Chương 66: Gạo và Ác quỷ! #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
#1 WN
"Nghe ngóng được gì chưa? Bầu không khí ở Thị Trấn Cunning dạo này sặc mùi bất ổn đấy."
"Nghe bảo người ta đã thành lập cả một đội thảo phạt quy mô lớn cơ."
"Lũ khốn nạn! Nhân cơ hội này chết cụ hết đi cho rảnh nợ!"
Tại Hội Đạo tặc trên Bức Tường, chỉ cần rảo bước vài vòng thôi là đủ loại tin tức đã tự động lọt vào tai.
Nghe chừng Thị Trấn Cunning đang loạn thành một nồi cám lợn.
"Em trai à, em có rước cái họa gì ở Thị Trấn Cunning về không đấy?"
Chị Germain khoanh tay, nheo mắt hỏi tôi.
Tôi mà gây chuyện á?
Dạo này tôi đã sống tém tém lại, ngoan ngoãn nhất có thể rồi đấy chứ.
"Làm gì có chuyện gì đâu chị?"
"Thế à? Chẳng biết em đã nghe chưa, chứ dạo này Thị Trấn Cunning đang loạn cào cào cả lên."
"Vâng, em thấy ai nấy cũng đang bàn tán ầm ĩ chuyện đó."
"Chị cũng chỉ nghe phong thanh thôi, hình như có 'rồng' xuất hiện thì phải?"
Rồng ư? Có phải là cái con ma thú mà chúng tôi đụng độ lúc định khởi động vòng tròn ma thuật dưới lòng đất không?
Chính là cái con khạc ra tia sáng biến mọi vật xung quanh thành đá ấy.
Xem ra con quái vật đó đã san phẳng Thị Trấn Cunning thành bình địa mất rồi.
Nhưng rắc rối đâu chỉ dừng lại ở loài rồng.
"Nghe đồn còn có lũ dã thú biết nói xuất hiện, quậy tung nơi đó thành một mớ hỗn độn nữa."
Là quân đoàn của Thú Vương.
Và tác giả tiễn chúng đến đó không ai khác chính là tôi.
"Em chịu, chẳng biết mô tê gì đâu."
Thấy tôi làm bộ ngơ ngác nhưng mặt mũi vẫn cứ căng như dây đàn, chị Germain khẽ bật cười hì hì.
"Mà tính ra thì đó cũng là chuyện tốt cho chúng ta đấy!""... Sao lại tốt hả chị?"
"Nhu cầu tiêu thụ gạo tháng nào cũng tăng, mà nguồn cung lại giảm thì sao nào? Đương nhiên là giá phải đội lên chứ sao!"
Ồ ồ ồ─.
Thảo nào sắc mặt đám đạo tặc thuộc Hội trên Bức Tường cứ hớn hở như bắt được vàng.
Nghe đâu giá gạo từ 50 đồng vàng một bao giờ đã nhảy vọt lên 60 đồng.
"Nhân cơ hội này, cái thành phố rác rưởi đó sập mẹ luôn thì tốt biết mấy."
Nhớ không lầm thì chị Germain từng bảo mình xuất thân từ Thị Trấn Cunning thì phải?
Có vẻ như chị ấy ghét cay ghét đắng gốc gác quê hương mình.
"Mà này em trai, em đến Hội có việc gì đấy?"
Ánh mắt chị Germain lúc này mới chuyển dời sang tôi.
Tôi vờ đảo mắt ngó nghiêng xung quanh rồi cất lời.
"Em định mua hoa, không biết ở đây có bán không nhỉ."
Hội Đạo tặc trên Bức Tường là nơi buôn bán đủ loại thượng vàng hạ cám.
Chắc kiểu gì chẳng có hoa?
Tôi đinh ninh là thế, nhưng có vẻ sự thực lại không như tôi nghĩ.
"Hoa á?"
Chị Germain nhướng mày ngạc nhiên.
Deborah đang ngồi chễm chệ trên ghế cũng chun mũi, nhăn mặt.
"Nhìn cái thằng ranh to gan này xem. Mua hoa? Chung quy trong cái đầu thối của ngươi chỉ rặt những thứ dơ bẩn đó thôi!"
Ngẫm lại mới thấy, ở cái chốn trên Bức Tường này, "mua hoa" đồng nghĩa với việc mua dâm.
Thấy tình hình có vẻ đi quá xa, tôi vội vàng khua tay đính chính.
"Không phải, ý em là hoa tươi thật sự ấy. Cái loại thực vật mà bọn con gái hay thích ấy─."
Pha lỡ lời tai hại khiến bầu không khí trở nên sượng trân.
Phải chuồn khỏi đây lẹ thôi.
Nhưng trước đó, tôi vẫn còn một thắc mắc.
"Chị Germain này, sao Deborah lại ở đây thế?"
Deborah là một ả nữ đạo tặc gian xảo và tồi tệ.
Chính tay tôi đã bắt trói và quẳng cô ta đến đây, thành thật mà nói, tôi chẳng thể ngờ ả vẫn còn thoi thóp sống sót cho đến tận bây giờ.
Trả lời thắc mắc của tôi, chị Germain chỉ cười hì hì.
"Cô ta vẫn còn nhiều vấn đề tiền nong phải thanh toán với chị."
Vấn đề tài chính quả nhiên lúc nào cũng là tối quan trọng.
Thế là tôi rảo bước hướng thẳng về phía Kỹ Viện trên Bức Tường.
"Mua hoa đi anh giai."
"Bán hoa đây."
Vô số những "cô gái bán hoa" lượn lờ chèo kéo.
Chỉ mải miết đi dọc theo dãy hành lang này thôi cũng đủ khiến mặt mũi tôi nóng bừng.
Và điểm đến cuối cùng của tôi chính là căn phòng của chị Clara.
Nói thêm một chút, chị Clara là một phụ nữ khiếm thị.
Chị ấy là bạn của chị Germain, và nghe đâu cũng có chút giao tình với Felix.
"Chị Clara, em là Yor đây."
"À, cậu đệ tử của Germain đó hả─."
"Chị có bán hoa không? Ý em không phải nghĩa bóng đâu nhé! Hoa tươi thật sự ấy!"
"À, nếu là thứ hoa cỏ đó thì..."
Chị Clara dò dẫm, quờ tay chạm vào mấy chiếc lọ đặt trên bàn.
"Mấy bông này tôi biếu không cậu luôn đấy."
Trời đất, được cho hoa miễn phí luôn á?
Tâm trạng tôi bỗng chốc phơi phới hẳn lên.
Dù chẳng biết tên gọi của chúng là gì, nhưng những cánh hoa trắng muốt điểm xuyết nhụy vàng rực rỡ trông cũng khá đáng yêu.
"Cậu Yor này, có vẻ như cậu đã trót tương tư cô nương nào rồi nhỉ?"
"Làm gì có đâu chị."
"Linh cảm của tôi nhạy bén lắm đấy. Chỉ cần nghe âm điệu giọng nói hay tiếng bước chân là tôi thừa sức đoán được tâm trạng của đối phương rồi."
Ra đây chính là cái gọi là giác quan thứ sáu đó sao.
Tôi vờ gãi mũi một cách ngượng ngùng.
# Tôi rảo bước với đôi chân nhẹ bẫng.
Nimble vẫn đang hí húi bắt chuột trong nhà kho.
"Nimble."
Tôi định bụng sẽ tặng bó hoa này cho Nimble.
Đồng thời hỏi cho ra nhẽ xem rốt cuộc mối quan hệ giữa chúng tôi là cái gì.
Thế nhưng khi sự việc đến ngay trước mắt, tôi mới chợt nhận ra kế hoạch của mình liều lĩnh đến mức độ nào.
Một thằng ế chỏng gọng từ thuở cha sinh mẹ đẻ, chưa từng buông lời tỏ tình với bất kỳ ai như tôi mà giờ lại vác hoa đi tặng con gái người ta á?
Lỡ bị từ chối thì nhục mặt biết để đâu cho hết.
Nếu thế thật thì chắc đây sẽ thành vết nhơ đen tối đeo bám tôi cả đời mất─!
"Cái gì kia, đó là cúc Daisy mà?"
Nimble với chiếc mũi thính hơn chó ngay lập tức phát hiện ra bông hoa đang được giấu kín trên tay tôi.
"À, tôi tiện tay hái được trên đường thôi."
"Đấy là loài hoa tôi thích nhất đấy."
Một bông hoa dại.
Ngay khi tôi gãi đầu, ngập ngừng chìa bó hoa ra, Nimble liền há hốc miệng "A" một tiếng rồi nhai ngấu nghiến luôn mấy bông hoa.
Rộp rộp-. Nhóp nhép-.
Trời đất quỷ thần ơi...!?
Tôi hoàn toàn không lường trước được việc cô ta sẽ nhai nuốt luôn mấy bông hoa đó.
'Thế này là tín hiệu tốt hay xấu đây?'
Chuyện quái gì sẽ xảy ra tiếp theo cơ chứ.
Tôi ôm bầu tâm sự ngổn ngang, phấp phỏng chờ đợi với trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Nuốt xong, Nimble nheo mắt nhìn thẳng vào tôi.
"Thấy cậu có lòng tặng nên tôi mới ăn thôi, nhưng tôi nghĩ bây giờ mọi chuyện vẫn còn quá sớm."
"Sớm á...!?"
"Yor, bản khế ước cậu cuỗm đi, cậu vẫn cất kỹ đấy chứ?"
Khế ước linh hồn dùng để giao dịch với ác quỷ.
Ashibar từng gạ gẫm rằng nếu tôi giao nộp thứ đó cho ông ta, ông ta sẽ cho tôi mở mang tầm mắt bằng một thứ vô cùng thú vị.
"Nếu bây giờ cậu chịu trả lại, tôi có thể đặc cách coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra."
Vù vù vù- Khi nói thế, chiếc đuôi của Nimble đã bắt đầu vẫy tít thò lò đầy vẻ phấn khích.
Nhắm mắt làm ngơ cho hành vi trộm cắp cơ á, quả là một sự độ lượng to lớn.
Ra đây là công hiệu thần kỳ của việc lấy hoa đút cho ăn sao?
'Chỉ tốn đúng một bông hoa rách mà có thể xóa sổ luôn cả một tiền án chà bá!'
Phải chi biết mánh khóe này sớm hơn thì khéo một nửa trong số 14 tiền án tiền sự của tôi đã được ân xá rồi.
Sức mạnh của đồng tiền đi trước đúng là không đùa được đâu."... Nhưng lỡ như, tôi làm mất khế ước rồi thì sao?"
"─Thì tôi giết cậu."
"Này, cầm lấy đi."
Tôi cun cút moi khế ước ra trả lại cho Nimble.
Tuy Ashibar có vẻ rất thèm khát bản 'khế ước' đó nhưng biết sao được.
Việc cấp bách bây giờ là phải giải quyết cái nguy cơ bị Nimble lấy mạng cái đã.
Sột-.
Cẩn thận buộc chặt tờ khế ước vào thắt lưng, Nimble bẽn lẽn lên tiếng.
"Vậy thì tôi phải về đây."
"Về nhà á?"
"Đương nhiên rồi. Cậu có muốn─."
"Yor! Cậu ở đây à!"
Ngay khoảnh khắc Nimble ngập ngừng định nói gì đó, cánh cửa kho bỗng bật mở tung.
Và anh Hammer đã tìm thấy tôi.
"Yor, xuất kích thôi! Khu Vực Núi Lửa đã ló dạng rồi!"
Xuất kích sao?
Nếu là xuất kích thì cấm có chần chừ!
Vừa bị lỗ một khoản vì phải trả lại bản khế ước, cách tốt nhất để bù đắp thiệt hại lúc này là phải cày thật nhiều Aether.
"Nhưng này Nimble, ban nãy cô định nói dở cái gì thế?"
"Không có gì đâu."
Dù thừa biết tỏng Nimble đang cố lấp liếm chuyện gì đó.
Nhưng tình thế này có vẻ rất khó để tôi gặng hỏi cho ra nhẽ.
Dẫu sao thì, tôi cũng lẽo đẽo bám đuôi anh Hammer tiến đến Phòng Chiến Lược.
Felix đã túc trực chờ sẵn ở đó, vừa thấy bóng tôi, cậu ta liền cau mày khó chịu.
"Cậu dẫn cô ta theo làm cái quái gì thế?"
"Cô ta á?"
Lẽo đẽo-.
Chẳng biết tự bao giờ, Nimble đã bám sát gót tôi.
Đúng lúc này, anh Hammer lại buông một câu làm ai nấy đều phải kinh ngạc.
"Cháu là Nimble nhỉ? Cháu có muốn thử xuất kích cùng bọn chú xem sao không?"
Xuất kích cùng Nimble ư?
Felix cũng trợn tròn mắt kinh ngạc như thể không dám tin vào tai mình.
"Anh Hammer, anh nghiêm túc đấy chứ?"
"Dù sao thì Hermit cũng đang ốm liệt giường, đội hình của chúng ta đang bị trống một chỗ mà."
Đối với tôi, các thành viên trong tổ đội xuất kích cũng đóng vai trò giống như những chiếc bánh xe ô tô vậy.
Tức là lúc nào cũng phải có đủ bốn bánh thì xe mới chạy bon bon được.
Hermit đang ốm liệt giường khiến đội hình bị khuyết mất một vị trí.
Chẳng khác nào một chiếc xe ô tô bị rụng mất một bánh.
Đưa Nimble vào lấp chỗ trống đó ư?
Tôi thực sự mù tịt, chẳng thể phán đoán xem đó có phải là một nước đi khôn ngoan hay không.
"Cháu tên là Nimble phải không? Cháu có muốn đi săn cùng nhóm chú không?"
Anh Hammer cất giọng ôn tồn hỏi Nimble.
Vừa nghe thấy thế, đôi tai thú của Nimble bỗng vểnh ngược lên-.
"Đi săn á?"
Cười nhếch mép-.
Khóe môi kéo xếch lên để lộ ra cặp răng nanh sắc lẻm, Nimble nở một nụ cười rạng rỡ.
"Được thôi, tôi cũng đang ngứa ngáy tay chân đây, đúng lúc lắm!"
Vút vút vút-.
Chúng tôi lập tức xuất kích đến Khu Vực Núi Lửa.
Một bầy ốc sên với kích thước khổng lồ mang lớp vỏ bọc bằng đá nhan nhản khắp nơi.
Đôi mắt Nimble sáng rực lên đầy hứng thú.
"Bọn kia là cái giống gì vậy?"
Vốn dĩ Nimble lớn lên ở chốn rừng thiêng nước độc nên cô nàng dường như chẳng có tí manh nha kinh nghiệm thực chiến nào với thế giới bên ngoài.
Tôi ngoái nhìn Nimble, giải thích một cách ngắn gọn.
"Đó là Ốc sên đá. Lực chiến cùi bắp nhưng sức phòng thủ lại cực kỳ trâu bò."
Cấp độ tối thiểu được khuyến nghị để đi săn chúng là 13.
Nguyên nhân nằm ở cái vỏ cứng như đá tảng kia.
Nghe tôi phân tích rành rọt, anh Hammer bật cười khà khà, vỗ vỗ vào lưng tôi.
"Em út à, xem ra cậu cũng chịu khó tìm tòi gớm nhỉ!"
"Hehehe, muốn cày được nhiều Aether thì đương nhiên cậu phải cất công tìm hiểu xem có những loại ma thú nào chứ!"
"Vậy thì để xem thực lực của cái kẻ tự xưng là 'Druid' kia rốt cuộc ra ngô ra khoai thế nào."
Hừ- Felix hừ lạnh một tiếng.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cổ họng Nimble bật ra những tràng gầm gừ trầm đục-.
Lại định biến thành con sói điên khùng đó nữa à?
Giữa lúc tôi đang căng mắt ra chờ đợi, Nimble chợt vung tay lên phía trước.
"《Cây Gai》."
Rào rào rào-.
Hàng loạt những Dây Leo Gai nhọn hoắt tua tủa đâm toạc nền đất núi lửa khô cằn, trồi lên với tốc độ chóng mặt.
Phạm vi bao phủ vô cùng rộng lớn.
Diện tích khéo phải ngang ngửa cả một cái công viên chứ chẳng chơi.
─Kéccc-!
─Kéc-!
Bầy ốc sên bất ngờ bị đống gai nhọn xiên thủng hốt hoảng cuống cuồng bò trườn, tìm cách tẩu thoát-.
Nhưng càng vùng vẫy, những chiếc gai lại càng cắm phập vào da thịt chúng sâu hơn, và kết cục là tất cả đều bỏ mạng trong đau đớn.
「+300 Aether」 Rào rào rào-.
Aether rơi lả tả liên tục tựa như một cơn mưa rào.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi như có hàng vạn chùm pháo hoa thi nhau nổ tung rực rỡ.
'Thì ra Nimble cũng thi triển được dăm ba cái trò bá đạo thế này cơ à...!'
Ngay cả kẻ luôn tỏ thái độ đề phòng Nimble như Felix, lúc này nét mặt cũng giãn ra, rạng rỡ hẳn lên trước cảnh tượng cày cuốc ngoạn mục này.
"Cũng ra gì và này nọ đấy."
─Gào-!
Lúc này Nimble đã hoàn toàn biến đổi sang hình thái sói.
Cô nàng lao như điên vào giữa bầy ốc sên, dùng cặp chi trước đập nát bét những chiếc vỏ cứng ngắc.
"Chiến kiểu đó thì tôi cũng chẳng cần bận tâm chuyện che chắn bảo vệ làm gì nữa!"
Anh Hammer trầm trồ cảm thán.
Đáng lý ra, vị trí tác chiến của anh Hammer thường là bám trụ bên cạnh để trở thành tấm khiên chắn vững chãi cho Hermit - người mang nhược điểm chí mạng là khả năng cận chiến kém cỏi.
Nhưng với khả năng đánh giáp lá cà thượng thừa của Nimble, anh Hammer gần như được giải phóng hoàn toàn khỏi nhiệm vụ bảo kê gò bó.
"Khà khà khà! Tôi cũng sẽ tham gia cuộc vui!"
Anh Hammer hăng máu xông lên, vung chiếc búa tạ đập tan tành bầy ốc sên.
Cứ với cái đà chém giết điên cuồng đó, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, chúng tôi đã thu hoạch được 500. 000 Aether.
「187 Quặng ngũ sắc」
「201 Vỏ chắc chắn」
「3 Cuộn giấy phép giày cao cấp」 Ngoài ra, chúng tôi còn vơ vét được hàng tá vật phẩm quý giá rớt ra từ bên trong vỏ sên.
Đặc biệt nhất phải kể đến 'Cuộn giấy phép giày cao cấp', nghe phong thanh mỗi chiếc cũng ngót nghét 1 triệu Aether chứ chẳng đùa.
'Tổng số Aether kiếm được phen này bèo nhèo cũng phải 3, 5 triệu─!?'
Trên đời này làm quái gì còn cái mánh lới hốt bạc điên rồ nào hơn thế này nữa cơ chứ!
Chóng mặt thật sự, cảm giác cứ như thể não bộ của tôi đang bị quẳng vào lò vi sóng rồi quay cuồng mòng mòng vậy.
"Ơ kìa, cái này..."
Đang lúc hăng say, Nimble chợt phát hiện ra một cây nấm kỳ lạ mọc chỏng trơ giữa Khu Vực Núi Lửa.
Hình thù của nó trông khá kinh dị với chi chít những chiếc gai nhọn hoắt.
Nimble hếch mũi lên ngửi ngửi- rồi không nói không rằng, giật phăng nó lên.
"Đây chẳng phải là 'Nấm Baal' sao? Có cái này trong tay thì mấy vết thương tầm trung trở xuống chỉ cần một nhấp là khỏi ngay tức khắc đấy."
Loại nấm thần kỳ có khả năng trị thương á?
Công hiệu của nó chẳng khác mẹ gì mấy lọ độc dược đắt đỏ trên thị trường!
Anh Hammer không giấu nổi vẻ sửng sốt.
"Con bé đó... nó còn sành sỏi đến mức nhận biết được cả những thảm thực vật hữu ích nữa cơ à?"
Bốp-.
Anh Hammer huých mạnh cùi chỏ vào mạn sườn tôi.
"Yor à, cậu liệu bề dỗ ngọt cô bé Nimble đó rồi giữ luôn con bé lại trong đội của chúng ta cũng được đấy!"
"Dỗ ngọt á?"
"Ý tôi là thu nạp con bé vào hàng ngũ nhân sự dự bị cho tổ đội ấy!"
Tổ đội xuất kích giới hạn ở con số 4 người là một quy chuẩn bất thành văn.
Thế nhưng? Sẽ có những trường hợp bất khả kháng phải chịu cảnh khuyết đội hình như hôm nay.
Bước chân vào con đường làm Người Khám Phá thì việc chấn thương, nằm bẹp giường là chuyện xảy ra như cơm bữa.
Thế nên, việc có thêm một thành viên dự bị luân phiên cho tổ đội xem ra là một nước đi không tồi chút nào.
Sắc mặt anh Hammer bỗng chốc trở nên nghiêm nghị lạ thường.
"Yor à, vớ được một chuyên gia thực vật ở Vùng Đất Bóng Đêm này quả thực chẳng khác nào đào trúng mỏ vàng đâu!"
"Thật vậy sao anh?"
"Sau khi hạ gục boss và càn quét sạch sẽ rương báu, cậu nghĩ cách để lũ Người Khám Phá vơ vét được nhiều Aether nhất là gì? Chính là hái lượm thực vật đấy!"
"Ồ ồ ồ!"
"Nhưng nghề này đâu phải ai cũng làm được. Đi hái lượm thực vật ở Vùng Đất Bóng Đêm mà cứ nhắm mắt bứt bừa thì lắm lúc rước họa vào thân, có đầy những loại kịch độc nguy hiểm chết người đấy!"
Nói toẹt ra, nhóm chúng tôi hiện đang cực kỳ khát một 'chuyên gia hái lượm'.
Tuy nghe qua thì thấy hoành tráng thật đấy, nhưng ở một diễn biến khác, tôi lại thầm nghĩ bụng: liệu có cần thiết phải trầm trồ làm lố lên đến mức độ đó không─ chứ.
Như đọc vị được những suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu tôi, anh Hammer buông một câu giải thích ngắn gọn.
"Cái Nấm Baal mà con bé Nimble vừa giật lên ban nãy ấy, bèo bọt cũng phải bán được 5 triệu Aether đấy."
─Vãi cả lồn!?
Trên đời làm mẹ gì có cái chuyện vô lý đùng đùng thế?
Cơ mà anh Hammer thì đâu rảnh hơi bịa chuyện để lừa tôi.
Anh Hammer cười tít cả mắt, vẻ mặt sung sướng hiện rõ mồn một.
"Quả này thì vơ vét no nê Aether rồi! Cả tổ đội chúng ta sẽ thăng lên Cấp độ 15 cái một cho mà xem!"
Nếu cán mốc Cấp độ 15, tôi sẽ hoàn toàn đủ tư cách để mon men đến khu vực của Giáo quan Rose.
'Giáo quan Rose từng hứa sẽ khao mình một chầu rượu mà nhỉ.'
Một buổi hẹn hò chè chén riêng tư với Giáo quan Rose.
Chỉ mường tượng sương sương đến viễn cảnh đó thôi là khóe môi tôi đã tự động cong tít lên rồi.
Nhưng vấn đề cốt lõi ở đây là: phải dùng bài vở gì để chèo kéo Nimble gia nhập tổ đội của chúng tôi đây.
'Ban nãy Nimble chẳng vừa bảo là cô nàng phải về nhà sao.'
'Hay là mình tìm cách thó lại tờ khế ước linh hồn nhỉ?'
Cứ thế, tôi vờ lượn lờ loanh quanh, kiên nhẫn rình rập thời cơ cho đến tận lúc nghỉ trưa.
"Này."
Giữa lúc tôi đang hí húi phân loại Aether và mớ chiến lợi phẩm lặt vặt, Nimble bất ngờ chủ động tiến lại gần.
"Cái ông người sắt đằng kia bảo rằng sở dĩ Aether rớt ra nhiều đến thế này là nhờ công của cậu hả?"
Ngập ngừng một lát, cô nàng hắng giọng, thủ thỉ bằng một tông giọng lí nhí.
"... Khụ khụ, hừm, tôi... có thể tham gia vào đội của cậu được không?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn