Chương 228: Tam Hung #4
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~35 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Giao kèo của ác quỷ được khắc thẳng vào linh hồn.
Loài ác quỷ chốn địa ngục vốn hèn hạ và đê tiện hơn cả lũ Erdari, nhưng tương truyền rằng chúng tuân thủ giao kèo một cách tuyệt đối.
Bằng không, 'bản chất' của chúng sẽ phải hứng chịu tổn hại chí mạng.
Thú thực, mấy thứ trừu tượng như bản chất hay khế ước chẳng mảy may đọng lại chút gì trong đầu tôi nên khó mà cảm nhận rõ ràng, nhưng có một điều chắc chắn: Người Thăng Thiên thứ 7 Cabala này sẽ tuân thủ nghiêm ngặt các điều khoản giao ước.
Chính vì thế, tôi mới phải soi xét bản hợp đồng này tỉ mỉ đến thế. Ai mà biết được hắn có lén gài gắm điều khoản độc hại nào vào hay không?
「1. Cabala sẽ hỗ trợ Thám hiểm giả Yor toàn diện trong việc thảo phạt Akham. 」
「2. Hợp đồng này sẽ chấm dứt ngay khi Akham bị tiêu diệt. 」 Nội dung khế ước chỉ vỏn vẹn hai dòng.
Quá đỗi đơn giản, thành thử lại đâm ra đáng ngờ.
"Có vẻ như không có vấn đề gì đâu nhỉ?"
Hermit, bộ óc thông minh nhất hội, đã đồng tình cho tôi điểm chỉ vào bản hợp đồng. Thế nhưng, Nimble lại gầm gừ hung dữ hệt như một con cún đang say giấc nồng bị ai đó chọc vào mạng sườn.
"Tuyệt đối không được dính dáng đến bọn ác quỷ đâu! Huống hồ gì lại còn là con lai giữa Erdari và ác quỷ nữa chứ!"
Gia đình Nimble từng phải chịu muôn vàn khổ đau suốt một thời gian dài vì ác quỷ vùng núi Balder.
Thế nên, lòng cảnh giác của cô đối với giống loài này luôn ở mức cao nhất.
Thú thật, những gì Nimble nói không phải là không có lý.
Lại còn là con lai giữa ác quỷ và Erdari nữa chứ?
Khác nào lấy một thứ kinh khủng gom với một thứ tởm lợm để nhào nặn ra một thứ tồi tệ đến cùng cực.
Giống hệt phép cộng giữa một gã tâm thần và một tên bạo chúa vậy.
Liệu có thể đặt niềm tin vào một tên như vậy không?
Tuy nhiên, Bức Tường của Trung đoàn 137 hiện đang bị cô lập và có thể hứng chịu đợt xâm lăng của kẻ thù bất cứ lúc nào.
Sự lựa chọn mà gã trước mắt đưa ra quả thực hấp dẫn đến khó cưỡng.
'Kệ thây, đâm lao thì phải theo lao thôi!'
Tin vào trực giác của bản thân, tôi bôi mực đỏ lên ngón cái rồi ấn mạnh xuống bản hợp đồng.
Cộp—.
Vậy là tôi và Cabala đã chính thức trở thành đồng minh tạm thời.
Hắn cẩn thận cất bản hợp đồng vào ngực áo, sau đó lấy ra một chiếc tay nải lớn.
"Đây là chút quà mọn kỷ niệm việc đôi bên lập giao ước."
Lạch cạch...
Vô số viên đá từ trong tay nải đổ tràn xuống sàn.
Tôi tò mò nhìn thử thì nhận ra đó là những viên đá mang dáng vẻ quen thuộc đến kỳ lạ.
Là gì nhỉ? Đá Đột Phá! Đúng rồi, chính là Đá Đột Phá của tộc Erdari.
Lúc này, Người Thăng Thiên thứ 7 Cabala xoay người leo lên lưng con rồng xương cấp độ 19.
"Vậy thì, ngươi hãy lo liệu việc tập hợp những người được ban phước của Tam Hung cho tốt vào."
Phập phập, phập phập! Kuaaaaa!
Con rồng xương gầm lên một tiếng chói tai rồi sải cánh vút bay về phía chân trời xa xăm.
Choang, lạch cạch—.
Mãi đến khi ấy, mọi người mới chịu buông lỏng vũ khí trên tay. Dẫu chẳng ai biểu lộ ra mặt, nhưng rõ ràng tất cả đều căng như dây đàn trước chuyến viếng thăm đường đột của Người Thăng Thiên thứ 7.
"Lâu lắm rồi mới lại thấy Đá Đột Phá đấy!"
Hermit tỏ rõ sự thích thú trước món quà của Cabala.
Đá Đột Phá của tộc Erdari là loại vật phẩm cho phép gia công tối đa 20 lần.
Tỷ lệ thành công mỗi lần là năm mươi - năm mươi, và chỉ cần đạt mốc cộng 7 thôi là đã đủ mang lại lợi thế vượt trội, biến nó thành món hàng cực kỳ được săn đón.
Đáng tiếc là nguồn cung trên thị trường lại vô cùng khan hiếm, thành thử cứ hễ xuất hiện trên Nhà đấu giá là y như rằng sẽ bị vét sạch sành sanh.
"Đống đó ước chừng bao nhiêu viên vậy? Trông có vẻ hơn một trăm viên đấy."
Felix cũng bắt đầu nhòm ngó đống Đá Đột Phá với ánh mắt đầy hứng thú.
Trạm gác trên Bức Tường phút chốc biến thành một công xưởng gia công Đá Đột Phá.
Cang, cang cang—!
Âm thanh đục đẽo đá rộn lên đinh tai nhức óc. Như tôi đã từng đề cập, ẩn sâu bên trong lớp vỏ bình phàm của viên Đá Đột Phá là một khối Pha lê mang sắc xanh nhạt.
Cạo đi lớp đá xù xì bên ngoài để làm phát lộ khối Pha lê rực rỡ ấy mới là phương pháp gia công chuẩn xác.
Nhân tiện nhắc mới nhớ, viên Đá Đột Phá của tôi chính là viên đá gia công bậc 20 đầu tiên trên toàn cõi lục địa này.
Chỉ nội hình dáng thôi đã toát lên vẻ diễm lệ tựa như một viên ngọc quý.
Hơn nữa, vì nó là vật phẩm đã liên kết chặt chẽ với linh hồn tôi, nên bất cứ kẻ nào cũng đừng hòng cuỗm mất.
"Chà! Tớ đẽo được đến cộng 13 rồi này!"
"Tớ lên tận cộng 14 rồi! Kỹ năng bị động tăng hẳn hai cấp cơ đấy!"
Tiếng hò reo phấn khích của những người gia công thành công vang lên không ngớt. Đứng trước thềm một trận tử chiến mà lại có cơ hội nâng cao chỉ số sức mạnh, bảo sao mọi người không sướng rơn cho được.
Về phần Hermit, cô nàng thậm chí còn áp thẳng viên Đá Đột Phá lên người tôi rồi ra sức cọ xát.
"Cô làm cái quái gì vậy hả?"
"Phuhehe, tớ đang xin vía may mắn của cậu truyền vào đây đấy cộng sự ạ! Cậu không nghĩ làm thế này tỷ lệ thành công sẽ cao hơn sao?"
Cầm hòn đá cọ xát lung tung vào người tôi thì tỷ lệ thành công tăng lên kiểu quái gì được cơ chứ.
"Uwaaak! Lão Umbatu cũng đẽo ra Đá Đột Phá bậc 20 rồi kìa!"
Chẳng thể tin nổi, nhát búa của chú Umbatu thế mà lại thực sự gọt giũa hoàn hảo viên Đá Đột Phá của Hermit.
Sự ra đời của viên Đá Đột Phá bậc 20 thứ hai trong lịch sử Đế quốc.
Khung cảnh ấy khiến tất thảy mọi người sốc đến mức suýt thì sùi bọt mép.
"Mẹ kiếp, xin vía của Yor thực sự linh nghiệm đến vậy sao?"
"Tớ nữa! Cho tớ sờ với!"
"Uaat, tránh ra nào!"
Đám đông lăm lăm Đá Đột Phá trong tay ùa vào vây lấy tôi như một bầy ong vỡ tổ. Tôi bị giật tóc, kéo tay, lôi chân tứ phía, chẳng khác nào một con búp bê đồ chơi lọt thỏm giữa bầy khỉ hoang.
"Á, thằng ranh nào vừa bóp háng tôi đấy! Kuaaak!"
Chẳng lẽ mấy bức tượng đá Dolhareubang bị du khách sờ cọ đến mòn vẹt mũi vì tin đồn cầu tự cũng cảm thấy y chang tôi lúc này sao?
Chịu đủ mọi thể loại sờ soạng, bị đá chà xát, lại còn bị túm tóc đến tơi bời hoa lá, rốt cuộc tôi chỉ còn biết nằm bẹp dí trong trạng thái kiệt sức rã rời.
"Tớ... tớ cũng lên được rồi! Đá Đột Phá bậc 20!"
"Mẹ kiếp! Mơ hay tỉnh đây trời!"
"Miyoyoyoyong!"
"Tin đồn thằng nhóc Yor hóa thành Kobolos Vàng hóa ra là thật! Cứ sờ vào người cậu ta là tự khắc đổi vận!"
Chẳng rõ là linh nghiệm thật hay chỉ là một chuỗi trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng cứ liên tục có người thét lên sung sướng, khẳng định rằng họ vừa được "độ" thành công nhờ xin vía từ tôi.
Không đùa đâu, cớ sao trò này lại thực sự linh nghiệm đến vậy cơ chứ?
Cứ như thể cả thế giới này đang hùa nhau chơi trò camera giấu kín với tôi vậy.
Anh D. S hớn hở ngắm nghía viên Đá Đột Phá bậc 20 đang tỏa sáng lấp lánh trong tay.
Chị Ishtar cùng các thành viên nữ trong tổ đội cũng sáng rực hai mắt khi chiêm ngưỡng thành quả gia công của mình.
"Ôi chu choa, ngắm cục đá này xong chẳng cần uống giọt nào chị cũng thấy say mèm rồi! Ợ!"
"Tuyệt mĩ, lộng lẫy quá chừng! Đúng là kiệt tác sánh ngang ngọc quý mà!"
Bầu không khí hân hoan lan tỏa rợp trời, nhưng dẫu vậy, những kẻ đang lăm lăm viên đá trên tay kia lại tiếp tục ùa về phía tôi như bầy xác sống chết đói. Cứ cái đà này, không chừng ngũ quan của tôi sẽ bị đám đá kia mài nhẵn thín, còn tóc tai thì trụi lủi chẳng còn cọng nào mất, nên tôi dứt khoát vắt chân lên cổ mà chuồn thẳng.
Vù—!
# Tôi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng đến 'Căn cứ bang hội'.
Ở đây thì đám bạo động lăm lăm cục đá kia chắc chắn chẳng thể nào bám đuôi nổi.
"Này! Tôi cũng muốn sờ nữa!"
Nào ngờ, Nimble thế mà lại đuổi theo sát gót.
Cô ả định bụng lấy hòn đá chà mạnh vào người tôi, nhưng ngặt nỗi, Đá Đột Phá khi chưa qua gia công có bề mặt sần sùi và sắc lẹm hệt như quặng thô vừa được khai thác từ mỏ, cọ vào người đau điếng.
"Hôm nay đến đây thôi! Hết suất rồi, đóng cửa dẹp tiệm!"
Tôi cự tuyệt bằng một cái lắc đầu đầy kiên quyết.
Thấy vậy, Nimble phụng phịu xòe ngón tay ra, ra chiều như đã đi đến bước đường cùng.
Ba ngón.
Thế này là ý gì đây?
"Cô định hối lộ tôi 300 triệu Ether đấy à?"
"Tôi... tôi sẽ cho cậu vuốt ve ba lần!"
Được vuốt ve Nimble tận ba lần sao?
Quả là một cơ hội ngàn năm có một. Bởi lẽ bản thân Nimble cực kỳ chán ghét việc người khác động chạm vào cơ thể mình.
Lúc nào cô ả cũng nhe nanh gắt gỏng: "Sao cậu dám xằng bậy chạm vào cơ thể ngọc ngà của một thiếu nữ chưa chồng hả!". Ấy vậy mà một Nimble khó ở như thế nay lại chủ động hạ mình cho phép tôi vuốt ve cơ đấy?
Phi vụ làm ăn này hời quá đi chứ chẳng đùa.
"Chốt đơn."
Tôi vươn tay ấn nhẹ lên phần bụng đang phơi ra trước mắt của Nimble.
Lúc nào cũng thấy cô nàng diện đồ hở rốn đi lại nghênh ngang, nên tôi đã tò mò muốn chạm thử từ lâu rồi.
Xoẹt—. Xúc cảm truyền đến lòng bàn tay vừa mềm mại lại vừa săn chắc ngoài sức tưởng tượng.
Thật kỳ diệu làm sao khi đằng sau lớp da thịt này lại ẩn chứa những cơ quan nội tạng nhạy cảm, vốn được coi là tử huyệt của sinh vật. Nếu nó mềm mại và mỏng manh như thế này thì chẳng phải sẽ tan nát hết khi dính đòn tấn công hay sao.
Hèn chi lũ động vật mới cực kỳ ghét việc bị ai đó sờ vào bụng.
Đột nhiên, cơ thể Nimble run bần bật, đuôi, tóc, lẫn túm lông tơ trên chóp tai cô nàng đồng loạt dựng đứng lên vì sửng sốt.
"... Này! Phải đợi tôi biến thành sói rồi mới vuốt ve chứ! Coi như phạt cậu dùng hết ba lần rồi đấy!"
Nimble liền chà xát cục đá lên người tôi với lực tay kinh hoàng.
Cô ả cào lấy cào để hòn Đá Đột Phá lên tôi, hệt như người ta dùng đồng xu cào vé số trúng thưởng vậy.
Đau muốn chết đi được!
"Kyaaak!"
"Bây giờ chỉ cần mang cục đá này tới nhờ lão thợ rèn đục giùm là được đúng không?"
Chẳng rõ có phải sự hưng phấn với việc gia công Đá Đột Phá đã lấn át mọi thứ hay không, mà Nimble thoắt cái đã lỉnh mất hút với đôi gò má đỏ bừng bừng.
Giờ đây, trong Căn cứ bang hội chỉ còn trơ trọi mỗi mình tôi.
Bầu không khí tĩnh mịch bất chợt mang lại một cảm giác thư thái lạ lùng, âu cũng là do trận hỗn chiến ồn ào lúc nãy.
'Chỉ có những lúc vắng vẻ nhường này mới tiến hành việc đó được thôi.'
Tôi lẳng lặng tiến về phía góc khuất tăm tối nhất của Căn cứ bang hội.
Hay nói đúng hơn là góc tường rêu phong.
Rúc đầu vào sát vách tường, tôi khẽ cất tiếng gọi thầm.
"Ngài Sabranik có đó không ạ?"
Trong quá trình triệu hồi Thần Tượng, việc bảo đảm một không gian tĩnh tại tuyệt đối là yếu tố sống còn.
Tốt nhất là không một bóng người dòm ngó.
Ngay lúc này đây chính là thời điểm thiên thời địa lợi nhân hòa.
Xào xạc xạc xạc—.
Nhoáng cái, bức tường chắn ngang tầm mắt tan biến vào cõi hư vô, nhường chỗ cho một thế giới huyễn hoặc nơi dòng nước đen ngòm như mực đặc quánh vỗ bờ lõm bõm, dâng ngập lấp xấp ngang mắt cá chân.
Phía trước hiện ra bờ sông u ám của Tà long, một vùng đất tĩnh mịch đến độ chẳng màng vương vấn dù chỉ một tia sáng mong manh từ trăng sao.
Giữa đường chân trời cuồn cuộn những điềm gở dị thường, một thực thể khổng lồ mang vóc dáng của loài rắn, cấu thành từ vô vàn khớp xương vỡ nát đan cài vào nhau, đang rù rì trườn tới.
"Ngài Sabranik!"
Kích thước của ngài ấy giờ đã đồ sộ ngang ngửa một tòa biệt thự ba tầng lầu.
Chẳng lẽ vốn dĩ ngài ấy to lớn đến nhường này sao? Không hề, lần đầu chạm trán, vóc dáng của ngài ấy cũng chỉ ngang cỡ một chiếc xe buýt cơ mà.
"Ua, ngài phát tướng rực rỡ quá rồi đấy ạ!"
Chẳng lẽ ngài ấy lén bơm thêm cơ bắp ư?
Đáp lại tiếng thốt lên đầy kinh ngạc của tôi, Sabranik chầm chậm há rộng chiếc hàm khổng lồ.
【─Kể từ bận diện kiến bầy rồng, ta phần nào đã phục hồi được vĩ nghiệp từng đánh mất─. 】 【─Dẫu cho tầm vóc hiện tại vẫn chưa bì nổi một nửa so với thời kỳ hoàng kim─. 】 Dù chẳng hiểu mô tê gốc gác sâu xa, nhưng nội chừng ấy cũng đủ chứng tỏ khí sắc của Sabranik đang trên đà hồi phục.
Không chần chừ, tôi lập tức bẩm báo lý do diện kiến ngài ấy.
"Tôi vừa hội ngộ một gã Erdari lai ác quỷ. Hắn bảo rằng muốn trừ khử tên Thuật sĩ gọi hồn Akham thì bắt buộc phải mượn đến uy quyền của Tam Hung. Chính vì lẽ đó, tôi mới mạo muội kết nối với ngài Sabranik đây ạ!"
【─Liên minh giữa gã Thuật sĩ gọi hồn đó và Huyết mộc ư─. 】 【─Thực khiến ta chướng tai gai mắt─. 】 【─Bọn chúng vốn dĩ là thiên địch, khắc tinh truyền kiếp của nhau cơ mà─. 】
"Chính xác là vậy đấy ạ!"
【─Bất cứ cá thể nào thăng hoa thành Thần Tượng đều sẽ kế thừa một lãnh địa mà tự thân kẻ đó có toàn quyền cai quản─. 】 【─Nó có thể được hình tượng hóa như thời đại mà kẻ đó đang thống trị, hay chính là hệ tư tưởng thâm căn cố đế─. 】 【─Hỡi người được ban phước Yor của ta, khung cảnh đang dàn trải trước mắt ngươi cũng mang ý nghĩa tương tự như vậy đấy─. 】 Sabranik thình lình tuôn ra một tràng lý thuyết trừu tượng vô cùng cao siêu.
Nào là thời đại, tâm tưởng, rồi lại đến khung cảnh.
Dẫu có hơi hóc búa, nhưng cứ xuôi theo mạch diễn giải của ngài ấy thì bối cảnh dòng sông tăm tối này đích thị là hình bóng của thời đại mà Sabranik đang thống trị.
Thử tưởng tượng mà xem, giả dụ Sabranik thâu tóm được ngôi vị bá chủ thế giới, liệu toàn bộ vũ trụ này có bị nuốt chửng bởi dòng nước đen kịt, lạnh lẽo đến nhường này chăng?
Nghĩ đến thôi đã thấy một viễn cảnh rùng rợn đến sởn gai ốc.
Sự thật Sabranik là một Ác thần một lần nữa lại hiển hiện vô cùng rõ nét. Nhưng hề hấn gì, dẫu mang danh Ác thần đi chăng nữa, thì đối với tôi, ngài ấy vẫn luôn là một thực thể vô cùng đôn hậu, tốt tính nên sao cũng được tuốt.
【─Ta là loài rắn nuốt chửng cái chết, Sabranik─. 】 【─Ta đang đặt một chân vào lãnh địa của cõi tử─. 】 【─Lĩnh vực tử vong mà ta trị vì chính là sự tĩnh mịch nguyên sơ của chính cái chết─. 】
"Ngài Sabranik vốn dĩ mang hình hài loài rắn làm gì có chân, thế ngài đặt chân kiểu gì vậy ạ?"
【─………─. 】 【─Loài rắn vẫn có chân đấy thôi─. 】 【─Dù sao đi nữa, khái niệm 'cái chết' là một thứ quá đỗi bao la vĩ đại đến mức một Thần Tượng riêng lẻ chẳng thể nào đơn độc quán xuyến nổi─. 】 【─Thành thử, khái niệm đó đã bị chẻ nhỏ ra và san sẻ cho Huyết mộc Erdari, hiện thân của cái chết Kalasa, rồi ta - Sabranik, cùng Krum của Trăng non và vô vàn Thần Tượng khác nữa─. 】 Ra đó là lý do vì sao lại tồn tại nhiều Thần Tượng cai quản cõi tử đến vậy.
【─Nó chứa đựng thứ sức mạnh hùng cường đến độ kinh thiên động địa như vậy đấy─. 】 【─Muốn chống lại uy quyền của những Thần Tượng hệ Tử vong đó, ta cũng buộc phải mượn nhờ sức mạnh của một Thần Tượng mang cùng thuộc tính─. 】 【─Tóm lại, nếu là bọn ta thì dư sức đối đầu với tên Thuật sĩ gọi hồn kia─. 】 【─Một khi ba thứ tai ương hội tụ đủ, thì trên thế gian này chẳng có việc gì là bất khả thi─. 】 Sabranik khép hàm lại, tạo ra một tiếng Cắc— sắc lẹm khi răng trên răng dưới va chạm vào nhau.
Thái độ của ngài ấy không hiểu sao lại toát lên vẻ tự đắc thấy rõ.
'Gì đây, suy cho cùng thì ngài Sabranik lải nhải dông dài từ nãy đến giờ cũng chỉ để đánh bóng tên tuổi thôi sao.'
Dẫu sao thì Sabranik trông có vẻ đang ngập tràn sự tự tin.
Nhắc mới nhớ, vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ phải làm cách nào để triệu tập đầy đủ những người được ban phước của Tam Hung lại cùng một chỗ.
Greedy, kiếm khách sủng ái của tai ương Gaija... Ít ra với cô ả, nếu bắt được liên lạc thì việc gọi đến cũng không quá khó khăn.
Đau đầu nhất là 'Reaper', kẻ từng giữ chức tư tế của Kalasa, lại là một tên khủng bố đội lốt cực đoan đang âm mưu lật đổ Đế quốc.
Với cái đầu óc rỗng tuếch mới học hết cấp hai của mình, tôi vắt cạn nơ-ron thần kinh cũng chẳng tài nào nghĩ ra cách thức dẫn dụ hắn lòi mặt và buộc hắn phải hợp tác với chúng tôi.
Có lẽ ngài Sabranik lão luyện hơn sẽ biết phải xoay xở ra sao, đó mới là lý do cốt yếu khiến tôi cất công triệu hồi ngài ấy.
"Ngài có cao kiến gì không ạ?"
【─Yor à, ta những tưởng ngươi đã đoạn tuyệt mọi quan hệ với đám tà ác đó rồi cơ đấy─. 】 【─Nếu ngươi đã khăng khăng như vậy, ta sẽ thân chinh triệu tập Hội nghị Tam Hung cho ngươi─. 】
"Ồ ồ ồ ồ!"
A— Sabranik khẽ há miệng.
Phút chốc, vô vàn những con rắn xương nhỏ tí hon tuôn trào khỏi vòm miệng ngài ấy, nối đuôi nhau trườn đi mất hút vào màn đêm tĩnh mịch, để lại sau lưng những âm thanh sột soạt, sột soạt đầy ám ảnh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn