Chương 24: Đẽo gọt viên đá linh hồn #3
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Người ta bảo Belzer là một Đạo Tặc thuộc nhánh đồ tể chuyên lấy mạng người.
Đến mức đó thì đâu còn gọi là Đạo Tặc nữa, hắn rành rành là một tên sát nhân rồi còn gì?
Những kẻ trộm cắp bốc lên thứ sát khí sặc mùi sắt thép và máu me như thế được gọi là 'Desperado'.
"Cậu định đưa ra thỏa thuận với tôi sao?"
Tên Desperado nhướng một bên mày, nhìn xoáy vào tôi.
Đôi mắt ti hí của hắn đảo liên tục khiến tôi chẳng thể đoán được hắn đang nhìn đi đâu. Đích thị là một gã khốn cực kỳ mờ ám.
Tự nhiên tôi cũng thấy căng thẳng phết.
Nhưng, chắc chắn tên kia cũng đang chung cảm giác ấy.
'Lá bài mình phải tận dụng là ưu thế về quân số.'
Rõ ràng phe chúng tôi đông người hơn.
Thế thượng phong vẫn nằm trong tay tôi.
Nghĩ vậy, tôi đanh giọng, cố làm ra vẻ tự tin nhất có thể:
"Belzer, ông không mở được ổ khóa của cái rương này, đúng chứ?"
"Sao cậu lại nghĩ vậy?"
"Ê hê, người trong nghề với nhau cả, đừng có cố diễn trò câu giờ vô ích nữa. Cái gã ngã lăn ra chết vì đạp trúng bẫy ở tít đằng kia kìa! Gã đó chắc hẳn là tay chuyên mở khóa, phải không?"
Theo tôi suy đoán, tên này tiến vào thám hiểm thần điện với tổ đội hai người.
Tên Desperado Belzer phụ trách khoản vũ lực.
Còn cái xác cắm đầy tên đằng kia chắc chắn là người chịu trách nhiệm gỡ bẫy.
Nghe tôi lật tẩy, Belzer nhếch mép cười.
"Cậu là 'Trickster' đúng không?"
"Tôi là Yor cơ mà."
"Tôi đang nói về con đường cậu chọn ở Vùng Đất Bóng Đêm. Những kẻ mang tài lừa gạt, trộm cắp và phá hoại chính là Trickster."
"Tôi vốn ngây thơ và thật thà lắm, nên chắc chắn không phải Trickster rồi."
"…Tôi vốn chẳng bao giờ giao dịch với lũ Trickster. Bản tính khó đoán của chúng làm tôi thấy vô cùng gai mắt."
"Vậy sao? Thế thì chúng tôi đi đây."
"─Nhưng đúng như cậu nói, tôi không thể tự mình mở cái rương này."
Đấy, biết ngay mà!
Ngay lúc tôi đang thầm mở cờ trong bụng thì Hermit bỗng lên tiếng hỏi.
"Lính mới, cậu tính làm gì vậy?"
"Cô cứ im lặng mà xem. Tôi tính cả rồi."
Tôi xòe bàn tay ra, giơ đủ năm ngón.
"Cưa đôi công bằng nhé, năm năm. Tôi đã nhân nhượng lắm rồi nên đừng có hòng mặc cả thêm. Từ chối thì chúng tôi đi luôn."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Và một điều nữa. Sau khi tôi mở rương, lấy phần của bên tôi rồi rời khỏi đây, lúc đó ông mới được tiến đến lấy phần còn lại và đi ra ngoài. Hiểu chưa?"
"Lấy gì đảm bảo cậu sẽ chừa lại phần của tôi trong rương?"
"Không có. Nhưng giao dịch là thứ phải dựa trên sự tin tưởng mới thành lập được. Giống như việc tôi không tin ông, ông cũng chẳng việc gì phải tin tôi. Từ cội rễ đó, niềm tin mới nảy mầm đấy."
"Lính mới, cậu lảm nhảm cái quái gì vậy."
Hermit huých cùi chỏ vào mạn sườn tôi.
Tôi chẳng buồn đáp lại cô nàng.
Bởi vì chính tôi cũng vỡ lẽ ra là mình đang tuôn ra cái thứ lý lẽ vớ vẩn gì nữa.
Mà thật ra thì nói hươu nói vượn gì lúc này cũng được.
Mặc dù cái nụ cười tủm tỉm thường trực trên mặt Belzer khiến việc đọc vị hắn trở nên cực kỳ khó khăn.
Nhưng chắc chắn bề sâu trong hắn đang dao động và hoang mang không nhẹ.
"Belzer, đứng ở lập trường của chúng tôi, lỡ ông đột nhiên lật lọng ngay khi rương vừa mở thì sao? Đó mới là điều nhức nhối nhất. Thế nên chúng tôi sẽ lấy một nửa, chừng nào bọn này kéo giãn khoảng cách an toàn rồi thì ông hẵng lấy phần của mình."
"Cậu ấy nói đúng đấy!"
Anh Hammer bước lên nói đỡ cho tôi.
"Belzer, cứ làm theo lời Yor đi. Bằng không thì giao dịch chấm dứt, chúng tôi lập tức rời khỏi đây. Bọn này cũng đã cày đủ hạn mức rồi, chẳng sống chết cần cái rương này làm gì."
Từ trước tôi đã nhận ra, trái với vẻ ngoài cứng nhắc và khuôn sáo, anh Hammer thực chất là một gã khá ranh ma.
Hẳn nhờ sự khôn khéo đó mà anh ấy mới có thể ngồi vào vị trí đội trưởng.
Anh Hammer chốt hạ thêm một câu:
"Dù ông có tự tin vào thực lực của bản thân đến đâu, việc vác mặt vào đây chỉ với tổ đội hai người chứng tỏ ông đang rất khát Ether nhỉ? Theo tôi được biết thì khoản tiền cống nạp cho Đế Vương Vực Thẳm cũng chát chúa lắm đấy─."
Cái tên Đế Vương Vực Thẳm chết tiệt kia, đến cả bọn chúng mà cũng thu tiền cống nạp nữa cơ à?
Vắt cổ chày ra nước, đúng là phong thái của Hoàng Đế có khác.
Nghe vậy, Belzer liền giơ hai tay lên.
"Được rồi. Tôi sẽ làm theo ý các người."
Ngon xơi rồi!
Tôi mừng rơn, ngồi xổm xuống trước chiếc rương.
Sau đó.
Bắt đầu dùng tay sờ nắn thử hết chỗ này đến chỗ kia.
"Đây là 'Rương Bạc' nên chắc không nhai dễ đâu. Hừm... Sẽ ngốn chút thời gian đấy. Tầm 5 phút. À không, chắc phải cỡ 10 phút cơ? Đợi một lát nhé."
"10 phút? Lính mới, cậu─" Bốp—. Hermit vừa định cất tiếng thì Felix đã dùng chuôi kiếm thụi thẳng vào mạn sườn cô nàng.
"Á!"
Hermit ré lên.
Cô nàng trừng mắt lườm Felix từ dưới vành nón chóp nhọn, nhưng Felix mặt vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.
'Tên Felix này xem ra cũng không đến nỗi mù tịt tình hình.'
Phụt phụt—. Tôi nhổ nước bọt vào lòng bàn tay rồi xoa xoa vào nhau.
Ám hiệu này chắc hẳn mọi người đều nắm thóp được rồi.
* "Còn lâu không?"
Belzer hối thúc.
Đây đã là lần thứ hai hắn lặp lại câu hỏi này.
'Chắc là sốt ruột đến phát điên rồi.'
Tôi nhớ lại những gì tên Chột từng oang oang lần trước.
"Sức mạnh ban phước của tôi có phải thần thánh vạn năng đâu? Phàm là rương 「Hạng Bạc」 thì dù có mượn sức mạnh ban phước, tỷ lệ bẻ khóa thành công cũng chưa tới 1% đâu. Thấy không phục thì ông tự lăn vào mà mở đi."
Nói đoạn, tôi đưa mắt liếc sang phía cửa ra vào.
Nơi đó chính là lối thoát duy nhất của chúng tôi.
Hít thử một hơi, tôi ngửi thấy mùi dầu mỡ tỏa ra từ hướng đó.
Có vẻ là dầu bôi trơn dùng cho cơ chế đóng mở của hệ thống cửa.
Cố lắng tai nghe thêm, tôi dường như bắt được cả những tiếng lạo xạo cực nhẹ.
Một âm thanh đều đều tựa như hạt cát đang nối đuôi nhau rơi xuống.
'Đồng hồ cát sao?'
Lách cách—. Khoảng 10 phút đã trôi qua.
"E hèm. Khui rương đây."
Tôi mở tung nắp rương, cào lấy cào để phần của mình nhét thẳng vào chiếc 「Tay nải đen」.
Belzer, kẻ nãy giờ vẫn đang dán mắt vào từng cử động của chúng tôi, nay lại tỏ vẻ đầy hứng thú với cái tay nải tôi đang mang.
"Ra là vậy. Hóa ra cậu từng là ứng viên của Đế Vương Vực Thẳm sao."
"Ây da, lùi lại đi. Lùi lại. Có khi tôi lại khóa quách cái rương này về như cũ luôn bây giờ. Lúc đó thì đôi bên lại chuốc thêm mệt mỏi vào người thôi."
Tôi vừa buông lời hăm dọa Belzer vừa từ từ thụt lùi ra xa khỏi cái rương.
Dù chẳng ai bảo ai, nhưng Felix, anh Hammer và Hermit đều đồng loạt chĩa sẵn vũ khí về phía Belzer.
Rón ra rón rén.
Cứ thế, chúng tôi vừa dè chừng bước lùi vừa kéo nhau lùi dần ra khỏi căn phòng.
Belzer rướn người ngó vào bên trong rương.
"Yor, cái rương trống không rồi này?"
"Thì─" Lời còn chưa kịp trọn vẹn ở đầu môi.
Một vệt nóng rẫy sắc lẻm tựa tia nhiệt đã cắt xẹt qua cổ tôi.
Vút— Keng! Là một thanh dao găm.
Belzer đã rút dao và phi thẳng về phía tôi với tốc độ mắt thường không tài nào nắm bắt kịp.
Phúc đức ba đời là tôi chỉ bị sượt rách một mảng da mỏng manh.
"Hà... Thế nên tôi mới nói là cấm có bao giờ được tin lời bọn Trickster mà."
"Hê hê hê, ông cứ ở lại đó mà úp mặt vào tường tự kiểm điểm đi nhé!"
Tôi gạt mạnh chiếc cần điều khiển đặt bên cạnh cửa.
Rầm rập rập— Rầm. Cánh cửa đá vốn đã được kéo lên nay đột ngột sập xuống, bịt kín mọi ngả.
"Tuyệt trần!"
Đã có cơ chế mở ra thì ắt hẳn phải có cơ chế đóng lại được.
Cấu trúc cửa của căn phòng bí mật này có vẻ khá tương đồng với phòng trùm mà chúng tôi từng chạm trán ở trường đại học đợt trước.
Nơi đó cửa cũng lúc tự đóng lúc tự mở mà.
Tôi cứ đinh ninh nơi này cũng áp dụng nguyên lý tương tự, và trực giác của tôi đã không hề sai lệch nửa li.
"Té lẹ thôi! Em đã dò xét rồi, bên trong phòng đó làm quái gì có công tắc mở cửa nào! Bị chốt chặt thế này là hết đường ra luôn đấy!"
Tôi đã nẫng tay trên, vơ vét sạch sành sanh mọi thứ trong rương.
Thậm chí còn nhốt quách gã đồ tể sát nhân khát máu kia vào trong cái lồng giam bí mật trống rỗng đó nữa chứ!
Dù vậy, tôi thừa hiểu đây chỉ là giải pháp cầm chừng.
Một tên đồ tể cỡ đó chẳng có vẻ gì là sẽ chịu chôn chân trong cái xó xỉnh ấy lâu la gì đâu.
Biết đâu hắn lại thủ sẵn mấy 'Cuộn giấy dịch chuyển' trong người, thế nào hắn cũng vù một phát thoát ra rồi quay lại săn lùng chúng tôi bằng một phương thức quỷ khốc thần sầu nào đó không chừng.
"Anh Hammer! Tới lối thoát hiểm thôi!"
"Đi thôi! Nó quanh quẩn đâu đây thôi! Lối ra ở ngay gần đây!"
Quả là một màn tẩu thoát thế kỷ.
Cứ thế, chúng tôi cắm đầu cắm cổ cạp đất mà chạy thẳng đến căn phòng thần điện chứa lối thoát hiểm.
"Karbar!"
"Dothraki!"
Dọc đường, lũ Người Đá cứ thi nhau nhảy xổ ra cản địa.
Nhưng mỗi khi Felix và anh Hammer vung tay khai sát giới, chúng đều nát bét thành từng đống bột vụn.
"Này! Yor! Cậu làm cái quái gì thế hả!"
"Thì cũng phải để em nhặt Ether đã rồi hẵng đi chứ!"
Thấy Ether rơi vãi đầy đất mà đành lòng nhắm mắt làm ngơ sao?
Thế thì đau đáu đến chết mất!
Chân tôi như đeo chì, chẳng tài nào nhấc lên nổi!
"Cái thằng điên này...!? Này! Qua đây ngay cho tôi!"
Anh Hammer kẹp chặt ngang hông rồi xốc bổng tôi lên.
Tôi cố hết sức bình sinh giãy giụa nhưng lực tay anh ấy quá tàn bạo, tôi đành bó tay nằm ngoan chịu trói!
"Oá á á! Ether của em!"
Leng keng—. Nhìn đống Ether lăn lóc trên nền đá, tôi đau đớn như bị ai đó thò tay vào lồng ngực xé toạc cả con tim.
Chà, phải chi có một con Thú cưng biết tự động hút đồ như nam châm thì tôi đâu phải chịu đựng nỗi thống khổ thấu trời nhường này!
Phải mau mau chóng chóng tìm cách ấp cái trứng kia thôi!
Cứ thế, chớp mắt chúng tôi đã lết được xác đến lối thoát hiểm.
Anh Hammer thuần thục thao tác với cổng ra, và đến khi kịp định thần lại, tôi đã thấy mình đang đứng trơ trọi giữa một thần điện chất la liệt những bức tượng đá cụt đầu.
【Người Được Ban Phước kia, ngươi thật to gan lớn mật. 】 Tôi quay ngoắt đầu lại, thấy ngay cái đầu Ashibar đang ngồi chễm chệ trên một tảng cột đá đổ nát, chép miệng tặc tặc tiếc rẻ.
Nói rồi, Ashibar bật phốc xuống, lững thững lăn về phía tôi.
【Tốt nhất là đừng có dại dột mà đi chọc ngoáy vào Người Được Ban Phước của Gaija. 】
"Người Được Ban Phước của Gaija là sao thưa ngài?"
【Từ thuở xa xưa, Gaija đã chễm chệ một chân trong hàng ngũ Tam Hung (三凶). Hắn là một thế lực vô cùng ngoan cố và tàn độc, những kẻ mang trên mình lời chúc phúc của hắn thì mười phần cũng rập khuôn theo đúng cái nết y chang vậy. 】 Sượt—. Ashibar chỉ về phía cổ tôi.
【Nhìn đi. Hắn đã khắc ấn ký lên đó rồi kìa. 】 Đó chình ình là chỗ vết thương tấy đỏ do thanh dao găm lúc nãy sượt qua.
【Kể từ giờ phút này, hễ cứ thò một chân vào Vùng Đất Bóng Đêm, ngươi sẽ tự rước lấy rắc rối và trở thành con mồi béo bở cho tên Belzer kia truy lùng. Thứ ban phước đó là vậy đấy. Còn với ngươi, nó chẳng khác nào một lời nguyền rủa. 】
"Ế─" Cái gã đồ tể sát nhân đó nay lại càng dễ dàng tóm được đuôi tôi hơn sao?
Chọn ban phước không chọn, đi vớ ngay cái thứ tà đạo khốn khiếp đó.
Đích thị là một tên rình rập biến thái bệnh hoạn!
Tự dưng tôi thấy da gà da vịt nổi lên một lượt!
【Coi như đây là một bài học nhớ đời cho thói ngông cuồng bốc đồng của ngươi. 】 【Lần tới nhớ vác Ether đến đây. Ta sẽ nâng cấp 「Đôi mắt đen」 cho. 】
"「Đôi mắt đen」 thì hiện tại tôi xài vẫn mượt lắm, nếu đắp thêm vào thì nó còn cho ra cái gì ngon nghẻ hơn không ngài?"
【Thổ lộ sạch sành sanh ra thì còn gì là thú vị nữa. 】 【Khặc khặc khặc khặc—! 】 Một tràng cười ma quái rống lên.
Tôi bèn móc tọt Mảnh Vỡ Người Đá ra, chìa ngay trước mặt Ashibar.
Dù sao thì hiếm hoi lắm mới có cơ hội giáp mặt Thần Tượng, tôi thấy dẫu ít dẫu nhiều cũng nên cống nạp một thứ gì đó gọi là thành ý.
【Đá của Người Đá? Ta cầm cái thứ giẻ rách này để làm cái quái gì. 】
"Nhưng ngài Sabranik thì lại ghiền món này lắm đấy thưa ngài."
【Tam Hung lẫy lừng ngày nào giờ hóa ra cũng chỉ là tàn tro của dĩ vãng rồi chăng. 】 【Đổi lại câu chuyện thú vị vừa rồi, ta sẽ tha mạng cho ngươi. 】 Chớp mắt một cái, tôi nhận ra mình đã quay về Phòng Chiến Lược.
Anh Hammer, Felix và Hermit đang đứng quây quần ngay cạnh.
"Cậu─" Felix trợn trừng mắt lườm tôi một nhát sắc lẹm rồi quay ngoắt gót bỏ đi.
"Anh Hammer, cậu ta lên cơn gì thế?"
"Yor à, là tại hồi nãy cậu dám phớt lờ tín hiệu rút lui đấy. Chắc cậu ta sôi máu vì chuyện đó đấy."
Về khúc mắc này thì Hermit đã tranh phần đá xéo thay anh ấy.
"Chẳng ai sứt mẻ miếng thịt nào mà còn ôm về cả bộn tiền, có cái quái gì mà phải cau có cơ chứ. Đồ hắc ám!"
Nói thì mạnh miệng thế thôi, chứ lúc cơn say máu qua đi, ngẫm lại mới thấy chuỗi hành động của tôi quả thực liều lĩnh tột độ.
Đúng là một ván cược điên rồ mang sinh mạng ra làm ngòi nổ.
Lập đội đi săn quả thật nhức óc vì cứ phải cân đo đong đếm đủ đường.
"Thế lính mới, rương bạc rơi ra món hàng gì thế? Ước gì lại hốt thêm được một cuốn 「Sách Kỹ Năng」 ngon nghẻ như đợt trước."
"Giờ còn phải lo liệu vụ chế tác Đá Đột Phá, rồi chia chác chiến lợi phẩm nữa, ôi dào, cả núi việc! Yor à, từ lúc cậu gia nhập cái đội này, tôi bận tối mắt tối mũi luôn đây này! Khà khà khà!"
Rốt cuộc lúc nãy tôi đã lùa những món gì vào 「Tay nải đen」 nhỉ?
Bới ra xem thì mới tỏ tường được.
Ngay lúc tôi vừa hí hửng định thò tay vào đáy tay nải thì─ "Đạo Tặc Yor, đã về đến nơi chưa?"
Một nhóm người lạ hoắc lù lù kéo tới, chật kín cả Phòng Chiến Lược.
Bọn họ ai nấy đều khoác trên vai hoặc choàng quanh cổ những chiếc áo thêu hình mặt trời chói lọi.
Vừa chạm mặt đám người đó, anh Hammer liền khẽ chép miệng tặc tặc.
"Mẹ kiếp, đám Thẩm vấn quan đánh hơi lẹ đến mức này sao."
"Thẩm vấn quan ạ?"
"Khả năng cao là cắn theo vụ Erdari đêm qua."
Lục lại trí nhớ, Thợ Săn Tiền Thưởng D. S cũng từng than ngắn thở dài đầy phiền phức, bảo rằng bọn quân đội sớm muộn gì cũng mò đến lật tung mọi thứ lên cho xem.
Trong lúc tôi còn mải soi xét diện mạo đám người kia, anh Hammer đã cúi xuống thì thào vào tai tôi.
"Yor, tuyệt đối đừng có gây hấn với đám đó nghe chưa."
"Thế giờ làm sao để né khỏi miệng cọp hả anh?"
"Ái chà, cái thằng này...! Lũ đó hỏi cái gì thì cậu cứ khai sạch ra hết! Nói chung là ráng ngoan ngoãn vào cho tôi!"
Ép uổng gắt gao quá, hai việc trái ngang nhất trần đời anh ấy lại đè đầu cưỡi cổ bắt tôi phải làm.
Nếu từ trước tôi đã ngoan ngoãn giỏi vâng lời thế thì chắc chắn đã chẳng phải lâm vào bước đường này.
Bộp, bộp. Ngay sau đó, một người phụ nữ mang vóc dáng cao ngất ngưởng, mái tóc đen tết đuôi sam thả lửng lơ trước ngực, cùng cặp mắt màu tím đầy huyễn hoặc, rẽ đám đàn ông mặc áo choàng ung dung bước tới chỗ tôi.
Một người phụ nữ với chiều cao lấn lướt đến mức dư sức nhìn từ trên xuống bao quát toàn bộ cơ thể tôi.
"Rất vui được gặp mặt. Ta là Thẩm vấn quan, Thiếu tướng Jeremiah Dantès."
"Dantès ư?"
Khoan đã nào, cái gia tộc quý tộc đã thẳng tay tống tôi lên đoạn đầu đài không phải là Dantès sao.
Giữa lúc những cơn ớn lạnh cứ thay phiên nhau chạy dọc sống lưng tôi, người phụ nữ nọ vẫn phơi ra một nét mặt lạnh như băng, không một gợn cảm xúc, cô ta chỉ thờ ơ vuốt ve những đầu ngón tay của mình.
"Từ bây giờ ta sẽ hỏi ngươi một vài câu. Trước khi nhả chữ, ngươi phải nuốt viên linh đan này."
"Đó là thuốc gì vậy thưa ngài?"
"Đây là một ổ trứng côn trùng sẽ nở tung trong cơ thể. Vì chúng được ấp ở nhiệt độ ngang bằng với cơ thể con người nên chưa đầy 5 phút sau khi trôi xuống dạ dày, chúng sẽ khoét sâu vào mọi ngóc ngách trong huyết quản của ngươi."
"Ọe— Nếu tởm thế thì tôi không ăn đâu."
"Lũ côn trùng này được xưng tụng là Trùng Giám Định. Chúng đặc biệt nhạy cảm với những xung động căng thẳng và nỗi sợ hãi tột độ. Nếu ngươi mang theo mầm mống này trong người mà dám mở miệng dối trá thì─"
"…Thì sẽ ra sao thưa ngài?"
"Ngươi không cần biết đâu, Yor. Ngươi sẽ chỉ nói sự thật thôi, đúng chứ?"
Thú thực, tôi chẳng dám tự tin về điều đó một tẹo nào!
"Thư giãn đi. Chừng nào móc được vài câu trả lời ta cần, ta sẽ bố thí cho ngươi thuốc giải."
Rõ mười mươi là một ả đàn bà tàn độc.
Tôi vội đảo mắt sang dò xét thái độ của anh Hammer, chỉ thấy anh ấy đang khoanh tay trước ngực, những ngón tay gõ nhịp lạch cạch liên hồi.
Cái biểu cảm đó rành rành mang thông điệp: Khôn hồn thì tốt nhất cứ làm theo lệnh của bả đi.
"Hoặc là, vẫn còn một ngã rẽ khác. Một ngã rẽ thanh thản cho ta, nhưng lại ngập ngụa đớn đau đối với ngươi."
"Ây dào, ngài cứ đưa nó cho tôi đi."
Ực—. Tôi đành cắn răng nhắm mắt nuốt chửng viên đan dược to bằng hột nhãn kia vào bụng.
Ngay khoảnh khắc đó, một cơn nhộn nhạo sục sôi dội ngược lên từ lồng ngực tôi─ "Năm phút đã trôi qua. Lũ côn trùng hẳn đã bò lúc nhúc khắp các hang cùng ngõ hẻm trong huyết quản của ngươi, cơ thể ngươi hiện tại chắc đang tê râm ran đi. Có đúng không?"
Tê râm ran á?
Tôi có cảm thấy cái quái gì đâu.
A— Lẽ nào?
Một ý nghĩ xẹt ngang qua đại não tôi.
'Chẳng lẽ đống côn trùng bám rễ trong huyết quản của mình đã bị 「Máu Rắn」 tiễu trừ sạch sành sanh rồi sao?'

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn