Chương 233: Tam Hung #9
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~32 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Vua Xác Chết, Akham.
Việc hắn ta nghiễm nhiên xuất hiện trong phòng khách của Bức Tường quả thực mang lại một cảm giác vô cùng siêu thực.
"Ta cần ngươi."
Hắn thậm chí còn chìa tay về phía tôi.
Cần tôi ư?
"Mày liệu hồn mà giải thích cho đàng hoàng đi."
Thay vì nắm lấy tay Akham, tôi rút xoẹt con dao găm vắt ngang thắt lưng ra. Chỉ cần có biến, tôi sẽ không ngần ngại vung dao chém bay cái thân xác rặt một bộ xương xẩu kia.
Khoảng cách giữa tôi và Akham chừng hai mét. Nếu lao tới với tốc độ tối đa, tôi thừa sức áp sát trước khi hắn kịp lầm bầm dăm ba câu thần chú quái quỷ nào đó.
Tuy nhiên, hai chân tôi cứ như dính chặt xuống sàn, chẳng thể cất bước nổi. Thành thật mà nói, trong thâm tâm tôi lúc này đang ngập tràn do dự.
Toàn bộ tình huống này sặc mùi cạm bẫy.
'Tiến thẳng vào giữa lòng địch mà chẳng mảy may phòng bị, thật quá sức vô lý.' Nhỡ đâu khoảnh khắc tôi vừa vung dao chém xuống, một vụ nổ kinh thiên động địa sẽ quét sạch cả khu vực này thì sao? Akham là một kẻ hèn hạ, hắn dư sức làm ra cái trò bẩn thỉu đó.
Vì thế, giữa lúc muôn vàn suy nghĩ đang đan chéo trong đầu tôi, Akham lại cất cái giọng nặng nề.
"Quả là một thanh dao găm xương tay tuyệt đẹp. Một bàn tay đã trui rèn khái niệm 'đâm' đến cảnh giới tột cùng. Nếu là món vũ khí đó, chắc chắn nó có thể lưu lại thương tích trên xương cốt của ta."
Akham tỏ vẻ đầy hứng thú với thanh dao găm xương tay của tôi. Nó vốn được chế tác từ cánh tay của một võ sư - kẻ từng dùng lực đâm của đầu ngón tay để xuyên thủng cả đá tảng.
Nimble từng càu nhàu, "Cậu xài cái thứ kinh tởm đó giỏi thật đấy," nhưng cá nhân tôi lại rất ưng ý món vũ khí này.
"Nhưng thứ vũ khí đó sẽ không bao giờ đâm xuyên qua ta được đâu. Bởi vì Yor à, khát khao muốn nghe những gì ta nói đang ngày một lớn dần trong ngươi."
Thú thật là hắn đoán đúng chóc. Tôi đúng là đang tò mò xem Akham định phun ra thứ gì.
Nhưng mà...
"Nhát chém hèn hạ!"
Vút—!!!
Tôi nhanh như chớp lướt sượt qua Akham.
Đầu của hắn rụng cộc xuống, lăn lông lốc trên sàn nhà. Ngay khoảnh khắc ấy, khóe miệng tôi nhếch lên tận mang tai.
"Khà khà khà! Đây mới chính là thú vui của tao!"
Cố tình tung hỏa mù cho đối phương lơ là rồi vung dao chém lén một nhát chí mạng! Kết quả thật mỹ mãn, Akham đã bị tiêu diệt!
"Một đòn đánh lén xuất sắc. Hoàn hảo đến mức vô lý. Nếu vẫn mang thân xác người trần mắt thịt, hẳn ta đã không kịp trở tay và bỏ mạng ngay tắp lự."
Thế nhưng, Akham lại thản nhiên nhặt cái đầu lăn lóc trên sàn, lắp gọn gàng trở lại phần cổ vừa bị chém đứt lìa. Xong xuôi, mọi thứ lại đâu vào đấy như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chợt, một cảm giác bẽ mặt tột độ ập đến.
Tôi đành lấy ngón trỏ chà xát nhẹ lên chóp mũi đang ngứa ngáy, đánh trống lảng.
"Khà khà khà, tao rút lại đòn tấn công vừa rồi đấy!"
"Ta chấp nhận. Ta vốn rất khoan dung mà."
Đệch mợ nó! Lại là một bộ xương khô bị chặt đứt đầu vẫn không chịu ngỏm. Vốn dĩ đã là một cái xác chết, xem ra đạo lý thông thường chẳng mảy may áp dụng được với hắn.
'Không có sự trợ giúp của Tam Hung thì thực sự vô phương hạ gục tên này sao?' Cuối cùng, tôi đành ngậm ngùi từ bỏ kế hoạch đánh lén.
Akham cất lời.
"Ta thì bận rộn, còn ngươi có vẻ cũng đang nóng nảy, nên ta sẽ đi thẳng vào vấn đề. Yor, ngươi là chiếc chìa khóa dẫn đến gia tộc mà ta đang tìm kiếm. Hãy hợp tác đi. Đó cũng không phải là một giao kèo tồi tệ đối với ngươi đâu."
"Hợp tác với loại như mày mà bảo không tồi tệ sao?"
"Ta nắm rõ lý lịch của ngươi. Trẻ mồ côi ở Cô nhi viện Rilke. Tử tù của Gia tộc Dantès. Cho đến hiện tại lại làm chó săn cho Ezakiel, quả thực là vô cùng biến hóa khôn lường."
"Tao hơi bị uyển chuyển đấy."
Cảm giác như đang được khen ngợi, tự dưng sống mũi tôi cứ cay cay. Vì thế, trong lúc tôi còn đang ngượng ngùng cố gắng kiểm soát nét mặt, luồng sáng lập lòe trong hốc mắt Akham bỗng rực lên như lửa ngọn.
"Nếu như đâu đó trên thế giới này, vẫn còn tồn tại những kẻ giống hệt ngươi thì sao? Những kẻ mà ngươi có thể xưng là họ hàng, là anh em đấy."
"Họ hàng của tao á?"
"Đúng vậy. Ta đã điều tra về ngươi trước khi trận chiến này nổ ra. Bởi ta muốn nắm chắc xem kẻ đã bẻ gãy gã Vane đáng sợ kia sẽ là đồng minh, hay là kẻ thù."
Akham nắm chặt tay lại.
"Và rồi ta chú ý đến người mẹ làm điếm của ngươi. Nhờ đó, ta mới phát hiện ra một sự thật kinh hoàng."
Phập—. Akham thọc sâu tay vào khoảng không gian hư vô.
"Trong số khách làng chơi của mẹ ngươi, có không ít kẻ am hiểu y thuật. Bọn chúng đã khám nghiệm cho bà ta, qua đó phát hiện ra hàng loạt triệu chứng, bao gồm cả bệnh tim. Nhưng điều quan trọng nhất lại nằm ở mặt sau."
Mặt sau ư?
Xoạt. Khi tôi lật mặt sau của cuộn giấy ra, một hình vẽ kỳ lạ hiện lên đập vào mắt. Vô số ngôi sao và hoa văn chằng chịt đan cài vào nhau bên trong một vòng tròn, rắc rối và vô cùng khó nhận diện.
"Đó là Pues. Trong ngôn ngữ Nephilim cổ đại, nó có nghĩa là 'phế phẩm hạ đẳng'. Là con dấu được nung đỏ và in hằn lên lưng mẹ ngươi. Dấu ấn của nô lệ."
Nghĩa là mẹ tôi vốn là một nô lệ sao? Tôi cũng chẳng mảy may kinh ngạc. Cái hoàn cảnh trớ trêu đó nhan nhản ở những kẻ phải bán thân nuôi miệng. Nhưng khi Akham xắn tay áo lên và để lộ cánh tay của mình, tôi thực sự đã phải sửng sốt.
"Hả? Giống hệt nhau kìa?"
"Ta cũng là một 'Pues'. Ấn chú này đã ăn sâu vào tận linh hồn ta. Ta chấp nhận trở thành Tư tế để giải mã xem thực chất lời nguyền này là thứ gì. Và rồi ta phát hiện ra, đây thực chất là một 'đẳng cấp phân vị trong gia tộc'!"
Bộ xương Akham hùng hồn diễn thuyết. Dám cá là nếu còn lưỡi, nãy giờ hắn đã phun nước bọt văng tung tóe khắp nơi rồi.
"Và những kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực của gia tộc đó được gọi là 'Yor'. Ngươi không thấy đây quả là định mệnh sao? Nếu là ngươi, hẳn ngươi sẽ rất dễ dàng tiếp cận bọn chúng."
"Định mệnh cái quần què, bú cặtc tao đi. Mày nghĩ tao thèm hợp tác với một tên sát nhân như mày chắc?"
Tôi chĩa thẳng ngón giữa vào mặt Akham. Ngay tắp lự, đốm sáng xanh lè trong hốc mắt hắn vụt tắt, tựa như hắn vừa nhắm nghiền mắt lại.
"Ta biết thừa ngươi sẽ không dễ dàng thỏa hiệp mà."
"Biết thì làm được cái đéo gì? Mày nghĩ mày làm gì được tao? Ingrid à! Tên Vua Xác Chết ở đây này! Tới bắt hắn đi!" Tôi gào ầm lên.
Rầm—!
"Yor! Có chuyện gì vậy!"
Ngay khi tôi vừa dứt lời, Ingrid đã đạp cửa lao thẳng vào.
Nhanh đến mức này thì khác quái nào cô nàng đã áp sát tai vào cửa, hóng hớt xem chúng tôi đang nói gì bên trong? Mà thực tế, khéo cô nàng làm vậy thật.
Vì bất kể tôi đi đâu, Ingrid cũng sống chết bám dính lấy tôi mà! Nắm thóp được thói quen đó nên tôi mới to mồm réo gọi cô nàng!
"Ingrid! Đánh bỏ mẹ cái tên khốn kia đi!"
Vì tình thế quá cấp bách nên câu chữ thốt ra khỏi miệng tôi cũng chợt thô thiển đến lạ. Tuy nhiên, có vẻ như thông điệp đã được truyền đạt một cách chuẩn xác. Ingrid vơ lấy cái ghế lăn lóc gần đó rồi quất thẳng vào Akham.
"Cái tên rặt một bộ xương kia, đừng có buông lời gạ gẫm Yor!"
Vù vù— Chiếc ghế được giương lên cao tít, chực chờ giáng thẳng xuống đầu Akham.
Tuy nhiên, dáng vẻ của Akham lại toát lên sự thong dong đến lạ thường.
"Quả nhiên, ở lãnh địa này thì ngay cả ta cũng gặp chút chật vật. Đã đến nước này, ta đành phải dùng chút thủ đoạn bạo lực vậy."
Akham chắp hai bàn tay chỉ còn lại bộ xương trắng hếu vào nhau. Rồi rít lên một câu chân ngôn ngập ngụa tử khí.
"Khai mạc (開幕)."
* Đó là một câu thần chú vô cùng ngắn gọn. Theo lời Hermit từng nói, thần chú càng dài thì thuật thức kích hoạt theo sau sẽ càng phức tạp và uy lực. Thế nên tôi đã đinh ninh rằng thuật thức của Akham cũng chẳng có gì to tát, nhưng tôi đã lầm to.
Vu vu vu vu vu—.
Toàn bộ không gian căn phòng khách với đống lửa đang cháy rực bỗng biến đổi, hệt như một lớp sơn mới đang quét đè lên lớp sơn cũ. Từng cọ xát với vô số Thần Tượng, tôi hiểu rõ mồn một chuyện quái quỷ gì đang diễn ra.
Mỗi khi Thần Tượng giáng lâm, chúng sẽ tạo ra một lãnh vực độc lập của riêng mình. Biến lý tưởng và thời đại mà chúng tôn thờ thành một chiều không - thời gian thực thụ.
Akham đang làm chính xác cái trò đó.
Rào rào rào rào—.
Cát bủa vây lấy mọi thứ. Một thế giới nơi mây mù trên đỉnh đầu cũng hóa thành bão cát rồi vỡ vụn. Cảm giác ngột ngạt hệt như đang bị nhốt chung trong một chiếc đồng hồ cát khổng lồ.
"Đây chính là điểm tuyệt diệt của thế giới mà ta hằng mong ước. Hồi chuông báo tử. Kỷ nguyên thứ 4, Kỷ nguyên Tử Vong (死) vùi lấp vạn vật bằng cái chết."
Phụt, phụt phụt—!
「Thợ Săn R. S Cấp độ 19」
「Dormax Một Tay Cấp độ 19」 Những bộ xương đồng loạt trồi lên từ bão cát. Chỉ liếc sơ qua, tôi cũng dư sức nhận ra đẳng cấp của chúng vượt trội đến nhường nào. Mỗi một con trong số này chắc chắn đều là 'hàng tuyển' trong bộ sưu tập chiến lợi phẩm của Akham....
Lợi thế về số lượng và sân nhà đã bị thủ đoạn của Akham lật ngược thế cờ chỉ trong nháy mắt.
"Vua Trộm à, giờ ngươi tính sao đây?"
Dù có thế nào đi chăng nữa, tẩu thoát khỏi đây vẫn là ưu tiên hàng đầu. Nghĩ là làm, tôi rút tọt từ thắt lưng ra một Cuộn Giấy Đào Tẩu.
Thời buổi vật giá leo thang, mỗi một cuộn giấy này đều là Quý Vật trị giá tới mười triệu Aether. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi chực xé nó, ngón trỏ gầy guộc trắng hếu của Akham đã chỉ thẳng vào mặt tôi.
"Việc đào tẩu là bất khả thi."
Rào rào rào rào—.
Cuộn Giấy Đào Tẩu trên tay tôi thoáng chốc đã phân rã thành cát rồi đổ rào xuống.
"Aaaa! Mười triệu Aether của tôiiii!"
Tôi sắp phát điên lên mất. Đống gà rán mà tôi còn chưa kịp nhét vào bụng không ngờ lại tan thành mây khói như thế này! Tuy nhiên, trong túi áo, tôi vẫn còn thủ sẵn vài Cuộn Giấy Đào Tẩu dự phòng.
Thế nên, một tay tôi thọc vào cái tay nải màu hoàng kim, tay còn lại vòng qua ôm siết lấy eo Ingrid.
Và—.
Xoạt.
Cùng với âm thanh xé rách chát chúa, ý thức của tôi lóe lên một dải sáng trắng xóa. Chợt, tôi nhớ lại lời khuyên mà anh Hammer đã dặn dò khi tôi chân ướt chân ráo bước vào con đường Thám hiểm giả.
— Yor à, Cuộn Giấy Đào Tẩu phải xài cẩn thận đấy.
— Đặc biệt là khi xé nhiều cuộn cùng lúc thì lại càng phải chú ý hơn...
Lý do là gì ấy nhỉ?
Có điều, giữa cái tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, tôi làm quái gì còn tâm trí đâu mà nhớ lại dăm ba tiểu tiết đó nữa. Chỉ với một tay, tôi đã xé nát một xấp cuộn giấy đủ cho suất của cả tôi và Ingrid—.
"Ọc ọc ọc!"
Lúc định thần lại, nước đã tràn vào mũi, mắt, tai, và miệng khiến tôi buồn nôn tột độ. Sau một hồi quẫy đạp điên cuồng, cơ thể tôi mới trồi lên được mặt nước. Bờ đất liền hiện ra ngay sát bên cạnh.
"Phụttt, ọe! Khàaa!"
Phải đợi đến lúc nôn sạch đống nước bẩn vừa nuốt vào bụng, tôi mới nhận ra mình đã bị sóng đánh dạt vào bờ của một con sông vô danh nào đó. Ngay cạnh tôi, Ingrid cũng vừa trôi dạt tới—.
"Cô tắt thở rồi à!?"
Ingrid bất động, không còn chút hơi thở. Hoảng quá, tôi dùng sức đập thùm thụp vào ngực cô nàng. Khoan đã, mấy lúc thế này thì phải vỗ lưng chứ nhỉ? Mà thôi, đằng nào thì ngực với lưng cô nàng này cũng phẳng lì y chang nhau, đập vào đâu mà chẳng thế.
Ngay sau đó, Ingrid mở choàng mắt, phụt một búng nước thẳng vào mặt tôi.
"Yor à, mấy lúc thế này theo lẽ thường cậu phải hô hấp nhân tạo chứ? Kiểu hôn môi ấy."
"Thế cơ à?"
"Tôi nhắm mắt lại rồi đây, cậu hô hấp nhân tạo đi nhé."
Ingrid từ từ khép đôi mi lại.
"Ingrid, tôi không rảnh để giỡn với cô đâu."
"Cơ mà tôi không đứng dậy nổi. Hí hí!"
Ingrid chìa mắt cá chân ra cho tôi xem. Vùng mắt cá chân mảnh khảnh của cô nàng sưng vù lên, có vẻ như vừa bị con gì đó cắn phải. Gì đây? Chẳng lẽ trong lúc rơi xuống nước đã bị sứa hay rắn nước đớp cho một miếng rồi à?
"Vậy cô cứ nằm nghỉ một lát đi."
Tôi để mặc Ingrid nằm đó rồi đưa mắt nhìn quanh. Dù sao thì cũng lết được lên bờ, nhưng tôi mụ tịt chẳng biết đây là con sông nào, và cũng quái biết mình đang kẹt ở cái xó xỉnh nào luôn.
Đây chính là tác dụng phụ chết người khi bất cẩn lạm dụng Cuộn Giấy Đào Tẩu. Tọa độ lưu trữ trên cuộn giấy bị nhiễu loạn, dẫn đến điểm dịch chuyển bị chệch hướng hoàn toàn.
Nhưng dù sao, giữ được cái mạng quèn khỏi nanh vuốt của Akham cũng coi như là phúc đức ba đời rồi—. Ngay lúc tôi còn đang mải mê với mớ suy nghĩ bòng bong ấy, mấy lùm cỏ xung quanh bỗng rung lên bần bật.
"Tụi mày là ai!"
"Là lũ bỏ trốn à!"
"Tóm được lũ bỏ trốn rồi!"
Bỏ trốn? Đứa nào bỏ trốn cơ chứ? Những gã đàn ông lăm lăm kiếm và cung tên bất thình lình túa ra từ mọi hướng, chĩa thẳng vũ khí về phía chúng tôi.
「Kẻ Săn Nô Lệ Ser - Cấp độ 18」
「Kẻ Theo Dõi Dobar - Cấp độ 18」
「Kẻ Ném Lưới Nor - Cấp độ 18」
"... Hừm, toàn mấy gương mặt lạ hoắc nhỉ?"
"Tụi mày là ai?" Đám người nọ nhìn tôi và Ingrid với ánh mắt dò xét, đôi lông mày nhíu chặt.
Tôi cũng cau mày đáp trả.
"Tôi là Vua Trộm Yor."
Ở cái chốn giang hồ này, ngay từ lần đầu chạm mặt cứ phải ra vẻ bề trên, hầm hố một chút thì mới không bị kẻ khác xem thường. Nghe tôi xưng danh, bọn chúng đưa mắt nhìn nhau, chớp chớp hai cái rồi đồng loạt cười phá lên.
"Mày mà cũng thuộc đẳng cấp 'Yor' như bọn tao á? Đừng có chọc cười ông nội mày. Cái thằng khố rách áo ôm không rặn nổi lấy một giọt ma lực!"
"Thằng rác rưởi Pues mà dám cả gan mạo danh hả? Mà Vua Trộm lại là cái thá gì cơ chứ?"
Lần đầu tiên trong đời, danh xưng của tôi bị sỉ nhục đến vậy.
'Lũ nhà quê này bị mù hết rồi sao?' Thế quái nào chúng lại không biết đến Vua Trộm, cái danh xưng uy chấn giang hồ đến mức đủ sức khiến lũ trẻ con đang khóc thét cũng phải nín bặt cơ chứ. Nếu Vane mà nghe được chuyện này, chắc hẳn ông ấy sẽ ôm bụng khóc thét vì tiếc nuối mất.
'... Nhưng khoan đã, hình như mình vừa nghe thấy từ "Pues" ở đâu đó cách đây không lâu thì phải?' Ký ức về cuộc trò chuyện với Akham lập tức ùa về. Những gã đàn ông mang dáng dấp thợ săn chằm chằm dán mắt vào Ingrid đang nằm thoi thóp trên mặt đất, ánh mắt dời xuống phần mắt cá chân của cô nàng.
"Con ả này ít nhất cũng phải chạm ngưỡng cấp độ Aether đấy."
"Nhưng mà, đây chẳng phải là vết cắn của Rắn Hổ sao?"
"Nếu không được giải độc cấp tốc, e là phải cưa đứt cái chân đó thôi."
Ingrid tuy ngực phẳng lì nhưng đôi chân lại thon dài miên man. Cưa chân Ingrid ư? Thế thì cái ưu điểm vớt vát hiếm hoi của cô nàng sẽ tan thành mây khói mất.
"Các người có thuốc giải không?"
"Chắc trong phòng y tế của làng có đấy."
Tạm thời thì tôi có nên bám đuôi đám thợ săn trước mắt này xem sao không nhỉ? Dù sao thì cũng còn quá nhiều bề bộn cần phải lo toan.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn