Chương 179: Yêu tinh đen (1) #2
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Đôi khi, đang đi dạo trên phố, bạn sẽ bắt gặp những kẻ truyền đạo.
Lúc ấy, tốt nhất là cứ bơ đi mà bước tiếp. Bởi một khi đã dây vào, câu chuyện thường sẽ kéo dài lê thê không hồi kết.
"Ngươi có hứng thú với giáo lý của Thái Dương Giáo không? Đứa trẻ của Lời tiên tri là─" Đại giám mục Embert cũng chẳng phải ngoại lệ. Vừa nghe tôi hỏi, ông ta lập tức thao thao bất tuyệt như cá gặp nước.
"Khi ngụy thần và màn đêm vô tận nuốt chửng thế giới này, khiến tiếng than khóc ngày một thấu tận trời xanh, một mặc khải đã giáng xuống: kẻ mang thứ ánh sáng rực rỡ tựa thái dương sẽ xuất hiện. Đứa trẻ đó là một tồn tại vô cùng đặc biệt!"
"Đặc biệt sao ạ?"
"Nó nghe được những thanh âm người phàm không thể nghe, thấy được những điều người trần không thể thấu. Quả thực là một đấng tiên tri sẽ soi đường chỉ lối, khai sáng cho nhân loại giữa cõi đời u minh này."
Ý của Embert chính là ám chỉ Solas. Ngay lúc này, xung quanh đã có vài người chắp tay nhắm mắt như đang thành tâm cầu nguyện.
Dĩ nhiên, đối tượng của đức tin ấy—Solas—chỉ biết chạm nhẹ lên khóe môi để che đi nụ cười gượng gạo.
"Con vẫn chưa thấy bản thân vĩ đại đến mức đó đâu."
"Con nói gì vậy! Kể từ lúc ta tìm thấy con trong khu tị nạn ở mỏ quặng bỏ hoang, khoảnh khắc con rút Thánh kiếm và luồng sáng ấy tỏa đi muôn phương, ta chưa từng mảy may nghi ngờ về tư chất của con!"
Đại giám mục Embert siết chặt nắm đấm. Gần như ngay lập tức, thanh kiếm giắt bên hông Solas rung lên bần bật.
【Mư hừ hừ, quả nhiên Solas hoàn toàn đủ tư cách làm chủ nhân của bổn tọa Remedio này…! 】 【Ngươi sở hữu tư chất tương thích tuyệt đối với Thánh kiếm…! 】 【Hãy cùng nhau trảm sạch những kẻ dám khinh rẻ Thánh kiếm nào…! 】 【Hãy cùng cuốn lên một trận cuồng phong rưới máu nào…! 】
"…Suỵt, ngươi phải im lặng đi chứ, Remedio."
Nét mặt Solas càng thêm khó xử, cậu đành đặt tay lên vỏ kiếm. Thấy vậy, Đại giám mục Embert run rẩy vì quá đỗi xúc động, cất giọng hỏi.
"Con lại nghe thấy giọng nói của Thánh kiếm Remedios sao?"
"Vâng, thưa sư phụ."
"Thánh kiếm Remedios là thánh vật của Thái Dương Giáo. Chắc hẳn ngài ấy đang dùng chất giọng đầy uy nghiêm và tráng lệ để giáo huấn về công lý, lòng nhẫn nại cùng tình yêu thương."
…Làm gì có, tôi có nghe ra vậy đâu.
Nhưng nếu giờ mà bóc mẽ thì tình hình chỉ thêm phiền toái, thế nên tôi đành tặc lưỡi ngậm miệng, còn Solas thì cười khan ngượng nghịu.
"Thưa Đại giám mục, đã trễ rồi. Chiều nay con còn buổi huấn luyện nên xin phép rời đi trước được không ạ?"
"Cứ đi đi."
Solas cúi chào từ biệt đám đông rồi rời đi cùng tổ đội gồm toàn những cô gái xinh đẹp của mình. Dõi theo bóng lưng cậu, mọi người không ngớt lời xuýt xoa tán thưởng.
"Quả là một chàng trai trẻ đứng đắn."
"Cậu ấy hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu Dũng giả của Đế quốc."
Nhân lúc sự chú ý của toàn thể đám đông còn đang đổ dồn vào Solas, tôi lén vơ vét thêm vài cái khay bạc trong sảnh tiệc rồi nhét gọn vào Tay Nải Đen.
Felix đứng cạnh liếc nhìn tôi, khẽ nhăn mặt.
"Cậu đúng là cái thằng khốn đi đến đâu là làm bẽ mặt người ta đến đó."
"Kehehe, thế thì đừng có vác tôi ra ngoài nữa, cứ giấu tịt tôi ở nhà rồi cung phụng cẩn thận vào!"
# Dù sao thì, lần chạm mặt đầu tiên với Dũng giả Thánh kiếm Solas cũng khá ấn tượng theo một cách rất riêng.
Vấn đề chỉ thực sự nảy sinh từ lần gặp thứ hai.
"Yor này, cậu có muốn đấu tập với tôi một ván không?"
Ngay sau bữa tối, tên này lại mò đến gạ kèo đấu tập.
Lúc này, tôi đang bù đầu tìm cách dỗ dành Nimble sau khi cô nàng vừa chịu nhục trước con mèo Druid bên kia. Nimble và Speedy đã giao lưu một trận đấu tập, nhưng kết quả là Nimble thua thảm hại.
"Grừ rừ…, không ngờ tôi lại để thua con mèo đó cơ chứ."
Tâm trạng Nimble đang ở mức tồi tệ cùng cực. Cứ đà này thì kiểu gì mắt cá chân của tôi cũng bị cắn nát bét cho xem, thế nên tôi định dắt Nimble ra vườn Hoàng cung dạo quanh một vòng để hái dương xỉ.
"Xin lỗi nha, Solas. Tôi còn phải an ủi đồng đội của mình nữa."
"Tiếc thật đấy. Vậy còn nửa đêm thì sao? Nếu nửa đêm không được thì rạng sáng nhé?"
Cơ mà, cái tên Solas này cứ như kẻ vã ma túy khát khao được đánh nhau với tôi vậy, liên tục lải nhải đòi chốt lịch. Tôi đã khéo léo tìm đủ mọi lý do để từ chối, nhưng có vẻ cậu ta chẳng hề cam lòng bỏ cuộc.
"Vậy còn ngày mai thì sao?"
Đến nước này thì tôi cũng bắt đầu đánh hơi thấy mùi sai sai rồi.
Chờ Solas cất bước rời đi, Ingrid—người đang ngồi che ô dẫu cho bầu trời chỉ có ánh trăng—bỗng cười khúc khích.
"Yor à, tôi đã bảo cậu đừng có dây dưa với cậu ta rồi mà. Solas là cái loại sẽ bám riết lấy những kẻ từng đánh bại mình cho đến khi tự tay giành được một chiến thắng trọn vẹn mới thôi."
Thằng cuồng chiến dở người này!
Chuyện đã đến nước này, hay là tôi cứ giả vờ thua đại một ván cho rảnh nợ nhỉ? Không được, lỡ cậu ta nhìn thấu tôi đang cố tình nhường, rồi lại gào lên: "Tôi không chấp nhận kết quả này. Lần sau đấu lại đi!" thì chỉ tổ rách việc hơn.
"Chà, nhiều dương xỉ bự thật đấy."
Nimble hoàn toàn chẳng hay biết gì về nỗi khổ tâm của tôi, cô nàng chỉ mải mê bứt dương xỉ trong khu vườn Hoàng gia. Nhìn cái đuôi đang ngoe nguẩy qua lại kia thì có vẻ tâm trạng cô đã khá hơn nhiều rồi.
Cứ thế, màn đêm tĩnh lặng dần buông.
Tôi tìm đường đến thư viện Hoàng cung.
Quả nhiên, quy mô khổng lồ của thư viện Hoàng cung khiến tôi phải kinh ngạc tự hỏi, liệu có phải toàn bộ tri thức trên thế giới đều được quy tụ về đây hay không.
Dạo quanh một vòng, tôi vô tình tìm thấy một cuốn truyện tranh thiếu nhi mang tựa đề 'Truyền thuyết Thánh kiếm'. Tôi lật thử vài trang, thấy nội dung đều là những câu chuyện được minh họa bằng tranh vẽ để lũ trẻ dễ tiếp thu.
「Thánh kiếm Remedios được rèn đúc từ những mảnh vỡ của tinh tú. Nữ thần Thái Dương xinh đẹp đã giáng xuống lời tiên tri rằng: Kẻ rút được thanh kiếm này sẽ trở thành ánh sáng soi rọi tương lai của nhân loại. 」
「Vô số quân vương, danh tướng cùng những nhà thám hiểm vĩ đại đã gắng sức rút Thánh kiếm Remedios ra khỏi vỏ, song tất thảy đều hoài công vô ích. 」
「Giữa lúc ấy, Solas, một cậu bé xuất thân từ ngôi làng cạnh mỏ quặng bỏ hoang, đã mạnh dạn bước lên.
"Cháu có thể thử rút thanh kiếm đó được không ạ?"」
「Mọi người đồng loạt cười ồ nhạo báng cậu bé lấm lem bụi than. Thế nhưng, cậu nhóc đã oai vệ rút thanh kiếm ra. Một luồng sáng chói lòa rực rỡ tựa thái dương lập tức bừng lên. 」 Hồi trước, vào mấy dịp cuối tuần tôi từng theo bạn đến nhà thờ. Đám giáo viên trường Chủ Nhật ở đó cũng hay đọc mấy câu chuyện có nội dung y xì đúc thế này cho lũ trẻ nghe. Nghĩ lại cũng thấy thú vị phết đấy chứ. Tôi vu vơ nghĩ ngợi trong khi cuốc bộ hướng về phía phòng tắm.
Tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ thôi. Giờ này chắc phòng tắm cũng vắng tanh rồi nhỉ?
Chỉ cần nghĩ đến cảnh được một mình bao trọn gói, tận hưởng cái phòng tắm Hoàng gia rộng thênh thang này là tôi đã thấy sướng rơn cả người.
Chỗ đó có mấy bức tượng sư tử phun nước, nếu thấy vừa mắt chắc cũng phải xoáy vài bức mang về mới được.
Mang theo ý nghĩ đen tối ấy, tôi hí hửng đẩy cửa bước vào phòng tắm, nhưng tiếc thay, bên trong đã có sẵn một vị khách khác từ bao giờ.
Tâm trạng lập tức tụt dốc không phanh, tôi bực dọc dán mắt nhìn xem kẻ đó là ai. Một gã đàn ông trọc đầu, toàn thân chằng chịt những vết sẹo lở loét gớm ghiếc, gã liếc nhìn tôi rồi khịt mũi hừ lạnh.
"Một kẻ trộm lại dám nghênh ngang đi lại trong Hoàng cung, đúng là mạt vận mà."
"Giọng nói đó... Lẽ nào ngài là Đại giám mục Embert?"
Ai mà ngờ được, ẩn sau tấm mạng che mặt đen kịt kia lại là một bộ dạng kinh khủng đến mức này. Làn da sần sùi bong tróc hệt như lớp vỏ bánh soboro nướng cho thấy ông ta đang mắc phải một chứng bệnh vô cùng quái ác.
'Thảo nào ông ta lại luôn giấu nhẹm thân phận sau lớp áo choàng kín bưng hệt như một con Quỷ Đen vậy.'
Chẳng chút ngần ngại, tôi lội tõm xuống bể, ngâm mình ngay bên cạnh ông ta. Thấy vậy, Đại giám mục Embert cất giọng đầy vẻ nghi hoặc hỏi.
"Ngươi dám đường hoàng ngồi cạnh ta sao? Bộ dạng ta gớm ghiếc thế này, ngươi không thấy kinh tởm à?"
"Kehehe, lăn lộn xô xát chán chê với lũ mang dã tâm thối nát tận cùng trong mấy con hẻm ổ chuột riết rồi, nên dăm ba cái bệnh ngoài da này cũng chẳng hề hấn gì đâu ạ."
"Hừm, đúng như lời đồn, mồm mép giảo hoạt lắm. Y hệt những gì Yona đã nói."
"Yona sao... Ý ngài là ngài Yona của Tứ Tinh Đế quốc ấy ạ?"
"Tứ Tinh Đế quốc ư? Một con nhóc vắt mũi chưa sạch, tính khí thì ồn ào mà cũng được xưng tụng danh hiệu đó sao. Đúng là mạt vận mà."
Con Quỷ Đen Embert lạnh lùng khịt mũi chê bai. Bất chợt, tôi nhớ lại tờ báo mình từng mượn chỗ ông Sachsen. Đó là một tờ báo cũ mèm, hình như trên trang nhất có đăng tin Đại giám mục Embert từng được bổ nhiệm vào hàng ngũ Tứ Tinh Đế quốc thì phải?
Thế nhưng Tứ Tinh Đế quốc đương nhiệm lại là ngài Yona. Có lẽ ông ta đang nảy sinh mặc cảm tự ti vì bị lật đổ bởi một hậu bối mà bản thân vẫn luôn coi là "con nhóc vắt mũi chưa sạch" chăng?
Giữa lúc tôi còn đang mải miết chìm trong mớ suy luận của riêng mình, Đại giám mục Embert chậm rãi đứng dậy, bước khỏi làn nước nóng.
"Yor, cậu hãy sống cho tử tế vào."
"Kehehe, tôi là Vua Đạo Tặc mà ngài. Nếu sống lương thiện thì miệng tôi mọc đầy gai mất."
"Ngươi nhất quyết không chịu nhường ta lấy một câu nhỉ."
"Tôi cũng biết liệu cơm gắp mắm mà ngài."
"Ý ngươi là trông ta dễ dãi quá sao?"
"Làm gì có chuyện đó thưa ngài."
Thực tâm, tôi biết Đại giám mục Embert là một người tốt. Chẳng cần bằng chứng gì cao siêu, chỉ cần nhìn vào việc một kẻ trung thực, ngay thẳng đến mức ngu ngốc như Solas lại một lòng sùng bái tôn ông ta làm ân sư là đủ hiểu rồi.
Chẳng rõ có phải nhờ được ngả lưng trên chiếc giường êm ái đến mức khó tin hay không, mà tôi lại mộng thấy Ramsey.
【Yor, nhờ có ngươi mà thân thể ta đã khá hơn nhiều rồi. 】 【À nhân tiện, mấy đứa này là con của ta. 】 【Chúng cứ nằng nặc đòi gặp ngươi cho bằng được, Yor ạ. 】 Ramsey dẫn theo một đàn sóc con lốc nhốc, mỗi đứa chỉ nhỉnh hơn lòng bàn tay tôi đôi chút. Đến tận lúc này, tôi mới bàng hoàng vỡ lẽ: Hóa ra Ramsey là "đàn ông đã có gia đình".
【Yor! 】 【Yori! 】 【Yorick! 】 【Yoshiki! 】 Bầy sóc con thi nhau bò lên vai, trèo lên đầu tôi nghịch ngợm, tạo nên một cảnh tượng vô cùng hỗn loạn ngay giữa giấc mơ. Vừa ấm áp, vừa mềm mại, và cực kỳ đáng yêu.
"Ramsey này, cho tôi xin một đứa đem về nuôi có được không?"
【Khư khư, làm vậy là không được đâu nhé. 】 Tiếc đứt ruột. Hay là nhân lúc Ramsey lơ đễnh, mình lén nhét một đứa vào túi mang về nhỉ?
Đang mải mê lên kế hoạch trộm sóc thì tôi giật mình tỉnh giấc. Bất ngờ thay, xung quanh giường vương vãi la liệt những hạt dẻ và lá khô. Tôi cẩn thận gom gọn mớ "quà tặng" ấy lại, nhét tất vào Tay Nải Đen rồi cất bước ra vườn.
Sắc trời vừa mới rạng, thời gian vẫn còn khá sớm. Thế nhưng trong vườn đã có một bóng người ra ngoài hóng gió từ trước. Là Ingrid.
"Yor, cậu tỉnh giấc sớm thế này là để ra gặp tôi à?"
"Không đâu, chắc tôi phải về ngủ nướng thêm lát nữa."
"Cậu thật là quá đáng."
Kẻ quá đáng phải là Ingrid mới đúng. Bởi lẽ con tim nhỏ bé này của tôi vẫn chưa thể nguôi ngoai nổi sự hoảng loạn sau những vết thương tâm lý chí mạng mà cô nàng gây ra.
Ingrid đứng đăm chiêu, phóng tầm mắt ngắm nhìn tòa kiến trúc Hoàng cung cao vút cùng mặt hồ lờ mờ giăng kín sương mai. Tôi lặng lẽ quan sát. Phải công nhận, khuôn mặt xinh xắn, kiêu kỳ kia quả thực sinh ra là để dành cho bầu không khí vương giả của nơi này. Giá như không có sợi xích sắt gớm ghiếc quấn chặt quanh cổ tay kia, thì có gọi cô ấy là một nàng công chúa cành vàng lá ngọc cũng chẳng ngoa chút nào.
"Ưm, quả nhiên cái nơi này chẳng thể mang lại cho tôi mảy may xúc cảm nào cả. Thậm chí đối diện với cha ruột mà tôi cũng cảm thấy ông ta chẳng khác gì người dưng nước lã. Yor à, kẻ duy nhất trên đời này có thể khiến trái tim tôi đập loạn nhịp, rốt cuộc cũng chỉ có mình cậu thôi."
Lại bắt đầu giở trò tỏ tình rồi đấy. Nếu là cái thời còn lơ ngơ chưa biết sự tình ra sao, hẳn là nghe xong mấy lời đường mật này tim tôi cũng rung lên bần bật rồi. Nhưng giờ thì sao? Lồng ngực tôi chỉ giật thót lên vì sợ hãi mà thôi.
Mà nguyên nhân cớ sự ra làm sao, thì chính miệng Ingrid đã hào hứng bồi thêm câu giải thích.
"Yor này, tôi thật sự kỳ vọng cậu sẽ tiếp tục mang đến cho tôi những bất ngờ thú vị hơn nữa. Cậu đã xử đẹp Vane rồi, vậy mục tiêu tiếp theo sẽ là ai đây? Đại giám mục Embert, hay là Hoàng đế bệ hạ nhỉ?"
Con nhỏ điên khùng này chỉ vì muốn tìm trò mua vui cho bản thân mà dám xúi giục tôi tạo phản. Nghiện dopamine quả thực quá đỗi kinh hoàng. Tôi đành lảng đi, vờ như mình điếc đặc chưa nghe thấy gì rồi cứ thế lững thững đi dạo quanh khu vườn.
Thời gian cứ thế trôi qua, thấm thoắt trời đã sáng hẳn. Buổi lễ trao huân chương được tổ chức vô cùng hoành tráng tại chính điện ngai vàng.
"Solas, trẫm tuyên dương công lao to lớn của ngươi trong việc tiêu diệt Băng Long phương Bắc."
Solas trịnh trọng đón nhận huân chương từ tay Hoàng đế bệ hạ. Tiếng vỗ tay nổ ra rầm rộ, vang dội và cuồng nhiệt hơn hẳn so với lúc tôi nhận thưởng.
Solas lập tức quỳ một gối xuống, dõng dạc thỉnh cầu Hoàng đế.
"Bệ hạ, thần xin thề sẽ tiêu diệt tên bạo chúa soán ngôi Akham, giành lại toàn bộ lãnh thổ mà hắn đã chiếm đoạt, đồng thời ngăn chặn triệt để cuộc tàn sát nhắm vào những người dân vô tội."
"Mục tiêu tiếp theo của ngài Solas lại là Thánh Nhân Của Cái Chết Akham sao!"
"Đế quốc muôn năm!"
"Waaaah!"
Vốn chẳng có dư hơi đâu mà đóng vai quần chúng làm nền cho sự kiện tỏa sáng của kẻ khác, nên ngay khi buổi lễ vừa vãn, tôi xách mông đi đánh chén bữa trưa rồi cút thẳng về Bức Tường. Tôi còn cả tá việc tư cần phải giải quyết.
"Anh em ơi, cuối cùng thì giao dịch Aether cũng đã được hợp pháp hóa rồi! Từ giờ trở đi, Aether sẽ được lưu thông rộng rãi như một loại tiền tệ chung của toàn Đế quốc!"
Tôi lớn tiếng thông báo tin mừng này đến toàn thể Đạo tặc ở Bức Tường. Đám Đạo tặc ngẩn người, hoàn toàn không giấu nổi vẻ bàng hoàng trước sự thay đổi khó tin này.
"Điên thật rồi, giao dịch Aether mà lại được hợp pháp hóa á?"
"Vua Đạo Tặc muôn năm!"
"Nhìn đi, đúng là Vua của lũ ngốc mà!"
"Từ giờ bọn ta cũng là Đạo tặc hợp pháp rồi!"
Chậc, nằm mơ à, có thế nào thì cái nghề Đạo tặc này cũng chẳng thể moi đâu ra cái danh "hợp pháp" được đâu mấy má. Dẫu sao, tin tức về việc giao dịch Aether được hợp pháp hóa đã lập tức lan truyền như cháy rừng khắp Bức Tường.
Thế nhưng, một rắc rối nằm ngoài dự tính đã nhanh chóng nảy sinh….
"Chỗ này là địa bàn săn của bọn tao, mấy thằng khốn!"
"Cút đi tìm bãi khác mà farm!"
"Bán bãi farm ngập tràn Drake đầm lầy đây! Giá công khai 30 triệu Aether!"
Việc hợp pháp hóa giao dịch Aether đã kích thích lòng tham vô đáy của giới mạo hiểm giả bùng nổ đến mức mất kiểm soát. Bãi săn nào cũng đông nghịt người với người, thành ra chẳng còn dính lại cái mống quái vật nào cho tôi cày cuốc cả. Đáng lên án hơn, có vài tổ đội còn ngang nhiên đóng cọc độc chiếm bãi săn rồi giăng biển rao bán y hệt như cò đất!
"…Sao lại có cái thể loại khốn nạn thế này chứ?"
Tôi phải mau chóng cày cuốc kiếm tiền thì mới mong chuộc lại được linh hồn của anh Hammer từ tay con ác quỷ đó chứ!
Vài ngày khốn khổ trôi qua, giữa lúc tôi còn đang chật vật nhặt nhạnh từng đồng Aether lẻ tẻ ở khu bãi săn vắng vẻ.
"Này, có kẻ đang tìm cậu kìa."
Nimble—người đang cặm cụi trồng hoa ở bãi huấn luyện—hất hàm gọi tôi. Tò mò chẳng biết khách khứa phương nào, tôi rảo bước đến thẳng phòng tiếp khách của Bức Tường. Tại đó, một gã đàn ông quấn quanh mình lớp áo choàng rách bươm, kín mít đang đứng chờ sẵn. Từ cơ thể gã bốc ra một mùi hôi thối nồng nặc đến nghẹt thở, trông chẳng khác gì một cái xác sống đang phân hủy.
"…Là con rối của Akham sao?"
Thân phận thực sự của gã không ai khác chính là tay sai dưới trướng Akham. Cái tên khốn kiếp đó, vị Vua Của Chết Chóc lại dám công khai điều khiển thuộc hạ bò đến tận đây để tìm tôi ư!
Gã xác sống khục khặc cười mờ ám rồi cất giọng thều thào.
"Vua Đạo Tặc, đừng hoảng hốt. Ta lặn lội đến tận đây chỉ để gửi lời mời các ngươi ghé thăm ngọn tháp của ta mà thôi."
Nói đoạn, Akham chìa về phía tôi một thứ gì đó dài ngoằng.
"Thư mời đây. Có khi chuyến đi này sẽ giúp ngươi vớ được cả đống Aether cũng nên."
Thư mời cái quái gì mà lại dài thượt, lông lá thế kia? Tôi tò mò rướn cổ lên xem đó rốt cuộc là thứ gì, thế nhưng Nimble đã tinh mắt nhận ra thứ đó trước tiên, cô nàng ngay lập tức xù tung lông tơ phẫn nộ.
"Đó chẳng phải là đuôi của cái ả mèo ranh mãnh kia sao!?"
Ngay buổi chiều hôm ấy, tin tức về việc tổ đội của Dũng giả Solas mất tích bí ẩn đã lan nhanh như một cơn ác mộng khắp Bức Tường.
Từ phía đỉnh núi xa xăm nằm tận cùng bên kia vách thành, những đám mây đen kịt vần vũ mang theo điềm dữ đang ùn ùn kéo đến.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn