Chương 6: Nốt ruồi trên vai #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Đời người đôi khi cũng có những chuyện tốt lành cùng lúc kéo đến.
Tôi của lúc này chính là như vậy.
Vừa vớ được cả đống Ether.
Lại còn được nếm thử cola.
Và đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được chạm tay vào những đồng tiền vàng thứ thiệt.
Thêm vào đó, tôi còn ngộ ra một chân lý: Kỵ sĩ dẫu có trui rèn thân thể đến mức nào đi chăng nữa, thì cũng chẳng thể nào rèn nổi hòn dái của mình.
Vị thiếu gia Felix lúc này đang ôm chặt lấy háng, quằn quại bò lê bò càng trên sàn nhà.
"Ư ơ ơ…."
"Cậu nói gì cơ?"
"Tiền vàng của tôi… Trả đây, tên kia! Nếu cậu không định bỏ chạy…!"
"Cậu từng thấy con sư tử nào chịu nhả miếng thịt đã ngậm vào miệng ra chưa?"
"Sư… sư tử sao…."
"Tôi chính là như thế đấy. Tiền đã vào túi tôi thì mặc định là của tôi. Nếu muốn lấy lại, thì ngay từ đầu đừng có ném toẹt nó xuống sàn chứ."
"Ư ơ…."
Rốt cuộc, Felix sùi bọt mép rồi lăn đùng ra ngất xỉu.
Tuy tôi có tung hết sức bình sinh để đấm thật đấy, nhưng đáng lẽ đâu đến mức ngất xỉu thế này cơ chứ?
'Hay là do mình đã thăng cấp nhỉ.'
Cấp độ 4 của tôi đạt được nhờ vào việc tiêu hao Ether.
Có lẽ sức mạnh của tôi đã vươn xa hơn những gì tôi tưởng tượng.
"Trả đũa được một cú thì cũng hả dạ đấy."
Bị đánh một cú thì phải trả lại một cú─.
Đó là phép tính đơn giản mà ngay cả một đứa trẻ lên ba cũng biết.
Đến đây thì coi như huề nhau đi.
Nhưng thú thật, tôi không hề có ý định đánh cậu ta đến mức bất tỉnh nhân sự thế này.
Theo lời dặn dò của anh Hammer tốt bụng, thì tên này là đồng đội sẽ cùng tôi sát cánh kiếm Ether trong tương lai cơ mà?
Lại còn là bạn cùng phòng nữa chứ.
Hạ đo ván hắn ta thì có ích lợi gì đâu.
Dẫu không làm vậy, cậu ta vốn dĩ đã nghiến răng kèn kẹt, chỉ chực chờ tống khứ tôi đi rồi.
Chuốc thêm quá nhiều oán hận thì dễ ăn dao găm sau lưng lắm.
"Ây dà, đành chịu vậy."
Bức Tường này có cả bãi huấn luyện lẫn phòng chiến lược.
Chuyện thương vong diễn ra như cơm bữa, vậy thì kiểu gì chẳng có những nơi như phòng y tế và đội ngũ bác sĩ chứ nhỉ?
Tôi quyết định sẽ đi gọi bác sĩ đến chữa trị cho Felix đang nằm sóng soài trước mặt.
"Chậc, lương thiện quá đúng là khuyết điểm chí mạng của tôi mà."
Kéttttt─.
Thế là tôi rời khỏi phòng và rảo bước quanh dãy hành lang.
Nhưng chẳng rõ trong cái cơ sở rộng lớn thênh thang này chỉ có mỗi chúng tôi hay sao, mà hành lang vắng hoe vắng hoắt, việc tìm cho ra phòng y tế quả thực chẳng dễ dàng chút nào.
Tôi đã cuốc bộ được bao nhiêu phút rồi nhỉ?
「Đại thư viện」 Một nơi có vẻ chẳng mảy may có chút duyên nợ nào với tôi hiện ra trước mắt.
Ánh sáng lọt ra từ khe cửa hé mở, xen lẫn tiếng loạt xoạt vang lên chứng tỏ đang có bóng người bên trong.
Kéttttt─.
Vừa đẩy cửa bước vào, một không gian sực nức mùi mực và giấy cũ kỹ đã đập vào mắt tôi.
"Sách gì mà lắm thế này…."
Tôi xách chiếc đèn dầu đặt gần đó lên soi rọi khắp nơi, chợt bắt gặp một cô nhóc đang chễm chệ ngồi trên đống sách chất cao như núi, dùng nó thay cho ghế.
Là Hermit, cô gái đội chiếc mũ chóp nón rộng vành.
"Này, phòng y tế ở đâu vậy?"
"…Úi!"
Giật thót─!
Rào rào rào rào─.
Trước câu hỏi hết sức bình thường của tôi, Hermit giật nảy mình như một con chuột nhắt bị tóm quả tang đang ăn vụng hũ gạo.
Hậu quả là đống sách xếp chồng chênh vênh đổ sầm xuống, Hermit cũng ngã dập mông đau điếng.
"Sao cô giật mình dữ vậy? Đang làm chuyện gì mờ ám à?"
"Kẻ làm chuyện mờ ám là cậu mới đúng. Đang yên đang lành lại lù lù xuất hiện không tiếng động…."
Hermit len lén liếc nhìn tôi rồi nhặt cây gậy phép lên.
Bàn tay cô nàng siết chặt lấy cây gậy đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, xem chừng đang vô cùng cảnh giác.
Nhỡ có biến cố gì, chắc mẩm cô nàng sẽ dùng cây gậy đó phang thẳng vào đầu tôi nhỉ?
Không, khéo tôi lại có cơ hội chiêm ngưỡng thứ gọi là 'ma thuật' cũng nên.
"Lính mới, cậu đến đây làm gì?"
"Thế còn cô đang làm gì ở đây?"
"Tôi đang đọc sách. Cậu từng nói Thần Tượng mà cậu lập giao kèo tên là Ashibar đúng không? Tôi cứ đinh ninh sẽ tìm thấy thông tin trong cuốn 「Toàn tập thần tượng」 này, nhưng có vẻ không có."
Hermit đang ôm khư khư trong tay một cuốn sách cực kỳ dày cộp mang tựa đề 「Toàn tập thần tượng」. Nhìn thoáng qua là thừa biết không phải gu của tôi rồi.
Tôi họa chăng chỉ miễn cưỡng đọc nổi những cuốn sách nếu bên trong có vẽ vài bức hình khiêu dâm mà thôi.
Còn với những loại khác, tôi cứ nhìn một tẹo là cơn buồn ngủ ập đến và lăn ra ngủ thiếp đi ngay.
"Cái Thần Tượng mang tên Ashibar mà cậu ký khế ước chắc chắn rơi vào một trong hai trường hợp. Hoặc là loại vô cùng nguy hiểm, bị liệt vào hàng cấm kỵ nên không được ghi chép trong đây. Hoặc là loại quá mờ nhạt, hèn kém đến mức chẳng đáng để lưu truyền."
"Vậy cái nào thì tốt hơn?"
"Loại hèn kém tất nhiên là tốt hơn rồi. Hợp đồng với bọn chúng cùng lắm chỉ là phí phạm Ether. Nhưng kết cục của những kẻ mạn phép tiếp xúc với các Thần Tượng chạm ngưỡng cấm kỵ (禁忌) thì thường vô cùng thê thảm."
Siếttt─.
Hermit bất giác ôm chặt lấy hai cánh tay mình.
Thái độ cứ như thể cô ấy thấu hiểu điều đó rõ lắm vậy.
"Này Hermit, cô cũng lập giao kèo với Thần Tượng cấm kỵ và được ban phước à?"
"Đó là… bí mật. Theo lẽ thường tình, cậu không nên tùy tiện rêu rao về Thần Tượng mà mình đã ký khế ước đâu. Nó sẽ dễ dàng trở thành điểm yếu đấy. Phước lành cũng chẳng phải là thứ quyền năng vạn đại đâu."
Điểm yếu sao?
Tôi thật sự không biết đến điều đó.
Từ giờ phải cẩn trọng hơn mới được.
Thế là cả hai chúng tôi đều im bặt.
Bầu không khí bất chợt trở nên gượng gạo đến lạ.
Đột nhiên tôi tự hỏi nên bắt chuyện gì với phái nữ thì hợp lý.
Giả sử tôi có một cô bạn gái bình thường như bao người, thì chúng tôi sẽ nói về chủ đề gì nhỉ?
Giữa lúc tôi còn đang đăm chiêu suy nghĩ, thì Hermit đã cất lời phá vỡ sự im lặng.
"Cậu, lúc nãy có lấy một vật kỳ lạ ra từ đống lửa đúng không?"
"À, cái này."
Tôi moi vỏ lon cola đã uống cạn ra khỏi túi.
Vẫn còn tiếc rẻ đến mức chẳng nỡ vứt đi.
"Đây là thứ tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ. Trông có vẻ là một loại vật chứa bịt kín dùng để đựng chất lỏng bên trong. Nhìn vào độ chế tác tinh xảo này, tôi đoán nó là một món di vật từ thời trước 'Cuộc chiến Bóng Đêm'. Đúng không?"
"Tôi lùng bùng lỗ tai, chẳng hiểu cô đang nói cái gì nữa."
"Cuộc chiến Bóng Đêm. Tức là cuộc thánh chiến mà Hoàng Đế Bệ Hạ đã lãnh đạo để chống lại bọn ác quỷ. Thuở ấy lãnh thổ của Đế Quốc chúng ta rộng lớn hơn, mà kỹ thuật lẫn ma thuật cũng phát triển vượt bậc hơn bây giờ rất nhiều."
Hermit tiếp tục tuôn ra một tràng giải thích dài ngoằng.
Đó là một câu chuyện dài dòng và vô cùng nhàm chán, nhưng đại khái thì là thế này.
Rằng rất có thể trong Đế Quốc Cũ từng tồn tại thứ gọi là cola─.
Rằng ở Vùng Đất Bóng Đêm hiện tại vẫn còn cất giấu vô số cơ sở hạ tầng cùng những vật phẩm vô giá của Đế Quốc Cũ, và chúng chính là nguồn thu nhập béo bở cho các Người được ban phước dấn thân vào những chuyến thám hiểm nơi đó.
Chỉ mới lướt qua ý nghĩ quy đổi tất thảy những thứ đó thành tiền vàng thôi, tâm trạng tôi đã lâng lâng phấn khích rồi.
Nhưng mà─.
Hình như tôi lỡ quên béng mất chuyện gì đó thì phải?
À phải rồi─.
"Cơ mà này Hermit, rốt cuộc phòng y tế ở cái chốn này nằm đâu thế?"
"Hỏi phòng y tế làm gì. Có ai bị thương à?"
"Felix gây sự đánh tôi trước, nên tôi mới ngứa đòn đánh trả thôi. Tên khốn đó mới ăn một đấm vào hòn dái của tôi mà đã sùi bọt mép bất tỉnh nhân sự rồi. Chắc cũng chẳng chết chóc gì đâu, nhưng cứ phòng hờ nhỡ đâu có chuyện thật."
"Hòn… hòn…."
Hermit đờ đẫn cả người như con chuột nhắt chạm trán mèo hoang.
Cô nàng bối rối chỉnh lại vành mũ, chân tay luống cuống một hồi rồi huỵch─ quay ngoắt người lảng đi chỗ khác.
"Ở đây đào đâu ra phòng y tế. Thay vào đó, chúng ta hợp tác với đội bên cạnh để mượn nhờ Tư tế của họ. Cô Ishtar ở đội bên biết sử dụng cầu nguyện trị liệu. Đại đa số các vết thương đều sẽ khỏi hẳn ngay tắp lự."
"Ồ ồ ồ."
"Nhưng bù lại, cậu phải thanh toán bằng Ether. Còn tùy vào mức độ thương tích, nhưng nội tiền phí chẩn trị thôi đã bốc hơi mất mười nghìn Ether rồi. Cái giá của việc nhận điều trị từ Tư tế đội khác là thế đấy."
Cái quái gì cơ?
Mới chẩn trị không thôi mà cũng bị chém đẹp tới mười nghìn Ether á.
Thật chẳng khác nào một lũ ăn cướp trắng trợn.
"Cái trò cầu nguyện trị liệu đó cũng na ná như ma thuật đúng không? Này Hermit, cô không thi triển được thứ đó à?"
"Tôi không thi triển được. Cầu nguyện và ma thuật là hai phạm trù hoàn toàn khác biệt."
"Khác nhau ở điểm nào?"
"Một câu hỏi khá sắc sảo đấy."
Lấp ló dưới vành mũ, Hermit khẽ nheo đôi mắt lấp lánh lại.
Rồi cô lôi ra một cuốn cổ thư bám đầy bụi bặm từ đống sách ngổn ngang gần đó, phủi bụi bồm bộp─ rồi chìa ra trước mặt tôi.
Tựa đề của cuốn sách là thế này.
「Chìa khóa của Ma thuật và Cầu nguyện」 Một cuốn sách mang cái tựa đề nghe thật thâm sâu khó dò.
Tôi hé mở và lật giở vài trang, chà, bên trong cũng có kha khá hình vẽ những người phụ nữ thiếu vải đấy chứ.
"Bên trong có ghi chép hầu hết mọi thứ cậu đang thắc mắc, viết theo cách mà ngay cả một gã ngoại đạo mù tịt về ma thuật như cậu cũng có thể dễ dàng tiếp thu."
"Ái chà, cuốn sách này có ghi chú cả tuổi tác của cô không đấy? Tôi đang tò mò về cái đó nhất đây."
"Tôi mười bảy tuổi."
"Thật á? Trẻ măng nhỉ."
"Tôi cũng tự nhận thức được điều đó. So với mặt bằng chung của một Pháp sư, tuổi đời của tôi đúng là non nớt. Dẫu vậy, cũng đừng có mang ảo tưởng xem thường tôi. Không giống như đám Pháp sư ất ơ nhan nhản ngoài đường, tôi đây đã tốt nghiệp Tháp Ma Thuật vô cùng đàng hoàng. Chiếc mũ này chính là minh chứng rõ ràng nhất."
Một lời tuyên bố ngập tràn sự tự hào.
Nhưng đồng thời cũng sặc mùi cảnh cáo.
Ý bảo tôi là một nhân vật vĩ đại như vậy nên đừng có dại mà động vào─.
"Vậy thì phải đi đâu mới diện kiến được người mang danh Tư tế kia?"
"Bây giờ thì có tìm cũng vô ích. Vào ban đêm, luật lệ nghiêm cấm tuyệt đối mọi hành vi giao lưu với các đội khác. Quy tắc này được đặt ra cốt là vì đám Đạo tặc của các đội cứ thi nhau giở trò đâm lén, lập mưu tính kế hằng đêm đấy."
Ây dà, tiếc thật đấy.
Hơi có lỗi với Felix một tẹo, nhưng tôi cũng đã cố gắng hết nước hết cái rồi!
# Vừa mò về đến phòng, tôi đã thấy Felix đang hì hục hít đất.
Cậu ta chống đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể chỉ bằng một ngón tay cái ở mỗi bên, đến đoạn cao trào còn vắt một tay ra sau lưng rồi tiếp tục gập tay lên xuống.
Rồi cậu ta ưỡn người cong cớn như con tôm luộc, vung chân thẳng lên trời và bắt đầu màn trồng cây chuối ảo diệu chỉ bằng một ngón tay cái duy nhất.
Kế đó, cậu ta bắt đầu vặn vẹo các khớp hông theo một cung cách kỳ dị để tự hành xác bản thân, cái trình độ này vượt xa một vận động viên thể dục dụng cụ mà giống hệt như đang làm xiếc tạp kỹ vậy.
"Chà, sao cậu làm được thế hay vậy?"
Bốp bốp bốp─.
Tôi vỗ tay tán thưởng đầy cảm thán từ tận đáy lòng.
Thấy vậy, Felix với thái độ thờ ơ, điềm nhiên kéo chiếc khăn vắt trên cổ lau đi những giọt mồ hôi đang túa ra ròng ròng trên trán rồi đáp.
"Phải trui rèn các khớp xương trên toàn cơ thể, cũng như đả thông các bó cơ hiếm khi sử dụng để đảm bảo có thể vung kiếm trong mọi tư thế. Chỉ có như vậy mới đủ sức đối phó chớp nhoáng với những lưỡi dao hiểm hóc bất ngờ đánh úp từ sau lưng."
Quả nhiên, lũ Kỵ sĩ mang danh cỗ máy giết chóc này đều được tôi luyện thông qua những bài hành xác với cường độ kinh hồn bạt vía mà.
Đây thực sự là một kiểu tu tập khổ hạnh mà lũ du côn ở những góc hẻm tối tăm có nằm mơ cũng chẳng dám bắt chước theo.
"Ghê gớm thế mà cậu lại trúng nguyên cú đấm móc từ dưới háng lên cơ à?"
"…Tôi sẽ không để dính đòn lần hai đâu."
"Nhưng nếu ban nãy mà là thực chiến, thì chỉ một lần là đủ để đi chầu ông bà rồi mà?"
"…Điều đó, cậu nói chí lý. Xem ra tôi vẫn còn nhiều thiếu sót."
Felix ngoan ngoãn thừa nhận một cách bất ngờ, rồi lại tiếp tục vã mồ hôi hột trong một tư thế nhào lộn kỳ quặc khác.
Tôi cũng táy máy thử bắt chước làm theo vài tư thế, nhưng mới tập tành được một lúc đã thấy chán ngấy, lại còn tốn sức vô ích nên đành dẹp luôn.
Dẫu sao thì cũng thật may mắn khi trông bộ dạng của Felix có vẻ vẫn hoàn toàn khỏe re.
Cậu ta di chuyển uốn éo linh hoạt nhường kia, thì chắc mẩm cũng chẳng cần nhọc công nhờ Tư tế hay ai đó khám xét bệnh tình làm gì.
Coi như vô tình tiết kiệm được hẳn mười nghìn Ether phí chẩn trị.
Mười nghìn Ether thì tha hồ mua được biết bao nhiêu là lon cola cơ chứ?
Giả sử tôi mà mang danh xưng 'bác sĩ' hay 'Tư tế' thay vì là một Đạo tặc mạt hạng thì có phải cuộc đời lên hương rồi không.
Thảo nào các bà mẹ ở nhà cứ hay ép uổng con cái phải theo nghề bác sĩ cho bằng được.
Không rõ nếu gặp may vớ được cái Thần Tượng nào đó và nhận được phước lành thông qua lời cầu nguyện, liệu tôi có thể chuyển nghề sang làm Tư tế thay vì cái kiếp Đạo tặc lén lút này không nhỉ?
Mang theo dòng suy nghĩ vẩn vơ ấy, tôi vừa lật mở cuốn sách xin xỏ được từ Hermit, thì Felix bỗng cất lời.
"Cuốn sách đó là Hermit chọn cho cậu đúng không?"
"Đúng rồi."
"Nhìn thoáng qua cũng đủ biết cô nhóc đó là người mềm mỏng và tốt tính. Có lẽ vì sống cách ly ở Tháp Ma Thuật một thời gian quá dài, nên cô nhóc đó chẳng rành rẽ sự đời và rất dễ tin người."
"Trông có vẻ là vậy thật."
Tôi ậm ừ rồi lại tiếp tục dán mắt vào từng trang sách.
Thấy tôi cắm mặt vào những con chữ, Felix bèn mỉa mai bóng gió một câu.
"Đây là lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến cảnh một Đạo tặc lại đi đọc sách đấy."
"Bởi cậu vốn dĩ là thiếu gia đài các của một gia tộc Kỵ sĩ, nên chắc chưa từng chạm trán những kẻ chuyên hành nghề trộm cắp và xử lý đống tàng thư cùng sách cổ đắt tiền đâu nhỉ. Cái lũ đó giang hồ thường gọi bằng biệt danh 'Mọt sách'."
"Con mọt à─. Chẳng lẽ cậu cũng sở hữu một cái biệt danh tương tự như thế sao?"
"Tôi là con mọt dái. Bởi vì tôi đây chỉ chuyên nhắm vào hòn dái của đàn ông mà nện thôi."
"Hự."
Phu hehehe─ Thấy tôi bật cười ha hả, Felix lập tức nhăn nhó mặt mày.
Thấy vậy, tôi liền giơ luôn trang sách đang đọc dở ra trước mặt để dỗ dành cậu ta.
"Ở đây có dăm ba bức vẽ phụ nữ khỏa thân này. Điểm chung là trên bờ vai trái của bọn họ đều xuất hiện một vết bớt hình ngôi sao, trông cứ như thể cùng được sao chép từ một người mẫu ra ấy nhỉ? Cậu thấy sao."
"Ai mà biết được. Bình thường mấy ai thèm quan tâm đến dăm ba cái thứ vớ vẩn đó đâu chứ?"
Khuôn mặt Felix bỗng chốc đỏ lựng lên rồi huỵch─ cậu ta vội vã ngoảnh đầu đi chỗ khác.
Đoạn, cậu ta trùm chăn kín mít từ đầu đến chân.
"Ngày mai đã bắt đầu lịch trình thám hiểm tổ đội đầu tiên rồi, thế nên liệu hồn mà đi ngủ sớm đi."
Chuyến thám hiểm tổ đội đầu tiên.
Tự dưng cõi lòng tôi rộn rạo, hồi hộp hệt như cái đêm trước chuyến đi dã ngoại thuở còn học tiểu học vậy.
Thế nhưng ngay lúc ấy, Felix lại thốt thêm một câu khiến bầu tâm trạng của tôi càng thêm phần háo hức mong đợi.
"Sắp tới là Lễ Đản sinh Mặt Trời rồi. Vậy nên nếu lần này chúng ta đạt được thành tích tốt, Chuẩn tướng Ezakiel rất có thể sẽ đích thân giá lâm đến Bức Tường để ban thưởng. Thế nên cậu cũng tự liệu mà cố gắng lên đi."
Chuẩn tướng Ezakiel vừa là đại ân nhân cứu mạng của tôi, đồng thời cũng là một trang tuyệt sắc giai nhân.
Nếu được đích thân một nhân vật tầm cỡ như thế ưu ái ban thưởng.
Thì rốt cuộc đó sẽ là phần thưởng gì đây.
Nỗi mong đợi hân hoan râm ran trong dạ khiến tôi lại càng thao thức trằn trọc, chẳng tài nào chợp mắt nổi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn