầng hầm.
Hình như ban nãy anh Hammer đã dặn đi dặn lại là tuyệt đối đừng xuống đó thì phải.
Nhưng tôi đâu phải loại người biết ngoan ngoãn vâng lời như thế.
"Naglatan."
"Waluwalu-."
"Narbada."
Những bậc thang và hành lang hun hút dẫn thẳng xuống cõi âm u.
Lác đác trên đường, vài tên quái nhân lảm nhảm mớ ngôn ngữ khó hiểu thỉnh thoảng lại lao ra.
Nhưng chỉ cần tôi nín thở, kiễng gót và bước đi rón rén, thì cho dù có bám sát ngay phía sau, bọn chúng cũng chẳng mảy may nhận ra mình đang bị theo đuôi.
Tình hình này có lẽ đúng là tôi chẳng cần đến kỹ năng 「Bàn chân đen」 thật.
Ngược lại, thứ đáng lo ngại hơn là những mảnh kính vỡ vụn và hệ thống bẫy dây giăng mắc khắp nơi trên mặt đất.
Một hành lang tăm tối không lấy một ngọn đuốc thắp sáng.
Nếu không nhờ đôi mắt có thể nhìn xuyên thấu màn đêm này, tôi đã chẳng dám mạo hiểm mò mẫm vào đây.
'Ashibar, định tính sổ ngài vì tội dám giấu nhẹm chuyện mỗi lần dùng 「Chìa khóa sao」 đều bị thu thêm phụ phí. Nhưng thôi, lần này tôi rộng lượng bỏ qua.'
Tôi thầm đe dọa gã Thần Tượng vô hình trong đầu.
Lần mò thêm một quãng khá xa, tôi rốt cuộc cũng phát hiện ra một cái đầu đội chiếc mũ chóp nhọn đang lăn lông lốc dưới nền đất ẩm thấp.
'Tìm thấy mày rồi con chó ăn trộm!'
Đã nghèo còn mắc cái eo, dám ăn cắp mũ của Pháp sư phe ta ư?
Bên trong toàn là những vật phẩm quý giá đấy.
Chỉ vì cái thể loại trộm cắp vặt như mày mà một người lương thiện như tao cũng bị vạ lây, bị mắng oan uổng.
Tôi rón rén, càng lúc càng rón rén ép sát lại gần tên đó, nín thở lặng lẽ….
"……."
Vút-! Tôi giật phăng chiếc mũ chóp nhọn khỏi đầu hắn.
"Waluwaluwaluwaluwaluwaluwalu-."
Nhưng mà.
Trái với dự đoán rằng hắn sẽ làm ầm ĩ cả lên, cái đầu chỉ lầm bầm những từ ngữ vô nghĩa.
Tôi hé mắt liếc nhìn, khuôn mặt vốn dĩ hung tợn của hắn nay đã tan chảy nhão nhoét hệt như một bãi hải sản hôi thối, chẳng còn lưu lại chút nhân dạng nào.
Ư, mẹ kiếp, ở lâu trong cái trường đại học này thì sẽ biến dạng thành bộ dạng tởm lợm thế này sao?
Quả nhiên mấy tên đạo tặc đầu đường xó chợ không hề phù hợp với cái chốn đại học tri thức này mà.
Dù sao thì tôi cũng lấy lại được mũ rồi.
'Giờ chỉ việc tìm lối thoát nữa là xong.'
Phạch-. Tôi giở tấm bản đồ ra.
Nhưng rắc rối tới rồi.
'Cái quái gì đây.'
Chắc do môi trường ẩm thấp chăng?
Chiếc bản đồ làm bằng khăn tay đã bị nhòe nhoẹt máu, từng đường nét loang lổ khiến tôi hoàn toàn không thể nhận diện được ký hiệu lối ra nằm ở xó xỉnh nào.
Thế này thì toang mẹ rồi.
Sống lưng tôi truyền đến một trận ớn lạnh.
Mới chốc lát trước tôi còn cảm thấy cái hầm này nóng nực ngột ngạt.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, nhiệt độ dường như đã tụt dốc không phanh, lạnh buốt đến thấu xương.
'Bình tĩnh nào. Lối ra chắc chắn phải nằm lẩn khuất quanh đây thôi.'
Cũng may là cấu trúc của khu tầng hầm này không quá rộng lớn.
Nơi đây được lấp đầy bởi những cánh cửa sắt kiên cố, có lẽ từng được trưng dụng làm nhà giam. Chẳng biết là phúc hay họa, nhưng nhờ có "duyên nợ" từ lâu với chốn ngục tù, tôi vẫn dư sức luồn lách qua các ngóc ngách của cơ sở dưới lòng đất này một cách quen thuộc và kín đáo.
'Nhà giam dưới lòng đất thường thiết kế thêm các đường ống thông gió. Loại có thể chui lọt người như thế này này.'
Đang trườn bò loanh quanh trong đường ống thông gió, tầm mắt tôi chợt bắt gặp một cánh cửa sắt đóng im ỉm.
Đó là cánh cửa duy nhất bị khóa kín, trong khi tất cả các buồng giam khác đều trống rỗng và mở toang hoác.
Bất giác tôi nhớ lại một câu châm ngôn từng nghe loáng thoáng trên phố.
─Cái gì bị khóa chặt đều có lý do của nó.
Và đằng sau những cánh cửa bí hiểm như vậy thường cất giữ những món đồ vô giá.
Thế là tôi rón rén tiến sát đến song sắt, thuần thục đút bộ phá khóa vào trong ổ.
「Bạn có muốn mở khóa không? 」
「Tiêu hao 1. 000 Ether」
「Xác suất thành công dưới 1%」 Cạch-. Tiếng lẫy khóa bung ra giòn giã vang lên.
Xác suất thành công chưa đến 1 phần trăm, thế mà tôi lại bẻ khóa êm ru chỉ trong một lần thử, mà lại là tận hai lần liên tiếp.
'Đúng là vận may độ mà.'
Ngay sau đó, hiện ra trước mắt tôi là một căn phòng bị bủa vây bởi những bức tường đá tăm tối.
Trên nền nhà, tôi loáng thoáng thấy một vòng tròn ma thuật cùng những ký tự kỳ lạ đang phát ra ánh sáng ù ù-.
'Cái hình vẽ này, hình như mình từng thấy ở đâu rồi thì phải?'
Tôi mò mẫm lấy cuốn sách từ trong túi ra.
Đó chính là cuốn 「Chìa khóa của Ma thuật và Cầu nguyện」 mà Hermit từng cho tôi xem.
Trong lúc tôi đang lật giở những trang sách mình đã đọc đêm qua─.
"Chuyện lạ gì thế này. Một cậu trai đẹp mã, tay chân lành lặn lại mò đến tận chỗ của ta kìa."
Giật mình-!
Cho đến tận lúc ấy, tôi mới nhận ra sự hiện diện của một người đang khuất lấp trong góc phòng.
Lại là quái vật bạch tuộc nữa sao!?
Đang định vội vàng rút dao găm ra phòng thân, tôi bỗng khựng lại khi nghe thấy tiếng xoảng xoảng- của những sợi dây xích sắt đang quấn chặt quanh tay chân cô ấy.
Một người bị trói gông tứ chi vào tường bằng xích sắt.
Khuôn mặt cô ấy bị quấn kín bưng bằng băng gạc, nhưng vòng một lại nảy nở đến mức quá khổ so với thân hình gầy gò ốm yếu.
'Là phụ nữ.'
Khốn kiếp, đàn ông đúng là một sinh vật thảm hại.
Rõ ràng đang trong tình thế dầu sôi lửa bỏng thế này mà hai mắt tôi vẫn dán chặt vào ngực người ta.
Tất cả chỉ tại cái tội chưa có kinh nghiệm tình trường.
Chắc là nếu cọ xát với phụ nữ nhiều hơn thì chứng bệnh này sẽ thuyên giảm thôi.
Trong bóng tối tĩnh mịch.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt cô gái kia đang găm thẳng vào người mình.
Cô ấy chậm rãi lia mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân, rồi dừng lại ở cuốn sách trên tay tôi.
"Ái chà-. Đó chẳng phải là sách của ta sao. Cậu đến đây để tìm kiếm sự chỉ bảo của ta đấy à?"
"…Sách sao?"
"Đúng vậy, tác giả của cuốn 「Chìa khóa của Ma thuật và Cầu nguyện」 đó, Estelle, chính là ta đây."
Cái quái gì vậy, chuyện này là thật hay đùa thế.
Ngay lúc đó, xuyên qua góc nhìn của 「Đôi mắt đen」, tôi thấp thoáng thấy bả vai của cô gái lộ ra dưới vạt áo rách nát.
Một vết bớt màu trắng mang hình dáng ngôi sao.
"Ồ, ồ ồ?"
Tôi vội vàng lật sách ra đối chiếu, dán mắt vào hình vẽ một người phụ nữ khỏa thân giang rộng tay chân thành hình chữ Đại (大).
Vết bớt màu trắng hình ngôi sao rành rành trên vai trái.
"Ồ ồ ồ?"
"Vậy cậu muốn thỉnh giáo điều gì từ ta mà lại cất công lặn lội xuống tận cái tầng hầm ngột ngạt này? Mong rằng nó không phải là một câu hỏi quá tầm thường. Bởi vì cậu là một dũng giả đã dũng cảm đánh bại con Golem đó để tiến được đến tận đây mà-."
"Golem sao?"
"Đúng, cái con quái vật canh gác tầng trên ấy. Người Gác Cổng của đại học. Quái vật trùm."
"À, cái con đó!"
"Hửm-?"
Đôi mắt của người phụ nữ trong bóng tối bất chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Chết tiệt!
Đến tận lúc này tôi mới nhận ra một điểm yếu chí mạng của bản thân.
Đó là tôi cực kỳ kém trong việc nói dối trước mặt những người phụ nữ xinh đẹp.
Vòng một của phụ nữ càng lớn, độ thành thật của tôi lại càng tăng vọt!
"Xem ra cậu mò được đến tận đây mà chẳng cần phải động tay đánh bại con Golem. Vậy ra cậu là một đạo tặc chứ không phải dũng giả. Thú vị thật đấy-."
Đạo tặc vốn hệt như một loài gián.
Phụ nữ khi nhìn thấy một đạo tặc lẩn khuất trong bóng tối thường sẽ rú lên hệt như lúc thấy một con gián khổng lồ, rồi vớ ngay lấy chiếc dép lê đập liên hồi.
Tôi thầm suy tính xem người phụ nữ tên Estelle trước mắt này liệu có ré lên hay không. Nếu có thì mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng rắc rối, thế nên tôi âm thầm nắm chặt lấy cán dao găm. Đúng lúc đó.
"Có khi nào cậu đã vô tình đọc qua cuốn Sách Kỹ Năng 「Đạp bóng」 mà ta giấu ở đâu đó trong khuôn viên trường đại học này chưa?"
"Ý cô là cuốn sách giảm tiếng bước chân đó sao?"
"Đúng thế."
Tôi còn đang thắc mắc tại sao giữa chốn đại học đào tạo phép thuật danh giá lại lòi ra một cuốn Sách Kỹ Năng của hệ Đạo tặc.
Hóa ra là do người phụ nữ trước mặt này bày trò cất giấu.
"Ở một nơi nào đó trong ngôi trường này có một viên đá quý mà ta cực kỳ thèm khát. Chỉ hiềm nỗi Người Gác Cổng của Giáo Hoàng quá mức hung hãn nên ta buộc phải di chuyển thật rón rén. Thế nên ta đã tốn biết bao công sức mới đoạt được cuốn sách đó."
"Nhưng một Pháp sư đọc Sách Kỹ Năng của Đạo tặc thì cũng đâu có tác dụng gì, phải không thưa cô?"
"Đúng vậy, sự thật phũ phàng là thế đấy. Hậu quả là ta mới bị nhốt trong cái xó xỉnh này đây-. Thật sự là buồn chán đến chết đi được. Giữa lúc đó cậu lại bất ngờ xuất hiện, thế nên cậu sẽ không biết được sự hiện diện của cậu thú vị đến nhường nào đâu."
Một kẻ cũng thường xuyên làm bạn với nhà giam như tôi nên tôi hiểu rất rõ.
Bị vứt lay lắt trong một buồng giam tăm tối, có đôi khi sự cô độc gặm nhấm thời gian còn đau đớn, cùng cực hơn cả những trận đòn roi.
"Nếu vậy thì, đệ tử của ta ơi. Cậu hỏi xong thứ cần hỏi rồi chứ?"
Khoan đã.
Cái gì cơ? Đệ tử?
"…Tôi trở thành đệ tử của cô Estelle từ lúc nào vậy?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn