Chương 161: Ký ức của ai đó #2
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Tôi đã rảo bước hồi lâu trong khu rừng u tối dưới ánh trăng mờ.
Bì bõm─.
Tiếng nước vọng lại bên tai tôi.
Linh tính mách bảo điều gì đó, tôi cất bước đi về hướng ấy, rồi một mặt hồ khá rộng hiện ra giữa những khe đá. Bên bờ nước đang gợn sóng lăn tăn là một mớ quần áo ngổn ngang, tựa như có ai đó vừa mới trút bỏ.
'Khuya khoắt thế này rồi mà vẫn có tiên nữ giáng trần tắm lén sao?'
Nếu là anh tiều phu trong truyện cổ tích, hẳn tôi đã giấu tiệt đống đồ này đi rồi. Nhưng tôi chẳng phải tiều phu, và cô ả vừa ngoi lên mặt nước kia cũng còn lâu mới được bằng tiên nữ.
"Phù haa!"
Mái tóc Ingrid ướt sũng khi cô lặn ngụp dưới đáy hồ rồi vọt lên y hệt một con cá heo. Trên tay cô đang tóm gọn một con cá béo núc ních với hai sợi râu mọc chĩa ra hai bên, chẳng rõ là cá trê hay cá chép.
Dù là loài cá gì đi chăng nữa thì dưới ánh trăng vằng vặc, làn da dầm trong nước lạnh của Ingrid trông nhợt nhạt vô cùng. Đường nét vòng một e ấp thoắt ẩn thoắt hiện qua làn nước khiến mặt tôi bỗng chốc đỏ bừng.
"Này, khuya khoắt thế này cô còn làm trò gì dưới đó đấy?"
Tôi vờ quay mặt đi, tránh ánh mắt khỏi cơ thể trần truồng kia rồi cất tiếng hỏi. Thấy vậy, Ingrid liền quẳng mạnh con cá trên tay xuống đất.
Bạch─.
"Tôi vừa kiếm được bữa sáng cho ngày mai."
"Cá nước ngọt mà không làm sạch cẩn thận là ám mùi bùn đất đấy."
Chẳng phải cứ lôi hamburger từ 'Lửa trại được ban phước' ra ăn là xong chuyện sao.
"Ái chà."
Tùm—.
Ingrid hất nước thẳng vào người tôi.
Nếu không phản xạ lùi lại né tránh, chắc chắn tôi đã ướt sũng và phải chịu cảnh mặc bộ đồ ẩm ướt đi ngủ.
Đó rõ ràng là ý đồ của Ingrid. Cô ta muốn tôi phải co ro nhếch nhác trên giường. Con nhãi này luôn thích bày mấy trò khiến người khác phải khó chịu.
"Yor cũng xuống đây thử xem. Nước lạnh nên thích lắm."
Ingrid vừa vờn nước, vừa cong khóe mắt lơi lả mời gọi tôi. Nếu là tôi của những ngày còn non nớt ngây thơ, chắc tôi đã sa ngã trước sự cám dỗ đó mà lao xuống bơi đùa cùng cô ta rồi.
Nhưng tôi lại là kẻ từng ôm vết thương lòng sâu hoắm cũng vì chính Ingrid. Tôi còn lâu mới sập bẫy cám dỗ của cô ta.
"Không. Tắm xong thì bớt kiếm chuyện và ngoan ngoãn vác xác về đi."
Ngoắt─.
Nói rồi, tôi quay gót bước đi.
Về hơ ấm người bên ngọn lửa trại rồi ngủ thôi. Dõi theo bóng lưng tôi, Ingrid phụng phịu.
"Cậu quá đáng thật đấy."
Rào─.
Tôi nghe thấy tiếng nước rẽ làm đôi khi ai đó bước lên bờ.
"Yor à, đợi tôi với. Cùng về nào."
Lép nhép─.
Lẫn trong đó là tiếng đôi bàn chân trần ướt sũng dẫm lên phiến đá phẳng.
"Yor, giờ mà cậu quay lại, tôi sẽ cho cậu xem một thứ tuyệt vời lắm đấy. Cậu vẫn không định đợi sao?"
Cho xem thứ tuyệt vời á?
Nó là cái quái gì cơ chứ?
"Là đồ ăn à?" Tôi hờ hững hỏi mà chẳng thèm ngoảnh mặt lại.
Nghe vậy, Ingrid cười khúc khích rồi đáp:
"Thì là đồ ăn chứ sao. Cậu mà ăn vào thì đảm bảo sẽ sung sướng tận mây xanh. Mà chạm vào cũng thích tay lắm đấy."
Đồ ăn?
Thứ chạm vào cũng thích tay?
Rốt cuộc nó là cái thứ ma quỷ gì!
Dù linh cảm mãnh liệt rằng mình đang bị dắt mũi, tôi vẫn lén lút ngoái đầu lại nhìn thử. Ai ngờ đâu, Ingrid – kẻ đã diện đồ chỉnh tề từ lúc nào không hay – liền đưa ngón tay chọt thẳng vào má tôi.
"Yor đúng là đồ biến thái. Cậu đang nghĩ cái gì trong đầu thế hả?"
"Mẹ kiếp!"
"Nhìn cậu thực dụng thế mà hóa ra ngây thơ phết nhỉ."
Vậy là tôi lại bị nhỏ này lừa.
Cảm giác xấu hổ trào dâng. Mình đúng là một thằng ngu!
Giữa lúc tôi còn đang mải miết tự vả trong thâm tâm, Ingrid đã tiến đến khoác tay tôi.
"Nhưng Yor có là kẻ biến thái thì tôi cũng chẳng bận tâm đâu."
"Thật á?"
"Dù cậu có làm chuyện tồi tệ đến mức nào, có bị vạn người phỉ báng, bị cả thế giới này chửi rủa, tôi vẫn sẽ luôn đứng về phía cậu."
Nghe thì mùi mẫn thật đấy, nhưng dĩ nhiên đó chỉ là lời dối trá.
Hoặc nếu suy xét cho kỹ, nó có thể đúng một nửa.
Ingrid thực sự muốn tôi làm những chuyện tồi tệ. Cô ta muốn tôi bị vạn người phỉ báng, bị cả thế giới này chửi rủa.
Tại sao ư?
Bởi vì bản thân cô ta cũng như vậy. Thế nên, cô ta khao khát kéo tôi sa ngã cùng xuống một hố đen sâu thẳm với mình.
"Thế nên là, nếu tôi lén nhét thứ này vào trong áo Nimble lúc cô ấy đang ngủ say thì chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?"
Ingrid chìa cho tôi xem một quả ké không biết cô ả đã hái từ lúc nào.
Đây là thứ thực vật ghim đầy gai nhọn hoắt gây ngứa ngáy, và cũng là thứ mà Nimble ghét cay ghét đắng nhất trên đời.
Cô ấy từng than vãn gì ấy nhỉ?
— Nó cứ bám dính lấy lông măng, châm chích ngứa ngáy chết đi được! Hình như Nimble đã gắt gỏng như vậy.
Vậy mà giờ nhỏ này tính lén nhét thứ đó vào áo lúc cô ấy đang say giấc ư?
'Thấy chưa. Đầu óc con ranh Ingrid này chỉ rặt những trò xấu xa tồi tệ.'
Lừa gạt, dối trá, cô ta chỉ tìm thấy khoái cảm khi làm những chuyện như vậy.
Trước đây tôi từng nghĩ, sống kiểu đó chẳng phải quá lãng phí vận mệnh hay sao. Với tôi, dấn thân vào con đường bất lương là cách duy nhất để bươn chải kiếm miếng cơm manh áo. Nhưng Ingrid thì khác, cô ta đường đường là một Hoàng nữ cơ mà.
"Cô không thể sống một cuộc đời bình thường như bao người được sao?"
"Bình thường á? Định nghĩa chính xác của nó là gì cơ?"
"Thì cứ... sống một cách vô thưởng vô phạt giống người ta thôi."
"Yor à, chỉ có xác cá chết mới để mặc mình trôi theo dòng nước. Tôi chỉ cảm nhận được sinh mệnh đang đập trong huyết quản khi lội ngược dòng. Ngoài cảm giác phấn khích đó ra, tôi chẳng biết đến điều gì khác trên đời."
Vừa nói, Ingrid vẫn siết chặt con cá vừa tóm được lúc nãy trong tay.
Lạch đạch—.
Nó vẫn đang quẫy đạp điên cuồng với thứ sức sống đáng kinh ngạc.
"Hay là Yor dạy cho tôi đi. Dạy tôi cái cuộc sống bình thường mà tôi chưa từng nếm trải ấy. Cứ nhàn nhã đi làm, rồi tổ chức hôn lễ trong một nhà thờ chật kín người và đón nhận lời chúc phúc từ quan khách, ý cậu là vậy sao?"
Đó là một viễn cảnh quá đỗi bình dị vừa xẹt qua tâm trí. Đúng vậy, thế mới là một cuộc đời bình thường chuẩn mực. Thế nhưng, dù đã trải qua đến hai kiếp người, tôi vẫn chưa bao giờ có diễm phúc tận hưởng những điều nhỏ bé ấy.
Sống một cuộc đời bình thường, hóa ra lại là một thử thách khó khăn đến khó tin.
Giữa lúc tôi đang mải miết chìm trong suy tư, Ingrid lại thủ thỉ:
"Cơ thể tôi hiện giờ đã hoàn toàn hồi phục, đủ khỏe để sinh em bé rồi đấy. Trẻ con thì phiền phức lắm, tôi chán ghét chúng, nhưng nếu là một đứa nhóc mang hình bóng của Yor, có lẽ tôi lại muốn sinh nó ra..."
Cái gì? Con của tôi á?
Tôi triệt để hoang mang. Cái quái gì đây, cô ả đang thẳng thừng dụ dỗ tôi đấy à?
Khi tôi hé mắt dè chừng liếc sang Ingrid, quả không nằm ngoài dự đoán, đôi mắt cô ta đang cong lên như mảnh trăng khuyết. Chẳng có màn dụ dỗ nào ở đây sất, nhỏ này lại đang đem tôi ra làm trò tiêu khiển rồi.
Chắc mẩm cô ta đang hả hê lắm khi thấy bộ dạng luống cuống của tôi.
Cay cú, tôi quyết định buông một câu phản kích tàn nhẫn:
"Ingrid à, với bộ ngực lép kẹp thế kia của cô thì em bé sinh ra chỉ có nước chịu đói meo thôi."
"Cậu quá đáng thật đấy."
* "Á, đau! Châm chích quá!"
Buổi sáng tinh mơ bắt đầu bằng tiếng hét xé toạc màng nhĩ của Nimble.
Cô nàng nhăn nhó mặt mày, lườm chòng chọc vào những vị khách không mời đang bám chặt trên đám lông đuôi của mình.
"Cái quái gì đây!
Quả ké á? Tại sao thứ chết tiệt này lại dính đầy trên đuôi tôi vậy!"
Tình huống éo le này đã chọc điên cô nàng Nimble vốn dĩ mềm mại ấm áp, biến cô thành một mớ bùng nhùng đầy gai góc ngứa ngáy.
Thì ra đêm qua, Ingrid đã thực sự lén nhét đống quả ké tua tủa gai nhọn vào trong áo và đuôi của Nimble.
"Grừ, là cô làm phải không!"
Nimble trừng mắt nhìn Ingrid bằng ánh nhìn mang hình viên đạn.
Rồi thoắt cái, hai tay cô nàng túm chặt lấy cổ áo tôi mà lắc lấy lắc để.
"Yor, cậu phải chịu đòn thay cho cô ta!"
"Ặc, liên quan gì đến tôi chứ!"
"Nhỏ đó là người của hoàng tộc, lỡ tôi động tay động chân thì rắc rối to!"
Nghĩ lại thì điều đó cũng đúng. Ngay cả một kẻ hoang dã, tưởng chừng chẳng thèm đếm xỉa đến luật lệ hay phép tắc như Nimble, hóa ra vẫn luôn phải dè chừng thân phận hoàng nữ của Ingrid trong suốt thời gian chung sống.
Dẫu sao thì trời cũng đã sáng tỏ.
Nimble đem con cá nước ngọt béo múp mà Ingrid vớ được đêm qua đi nướng cùng vài loại thảo dược cô tiện tay hái. Thịt cá xực lên chút vị cay the, hoàn toàn bị đánh bay mùi bùn đất ngai ngái, quả thực ngon hết sảy.
"Nimble này, thú thật là tôi để ý từ lâu rồi, tay nghề nấu nướng của cô xuất sắc hơn vẻ bề ngoài nhiều đấy."
"…Vẻ bề ngoài?"
"À."
Chết cha, tôi lỡ mồm rồi.
Tôi phải cấp tốc vắt kiệt công suất của mớ nơ-ron thần kinh đang đình công để nặn ra vài lời chống chế vớt vát:
"Ý tôi là, bình thường trông cô đã ra dáng đầu bếp rồi, nhưng thực tế nếm thử mới thấy cô còn cừ khôi hơn ngàn lần ấy chứ."
"Bớt xàm đi!"
Kết cục của màn bốc phét vụng về đó là Nimble hóa sói và cạp thẳng một phát đau điếng vào mắt cá chân tôi.
"Á á á!"
Tôi hét toáng lên giả vờ thảm thiết. Thật ra nhờ có ân sủng 'Da chó' bảo vệ nên cạp vậy cũng chẳng xi nhê gì, nhưng tôi phải diễn cho thật sâu thì Nimble mới thỏa mãn mà chịu nhả cái chân tội nghiệp của tôi ra.
Nói chung, sau một bữa sáng no nê thịnh soạn, chúng tôi lại nhổ trại lên đường. Vận may có vẻ đang mỉm cười, mặt trời lúc này đã vươn lên cao tít trên đỉnh đầu.
"Cái Vùng Đất Bóng Đêm này... sao thỉnh thoảng lại có mặt trời mọc thế nhỉ?"
Bước những bước rệu rã trên con đường rừng mòn vẹt, một phần vì buồn chán, phần vì tò mò nên tôi bèn cất tiếng hỏi vẩn vơ. Lập tức, Nimble sẵng giọng đáp lời:
"Ai mà biết được!"
Nimble thì ngoài dương xỉ với mấy gốc thảo dược rách ra, trong đầu cô ả làm quái gì chứa nổi kiến thức nào khác. Mấy chủ đề hàn lâm thế này vốn thuộc chuyên môn của Hermit. Việc thiếu vắng Hermit khiến tôi bứt rứt vô cùng, hễ có gì thắc mắc là y như rằng chẳng tìm nổi một kẻ đủ trình độ để giải đáp.
Đúng lúc đó, Ingrid đang thong thả rảo bước bỗng cất lời:
"Nếu là truyền thuyết về sự ra đời của bóng đêm trên thế giới này, thì tôi từng nghe qua rồi. Mẹ đã kể cho tôi nghe hồi tôi còn bé xíu."
Mẹ của Ingrid—chủ đề nhạy cảm này ngay lập tức khơi dậy sự hứng thú mãnh liệt trong tôi.
"Từ thuở hồng hoang xa xưa, từng có một vị nữ thần rực rỡ lấp lánh tựa vầng thái dương đang ngự trị trên bầu trời kia. Nhưng một con ác ma si tình đã sinh lòng thèm khát và bắt cóc cô ấy khỏi nhân gian."
Vị nữ thần tỏa sáng rực rỡ như vầng thái dương—.
Một cảm giác déjà vu kỳ lạ bất chợt ập đến.
Vì nữ thần xinh đẹp bị đoạt mất, thế giới dần đánh mất ánh sáng, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc và bóng tối ngự trị. Và rồi, từ chính sự u ám điềm gở ấy, những thứ nhơ nhuốc ô uế như cái chết, nỗi bi thương và lũ quái vật bắt đầu sinh sôi nảy nở.
"Truyền thuyết khép lại bằng việc những vị dũng sĩ và các chư thần chính nghĩa đã hợp lực chặt đầu con ác ma tà ác nọ, giật lại nữ thần, đem ánh sáng huy hoàng soi rọi trần gian một lần nữa."
Thế nhưng, thực tại là thế giới này vẫn luôn ngập ngụa trong bóng tối.
Nguyên do là bởi tàn dư sức mạnh của ác ma cướp đoạt ánh sáng vẫn còn in hằn quá đỗi sâu đậm.
"Sao tôi chưa từng nghe tới truyền thuyết này bao giờ nhỉ?" Nimble cau mày, vẻ mặt đầy ngờ vực.
Ingrid hắng giọng một tiếng.
"Biết đâu bà mẹ tôi cũng chỉ bịa chuyện mua vui thôi.
Căn bản bà ta là một kẻ nói dối chuyên nghiệp mà. Rõ ràng ngoài miệng thề non hẹn biển sẽ đưa tôi đến một vùng đất tốt đẹp, thế mà quay lưng lại đem bán đứng tôi cho một mụ Pháp sư già biến thái."
Mẹ của Ingrid thực sự đã dối trá đến vậy sao?
Vừa mải miết trôi theo dòng suy tưởng, một cánh đồng rộng mênh mông chợt hiện ra trước mắt chúng tôi. Dù đang độ giữa đông, những bụi lau sậy xanh mướt vẫn nhịp nhàng đung đưa trong gió, dệt nên một khung cảnh vô cùng ngoạn mục.
Cảnh sắc ấy khiến tất cả như nín lặng, chỉ biết trầm trồ thốt lên những tiếng kinh ngạc... Giữa lúc đó, tiếng lốc cốc của một cỗ xe ngựa từ đằng xa vang vọng tới.
"Đường về còn xa, chúng ta có nên xin quá giang cỗ xe kia không nhỉ? Hai người tạm thời chui vào bãi lau sậy nấp đi."
Tôi, kẻ có tài khua môi múa mép nhất trong nhóm, đành phải nhận lấy trọng trách ra mặt.
Thế là tôi ưỡn ngực đứng dang tay chắn ngang đường hòng ép chiếc xe ngựa phải thắng gấp.
"Thằng ranh kia, mày chán sống rồi hay sao mà muốn nếm thử mùi móng ngựa hả?"
Gã xà ích gằn giọng quát tháo tôi.
Đó là một tay đàn ông mặt nọng, râu ria bạc phếch và tay vẫn lăm lăm cầm chai rượu. Mới sáng bảnh mắt ra đã nốc rượu bét nhè rồi leo lên cầm cương thế này, xem chừng gã cũng chẳng phải hạng người tử tế gì cho cam.
Tôi lén lia mắt nhìn lướt qua khoang chở hàng phía sau cỗ xe. Bên trong chất đống da chồn, cáo, lửng cùng đủ loại động vật khác.
"E hèm, ông anh là thương lái buôn da thú sao?"
"Đúng vậy thì sao?"
"Không biết ông anh có tiện đường ghé qua Bức Tường không? Nhóm tôi cũng đang cần tới đó."
"Bức Tường á? Tao vừa rời khỏi Bức Tường đây. Đang kẹt nhiệm vụ phải đi lùng vài người. Mày có thấy một con ả lai sói có tai và đuôi không? Nghe đồn đi theo ả còn có một con mụ bị trói bằng dây xích thì phải."
Ả có tai và đuôi sói, cộng thêm một người phụ nữ bị xích?
Chà chà, là ai được nhỉ? Chịu, tôi đây hoàn toàn mù tịt.
"Thế tại sao ông anh lại tìm họ?"
"Có một vị Pháp sư tên là 'Chuột Nhắt' đang phát lệnh truy lùng gắt gao."
Pháp sư Chuột Nhắt!
Một cái danh xưng quá đỗi quen thuộc réo lên trong đầu tôi.
Đúng lúc đó, đôi mắt lờ đờ say xỉn của gã đàn ông đột nhiên trợn trừng lên, ghim chặt vào tôi.
"Mà khoan đã, nghe đồn có một thằng nhãi mặt mũi ngu độn cũng tháp tùng bọn đàn bà ấy... Trông cái bản mặt cùng mớ tóc đen của mày công nhận đần thối thật! Không lẽ... mày chính là 'Yor của Sóc' sao?"
Mẹ kiếp!
Rốt cuộc, chúng tôi cũng xoay xở yên vị trên cỗ xe ngựa đó với một bầu không khí quái gở cùng cực.
"Có vẻ là chuyện khẩn cấp đấy, chúng ta mau chóng nhổ neo về Bức Tường thôi!"
May mắn thay, hành trình xóc nảy trên xe ngựa kéo dài suốt một ngày ròng rã sau đó trôi qua khá êm đềm.
Khi hình bóng Bức Tường vừa thấp thoáng hiện ra phía chân trời, Ingrid lập tức buông lời thở ngắn than dài:
"Chuyến đi đang vui thế mà đã phải quay về rồi, tiếc thật đấy…"
Vui cái khỉ mốc nhà cô ấy!
Ông đây bị hành hạ đến mức muốn rụng mẹ cả dái ra rồi này. Thành thật mà nói, việc tôi lết được cái mạng quèn này trở về nguyên vẹn đã là một kỳ tích hiển hách lắm rồi.
Cứ thế, an tọa tại Bức Tường!
Sau khi vượt qua vòng kiểm tra sức khỏe chóng vánh và lết xác về đến phòng trọ, một gã đàn ông vẩu hai cái răng cửa mang biệt danh 'Chuột Nhắt' đã chễm chệ đợi sẵn tôi ở đó.
"Yor, cậu về rồi! Cậu vừa mới chân ướt chân ráo tới nơi mà tôi đã phải nheo nhéo nhờ vả việc này thì t... tôi vô cùng xin lỗi, nhưng mà món nợ lần trước cậu trót nợ ngài Juiperi đ... đã đến lúc phải thanh toán rồi, nên tôi mới phải đứng đây phục kích."
Món nợ ư? Đừng nói với tôi là lão ta định siết nợ bằng Ether đấy nhé?
Nếu lão mà chém cái giá trên 100 triệu Ether thì tôi đúng là dính rắc rối to—ngay khoảnh khắc dòng suy nghĩ ấy xẹt qua tâm trí...
"... Ngài ấy định t... tổ chức một Bữa tiệc của các Thần tượng Chuột, thế nên rất cần s... sự trợ giúp đắc lực của cậu, người đã ký kết giao ước với Thần tượng Sóc! Đó sẽ là một dạ tiệc hoành tráng quy tụ tất cả những kẻ mang trên mình ân sủng của vô số Thần tượng Chuột!"
Một dạ hội tụ tập toàn bộ Thần tượng Chuột trên phạm vi toàn quốc sao?
Mũi tôi bỗng dưng khụt khịt. Mùi Ether thơm phức đã bắt đầu tỏa ra nồng nặc quanh đây rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn