Chương 219: Trận công thành Rein #3
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Bức tường người của giáo phái Reinbelt chỉ chịu giải tán khi bóng tối bắt đầu buông xuống.
"Nào, chúng ta về thôi!"
"Hôm nay mọi người vất vả rồi!"
"Ngày mai lại cố gắng nhé!"
Bóng Đêm bên ngoài Bức Tường luôn vô cùng khắc nghiệt, ngay cả với các thám hiểm giả lão luyện. Nơi đó vốn dĩ không thuộc về con người. Cuối cùng, chúng tôi đành phải quay lại Bức Tường mà chẳng thu hoạch được gì.
Vừa bước từ Phòng chiến lược ra hành lang lạnh lẽo, tôi đã chạm mặt anh D. S - một Thợ săn tiền thưởng kỳ cựu thuộc tổ đội bên cạnh. Anh chậc lưỡi, cất tiếng hỏi:
"Đến giờ bọn Reinbelt vẫn phong tỏa bãi săn à? Nhìn cậu khô ráo sạch sẽ thế kia thì chắc tổ đội bên đó cũng về tay trắng rồi nhỉ!"
Tôi nhún vai, nhăn mặt thảm não:
"Vâng, bọn chúng dựng cả rào chắn ngay lối vào bãi săn nên chẳng xơ múi được gì đâu ạ."
"Yor à, tôi cứ tưởng với danh xưng Vua Trộm của cậu thì bọn chúng phải nhường đường chứ."
"Em cũng định hất phăng bọn chúng đi rồi, nhưng ngó thấy có người quen nên đành nhịn xuống đấy ạ."
Tôi mồm mép khoác lác một chút. Ấy thế mà anh D. S lại lắc đầu quầy quậy, vỗ vai tôi đầy tán thưởng.
"Nhịn được là giỏi đấy. Ngay cả Đế Vương Vực Thẳm cũng chẳng buồn rước họa vào thân với đám giáo đồ Reinbelt đâu. Lũ đó bâu nhặng ở khắp mọi nơi, chỗ nào cũng có mặt. Nhìn đằng kia kìa."
Anh D. S hất cằm chỉ về một hướng. Tò mò không biết có chuyện gì, tôi ngoái đầu nhìn theo. Đập vào mắt tôi là cảnh nữ Tư tế Ishtar đang lục lọi tủ đồ cá nhân với vẻ mặt hằm hằm sát khí.
"Cái quái gì đây! Tại sao trong tủ đồ của tôi lại nhét đầy xác chuột thế này? Lũ Reinbelt khốn khiếp! Hôm qua bà đây chỉ đấm cho vài phát vào cằm thôi mà chúng bay dám giở trò trả đũa hèn hạ này à!"
Chị xơ Ishtar của tổ đội nữ đã bị đám giáo đồ Reinbelt "chơi bẩn". Đó chính là cái giá phải trả khi dám động tay động chân với chúng. Nhưng đây chẳng phải chuyện của riêng chị Ishtar.
"Anh tên là Alcat đúng không? Hình như tên anh nằm trên 'danh sách đen' của Giáo hội Reinbelt thì phải. Cửa hàng của tôi không có bánh mì bán cho anh đâu, mau cút khỏi đây đi!"
Tại Bức Tường, vô số tiểu thương đã tập trung lại để tạo nên một nền kinh tế thu nhỏ. Hiển nhiên, trong số đó cũng có không ít kẻ là giáo đồ Reinbelt. Bọn chúng thường xuyên phát động tẩy chay bất cứ vị khách nào dám gây xích mích với giáo hội.
Xem ra các thành viên của Giáo hội Reinbelt có một mạng lưới liên kết cực kỳ chặt chẽ, thế nên những tin đồn kiểu như "Tên này dám đánh chúng ta!" sẽ lập tức lan truyền với tốc độ chóng mặt. Nghĩ lại mới thấy, việc ban nãy tôi không lao đầu vào gây hấn với bức tường người đó quả là một quyết định sáng suốt.
Giả sử tôi dùng vũ lực để cưỡng ép xông qua thì sao? Có lẽ tôi sẽ miễn cưỡng lọt được vào bãi săn và kiếm chác trong một ngày, nhưng khi quay lại Bức Tường, chắc chắn sẽ bị một đám đông vô danh nào đó bu vào đánh hội đồng.
Tôi chỉ thắc mắc không biết những hành vi bạo lực bầy đàn thế này có được "quân đội" quản lý Bức Tường nhắm mắt làm ngơ hay không. Hơn nữa, chẳng phải mỗi tháng các thám hiểm giả ở đây đều phải hoàn thành định mức tối thiểu để cống nạp cho Hoàng Đế Bệ Hạ hay sao?
Tổ đội của chúng tôi thì đã sớm vượt định mức và đang hướng tới mục tiêu vượt chỉ tiêu, nhưng với những tổ đội yếu kém, việc gánh vác con số đó vốn chẳng dễ dàng gì. Vì vậy, tôi quyết định tìm đến người rành rẽ nhất về những góc khuất này. Đó chính là chị Germain – một người vô cùng tháo vát và có mạng lưới quan hệ rộng khắp Bức Tường.
"Chị Germain, em có chuyện muốn hỏi ạ."
"Hì hì, thằng nhóc biến thái này lại muốn cắn vào đâu của chị đây?"
"Khụ!"
Tôi sặc nước bọt. Đột nhiên bị một người phụ nữ buông lời cợt nhả trắng trợn, tôi thực sự không biết phải trưng ra vẻ mặt gì hay đáp lại thế nào cho phải. Giữa lúc tôi còn đang lúng túng bối rối, chị Germain liền nheo mắt cười đầy ẩn ý.
"Để chị đoán xem tại sao cậu em trai lại mò tới đây nhé. Chắc là vì lũ giáo đồ Reinbelt chứ gì? Hẳn em đang dòm ngó cái 'kho báu' mà bọn chúng phải cất công phong tỏa cả bãi săn để tìm kiếm đúng không."
Kho báu mà đám giáo đồ đang tìm kiếm ư? Cái quái gì thế nhỉ? Mẹ kiếp, tôi hoàn toàn mù tịt, nhưng hai chữ "kho báu" lập tức khiến tai tôi vểnh lên.
"Đây là thông tin tối mật nên vốn dĩ chị không kể cho ai nghe đâu. Nhưng nếu là cậu em trai đã tiễn tên Bane chầu trời cất lời thì chị đành dốc bầu tâm sự thôi."
"Tuyệt cú mèo!"
Những gì chị Germain tiết lộ có thể tóm gọn như sau: Lý do lũ giáo đồ Reinbelt phong tỏa bãi săn là vì có tình báo cho biết "một kho báu nào đó" sắp sửa xuất hiện. Thế nên bọn chúng mới lập rào chắn để ngăn không cho kẻ khác nẫng tay trên.
Nhắc mới nhớ, Baturi từng buột miệng nhắc đến "Kobolos Vàng". Dù chỉ là vài từ chắp vá cụt lủn, nhưng chắc chắn cô ta đã nói vậy. Biết đâu thứ đó lại có liên quan mật thiết đến "kho báu" khiến đám giáo đồ kia phải làm gắt đến thế? Nhưng nếu tôi há miệng hỏi chị Germain, bà chị ranh ma như cáo này kiểu gì cũng đánh hơi được và nẫng tay trên mất. Vì vậy, tôi cố tình giả lơ như không biết gì và bẻ lái câu chuyện.
"Nhưng bọn chúng có quyền tự tiện phong tỏa bãi săn ngang ngược như vậy sao ạ?"
"Tất nhiên là không được. Nhưng thế lực chống lưng cho bọn chúng khủng lắm đấy. Trong những buổi lễ tế của chúng còn có sự tham gia của các quan chức quân đội, và ở những sự kiện trọng đại, đôi khi cả Hoàng tộc cũng đích thân góp mặt cơ."
Tôi cứ tưởng bọn chúng chỉ là một đám tà giáo đa cấp rẻ tiền, ai ngờ lại ghê gớm đến vậy sao? Ngẫm lại thì ở kiếp trước của tôi, quyền uy của mấy gã giáo chủ tà giáo cũng hô mưa gọi gió ra phết. Nghe đồn khi họ tổ chức sự kiện, tổng thống của nhiều quốc gia còn cất công đến tham dự và phát biểu chúc mừng đủ kiểu.
"Tốt nhất là em đừng dại dột gây hấn với bọn Reinbelt làm gì. Nghe nói ngay cả tên Độc Nhãn hay Bane hễ thấy đám Reinbelt là cũng phải tự giác đi đường vòng cơ mà."
Buông lời cảnh báo xong, chị Germain bảo đang bận việc rồi nhanh nhẹn nhảy chân sáo chuồn mất tăm. Dù sao thì tôi cũng đã moi được thông tin mình cần, đồng thời khắc sâu vào não vài từ khóa vô cùng đáng lưu tâm.
"Khà khà khà, kho báu à."
Rốt cuộc đó là thứ kho báu điên rồ cỡ nào mà bọn chúng phải huy động cả đống giáo đồ dựng rào chắn thịt để phong tỏa hiện trường cơ chứ?
'Nếu mình phỗng tay trên được thứ đó, rồi mang ra làm mồi nhử giao dịch với bọn chúng thì sao nhỉ?'
Biết đâu chừng vài trăm triệu Ether sẽ cứ thế ngoan ngoãn chui vào túi tôi cũng nên. Nếu thế thật thì dẫu bãi săn có bị kiểm soát đi chăng nữa, đây vẫn là một phi vụ hái ra tiền. Trong lúc mải mê tính toán vơ vét, trời đã tối sập xuống từ lúc nào không hay. Tôi liền rảo bước về phía nhà ăn, nơi các thành viên tổ đội đang tụ tập.
# Quanh một chiếc bàn ăn hình tròn.
Hermit đang kích động khoa chân múa tay ầm ĩ.
"Cộng sự à, cậu nhìn cái này xem! Kết quả xét nghiệm huyết thống của tớ đấy. Nó ghi là có sự pha trộn giữa Lôi Long, Băng Long, Độc Long và Viêm Long! Điều đó có nghĩa tớ hoàn toàn có thể sử dụng Ma thuật Huyết rồng - thứ sức mạnh độc quyền của những kẻ mang dòng máu rồng - với tận bốn thuộc tính khác nhau lận đó!"
Lôi, Băng, Độc, Viêm. Tức là cô nhóc này vừa là Pháp sư hệ sét và băng, lại kiêm luôn cả hệ lửa và độc. Bình thường trong game, nếu đã theo nhánh sét-băng thì chỉ dùng được phép sét-băng, còn theo nhánh lửa-độc thì chết dí ở lửa-độc. Thế mà Hermit lại ôm trọn cả hai nhánh chức nghiệp. Đây chẳng phải là nhân vật xài hack sao?
"... Grừ, con chồn khốn kiếp kia. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao mỗi lần nhìn thấy cô là tôi lại chướng tai gai mắt rồi. Không ngờ cô lại là mầm mống của cái giống loài có vảy gớm ghiếc đó."
Grừ rừ rừ— Nimble vừa nhai xương đùi gà rau ráu vừa gầm gừ. Nimble ghét cay ghét đắng loài rồng, và cũng cực kỳ dị ứng với Hermit. Giờ đây Hermit vừa mang máu rồng lại vừa là chính cô ả, tính ra sự căm ghét đó phải nhân lên gấp đôi.
"Thế thì nói ngược lại, cô đang rất thích Hermit còn gì?"
Tôi quay sang hỏi Nimble. Nghe vậy, Nimble trừng mắt nhìn tôi như thể tôi vừa phun ra một câu điên rồ nhất quả đất. Động lòng từ bi, tôi quyết định thông não cho cái cô nàng còn chưa qua nổi bậc tiểu học này hiểu.
"Trừ với trừ thành cộng. Phủ định của phủ định chính là khẳng định.""......."
Tất cả mọi người trên bàn đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ dị. Chắc mẩm phần lớn trong số đó là sự ngưỡng mộ.
Bởi vì ngay chính tôi cũng phải kinh ngạc trước kiến thức toán học và triết lý thâm sâu của bản thân. Có lẽ trạng thái dung hợp với "Yor phiên bản thông minh" trong lần dạo bước giữa dòng không - thời gian đã phần nào phát huy tác dụng.
"À đúng rồi, cộng sự! Kết quả xét nghiệm của cậu cũng có rồi đây! 50% mang đặc điểm di truyền của người Samarian, 30% đến từ bộ tộc Cao nguyên Aryan phía Bắc, và 30% còn lại là không xác định!"
Người Samarian? Cao nguyên Aryan phía Bắc?
Felix chậc lưỡi bỉ bôi.
"Samarian? Chẳng phải đó là cái lũ du mục rách rưới chuyên đi lang thang ăn xin khắp Đế quốc sao."
Cái đệch... tổ tiên của tôi thậm chí chẳng phải thường dân, mà là một lũ ăn mày khố rách áo ôm ư? Mẹ kiếp, thà đừng biết còn hơn!
Thấy tôi nhăn nhó như khỉ ăn gừng, Hermit lại gật gù vẻ vô cùng đắc ý.
"Thảo nào cộng sự lại có giọng hát oanh vàng đến thế! Đa số người Samarian đều mưu sinh bằng cách ca hát hoặc gảy đàn trên đường phố mà."
Hermit nhìn tôi, cười hì hì. Tôi có linh cảm cô nhóc này sắp sửa bắt tôi rống lên hát. Đột nhiên, ký ức kinh hoàng thời cấp hai ùa về—cái thời tôi bị đám đầu gấu bắt làm máy phát nhạc sống để mua vui ngay trước mặt nhỏ con gái mình thầm thương trộm nhớ—khiến tôi bất giác rùng mình ớn lạnh.
Đúng lúc đó, Nimble vừa nhai xương đùi gà rôm rốp vừa hứ một tiếng rõ to.
"Cái bài xét nghiệm di truyền nhảm nhí đó có chuẩn không vậy? Cộng hết lại thành 110% rồi kìa."
Ơ kìa? Nghe xong mới thấy chí lý. Cô nhóc vừa bảo tôi có 50% gen Samarian, 30% gen lũ bần nông phương Bắc, và 30% không xác định. Tính nhẩm sương sương cũng ra 110% cơ đấy. Rốt cuộc cái quần què gì đang xảy ra vậy?
"... Không lẽ thần chú truy nguồn tổ tiên của tớ bị lỗi? Vốn dĩ tớ cũng chẳng rành ngôn ngữ cổ của Kỷ Nguyên Thứ Nhất cho lắm, nên chắc chắn là có sai số rồi."
Hermit vò đầu bứt tai lầm bầm. Nimble quăng cho Hermit một câu cộc lốc rồi phủi mông đứng dậy.
"Mấy thứ cội nguồn tổ tiên rác rưởi đó thì có gì quan trọng? Chuyện ngày mai sống sao mới đáng bận tâm."
Cũng đúng.
Nửa đêm hôm đó, do bú quá nhiều cola nên tôi buộc phải vác xách lên Bức Tường để "xả lũ cứu thân".
Thường thì tôi sẽ ngoan ngoãn vào nhà vệ sinh công cộng để giải quyết nỗi buồn, nhưng đôi khi, cái cảm giác đứng vắt vẻo trên bờ tường cao vút, trút bầu tâm sự xuống thế giới nhỏ bé nghèo nàn bên dưới lại mang đến một thứ khoái cảm tà đạo khó tả. Dĩ nhiên, tè bậy qua khỏi Bức Tường là hành vi vi phạm nghiêm trọng nội quy của thám hiểm giả. Nhưng làm gì có chuyện chỉ mình tôi chơi trò này, dám cá là mười thằng đàn ông thì chín thằng lén lút thả vòi cứu hỏa ở đây rồi.
Biết đâu đám đàn bà con gái cũng hùa theo không chừng.
Ngay lúc tôi vừa chấm được một "bãi đáp" đắc địa nhất.
Lạch cạch, lạch cạch...
Một con ranh con đen nhẻm nào đó đang lững thững đi dạo dọc theo bờ tường.
'Bỏ mẹ rồi! Là Nimble!'
Nếu để giáp mặt, thể nào cô ả cũng nhe nanh gầm gừ: "Cậu không lo đứng gác mà mò ra đây làm gì? Tính ra đây tè bậy đúng không!". Dư hơi đâu mà cãi lý, tôi lùi nhanh vào bóng tối trốn tạm. Từ chỗ nấp, tôi thấy Nimble bắt đầu lấm la lấm lét đảo mắt nhìn quanh.
Bộ dạng đó..
. Đích thị là điệu bộ của một đứa chuẩn bị làm chuyện mờ ám! Mấy cái trò này tôi đi guốc trong bụng rồi!
'Gì đây? Gì vậy trời? Không lẽ Nimble cũng định lén vạch quần tè bậy xuống dưới tường thành sao?'
Nhắc mới nhớ, từ lúc quen nhau tới giờ, tôi chưa từng thấy Nimble hay Hermit chui vào nhà vệ sinh bao giờ. Mặc dù không phải dạng biến thái tò mò ba cái chuyện nhạy cảm của con gái, nhưng chẳng hiểu sao tim tôi bỗng đập bình bịch khi nghĩ rằng một bí mật động trời sắp sửa được phơi bày.
"A hú ú ú ú ú—."
Một thanh âm ma mị trầm đục như dội về từ hang sâu, sắc lạnh đến mức khiến tôi nổi da gà khắp toàn thân, vừa bật ra từ đôi môi đang hé mở của Nimble.
"A hú ú ú, wo wó wò yee, wo wó wo yèee—."
Cái quái gì đây? Rốt cuộc là trò gì vậy? Nghe cứ như cô ả đang rên rỉ một khúc hát chiêu hồn quái đản nào đó.
Vài giây tĩnh lặng trôi qua. Bỗng nhiên, từ trong màn đêm xa xăm bên dưới Bức Tường, một tiếng hú "A hú ú ú—" hệt như vậy bất ngờ vang lên đáp trả. Vừa nghe thấy âm thanh đó, Nimble liền nắm chặt hai tay, nhảy cẫng lên ăn mừng như thể vừa trúng số độc đắc.
"Đúng rồi! Được rồi! Chắc chắn là tiếng hú của Bộ tộc Huyết Đen!"
Chuyện quái gì mà vui đến vậy? Thế nhưng, rắc rối bự chảng nằm ở chỗ, lượng cola ban nãy tôi nốc vào đang gào thét đòi giải phóng, khiến tôi mắc tè đến nổ tung cả bể phốt. Cảm nhận bàng quang đã căng đến mức báo động đỏ, tôi bất giác rùng mình một cái. Ngay lập tức, con ranh có trực giác nhạy bén như dã thú kia đã phát hiện ra điều bất thường.
"Kẻ nào ở đó!"
Tôi hoảng hốt rụt cổ lại. Rõ ràng tôi chẳng làm gì mờ ám, chỉ vô tình nấp ở đây coi cô ả diễn trò hú hét thôi mà. Ấy thế nhưng Nimble lại nổi điên như bị dẫm phải đuôi.
"Dám lén lút nghe lén tiếng hú của một thiếu nữ chưa chồng! Chuẩn bị tinh thần chịu chết đi!"
—Grừ rừ rừ rừ.
Thôi xong đời, kiểu này thì hai cổ chân của tôi sắp bị nhai nát bét không thương tiếc rồi. Ý nghĩ đó vừa xẹt qua đầu, bỗng có ai đó vỗ vỗ nhẹ vào hông tôi.
"Huynh đệ! Chạy ngay thôi! Bị lũ 'Sói Đen' đó tóm được là đi tong cái mạng lắmm! Kobolos luôn dang tay cưu mang các huynh đệ Kobolos màà!"
Tôi giật mình ngoái lại.
Một gã lùn tịt chỉ cao ngang eo đang ra sức kéo tay áo tôi. Trời tối đen như mực nên tôi không nhìn rõ mặt hắn, nhưng chỉ lướt qua cái điệu bộ xấu xí thô kệch kia, tôi đã liên tưởng ngay đến lão Ashibar.
"Lối này! Lối này! Aruru biết đường tẩu thoát đấyy!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn