Chương 29: Pháo đài hắc thuật #4
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~32 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Quái vật Thủ lĩnh! Ma thú cấp Thủ lĩnh!"
Tôi hét lớn, phát tín hiệu cảnh báo nguy hiểm cho cả đội.
Tít sâu trong hang động, những chiếc chân nhện khổng lồ đến mức dị dạng đang lạo xạo bò tới.
Bọn chúng di chuyển mà chẳng phát ra lấy một tiếng động.
Nếu tôi không lên tiếng, tuyệt nhiên chẳng ai hay biết.
"Thủ lĩnh sao? Đâu? Ở hướng nào!"
Anh Hammer siết chặt cán búa, rảo mắt nhìn quanh.
Hermit và Felix lập tức tựa lưng vào nhau, thủ thế cảnh giác.
"Không thấy gì cả!"
"Chết tiệt, tối quá."
Phừng—! Anh Hammer châm thêm một ngọn 「Đuốc Ether」 giắt bên thắt lưng.
Màn đêm bủa vây quanh chúng tôi lập tức bị ánh lửa xua tan.
"Anh Hammer! Một cây đuốc đó giá những 1 triệu Ether lận đấy!"
"Yor, tôi đã dặn cậu thế nào về đám ma thú cấp Thủ lĩnh hả?"
Đang dầu sôi lửa bỏng lại biến thành giờ trả bài sao?
Khối óc tôi nhanh chóng nhảy số.
"Nếu thiếu phước lành hệ trị liệu thì săn chúng vô cùng gian nan, đúng không anh?"
"Chuẩn! Nhưng nhớ kỹ, khi lọt vào 'Bóng Đêm', bọn khốn đó còn trở nên điên cuồng và hung bạo hơn gấp bội!"
"Á! Thấy nó rồi!"
Hermit giơ tay chỉ thẳng về phía trước.
Nhờ luồng sáng từ hai ngọn đuốc, hình thù tởm lợm của con nhện khổng lồ hiện ra mồn một.
—Kieeek...!!! Lớp vỏ trên những chiếc chân dài ngoẵng vằn vện sọc đen tím, cặp răng nanh to bằng cả bắp tay người lớn, và gớm ghiếc nhất là trên phần thân phình to của nó lủng lẳng những nạn nhân bị trói chặt bởi tơ nhện, hệt như những hộp cơm trưa treo tòng teng.
"Gi... Giết tôi đi..."
"Dưới... dưới da tôi... Dưới da tôi...!"
Khắp cơ thể những kẻ khốn khổ đó nổi chi chít những bọng mủ hoặc thứ gì đó trông như đám bào tử nhung nhúc.
Bất luận là gì thì cũng tởm không tả nổi.
"Có vẻ là Nhện Nữ Vương!"
Hermit lao xao kết luận.
—Chrrrrrrr-. Con Nhện Nữ Vương phát ra một tiếng rít the thé, chói tai đến rợn người, hoàn toàn trái ngược với thân hình đồ sộ của nó.
Xoạtttt-! Từ cái miệng nhớp nháp, nó phun ra những luồng tơ dày đặc, bịt kín toàn bộ lối ra vào hang.
"Mẹ kiếp, có vẻ nếu không làm gỏi con súc sinh này thì chúng ta cũng khỏi toàn mạng trở ra! Tất cả chuẩn bị tinh thần đi!"
Anh Hammer vừa dứt tiếng gầm—.
Vùùù-! Chiếc chân khổng lồ của con Nhện Nữ Vương đã quật sầm sập về phía chúng tôi.
Nếu có một cột điện bằng thép vót nhọn đâm sầm từ trên trời xuống, chắc chắn áp lực cũng cỡ này là cùng!
"Uwoaaa!"
Ngay sát khoảnh khắc sinh tử, anh Hammer rống lên, tay vung cặp búa tạ lao vút về phía Nhện Nữ Vương.
"《Công Thành Chùy》!"
Rầm-! Đầu búa ngàn cân giáng thẳng tắp vào khớp chân con quái vật.
Rắc! Xèo-! Lớp vỏ cứng ngắc vỡ nát tươm.
Ào ào-. Từ vết nứt, máu tím tanh hôi trào ra xối xả.
—Kieeeeek-!
"Con nhện đang quằn quại vì đau kìa!"
Tôi phấn khích gào lên thông báo.
Lúc này, Hermit đang ngồi xếp bằng dưới đất, thản nhiên quăng lại một câu:
"Có gì lạ đâu. Anh Hammer là một Kẻ Hủy Diệt cơ mà."
"Đó là chức nghiệp gì thế?"
"Trong hệ thống Chiến binh, Vệ binh sẽ giữ vai trò tấm khiên thịt vững chãi ở tuyến đầu, còn Kẻ Hủy Diệt mang trọng trách nghiền nát kẻ thù để triệt tiêu mọi mối đe dọa."
Thường thì Vệ binh sẽ xách theo khiên tháp hạng nặng.
Trái lại, Kẻ Hủy Diệt thường dùng những thứ vũ khí cồng kềnh, sức tàn phá khủng khiếp.
"Anh Hammer là một Kẻ Hủy Diệt thực lực cực kỳ gờm đấy."
"Ồ ồ ồ! Đáng tin cậy thật! Mà khoan, cô đang làm cái quái gì thế?"
"Lúc nãy dọn dẹp nhện con làm Mana của tôi chạm đáy rồi, tôi đang thiền hồi phục! Cậu lo bảo vệ tôi đi!"
—Kieeek- —Kieeeeek-! Bốn bề xung quanh lúc nhúc đám nhện con cỡ bằng bàn tay đang tràn lên.
Vừa dùng chân nghiền nát bọn chúng, tôi vừa cạn lời.
"Giữa cái đống hỗn độn dầu sôi lửa bỏng thế này mà cô dám nhắm mắt ngồi thiền hả?"
Bộ cô ta gửi gắm toàn bộ sinh mạng vào đồng đội luôn sao.
'Đây chính là cái gọi là niềm tin bất diệt đấy à!?'
"Felix! Tên khốn này bắt đầu né đòn của tôi rồi!"
"Anh Hammer, đến lúc tôi ra tay rồi."
Anh Hammer và Felix phối hợp nhịp nhàng đến độ tưởng như cả hai dung hợp thành một.
Trong thoáng chốc, cõi lòng tôi rưng rưng xúc động.
'Săn quái tổ đội thì phải ra dáng như này chứ!' Lương tâm trỗi dậy, tôi nhận ra mình không thể cứ đứng làm bù nhìn.
Tranh thủ lúc đó, tôi quẹt lấy ít máu đen ngòm từ vết nhện cắn rỉ ra nơi lòng bàn tay, bôi thoa dọc theo rìa phi tiêu.
Căn chỉnh góc độ, tôi phóng vút thứ vũ khí nhọn hoắt đó thẳng vào con quái vật đồ sộ.
"Vỏ mày cứng thì cứng thật, nhưng đôi mắt thì chưa chắc đâu!"
Trò đâm chọc vào mắt đối phương thì tôi tự tin hơn ai hết.
Cái đích ngắm to lù lù ra đấy, nhắm trượt mới là chuyện hiếm.
Phập-!
"Âm thanh xé gió êm tai phết!"
—Kweeeaaaa! Con nhện khổng lồ rống lên một tràng thảm thiết.
Vách hang rung bần bật như muốn sập xuống.
Lảo đảo-. Đòn đánh lén chí mạng vào hốc mắt phát huy tác dụng, chuỗi tấn công điên cuồng của Nhện Nữ Vương thoáng chốc bị khựng lại.
"Tốt, nó hở sườn rồi! Anh Hammer, tôi sẽ kích hoạt 'phước lành' ngay bây giờ!"
Vùù-. Ngay giây tiếp theo, Felix trở ngược lưỡi kiếm, tàn nhẫn đâm phập thẳng vào bụng gã.
Phập─!
"Này, thằng điên kia!"
Tôi không kiềm được mà ré lên kinh hãi.
Ngay khoảng khắc ấy, dòng máu đỏ tươi phun trào từ cơ thể Felix, cuồn cuộn quấn riết lấy lưỡi kiếm lạnh lẽo.
"Huyết Kiếm, Astraz."
Thanh kiếm được tuốt ra khỏi bụng Felix bỗng kéo dài lạ thường, nhịp đập thình thịch văng vẳng hệt như một trái tim sống.
Ánh sáng đỏ thẫm hắt lên nhuộm đẫm vách đá, mùi máu tanh tưởi bốc lên nồng nặc đến mức muốn làm điếc đặc cả khứu giác.
Hai tay siết chặt thanh kiếm tà mị, Felix lao như thiêu thân vào thẳng Nhện Nữ Vương.
"Nhất kích."
Xoẹt-. Phập-. Lưỡi kiếm đỏ thẫm vút qua trong không trung. Một chiếc chân của Nhện Nữ Vương đứt lìa, máu tím bắn tung tóe như suối.
—Kieeeeek...! Con quái vật vùng vẫy quằn quại trong đau đớn tột độ.
Xoẹt, xoẹt-.
"Nhị kích, tam kích."
Felix vung kiếm như một cỗ máy chém vô tình, liên tiếp tiện đứt thêm hai cái chân khổng lồ nữa.
Mất đi hai chân trước và cái chân thứ hai bên trái trong tổng số tám chi—.
Cơ thể phình to đồ sộ ấy mất hẳn trọng tâm, phần bụng ục ịch đổ sập xuống nền đất ẩm ướt.
Cùng lúc đó, làn huyết khí đỏ ngòm bao trùm lưỡi kiếm của Felix cũng dần tan biến mất.
"Mẹ kiếp, giới hạn vẫn chỉ dừng lại ở tam kích thôi sao."
"Cậu kia, lùi ra mau!"
Đúng khoảnh khắc đó, Hermit – người tôi đã quên béng mất từ nãy đến giờ – chợt thét lớn.
Nơi đầu trượng pháp sư của cô nàng, một Quả Cầu Lửa khổng lồ cỡ bằng đầu người đang bừng bừng rực cháy, cuồn cuộn sức nóng khủng khiếp.
Luồng nhiệt tỏa ra kinh hoàng đến mức hong chảy cả đống tơ nhện dính dớp dưới mặt đất.
—Kieeeeek...! Nhện Nữ Vương dù mất chân vẫn điên cuồng khát máu, song lúc này dường như cũng cảm nhận được uy hiếp từ ngọn lửa của Hermit nên đã co rúm lùi lại.
Nhưng—.
Ngặt một nỗi, hang động đã bị bít bùng.
Ngay từ đầu, nó đã tự phong tỏa mọi đường lui của chính mình bằng mạng nhện và bẫy rập do nó giăng ra—.
"《Hỏa Bảo Châu》!"
Quả Cầu Lửa phóng vút từ đầu trượng của Hermit, găm thẳng vào thân hình khổng lồ của con quái vật không chệch đi đâu được.
Bùmmm-! Một vụ nổ long trời lở đất bùng lên.
Làn sóng nhiệt cuồn cuộn ập tới thiêu đốt không gian chỉ trong chớp mắt.
"Khụ khụ!"
Làn khói bỏng rát xộc thẳng vào cuống họng khiến tôi ho sặc sụa.
—Khục khục khục-. Chẳng rõ cuống họng con nhện kia có bị nghẹn lửa khói giống tôi không?
Nó hộc ra một bãi dịch đen ngòm rồi duỗi thẳng chân, chết đứ đừ.
--- Lách tách, lách tách-. Ngọn lửa cuồng bạo của Hermit đã nướng chín con Nhện Nữ Vương.
"Mẹ kiếp! Cái lũ côn trùng gớm ghiếc! Mày có to xác đến đâu thì chung quy vẫn chỉ là lũ côn trùng giẻ rách!"
"Lính mới à, nhện không thuộc lớp côn trùng đâu."
"Thế nó thuộc cái khỉ gì."
"Được rồi! Cả đội mau kiểm tra lại thương tích đi!"
Anh Hammer thì áo giáp xước xát, vài chỗ còn móp méo hoặc thủng lỗ chỗ.
Hermit bị bỏng một mảng trên da.
Nhưng thương binh bi đát nhất lại là Felix.
Ròng ròng-. Miệng vết thương ở bụng do tự rạch tay vẫn đang ồng ộc ứa máu.
Cả ba người họ đều bị thương không nhẹ.
Ngược lại, tôi là kẻ lành lặn nhất.
Nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy hơi nhột thật.
'Cảm giác cứ như mình là cục tạ vô dụng vừa được gánh còng lưng vậy.' Tôi lén cúi xuống bốc một vốc tro tàn trát lên mặt, nguỵ tạo bộ dạng lem luốc.
Chắc chừng này cũng đủ vớt vát lại chút hình tượng chiến đấu xả thân.
"Felix, cầm lấy bình 「Độc Dược Đỏ」 này, lo cầm máu trước đã."
"Anh Hammer, một lọ này giá chát tới 2 triệu Ether lận đấy. Cả hai ngọn Đuốc Ether gộp thêm bình dược này là đội ta lỗ trắng 4 triệu Ether rồi."
"Thằng nhãi ranh rập khuôn này, cậu sẽ chầu Diêm vương trước khi kịp lê lết về gặp Thuật sĩ trị liệu đấy. Đừng lo, chúng ta còn có bùa hộ mệnh tên Yor cơ mà."
"Tôi á?"
Anh Hammer vỗ đen đét vào vai tôi.
"Yor, cậu có thấy mấy cái 'Mảnh vỡ Bóng Đêm' mà con Nhện Nữ Vương ợ ra trước khi chết đằng kia không?"
"Mảnh vỡ Bóng Đêm ạ? Anh đang nói tới đống khói đen kịt nhầy nhụa kia sao?"
Vừa nhìn bãi nôn mửa mà Nhện Nữ Vương trớ ra phút lâm chung đen ngòm một cục, tôi còn lầm tưởng nó bị ho lao khạc đờm nữa.
"Dám chắc trong đống đó ẩn chứa chiến lợi phẩm quý giá đấy."
"Ồ, thật luôn ạ?"
"Yor, đôi tay vàng của cậu chính là mấu chốt. Dù có giết hàng trăm con thế này mà cậu móc không ra vật phẩm xịn thì cũng đổ sông đổ bể hết!"
Ra là vậy, mấy người này đang đùn đẩy trách nhiệm khui đồ cho tôi chứ gì.
Cơ mà, lỡ nhân phẩm bạo phát bốc phải đồ rác thì sao?
Tự nhiên hai vai tôi nặng trĩu áp lực ngàn cân.
"Lạy trời phù hộ bốc trúng hàng xịn!"
Sột soạt-. Dưới ánh mắt mong mỏi của cả đội, tôi cắn răng thọc sâu tay vào 'Mảnh vỡ Bóng Đêm'.
Cảm giác nhầy nhụa, ướt át trơn tuột luồn lách qua kẽ tay hệt như đang bới móc lục phủ ngũ tạng của xác chết khiến tôi rùng mình buồn nôn.
Lạch cạch-. Bất thình lình, ngón tay tôi sờ trúng một vật thể cứng cáp.
Xoẹt-. Tôi chộp lấy, lôi mạnh ra ngoài. Trên tay tôi lúc này là một thứ vô cùng kỳ dị.
Một viên đá đen tuyền.
「+1000 Ether」
「Ngọc Nhện: Một vật phẩm hiếm thấy được hình thành trong cơ thể nhện hang động. Có tin đồn rằng nó sẽ giáng tai ương xuống người sở hữu. 」
"Anh Hammer, cái cục nợ này là gì vậy? Định giá có 1000 Ether bọ này."
"Tôi cũng tịt. Khỉ thật, toang rồi sao...?"
Toang á!
Chiến lợi phẩm Thủ lĩnh rơi ra mà cũng có chuyện nhân phẩm thảm họa nữa sao?
"Ơ... Khoan đã..."
Phía bên kia góc hang, nơi đám tơ nhện vừa bị ngọn lửa thiêu rụi.
Tôi loáng thoáng thấy những đôi chân lông lá khổng lồ đang vươn tới sừng sững.
Tuyệt nhiên chẳng có lấy một tiếng động.
"Nhện Nữ Vương...!?"
Cùng một khuôn đúc với con Nữ Vương vừa bị nướng đen thui.
Vấn đề chí mạng là, có tận hai con đang lẳng lặng trườn tới từ hai phía trái phải.
"Mả cha nó, cái quần què gì đang diễn ra thế này! Lại là ma thú cấp Thủ lĩnh! Mà tận hai con!"
"Gì cơ? Yor! Cậu không đùa chứ!"
"Mẹ kiếp-. Giờ này mà còn tiếc rẻ cái bình thuốc đỏ chết tiệt ấy nữa sao!"
"Mana của tôi... Tôi cạn kiệt Mana thật rồi đó!"
Đích thị là ngàn cân treo sợi tóc.
Giữa lằn ranh sinh tử ấy, những tiếng xèo xèo nổ lách tách như tĩnh điện chớp giật dội lên đinh tai nhức óc.
Ngoảnh đầu nhìn lại, tôi bắt gặp một ông lão đầu trọc, tay cầm đuốc đang từ tốn đi về phía này.
"Địa hình phức tạp chia nhiều ngã rẽ dễ đi lạc như thế, vậy mà các ngươi vẫn lặn lội xuống được tới tận độ sâu này cơ đấy."
Là ngài Trung tướng Raiden!
"Trên tay cậu là Ngọc Nhện sao? Chẻ xác cả trăm con Nhện Binh Sĩ mới rớt ra được một viên mạt rệp ấy, xem ra vận may của các ngươi không tồi."
"Vật này là đồ hiếm sao ngài?"
"Đám Thuật sĩ của chúng ta mà thấy thứ này thì sẽ phát điên lên vì thèm khát đấy. Giá bèo nhất cũng bán được chục triệu."
Ồ ồ ồ...!?
Lúc này, Hermit nhạy bén bắt ngay lấy một chi tiết kỳ lạ.
"Kia là Nhện Binh Sĩ sao thưa ngài? Lẽ nào... chúng không phải là Nhện Nữ Vương?"
"Nữ Vương ư? Hình thể con Nữ Vương to gấp mấy lần đám cỏn con này. Khoảng một năm trước nó đột nhiên xuất hiện, bắt đầu đẻ trứng vô tội vạ, dăm bữa nửa tháng lại trồi lên mặt đất tha người về tổ làm ta đau cả đầu."
Thấy điệu bộ cười khùng khục bình thản của Trung tướng, cả bọn đưa mắt nhìn nhau cạn lời.
"Có lẽ đống phế phẩm ta ném dưới đáy hang đã thu hút lũ ranh ma nhép đến đây kiếm ăn. Chỗ này vốn là bãi đáp rác thải của ta mà."
Kwoaaaaa-! Kwiiiii-! Hai con Nhện Binh Sĩ đồ sộ vừa chạm mặt Trung tướng liền kinh hoàng rú lên co rụt lại.
Uy áp tản ra khiến lũ súc sinh máu lạnh cũng phải chùn bước, lòng ngưỡng mộ trong tôi tuôn trào như suối nguồn!
"Ta có chút việc cần kiểm tra bên dưới, các ngươi cứ thong thả ra ngoài trước. Hoặc thích thì bám theo ta cũng được."
"Tổ đội chúng tôi xin phép cáo lui trước thưa ngài."
Anh Hammer quả quyết hạ lệnh rút lui.
Thú thật thì tôi cũng tò mò muốn chết xem dưới đáy hang có cất giấu bí mật gì...
Nhưng lòng tham nướng viên 'Ngọc Nhện' ra tiền tươi thóc thật để kiếm Ether vẫn lấn át tất cả.
Dọc đường rút lui lên mặt đất.
Thể lực ai nấy đều cạn kiệt nên chẳng buồn hó hé nửa lời.
Lúc đang bấu víu leo lên sợi dây thừng ban nãy thả xuống—.
Sượt sượt sượt-. Bất thình lình, cảnh vật xung quanh bị kéo sụp vào hố đen kịt, một chiều không gian thăm thẳm như vũ trụ nuốt chửng lấy tôi.
"Đời nào cái mỏ vàng ấy lại buông tha mình dễ dàng vậy được."
Cơ mà rốt cuộc thì đây là cõi u minh nào?
Một không gian hắc ám vô tận.
Tám tinh tú rực rỡ lóe lên thứ ánh sáng quỷ dị, đầy điềm báo gở.
Vừa lúc đầu tôi xẹt qua suy nghĩ: tám đốm sáng kia trông hệt như mắt nhện—.
Cảm giác bị tám con mắt độc địa ấy đồng loạt xoáy sâu chằm chằm vào tâm can ép tôi nghẹt thở đến chết trân.
【Ta là ■■ ■■■, ■■. 】 【Hỡi kẻ nắm giữ thánh tượng của ta. 】 【Hãy cống nạp toàn bộ lục phủ ngũ tạng của ngươi. 】 【Đổi lại, ta sẽ ban phước cho ngươi. 】 【—Khởi nguyên tri thức của ta. 】 Hứ—.
Loại Thần Tượng hắc ám cỡ này tôi mới diện kiến lần đầu đấy.
Không vòi vĩnh Ether mà lại nằng nặc đòi nuốt nội tạng của tôi sao?
Mà còn đòi cắn trọn ổ nữa...!?
Móc hết ruột gan chỉ để đổi lấy dăm ba cái mớ tri thức xàm xí, buôn bán lỗ vốn vãi lồn!
'Có vẻ đợt này mình rước nhầm họa sát thân với một tên thần kinh rồi.' Loé sáng-!
Ngay lập tức, não tôi nảy số một kế diệu kế.
Lấy Thần Tượng trị Thần Tượng.
Để đối phó với cái thứ Thần Tượng bạo chúa này, lôi vị Thần Tượng mà tôi đang ký khế ước ra dằn mặt là chuẩn bài nhất.
"Sabranik!"
Tôi thử kêu réo danh xưng của Sabranik.
Tà Long Ăn Xương!
Nếu là ngài Sabranik vĩ đại – kẻ thống trị danh xưng Tam Hung uy chấn thiên hạ, chắc mẩm dư sức sút văng con nhện rách này!
【—Hiện tại ta không có mặt—】 【—.
.. Xèo xèo... —】 Cái quần què gì thế này.
Không có mặt á?
Ngay cái khúc rớt đài sinh tử thế này cơ chứ...!!!
Cùng lúc đó, một tràng cười 'khihihi' khinh miệt lạnh lẽo vang dội.
Tiếng cười đục ngầu, ma quái đến rợn gáy khiến tôi liên tưởng ngay đến hình ảnh con sói quỷ bị xé toạc khóe miệng.
【Hãy xướng tên ta đi. 】 【Nihil-Raz. 】

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn