Chương 44: Tuyệt đối cấm Đạo tặc xâm nhập!
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~32 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Tôi đứng hạng nhất á?!"
Nghe Chồn kể lại, tóc gáy tôi dựng đứng cả lên.
Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi chưa từng đứng nhất trong bất kỳ việc gì.
Chắc hồi còn là tinh trùng, tôi cũng chỉ ngậm ngùi về nhì mà thôi.
Ấy vậy mà giờ đây, tôi lại tốt nghiệp và được phong quân hàm với vị trí thủ khoa sao!
"Thấy sao hả Felix? Là tôi đấy nhé!"
Hạng nhất.
Một kỷ lục vinh quang chẳng kẻ nào đánh cắp nổi.
Khóe miệng tôi cứ giật giật, không sao giấu được nụ cười đắc ý.
"Ồ ồ!"
"... Yor mà được hạng nhất á?"
Felix cũng tròn mắt há hốc mồm.
"Nội việc không bỏ cuộc giữa chừng đã là đáng nể rồi. Chẳng có mấy Đạo tặc trụ lại được đến tận lúc tốt nghiệp đâu."
"Hehe, thực tế thì Đạo tặc bám trụ lại đến phút cuối cũng chỉ có tôi với ông anh thôi."
Chồn cười hì hì, chìa tay ra.
"Anh là Felix Kẻ đồ tể con người đúng không? Tôi nghe anh này kể nhiều về anh lắm. Tôi là Chồn."
"Kẻ đồ tể con người?"
Felix liếc nhìn tôi.
Chắc mẩm cậu ta đang cảm động lắm khi biết tôi đã tâng bốc cậu ta với người ngoài chứ gì!
Thế nhưng, Felix không hề bắt lấy bàn tay đang chìa ra của Chồn.
"Xin lỗi nhé, nhưng tôi không ngồi chung mâm với lũ đầu đường xó chợ."
"Chúng ta cũng hợp nhau phết đấy nhỉ? Thật ra tôi cũng chẳng thèm bắt tay với Kỵ sĩ đâu."
Chồn nhăn mặt đáp trả.
Đạo tặc và Kỵ sĩ vốn khắc khẩu chẳng khác nào trộm với cảnh sát.
Để hai bên thân thiết với nhau đúng là chuyện khó như lên trời.
Phải rộng lượng cỡ tôi mới thèm chơi với Felix thôi.
"Cậu bảo mình là Chồn nhỉ. Cậu có biết gì về đám Đạo tặc đeo lục lạc ở mắt cá chân không?"
Felix hỏi.
Nhắc mới nhớ, lúc đầu gặp tôi, cậu ta cũng từng hỏi y hệt câu này.
"Lục lạc?"
Chồn nheo đôi mắt vốn đã nhỏ xíu của mình lại.
"Mẹ kiếp, có phải mèo đâu mà lại có kẻ trộm đi đeo lục lạc vào mắt cá chân cơ chứ?"
"Vậy à. Thế tôi ra xe ngựa đợi trước đây, xong màn chào hỏi thì ra nhé."
Vút một cái, Felix đã quay gót rời đi.
Đã đến lúc phải quay về trụ sở chính rồi.
'Chuyến đi này mang lại nhiều lợi ích hơn mình nghĩ.'
Những kỹ năng như cách nhóm lửa, cách nẹp xương gãy... sẽ có ích cho cả đời.
Hơn nữa, việc làm quen được với những người đang đứng trước mặt đây cũng là một món hời lớn.
"Chồn, Baturi, Chuột Nhắt. Sau này có gặp lại, chúng ta nhất định vẫn phải chơi thân với nhau đấy nhé!"
Bọn họ bảo rằng đã hoãn việc khởi hành đến Bức Tường, nán lại đây chỉ để chờ tôi tỉnh dậy.
Đúng là cảm động rớt nước mắt!
"Ngài Mancha có việc gấp ở trụ sở chính nên đã rời đi trước rồi. Nhưng ngài ấy có nhờ tôi gửi lời hỏi thăm đến cậu đấy."
Ngài Mancha mà cũng bận tâm đến tôi cơ à.
Đây chính là cái gọi là tình đồng chí trong trại huấn luyện sao?
"Ông anh, sau này tụi mình gặp lại nhau ở một vị trí cao hơn nhé."
"Trở về trụ sở chính thì nhớ phải đến nhà thờ đấy! Biết chưa?"
"Còn tôi nán lại chẳng qua là vì ngài Juiperi bảo tốt nhất nên nói lời tạm biệt với cậu thôi."
Tốt.
Tôi đã quyết định.
Soạt.
Tôi lấy mấy mẩu giấy từ trong chiếc túi đen ra.
"Yor".
Đó là những tờ giấy có ghi tên tôi, thứ mà tôi đã thu thập được trong cuộc bỏ phiếu giành thanh đoản kiếm từ cột sáng vàng trước đó.
Tôi chia cho mỗi người một tờ.
"Sau này nếu đưa cái này ra, tôi sẽ ra tay giúp các cậu đúng một lần. Với cái giá rẻ mạt."
"Mẹ kiếp, thế mà vẫn thu tiền hả?"
"Tôi lại cứ tưởng anh làm miễn phí cho cơ đấy."
"Chắc... tôi sẽ làm mất nó quá..."
Hai tuần qua trọn vẹn hơn tôi tưởng rất nhiều.
Lúc phải chia tay, tự dưng sống mũi tôi lại thấy cay cay.
Tôi đã bắt đầu mong đợi đến ngày chúng tôi lại được hội ngộ.
* "Ngay lúc đó, tôi đã ném chai Độc dược Đỏ thẳng vào giữa đám Erdari và Akham..."
Lọc cọc, lọc cọc...
Bên trong xe ngựa, Felix nhăn mặt trước câu chuyện được tôi thêm mắm dặm muối đầy kịch tính.
"Cậu kể chuyện đó đến lần thứ tư rồi đấy."
"Thế còn chuyện tôi ôm 'Tay nải đen' cứu Giáo quan Rose và các đồng đội thì sao? Lúc đám Erdari rượt theo tôi, một tên còn xiên cả dao vào bụng tôi cơ mà!"
"Chuyện đó thì tôi nghe đến lần thứ sáu rồi."
"Lúc đó, tôi vừa cắm đầu cắm cổ chạy trốn vừa đinh ninh là mạng mình sắp tàn, thế rồi cô nàng Nineveh đó đột nhiên xuất hiện và cứu tôi."
Tôi nhớ lại những ký ức cuối cùng trước khi ngất đi.
Nineveh.
Rõ ràng cô ta đã hiện ra trước mặt tôi và thổi bay đám Erdari kia chỉ trong chớp mắt.
"Bọn Erdari cũng không ưa gì nhau à?"
"Đương nhiên rồi. Những Người thăng thiên của Erdari vừa là đồng đội, nhưng cũng đồng thời là kẻ thù của nhau."
Vừa là đồng đội vừa là kẻ thù á?
Làm quái gì có chuyện đó chứ.
Cái lối tư duy dị hợm của lũ ác quỷ thích xài đồ chùa này, tôi có cố cũng không tài nào hiểu nổi.
Mà thực ra tôi cũng chẳng buồn hiểu.
Dẫu sao thì tôi cũng thu hoạch được một mẻ chiến lợi phẩm kha khá.
Tôi rà soát lại bên trong Tay nải đen, lượng Ether kiếm được từ bữa đến giờ bèo nhất cũng rơi vào khoảng hai triệu.
Và bên trong đó, lại cất giấu thêm một chiếc 'Tay nải đen' khác.
'Một chiếc Tay nải đen nằm gọn trong một chiếc Tay nải đen khác.'
Đây chính là 'Tay nải đen' mà bọn Erdari thèm khát, muốn đoạt lấy bằng mọi giá.
Tôi đã lén nhét nó vào túi, và vì chẳng thấy ai mảy may hỏi han gì nên tôi tiện tay nẫng luôn.
'Chắc là do mọi người mải đối phó với cuộc tập kích của đám Erdari nên không ai để ý nhỉ?'
'Không biết thứ này có thể đem ra làm vật phẩm giao dịch với các Thần tượng được không ta.'
Hehehe, số mình đúng là đỏ như son.
"Cậu đang làm cái trò gì đấy?"
"Đang thở."
Tôi hờ hững đáp rồi vội buộc chặt miệng tay nải lại.
Thấy tôi lấm lét như vậy, Felix mới lên tiếng hỏi.
"Cậu bảo đã kết thân với Tư tế Baturi à?"
"Ừ."
"Chơi thân với Tư tế mang lại nhiều lợi ích lắm đấy. Anh Hammer và chị Ishtar cũng từng là đồng đội trong trại huấn luyện với nhau."
Ồ ồ...
Tình đồng chí trong trại huấn luyện coi bộ cũng xịn sò phết.
"Này Felix, thế cậu có đồng đội ở trại huấn luyện không?"
"Phần lớn chết sạch cả rồi."
Hự...
Đúng là tôi vừa hỏi một câu thừa thãi.
Ây da, xui xẻo quá, phui phui phui.
Giữa lúc tôi đang thò đầu nhổ nước bọt ra ngoài cửa sổ để xả xui thì Felix lại bồi thêm một gáo nước lạnh.
"Cậu tưởng Bức Tường và Vùng Đất Bóng Đêm là chỗ để đi dã ngoại à? Dù là tay lão làng đi chăng nữa, chỉ cần sẩy chân một chút thôi là đi tong mạng như chơi đấy."
Cậu ta nói cũng phải.
Trong kỳ huấn luyện vừa rồi, tôi đã phải nếm trải cơ man nào là những tình huống ngàn cân treo sợi tóc.
'Từ giờ trở đi không được phép hành động bốc đồng nữa.'
'Phải bảo vệ thật tốt cái mạng nhỏ này mới được.'
Dẫu sao thì, suốt dọc đường trở về trụ sở chính, đầu óc tôi cứ miên man suy nghĩ.
Giờ đây mình đã tốt nghiệp với vị trí hạng nhất, chắc hẳn mớ hồ sơ tiền án tiền sự lúc trước sẽ được xóa sạch sành sanh.
Hơn thế nữa, Chuẩn tướng Ezakiel cũng sẽ thực hiện cho mình một nguyện vọng.
'Nguyện vọng nào cũng được sao?'
'Bất cứ điều gì cũng được chấp nhận sao?'
Ngay khi tôi đang để cho trí tưởng tượng của mình bay cao bay xa, Felix chợt cất tiếng cắt ngang.
"Trong hai tuần vừa qua, nhóm chúng ta đã xảy ra một chuyện động trời đấy."
"Hình như nãy cậu cũng có nhắc đến chuyện này rồi nhỉ? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"
"Mọi chuyện là như thế này..."
Felix định giải thích điều gì đó nhưng rồi lại khựng lại, ngậm chặt miệng.
Chắc mẩm cậu ta đang cố sắp xếp từ ngữ để tóm tắt tình hình sao cho tôi dễ hiểu nhất đây mà.
"Chúng ta đang có chiến tranh với Hội Đạo tặc của Bức Tường."
Ế?!
Phải làm ra cái trò trống quái quỷ gì mới dẫn đến cớ sự này chứ?
Tóm tắt kiểu này gắt quá rồi đấy.
Chẳng khác nào ăn thịt gà mà có đứa lột sạch thịt, chỉ chừa lại đúng mỗi bộ xương khô.
"Có phải do cái tên Đạo tặc đến thay thế vị trí của tôi không?"
"Đúng thế. Hình như tên đó đã vi phạm luật lệ của Hội Đạo tặc và gây ra chuyện tày đình gì đó. Vấn đề nghiêm trọng ở đây là ngọn lửa ấy đã lan sang cả nhóm của chúng ta."
Nhắc đến Hội Đạo tặc ở Bức Tường, thì chị Germain chính là người nắm chức Trưởng chi nhánh.
Và tôi lại là 'đứa em trai bí mật' của chị ấy.
Có lẽ chỉ cần cất công đến hỏi chuyện là tôi sẽ hình dung ra được ngọn ngành sự việc.
"Cuối cùng cậu cũng về rồi! Em út của chúng ta!"
Tôi vừa mới chân ướt chân ráo bước xuống khỏi xe ngựa, anh Hammer đã vươn tay về phía tôi.
Soạt.
Anh ấy dang tay ôm chầm lấy tôi, không để tôi có mảy may cơ hội phản kháng. Lớp áo giáp sắt cứng ngắc ép chặt vào người khiến tôi suýt thì tắc thở.
"Á á, nghẹt thở quá anh ơi!"
Bốp. Bốp bốp.
Anh Hammer vỗ chan chát vào lưng tôi.
"Mừng cậu bình an trở về! Tốt lắm!"
Anh ấy lại chào đón tôi nồng nhiệt đến mức này cơ à.
Tự nhiên sống mũi tôi lại thấy cay cay.
"Vậy cậu có mua bánh nhân thịt về không đấy?"
"A."
Chết tiệt, quên béng mất rồi.
"Cái đó... Thật ra là em định mua rồi! Cơ mà xui xẻo làm sao, giữa chừng em lại bị lôi đi cắt bao quy đầu nên thành ra quên khuấy đi mất!"
Thằng bác sĩ quân y điên khùng!
Nghe tôi chống chế, anh Hammer phá lên cười ha hả.
"Được rồi, được rồi! Nghe bảo cậu đã gặp phải đủ thứ chuyện trên trời dưới đất hả? Tôi đã đọc qua lá thư mà Rose gửi rồi!"
"Anh Hammer, anh quen biết Giáo quan Rose ạ?"
"Đúng, con bé đó từng là lính dưới trướng của tôi!"
Rõ ràng nhìn thực lực của Giáo quan Rose có vẻ cao hơn hẳn.
Mà cũng phải, sống ở đời thì chuyện hậu bối vượt mặt tiền bối cũng là lẽ thường tình.
"Giáo quan Rose bảo cô ấy sẽ chuyển tới pháo đài mới xây. Liệu nhóm chúng ta có cơ hội đến đó không anh?"
Tôi nhớ lại khoảnh khắc chia tay với Giáo quan Rose.
Cô ấy dặn tôi cầm theo chai rượu rồi đến tìm ở lều của mình.
Thú thật là tôi rất muốn đến đó.
Nếu được đi ngay lúc này luôn thì càng tuyệt!
Anh Hammer bóp chặt bả vai tôi.
"Này nhóc, xem ra cậu bắt đầu kiêu ngạo vì đạt thành tích xuất sắc ở trại huấn luyện rồi đấy nhỉ! Pháo đài mới xây nằm ngay giữa chiến trường khốc liệt, nên bây giờ chúng ta chưa thể đến đó được đâu!"
"Chiến trường khốc liệt sao?"
"Nó nằm ở vị trí trung tâm giữa lãnh địa của bọn Erdari và Akham! Chắc Cấp độ của cậu cũng phải ít nhất là 15 thì mới dám ló mặt tới đó!"
Cấp độ hiện tại của tôi mới chỉ là 10.
Khoảng cách để lên được Cấp độ 15 vẫn còn xa vời vợi.
'Ether.'
'Mình cần nhiều Ether hơn nữa!'
Toàn thân tôi lại ngứa ngáy râm ran.
Tôi muốn xuất kích ra ngoài ngay lập tức!
"Dẫu sao thì cũng mừng cậu đã trở về an toàn!"
"Vâng ạ!"
"Cậu tốt nghiệp đợt huấn luyện tân binh với vị trí thủ khoa, thể nào sau này chuyện đó cũng sẽ trở thành điểm cộng lớn nếu cậu muốn tiến thân làm sĩ quan cấp cao đấy!"
Sĩ quan cấp cao à...
Anh ấy đang ám chỉ bảo tôi đi làm quân nhân chuyên nghiệp đấy hả?
Lại giống như Trung tướng Raiden và Giáo quan Rose, sẵn sàng hy sinh tính mạng vì người khác ấy hả?
Xin kiếu, tôi không làm được mấy chuyện vĩ đại đó đâu.
Được người đời tưởng nhớ rồi trao tặng huân chương thì có ích lợi quái gì chứ?
Một khi đã nhắm mắt xuôi tay thì mọi thứ đều hóa thành cát bụi.
'Con đường Đạo tặc đánh cắp trái tim người khác quả thực quá đỗi chông gai.'
'Thôi thì cứ lo giữ lấy cái mạng quèn của mình cho tốt đã.'
Tôi sải bước tiến về phía Đống Lửa Ban Phước.
「Bạn có muốn tăng Cấp độ không? 」
「10 → 11」
「Ether tiêu hao: 5. 120. 000」 Wow, điên rồ thật.
Nhìn cái lượng Ether tiêu hao khổng lồ kìa.
Gom tất thảy số Ether kiếm được lần này cộng với số Ether tôi tích cóp từ trước, may sao lại vừa vặn đáp ứng được con số này.
Cảm giác đúng kiểu linh hồn mình đang bị người ta dùng dao xẻo đi từng mảng lớn vậy.
Nhưng âu cũng đúng thôi, vì đối với tôi, Ether chính là máu, là sinh mệnh cơ mà!
"Cấp độ hiện tại của mình đã là 11."
Chưa dừng lại ở đó, nhờ ấn ký linh hồn trên viên Đá Đột Phá cấp 20 mà chỉ số năng lực của tôi còn được tăng cường thêm 10%.
Lại cộng thêm sợi dây chuyền của Moltma giúp chỉ số năng lực tăng thêm 10% nữa.
Nếu chỉ xét đơn thuần về mặt chỉ số, thì sức mạnh hiện tại của tôi đã có thể sánh ngang với Đạo tặc Cấp độ 13!
Tới cái tầm này rồi thì bước ra đường tôi chẳng ngán bố con thằng nào cả.
"Anh Hammer, em vừa mới đốt sạch sành sanh Ether để thăng Cấp độ rồi. Giờ em chạy ra Vùng Đất Bóng Đêm lượm lặt chút nguyên liệu với cày cuốc thêm Ether có được không anh?"
"Tôi cũng muốn cho cậu đi lắm. Nhưng ngặt nỗi dạo gần đây tình trạng của Hermit đang cực kỳ tồi tệ."
Anh Hammer mệt mỏi lắc đầu.
Nhắc mới để ý, nãy giờ tôi không hề thấy bóng dáng Hermit ra đón.
Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra nhỉ?
"Có phải là do cái tên Đạo tặc đến thay thế vị trí của em gây ra không?"
"À ừ, coi như là thế đi. Con ả thâm hiểm đó! Nó đã ghim thẳng một nhát dao vào lưng Hermit rồi nhanh chân bỏ trốn khỏi Bức Tường luôn rồi!"
Đâm lén sau lưng người ta rồi bỏ trốn luôn á?!
Rốt cuộc thì trong hai tuần qua đã xảy ra cái chuyện quái quỷ gì ở đây vậy.
"Hermit không sao chứ anh?"
Tôi đã tự nhắc nhở bản thân không biết bao nhiêu lần rồi, so với việc tôi lẩn khuất trong bóng tối, ném phi tiêu rồi xông vào dùng đoản kiếm đâm chém loảng xoảng, thì cái cách Hermit nhẹ nhàng búng tay tung ra hàng loạt ma pháp để tàn sát đám quái vật quả thực nhàn hạ và hiệu quả hơn rất nhiều.
Cứ làm thế thì Ether chẳng mấy chốc sẽ rớt xuống nhiều như mưa cho xem!
Hơn nữa, nghe đồn có những Pháp sư thậm chí còn chẳng sở hữu nổi một chiêu ma pháp tấn công nào.
Trong khi đó, Hermit không những thành thạo 'sét và băng', mà cô ấy còn thao túng được cả 'lửa và độc' nữa.
'Quả thực là một con quái vật với sức mạnh vô song!'
Chính vì vậy, tình trạng sức khỏe của Hermit là một vấn đề vô cùng hệ trọng đối với tôi.
Nhìn vẻ mặt lo lắng chân thành của tôi, anh Hammer khẽ lắc đầu thở dài.
"Tạm thời thì mấy vết thương ngoài da đã được chữa lành cả rồi, nhưng mà..."
"Nhưng mà sao hả anh?"
"Yor à, cậu cứ tự mình vào đó xem thử đi."
Thì ra là vậy.
Tôi rảo bước tìm đến phòng của Hermit.
「*Tuyệt đối cấm Đạo tặc xâm nhập*」
「Bất cứ tên Đạo tặc nào dám mở cánh cửa này ra thì hãy chuẩn bị sẵn tinh thần hứng chịu lời nguyền của ta đi」
「Đã cài đặt xong ma pháp trận – Xâm nhập trái phép sẽ bị thiêu rụi」 Cái quái gì thế này trời.
Tôi cộc cộc gõ nhẹ vào cánh cửa.
"Hermit, Yor đây! Tôi vừa kiếm được hai viên Đá Luyện Đan, cô phải cường hóa chúng cho tôi đấy nhé!"
Soạt!
Có tiếng động phát ra từ bên trong phòng.
Và rồi, tiếng bước chân huỳnh huỵch ngay lập tức rầm rập lao tới, cánh cửa bị ai đó giật tung ra đánh rầm một cái.
"Lính mới! Cậu làm cái quái gì mà đến tận giờ này mới chịu vác mặt về hả?! Từ nãy đến giờ tôi... tôi...!!!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn