Chương 225: Tam Hung #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Đã hai ngày trôi qua kể từ cuộc chạm trán với Thần Tượng Ong Nghệ Reinbelt.
Các thám hiểm giả trên Bức Tường lại quay về với nhịp sống thường nhật.
Nói cách khác, họ bắt đầu lao vào săn bắn thỏa thích và thu thập Ether.
"Vụ rào chắn con người bị phá bỏ, nghe nói là do tổ đội của Hammer xử lý hả?"
"Nghe bảo họ đã trực tiếp gặp Thần Tượng Reinbelt và đàm phán thành công đấy!"
Các thám hiểm giả trên Bức Tường gọi chung sự tồn tại của rào chắn con người do Reinbelt tạo ra và việc phá bỏ nó là 'Trận công thành Reinbelt' đã đi đến hồi kết. Họ hết lời ca ngợi tổ đội chúng tôi vì đã giải quyết êm đẹp mối họa này.
Tuy nhiên, đời không như là mơ, chẳng phải chuyện gì cũng suôn sẻ.
"Ây da! Chỗ này là địa bàn của bọn tôi!"
"Cút đi! Cút ngay!"
"Có người xí trước rồi."
Mặc kệ rào chắn con người có còn tồn tại hay không, những bãi săn béo bở lúc nào cũng chật ních lũ thám hiểm giả tham lam muốn cày Ether để kiếm cơm, khiến cho việc săn quái trở nên bất khả thi.
Nơi này còn đông đúc hơn cả siêu thị vào dịp lễ Tết!
"Mẹ kiếp, bãi săn mà người còn đông hơn quái vật thì săn bắn cái quái gì?"
Tình hình hiện tại nực cười ở chỗ, quái vật vừa ló mặt ra giữa không trung thì đám người chực chờ sẵn đã vung kiếm chém chết tươi.
Đến nước này, tôi buộc phải thừa nhận mình đã tính toán hoàn toàn sai lầm.
Đáng lẽ tôi nên nhờ Reinbelt giữ lại cái rào chắn con người thêm một thời gian, và xin đặc cách cho mỗi tổ đội của chúng tôi được tự do ra vào mới phải!
Nhưng giờ có hối hận thì cũng ván đã đóng thuyền.
Dù vậy, tâm trạng tôi vẫn cực kỳ tốt. Tại sao ư? Vì tổ đội chúng tôi đã có một căn cứ bí mật của riêng mình.
Cầm cái thẻ gỗ trông như chai kem dưỡng da này tiến về phía bàn của Phòng Chiến Lược rồi─ "Vừng ơi mở ra!"
─Đọc đại một câu thần chú nào đó đại loại thế thì sao?
「Bạn có muốn di chuyển đến Nơi Trú Ẩn Tạm Thời Của Ong Nghệ không? 」
「Có / Không」
"Có!"
U u u ung—.
Một không gian hang động ấm cúng hiện ra trước mắt tôi.
"Không gian của riêng mình!"
Khắp sàn nhà được trải những tấm thảm mà tôi mới mang đến cách đây không lâu, bên trên là một chiếc bàn gỗ gụ chẳng biết ai đã khuân vào.
Bao quanh bàn là bốn chiếc ghế.
Tất nhiên, số lượng sẽ dần dần tăng lên.
"Nếu Ingrid có ở đây thì mình đã nhờ cô ấy đốt một Lửa trại được ban phước ở giữa rồi."
Ingrid hiện vẫn đang ở Hoàng đô để tham dự hội nghị hoàng gia.
Liệu cô nhóc đó có quay lại tổ đội của chúng tôi không nhỉ?
Bặt vô âm tín mãi nên tôi cũng sinh lòng tò mò.
Tất nhiên, Ingrid là cái đồ quậy phá trơn như chạch, thế nên câu 'không có tin tức là tin tốt' áp dụng cho cô nhóc ấy lại chuẩn xác hơn bất kỳ ai.
Tạm thời cứ tận hưởng sự yên bình vắng bóng Ingrid này đi đã.
"Khà khà, sô pha của mình!"
Bịch—.
Tôi nằm ườn ra chiếc sô pha đặt ở khoảng sân rộng, nơi có thể coi là phòng khách của cái hang động kỳ lạ này.
Ngay lập tức, Felix—kẻ đang cầm chổi quét sàn hang—liền nổi cáu.
"Này tên Yor man rợ kia, đừng có ườn ra đấy nữa, mau vào giúp một tay đi! Tôi định nội trong hôm nay phải dọn xong nhà vệ sinh và lắp đèn sáng choang mọi ngóc ngách đấy!"
Felix cực kỳ hăng hái trong việc trang hoàng căn cứ guild của chúng tôi.
À không, chẳng riêng gì Felix, cả Hermit cũng đã khệ nệ bê tới một đống sách rồi nhét bừa phứa lên khắp các kệ.
Cạch, cạch cạch—.
"Hí hí, tớ cứ ao ước có một phòng nghiên cứu của riêng mình, cuối cùng cũng toại nguyện rồi! Vì đây giống như một không gian đa chiều được tạo ra bởi Ân sủng của Thần Tượng, nên chắc làm vài thí nghiệm có hơi quá khích một chút cũng không sập được đâu nhỉ!"
Theo lời Hermit, nơi này không phải thế giới thực, mà là một không gian dị nguyên do Ong nghệ Reinbelt tạo ra.
Có lẽ nên xếp nó cùng loại với thiên đường dị giới của loài ong nghệ nằm ngay dưới chân thác nước đó.
Nimble thì vừa dùng tay bới bới phần đất ẩm ướt ở một góc hang, vừa vung vẩy cái đuôi liên hồi.
"Tôi muốn làm một mảnh vườn nhỏ ở khoảng đất trống này. Chắc sẽ trồng chủ yếu mấy loài cây giúp thanh lọc không khí..."
Trông ai nấy đều háo hức với ý định bài trí căn cứ theo đúng gu thẩm mỹ và sở thích cá nhân.
Thực ra thì tôi cũng đang hưng phấn không kém.
Bởi vì từ xửa từ xưa, tôi đã luôn mơ ước về một phòng chơi game của riêng mình. Khuân một đống máy chơi game vào, rồi bày biện ê hề bánh kẹo, nước ngọt và tậu luôn cả một cái tủ lạnh nữa!
'Đúc thêm một cái két sắt chà bá để cất giữ Ether nữa thì tuyệt cú mèo.'
Dạo gần đây chúng tôi cá kiếm được kha khá Ether.
Nếu cứ ôm khư khư cả đống đó đi lung tung thì nhỡ xui xẻo có ngày mất trắng cũng nên. Đáng ra mang gửi ở đâu đó thì tốt nhất, nhưng ngặt nỗi lại chẳng có chỗ nào đủ an toàn.
Tuy nhiên, nếu không có 'thẻ gỗ' thì khó mà ra vào được chốn này.
Đồng nghĩa với việc đây là địa điểm hoàn hảo để biến thành két sắt ngân hàng của chúng tôi.
"Khà khà, phải nhờ chú Umbatu rèn cho một cái két sắt thật vững chãi mới được!"
* "Vậy đến lượt tớ suy luận! Để xem nào... White... ở phòng tắm... đã dùng rìu giết người!"
Sau một lúc nhíu mày suy nghĩ, Hermit tự tin hét lên.
Ngay sau đó, Felix ngồi cạnh khẽ chìa một lá bài đang cầm trên tay ra sao cho chỉ mình Hermit thấy được.
"Suy luận của tớ sai á? Chuyện này thật vô lý!"
Hermit ôm đầu vò tai bứt tóc trong đau khổ.
Chúng tôi hiện đang chơi board game. Đây là một trò suy luận tìm hung thủ của một vụ án mạng, chơi đông người cũng khá là cuốn.
Tất nhiên, tôi vẫn chưa nắm rõ luật chơi cho lắm. Phải làm thế nào mới được đây?
"White đã dùng chân nến giết người ở phòng ngủ?"
Bí quá nên tôi đành đoán mò.
Nhưng thật kinh ngạc, đó lại là đáp án chính xác!
"Này! Sao cậu cứ đoán trúng hoài thế hả! Đang gian lận đúng không!"
Gừ gừ—. Nimble gắt gỏng nổi cáu.
Tôi thấy vô cùng oan uổng.
Chỉ là đoán bừa rồi trúng rùa được vài ván thôi, gian lận cái nỗi gì?
Cứ thế, chúng tôi chuyển sang chơi trò Halli Galli ít đòi hỏi yếu tố may rủi hơn. Có điều, Hermit—người có độ mẫn tiệp rùa bò nhất đám—liên tục bị gõ búa đồ chơi vào đầu.
"Á á! Tớ không chơi nữa!"
Có vẻ vì cứ ăn đòn mãi nên đâm ra cáu bẳn, cuối cùng Hermit hầm hầm đá tung ghế rồi đứng phắt dậy.
Nimble, tác giả của những cú gõ đầu, tặc lưỡi tiếc rẻ. Còn Felix thì lại cặm cụi quét tước mặt sàn hang, có lẽ vì vẫn còn vài chỗ chưa ưng ý.
"Này tên Yor man rợ kia! Đừng có làm rơi rớt vụn bánh kẹo xuống sàn nữa coi!"
"Cậu lảm nhảm cái gì thế? Tôi làm rơi vãi cái gì cơ?"
"Mẹ kiếp, cậu rải cả rổ vụn bánh lên thảm của tôi rồi này!"
Tôi lỉnh vội vào phòng của Hermit để né tránh cơn thịnh nộ của tên Felix đang lồng lộn lên.
Căn phòng của Hermit sáng rực như ban ngày nhờ đèn ma thuật, sách vở nằm la liệt ngổn ngang đến mức chẳng tìm đâu ra chỗ để trải thảm.
"Hermit à, cô ăn bánh kẹo làm rơi vãi mà tôi lại bị ăn chửi thay đấy."
Thực ra thủ phạm nhai bánh kẹo vương vãi trên thảm hôm nay là Hermit. Nhưng cái thằng khốn Felix kia lại mù tịt chuyện đó, cứ thấy bẩn ở đâu là y như rằng nhảy dựng lên đổ tội cho tôi.
Có khi nào hắn đang kỳ thị Đạo tặc không nhỉ?
Dù sao thì Bức Tường này vẫn còn đầy rẫy sự miệt thị dành cho Đạo tặc mà.
Bỏ qua chuyện đó, Hermit lúc này đang dựng một tấm gương lớn toàn thân và liên tục ngắm nghía bóng mình trong đó.
Trên trán cô nàng mọc ra một chiếc sừng màu vàng óng, trông y hệt một nhành cây non.
Chiều dài cỡ một gang tay tôi, độ dày thì chắc chừng ngón tay cái?
"Cộng sự! Đã đến rồi thì cậu chạm thử vào lòng bàn tay tớ xem?"
Soạt—. Hermit chìa tay về phía tôi.
Mang theo đôi chút căng thẳng, tôi khẽ khàng nắm lấy đầu ngón tay cô ấy.
"Á! Đau!"
"Hả?"
"He he he, lừa cậu đấy!"
"Không bị giật đúng không? Cậu không sao chứ?"
"Chà, không sao thật này."
Từ trước đến nay, Hermit chẳng khác gì một con sứa điện hình người.
Nhưng kể từ sau khi gặp bầy rồng và được cải tạo thể chất, cô nàng hiếm khi rò rỉ điện nữa.
Nhờ vậy, tôi mới có thể trực tiếp chạm vào tay cô ấy như thế này.
"Hermit này, giờ mùa hè chắc cô cũng bị muỗi đốt rồi nhỉ. Nhớ trước đây hễ con nào dám đậu vào người cô là tự khắc cháy đen thui mà."
"Phu he he, coi như bố thí cho lũ muỗi chút máu cũng được chứ sao! Dù sao thì!"
Sột, Hermit khẽ rút lòng bàn tay ra khỏi tay tôi.
Hai má cô ửng hồng, có lẽ là vì quá đỗi vui mừng.
"Dù sao thì vấn đề thể chất của tớ cũng đã được giải quyết êm đẹp. Trong khoảng thời gian vô định của tương lai sắp tới, tớ dự định sẽ nỗ lực hết mình để theo đuổi ước mơ."
"Ước mơ của cô à, ý cô là cái vụ viết luận văn và biên soạn từ điển về Thần Tượng ấy hả?"
"Chuẩn luôn! Việc Reinbelt từng là Mẹ Đỡ Đầu nuôi dưỡng nhân loại đầu tiên, nếu tớ mang công bố điều này tại hội nghị học thuật, chắc chắn sẽ tạo ra một cơn địa chấn cho xem."
"Công nhận bà ấy là một con Ong Nghệ cực kỳ dịu dàng thật."
"Hơn nữa, tại sao con người đầu tiên lại nằm gọn trong chiếc túi hành trang của Kobolos Vàng cơ chứ?"
"Hừm, chà. Chắc là con Kobolos đó đã trộm đứa bé đi."
"Chính xác! Đó chính là điểm mấu chốt!"
"Mấu chốt à?"
Đôi mắt Hermit sáng rực lên lấp lánh.
"Theo như logic và những tư liệu được khám phá từ trước đến nay, con người chẳng phải luôn là giống loài hạ đẳng bị đàn áp, chuyên bị đem làm vật hiến tế cho các Thần Tượng hoặc phải sống kiếp nô lệ cho các chủng tộc khác hay sao?"
Xưa nay, nhân loại vẫn luôn bị gắn mác là 'nguồn gốc bị nguyền rủa'.
Không kỹ năng, chẳng tài cán.
Thế nhưng, loài Kobolos lại chỉ ra tay đánh cắp những báu vật cực kỳ giá trị.
"Việc Kobolos Vàng cất công đánh cắp một đứa trẻ loài người, chẳng phải đồng nghĩa với việc sinh mạng ấy cũng mang giá trị tương đương sao? Khám phá này thậm chí có thể lật đổ toàn bộ hệ tư tưởng hiện tại về lịch sử nhân loại đấy!"
"Nghe thì vĩ mô thật đấy, nhưng mắt tôi díp lại rồi. Nếu cô còn định lải nhải mấy thứ triết lý phức tạp này nữa là tôi vọt ra ngoài đấy."
"Từ từ, trước khi chuồn thì cầm lấy cái này đã!"
Hermit chìa ra cho tôi một lọ thuốc trông vô cùng khả nghi.
Tôi tò mò săm soi thứ chất lỏng sóng sánh bên trong chai thủy tinh, còn Hermit thì cứ che miệng cười khúc khích—.
"Thuốc trị bệnh tim đấy! Trong giấc mơ, tớ thấy mình sống cùng cậu ở cô nhi viện, mà lúc đó tim cậu có vẻ không được khỏe cho lắm. Thế nên tớ đã thử cất công điều chế một ít để phòng hờ bất trắc!"
Ra là vậy. Nhấp thử một ngụm, vị của nó tệ hại không bút nào tả xiết.
Nhơn nhớt, đắng ngắt, giống hệt cái thứ nước ép rau củ xà bần bị dán mác là tốt cho sức khỏe vậy.
"Oẹ—."
Cuối cùng, chịu hết nổi, tôi liền nôn khan một tiếng khiến Hermit cau mày.
Và thế là cô nàng đập bốp một cái rõ đau vào lưng tôi.
"Cộng sự à, cậu phải chú ý giữ gìn sức khỏe vào. Giấc mơ mới của tớ bao gồm cả hạng mục nghiên cứu cơ địa của cậu đấy!"
"Hả? Cơ địa của tôi á?"
"Dù là Thần Tượng nào thì cậu cũng dễ dàng thu hút sự chú ý của bọn họ. Cậu nhìn thấy những thứ người khác không thể thấy, nghe được những thanh âm người khác không thể nghe. Chắc chắn bên trong cơ thể cậu phải ẩn chứa một bí mật nào đó."
Sư phụ Estelle cũng thế, mà giờ Hermit cũng lây luôn. Tôi chả hiểu đám Pháp sư rốt cuộc mắc cái bệnh gì mà ai nấy đều hăm hở đòi mang tôi ra mổ xẻ nghiên cứu.
Hình ảnh Hermit vác rìu bổ đôi đầu tôi ra rồi moi não đem soi dưới kính hiển vi chợt xẹt qua tâm trí, khiến tôi hoảng hồn vội vàng chuồn thẳng khỏi phòng nghiên cứu của cô nàng.
Chắc vì ban nãy bị ép nghe Hermit lải nhải mấy thứ ru ngủ nên tôi cứ ngáp ngắn ngáp dài liên tục.
Khi quay trở lại Bức Tường, vầng trăng đã treo lơ lửng giữa bầu trời đêm tĩnh mịch.
"Hôm nay quả là một ngày yên bình hiếm hoi."
Bây giờ chỉ cần đứng trên Bức Tường, ngạo nghễ vạch quần tè một bãi xuống mặt đất rồi đi ngủ là đẹp—.
Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc tôi đang lúi húi tụt dở cạp quần, một luồng âm thanh chát chúa bỗng giội thẳng vào tai khiến màng nhĩ tôi nhói lên như muốn rách toạc.
Leng keng leng keng leng keng━─!!!!!!
Đó là tiếng chuông báo động đang réo lên inh ỏi và điên cuồng.
"Dậy đi! Thức dậy maaaau!"
"Bức Tường của Quân đoàn 3 đang bị đại quân của Akham tấn công!"
Cái gì?
Akham á?
Quân đoàn 3 chẳng phải là đoạn Bức Tường ngay sát vách chúng tôi sao!
Mẹ nó chứ! Tôi luống cuống kéo vội đai quần lên.
Vút! Thế nhưng, một mũi tên đen trũi, to dày từ trong bóng tối xé gió bay thẳng về phía gã thám hiểm giả đang đánh chuông.
"Oẹc!"
Phập! Kẻ gác đêm chết tươi ngay tại chỗ với mũi tên cắm ngập vào sọ.
Ngay lúc tôi còn chưa kịp load xem chuyện quái quỷ gì đang diễn ra, hàng loạt bóng đen Erdari đã lặng lẽ, không một tiếng động nạp sẵn cung tên, tràn qua Bức Tường của Quân đoàn 2 chúng tôi.
"Giết sạch mọi sinh vật sống, không để lại một mống."
"Tử vong hiến dâng cho Mẹ Huyết Mộc."
"Tử vong!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn