Chương 182: Chuyện ma #3
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Con ranh sói điên kia cuối cùng cũng tìm đến tận đây...!"
"Này! Tất cả tránh xa cái gã cầm kiếm đó ra!"
Felix đang chảy ròng ròng máu tươi sau khi bị Nimble cắn, còn cô ả người sói kia thì gào thét bảo mọi người tránh xa anh ta.
Nhìn kỹ lại, trên người Nimble cũng hằn rõ những vết thương do kiếm chém. Một vết chém sâu hoắm rạch dọc mạn sườn trái, máu rỉ tòng tọc nhuộm đỏ cả mặt sàn.
Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi và Hermit chỉ biết đứng trơ mắt ếch.
Cứ tưởng bở là được hội quân với đồng đội, ai ngờ tự nhiên hai kẻ đó lại lao vào cắn xé lẫn nhau cơ chứ.
"Gã kiếm sĩ điên khùng đó đột nhiên tấn công tôi!"
"Đừng có mắc lừa! Kẻ đó không phải Nimble thật mà là một con quái vật! Và con ranh sói đó đã cắn tôi trước!"
Tình cảnh hai bên thi nhau gào thét chỉ trích đối phương là hung thủ này bất giác làm tôi nhớ tới trò Ma Sói trên diễn đàn giao dịch đồ cũ ngày xưa. Hồi đó, tôi thường xuyên tham gia mấy hội chơi Cảnh sát bắt cướp hay Ma Sói vì kiếm chác được kha khá lợi nhuận.
Chủ yếu là vì túi tiền của mấy gã trai tò mò đến chơi chỉ nhăm nhe ngó nghiêng xem có em nào xinh tươi không thường rất rủng rỉnh. Bọn họ chẳng màng quái gì đến diễn biến trò chơi, chỉ lăm le buông lời ong bướm tán tỉnh các cô gái. Thế nên, tôi có thể đường hoàng thay mặt đám người đó làm tròn vai "Kẻ trộm" hay "Ma Sói" để cuỗm sạch tiền thưởng.
Dù sao thì cái cảnh hai bên thi nhau đổ lỗi cho đối phương thế này tôi đã nhẵn mặt rồi. Thế nên, tôi thừa biết mình phải làm gì ngay lúc này.
"Hermit! Tấn công cả hai đứa đi!"
Việc đầu tiên là cứ treo cổ cả hai lên rồi tính tiếp. Chẳng phải vị Vua Solomon khôn ngoan cũng từng phán quyết như vậy với hai người phụ nữ gào khóc tranh nhau nhận mình là mẹ của đứa bé sao? Cứ xẻ đôi đứa bé ra trước đã!
Hermit trợn tròn mắt bối rối trước quyết định của tôi.
"Tấn công cả hai á..."
Cô nàng tỏ vẻ chần chừ. Ngay khoảnh khắc đó, Felix nhăn nhúm mặt mày, gầm lên dữ tợn.
"Gì cơ? Tấn công? Đừng nói hai người cũng là hàng giả nhé? Tôi không mắc lừa đâu!"
Từ khoảng cách gần, Felix lập tức tuốt kiếm lao thẳng về phía Hermit. Cùng lúc đó, Hermit giương trượng lên.
Felix trúng trọn một luồng sóng xung kích dữ dội, văng mạnh đập vào tường như thể vừa lĩnh một quả đạn đại bác.
Rồi một cảnh tượng kinh ngạc xảy ra.
Cơ thể Felix dần nhạt nhòa, tan chảy xuống sàn nhà y như đường phèn tan trong nước nóng!
"Hermit! Dù gì đi nữa cô cũng không thể đánh cậu ta tan tành mây khói thế được!"
"Tôi có ra tay mạnh đến mức đó đâu! Quả nhiên gã Felix đó là đồ giả!"
Đồ giả.
Tôi từng đụng độ một thứ quái vật được gọi là 'Doppelgänger'. Chủng loài quái vật đó có khả năng sao chép hình dạng con người một cách hoàn hảo. Lẽ nào một thứ quái dị tương tự đã giả dạng thành Felix?
Còn đang mải suy nghĩ, cây trượng của Hermit đã chuyển hướng chĩa thẳng vào Nimble.
"Pháo Gió!"
Đúng như tên gọi, một khối đạn đại bác nén bằng gió được bắn ra từ cây trượng. Ầm— Quả Pháo Gió hình cầu xé không gian bay đi cùng tiếng nổ chát chúa. Nó giáng thẳng vào người Nimble, khiến ả rên rỉ, bật ra những tiếng ăng ẳng thảm thiết.
Tóc gáy tôi lạnh toát dựng đứng cả lên. Bởi lẽ, hình dáng của Nimble cũng biến dạng một cách dị hợm rồi tan chảy như người tuyết phơi mình dưới cái nắng hè gay gắt.
Trong lúc tôi còn đang chết trân không thốt nên lời, Hermit đã quẹt mũi đắc ý.
"Quả nhiên cả hai đều là hàng giả. Cộng sự, cậu cũng nhận ra đúng không? Hai kẻ đó làm gì có cái bóng nào. Nên cậu mới bảo tôi tấn công cả hai chứ gì?"
Felix và Nimble không có bóng á?
Thú thật là tôi hoàn toàn mù tịt. Giờ phút đó hồn vía đâu mà đi xăm soi mấy thứ tiểu tiết đấy cơ chứ. Cơ mà rốt cuộc cái quyết định xử trảm cả đôi của tôi lại hóa ra chuẩn xác tuyệt đối.
"Kehehe, ba cái trò vặt vãnh này đều nằm trong lòng bàn tay tôi cả. Dù sao tôi cũng là Vua Trộm mà lị."
Tôi cố tình khoác lác ra vẻ huyênh hoang. Làm vậy cũng giúp cái lòng dạ vừa nãy còn đang sợ rúm ró của tôi phồng lên được đôi chút nhờ mượn thêm được vài phần dũng khí.
"Vậy Hermit, cô có biết nhân dạng thật của hai thứ vừa rồi là gì không?"
"Chà, nơi này có vẻ là một kiến trúc được xây dựng dựa trên oán khí tà ác của Golgotha. Thế nên có xảy ra chuyện quái quỷ gì thì cũng chẳng có gì lạ đâu."
Vậy giờ tính sao đây?
Cứ theo logic thì kiểu gì Nimble và Felix hàng thật cũng đang lẩn khuất đâu đó trong cái tháp này. Có lẽ vì họ đang lưu lạc nên đám quái vật kia mới rảnh rỗi đi bắt chước hình dáng của họ.
Cuối cùng, tôi và Hermit cũng bước sâu vào ngọn tháp xương cốt đầy mờ ám này.
Rắc rắc─.
Răng rắc─.
Tiếng xương xẩu cọt kẹt vang lên từ tứ phía khiến bầu không khí vốn đã ảm đạm lại càng thêm phần rùng rợn. Phải chăng vì cú sốc vừa rồi mà giờ tôi đâm ra nghi thần nghi quỷ mọi thứ? Tôi lén ngó xuống chân Hermit xem có bóng không, phòng trường hợp bất trắc.
May thay, cái bóng đen sì của cô nàng vẫn chình ình trên mặt sàn. Về phần Hermit, có vẻ như cô nàng chẳng thấy ngọn tháp này có gì đáng sợ sất.
"Tuyệt thật đấy, ở đây chẳng có ai cằn nhằn bên tai cả. Nghĩ đến chuyện xong việc lại phải quay về mà mệt hết cả người."
Hermit thậm chí còn phơi phới như thể tình huống nguy hiểm này là một chuyến dã ngoại thú vị. Rốt cuộc thì những ngày tháng dùi mài kinh sử dưới trướng vị sư phụ mới của cô nàng đã kinh khủng đến mức nào cơ chứ?
"Có cầu thang kìa!"
Giữa lúc đó, Hermit tinh mắt phát hiện ra một lối đi. Đó là một hệ thống cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng hai. Do bản thân tầng một của ngọn tháp này chẳng có gì đặc biệt, tôi và Hermit bèn chầm chậm bước lên trên.
# "Hermit à, sao cái cầu thang này đi mãi không hết thế?"
Rõ ràng là cầu thang dẫn từ tầng một lên tầng hai. Nhưng cứ bước lên rồi mới thấy, cái thứ quỷ quái này dường như không có điểm dừng. Cứ phải cắm đầu leo mãi.
Nực cười ở chỗ, dù tính toán kiểu gì thì nãy giờ tôi và Hermit cũng đã trèo một quãng đường ước chừng phải hơn trăm tầng lầu rồi. Tới mức này thì thừa sức vượt qua cả đỉnh tháp, thế mà những bậc thang vẫn cứ trải dài tít tắp.
Thể lực của một cá thể siêu phàm đạt Cấp độ 20 như tôi cũng đang dần chạm ngưỡng giới hạn. Hai chân rã rời, còn sự kiên nhẫn thì đã cạn kiệt từ đời thuở nào.
"Cộng sự, hay là chúng ta đi ngược xuống thử xem sao?"
Hermit hỏi tôi. Kể cả khi cô nàng không mở lời, tôi cũng đang tính nước quay đầu. Ngặt nỗi, rắc rối lại nảy sinh ngay cả lúc đi xuống.
"Sao mãi chẳng thấy đáy đâu thế này?"
Cầu thang đi xuống cũng hoàn toàn vô tận. Rõ ràng là chúng tôi đã đi xuống nhiều hơn quãng đường đi lên ban nãy. Ấy thế mà quái quỷ thay, tầng một vẫn bặt tăm bặt tích.
"Mẹ kiếp! Cái quái quỷ gì thế này!"
Tôi vò đầu bứt tai gào lên. Dù bản chất là gì đi nữa, chắc chắn là chúng tôi đang bị cái hệ thống cầu thang quái gở này lôi ra làm trò đùa.
"Đáp án! Đây là một cú lừa ngoạn mục!"
Cái thế giới khốn nạn này rốt cuộc tồi tệ tới mức nào mà giờ đến cái cầu thang vô tri cũng đòi lừa lọc tôi cơ chứ. Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng đó, Hermit lại tỉnh bơ lôi sách ra đọc. Liếc nhìn trang bìa cuốn sách dày cộp trên tay cô nàng, tôi loáng thoáng thấy dòng chữ 'Tuyển tập chuyện ma Golgotha'.
Con ranh này đúng là thần kinh thô tới mức chẳng bình thường chút nào─.
Đúng lúc tôi còn đang thầm cảm thán trong bụng.
"Đây rồi!"
Hermit chỉ tay vào quyển sách. Tôi tò mò thò đầu vào ngó xem, nhưng vừa nhìn thấy đám chữ nghĩa loằng ngoằng như giun dế là mí mắt tôi đã sụp xuống vì buồn ngủ.
"Trong này có ghi chép lại mấy lời đồn đại về thung lũng Golgotha. Chắc vì ở Golgotha có quá nhiều người chết nên mới thường xuyên xảy ra những hiện tượng siêu nhiên dị thường. Một trong số đó là 'Cầu thang Vô tận'."
"Cầu thang Vô tận á?"
"Người ta kể rằng đó là hiện tượng những bậc thang đột nhiên kéo dài dài dằng dặc. Đôi khi nó chỉ là cầu thang dẫn xuống tầng hầm của một căn nhà bình thường, nhưng tựu trung lại là nó cứ dài ra mãi mãi cho đến khi tất cả những ai bước vào đều phải chết rũ xương trên đó!"
Khớp y xì đúc với hoàn cảnh của chúng tôi hiện tại. Mẹ-kiếp. Cầu thang cái quái gì mà lại điếm thúy đến thế chứ?
"Chẳng nhẽ không có cách nào thoát ra sao?"
"Không có. Sách viết là tất cả đều bỏ mạng trên cầu thang. Tùy từng dị bản mà còn có tình tiết nạn nhân chạm trán với những thực thể quỷ dị trên cầu thang rồi bị sát hại vô cùng thảm khốc..."
"Nhưng nghĩ lại thì thấy sai sai."
"Hả? Sai chỗ nào?"
"Hermit này, cứ cho đây đúng là 'Cầu thang Vô tận' như cô nói đi, và giả dụ người ta tuyệt đối không thể sống sót thoát ra khỏi đây. Vậy thì, tin đồn về cái cầu thang chết tiệt này do ai lan truyền cơ chứ?"
"Cái đó... ai mà biết được?"
"Nếu không phải do có kẻ may mắn thoát khỏi nơi đây rồi đem câu chuyện về cái cầu thang không đáy đó đi kể lể khắp nơi, thì lấy đâu ra cái tin đồn đó chứ. Như thế mới hợp lý."
Chắc chắn đã từng có ai đó sống sót thoát ra ngoài. Vậy nên mới xuất hiện cái truyền thuyết này.
"Hermit, cứ xé nát cái nơi này ra luôn không được sao?"
Dù cho có ma quái ghê gớm cỡ nào đi chăng nữa thì nó cũng chỉ là dăm ba cái bậc thang bằng đá. Cứ đập nát bét ra là xong chuyện, đúng không? Với thực lực của một Pháp sư hùng mạnh như Hermit, dăm ba cái bức tường cầu thang này gõ một cái là vỡ vụn.
"Cộng sự à, làm vậy nhỡ phát sinh biến số gì thì sao."
"Nhưng thế vẫn còn tốt chán so với việc phải cắm rễ nằm chờ chết trên cái cầu thang quỷ quái này mãi mãi."
"Tôi thì thấy tình cảnh hiện tại cũng không tệ lắm đâu. Đỡ phải nghe sư phụ cằn nhằn cẩu nhẩu."
Hermit rụt rè thăm dò sắc mặt tôi. Nhức cả đầu. Tôi chau mày, cố tình bày ra một vẻ mặt hắc ám và hiểm độc nhất có thể. Khí chất tàn độc của Vua Trộm. Theo như tôi tự đánh giá, lực uy hiếp của nó bèo nhất cũng phải ngang ngửa 'Đôi mắt rắn Cấp độ 4'.
Không biết có phải cái lườm đó thực sự phát huy tác dụng hay không mà Hermit buông một tiếng thở dài thườn thượt.
"Biết rồi. Vậy là giã hỏa lực tối đa luôn đúng không?"
Hermit chĩa trượng về phía trước. Ngay lập tức, trên đỉnh cây trượng gỗ của cô nàng, ngọn lửa đỏ rực và sấm sét cuồn cuộn bắt đầu xoáy tít vào nhau. Đồng thời niệm chú hai ma pháp thuộc tính khác biệt? Nghe giang hồ đồn đại việc đó khó nhằn lắm cơ mà.
Cảm thán chỉ lướt qua trong tích tắc, luồng sáng chói lòa kết hợp giữa hỏa viêm và lôi điện phóng vụt ra từ đầu gậy phép của Hermit, giáng thẳng vào vách tường cầu thang đi kèm một tiếng nổ kinh thiên động địa như sấm sét.
Ầmmmm—!
Kèm theo dư chấn dữ dội, bức tường gạch đá kiên cố sụp đổ tan tành. Và rồi, một khoảng không gian rộng thênh thang mở ra trước mắt. Nơi này mang lại cảm giác âm u hệt như một công trình cung điện đang xây dở thì chủ thầu phá sản nên bị vứt xó.
「Đừng tạo ra tiếng ồn lớn」
「Đừng bật đèn sáng」 Đủ mọi thể loại quy tắc cấm đoán kỳ quặc. Có điều, đến nước này thì tôi cũng chẳng còn kiên nhẫn để kìm nén cục tức trong người nữa.
"Mẹ kiếp, sao cái quái gì cũng rắc rối thế hả?"
Giới hạn chịu đựng của tôi vốn đã đứt phựt từ lâu.
"Bố mày là Vua Trộm đây! Là người đàn ông đã tự tay hạ gục Vane đấy! Bất cứ thứ gì cũng được, lũ khốn tụi mày xông hết ra đây cho tao!"
Chẳng biết có phải phản ứng lại với tiếng gầm thét của tôi hay không mà có thứ gì đó đang lùi lũi nhúc nhích trong góc tối đằng kia. Nhờ khả năng nhìn thấu màn đêm tĩnh mịch, tôi lập tức nhận diện được hình dáng của sinh vật đó.
Phụ nữ sao?
Đó là một người phụ nữ sở hữu mái tóc bạch kim rối bù xõa xượi y hệt bờm sư tử. Nói trắng ra, với cái mớ bùi nhùi gớm ghiếc tới mức độ này thì phải gọi là lông đầu chứ làm gì được gọi là tóc nữa.
"Ngài... ngài không được hét lớn như vậy đâu!"
Người phụ nữ đó run rẩy lên tiếng, giọng điệu hốt hoảng như thể đang vô cùng bối rối. Hermit lập tức tiến vào trạng thái cảnh giác tột độ.
"Cô là ai!"
"Tôi, tôi là..."
Phía trước mặt là một người phụ nữ khoác trên mình bộ quần áo rách rưới tơi tả, vá chằng vá đụp khắp nơi. Nhìn kỹ chất liệu, trước khi rách nát như nùi giẻ thế kia thì đây hẳn từng là một bộ lụa là gấm vóc vô cùng cao cấp.
Khuôn mặt người phụ nữ nhem nhuốc vì dính đầy những thứ nhơ nhuốc bẩn thỉu, chỉ có đôi mắt màu tím thẫm là ánh lên leo lét trong đêm tối.
"Tôi... là ai? Nơi này là đâu? Á á! Ta không nhớ gì cả! Á á á!"
Người phụ nữ đau đớn ôm lấy đầu gào thét. Ngay khoảnh khắc đó, tôi liền đảo mắt quan sát cô ta bằng nhãn quan của Đạo tặc.
「Hoàng nữ Đoan trang Ingela Cấp độ 18」 ─Ingela.
Đó chẳng phải là thành viên trong tổ đội của Dũng giả Thánh kiếm Solas sao. Cô ta thậm chí còn mang thân phận Hoàng nữ cao quý cơ đấy.
"Hoàng nữ Ingela, Dũng giả Solas có ở đây không? Còn thành viên trong nhóm tôi thì sao?"
"Ingela? Ingel... Đúng rồi, tên của ta! Á á! Solas! Speedy! Ngài Coro! Ngọn tháp này là một cái bẫy! Mọi người tuyệt đối không được bước chân vào trong tháp!"
"Tại sao chứ? Lẽ nào nơi này là bẫy rập do Akham giăng ra sao?"
"Không phải Akham! Ẩn sâu trong ngọn tháp này là những tà vật cổ đại còn kinh khủng và đáng sợ hơn gấp ngàn vạn lần! Đặc biệt là đối với Solas, chính vì thể chất vô tình nhìn thấu và nghe được quá nhiều thứ của cậu ấy nên mọi chuyện mới trở nên rối tinh rối mù..."
Ý là cậu ta đã nhìn thấy những thứ không nên nhìn, nghe thấy những thứ cấm kỵ không nên nghe sao?
Đúng lúc đó, đập vào mắt tôi là một bàn tay trắng ởn mọc ra từ phía sau cây cột đằng kia. Bàn tay quái gở đó có đến bảy ngón. Chẳng mấy chốc, toàn bộ cánh tay vươn hẳn ra. Một người phụ nữ dị dạng với vô số bầu ngực lủng lẳng trước ngực, mang cái cổ dài ngoằng uốn éo như hươu cao cổ hay loài mãng xà từ từ trồi lên.
Đáng sợ hơn cả là trên khuôn mặt quái đản ấy chi chít những nhãn cầu. Ngoại trừ mắt và một cái miệng rộng hoác, ả ta chẳng có bất kỳ ngũ quan nào khác.
【Ngươi, đã nhìn thấy ta rồi đúng không? 】 【Thấy rõ rồi chứ? 】 【Ngươi vừa chạm mắt với ta rồi. 】 Cái miệng của ả đàn bà nọ toác ngoác ra đến tận mang tai.
Bên trong khoang miệng đỏ hỏn ấy mọc tua tủa những chiếc răng lởm chởm, nhọn hoắt hệt như răng cá mập.
【Có nghe thấy giọng nói của ta đang vang lên không? 】 Tôi lạnh lùng giả vờ như không thấy gì. Thật ra, cả Hoàng nữ Ingela lẫn Hermit đều đang cư xử như thể họ hoàn toàn mù tịt trước sự hiện diện của con quái vật khổng lồ kia.
Có khi bọn họ không nhìn thấy thật. Cũng có thể, đó vốn là thứ cấm kỵ tuyệt đối không được phép nhìn vào.
Thứ quái thai đó đang chầm chậm trườn lại gần tôi. Sau đó, nó rướn cái đầu thon dài gớm ghiếc kề sát vào tận mang tai tôi rồi cất tiếng thầm thì.
【Hai giờ nữa, tất cả các ngươi đều sẽ phải bỏ mạng. 】 【Khuôn mặt xanh lè trương phềnh trôi lềnh bềnh. 】 【Lềnh bềnh- Lềnh bềnh-. 】 Giữa khoảnh khắc rợn tóc gáy đó, tôi chợt cảm nhận rõ mồn một Rễ Huyết mộc bên trong cơ thể mình đang phản ứng cực kỳ dữ dội. Một luồng sát ý và cơn thịnh nộ điên cuồng sục sôi dâng trào trong huyết quản.
"Mẹ kiếp! Cái mụ vú xệ kinh tởm kia!"
Chẳng buồn suy nghĩ, tôi buông thả cơ thể hành động theo sự bốc đồng mãnh liệt đó, dùng con dao găm trên tay đâm phập một nhát chí mạng thẳng vào tròng mắt của ả đàn bà. Ngay lập tức, bức Thần Tượng mang hình dáng quái thai đó gào rống lên thảm thiết rồi co giò bỏ chạy.
【Á á á á á! 】 【Đau quá đi mất á á á á! 】 Tiếng la hét đinh tai nhức óc vang dội đến rợn cả gai ốc. Vừa nghe thấy âm thanh quỷ dị đó, Ingela liền giật bắn nảy mình.
"Cảm giác ớn lạnh rợn người vừa rồi rốt cuộc là... không lẽ, ngài Yor, ngài cũng có thể chất giống hệt như Solas sao?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn