Chương 11: Phần thưởng đặc biệt #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~35 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Người phụ nữ tôi gặp dưới bãi ngầm.
Cô Estelle, đã phán thế này:
"Đã đọc sách của ta, lại đích thân đến tìm ta để xin chỉ giáo, thì đương nhiên ngươi là đệ tử của ta rồi. Cứ tự hào đi. Đây cũng là lần đầu tiên ta thu nhận đồ đệ đấy. Một vinh dự không phải ai cũng được hưởng đâu~."
Nghe cũng bùi tai phết nhỉ?
Nhưng dẫu cho câu chuyện có vô lý đến đâu chăng nữa, lúc này tốt nhất là cứ hùa theo cho xong chuyện.
Thử tưởng tượng xem, lỡ cô Estelle đột nhiên nổi điên rồi hét toáng lên, đám quái vật xúc tu trong tòa nhà này sẽ rùng rùng kéo đến đây cắn xé.
"Nếu vậy thưa sư phụ, đệ tử muốn thoát khỏi đây để trở về Bức Tường, nhưng lại đang khốn khổ vì chẳng tìm thấy lối ra nào cả. Đệ tử nên đi hướng nào đây ạ?"
"Hỏi hay lắm. Vòng tròn ma thuật được vẽ ngay trước mặt ta đây chính là pháp trận dùng để thoát thân đấy~. Ở khắp nơi trong trường đại học này đều có những pháp trận như thế, thỉnh thoảng chúng sẽ được kích hoạt."
"Ồ ồ ồ!"
"Ngươi chỉ cần bước lên pháp trận đó và mường tượng lại nơi mình đã xuất phát là được. Cơ mà, thầy trò vừa mới tương phùng đã phải chia tay, người làm sư phụ này quả thực rất cô đơn. Lần sau ngươi lại đến chứ~?"
Nói thật là tôi éo muốn bước chân đến đây thêm bất kỳ một lần nào nữa đâu.
Ngay lúc tôi đang cố nuốt ực những lời oán thán ấy vào bụng.
"Lần tới đến đây, ta sẽ truyền thụ ma thuật cho ngươi."
"Ồ, thật ạ? Đệ tử cũng có thể trở thành Pháp sư sao?"
Đầu tôi liền nảy số, mường tượng cảnh bản thân phóng ra sấm sét và khạc lửa từ hai bàn tay.
Chỉ nghĩ đến thôi mà đã thấy sướng rơn cả người...!
"Không. Nhìn thoáng qua là ta biết ngay. Ngươi chẳng có chút tố chất nào để học ma thuật cả."
"Ây da, vậy thì có học cũng bằng thừa thôi."
Nỗi thất vọng ập đến trong chớp mắt.
Tự dưng ôm mộng làm gì để rồi rước lấy cục tức.
"Dạy cho cá chép bơi thì có ích gì? Dạy cho bồ câu bay để làm gì? Phải dạy cho một con mèo nấp trong bóng râm cách bơi lội, cách bay lượn, như vậy mới là có ý nghĩa."
Đang nói cái quái gì thế không biết.
Triết lý thâm sâu khó hiểu ấy làm tôi đột nhiên thấy choáng váng. Thấy vậy, cô Estelle liền bật cười.
"Học ma thuật từ ta, dù không thể trở thành Pháp sư, nhưng ngươi sẽ biết cách đối phó với những Pháp sư khác. Ngươi sẽ hóa thành một con mèo chuyên đi săn cá chép và bắt chim bồ câu đấy~."
Ồ ồ~.
Nghe hợp tình hợp lý đấy chứ.
Lời của người có ăn có học đúng là khác bọt thật.
Chắc đây là lý do mà con người ta cần phải cắp sách đến trường.
Nếu bình an trở về, tôi cũng phải kiếm thêm chút sách đọc mới được.
"Vậy đệ tử xin phép cáo lui trước đây."
"Khó khăn lắm mới có cơ duyên tương ngộ, vậy mà đã phải chia xa rồi, thật là tiếc quá đi mất."
"Đệ tử cũng vậy. Thật sự vô cùng đáng tiếc!"
"Ta cũng không thể ép ngươi ở lại chốn này cả đời được~. Vậy ta sẽ giao bài tập về nhà cho đến lần gặp mặt tiếp theo nhé? Đoạn văn thứ năm trong cuốn sách mà ta chấp bút, ngươi hãy đọc trước đi nha~."
"Vâng! Đệ tử nhất định sẽ cố gắng!"
Lạch cạch.
Bước lên pháp trận, tôi mường tượng lại Phòng Chiến Lược của Bức Tường.
「Bạn có muốn trở về không? 」 Tuyệt vời.
Ngay khi tôi thầm đồng ý trong lòng, tôi cảm giác cơ thể mình như đang xuyên qua những tầng sương mù đen đặc.
Cùng lúc đó, đôi chân tôi run rẩy.
"Sống rồi!"
Cảm giác như tôi vừa thò đầu vào mồm cọp rồi chật vật giữ được cái mạng quèn đi ra vậy.
Bạn hỏi tại sao ư?
Vì cô Estelle đó chứ ai!
Hầu hết những kẻ bị nhốt trong hầm ngục đều có lý do chính đáng cả.
Tất nhiên, đôi khi cũng có những người phải cắn răng gánh hàm oan mang mác tội phạm mười bốn tiền án như tôi đây.
Nhưng cô Estelle thì chắc chắn không nằm trong diện đó.
Phải là thể loại quái thai ngâm dấm nhường nào thì mới bị cái đám cuồng tín bạch tuộc tà đạo kia nhốt lại chứ.
Chạm trán một nhân vật tầm cỡ như thế mà vẫn toàn mạng trở về quả thực là một kỳ tích.
'Nếu cô Estelle không bị xích lại thì có trời mới biết chuyện kinh khủng gì sẽ xảy ra.'
Thành thật mà nói thì sợ vãi cả linh hồn!
Chạy thoát thân được là phúc tổ bảy đời rồi.
"Nhưng mà... chỗ này là chỗ quái nào đây?"
# Trên mặt nước xanh thẫm dâng ngang cổ tay áo, một vầng trăng tròn đen kịt lơ lửng trên cao, hệt như một tấm gương lồi lõm.
Không có ánh trăng, không một gợn sóng, thay vào đó là sự tĩnh lặng bao trùm đến rợn người.
"Đây không phải là Phòng Chiến Lược."
Khung cảnh này khiến tôi nhớ lại bờ sông vào cái đêm mình thục mạng chạy trốn sự truy đuổi của đám lính canh.
Ngay lúc tôi đang cố mường tượng xem rốt cuộc đây là xó xỉnh nào, thì một thứ gì đó lù lù tiến lại gần.
【Hãy dâng hiến. Ether. 】 【Ta sẽ ban cho. Phước lành của ta. 】 Miêu tả một cách thô thiển nhất thì đó là một con mãnh xà.
Kích thước khổng lồ cỡ bự như con trăn Anaconda thường thấy trên phim ảnh vậy.
Có điều, trên đỉnh đầu nó mọc tua tủa những cánh tay người hệt như gạc hươu, còn thứ trông giống vảy rồng trải dài trên thân lại chính là hàng vạn khuôn mặt người vặn vẹo.
Gọi cái thứ gớm ghiếc đó là "con trăn" liệu có thỏa đáng chăng?
Là quái vật thì đúng hơn!
Mới liếc sơ qua thôi mà tôi đã sợ đến mức teo cả bugi, nhưng con quái xà kia lại bò trườn đến gần tôi rồi từ từ cúi đầu xuống.
【Làm thế, ta sẽ ban cho ngươi. 】 【Máu rắn. 】 【Tên của ta. 】 Cái mô-típ này nghe có vẻ quen quen.
Hồi giao dịch với Thần tượng Ashibar tôi cũng có cảm giác y chang thế này đúng không nhỉ?
Vậy thì, con quái xà khổng lồ trước mắt rất có thể cũng là một Thần tượng.
'Dạo đó mình cũng bắt gặp Ashibar trên đường quay về Phòng Chiến Lược sau khi làm cỏ cả bầy Nightling. Lần này định dịch chuyển về Phòng Chiến Lược lại đụng ngay phải một Thần tượng khác.'
Cái đám Thần tượng này, tên nào cũng sở hữu ngoại hình dị hợm thế này sao?
Nếu đem so với con rắn gớm ghiếc trước mắt, thì cái lão lùn khư khư ôm cái đầu thủ cấp đứt lìa kia vẫn còn chán vạn lần dung mạo bình thường.
"Vậy, hiệu ứng của phước lành là gì thưa ngài?"
「Máu rắn Lv. 1」
「Dòng máu chảy trong huyết quản mang độc tính. Sức chống chịu với độc tố cũng tăng lên đáng kể. 」 Ồ ồ, cái hiệu ứng này ngon nghẻ phết.
Tăng sức chống chịu với độc tố cơ đấy.
Ở thế giới nhiễu nhương này, có vô khối kẻ phải bỏ mạng vì dính dao tẩm độc.
Hơn nữa, ngộ độc thực phẩm cũng là một loại độc tố đáng sợ.
Sẽ ra sao nếu cơ thể tôi miễn nhiễm hoàn toàn với mấy thứ nhố nhăng đó?
Nội bấy nhiêu thôi cũng đã là một món hời vô giá rồi.
"Giá rổ thế nào vậy ngài?"
【Mười triệu Ether. 】 Hả?
Cái giá chát vãi cả đạn.
"Tôi không đào đâu ra nhiều tiền đến thế đâu."
【Vậy một nửa số đó thì sao? 】
"Cũng đào không ra nốt."
Hầy~.
Cái vị Thần tượng hình rắn này chả buồn đếm xỉa đến độ nông sâu trong túi tiền của tôi mà đã vội vàng mò đến vòi vĩnh rồi.
Ngay sau đó, con quái xà khè lưỡi rít lên xì xì~ rồi thốt lời.
【Vậy, tên của ta. Đổi lấy toàn bộ số Ether mà ngươi đang sở hữu. 】 Tổng số Ether tôi đang giắt túi là 200. 000.
Đương nhiên, trong chiếc mũ chóp nhọn của cô nương Hermit vẫn còn rủng rỉnh thêm một khoản kha khá, nhưng đó không phải tiền của tôi nên khỏi cần phải bàn tới.
Dùng 200. 000 Ether chỉ để mua cái tên của con mãnh xà xương xẩu hiện diện trước mắt này á?
Liệu cái tên rách ấy có đáng giá bằng ngần đó không đây.
Nhưng mà…
Bình tâm ngẫm lại thì, ngày hôm nay tôi cũng nhận được không ít sự trợ giúp đắc lực từ Thần tượng Ashibar.
Nếu biết được tên của cái con rắn này, khi rơi vào thế bí, biết đâu tôi cũng sẽ nhận được sự cứu viện cũng nên.
Hơn thế nữa, những lời răn đe của Ashibar ban nãy cũng khiến tôi không khỏi lăn tăn.
Thần tượng không chỉ luôn thường trực thiện ý đối với Người Được Ban Phước.
Nếu chạm mặt mà chẳng tiến hành bất cứ giao dịch nào, lỡ đâu nó nổi điên lên hãm hại tôi thì sao?
Vì thế, tốt nhất là cứ vung tiền mua lấy cái tên của con quái xà kỳ dị này cho êm chuyện.
Cơ mà... phải nôn ra toàn bộ số Ether đang có luôn sao?
Cái giá cắt cổ như vậy thì hơi chát quá đáng rồi đấy.
"Mua tên với giá 100. 000 Ether thì ngài thấy sao? Đổi lại, sau này một khi gom đủ Ether, tôi nhất định sẽ quay lại mua cái máu mủ gì đó kia của ngài."
Không biết là có thể trả giá với đám Thần tượng được không ta?
Tôi thầm đổ mồ hôi, tự hỏi có phải mình vừa trót lỡ lời chuốc vạ vào thân rồi không.
Nhưng con quái xà xương xẩu lại gật đầu.
【Tên của ta là. Derjurak. 】
"Là Derjurak sao thưa ngài."
【Palabradike. 】
"Palabradi… Der, Pala… ưm…."
【Sabranik─. 】
"… Khoan, khoan đã thưa ngài. Tôi gọi ngài là Sab cho nó gọn lẹ được không ạ?"
Rắc─!
Con mãnh xà xương đáng sợ há to chiếc mõm khổng lồ lởm chởm nanh nhọn.
Nó định một hớp nuốt chửng kẻ to gan dám tự ý cắt xén tên tuổi của nó như tôi luôn hả?
"Sab thì có vẻ hơi cụt lủn quá ngài nhỉ? Vậy tôi sẽ gọi ngài là Sabranik nhé."
Nhưng mà?
Cứ há hốc mõm ra rồi đứng bất động như pho tượng thế kia, chắc mẩm là nó đang chờ đợi thứ gì đó.
"À."
Tôi moi túi Ether ra khỏi ba lô.
Sau đó, tôi ném 100. 000 Ether thẳng vào mõm con rắn. Ngay lập tức, chiếc đuôi của nó bắt đầu vung vẩy, phát ra những âm thanh rít lên xì xèo sất sất sất~.
【─Cái chết cho Những Hoàng Đế Phản Bội─. 】
"Dạ?"
Kẻ nào sẽ phải chết cơ?
Chẳng mấy chốc, màn đêm đặc quánh và lớp sương mù bủa vây quanh tôi bắt đầu tan biến.
Tiếp đó, khung cảnh chiếc bàn tròn quen thuộc trong Phòng Chiến Lược dần hiện ra trước mắt.
"Ồ!"
Trở về rồi!
Nhưng cùng lúc đó, khi cảm nhận trọng lượng ba lô đã vơi đi một khúc, tâm trạng của tôi bỗng chốc tụt dốc không phanh.
Lão lùn cụt đầu Ashibar thu 100. 000 Ether mà vừa hào phóng ban phước lành vừa cho biết danh xưng cơ mà.
Còn Sabranik thì vứt lại cho mỗi cái tên rách rồi phắn mất hút.
Là do Ashibar quá ư hào phóng, hay là do Sabranik quá bủn xỉn kiệt sỉ đây, tôi cũng chịu, chẳng biết đường nào mà lần.
Nhưng mà sao nhỉ?
Tôi quyết định lấy cái tâm thế sinh tồn đã đúc kết được trong suốt quãng thời gian dài sống lay lắt vất vưởng ngoài đường phố ra để tự an ủi bản thân.
Chính là cái lối suy nghĩ lạc quan đến mức cực đoan.
"Biết đâu Sabranik lại là một Thần tượng siêu phàm đẳng cấp vũ trụ thì sao? Nhìn cái cung cách ngài ấy thẳng thừng rao bán phước lành với cái giá cắt cổ mười triệu Ether thì khéo ngài ấy lại là một nhân vật tai to mặt lớn có máu mặt trong cuốn sách 「Toàn tập Thần tượng」 cũng nên."
Tự thôi miên bản thân như vậy thì bề nào mọi chuyện cũng trở nên dễ thở và dễ chấp nhận hơn đôi chút.
Tất nhiên, muốn moi móc rõ ngọn ngành cặn kẽ thì cứ phải vặn hỏi cô nương Hermit thôi.
Tự hỏi không biết có phải mọi người đã an tọa về trước rồi hay không, tôi lượn lờ một vòng quanh các ngóc ngách trong căn cứ của Bức Tường.
Có vẻ như Hermit, anh Hammer và Felix vẫn bặt vô âm tín, chưa một ai trở về.
Vài giờ nặng nề trôi qua, Phòng Chiến Lược mới rực sáng ánh đèn.
Trong lúc tôi đang cắm mặt vào đọc một cuốn sách nhạt nhẽo vô vị liền đứng dậy đi về phía Phòng Chiến Lược, những tiếng cãi vã ồn ào bắt đầu lọt vào màng nhĩ.
"Tôi đã bảo là không được để cậu ấy đi một mình rồi cơ mà!"
"Vậy thì phải làm thế nào đây. Nếu chúng ta cố chấp bám theo thì có khi chết chùm cả lũ rồi cũng nên."
"Biết đâu cậu ấy vẫn còn sống thì sao."
"Sao mọi người ra muộn thế?"
"... Ơ...?"
"... Hà...."
"Cái gì...!?"
Những con người đang bù lu bù loa cãi nhau chí chóe kia bỗng khựng lại như tượng sáp.
Lúc này tôi mới có dịp quan sát tường tận khuôn mặt họ. Khắp người ai nấy đều chằng chịt rẫy vết thương, áo giáp thì móp méo hỏng hóc, xước xát tùm lum lại còn bết dính đầy những loại dịch thể bẩn thỉu nhầy nhụa, trông thảm hại chẳng khác gì một lũ ăn mày cái bang.
"Bộ dạng mọi người bị sao thế kia?"
"Thằng nhãi nàyyyyy! Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra hả ả ả!"
Oang oang─!
Tiếng gầm rú phát ra từ dưới lớp mũ giáp sắt của anh Hammer vang rền như sấm sét qua một cái loa phóng thanh cỡ đại.
"Bọn tôi! Tưởng cậu! Không thể tìm thấy đường thoát! Nên đã phải nghiến răng nghiến lợi tử thủ với lũ dị giáo khốn khiếp đó cho đến tận đêm khuya khoắt! Đẩy cơ thể vượt qua giới hạn của mọi giới hạn chỉ để chực chờ cậu! Cái thằng, thằng thằng thằng nhãi ranh này, làm thế quái nào cậu lại lủi ra ngoài này chễm chệ trước cả bọn tôi vậy hả!"
Hóa ra anh Hammer, Felix và Hermit đã chôn chân đợi tôi trước lối ra vào.
Trong khi tôi thì đã lết xác chuồn êm lên khỏi tầng hầm từ thuở nảo thuở nào rồi.
"Tên kia, trong khoảng thời gian dầu sôi lửa bỏng đó, cậu đi tắm tiên hay sao mà người ngợm còn bốc mùi xà phòng thơm nức nở thế này!"
"Chuyện là thế này ạ─."
Léo nha léo nhéo~.
Tôi cố gắng trình bày ngọn nguồn đầu đuôi sự việc cho những người đồng đội đang hung hăng đòi một lời giải thích thỏa đáng.
"Sự thể là vậy đó. Còn đây là chiếc mũ chóp nhọn của cô."
"A, mũ của tôi!"
Hermit vội vàng giật phắt lấy chiếc mũ trên tay tôi.
Nhìn thấy cảnh tượng dở khóc dở cười đó, Felix buông thõng vai, ngồi xổm bệt xuống sàn.
"Trốn thoát bằng đường hầm ngầm à. Nhìn cái việc cậu mang được chiếc mũ khỉ gió này về thì có vẻ như cậu không bốc phét. Hà…. Vậy rốt cuộc bọn ta hì hục đổ máu liều mạng với bọn dị giáo kia ròng rã suốt năm tiếng đồng hồ để làm cái quái gì…."
"Felix à, vực dậy nhuệ khí đi! Tóm lại là cả đám đều toàn mạng bình an vô sự quay về, mũ cũng đã đòi lại được rồi, tiện thể lại còn kiếm chác thêm được một mẻ Ether xông xênh nữa, thế là viên mãn quá đủ rồi chứ gì? Nhưng phải công nhận là cái cậu Yor của chúng ta cũng có cái biệt tài làm thót tim người khác thật đấy!"
Anh Hammer ôm chầm lấy tôi, phấn khích nhấc bổng lên hạ xuống liên tục.
Khó khăn vất vả lắm mới được gột rửa sạch sẽ tinh tươm, giờ tự dưng lại bị dính bẩn cái mớ dịch thể hôi hám của bọn quái vật xúc tu nên tôi bực mình cáu kỉnh kinh khủng.
Thế này thì lại phải cất công đi tắm lại thêm lần nữa rồi còn gì!
"Cậu nói là cậu đã giáp mặt Estelle ở dưới hầm ngục á?"
Chân tôi vừa chạm xuống mặt đất, cô nương Hermit đã ngay lập tức ném cho tôi một ánh nhìn dò xét kèm theo câu hỏi.
Cái thời khắc đoàn tụ sướt mướt đầy cảm động với chiếc mũ chóp nhọn đã kết thúc lãng xẹt rồi sao.
"Nếu người phụ nữ cậu diện kiến đó thực sự là Estelle thì mạng cậu quá lớn, quá may mắn rồi đấy. Ả ta là tên tội phạm bị truy nã cấp bậc cao nhất đã bỏ trốn vượt qua Bức Tường để tiến vào Bóng Đêm. Chẳng có ai đong đếm nổi ả đã tàn sát bao nhiêu sinh mạng đâu. Cậu mà sẩy miệng hay lỡ bước một ly thôi là bị ả tiện tay giết chết như bỡn rồi."
Nghe Hermit nói xong, tự dưng dọc sống lưng tôi đổ một luồng mồ hôi lạnh toát.
Vậy hóa ra nãy giờ tôi đang ngồi nhâm nhi đàm đạo với một tên đồ tể mang hình lốt người à.
Tất nhiên là tôi cũng đã đoán đại khái là có mùi nguy hiểm rồi.
Đâu phải kẻ ất ơ nào cũng được "ưu ái" nhốt dưới tận cái hầm ngục tăm tối đáng sợ, lại còn được nguyên một bầy quái vật hùng hậu canh giữ gắt gao như thế cơ chứ!
Vừa mới thở phào nhẹ nhõm thầm tạ ơn trời phật thì hai đầu gối tôi lại bắt đầu run lên bần bật.
Trong đầu tôi chợt lóe lên một vấn đề cấp bách.
"Cô nương Hermit này, trên đường dịch chuyển về tôi lại tình cờ giao dịch với một Thần tượng khác nữa. Đang tự hỏi liệu lần này vị ấy có phải là một Thần tượng khét tiếng hay không nên muốn tham vấn cô một chút. Tôn danh của ngài ấy là─."
"Nào nào nào, dăm ba cái chuyện phiếm thì để sau hẵng nói, trước tiên cứ ưu tiên việc thanh toán đã! Thanh toán đi! Phân chia chiến lợi phẩm cho mau lẹ vào! Rồi còn đi tắm rửa! Ăn cơm! Rồi lăn ra ngủ! Người ngợm rã rời dính dính nhớp nháp khó chịu muốn chết đi được rồi đây này!"
Anh Hammer dùng sức lực trâu bò ủn tất cả chúng tôi lùa đi về phía Phòng Lửa Trại.
Trên đường đi, anh ấy còn bồi thêm một câu với giọng điệu trầm ngâm như thể vừa đưa ra một quyết định trọng đại mang tính lịch sử lắm.
"Nhân tiện nói luôn, khoản thù lao kiếm được từ việc bán Sách kỹ năng lần này ấy? Phần của tôi, tôi sẽ nhường trắng lại hết cho Yor. Tôi thấy Yor có cày cấp lên thì độ an toàn cho cả tổ đội chúng ta mới được bảo đảm vững chắc."
Nhường trắng hết tiền cho tôi á?
Vậy thì Cấp độ của mình sẽ thăng tiến đến cái ngưỡng nào đây.
Cảm giác chí ít cũng phải vọt lên Cấp độ 10 thì mới có đủ thực lực để tự gánh nổi cái mạng quèn của mình!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn