Chương 58: Thị Trấn Cunning, Nhiệm vụ tổ đội #4
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~30 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Felix kề kiếm vào cổ cô gái và hét lên:
"Mau đưa chúng ta ra khỏi khu rừng này ngay! Nếu không, cô ả này sẽ phải đền mạng!"
Cô gái bị Felix bắt làm con tin sở hữu mái tóc bạc trắng như ánh trăng. Giống như Nimble, cô cũng mang đôi tai và chiếc đuôi của thú nhân.
Bị Felix tóm được đúng là xui xẻo cho cô nàng. Nhưng vấn đề ở đây là, liệu cái màn bắt cóc tống tiền này có phát huy tác dụng hay không...
"Ư ư..."
"Khừ..."
Bọn thú nhân bắt đầu luống cuống, để lộ vẻ hoang mang ra mặt. Xem ra chiêu bắt con tin đã phát huy tác dụng.
"Hermit! Chúng ta cũng qua đó đi."
Tôi và Hermit vội vàng chạy tới hội quân cùng Felix.
Felix quát lớn:
"Mau mang trả toàn bộ đồ đạc các ngươi đã cướp của chúng ta! Và gọi cả anh Hammer tới đây ngay!""... Cứ, cứ làm theo lời hắn đi!"
Thấy cô gái trong tay Felix run rẩy ra lệnh, vài tên thú nhân lấm lét bước ra từ trong bóng tối, mang trả lại toàn bộ trang bị cho chúng tôi. Anh Hammer cũng được chúng dẫn ra ngoài.
"Rốt cuộc chuyện này là sao đây!"
"Anh Hammer! Chạy mau qua đây! Nhanh lên!"
Vẫy vẫy.
Thấy tôi vẫy tay gọi, anh Hammer lật đật chạy tới.
"Khaha! Quả là một đêm tân hôn cuồng nhiệt làm sao!"
RẦM—!
Ngay lúc đó, một sự hiện diện mang theo sức ép kinh hồn từ trên trời giáng thẳng xuống đất.
Bụi đất tung bay mù mịt.
Ngay tại tâm chấn, Thú Vương Yan-Mit lù lù xuất hiện.
"Hiếm hoi lắm mới có những Người Được Ban Phước ghé thăm, ta đã cất công gả những đứa con gái mà ta cưng chiều nhất cho các ngươi, vậy mà—" Vù ù ù— Từ người ông ta tỏa ra một luồng uy áp nặng nề đến mức khiến da thịt tôi tê râm ran.
"Bọn con người bên kia Bức Tường đều chà đạp lòng tốt của người khác theo cái kiểu này sao?"
Gừ... gừ... gừ...
Bốn bề, lũ dã thú bắt đầu gầm gừ đe dọa.
"—Từ giờ phút này, các ngươi không còn là khách mà là nô lệ. Bất kể nam hay nữ, ta sẽ lôi ra làm giống hết."
Tình hình này mà để bọn chúng tóm được thì đúng là ăn lồn thật rồi.
Tôi vội vàng nép tịt ra sau tấm lưng vững chãi của anh Hammer và khẽ hỏi:
"Anh Hammer, chúng ta có cửa đánh lại lão ta không?"
"Mẹ kiếp, nói thật là anh đéo tự tin chút nào! Theo anh đoán, tên đó tệ nhất cũng phải Cấp độ 16."
"Hả? Thật thế ạ?"
"Yor à, vừa nãy cậu cũng cảm nhận được luồng Khí như đâm xuyên qua da thịt đúng không? Đó là Kỹ năng 《Uy Áp》, thứ mà Hệ Chiến Binh phải đạt đến tầm Cấp độ 16 mới có thể thi triển đấy!"
Tệ nhất cũng Cấp độ 16? Vậy là ngang hàng với Giáo quan Rose sao?
Xoẹt— Đúng lúc đó, Felix kề sát lưỡi kiếm vào cổ con tin.
"Đừng bước tới nữa! Nếu ông không muốn thấy con gái mình mất mạng!""... Thưa cha! Xin người hãy làm theo lời chàng đi! Con không muốn chết đâu!"
Con gái của Thú Vương nức nở van xin.
Ngay cả một kẻ đáng sợ như Thú Vương cũng không dám khinh suất lao vào tấn công. Nhân cơ hội đó, chúng tôi rón rén lùi bước.
Nhưng tôi lại không khỏi hoài nghi, chẳng biết trò bắt cóc con tin này sẽ cầm cự được bao lâu. Một dự cảm bất an không ngừng dâng lên trong lòng tôi.
May thay, tôi lại đang nắm giữ chiếc chìa khóa để hóa giải sự bất an này.
"Yan-Mit! Nếu ông chịu để chúng tôi rời đi, tôi sẽ cung cấp cho ông một thông tin cực kỳ hữu ích!"
"Thông tin hữu ích?"
Thú Vương Yan-Mit khoanh tay, nheo mắt nhìn tôi.
Anh Hammer hạ giọng hỏi tôi:
"Yor, cậu định dở trò gì vậy?"
"Anh Hammer, đây là bản đồ của bọn chúng."
Phạch.
Tôi mở ra và đưa cho anh Hammer xem tấm bản đồ vẽ chi tiết 'Rừng Lạc Lối' cùng các vùng bình nguyên lân cận. Nhìn thấy nó, anh Hammer thốt lên đầy kinh ngạc:
"Bản đồ chi tiết thật. Có thứ này trong tay, chúng ta thừa sức thoát khỏi khu rừng."
"Nhưng nếu so với bản đồ Đế Quốc Cũ của anh, tấm bản đồ này có một điểm khác biệt rất rõ ràng. Vị trí của 'Thị Trấn Cunning' không hề được ghi lại."
Thị Trấn Cunning.
Nơi đó có biết bao nhiêu con người đang nhung nhúc sinh sống? Đám đàn ông con trai ở đó chắc chắn đông như trấu.
"Thú Vương! Gần khu rừng này có một thành phố của loài người! Nếu hành quân gấp rút thì chỉ mất hai ngày đường! Đảm bảo với ông, chẳng có bãi săn nào béo bở hơn thành phố đó đâu!"
"—Thành phố của loài người?"
Xem ra Thú Vương thực sự không biết vị trí của 'Thị Trấn Cunning'.
'Quả nhiên mình đoán không sai.'
Với sự giúp đỡ của anh Hammer, tôi nhanh chóng đánh dấu vị trí của thành phố lên tấm 'bản đồ khu rừng'. Rồi tôi vung tay ném vèo tấm bản đồ về phía trước. Thú Vương nhẹ nhàng chộp lấy nó.
"Nơi này thực sự có thành phố của loài người sao?"
"Hehehe, tôi đâu rảnh mà đi lừa ông."
Thú Vương chăm chú nhìn tấm bản đồ một lúc lâu rồi khẽ thở hắt ra.
"Đi đi."
* Phải tìm đường thoát khỏi khu rừng tối đen như mực khi trong tay chỉ có độc một ngọn đuốc vốn chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
"Đi hướng kia ạ."
Nhưng nhờ có cô nàng con tin của Felix dẫn đường, chúng tôi đã đi đúng hướng.
Cứ như thế, rìa khu rừng dần hiện ra trước mắt.
Anh Hammer trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
"Haaaa, Yor à, cái kế hoạch của cậu đau tim quá đấy!"
"Phuhehehe! Nhưng em đã làm được mà, đúng không?"
Có thể coi đây là màn tay không vào hang cọp rồi dùng tài đàm phán để rút lui an toàn.
Giây phút này tôi chợt nhận ra một điều. Những mánh khóe lừa lọc mà tôi tự học được khi lăn lộn dưới đáy xã hội hóa ra lại cực kỳ hữu dụng ở cái Vùng Đất Bóng Đêm này.
"... Vậy thì, giờ chúng ta tính sao với con bé này đây?"
Hermit nâng quyền trượng lên, chĩa thẳng vào cô gái.
"Con lai giữa người và thú cơ đấy. Khám phá này mà công bố cho giới học thuật thì nổi tiếng phải biết."
Đôi mắt Hermit ánh lên vẻ tham lam tột độ. Trông điệu bộ của cô nàng cứ như thể định bắt cô bé thú nhân kia về làm tiêu bản mổ xẻ không bằng.
Nhưng Felix đã đưa tay gạt phắt quyền trượng của Hermit sang một bên.
"Cất đi. Dù sao thì chúng ta sống sót được cũng là nhờ Daisy."
Soạt— Felix buông cô gái ra.
"Daisy, tôi xin lỗi. Có lẽ lúc kề kiếm, cổ cô đã bị xước một chút rồi."
"Kh... Không sao đâu ạ, ngài Felix."
Cô gái tên Daisy bẽn lẽn đỏ mặt.
Cái quái gì đang diễn ra thế này? Tất cả chúng tôi đều há hốc mồm đứng chết trân.
"Mẹ kiếp. Felix, rốt cuộc mọi chuyện là thế nào!"
Anh Hammer gặng hỏi. Felix vừa ân cần bôi thuốc mỡ lên vết xước của Daisy vừa trả lời ngắn gọn:
"Cô Daisy kể rằng mẹ cô ấy từng là một Người Được Ban Phước bị kẹt lại ở Vùng Đất Bóng Đêm."
"Mẹ cô ta là con người á...!?"
Hermit trợn tròn mắt kinh ngạc. Felix lườm Hermit một cái sắc lẹm trước khi giải thích thêm:
"Chắc nhờ được mẹ uốn nắn đàng hoàng nên cô Daisy đây mới là một thục nữ hiểu chuyện như vậy."
"C... Con người đâu thể tùy tiện bắt cóc hay làm hại người khác được chứ. Ép uổng kết hôn chỉ là việc mà lũ dã man, cầm thú mới làm thôi..."
Daisy vừa bẽn lẽn nói, vừa ve vẩy chiếc đuôi mềm mại hệt như một chú cún con.
"Em chỉ muốn giúp ngài Felix được tự do thôi."
Lời vừa dứt, đôi gò má của Daisy đã đỏ bừng lên.
"Vãi chưởng..."
Lần này thì Hermit há hốc miệng, cằm như rớt xuống tận đất.
Tôi cũng bị sốc toàn tập. Rốt cuộc thì tên Felix này đã rắc thính kiểu gì để dụ dỗ được cô nương người ta vậy?
Trong khi cô dâu của tôi vừa nhìn thấy mặt tôi đã chạy té khói, thì con bé này lại...
"V-vậy thưa ngài Felix. Xin tạm biệt ngài..."
Vụt— Daisy quay ngoắt đi, thẹn thùng chạy thẳng vào sâu trong khu rừng.
Nhìn cảnh tượng mùi mẫn ấy, anh Hammer chỉ biết tặc lưỡi.
"Thế mà chúng ta lại còn bắt con bé làm con tin rồi đe dọa này nọ nữa chứ. Đéo biết rốt cuộc ai mới là cầm thú, ai mới là con người!"
"Hehehe, còn sống thì là con người, chết đi rồi thì cũng thành cái xác không hồn thôi."
"Khaha! Chú mày nói chí phải!"
Xào xạc...
Ánh bình minh dần ló rạng ở phía chân trời.
Phía trước là một con đường mòn trải dài xuyên qua bình nguyên. Trái ngược hoàn toàn với mớ hỗn độn vừa trải qua, khung cảnh nơi đây lại toát lên vẻ bình yên đến lạ.
Felix bắt đầu làm ra vẻ sành sỏi:
"Là Con đường hành hương của Thánh Martha sao? Nghe nói bất kỳ Kỵ Sĩ nào cũng mơ ước được một lần rong ruổi phiêu lưu trên con đường này đấy!"
"Chậc, cậu dùng mấy lời mùi mẫn thế này để tán tỉnh Daisy à?"
"Nói nhảm cái gì đấy. Tự nhiên lại lôi Daisy vào đây."
Bỏ lại khu rừng phía sau, chúng tôi tiếp tục sải bước trên con đường mòn giữa cánh đồng.
Và Hermit thì tỏ ra cực kỳ tò mò về sự cố của tôi hồi đêm qua.
"Này lính mới, cậu bảo cô dâu của cậu thế nào cơ?"
"Tóc đen, có cái đuôi y hệt đuôi chó sói. Và vừa liếc thấy mặt tôi, cô ta đã phán luôn tôi không phải gu của cô ta rồi chạy mất hút!"
Anh Hammer nghe vậy thì phá lên cười hô hố.
"Khaha! Yor của chúng ta tự dưng lại biến thành trai bị vợ bỏ mất rồi!"
"Đừng trêu em nữa. Đau lòng lắm đấy."
Bị con gái đá. Nỗi đau thấu trời này khiến nước mắt tôi suýt nữa thì tuôn rơi.
Sức hút đàn ông của tôi thảm hại đến mức ấy sao?
"Anh Hammer này, chắc em vô duyên với phụ nữ thật rồi. Cứ ở riêng với con gái là em lại đớ lưỡi, chẳng biết phải nói cái gì."
Tôi dốc bầu tâm sự với anh Hammer, người dạn dày kinh nghiệm nhất hội. Nếu là anh Hammer, chắc chắn anh ấy sẽ nghiêm túc lắng nghe và thấu hiểu nỗi khổ tâm này của tôi.
"Thế sao cậu vẫn nói chuyện trơn tru với Hermit đấy thôi?"
"Anh nói cũng đúng nhỉ. Tại sao thế? Này Hermit, tại sao lại thế?"
"Sao tự dưng lại hỏi tôi? Tôi biết làm sao được."
"Hay là vì tôi không coi Hermit là phụ nữ nhỉ?"
"Cậu ăn nói xằng bậy cái gì thế hả!"
Cốp!
Hermit gõ cái chát quyền trượng vào trán tôi.
Suốt cả ngày thứ hai, chúng tôi vừa tếu táo buôn chuyện vừa rảo bước trên con đường hành hương.
Rồi đêm thứ hai của cuộc hành trình cũng buông xuống. Chúng tôi tìm chỗ dựng trại. Thắp lên ngọn đuốc sưởi ấm và chuẩn bị qua đêm tại đó.
Soạt, soạt...
Anh Hammer đang lúi húi dùng dao găm vót một thanh gỗ trông như cán giáo.
Felix thì thong thả ngồi đọc sách.
Còn Hermit thì đang tĩnh tọa thiền định. Đang hấp thụ ma lực chăng?
"Mà nhắc mới nhớ Hermit này, tôi vừa kiếm được thứ này."
Tôi chìa cho Hermit xem mảnh 「Khế ước linh hồn」 lấy được từ chiếc rương.
Vừa đọc lướt qua nội dung, Hermit đã tái mặt kinh ngạc.
"Đây là khế ước của ác quỷ mà!"
"Ác quỷ?"
"Thú Vương đã dâng hiến linh hồn và vật tế cho ác quỷ! Nhờ thế mà ông ta mới có được sức mạnh vượt trội hơn người thường."
Hermit nói đúng. Kẻ ngự trị trên ngọn núi xa xôi kia không phải là rồng, mà là một con ác quỷ.
"Này Hermit, ác quỷ chắc hẳn cất giấu nhiều kho báu lắm nhỉ?"
"Biết đâu lại chẳng giấu cả một đống ma kiếm bị nguyền rủa hay những cuốn cổ thư ghi chép cấm thuật."
Chỉ mới tưởng tượng đến thôi đã thấy phấn khích rần rần rồi!
Đúng lúc đó, một giọng nói vang vọng bên tai tôi.
【Kekekek—! Khế ước của ác quỷ cơ à! 】 【Ngươi vừa nhặt được một món hời hiếm có đấy! 】 【Giao khế ước đó cho ta, ta sẽ cho ngươi mở mang tầm mắt với một thứ vô cùng thú vị. 】 Là Ashibar.
"Thứ thú vị là gì cơ?"
Tôi hỏi vặn lại, nhưng Ashibar phớt lờ không đáp.
Quả là một vị Thần Tượng xảo quyệt!
Cứ thế, tôi thao thức cả đêm chìm đắm trong những mộng tưởng về kho báu của ác quỷ, cho đến khi bình minh ngày mới gõ cửa.
Vào một buổi sáng không có ánh mặt trời rọi chiếu, chúng tôi lại thắp đuốc và dò dẫm bước đi giữa màn đêm tĩnh mịch.
—Kéc... kéc...!
—Kéc... kéc...!
Chúng tôi đã tiến vào vùng đầm lầy.
Đi được một quãng trên nền đất lầy lội sụt lún, một bầy dơi bỗng từ đâu lao vút tới tấn công.
"Phi Tiêu Sấm Sét!"
Xẹt xẹt—!
Chỉ một đòn là đi đời.
"Khà, thế mới thấy đồ nghề xịn nó quan trọng cỡ nào."
「+1. 000 Ether」
「Màng cánh Dơi Đầm Lầy: Dày dặn mà nhẹ nhàng, cực kỳ thích hợp để gia công thành các vật dụng chống nước. 」
"Ồ ồ, một con mà rớt được hẳn một ngàn Ether!"
Đầu óc tôi nhảy số điên cuồng. Diệt 10 con dơi là đút túi tận 1 vạn Ether!
Anh Hammer vừa thu hồi Ether vừa lên tiếng giải thích:
"Nơi này nằm sâu trong Lãnh Thổ Bóng Đêm đến mức Bàn Cờ Ether còn chẳng thể dịch chuyển tới mà."
"Thế thì sao ạ?"
"Nên dĩ nhiên sẽ xuất hiện những ma thú ngậm đầy Ma Lực Bóng Đêm đậm đặc cỡ đó chứ sao!"
À há—, nói cách khác thì đây chính là bãi săn cấp cao chứ gì.
Ngay lúc chúng tôi đang lội bì bõm qua đầm lầy. Với đôi mắt có khả năng nhìn xuyên thấu màn đêm, tôi bỗng tinh ý phát hiện ra một điều kỳ lạ.
"Anh Hammer, có ánh sáng kìa?"
"Trong cái Vùng Đất Bóng Đêm tối đen như mực này mà đào đâu ra ánh sáng? Chú mày bớt bốc phét đi!"
"Em không bốc phét đâu, thật đấy!"
Quả thực ở phía trước đang có thứ gì đó phát sáng. Tò mò không biết đó là thứ gì, chúng tôi men theo ánh sáng tiến lại gần thì thấy một căn nhà gỗ lù lù hiện ra. Xung quanh căn nhà được thắp sáng rực bởi hàng chục ngọn Đuốc Ether đang bùng cháy.
—Nghe bảo có quái vật tập kích Thị Trấn Cunning à?
—Trời đất ơi, nghe đâu là bọn dã thú biết nói tiếng người đấy...!
Từ bên trong còn vẳng ra tiếng người nói cười ồn ào náo nhiệt.
"Nơi này, là một tửu quán kiêm luôn nhà trọ."
Anh Hammer gật gù kết luận.
Có vẻ như đã quá kiệt sức sau chuyến hành trình dài đằng đẵng, khuôn mặt Hermit bỗng chốc sáng bừng lên.
"Vào nhanh thôi! Tôi muốn được nằm ngủ trên giường!"
"Này, cô ngốc thật hay giả vờ ngốc đấy?"
Felix nhíu chặt mày. Hermit lập tức nổi đóa:
"Tôi thì làm sao hả!"
"Mọc lên một cái nhà trọ ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, cô nghĩ nó có thể là một nơi bình thường được chắc!"
Felix nói đúng. Chơi ngông tới mức đốt cả đống Đuốc Ether trị giá tận 1 triệu Ether mỗi cây chỉ để thắp sáng việc kinh doanh sao? Lũ này tiền nhiều để làm gì, thừa mứa Ether đến mức đem ra đốt thế này à?
Tay tôi bỗng ngứa ngáy quá.
"Em sẽ lẻn vào trước xem đây là cái chốn nào rồi quay ra."
"Cũng phải, Yor, cậu là một Đạo Tặc nên thừa sức trà trộn vào đám tội phạm đang lẩn khuất ở Vùng Đất Bóng Đêm này."
Đã được anh Hammer bật đèn xanh thì còn chần chừ gì nữa. Tôi khẽ đẩy cánh cửa của cái tửu quán mờ ám nọ và ung dung bước vào trong.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn