Chương 200: Kỷ nguyên của con người già nua #2
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~36 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Vua Trộm Vane. Một cái tên đủ sức khiến ngay cả đám trẻ lên ba cũng phải sợ hãi đến tè dầm.
Vậy còn Tân Vua Trộm Yor thì sao─?
Thành thật mà nói, sức nặng của cái tên này có chút khác biệt so với Vane. Chắc phải cố gắng lắm tôi mới dọa được mấy ông lão mắc bệnh són tiểu tè ra quần.
Cũng hết cách thôi, tôi vẫn chỉ là một thằng nhãi mới trụ lại ở Bức Tường được khoảng nửa năm, và vẫn còn quá nhiều điều chưa biết.
Dù vậy, tôi cũng đang dần thích nghi với vai trò mới này.
Ví dụ như trong những cuộc thương thuyết với kẻ buôn tin chẳng hạn.
"Gần đây bên Tháp Ma Thuật có động tĩnh gì thì kể nghe thử xem. Nếu được thì nhặt mấy chuyện bất thường ấy. Đừng có giở trò hay dối trá, đôi bên đều sẽ phiền phức đấy, nên tém tém lại đi!"
Tôi đến Hội Đạo tặc ở Bức Tường và chất vấn gã buôn tin Jjakson. Tỏ vẻ hung dữ hết mức có thể! Y hệt như phong thái của Vane!
Nghe vậy, Jjakson dùng chiếc móc câu thế chỗ bàn tay gãi gãi rảo lên khuôn mặt hệt như hải tặc của lão.
"Tháp Ma Thuật à, quả là có chút tin tức. Gần đây Pháp Sư trên toàn quốc đang đổ xô đến Tháp Ma Thuật Largal ở miền Trung để tham dự 'Hội nghị học thuật' hay cái gì đó đại loại thế!"
Tháp Ma Thuật đang có biến thật.
Dù chẳng biết chính xác 'Hội nghị học thuật' là cái thá gì, nhưng chắc mẩm đó là một buổi tụ tập của đám người lập dị chỉ thích cắm mặt vào sách vở. Kiểu như giải dăm ba câu đố do người khác đưa ra, rồi ai điểm cao nhất sẽ được vinh danh bằng mấy phần thưởng nhạt nhẽo như bộ bát đĩa chẳng hạn.
"Ông có thể tuồn thêm thông tin về Hội nghị học thuật được không?"
"Không biết."
Vốn dĩ tôi định mượn cái danh Vua Trộm để vơ vét chút thông tin trước khi đến Tháp Ma Thuật, nhưng có lẽ vì Pháp Sư là tầng lớp tinh hoa, còn Đạo tặc chỉ là lũ mạt hạng nên chẳng moi được tin gì ra hồn.
Đám Đạo tặc hạ lưu thì biết quái gì về các ngài Pháp Sư cao quý chứ.
「Cộng sự ơi, cứu tôi với! 」 Bức thư của Hermit gửi tới cứ khiến tôi canh cánh trong lòng.
Có lẽ tốt nhất là tôi nên đích thân đến Tháp Ma Thuật ở miền Trung, nơi Hermit đang tu luyện. Để chắc ăn, tôi hỏi thêm vài câu.
"Ở Tháp Ma Thuật có món nào béo bở không?"
Lão buôn tin Jjakson—kẻ vừa nãy còn thờ ơ cộc lốc khi bị hỏi về Hội nghị học thuật—nay bỗng sáng rực mắt lên như một thiếu niên mới lớn, bắt đầu liến thoắng miêu tả tường tận về hệ thống an ninh của Tháp Ma Thuật.
"Hehe, ngài vua của thế giới ngầm định cuỗm luôn cả Tháp Ma Thuật hay sao đây?"
"Chậc, ông đừng có cố thăm dò vô ích."
Tôi rời khỏi Hội Đạo tặc.
Cứ tưởng có thể gặp mặt chị Germain để chào một tiếng trước khi đi. Nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng chị ấy đâu.
Có khi nào vì xấu hổ chuyện mất trí nhớ rồi tè dầm mà trốn tịt đi rồi không?
Dù sao thì tôi cũng chắc mẩm ở Tháp Ma Thuật có vô khối đồ béo bở. Nghĩa là khát khao đến đó của tôi đang dâng lên ngùn ngụt như khói bếp.
Vì vậy, ngay trong bữa tối, tôi đã đánh tiếng với Felix và Nimble về ý định đến Tháp Ma Thuật để dò hỏi thái độ của họ.
Nimble đang phồng má thổi phù phù bát canh nóng hổi liền nhíu chặt mày.
"Cậu định chỉ dựa vào lá thư của con gấu mèo đó rồi xách mông đi cứu nó á? Tôi thì ứ thích đâu. Ở đây còn bao nhiêu là việc phải làm."
Nimble cứ gọi Hermit là con gấu mèo. Có phải vì cô nàng cũng mũm mĩm và ngốc nghếch hệt như gấu mèo không?
Nói thêm là, biệt danh Nimble gán cho Ingrid lại là "con chồn". Tôi cũng chẳng hiểu tại sao lại có sự phân biệt ấy.
Nhìn chung thì Nimble đang tỏ rõ thái độ bất mãn, không muốn đi.
Felix, người nãy giờ vẫn đang múc súp đậu, cất giọng như thể đây là một chuyện tốt lành lắm.
"Vậy thì Nimble, cô cứ ở lại giữ Bức Tường đi. Làm chó canh cửa chẳng hạn. Trong lúc chúng tôi vắng mặt để đến Tháp Ma Thuật, hãy để mắt xem khi Ingrid quay lại có gây ra rắc rối vô ích nào không."
"Cái gì? Tên khốn này dám coi ai là chó giữ nhà hả!"
Grừừừ─ Nimble nhe nanh gầm gừ.
Rồi cô nàng hứ một tiếng, cười khẩy.
"Được thôi, tôi đi cùng là được chứ gì. Dù sao thì ruộng của tôi cũng đã có lũ sóc con lo liệu. Chỉ cần chuẩn bị sẵn một đống đậu phộng thì bọn chúng sẽ chẳng thèm phá cây ăn quả đâu."
Trong lúc Nimble vắng nhà, bầy sóc con của Ramsey sẽ thay mặt cô nàng chăm nom đồng áng. Đúng chuẩn cày cuốc tự động. Y hệt mấy con game mobile rảnh tay.
Tất nhiên, nếu đi vắng quá lâu, kho đậu phộng cạn kiệt, lũ sóc con sẽ xơi sạch sành sanh mảnh ruộng mà chúng cất công chăm bón!
Tiện bề nhắc tới, hay là ra xem lũ sóc một lát nhỉ?
Tôi tản bộ đến Bãi Huấn Luyện kiêm vườn rau.
Trái với vẻ đìu hiu thường ngày, hôm nay lại có vài bóng người đang tụ tập ở đó. Có khi nào là lũ trộm nhãi nhép định tới hái trộm rau không?
Không, không phải.
"Chà, mấy cục bông này mũm mĩm đáng yêu thật đấy."
"Nhìn chỉ muốn bắt một con về cho con gái cưng của tôi thôi."
「Bạn của Hamster Jangarian Cấp độ 9」
「Đầu bếp bí ẩn Ratatouille Cấp độ 7」 Mấy ông chú thám hiểm giả đang mê mẩn vuốt ve bầy sóc nhỏ. Khi tôi hắng giọng "khụ khụ", bọn họ liền giật thót mình.
"Lũ... lũ chuột cống này nghĩ đây là đâu hả!"
"Đây là Bãi Huấn Luyện của thám hiểm giả! Cút ngay!"
Vừa nãy còn cưng nựng lũ sóc con của Ramsey là thế, nhưng có lẽ vì xấu hổ khi bị tôi bắt tại trận, mấy ông chú đành phải thốt ra những lời trái lương tâm rồi lủi đi mất.
Có thể thấy, bầy sóc con của Ramsey đang cực kỳ được hoan nghênh ở Bức Tường.
Rất nhiều thám hiểm giả đã cất công tới ngắm nghía chúng, lượng thức ăn vặt bọn họ để lại cũng chất thành một đống kha khá.
"Bọn ta sắp đi xa vài ngày, ở nhà cố mà chăm ruộng cho tốt nhé."
Tôi chào tạm biệt lũ sóc.
Chuyến hành trình đến Tháp Ma Thuật sẽ bắt đầu vào sáng mai.
# Tháp Ma Thuật đầu tiên do Đại Ma Pháp sư Zmey lập nên.
Zmey đã dựng lên một ngọn tháp cao vút làm phòng nghiên cứu biệt lập, tạo ra một không gian nơi ngài có thể chuyên tâm theo đuổi ma đạo của bản thân mà không bị ai quấy nhiễu. Hành động này sau đó đã dấy lên một phong trào, khiến vô số tòa tháp mọc lên như nấm sau mưa trên khắp Đế quốc.
Nói cách khác, đó là đặc quyền phô trương của những Pháp Sư kiệt xuất.
Trong số đó, biểu tượng uy quyền nhất chính là 'Tháp Ma Thuật Largal' ngự tại miền Trung Đế quốc.
Tháp Ma Thuật Largal tọa lạc tại thành phố Magikar thuộc miền Trung. Nơi đây quy tụ hàng đàn Pháp Sư từ tứ xứ đổ về, kéo theo đó là những thương nhân nhạy bén muốn trục lợi từ họ, tạo nên một cảnh tượng sầm uất đến nghẹt thở. Cũng bởi lẽ đó, nơi đây còn được xưng tụng là 'Thành phố của các Pháp Sư'.
"Nói chung, đối với giới Pháp Sư, nơi đây là một thành bang mang đầy sự uy nghiêm đấy—ta nói cho mà biết!"
Tiếng nói vang lên bên trong cỗ xe ngựa đang lóc cóc chạy băng băng.
Ở cái thế giới chốn thâm sơn cùng cốc không có lấy một chiếc điện thoại di động này, thú vui giải trí duy nhất chỉ là buôn dưa lê với nhau.
Nhưng dẫu vậy đi chăng nữa, ông Sachsen vẫn nói quá nhiều.
"Phù! Lão già ồn ào này!"
Quá sức chịu đựng, Nimble thậm chí phải dùng cả hai tay bịt chặt lấy tai.
"Ư ư, bịt tai lại rồi mà vẫn văng vẳng tiếng lải nhải kìa!"
Khổ nỗi, ngay cả khi Nimble đã bịt hai cái tai người lại, đôi tai thú mọc trên đỉnh đầu cô nàng vẫn cứ vểnh lên đón gió. Thế là tôi đành đưa tay ra, giúp cô ấy bịt kín đôi tai mềm mại ấy lại.
Bình thường, Nimble sẽ lập tức xù lông nổi đóa nếu có kẻ dám táy máy vào tai thú của mình, nhưng trong hoàn cảnh khốn cùng này, cô nàng lại phá lệ bao dung. Thế là tôi đâu dại gì mà bỏ qua cơ hội ngàn vàng, cứ thế dùng lòng bàn tay thỏa thích mân mê đôi tai của cô nàng.
Mềm mại, ấm áp, cảm giác lâng lâng sướng đến rơn người!
Có điều, cái giá phải trả là tôi chẳng còn rảnh tay để bịt tai chính mình.
"Felix! Bịt tai tôi với─."
"Cút."
Cuối cùng, màng nhĩ tôi bị chuỗi 'những thông tin rác rưởi chẳng ai mượn hỏi' của ông Sachsen oanh tạc không thương tiếc.
"Aaa, ông Sachsen! Bài giảng của ông ru ngủ quá đi mất!"
"Cái gì? Ru ngủ á? Tên nhãi ranh xấc xược này! Phải biết rằng việc đích thân ta, Sachsen đây, đồng hành cùng chuyến đi của các ngươi đã là một vinh hạnh lớn lao rồi đấy! Bọn trẻ thời nay đúng là─."
Ông Sachsen đã tạm thời gia nhập tổ đội của chúng tôi.
Lý do là vì dẫu đã quyết định đến 'Thành phố của các Pháp Sư' nơi ngự trị Tháp Ma Thuật Largal, chúng tôi lại mù tịt chẳng có chút thông tin nào về nơi đó.
Ông Sachsen tự xưng mình từng định cư ở miền Trung Đế quốc từ rất lâu về trước. Rằng ông đã có gần ba chục năm lăn lộn ở thành phố Magikar.
Coi như là hàng xóm láng giềng sát vách với Tháp Ma Thuật Largal.
Dù sao đi nữa, chuyến đi có sự góp mặt của ông Sachsen quả là ồn ào và phiền toái.
"Aida, đau lưng chết đi được! Dừng lại nghỉ một lát đã!"
Ông Sachsen có vẻ không quen ngồi xe ngựa xóc nảy nên cứ dăm bữa nửa tháng lại đòi dừng xe.
Con tuấn mã Moltma của tôi đang guồng chân chạy hăng say thì liên tục bị bắt phanh gấp, nó cáu kỉnh khịt mũi "phì phò" đầy bất mãn, rồi cộc cằn dậm liên hồi cả chân trước lẫn chân sau xuống đất.
Để xoa dịu cục cưng, tôi đành phải moi mấy củ cà rốt mang theo ra đút cho nó.
Ấy thế mà xơi được tầm hai củ, Moltma đã chê ỏng chê eo đám cà rốt rẻ tiền, hất hàm đòi tôi phải cống nạp những thứ xa xỉ như đường viên.
Khốn kiếp thật, lũ ngựa khôn lỏi đúng là phiền phức vô cùng.
Hành trình rong ruổi này đã kéo dài mấy ngày rồi nhỉ?
"Magikar sẽ đóng chặt cổng thành vào lúc nửa đêm, cấm nội bất xuất ngoại bất nhập. Nếu sáng nay chúng ta cật lực vắt chân lên cổ mà chạy, thì độ chạng vạng tối là tới nơi thôi."
Nghe ông Sachsen phán chiều tối nay sẽ đặt chân đến thành phố, tôi mừng rơn hệt như bắt được vàng khi nghĩ đến viễn cảnh được ngả lưng trên một chiếc giường tử tế, thay vì phải nằm màn trời chiếu đất hay dựng lều cắm trại.
Nimble cũng hớn hở ra mặt, một tay cầm lược miệt mài chải chuốt cái đuôi.
"Cuối cùng cũng có thể tân trang cái đuôi đàng hoàng rồi!"
Ông Sachsen lôi từ trong người ra một chiếc gương tay nhỏ. Rồi sau khi ngắm nghía chán chê khuôn mặt nhăn nheo của mình, ông ấy lại chuyển sang vuốt ve mấy tấm huân chương chiến công cài trên vai áo choàng.
"Nhóc con, diện mạo của ta thế nào? Trông có bảnh tỏn không?"
"Vâng, trông ông toát lên khí chất hệt như một thám hiểm giả kỳ cựu tài ba vậy!"
「Pháp Sư già Sachsen Cấp độ 16」 Trên thực tế, ông Sachsen đúng là một lão làng thám hiểm. Cấp độ của ông lên tới tận 16.
Tất nhiên, năng lực thực chiến của ông Sachsen vượt xa con số hiển thị kia. Bởi lẽ kỹ năng và bề dày kinh nghiệm là thứ không thể dùng cấp độ để đong đếm. Điều đó có nghĩa ông ấy là một nhân vật cộm cán mà ngay cả một kẻ sở hữu cấp độ cao như tôi cũng tuyệt đối không dám xem thường.
Và thế là, chúng tôi đã đặt chân đến trước cổng thành!
Dưới ánh trăng bàng bạc, hình bóng một thành phố nguy nga với những tòa tháp lợp ngói xanh lam mọc san sát nhau mờ ảo hiện ra. Phía trên không trung là vô số phù thủy đội mũ chóp nhọn đang lượn lờ qua lại trên những cán chổi ma thuật.
"Trễ mất rồi!"
"Nhanh chân lên nào!"
Lực lượng canh gác ở đây phần lớn là những cỗ người đá tự động được nặn nên từ đất và đá. Ông Sachsen bình thản thả một câu cộc lốc: "Là Golem à." Có vẻ như những con búp bê đất hộ pháp kia được gọi là Golem.
Ngắm nhìn quy mô của Thành phố Pháp Sư khiến cõi lòng tôi rạo rực khó tả.
Tôi đã nói đi nói lại biết bao nhiêu lần rồi, ma thuật đúng là một thứ sức mạnh ăn gian trắng trợn.
Chính vì thế tôi vô cùng khao khát nó, và ước mơ lớn nhất của tôi là được học thử ma thuật dù chỉ một lần. Dẫu trước đó đã phải ngậm ngùi từ bỏ vì không có tư chất, nhưng nếu là Tháp Ma Thuật danh giá này thì biết đâu lại có phép màu nào đó thì sao?
Vừa ấp ủ tia hy vọng mỏng manh đó, tôi vừa chen chân hòa vào dòng người đang nhích dần qua cổng thành thì tên Golem bỗng cất tiếng ồm ồm.
─Các vị Pháp Sư. Cùng những người đồng hành. Tham dự Hội nghị học thuật. Có thể tiến vào nhanh chóng. Thông qua lối đi bên kiaaa.
Tiến vào nhanh á?
Ngoảnh đầu dòm sang, quả nhiên ở một lối đi phụ trên cổng thành, những kẻ đội mũ chóp nhọn đang hiên ngang tiến vào mà chẳng cần qua bất kỳ vòng kiểm duyệt rườm rà nào.
Lòng khấp khởi mừng thầm, tôi vội vã níu lấy vạt áo choàng của ông Sachsen.
"Ông Sachsen! Chúng ta cũng qua bên đó đi! Đằng nào chẳng có Pháp Sư đi cùng!"
"Hừm, đừng có túm cổ áo ta, cái thằng nhóc này!"
Ông Sachsen bối rối vuốt phẳng lại nếp áo, mắt láo liên liếc nhìn xung quanh.
Đúng lúc đó. Một gã thanh niên đội mũ chóp nhọn tình cờ lướt ngang qua tôi và phụt cười chế giễu "Phụt—".
"Pháp Sư á? Dạo này cứ cầm mẩu gậy phép và ê a dăm ba câu thần chú vặt vãnh là được nhận vơ làm Pháp Sư rồi sao?"
"Chắc đám bần nông nhà quê từ Bức Tường mò tới rồi."
"Trời ạ, ta nhìn mà còn thấy ngượng thay."
Đám Pháp Sư choai choai đội mũ chóp nhọn ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Tôi ngẩn tò te, hoàn toàn mù mờ trước tình huống oái oăm này.
"Ơ hay, vậy ông lão của chúng tôi không phải Pháp Sư thì là cái thá gì chứ?"
"Này, tên Đạo tặc quê mùa từ Bức Tường kia. Nghe cho thủng đây, chỉ những cá nhân được ban tặng chiếc mũ chóp nhọn—minh chứng tuyệt đối cho việc tốt nghiệp Tháp Ma Thuật—mới có tư cách sử dụng danh xưng 'Pháp Sư'. Khác xa một trời một vực với đám lang băm trôi nổi ngoài kia đấy nhé."
Gì cơ?
Biết dùng ma thuật thì mặc định là Pháp Sư chứ còn gì nữa?
Ngay cả một kẻ xuất thân từ Tháp Ma Thuật danh giá như Hermit còn tôn trọng ông Sachsen như một bậc tiền bối kia mà.
Tôi đưa ánh mắt dò hỏi sang ông Sachsen để mong tìm kiếm một lời giải thích, nhưng ông ấy chỉ biết bối rối vuốt râu xoa cằm liên tục và ho khan giấu nhẹm.
"Khụ, hừm! Chà, cái thói đời kiêu ngạo của thành phố Magikar này sau mấy chục năm quay lại xem ra vẫn chứng nào tật nấy nhỉ. Vẫn cái thái độ hợm hĩnh, mạt sát những người không có xuất thân từ Tháp Ma Thuật..."
Khuôn mặt nhợt nhạt thường ngày của ông Sachsen giờ đây đỏ gay gắt. Vừa như giận dữ bùng nổ, lại vừa như e thẹn tột cùng.
Kết cục, chúng tôi đành chịu chết, không thể ngẩng cao đầu đi qua cái gọi là 'Lối vào dành riêng cho Pháp Sư' kia.
Chỉ là cơn bực dọc trong tôi bắt đầu sục sôi vì rõ ràng đã đứng sát sạt đồ ăn nóng hổi, giường êm nệm ấm và buồng tắm xa hoa rồi, vậy mà vẫn phải đứng chôn chân chờ đợi.
Nếu cứ chần chừ nhích từng bước thế này cho tới quá nửa đêm, cả lũ sẽ phải chầu chực ngủ bờ ngủ bụi bên ngoài cổng thành mất!
Cái khó ló cái khôn, tôi bèn hắng giọng ho khan, cố tình bô bô cái miệng để bọn xung quanh nghe thấy.
"... Ta đây không có ý định khoe khoang đâu! Nhưng ta chính là Yor, người đã đả bại Vane và đường hoàng ngồi lên ngai vàng Vua Trộm. Không biết có cách thức nào để ta lọt vào thành phố thật nhanh gọn không─?"
"Á á, xấu hổ quá đi mất mẹ kiếp!"
Felix kinh hãi rên rỉ. Cậu ta trưng ra bản mặt méo xệch y hệt một thằng thiếu niên đang tuổi nổi loạn phải chứng kiến phụ huynh mình đưa ra những yêu sách mất mặt ở cửa tiệm.
Tuy nhiên, ngay lúc đó, một diễn biến ngoạn mục đã xảy ra.
"Ngài Yor! Hướng này ạ! Hướng này! Đạo tặc và những người tùy tùng có thể tiến vào thành phố qua cái lỗ chó này mà không cần thực hiện bất kỳ thủ tục rườm rà nào đâu ạ!"
Một tên Đạo tặc ốm nhom ốm nhách đang rối rít vẫy tay gọi từ một góc khuất lấp của bức tường thành.
Chà, quả thực ở đó có khoét một cái lỗ chó vừa vặn cho một người lách qua.
Chắc mẩm đây chính là 'Lối vào VIP dành riêng cho Vua Trộm' cũng nên.
Tôi đánh mắt sang nhìn Felix, đắc ý trưng ra bộ mặt kiểu 'Thấy sự lợi hại của ta chưa?'.
Tổ đội chúng tôi cứ thế lồm cồm bò qua lỗ chó, thành công bỏ qua mọi thủ tục nhập thành phiền toái.
"Hehe, nhìn kìa! Là Vua của đám lưu manh và những kẻ bần tiện đấy!"
"Nhiệt liệt chào mừng ngài đến với Thành phố Pháp Sư!"
Vừa lóp ngóp chui khỏi lỗ chó, vài gã Đạo tặc đang đứng khúm núm trên nền đất bùn lầy nhão nhoét đã đon đả cất tiếng chào đón tôi. Bọn chúng nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn sự mong đợi và hỏi nhỏ.
"Ngài cũng đích thân đến để cuỗm kho báu của Đại Ma Pháp sư Largal sao?"
"Ý tôi là 「Hạt giống của Largal」 ấy!"
Hạt giống của Largal? Cái tên sặc mùi bí ẩn đó lập tức khiến tôi vểnh tai lên nghe ngóng.
Nimble có vẻ cũng đánh hơi được mùi thú vị nên cô nàng bắt đầu ngoáy tít cái đuôi.
"Cái vụ hạt giống này tôi cũng mới nghe lần đầu đấy!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn