Chương 8: Nốt ruồi trên vai #3
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~33 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Hendrix, sao nhóm mấy ông lại vác mặt đến Đại học Miskatonic thế này?"
Rắc... Răng rắc... Đôi găng tay bọc thép của anh Hammer siết chặt cán búa, phát ra những tiếng nghiến rợn người.
"Chẳng phải sau trận đại bại lần trước, mấy người đã thề độc là sẽ không bao giờ bén mảng đến đây nữa sao?"
Nghe vậy, gã khổng lồ của tổ đội đang chiếm giữ phòng kho báu lập tức dộng mạnh cán chiếc rìu to bằng cả nửa người xuống sàn đánh rầm một tiếng.
"Mẹ kiếp, hôm nay Vùng Đất Bóng Đêm dự báo chỉ có mỗi khu vực này hửng nắng thì bọn tao biết làm sao? Sắp cuối tháng rồi, chẳng lẽ lại chịu chết đói vì không đủ chỉ tiêu à!"
Hai gã thủ lĩnh to xác gầm gừ đôi co, tiếng quát tháo vang vọng khắp dãy hành lang tĩnh mịch.
Lợi dụng lúc tình hình căng thẳng, Felix khều nhẹ vào hông tôi.
"Lính mới, cảnh giác vào. Ở Vùng Đất Bóng Đêm này, số kẻ bỏ mạng dưới tay những Người Được Ban Phước khác còn nhiều hơn số chết vì ma thú đấy."
"Hammer, bọn này đã xí phần ở đây trước rồi. Lúc tao còn đang nói tử tế thì liệu hồn mà cút đi."
Hendrix — gã khổng lồ vác chiếc rìu đại — cất giọng cảnh cáo.
Gã đàn ông xách cặp song kiếm đứng cạnh hắn cũng bồi thêm:
"Nếu muốn nếm mùi cái chết dưới tay Thợ Săn Tiền Thưởng Double Sword này thì cứ việc nhào vô."
Thợ Săn Tiền Thưởng Double Sword ư?
Tên kêu đấy, biệt danh ngầu đấy!
Nhìn đống lựu đạn khói, phi tiêu cùng lưới bắt giăng lủng lẳng bên hông gã cũng đủ toát lên phong thái của một kẻ lão luyện thực thụ.
"Cái mũ chóp kia, là lính mới của Tháp Ma Thuật phỏng?"
Một lão già cầm quyền trượng cười khà khà đầy thong dong. Nhìn lướt qua cũng thừa biết lão là một Pháp Sư.
"Chắc lão già này phải lấy thân phận tiền bối ra để dạy dỗ cô nhóc một trận rồi."
Cả gã kiếm sĩ lẫn lão Pháp Sư bên đó đều toát ra vẻ sành sỏi, dày dạn kinh nghiệm hơn hẳn tổ đội chúng tôi.
Dù vậy, anh Hammer chẳng mảy may nao núng trước áp lực ấy.
"Từ đây đến căn phòng chứa hòm báu tiếp theo chẳng biết tốn bao nhiêu thời gian. Lỡ xui xẻo đụng mặt bọn cuồng tín của Giáo Hội giữa đường thì có khi bỏ mạng cả lũ. Thế mà ông bảo tôi đi à? Đừng hòng."
Bầu không khí ngày một nghẹt thở.
Mồi lửa chiến tranh có thể bùng lên bất cứ khoảnh khắc nào.
Bỗng nhiên, tên chột mắt bên tổ đội địch giơ hai ngón tay tạo thành hình chữ V đặt ngang mắt, hô lớn:
"「Nhãn quan sát」!"
Cái quái gì thế.
Ngay sau đó, hắn bắt đầu bô bô:
"Hammer, Cấp độ 13. Lời ban phước sở hữu là 「Bản đồ chim bay」!"
"Hermit, Cấp độ 11. Lời ban phước sở hữu là 「Khắc ấn ma thuật」!"
"Yor, Cấp độ 4...? Lời ban phước sở hữu là—"
"Phụt... Cấp độ 4 á? Khác đéo gì thằng nhãi ranh đang học tò te chập chững đâu!"
Gã khổng lồ vác rìu trợn trừng mắt.
Ngay sau đó, gã ngửa cổ cười sằng sặc, giọng ồm ồm vang dội như sấm rền.
"Hammer, dạo trước nghe đồn tổ đội ông gặp biến, hóa ra là vừa vơ vét thêm lính mới à? Dắt theo một thằng ranh vắt mũi chưa sạch mà cũng đòi đọ sức với bọn tao sao?"
Tôi lập tức cảm nhận được vô số ánh mắt soi mói đang ghim chặt lấy mình.
Bị chú ý theo cái kiểu này thật ra lại ngượng ngùng hơn tôi tưởng.
"Vâng, tôi chính là lính mới Yor đây thưa ông."
"Này, cậu không cần phải lịch sự giới thiệu bản thân với cái đám đó đâu! Mau nấp ra sau tôi."
Hermit kéo tay tôi giấu ra sau lưng cô nàng.
Anh Hammer thì thầm bằng giọng cực nhỏ:
"Felix, nếu xảy ra xung đột, cậu phải lo bảo vệ Yor trước tiên. Bọn chúng chắc chắn sẽ nhắm vào cậu ấy. Cậu ấy có Cấp độ thấp nhất, và ở đây người duy nhất có thể mở khóa hòm báu chỉ có Đạo Tặc Yor thôi."
Đồng nghĩa với việc... Chỉ cần tôi ngỏm củ tỏi, tổ đội của chúng tôi sẽ chẳng còn cách nào khác ngoài việc cuốn gói khỏi căn phòng này.
Nên tất lẽ dĩ ngẫu, kẻ địch sẽ lôi tôi ra làm bia ngắm bắn đầu tiên.
"Tôi với Hendrix gần như ngang ngửa. Cứ cho là Hermit kìm chân được lão Pháp Sư bên đó đi chăng nữa, thì cậu vẫn phải một mình cân cả gã dùng song kiếm lẫn thằng Đạo Tặc. Cân nổi không, Felix?"
"Tôi tự tin mình làm được."
"Cậu chắc chắn là ổn chứ? Hôm nay tôi thấy dáng đi của cậu lạ lắm."
"Chỉ là bị bọ trứng cắn trúng thôi."
"Bọ trứng? Đó lại là cái giống gì nữa?"
Felix đang phải cáng đáng luôn phần chiến đấu để bù đắp cho một kẻ có Cấp độ lẹt đẹt như tôi.
Khốn nỗi, vì hôm qua lãnh trọn một cú đá chí mạng của tôi vào ngay hạ bộ nên có vẻ phong độ của cậu ta không được tốt cho lắm....
Giờ thì đôi bên đều im bặt.
Bầu không khí căng như dây đàn, có đâm chém nhau chết người ngay lúc này cũng chẳng lạ gì.
Mà cho dù không chết, chỉ sứt mẻ tí chút thôi cũng đã là cả một vấn đề lớn.
Nghe đâu tiền chữa trị chỗ bọn Tư Tế tốn ngót nghét đến cả vạn Ether cơ mà.
Phải làm sao đây?
Giờ phút này, cỗ máy tính toán trong đầu tôi bắt đầu nhảy số điên cuồng.
Cả Hermit và Felix đều mang vẻ mặt cực kỳ căng thẳng.
Dù giấu mình dưới lớp giáp kín bưng, chắc hẳn anh Hammer cũng đang vô cùng thận trọng.
Tính cách của họ là vậy.
Felix thì không ngừng rèn luyện cơ bắp bằng đủ loại tư thế như làm xiếc, còn Hermit thì luôn vùi đầu vào đống sách ma thuật khô khan đến tận khuya khoắt.
Anh Hammer lại càng khỏi bàn, 4 giờ sáng đã lôi đầu dậy chạy bộ quanh Bãi Huấn Luyện.
Họ đều là những kẻ mang thái độ cực kỳ nghiêm túc với sinh mạng và công việc của mình.
Quả là cái tuýp người mà từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ tôi hiếm khi đụng phải.
Chắc hẳn gã Chiến Binh, lão Pháp Sư và tay xài song kiếm của tổ đội bên kia cũng thuộc cùng một giuộc như thế.
Thế nhưng tên Đạo Tặc phe bên kia — cái gã chột mắt ấy — lại khác biệt hoàn toàn.
Chỉ nhìn bộ dạng là biết chắc, đó là loại chực chờ há miệng chờ sung, muốn ngồi mát ăn bát vàng mà chẳng cần bỏ chút công sức.
Với cái thể loại đó, sinh tử của kẻ khác chỉ là thứ vứt đi, cái mạng chó của mình mới là thứ đắt giá nhất.
"Ê, thằng kia! Thằng đẹp trai nhất ấy!"
"Tao?"
Gã chột với bản mặt rúm ró khó coi lập tức chĩa ngón tay vào mặt mình.
Á đù, thằng khốn này cũng vô liêm sỉ gớm!
"Đúng, mày đấy! Nếu đôi bên cứ thế lao vào bem nhau thì mày nghĩ mình lành lặn trở ra được chắc? Felix của đội tao là thiên địch của đám Đạo Tặc đấy. Trận chiến mà nổ ra, người đầu tiên bị cậu ta xiên chết chính là mày."
"Yor, cậu đang tính làm cái trò gì vậy?"
Anh Hammer gầm gừ hỏi nhỏ.
Nhưng tôi cứ lờ đi, tiếp tục dẻo miệng bơm đểu.
"Đằng nào mọi chuyện cũng rơi vào thế giằng co rồi, hai bên thương lượng với nhau thì sao? Trong hòm có cái đếch gì thì cũng chia đều sòng phẳng."
"Mẹ kiếp, tại sao bọn tao phải chia chác chiến lợi phẩm của bọn tao cho chúng mày?"
"Ăn nói cho cẩn thận. Nhìn bộ dạng chúng mày thì rõ ràng là vẫn chưa phá được khóa hòm báu nhỉ. Ở Vùng Đất Bóng Đêm này, thứ gì chưa mở được thì ai cuỗm được trước, thứ đó thuộc về kẻ đó."
Đây chính là đạo lý mà Ashibar đã nhồi vào đầu tôi khi tôi chấp nhận mua 「Chìa khóa sao」.
Nghe tôi gáy vậy, con mắt duy nhất của gã Đạo Tặc chột bắt đầu đảo lia lịa.
Tôi cố tình hắng giọng, hét tướng lên cho tất cả cùng nghe.
"Felix, trận chiến vừa bắt đầu là cậu cứ nhắm thẳng đầu thằng đó mà phang trước cho tôi."
"Rõ rồi. Chém cụt tay nó cũng được, mà khoét nốt con mắt còn lại cũng xong. Bị thế thì dù nó có lết xác đi tìm Tư Tế chữa trị, chắc cũng bay tong cả đống Ether đấy."
Vậy là xong, mồi đã thả, những gì cần dọa cũng đã dọa rồi.
Tên chột nhìn chằm chằm vào lưỡi kiếm sắc lạnh của Felix, hậm hực khạc một bãi nước bọt xuống sàn.
Hắn lấm lét liếc nhìn đồng bọn, tròng mắt đảo liên hồi như đang loay hoay cân đo đong đếm thiệt hơn.
"Chia chác tỷ lệ thế nào!"
"Bên nào mở được hòm ăn 9. Bên còn lại húp 1. Mỗi phe có 10 phút để thử cạy khóa. Thấy sao?"
"Ăn 9 chia 1 á? Mày phân chia cái kiểu quái quỷ gì thế! Vốn dĩ đây là bãi của bọn tao, bọn tao tới trước mà!"
"Chỗ này là đất sổ đỏ nhà mày chắc? Ở đây làm quái gì có chuyện xí phần. Với lại, đằng nào cũng đéo mở nổi hòm báu, thay vì cứ ngồi chầu chực nhai rễ cây ở đây, chúng mày vác xác đi kiếm mối khác còn có lý hơn đấy."
Đến nước này, anh Hammer dường như đã lờ mờ bắt bài được kế hoạch của tôi.
Anh vung chiếc búa tạ lên, rống to như một con bò tót hung hãn.
"Nói đúng lắm! Cứ tiếp tục làm rùm beng ở đây thì kiểu gì cũng kinh động đến lũ khốn Giáo Đoàn Ngôi Sao, rồi cả đám ôm nhau chết chùm chứ ích lợi gì? Phía mấy ông cũng vậy thôi, thay vì cứ chôn chân mãi trước cái hòm vô dụng không thể phá khóa, tốt nhất là dời gót đi chỗ khác kiếm ăn đi!"
"Được! Chốt kèo!"
Tên chột lập tức giơ tay tán thành.
Dù những gã còn lại trong tổ đội ném cho hắn ánh nhìn liếc xéo đầy bất mãn.
Nhưng tên chột vẫn oang oang cái mồm gân cổ lên cãi.
"Nếu bọn mày đủ trình làm gỏi được đám đó thì tao đã chẳng phải nhún nhường thế này! Thằng Felix kia tận Cấp độ 15 đấy. Kiếm sĩ của phe mình chưa chắc đã cản nổi nó đâu! Rồi lỡ tao bị thương tật gì thì đứa nào đền bù đây?"
"Anh bạn nói chí lý đấy."
Tôi gật gù hùa theo.
Đây hẳn là cái gọi là "tâm lý học Đạo Tặc" trong truyền thuyết chăng!
* Cứ thế, cuộc thi mở khóa hòm báu kỳ lạ chính thức bắt đầu.
"Tao làm trước."
Tên chột cắm phập cái dùi vào ổ khóa.
Lách cách... cạch cạch...
"Hình như lố 10 phút rồi đấy?"
"Khốn kiếp, mẹ nó chứ!"
Gã điên tiết vung chân tung một cú đá sầm vào thành hòm báu.
"Đến tao ra tay mà còn khoai thế này thì ít nhất cái hòm này cũng phải thuộc 「Hạng Bạc」. Cái loại ranh con vắt mũi chưa sạch như mày liệu có cạy nổi không đây? Nhìn bộ dạng thì chắc mày cũng bú được Lời ban phước hệ phá khóa đấy. Nhưng chừng đó thì đéo ăn thua đâu."
"Không ăn thua á?"
Gì vậy trời, chẳng lẽ cái 「Chìa khóa sao」 của tôi lại vô dụng hơn cả sức tưởng tượng sao?
Bỏ đi, đâm lao thì phải theo lao, tôi nhặt thanh cạy khóa lên rồi cắm thẳng vào ổ.
「Bạn có muốn tiến hành mở khóa không? 」
「Tiêu hao: 1, 000 Ether」
「Tỷ lệ thành công: Dưới 1%」 Mẹ kiếp, thế này là cái quái gì.
Chỉ cạy cái khóa thôi mà cũng bị thu phí sao?
Thằng chó đẻ Ashibar!
Chẳng mấy chốc, mu bàn tay trái của tôi đã nóng ran lên như bị ốp túi chườm nhiệt.
Cạch. Một âm thanh lách cách thanh thúy vang lên.
Bán tín bán nghi, tôi thử đẩy nhẹ nắp hòm, và nó bật tung ra nhẹ bẫng chẳng tốn một chút sức lực nào.
"Thế quái nào, cậu mở được khóa rồi à?"
Anh Hammer mừng ra mặt.
Đúng lúc ấy, gã khổng lồ vác rìu Hendrix gân cổ hét văng cả nước bọt vào mặt tên chột:
"Cái chó gì thế, ổ khóa bị thằng ranh con đó phá mở dễ ợt kia kìa! Thế bọn tao chôn chân chầu chực suốt hai tiếng đồng hồ nãy giờ để làm cái mả mẹ gì hả!"
"L-là tại tao gần như đã nạy bung ổ khóa ra rồi nên mới thế! Thằng nhãi lính mới bên đó chỉ hên chó ngáp phải ruồi hớt tay trên công sức của tao thôi! Đúng là vậy! Mẹ kiếp, công bọn tao phá khóa là chính, chia 5: 5 đi!"
Xoẹt! Tên chột bất ngờ rút phăng thanh đoản kiếm giắt bên hông.
Mũi dao nhọn hoắt chĩa thẳng về phía tôi.
Ngay khoảnh khắc tôi tưởng mình sắp ăn một dao xiên lỗ ruột—thì nắm đấm bọc thép của Felix đã xé gió vung tới, giáng thẳng một cú trời giáng vào quai hàm gã.
Rắc!
"Kéccc!"
Nghe cái âm thanh rợn người ấy, chừng như cả xương hàm của gã đã nát vụn thành cám.
Đương nhiên rồi, dính trọn một đấm từ cái cỗ máy sát sinh đó thì hậu quả chỉ có nát bét.
Thấy tình cảnh đó, anh Hammer liền quay sang gã khổng lồ thủ lĩnh:
"Bên mấy ông rút dao ra lật lọng trước, giao kèo chia chác coi như hủy bỏ. Giờ mấy người muốn đánh tiếp không? Tôi khuyên chân thành là mấy ông nên ngoan ngoãn ngậm miệng rút lui đi, tiết kiệm được đồng nào tiền thuốc men hay đồng nấy."
Tên chột đã bất tỉnh nhân sự, đồng nghĩa với việc quân số địch hao hụt mất một.
Lợi thế về quân số giờ đã nghiêng hẳn sang phe chúng tôi.
Gã khổng lồ vác chiếc rìu đại Hendrix tức tối nghiến răng ken két.
"Chó chết thật, vốn dĩ đây là bãi của bọn tao. Chỉ tại tao ngu đi nghe lời lảm nhảm của thằng ranh con này. Nhóc, mày tên gì?"
"Là Yor ạ."
"Mày có phải là cái thằng lừa đảo làm loạn ở cơ sở của nhà Dantès rồi bị tuyên án tử hình không đấy?"
Hendrix dộng mạnh lưỡi rìu chấn động cả mặt sàn.
Chẳng lẽ tiếng tăm khét lẹt của tôi đã vang danh tới tận cái xó xỉnh này rồi sao?
"Chuyện đó... tôi cũng có oan khuất vãi cả cứt ra ông ạ."
"Hơ! Thằng ranh này gan góc hơn ta tưởng đấy. Được thôi, lũ chó nhà Dantès đó ta đây cũng ngứa mắt từ lâu rồi. Nể tình mi đã dám vuốt râu hùm đấm thẳng vào mặt bọn chúng, lần này tao sẽ cho qua."
Tên khổng lồ Hendrix cùng đồng bọn vác theo tay chột đang xỉu quắp quay lưng rời đi.
Lúc lướt qua người tôi, vài thành viên trong đội bóng gió:
"Chậc chậc, giá như nhóc con là lính của tổ đội chúng ta thì tốt biết mấy!"
Lão già Pháp Sư còn thân mật vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi, tỏ vẻ vô cùng luyến tiếc.
Mãi đến khi bóng dáng đám người cộm cán đó khuất dạng sau góc cua, Hermit — người nãy giờ vẫn cứng đờ như chuột gặp mèo — mới dám trút ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
"... Thoát nạn rồi. Ở Đại học Miskatonic thì tốt nhất là tem tém lại, bớt rước họa vào thân. Lão Pháp Sư Chiến đấu ban nãy có đeo cả huy chương võ công trên ngực áo đấy. Nếu thực sự có xô xát... Dù là tôi đi chăng nữa thì cũng sứt đầu mẻ trán chứ chẳng đùa đâu."
Thật ra từ nãy đến giờ hai đầu gối tôi cũng đang đánh bò cạp run bần bật đây này...
Cứ ngỡ là tiêu tùng mạng chó rồi chứ.
Tầm này húp trọn cái hòm chắc đủ bù lại tiền bữa sáng hôm nay với cả tiền tiêu vặt ngày mai luôn rồi nhỉ?
"Chà, Yor! Cậu khá lắm! Không ngờ cậu lại có thể dùng võ mồm đuổi cổ lũ du côn đã xí hòm báu trước đi mà không đổ một giọt máu nào!"
Bốp bốp! Anh Hammer vỗ ồm ộp vào lưng tôi tán thưởng.
"Thế trong hòm có gì vậy? Hả? Trầy da tróc vẩy mãi mới xơ múi được, rỗng tuếch thì cay lắm đấy. Mong là vớ được món gì ngon ngon chút."
Cọt kètttt... Tôi nhấc bổng chiếc nắp hòm nặng trịch lên.
Thứ đập vào mắt tôi trước tiên là một lớp vải lụa trắng muốt.
Ngay khi tôi vừa định nhấc lớp vải lên xem thử đó là gì thì một cuốn sách đỏ rực đã thu hút mọi ánh nhìn.
"Cái này là Sách Kỹ Năng!"
Pháp Sư Hermit là người phản ứng nhanh nhất.
Cô nàng chộp ngay lấy cuốn sách, vẻ mặt sáng rỡ đầy kích động.
"Thậm chí còn là bìa đỏ đun cơ đấy! Đây là hàng cực phẩm cao cấp nhất trong hệ thống Sách Kỹ Năng! Nếu vớ bở, thì bán mớ này đi cũng đủ bù trọn vẹn chỉ tiêu của cả tháng này rồi!"
"Kỹ năng gì thế? Rơi ra ở Miskatonic thì chắc mẩm là Kỹ năng hệ Pháp Sư rồi. Hermit, nếu đúng là sách hệ Pháp Sư thì cô tự mình quyết định xem nên giữ xài hay đem bán lấy tiền đi nhé!"
Lồng ngực anh Hammer phập phồng, hơi thở hắt ra những tiếng phì phò phấn khích xuyên qua khe hở của lớp mũ giáp.
Dù chẳng hiểu cái thứ bìa đỏ chóe kia là cái khỉ mốc gì, nhưng trông bộ dạng thì có vẻ là một món bảo vật vô cùng đắt đỏ, dĩ nhiên hai chữ "đem bán" lập tức lọt thỏm vào lỗ tai tôi.
"Không đem bán Sách Kỹ Năng lấy Ether mà tự mình nuốt trọn luôn cũng được ạ?"
"Hửm? Cái đó thì tùy luật của từng tổ đội thôi, nhưng quy tắc bất thành văn của đội chúng ta là: nếu nhặt được Sách Kỹ Năng phù hợp, người có chức nghiệp tương thích sẽ được toàn quyền quyết định!"
"Ơ kìa, kỳ quái thật đấy. Nhìn kiểu gì thì đây cũng là Sách Kỹ Năng hệ Đạo Tặc. Cớ sao giữa chốn Đại học Ma thuật lại rơi ra Sách Kỹ Năng của Đạo Tặc chứ..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn