Chương 230: Tam Hung #6
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~31 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Ở đời, phàm là kẻ sẵn sàng chia sẻ thức ăn cho người khác thì thường là người tốt.
Những giáo viên và các nhà tài trợ ở Cô Nhi Viện Rilke nơi tôi lớn lên là thế. Ngài Thiếu tướng Ezakiel, người đã kéo tôi về từ giá treo cổ, cũng chẳng ngoại lệ.
Món bít tết mà tôi được ăn khi ấy quả thật là tuyệt hảo.
Tư tế của Kalasa, Alice, cũng thết đãi chúng tôi món bánh mì nóng hổi. Chiếc bánh trông tựa bánh soboro, nhào nhuyễn cùng bơ và mật ong nên vị ngọt lịm.
"Mong là món này hợp khẩu vị của cậu. Tài nghệ nấu nướng của Sebastian tuyệt lắm đấy."
"... Bánh mì do một bộ xương nhào nặn sao..."
Khịt khịt— Nimble hít hà mùi bánh mì.
Sau đó, cô nàng nhiệt tình ra hiệu bằng ngón tay, trông cứ như một loại ám ngữ nào đó nhưng cực kỳ khó hiểu. Thấy tôi cau mày ngơ ngác, Nimble đâm ra cáu bẳn.
"... Hình như không có độc đâu!"
Ra là ý đó.
Thật ra, dù có độc thì với tôi cũng chẳng thành vấn đề. Sức kháng độc của tôi vốn cao gấp đôi người thường.
Bữa ăn cứ thế kết thúc gọn lẹ, và bộ xương Sebastian tiến đến dọn dẹp bát đĩa cho chúng tôi.
"Thưa tiểu thư Alice, tôi đi pha trà cho các vị khách đây."
"Nhờ anh nhé, Sebastian."
Có vẻ như gã người hầu xương xẩu này kiêm luôn cả việc nấu nướng, rửa bát lẫn dọn dẹp thì phải?
Bụng đã no căng, lại còn được nhâm nhi tách trà nóng nên tâm trạng tôi cũng phần nào thư thái hơn.
Lúc này, chúng tôi đang ngồi trên chiếc ghế sô pha êm ái, phóng tầm mắt quan sát căn lều gỗ của Pháp sư gọi hồn Alice.
Khắp căn phòng ngập ngụa trong sách vở. Ngoài ra chẳng còn cảnh quan nào thú vị, khiến tôi cảm thấy khá tẻ nhạt.
Nếu bắt tôi sống ở một nơi như thế này, chắc tôi chẳng chịu nổi quá một ngày.
"Cuốn sách bìa đen kịt này!"
Ngay lúc đó, Hermit dường như phát hiện ra thứ gì liền giật mình bật phắt dậy.
"Đây chẳng lẽ là 「Hắc thư của Eibon」 ư? Cuốn ma đạo thư dị giới độc nhất vô nhị trên đời!"
Từ bìa sách cho đến từng trang giấy bên trong đều đen sì, y hệt như vừa bị nhúng ngập vào vại mực rồi vớt ra.
Trong lúc tôi còn đang thắc mắc đó là cái quái gì, Hermit đã thao thao bất tuyệt.
"Cuốn sách này tuyệt vời lắm đấy! Đích thân nhà lữ hành Eibon đã ghi chép lại chi tiết về ma pháp và kỹ thuật của những vị khách dị giới mà ông ấy từng gặp mặt!"
Pháp sư gọi hồn Alice mỉm cười nói với Hermit.
"Nếu cần, cô cứ lấy đi. Tôi đã đọc nó không biết bao nhiêu bận, đến mức thuộc nằm lòng từng câu chữ mất rồi."
"Lấy á? Thật sao? Uầy! Sau... sau này cô không được nuốt lời đâu đấy nhé!"
Hermit mừng rỡ tột độ.
Thấy bộ dạng đó của Hermit, Nimble khẽ gầm gừ.
"Thật tình, đang ở nơi có khi là hang ổ của địch mà lại quýnh lên vì được nhận quà. Cái thái độ mất cảnh giác thế này... Hả?"
Lông mày Nimble chợt nhướng cao.
Nimble trừng trừng nhìn vào chậu cây đặt trước giá sách, nét mặt hệt như vừa thấy ma.
"... Không thể nào! Kia chẳng lẽ là Mandrake sao?"
Nằm gọn trong chậu là một củ nhân sâm mang hình thù hệt như con người, đang vươn ra những nhánh rễ gầy guộc. Chẳng rõ đó là thứ quái gì mà lại khiến Nimble kinh ngạc đến thế, nhưng chắc mẩm phải là một kỳ trân dị thảo.
"Loại thực vật vốn chỉ mọc ở những khu rừng thâm u hiểm độc, cớ sao cô lại trồng được trong chậu thế này? Hả?"
Nhấc chậu cây lên soi xét tỉ mỉ, Nimble dồn dập chất vấn. Vị Pháp sư gọi hồn, chị Alice, khẽ ửng hồng hai má rồi điềm tĩnh giải thích.
"Sống một mình giữa rừng sâu, thỉnh thoảng buồn chán nên tôi lại táy máy làm vài thứ. Nghe nói Mandrake rất tốt cho việc làm đẹp nên tôi đã quyết tâm trồng thử. Nếu cô muốn, tôi có thể chỉ cho cô bí quyết gieo trồng..."
"... Tôi cũng chẳng rảnh đâu mà bận tâm cách trồng!"
Dù miệng đáp cộc lốc và lắc đầu quầy quậy, nhưng cái đuôi sau lưng cô nàng lại đang vẫy tít mù vùn vụt—.
Tính cách của Nimble quả thực dễ đoán.
"Hí hí hí, Hắc Thư nè, Hắc Thư nè!"
"Mandrake... công dụng của nó là..."
Cục diện hiện tại là cả Hermit lẫn Nimble đều đã hoàn toàn đắm chìm vào những món quà và thiện ý của Alice.
Ít ra tôi cũng phải giữ cho đầu óc thật tỉnh táo mới được.
Ngay khoảnh khắc đó, mũi chân của Pháp sư gọi hồn Alice vô tình vấp phải một chiếc đinh nhô lên khỏi mặt sàn.
"Ái chà!"
Tưởng chừng chị ấy sẽ ngã cắm mặt về phía trước, nhưng rồi lại lảo đảo ngã nhào thẳng vào tôi - kẻ đang an tọa trên ghế sô pha.
Có khi nào chị ta đang giấu vũ khí để định đánh lén mình không— Tôi đã căng thẳng cực độ như thế đấy.
Nhưng không, thay vào đó, bộ ngực đồ sộ của chị ấy ập thẳng vào mặt tôi hệt như một chiếc túi khí.
Mềm mại. Núng nính. Êm ái và vô cùng ấm áp.
Đầu óc tôi phút chốc trở nên váng vất, còn chị Alice thì mặt mày đỏ lựng, dáng vẻ vô cùng lúng túng.
"Ôi trời, tôi xin lỗi cậu nhiều nhé. Lại để cậu thấy bộ dạng khó coi thế này rồi."
"Không sao đâu, chị không bị thương là may rồi ạ!"
Vừa lúc đó, Ingrid vung tay tát Bốp— một phát rõ kêu vào ngực Alice.
"Bỏ cục nợ nặng nề đó ra chỗ khác đi! Yor đang mệt mỏi lắm rồi đấy!"
"Á!"
Ingrid có vẻ rất ghét Alice.
Chắc hẳn là do sự chênh lệch "giàu nghèo" quá mức áp đảo đây mà.
Sự miễn cưỡng của Ingrid khi gặp Alice dường như không xuất phát từ việc chị ta là một kẻ xấu xa hay nham hiểm, mà chỉ đơn thuần vì chị ta là một người phụ nữ tốt bụng với vòng một khủng.
Rõ ràng là trái ngược hoàn toàn với Ingrid còn gì?
Dẫu sao thì chút cảnh giác cỏn con còn sót lại trong tôi cũng đã bay biến sạch sành sanh sau sự cố "túi khí" vừa rồi.
Chị Alice quay sang hỏi tôi.
"Cậu Yor là người Samarian đúng không? Đôi mắt của người Samarian sẽ ánh lên sắc đỏ nhạt khi có ánh sáng chiếu vào. Nhưng nếu nhìn vào làn da trắng cùng mái tóc đen này thì lại có nét giống người vùng Cao nguyên Aria ở phương Bắc..."
Chị Alice chống cằm, bắt đầu đoán già đoán non về gốc gác của tôi tựa như một người đang giải đố.
"Kỳ lạ thật. Phạm vi hoạt động của người Aryan phương Bắc và người Samarian phương Nam hoàn toàn cách biệt, xác suất chạm trán nhau là cực kỳ thấp. Hơn nữa, khí tức Thần tượng tỏa ra từ người cậu Yor nhẩm tính phải đến hơn năm vị..."
Xem ra chị Alice cũng là một kẻ cuồng ma thuật hết thuốc chữa.
Chị ấy bắt đầu tuôn một tràng lải nhải về những thứ mà tôi thậm chí còn chẳng buồn hỏi, nghe thật muốn buồn ngủ. Tuy nhiên, Ingrid, người vốn ghét cay ghét đắng chị Alice, giờ đây lại tỏ vẻ vô cùng thích thú.
"Yor là con lai giữa người Aryan và Samarian sao? Một đứa con lai mang trong mình dòng máu của những kẻ dã man như thế, Yor quả nhiên rất thú vị!"
"Nhưng nghĩ lại vẫn thấy lạ. Người Aryan và Samarian thường tẩy chay và căm ghét các Thần tượng cơ mà. Là hậu duệ của họ, nhưng cậu Yor đây có vẻ lại hoàn toàn đi ngược lại truyền thống ấy."
Tôi thích các Thần tượng. Lần này tôi tìm đến chị Alice cũng chính là để lôi kéo sự hợp tác từ họ.
Thế nên, trước khi những câu chuyện lảm nhảm đặc sệt mùi học thuật này kéo dài thêm, tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề chính.
"Em cần chị."
"Hả? Lời đó... tôi không tự tin lắm đâu. Nói chuyện với một người đàn ông ngoài cha tôi ra thì đây gần như là lần đầu tiên..."
Khuôn mặt nhợt nhạt của chị Alice thoắt cái đỏ bừng như lửa trại, chị ấy liên tục lắc đầu quầy quậy. Có phải chị ấy đã hiểu lầm gì đó không? Ingrid vung tay, lại tát Bốp— một cái vào ngực chị Alice.
"Ý cậu ấy là yêu cầu cô giúp đỡ chúng tôi với tư cách là Tư tế của Kalasa!"
"À, ra là chuyện đó."
# "Vua Xác Chết Akham. Cậu nói rằng cần mượn sức mạnh của Tam Hung để đánh bại hắn ta nhỉ."
Chúng tôi trình bày ngọn ngành lý do tìm đến chị Alice.
Dù Nimble đã hoàn toàn bị phân tâm bởi chậu Mandrake, còn Hermit thì đắm chìm vào cuốn 'Hắc thư'.
Điều đó có nghĩa là ít nhất tôi vẫn giữ được tỉnh táo và không quên đi mục đích ban đầu. Nghe tôi giải thích xong, chị Alice khoanh tay trước ngực, ra chiều trầm ngâm suy nghĩ.
"Đã dấn thân vào Thuật gọi hồn, chẳng ai lại không biết đến danh xưng và vĩ nghiệp của Akham. Để triệt để tiêu diệt hắn, chắc chắn phải cần đến một người am hiểu tường tận về Khí tức của 'cái chết'."
Từ từ— Chị Alice khẽ mở đôi mắt thanh tú rồi lại nhắm nghiền.
"Nhưng cha tôi, Thần quan của Kalasa, lại là bạn cũ lâu năm của Akham. Cậu biết thừa không thể nhờ cậy ông ấy nên mới tìm đến tôi đúng không?"
"Vậy rốt cuộc có được không ạ?"
Tôi mang theo sự căng thẳng vô cớ mà hối thúc đòi câu trả lời.
Nếu chị Germain có ở đây, chắc hẳn chị ấy đã mắng té tát vào mặt tôi: "Cái thói nôn nóng bộc chộp đúng chuẩn của mấy gã thiếu mị lực, nghe thật là quê mùa!"
"Nói tóm lại thì, tôi e là rất khó đấy."
"Khó là sao ạ? Nếu lo về thù lao thì Đế quốc sẽ hậu tạ vô cùng xứng đáng!"
"Vấn đề không phải ở thù lao, mà là vì tôi vẫn chưa được xem là một khế ước giả chính thức của Lãnh chúa Chiêu hồn Kalasa. Trực quan mà nói, tôi giống như một thực tập sinh hơn."
"Vậy phải làm thế nào mới trở thành khế ước giả chính thức được ạ?"
"Chuyện đó, chính tôi cũng không biết. Vốn dĩ những Thần tượng đạt đến đẳng cấp Tam Hung cực kỳ khó diện kiến, bọn họ chẳng phải là những tồn tại có thể dễ dàng bắt chuyện..."
Chị Alice khẽ thở dài.
"Lý do tôi chôn chân trong khu rừng này, vùi đầu vào nghiên cứu Thuật gọi hồn cũng chính là để được yết kiến Thần tượng Kalasa và trở thành khế ước giả chính thức của ngài ấy. Dù chẳng biết đến kiếp nào ngày đó mới tới..."
"... Hừm."
Thấy tôi nhíu mày, Ingrid liền khoác lấy tay tôi.
"Với một kẻ được đích thân Tà long chọn làm khế ước giả như Yor thì chắc là khó mà tưởng tượng nổi, nhưng cậu có biết tôi đã phải tàn sát bao nhiêu sinh mạng mới đổi lấy được sự ban phước của Gaija không hả!"
Chuyện kể rằng có những nhà mạo hiểm sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để ký kết được khế ước với Thần tượng mà họ khao khát.
Còn đối với một Thần tượng thuộc hàng cự phách như Tam Hung, trường hợp cống hiến cả đời cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không được diện kiến một lần cũng nhan nhản.
Việc này hoàn toàn nằm ngoài dự tính khiến tôi cạn lời. Nếu là Hermit, người sở hữu kho tàng kiến thức uyên thâm về Thần tượng thì sao nhỉ?
Tôi cất tiếng gọi Hermit, cô nàng lúc này vẫn đang cắm mặt vào cuốn sách đen kịt.
"Này, Hermit!"
"Vào ngày vầng nguyệt khuất dạng sau bầu trời tăm tối, cơn bão đen sẽ trút xuống nhân gian, và những vị khách ngự trên cột hỏa hoạn sẽ giáng trần—"
"Thật tình, cứ dán mắt vào sách là y như rằng lại ra nông nỗi này."
Vút—! Tôi đoạt luôn cuốn sách khỏi tay Hermit.
Lúc này cô nàng mới giật mình bừng tỉnh.
"Á, cậu vừa nói gì cơ cộng sự?"
"Chị Alice nói phải trở thành khế ước giả chính thức của Lãnh chúa Chiêu hồn Kalasa thì mới bề giúp chúng ta. Có cao kiến gì không?"
"Khế ước chính thức à. Ký kết khế ước với Thần tượng quả thực không phải chuyện đùa. Trừ phi là Mẹ Đỡ Đầu Reinbelt, chứ bọn họ đời nào chịu dễ dàng hiện thân trước mặt phàm nhân."
Hermit trầm ngâm một chốc rồi lén lút dò xét thái độ của tôi. Có vẻ cô nàng đang định mở lời nhưng lại ngập ngừng cố kìm nén.
Ngày xửa ngày xưa, mỗi khi định vòi vĩnh mẹ mua cho phần gà rán, tôi cũng trưng ra cái bộ dạng y chang thế này, nên tôi rành rẽ lắm.
Hễ tôi há miệng đòi ăn gà rán hay pizza là mẹ lại quát ầm lên: "Đừng có mà đòi hỏi! Nhịn luôn bữa tối đi!", rồi bắt tôi nhịn đói suốt mấy ngày liền.
Thành thử, tôi đã quá quen với việc phải ôm bụng đói từ tận kiếp trước rồi.
Thái độ của Hermit lúc này quả thực hệt như tôi của ngày đó.
"Muốn nói gì thì cứ huỵch toẹt ra đi."
"... Thật ra!"
Hermit mở lời, oang oang la lớn.
Nhưng dường như nhận ra giọng mình hơi quá trớn, cô nàng liền rụt cổ lại rồi thì thầm bổ sung.
"Tớ vừa lóe lên một ý. Dựa theo những gì vừa đọc trong 「Hắc thư」, trong đó có ghi chép lại ma trận mà hắc pháp sư Eibon từng dùng để thu hút các thực thể dị giới."
"Rồi sao?"
"Tớ định tinh chỉnh nó thành một trận pháp chuyên dụng cho Thần tượng, tạo ra một cái bẫy dẫn dụ các Thần tượng kéo đến. Biết đâu Lãnh chúa Chiêu hồn Kalasa cũng sập bẫy thì sao!"
Ra là muốn đi câu Thần tượng chứ gì.
Mang tâm lý phòng hờ, tôi lui vào góc phòng và nhẩm gọi Sabranik.
"Sabranik!"
【—Có chuyện gì vậy—】 【—Nếu ngươi định nhờ ta gọi Kalasa—】 【—Kẻ đó sẽ không dễ dàng hiện thân đâu, chuyện đó là bất khả thi—】 【—Nhưng trước khi phó thác bản thân cho cái chết, kẻ đó từng là một 'Nephilim'—】 【—Hãy khắc ghi điều đó—】 Tôi nghe loáng thoáng đâu đó rằng Nephilim là một bộ tộc thần thánh thuộc về Kỷ Nguyên Thứ Nhất.
Nghe đồn ai nấy đều sở hữu thân hình cao lớn, toàn bậc nam thanh nữ tú cả đúng không?
Dẫu vậy, cái việc biết được ngài ấy là một Nephilim thì có ích lợi gì chứ. Tuy nhiên, phòng hờ vạn nhất, tôi vẫn đem chuyện này kể lại cho Hermit.
"Nghe đồn Kalasa từng là một Nephilim đấy?"
"Ồ! Nephilim á! Hóa ra sự cường đại của Kalasa lại bắt nguồn từ gốc gác đó sao? Vậy thì tớ sẽ vẽ một ma pháp trận lấy đám Nephilim làm mồi nhử!"
Hermit quét một lớp bột màu lên đầu gậy ma pháp rồi thoăn thoắt vẽ lên sàn nhà của chị Alice. Thứ màu đỏ tươi nom hệt như máu ứa, còn những họa tiết thì âm u quỷ dị chẳng khác gì bùa chú tà môn.
Cứ thế, ma pháp trận đã được hoàn thiện.
Hermit rút con dao găm nhỏ dắt bên hông ra rồi chìa tay về phía tôi.
"Vậy nhé cộng sự, cho tớ xin một giọt máu của cậu đi. Cậu vốn rất được lòng các Thần tượng, thế nên máu của cậu chắc chắn sẽ là thứ mồi nhử tuyệt hảo đối với lũ Thần tượng Nephilim đấy!"
Ẹc, ghét thế không biết. Nhưng chẳng còn cách nào khác.
Nhói một cái.
"Ái chà!"
"Hơ, đau lắm à?"
"Kekeke! Xạo đấy!"
Dòng máu men theo ngón tay nhỏ từng giọt lách tách— xuống ma pháp trận. Trận pháp bỗng rực sáng một sắc đỏ chói lòa, và rồi vạn vật xung quanh tức thì chìm lỉm vào bóng tối.
Thứ bủa vây lấy tầm mắt chúng tôi chỉ còn là một màn đêm đen đặc.
"Thưa tiểu thư, xin hãy cẩn trọng. Để tôi ra ngoài thám thính tình hình xem sao."
Vị quản gia xương xẩu Sebastian vì lo lắng cho sự an nguy của chị Alice nên đã dấn bước ra khỏi phạm vi của ma pháp trận.
Ngay khoảnh khắc đó.
Chộp lấy— Một bàn tay khổng lồ xé toạc bức màn đêm đen thò ra, tóm gọn lấy Sebastian rồi tan biến không lưu lại dấu vết.
Chứng kiến cảnh tượng hãi hùng đó, Hermit thất kinh tột độ.
"Mọi... mọi người tuyệt đối không được bước ra ngoài ma pháp trận!"
Chẳng cần cô nói thì tôi cũng thừa biết rồi!
Đôi mắt dần thích nghi với bóng tối của tôi thảng thốt nhận ra, lảng vảng bên ngoài ma pháp trận lúc này đang là hàng đàn hàng lũ những thực thể mà người ta hay gọi là Quái Thần khổng lồ.
Đứng trước mặt chúng, bọn tôi chỉ bé mọn tựa đàn kiến.
Bọn chúng cất tiếng.
【Là Yor. 】 【Là những Yor. 】

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn