Chương 2: Thiên tài cày tài nguyên #2
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Lạch cạch— Đĩa thịt thái sẵn được đặt ngay trước mặt tôi.
"Tôi xin phép dùng bữa!"
Nhưng chớp mắt một cái, cái đĩa đã trống trơn.
Chắc chắn có đứa nào đó thó mất đồ ăn của tôi rồi.
Mẹ kiếp!
À không, tại tôi ăn hạm quá đấy thôi.
Hiếm hoi lắm mới có bữa thịt, thế mà trôi tuột xuống dạ dày chẳng kịp nếm xem vị nó ngang dọc ra sao.
Xin thêm đĩa nữa không biết cô ấy có cáu không nhỉ? Dù sao tôi cũng là đàn ông con trai.
Bị một đại mỹ nhân như cô Ezakiel ghét bỏ thì tổn thương lắm chứ.
Thế nên tôi len lén liếc nhìn thăm dò, nhưng cô chỉ mỉm cười ôn tồn hỏi.
"Sao rồi, cậu nhớ ra được chút gì chưa?"
"Vâng. Chắc là rồi ạ."
"Vậy tôi hỏi cậu một chuyện. Yor, cậu bị tống vào tù vì tội giở trò trục lợi bất chính tại cơ sở kinh doanh của Gia tộc Dantès, đúng chứ?"
"Vâng."
"Nhưng cậu lại khăng khăng rằng mình không hề giở trò."
"Đúng vậy. Tôi hoàn toàn bị oan."
"Hẳn là vậy rồi. Cậu đâu có bị bắt quả tang. Một lời nói dối không bị phát giác thì chẳng khác nào sự thật. Một mánh khóe không bị lật tẩy cũng thanh thuần hệt như làn da của thiếu nữ vậy. Tôi nói đúng chứ?"
Sột— Cô Ezakiel đột nhiên rướn người, ghé sát mặt về phía tôi.
Hơi thở âm ấm của cô mơn trớn quanh mũi khiến tôi có chút bối rối.
Cả tháng trời ròng rã chưa tắm gội, chắc chắn cơ thể tôi đang bốc mùi tởm lợm lắm.
Bị nhốt chung trong một không gian chật hẹp thế này đúng là ngại muốn độn thổ.
Thế nhưng, cô vẫn nhìn xoáy vào mắt tôi ở cự ly gần tấc, buông lời:
"Cậu đã mua chuộc một tay chia bài làm thuê ở sòng bạc đúng không? Phát hiện ra bọn chúng dùng nam châm thao túng điểm xúc xắc, nên cậu mới lường trước được kết quả."
"Mua chuộc ư?"
"Vậy mà, đến tận lúc cái chết kề cận, cậu vẫn không hở nửa lời khai ra kẻ đó là ai. Một tên lừa đảo trọng nghĩa khí. Thời buổi này hiếm thấy thật đấy."
"Cô Ezakiel đoán sai bét rồi. Tôi trúng mánh chỉ nhờ ăn may thôi."
"Vậy sao? Thế chúng ta quay lại chuyện giá treo cổ nhé. Cậu đã khiến buổi hành hình bị hoãn tận hai lần đúng không? Mức độ này thì không thể gọi đơn thuần là may mắn nữa rồi. Xem chừng cậu chính là một 「Người Được Ban Phước」."
"Lúc nãy cô cũng nhắc đến cụm từ đó rồi. Người Được Ban Phước."
"Cậu từng nghe truyền thuyết về một thôn nữ chưa từng cầm gươm bỗng chốc trở thành thánh nữ trên chiến trường, hay một gã nhà quê chơi nhạc cụ điêu luyện đến mức như thể đã bán linh hồn cho ác quỷ chưa?"
"Tất nhiên rồi. Chuyện quen thuộc thế cơ mà."
Thật ra tôi chưa nghe bao giờ.
Chém gió thế thôi.
Cốt cũng chỉ để nịnh hót cô Ezakiel.
Đến hôm nay tôi mới ngộ ra một chân lý, việc vuốt ve lòng dạ một mỹ nhân lại mang đến khoái cảm râm ran thế này.
"Những cá nhân sở hữu tài năng phi phàm đó được gọi chung là 'Người Được Ban Phước'. Và nhiệm vụ của tôi là lùng sục ra họ."
"Lẽ nào, cô đang ám chỉ tôi cũng là một trong số đó sao?"
"Yor, cậu hoàn toàn có đủ tư cách. Thể chất, tinh thần, giác quan, ma pháp… Chỉ cần xuất chúng ở một khía cạnh thôi là đã đủ chạm đến cảnh giới mà người phàm không thể với tới. Trong trường hợp của cậu, đó là 'may mắn'."
Vận may của tôi đặc biệt á?
Nghe vậy, tôi bất giác phì cười.
Nếu may mắn thì tôi đã đéo bị tống vào ngục rồi lôi ra tận giá treo cổ thế này.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại…
Trên đời này liệu có thằng nào được sống hai cuộc đời như tôi không chứ?
Rõ ràng là phải có điểm gì đó khác thường.
"Yor, tiềm năng cậu đang ẩn giấu to lớn hơn cậu tưởng rất nhiều đấy."
Tiềm năng to lớn.
Đây là lần đầu tiên có người nói với tôi những lời lẽ như vậy.
Cảm giác thật diệu kỳ.
Lời khen đầu tiên được nhận trong đời, không hiểu sao lại khiến trái tim tôi xao xuyến lạ thường.
Thế nhưng… Đột nhiên, mọi thứ trước mắt tôi tối sầm lại.
"Trong đồ ăn… có bỏ… thuốc… sao…"
Bịch— * "Vậy ra thằng oắt kia là Đạo Tặc mới hả?"
"Mới hai mươi tuổi đầu mà lận lưng mười bốn tiền án tiền sự? Rác rưởi cmnr. Tao đéo tin tưởng nổi đâu."
"Tao cũng thế. Tao đéo muốn ăn dao găm sau lưng thêm lần nào nữa đâu."
Tiếng ồn ào xì xầm văng vẳng bên tai.
Vừa cựa mình tỉnh giấc, tôi phát hiện mình đang nằm trên một bề mặt êm ái tựa như giường ngủ.
"Ư… cái quái gì thế. Đây là đâu vậy."
Rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra?
Cả cơ thể tôi nặng chịch như đeo chì, y hệt cái cảm giác nôn nao tồi tệ trong lần đầu tiên nốc rượu say bét nhè.
Phải gồng hết sức bình sinh tôi mới gượng dậy nổi để quan sát xung quanh.
Từ mặt sàn, trần nhà cho đến bốn bức tường đều được ghép lại từ những khối đá vuông vức, cấu trúc kiên cố tựa như một pháo đài.
Lách tách, lách tách— Ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi cùng vài ngọn nến le lói thắp sáng căn phòng, gợi lên trong tôi một thứ cảm giác hoài niệm khó tả.
Lẽ nào lại là phòng giam?
Chẳng nhẽ cuộc gặp gỡ với cô Ezakiel ban nãy chỉ là một giấc mộng hão huyền sao?
"Ái chà, cuối cùng cũng tỉnh rồi kìa."
"Hừ! Phí của giời. Cứ nhắm mắt xuôi tay luôn có phải tốt cho đời không!"
"Chuẩn mẹ rồi."
Đúng lúc đó, vài bóng người lù lù tiến về phía tôi.
Cứ ngỡ là cai ngục, nhưng nhìn kỹ thì lại không giống.
Dù ở bất cứ thành phố nào, đám cai ngục luôn có một đặc điểm nhận dạng chung là khoác lên mình những bộ giáp đồng phục na ná nhau.
Nhưng đám người trước mặt này lại là một mớ hỗn lốn, khác biệt hoàn toàn từ trang phục, giới tính cho đến tuổi tác.
Một nữ, một nam, và một gã bọc thép kín mít từ đầu đến chân, chẳng thể nhìn ra là nam hay nữ.
"Đây là đâu vậy?"
Tôi lên tiếng dò hỏi.
Liền sau đó, cái gã bọc giáp kín bưng không kẽ hở kia cất bước tiến lại gần, các khớp kim loại va vào nhau lạch cạch.
"Đây là đâu á? Mẹ kiếp, nhìn cái bản mặt ngu ngơ của mày là tao thừa biết mày đéo hiểu mẹ gì đang xảy ra rồi. Lại phải giải thích từ đầu. Má nó, mày đéo biết đây là đâu thật à?"
"Em không biết."
Tôi đâu có xạo chó, tôi đéo biết thật mà.
"Hammer, anh tự lo liệu đi nhé. Tôi chuồn đây."
"Tôi cũng lượn luôn."
Đám người còn lại lần lượt quay đít bỏ đi.
Người ta hay bảo 'khi đi không ai hay, khi về chẳng ai biết', cơ mà bọn này rút êm thật.
Hai người kia vừa đi khuất, bầu không khí bỗng chốc rơi vào tĩnh mịch.
"Yor, mày tên là Yor đúng không? Tao là Hammer."
Gã mặc giáp tự giới thiệu bản thân là 'Hammer'.
Không biết ông anh này làm cái nghề ngỗng gì.
Giọng của anh ta the thé như âm thanh máy móc dội ra từ một chiếc thùng rỗng, âm sắc kim loại đặc sệt đến mức tôi chẳng thể đoán nổi giới tính hay tuổi tác thật.
"Đọc hồ sơ thì thấy mày chui ra từ Cô nhi viện Rilke ở Vùng đất Maryl. Mẹ kiếp, bộ ở cái xó khỉ ho cò gáy đó mày chưa từng nhìn thấy 「Bức Tường」 bao giờ à?"
"「Bức Tường」 ạ?"
"Ừ. Cái bức tường sừng sững cao ngang ngửa ngọn núi nằm ở phía Bắc ấy. Cái công trình chết tiệt mà đến tận bây giờ người ta vẫn đang cắm mặt vào xây ấy."
Tôi biết thừa nó là cái gì.
Nhớ lại anh Thompson, cái người bị tống cổ khỏi cô nhi viện vì quá tuổi, sau khi mò đến công trường xây dựng cái bức tường khốn nạn đó thì bị tai nạn gãy cụp xương sống.
Anh ấy sống dở chết dở, nằm liệt giường chưa đầy nửa năm rồi cũng chầu ông bà ông vải.
Viện trưởng cũng từng nhăm nhe định tống tôi đến cái công trường đó.
Nhưng vì sợ đến đó rồi lại tàn phế, quấn tã ỉa đùn y như anh Thompson nên tôi mới cuống cuồng bỏ trốn.
"Bức tường đó thì sao hả anh?"
"Đây chính là chỗ đó đấy, thằng ngu."
"Hả?"
"Trực tiếp cho mày mở mang tầm mắt còn nhanh hơn là đứng đây mỏi miệng giải thích. Dịch mông đi theo tao!"
Hammer xách cổ tôi lôi dậy khỏi giường.
Tôi phải bấu víu vào tường mà lê lết theo anh ta. Vừa lết hết một bậc thang dài dằng dặc, tầm nhìn của tôi bỗng chốc mở toang ra khoảng không bên ngoài.
Bầu trời lồng lộng bao la, những rặng núi trùng điệp xa xăm, và vô số những nóc nhà bé tí tẹo lốm đốm như bầy kiến.
"Chà..."
Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng khung cảnh từ một nơi cao vời vợi thế này.
Chẳng biết ở kiếp trước, nếu trèo lên đỉnh tòa nhà 63 tầng thì có thấy được cảnh quan choáng ngợp cỡ này không nhỉ?
Chịu. Tôi đã được đi bao giờ đâu mà biết.
Vốn định bụng khi nào rảnh sẽ làm một chuyến, nhưng giờ thì hết cửa rồi.
Mà thôi, thế này cũng đủ mĩ mãn rồi.
Đứng sừng sững trên bức tường này, dăm ba cái tòa nhà 63 tầng tự nhiên thành trò muỗi, đéo còn quan trọng nữa.
"Cái thế giới tối tăm mù mịt đằng kia chính là tàn tích lãnh thổ của Đế Quốc Cũ, 'Thế Giới Bóng Đêm'. Nhưng thời buổi này người ta gọi ngắn gọn là 'Vùng Đất Bóng Đêm' thôi."
Vùng Đất Bóng Đêm? Lãnh thổ cũ của Đế Quốc?
Hàng loạt khái niệm xa lạ đột ngột nhồi nhét vào não tôi.
Hammer dường như bắt bài được vẻ mặt nghệch ra của tôi nên chủ động giải thích thêm.
"Căng mắt ra mà nhìn, chỉ có bờ bên đó là tối đen như mực thôi."
"À, hèn chi lại gọi là Vùng Đất Bóng Đêm! Tối om đến mức đéo thấy cái mẹ gì luôn!"
"Chuẩn rồi đấy. Cỡ rất lâu về trước, cái vùng tối đen kịt kia đột ngột giáng xuống trần thế. Cây cối thì chết ngắc chẳng mọc nổi, nhưng quái vật thì lại nhung nhúc sinh sôi."
"Quái vật á, ý anh là cái loại quái thai chuyên nhai đầu, xé xác người ta ấy hả?"
"Chứ sao nữa! Và Bức Tường này chính là phòng tuyến cuối cùng để ngăn cản Vùng Đất Bóng Đêm cùng lũ quái thai đó tràn vào ranh giới Đế Quốc."
"Ồ, Đế Quốc sao? Em nghe nói mấy xưởng rèn của Đế Quốc làm ra mấy cái đe sắt ngon lắm. Cái loại dùng búa nện côm cốp vào ấy hả anh? Cục sắt đó đem bán đồng nát cũng được giá phết đấy."
"…Cái mày vừa lải nhải là cái đe rèn sắt cơ mà. Tổ cha nó, mày đéo phân biệt nổi Đế Quốc với cái đe à? Khoan đã, mày thật sự đéo biết một tí khái niệm gì luôn? Đây là kiến thức nền tảng mà bất kỳ công dân Đế Quốc nào cũng phải nằm lòng đấy."
"Em á? Em cũng được tính là công dân Đế Quốc sao?"
"Chết tiệt, mày ngu vãi cả đái, đéo lẽ tao phải bắt đầu thông não cho mày từ mấy cái nhỏ nhặt đó à? Đệt mẹ, giá mà tao không thua cái trò oẳn tù tì khốn nạn kia. Biết thế tao ra mẹ cái bao cho rồi. Haa..."
Hammer dùng bàn tay bọc giáp sắt gõ côm cốp vào mũ giáp.
Nghe nói đầu óc căng thẳng quá dễ hói lắm.
Rõ tội nghiệp.
Tôi tốt bụng quyết định an ủi anh Hammer một câu.
"Em xạo chó đấy. Anh nghĩ em đần đến mức không biết mình là công dân Đế Quốc thật à?"
"... Mới chạm mặt lần đầu mà mày đã dám xạo chó với tao rồi cơ à? Hừm, cái thằng ranh con này. Quan Tuyển quân rước về đúng một cục nợ trời đánh mà."
Quan Tuyển quân! Cái danh xưng ấy như công tắc bật sáng bóng đèn trong não tôi.
"Quan Tuyển quân thì chắc chắn là cô Ezakiel rồi. Chính cô Ezakiel đã đưa em đến đây sao?"
"Mày đã diện kiến Chuẩn tướng Ezakiel rồi cơ á? Bất ngờ thật đấy. Chuẩn tướng không phải loại người thừa hơi để đích thân đi chiêu mộ ba cái loại lính lác thế này. Mà thôi, cứ phang thẳng vào vấn đề cho nhanh đi. Mày đã được chọn làm thành viên đội thám hiểm Bức Tường."
"Ý anh là kiểu đi lính ấy ạ?"
"Nói cho chính xác thì đéo hẳn là quân nhân. Dùng từ đao to búa lớn một chút thì bọn tao gọi là 「Night Diver」."
「Night Diver」.
Vừa nghe cái danh xưng đó, một tia sét đánh sầm qua tâm trí tôi.
Đó chẳng phải là tên tựa game online tôi từng cày cuốc sao?
Dù đã hai mươi năm ròng rã trôi qua kể từ khi chuyển sinh, tôi vẫn không thể nào bôi xóa cái tên đó khỏi ký ức.
Nó là con game từng chiếm trọn một thời thanh xuân của tôi, làm sao mà quên cho cam?
Thi thoảng nó vẫn hiện về trong những giấc mơ.
Tôi mơ thấy mình lại cắm mặt cày tài nguyên, gọi gà rán BHC Bburinkle về nhai ngấu nghiến, rồi tu ừng ực chai Coca mát lạnh lôi từ tủ lạnh ra!
Chà— Hồi đó đúng là sướng như tiên.
Giờ nghĩ lại, giả sử cái ngày định mệnh ấy tôi không đột tử vì nhồi máu cơ tim thì cuộc đời mình rẽ nhánh đi đâu nhỉ?
Khéo lại kiếm được bộn tiền, mua xe hơi xịn, rồi có cả gấu luôn ấy chứ?
"Mày lại để hồn treo ngược cành cây đấy à?"
Hammer khoanh hai tay trước ngực.
Xem ra ông anh này bén nhạy hơn cái vẻ ngoài bọc sắt thô kệch nhiều.
"Cơ mà, cứ nghe ai càm ràm liên tục quá năm phút là mắt em lại díp vào, rồi não cứ tự động bay bổng lung tung kiểm soát không nổi."
"Thằng ranh con, mày tưởng thế là oai lắm chắc! Nào, thế tao vừa lải nhải cái gì mày thử lặp lại tao nghe xem. Tao phải check xem mày có não để hiểu không thì mới yên tâm nói tiếp được."
"Thì cái việc em đã trở thành một 「Night Diver」 chứ gì."
Không ngờ lại trùng khớp hoàn toàn với tên con game ở kiếp trước.
Chẳng lẽ trên đời lại có sự trùng hợp vi diệu đến mức này sao?
Trong lúc tôi còn đang vắt óc suy nghĩ xem rốt cuộc cái quái quỷ gì đang diễn ra, Hammer đã gật gù ra chiều hài lòng.
"Ừ, được rồi. Não còn nảy số được là tốt. Tóm gọn lại, nhiệm vụ của mấy đội viên xuất thân là 「Người Được Ban Phước」 như chúng ta chính là nhảy thẳng vào Vùng Đất Bóng Đêm tăm tối ngoài kia, chém giết quái vật và thu thập Ether."
"Ether á?"
Tôi biết Ether chứ.
Bởi đó chính là loại đơn vị tiền tệ mà tôi từng cày cháy máy trong 「Night Diver」.
Mười triệu Ether đổi được hẳn năm nghìn won cơ mà!
"Thế giết quái vật là rớt ra Ether sao anh?"
"Đúng thế. Nhiệm vụ của mày là phải cày cuốc thật nhiều vào. Càng vơ vét được nhiều càng tốt cho cái mạng mày thôi. Vì tiền chia chác của mày cũng sẽ tự động tăng lên tỷ lệ thuận theo đó."
Đã trùng tên game thì chớ, giờ lại lòi thêm cả vụ cày Ether á?
Đù má, thế này thì đéo phải chuyện đùa rồi. Chắc chắn không phải.
"Điều cốt lõi nhất là vai trò của mày trong đội hình. Mày có nhiệm vụ cạy khóa mấy cái rương chiến lợi phẩm. Hoặc phá bẫy ngầm nếu có. Bọn tao gọi những kẻ chuyên trị cái ngạch này là 'Đạo Tặc'."
"Bẻ khóa rương thì em cũng có tí kinh nghiệm, nhưng còn vụ gỡ bẫy thì em chưa làm bao giờ cả? Mấy trò mạo hiểm đó đòi hỏi phải có kỹ năng chuyên môn đặc thù chứ ạ."
Thật ra hồi trước tôi cũng khao khát học mấy món đó lắm.
Nhưng lũ trộm cắp chó đẻ ấy đéo bao giờ chịu truyền nghề free nên tôi chưa có dịp thực hành.
Chúng nó xạo lồn bảo phải gia nhập vào cái bang hội củ lìn gì đó mới được cơ.
Rồi lại còn vẽ trò bắt đóng phí thường niên nữa.
Tổ sư toàn một lũ cướp cạn vặt lông người.
"Kỹ năng chuyên môn hả? Cái đó mày đéo cần phải lo."
"Là sao hả anh?"
Tôi nghệt mặt ra.
Nghe tôi hỏi, Hammer chỉ lắc đầu ngán ngẩm rồi sải bước lên phía trước.
"Cứ đứng đây lải nhải giải thích mỏi mồm, thà để tự mày trải nghiệm thực tế còn nhanh hơn. Vào thực chiến luôn đi!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn