Chương 193: Những đàn chị lão luyện (1) #1
Dark Fantasy thì cũng phải cơm thôi · 🫵⃢😂🤫⃢🧏 · 317 chương · ~37 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Đám đạo tặc của Bức Màn Đen đang lăm le nẫng lại 'Ánh sáng Nguyên thủy' từ tay tôi.
Ngặt nỗi, thứ này lại là hạt nhân cốt lõi trong kế hoạch 'trồng Dâu tây Mặt Trời để thành đại phú hào' của tôi, sao tôi có thể dâng hai tay cho bọn chúng được.
Vậy nên, tôi lén hạ tay xuống chuôi dao găm dắt bên hông, hờ hững hỏi:
"... Nếu tôi không muốn giao ra thì sao?"
Thì một trận huyết chiến sẽ nổ ra chứ sao.
Tôi đang cực kỳ tự tin.
Cấp độ của tôi giờ đã vượt mốc 20. Hơn nữa, với sự góp mặt của Felix - 'Kẻ đồ tể con người' vốn cực kỳ căm ghét đạo tặc - chắc chắn cậu ta sẽ tung ra những đường kiếm nhanh như chớp để chém gục lũ trộm cắp mờ ám này.
Có lẽ sau khi sống sót qua trận chiến với tên Đế vương Vực Thẳm Vane tà ác, gan tôi đã phình to hơn hẳn. Tóm lại là ba cái trò mèo này chẳng còn đủ sức khiến tôi e sợ.
Tâm thế của một kẻ làm việc lớn chắc hẳn là thế này đây.
Thình thịch, thình thịch— Cơ mà, ngay trước khoảnh khắc tuốt gươm, tim tôi lúc nào cũng đập loạn cào cào. Không biết mấy tay súng miền viễn Tây, những kẻ định đoạt sống chết chỉ trong nửa giây ngắn ngủi, có chung cảm giác với tôi lúc này không nhỉ?
"Whoa, cất dao đi nào. Bọn ta chẳng dại gì mà đi gây sự với kẻ đã hạ gục Vane đâu."
"Chỉ là thấy tiếc chút thôi. Dù sao để bọn ta giữ hộ vẫn là phương án tốt nhất mà."
"Nhưng nếu cậu đã muốn tự mình gánh vác, thì ừm, cứ tự nhiên nhé!"
Trái với dự đoán của tôi, đám đạo tặc thuộc Bức Màn Đen lại nhượng bộ một cách ngoan ngoãn.
Bọn chúng rón rén lùi bước, mang vẻ mặt dè chừng không muốn kích động tôi, rồi dứt khoát dùng chân đạp tung cửa phòng và cứ thế đánh bài chuồn.
Mãi đến lúc ấy, sự căng cứng trong cơ thể tôi mới rã rời.
"Đi hẳn rồi à?"
Để phòng hờ, tôi cẩn thận thò đầu ra hành lang ngó nghiêng ngó dọc, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng mống nào.
Dù sao thì, có vẻ tôi đã an toàn vượt qua cửa ải này rồi nhỉ?
Ngay lúc tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, Felix cũng uể oải ngồi dậy, dựng thẳng vỏ kiếm nãy giờ vẫn giấu dưới gối lên tường.
"Lũ đó nhát cáy hơn tôi tưởng."
Tôi cũng thấy vậy.
Biết rút lui để tránh một trận chiến vô nghĩa, quả là những kẻ khôn ngoan.
Chẳng trách tổ chức của chúng lại có thể bám trụ qua quãng thời gian còn dài đằng đẵng hơn cả lịch sử Đế quốc.
Thú thật là tôi đang lên cơn ngứa ngáy tay chân, nhưng cơ hội đã vụt mất nên chỉ đành tặc lưỡi tiếc nuối.
* Cây 'đinh ba' nhặt được từ bãi săn bí mật của Solas đã được chốt đơn tại nhà đấu giá.
Mức giá cuối cùng lên tới tận 300 triệu Ether!
Nếu cưa đều cho bốn người, mỗi người sẽ đút túi khoảng hơn 70 triệu.
Thế nhưng, theo thông lệ, Ingrid lại hào phóng nhường luôn phần của cô ấy cho tôi, giúp tôi ung dung ẵm trọn 150 triệu Ether.
Giờ thì tổng tài sản bằng Ether của tôi đã cán mốc 1 tỷ.
Tôi bước ra vườn rau của Nimble, dõng dạc gọi tên tên ác quỷ 'Samael'.
"Samael! Ông mau lăn ra đây cho tôi!"
Samael chính là con ác quỷ đã góp công lớn trong trận tử chiến với Vane. Hắn là kẻ đã ép anh Hammer phải cầm cố linh hồn để đổi lấy một lượng Ether khổng lồ cho chúng tôi.
Nếu không nhờ số Ether đó, tôi đã chẳng đời nào vươn tới được Cấp độ 20, và có lẽ giờ này cái xác khô của tôi đã nằm ngoan ngoãn dưới ba tấc đất.
Nhưng ơn nghĩa là một chuyện, việc tối quan trọng bây giờ là phải chuộc lại linh hồn cho anh Hammer.
Xèo xèo— Một vòng tròn ma thuật hình ngôi sao năm cánh bốc lửa rực rỡ hiện lên giữa bãi đất trống trong vườn. Ngay sau tiếng 'Bùm' khẽ khàng, một gã đàn ông diện bộ vest tím lịm thình lình xuất hiện.
Cặp sừng mọc chễm chệ trên trán cùng đôi mắt nhuộm một màu đen kịt không chút lòng trắng—nhìn kiểu gì cũng toát lên vẻ ác quỷ chính hiệu. Hắn đảo mắt quét quanh một vòng rồi nhếch mép cười đầy vẻ thong dong, dường như đã đánh hơi được thứ gì đó thú vị.
"Hô, không ngờ ở chốn này lại chưng tới tận hai 'Ánh sáng Nguyên thủy'. Thảo nào ta bước qua ranh giới lại dễ dàng đến vậy. Ngươi kiếm được món đồ mĩ vị ấy ở đâu ra thế?"
"Chuyện đó ông không cần bận tâm. Tôi muốn chuộc lại linh hồn của anh Hammer. Đây là 1 tỷ Ether, ông mau nhận lấy rồi nôn khế ước linh hồn ra đây!"
Leng keng—! Tôi chìa thẳng chiếc túi chứa 10 đồng bạch kim, mỗi đồng trị giá tròn trĩnh 100 triệu Ether, về phía Samael.
Thấy vậy, tên ác quỷ vui vẻ đưa tay đón lấy, đoạn xóc xóc chiếc túi tạo nên những thanh âm va đập lanh lảnh.
"Haa, 1 tỷ cơ đấy! Quả là một con số khổng lồ. Đứng trước số tiền này, chuyện cha mẹ bán rẻ ruột rà, hay những cặp uyên ương vừa thề non hẹn biển bỗng chốc trở mặt cắn xé nhau cũng chỉ là chuyện thường tình ở huyện."
Hắn nói cấm có sai. 1 tỷ đấy, là 1 tỷ tròn trĩnh lận đấy.
Tiền cỡ này chắc phải ngang ngửa giải độc đắc chứ đùa à? Một khoản tiền khổng lồ đủ sức biến con người thành dã thú chém giết lẫn nhau mà chẳng cần chớp mắt.
Thú thật, cái cảm giác phải dâng ngần ấy tiền cho Samael khiến tôi ấm ức đến đau quặn cả ruột gan. Đầu óc tôi quay mòng mòng như chong chóng, cơn nhức đầu ập đến kèm theo cả cảm giác ớn lạnh, phát sốt—tóm lại là xót của đến mức muốn thổ huyết.
"Ông mau giải phóng linh hồn cho anh Hammer đi!"
Nhưng dẫu có xót xa đến đâu, tôi vẫn quyết định cứu anh Hammer.
Dù sao thì từ thuở cha sinh mẹ đẻ, 1 tỷ này vốn dĩ đâu thuộc về tôi, cứ coi như tôi chỉ mượn tạm của anh ấy thôi vậy.
Tự nhủ là thế, nhưng sao ruột gan tôi vẫn xót như xát muối, đầu óc nóng hầm hập, chỉ mong nhanh chóng kết thúc cuộc giao dịch tốn kém này cho rảnh nợ.
Phừng— Một ngọn lửa xanh ma quái đột ngột bốc lên từ bàn tay đeo găng trắng toát của Samael. Chớp mắt sau, một cuộn da cừu đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Đó chính là khế ước linh hồn của anh Hammer.
Hắn dứt khoát xé toạc cuộn giấy làm đôi, đoạn dùng ma thuật thiêu rụi nó thành tro bụi.
Phừng phừng—!
"Thế là linh hồn của Thượng sĩ Hammer đã được trả tự do rồi nhé. Tất nhiên, thân xác cậu ta vẫn phải chịu sự chằng buộc của Akham, Vua của Những Kẻ Chết, nhưng ít nhất thì linh hồn cũng đã thoát khỏi cảnh đọa đày."
Một tiếng thở phào trút đi gánh nặng ngàn cân vang lên từ tận đáy lòng tôi.
Cảm giác khoan khoái hệt như vừa vắt chân lên cổ giải quyết xong đống bài tập nghỉ hè chất đống ngay đêm trước ngày khai giảng vậy.
Đúng lúc đó, Samael bỗng nheo mắt hỏi:
"Tại sao ngươi lại sẵn sàng vung ra một số tiền khổng lồ đến nhường ấy chỉ vì Thượng sĩ Hammer?"
Hỏi tại sao á? Thành thật mà nói, cho đến tận phút giây này, chính tôi cũng đã tự chất vấn bản thân câu hỏi đó không biết bao nhiêu lần.
Rằng tại cái quái gì mà tôi phải ném đi 1 tỷ vì anh Hammer.
Và đây là kết luận của tôi.
"Sau này tôi sẽ còn cá kiếm được lượng Ether khổng lồ hơn thế này nhiều. Nhiều tới mức sẽ biến 1 tỷ hiện tại thành mấy đồng bạc cắc lẻ tẻ. Thế nên, nếu nhìn theo bức tranh vĩ mô, thì khoản tiền đầu tư này có đáng là bao."
"Quả nhiên. Thật xuất sắc."
Chẳng biết hắn có thấm thía được triết lý của tôi hay chỉ gật gù phụ họa cho có lệ, nhưng Samael vẫn liên tục vỗ tay tán thưởng.
Hắn toan mở miệng nói thêm điều gì đó nhưng rồi lại thôi, và lẳng lặng bốc hơi y hệt cái cách hắn xuất hiện—cuốn mình vào một ngọn lửa bùng lên phừng phừng rồi tàn lụi.
Chuyện này đúng là nằm ngoài dự tính.
Tôi cứ đinh ninh lũ ác quỷ lúc nào cũng rắp tâm giở trò bịp bợm hay bày mưu tính kế hãm hại người khác cơ đấy. Ai dè Samael lại thanh lý hợp đồng một cách sòng phẳng, sạch sẽ đến mức chẳng thèm chơi khăm lấy một vố nào.
Đôi khi, trong thế giới của những bản hợp đồng máu thịt, một gã như hắn lại là đối tác uy tín nhất cũng nên?
'Xem ra không phải ác quỷ nào cũng là rác rưởi.'
Mà xét cho cùng, chuyện gì chẳng có ngoại lệ.
Làm quái gì có định lý nào bảo mọi đạo tặc đều là kẻ xấu. Lịch sử vẫn còn ghi danh những siêu trộm hành hiệp trượng nghĩa như Hong Gil-dong hay Robin Hood rành rành ra đấy thôi.
Ngay cả Yor tôi đây cũng từng làm vô khối chuyện trượng nghĩa, có ích cho đời chứ bộ.
Vừa miên man nghĩ ngợi mấy thứ nhảm nhí, tôi vừa rảo bước về phía Bàn Cờ Ether để rục rịch chuẩn bị cho đợt xuất kích ngày hôm nay.
"Yor!"
Uỵch— Ingrid lao tới như một viên đạn đại bác, ôm chầm lấy tôi.
Rồi cô ấy cứ thế rúc đầu, cọ cọ mặt vào ngực tôi đầy nũng nịu.
"Kuaaak!"
Tất nhiên, cú tông trời giáng đó khiến tôi hét thảm lên hệt như một kẻ xui xẻo giẫm phải bẫy gấu. Không nói điêu, tôi có cảm giác lục phủ ngũ tạng trong người mình vừa bị nén lại đến mức nát bươm.
Mặc kệ vẻ mặt nhăn nhó của tôi, Ingrid thản nhiên tuyên bố:
"Sắp tới chúng ta sẽ có một khoảng thời gian dài không gặp nhau, nên tôi phải tranh thủ nạp thêm 'năng lượng Yor' mới được."
"Không gặp nhau á?"
"Tôi phải về tham dự buổi họp mặt hoàng tộc. Chưa rõ sẽ mất bao lâu, nhưng trong lúc tôi đi vắng, cậu liệu hồn mà giữ lấy cái mạng quèn của mình đấy nhé!"
Ingrid mà cũng đi họp mặt hoàng tộc á? Dù đám người trong tổ đội chúng tôi cứ dăm bữa nửa tháng lại quên béng mất, nhưng sự thật rành rành là Ingrid mang trong mình dòng máu hoàng gia thuần chủng. Thân phận cực kỳ "trâm anh thế phiệt" luôn đó.
Có vẻ như Hoàng gia thường tổ chức các buổi tụ họp định kỳ, và tất nhiên, Ingrid cũng nằm trong danh sách khách mời danh dự.
Lộc cộc, lộc cộc— Và thế là Ingrid leo lên xe ngựa, từ từ khuất bóng khỏi Bức Tường. Có cô ấy, việc tuồn đồ lên nhà đấu giá nhàn hạ biết bao nhiêu. Xem ra thời gian tới, tôi sẽ phải nai lưng ra gánh chịu sự bất tiện này rồi.
Giờ thì tổ đội của chúng tôi chỉ còn trơ lại ba mống: tôi, Felix và Nimble.
Hôm nay là ngày mặt trời ló rạng ở Đại học Miskatonic, và với sức chiến đấu của đội hình ba người hiện tại, chúng tôi hoàn toàn đủ khả năng cày nát nơi đó nên cả nhóm quyết định xuất kích mà chẳng mảy may do dự.
—Walu, waaaalu!
—Walu, Nagrafa Walatan!
Hôm nay, đám sinh viên cao học xúc tu học hoài không chịu tốt nghiệp vẫn dàn trận chào đón chúng tôi nồng nhiệt như mọi ngày.
Thi thoảng lại có vài gã vung vẩy quyền trượng, điên cuồng nã phép thuật về phía chúng tôi, nhưng tôi chỉ cần lách người né đòn rồi nhẹ nhàng cắm ngập con dao găm vào sau gáy chúng.
Phập—! Có lẽ nhờ uy lực của Dao găm xương tay đã được cường hóa, việc cày cấp dạo này bỗng nhẹ nhàng tựa lông hồng. Bọn chúng cứ ăn một nhát dao là lại nổ tung bôm bốp như pháo hoa, quả là thu hoạch hời.
Nửa ngày cày cuốc cứ thế trôi qua, đột nhiên tôi tự hỏi không biết dạo này sư phụ Estelle đang ủ mưu tính kế gì.
"Hai người cứ rút êm về trước đi. Tôi có hẹn với một người."
"Cậu lại định chui rúc đi tìm mụ phù thủy lập dị đó chứ gì? Tôi cực kỳ dị ứng với bà ta."
Nimble rùng mình, xù cả lớp lông đuôi. Felix cũng thản nhiên vẩy sạch đám chất nhầy nhơ nhớp đọng trên lưỡi kiếm rồi lạnh lùng xoay gót.
"Đừng có tự dưng rước họa vào thân đấy."
"Kehehe, cậu đang lo hão chuyện quái gì thế không biết!"
Tôi sải bước thật nhanh, mò mẫm đi xuống khu tầng hầm ngầm.
Dáng vẻ quái đản của sư phụ Estelle vẫn y xì đúc chẳng trượt đi đâu được.
Kể cả cái tụ điểm sặc mùi phòng thí nghiệm phi pháp này cũng vậy.
"Đệ tử, lâu rồi mới lại giáp mặt nhỉ~. Tính từ lúc ngươi tẩn tên Vane xấc xược kia nhừ tử thì đây mới là lần đầu tiên chớ gíì~."
"Sư phụ, lâu rồi không gặp cô ạ!"
Dù ngoài miệng thì leo lẻo gọi 'sư phụ' ngọt xớt, nhưng từ tận đáy lòng, tôi vẫn luôn cảm thấy người phụ nữ trước mặt tỏa ra một loại hàn khí cực kỳ đáng sợ và đầy rủi ro.
Dứt lời, sư phụ Estelle bỗng nheo mắt:
"Ngươi đang xách theo một món đồ chơi khá là thú vị đấý~. Con dao găm của ngươi ấyy~."
"Ý cô là Vũ khí biết nói này sao?"
Tôi liền chìa Vũ khí biết nói ra trước mặt sư phụ Estelle.
Cô ấy cầm lấy lưỡi dao sắc lẹm, săm soi một chốc, rồi ánh mắt bỗng ghim chặt vào viên hồng ngọc đỏ chót như máu.
"Quả nhiên viên ngọc này là hàng thủ công mỹ nghệ từ Kỷ nguyên Thứ Nhất màạ~."
"Kỷ nguyên Thứ Nhất á!"
Tôi kinh ngạc buột miệng cảm thán.
Sau đó đành thành thật gãi đầu hỏi lại.
"Kỷ nguyên Thứ Nhất là thời đại nào vậy cô? Thỉnh thoảng tôi cũng nghe Hermit lẩm bẩm về nó."
"Kỷ nguyên Thứ Nhất là thời đại ngự trị của các vị Cổ Thần và những con dã thú khổng lồồ~. Ma thuật và nền văn minh của thời kỳ đó rực rỡ đến mức cái thời đại mạt rệp bây giờ có xách dép cũng không sánh kịpp~. Dân tình còn đồn đại rằng thời đó Ether trôi nổi khắp nơi nhiều vô kể nữã~."
Ether nhiều vô kể ư!
Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy đó đích thị là thiên đường rồi.
"Nhưng tiếc thay, nó đã bị diệt vong rồồii~."
"Hả? Sao lại thế?"
"Làm quái gì có ai biết nguyên nhân cơ chứứ~. Đó mới chính là thứ rùng rợn nhấtt~. Bởi Kỷ nguyên Thứ Ba mà chúng ta đang hít thở này cũng hoàn toàn có nguy cơ bị bốc hơi vì một lý do ất ơ nào đó không chừngg~."
Rầm rầm rầm rầm— Ngay khoảnh khắc ấy, cả nền móng trường đại học bỗng rung lắc dữ dội như cào cào. Choang—! Xoảng—! Căn phòng thí nghiệm của sư phụ Estelle phút chốc hóa thành mớ bòng bong, dụng cụ thủy tinh vỡ vụn, mảnh vụn văng tung tóe khắp sàn.
Rầm rầm rầm, rầm rầm rầm rầm, rầm rầm rầm rầm— Toàn bộ cấu trúc tòa nhà vẫn điên cuồng chao đảo.
'Với cường độ chấn động cỡ này, cá chắc bên ngoài Bức Tường cũng đang loạn cào cào lên rồi.'
Rốt cuộc là có biến căng gì thế này?
Trái ngược với bộ dạng giật thót tim của tôi, sư phụ Estelle chỉ khúc khích cười nhẹ tênh.
"Không có gì to tát đââu~. Ở Đại học Miskatonic vốn dĩ dăm bữa nửa tháng lại rung lắc như vậyy~. Cơ mà, có vẻ dư chấn hôm nay hơi nặng đô thì phảii~. Hmmmm~."
Sư phụ Estelle đột ngột khoanh hai tay trước ngực.
Đôi mắt cô nheo lại, gật gù ra chiều vừa nảy số được một ý tưởng táo bạo.
"Quyết định vậyy đii~. Hôm nay ta sẽ giao cho đệ tử một bài tập thực hành nhéé~? Ta muốn ngươi đi điều tra xem cái ổ nhền nhện này tại sao lại xảy ra động đấtt~."
"Điều tra á? Ý cô là tôi chỉ cần sục sạo khắp cái trường đại học này để truy ra nguyên nhân gây động đất là được, phải không?"
"Chuẩn luônn~. Hơn nữa, chuyến thám hiểm lần này, ta cũng muốn ké một chânn~. Cứ cắm rễ mãi trong cái lồng ấp này khiến ta ngứa ngáy hết cả tay chân rồồii~."
Sư phụ Estelle định gia nhập tổ đội của chúng tôi sao—ý cô là vậy hả?
Nghĩ đông nghĩ tây kiểu gì thì pha bẻ lái này cũng nằm ngoài dự đoán. Hiện tại Ingrid đã vác mặt đi dự họp mặt hoàng tộc, tổ đội chúng tôi chỉ còn lại cái khung xộc xệch ba người—.
Nhưng cái ý tưởng lập đội đi săn cùng một quả bom nổ chậm như sư phụ Estelle... nghe kiểu gì cũng thấy sặc mùi tử thần.
Ngay lúc mồ hôi lạnh của tôi đang túa ra, sư phụ đã ném cho tôi một lý do cực kỳ hợp tình hợp lý.
"Tâm chấn của đợt rung lắc này chủ yếu tập trung ở khu vực Tòa nhà Khoa Tự nhiên của Đại học Miskatonic và cái hồ nước chết tiệt phía trước nóo~. Khu vực đó hiện đã bị phong ấn nhiều lớp, nên nếu muốn thò mặt vào trong thì bắt buộc phải thông qua hàng loạt thủ tục ma thuậật~."
Ý cô là bắt buộc phải có Pháp sư chống lưng thì mới lọt được vào khu vực đó sao? Tôi vẫn chưa quên thảm cảnh ở Tháp xương Golgotha. Chỗ đó mà thiếu đi bàn tay can thiệp của Hermit thì cả lũ đã kẹt cứng, có mà mọc cánh mới bay ra được.
"Vậy để tôi quay lại hỏi ý kiến của Felix và Nimble đã."
Tôi toan xoay người đi trưng cầu dân ý các thành viên trong nhóm về việc để sư phụ Estelle đầu quân vào tổ đội.
Khựng lại. Sư phụ Estelle bỗng rướn cao một bên mày.
"Haa~? Có vẻ như cách diễn đạt của ta đã khiến cái đầu nhỏ của ngươi hiểu sai vấn đề rồồii~. Không phải ta nhón chân vào tổ đội của ngươii~. Mà là đệ tử, ngươi, sẽ gia nhập vào tổ đội của ta mớii chuẩnn~. Đáng lẽ giờ này bọn họ phải mò đến rồii chứ nhỉỉ~."
Bọn họ đến rồi? Ngay khoảnh khắc đầu óc tôi còn đang treo ngược cành cây.
Một nữ Chiến binh lão luyện bọc mình trong bộ giáp vảy cá chói lóa, cùng một người phụ nữ diện nguyên cây đồ da màu đen bí ẩn lù lù xuất hiện trước cửa phòng thí nghiệm.
"Bọn này đến chưa muộn chứ?"
"Có vẻ như chúng ta đến rất đúng lúc... Ơ kìa, em trai Yor sao lại chui rúc ở đây vậy?"
What—?! Lại là chị Germain và Giáo quan Rose cơ á?
Sự giáng lâm của những nhân vật ngoài sức tưởng tượng này khiến hàm tôi rớt thẳng xuống đất.
Đúng lúc đó, sư phụ Estelle cất tiếng cười ma quái, kuhehe—.
"Trờiii ơii, vậy là mảnh ghép cuối cùng của tổ đội 4 người đã hoàn thiện rồi nhóé~."
Và thế là cái định mệnh chết dẫm đã bắt tôi phải lập tổ đội chung mâm với một dàn các "bà nội thiên hạ"!
「Huyết Mân Côi Rose Lv. 21」
「Ám Nguyệt Germain Lv. 21」
「Pháp sư Cấm kỵ Estelle Lv. 22」 Một tổ đội mà Cấp độ trung bình đã vượt ngưỡng 21.
Một thanh niên vừa mới chạm mốc Cấp độ 20 như tôi nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình lại bị đè đầu cưỡi cổ, biến thành em út sai vặt của cái tổ đội quái đản này. Đúng là hoang mang tột độ!
Rốt cuộc thì sâu bên dưới cái ngôi trường đại học này đang chôn giấu thứ tà môn ngoại đạo nào mà lại cần huy động một đội hình khủng bố đến mức này cơ chứ? Nghĩ tới thôi cũng đủ rùng mình toát mồ hôi hột rồi!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn