Chương 96: 96
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~31 phút đọc · Tạo 31/07/2026
96 Tập 1 Một người có vóc dáng cao lớn phong độ, gương mặt hờ hững bước tới rồi nhướn mày.
"Ồ."
"Thế nào, tôi nói đúng chứ?"
Jonas hào hứng hét lên với người đó.
Ông ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi với vẻ nghiêm nghị, rồi nhìn sang Jonas, khóe môi nhếch lên.
"Lần này đúng là thật rồi."
"Đã bảo mà lị. Lúc đầu tôi còn tưởng cậu ấy đến từ đoàn kịch khác cơ đấy."
"Nhầm lẫn thế cũng phải thôi. Có chút…"
Ông ta vừa xoay người vừa quan sát tôi.
"Chỉ khác mỗi mái tóc đỏ, chứ khí chất thì có nét giống Adrian Askanier."
"……."
Đề phòng bất trắc, tôi đã tự phủ lên mình một lớp ma pháp gây nhiễu nhận thức…
Vậy mà ông ta vẫn nhìn ra chính xác.
Tôi giữ vẻ mặt bình thản, khẽ nở một nụ cười nhạt.
Ngược lại, Jonas dường như không đồng tình, anh ta trợn tròn mắt.
"Hả? Vậy sao ạ?"
"Không thấy sao? Có nét giống một cách kỳ lạ đấy chứ."
"Tôi thì không thấy thế."
Nghe vậy, ông ta thản nhiên gật đầu.
"Dù sao thì, ấn tượng cũng hơi mờ nhạt. Dẫu sao việc lôi cái tên đó ra để quảng bá sẽ mang lại rủi ro lớn, nên thôi bỏ qua đi."
"Chẳng phải sẽ thu hút sự chú ý cực lớn sao? Đoàn kịch chúng ta sắp có một ngôi sao rồi!"
"Hơ hơ, giờ mà bàn đến chuyện đó thì hơi sớm, nhưng mà…"
Ông ta thì thầm gì đó vào tai Jonas.
Sau đó, ông ta mỉm cười tiến lại gần và vỗ vai tôi.
"Cậu Dietrich Granach. Cậu bảo muốn làm diễn viên đúng không?"
"……."
Ai cũng phải bắt đầu từ chân chạy vặt cơ mà, sao tôi lại thế này?
Dù chưa kịp trả lời vì còn đang ngỡ ngàng trước tình huống tréo ngoe sắp tới, ông ta đã tự gật đầu và nói.
"Thử xem sao."
*
"Oa~"
"Bằng cách nào đó mà cậu đã vào được đoàn kịch rồi cơ đấy."
Khi tôi dùng phép dịch chuyển trở về phòng với gương mặt phức tạp, những người bạn đã về ký túc xá trước và nghe lén cuộc hội thoại qua tạo vật đồng loạt quay lại nhìn tôi.
"Diễn viên về rồi đấy à?"
"……."
"Này, nếu định nói năng kiểu đó thì sao không nhờ tôi kiểm tra trước đi~ Luca của chúng ta chắc không ngờ chiêu này lại hiệu nghiệm đến thế đúng không?"
"Lúc tôi bảo làm thế này có ổn không thì cậu nói gì cơ?"
Khi tôi thả mình xuống ghế sofa, Narke cười nói.
"Vì chúng ta biết trước về Pleroma nên không cảm nhận rõ, nhưng hóa ra ấn tượng đầu tiên lại quan trọng đến thế."
"Đúng là vậy. Không ngờ lại mở ra con đường nhanh chóng như thế này."
Leo nghiêm túc gật đầu, không chút đùa cợt.
Thật lòng mà nói, chính tôi cũng thấy ngạc nhiên.
Đã bảo là thực tập sinh đông lắm rồi, vậy mà còn muốn đưa tôi lên làm diễn viên là sao?
Thậm chí còn chưa kiểm tra năng lực diễn xuất, rốt cuộc họ định làm gì chứ.
Chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài mà đã quyết định nhận tôi, lòng tin của tôi dành cho đoàn kịch này bỗng sụt giảm nghiêm trọng.
"Lần trước tôi thấy cậu diễn cũng khá lắm dù chỉ tập có 40 phút mà? Lúc xem cậu diễn vai Faust, tôi đã thấy có cái gì đó 'bùm' một phát! Cậu hiểu ý tôi chứ?"
"Không. Diễn xuất không phải là vấn đề. Chỉ là kết quả không giống như dự tính thôi."
Như đã nghĩ trước đó, lĩnh vực này không hề xa lạ với tôi.
Dù tiếc là tôi quen thuộc với ống kính hơn là sân khấu, nhưng vì mục đích của tôi không phải là thực sự thách thức bản thân với nghề diễn nên đó không phải vấn đề.
Chỉ là đang định đi làm chân chạy vặt mà lại gặp kết quả thế này khiến tôi hơi bối rối một chút.
Lúc đó, Leo lo lắng hỏi.
"Tôi tìm hiểu thì nghe nói người đó cực kỳ tâm huyết với các vở kịch của mình. Những người mới gặp thì đánh giá rất tốt, nhưng ai quen lâu thì đều đồng loạt thở dài. Cậu ổn chứ?"
Nghe nói Marian Baum vừa là quản lý đoàn kịch, vừa là một trong các đạo diễn.
Điều đó có nghĩa là nếu tôi diễn tệ, tôi sẽ không thể lọt vào mắt xanh của Marian Baum.
Không, với những đánh giá kia, nếu chỉ dừng lại ở việc không lọt vào mắt xanh thì đã là may mắn rồi.
Tôi trả lời ngắn gọn.
"Thì phải cố mà làm tốt thôi. Cảm ơn thông tin của cậu."
"Cậu cũng chỉ ở đó vài ngày thôi mà, cứ cố gắng xây dựng mối quan hệ tốt với Marian Baum đi~" Narke mỉm cười an ủi tôi với vẻ mặt đầy thích thú.
Tôi đáp lại bằng một nụ cười thay cho lời nói.
Dù sao thì, mọi chuyện cũng đã ổn.
Xét theo khía cạnh nào đó, đây là cơ hội tốt hơn nhiều so với việc tiếp cận ông ta khi đang làm chân chạy vặt.
Bởi chỉ cần lọt vào mắt ông ta, tôi sẽ có nhiều thời gian hơn và có thể trò chuyện với ông ta một cách đàng hoàng hơn.
* Thật áp lực.
Tối hôm sau, tôi phớt lờ vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình và ngồi xuống chỗ của mình.
Đó không hẳn là những ánh mắt thiện cảm.
Tôi thừa biết họ đang nghĩ gì.
Nếu tôi có thời gian làm việc tạp vụ để làm quen mặt thì không nói, đằng này vừa mới được đạo diễn ưng ý đã được đưa thẳng vào lớp học diễn xuất, chắc chắn họ sẽ không nhìn tôi với ánh mắt tốt đẹp.
'Xin lỗi, nhưng tôi không còn cách nào khác.'
Dù kế hoạch là gì, một khi đã nhận vị trí này, tôi không định làm cho có lệ.
Đặc biệt, để lọt vào mắt xanh của Marian Baum, tôi càng phải nỗ lực hết mình.
Đang lúc phớt lờ những ánh nhìn gay gắt thì cửa mở.
Một người đàn ông trung niên với diện mạo hiền hậu bước vào phòng tập, đưa mắt nhìn quanh chúng tôi.
"Chào buổi tối, mọi người."
Những phản ứng bối rối vang lên khắp nơi. Ai đó dè dặt hỏi.
"…Thưa, thưa thầy, sao thầy lại đến đây ạ?"
"Tôi nghe nói có người mới tham gia lớp học nên ghé qua xem sao."
Ông ta lập tức tiến về phía tôi.
"Cậu là người mới vào đó sao? Tên cậu là gì?"
"Tôi là Dietrich Granach."
"Rất vui được gặp cậu, cậu Granach. Tôi là Marian Baum."
Gặp rồi.
Tôi bắt tay xã giao với ông ta.
Trong suốt lúc bắt tay, ông ta vừa quan sát tôi vừa nói.
"Anh Chris đã nhắc về cậu suốt cả ngày hôm nay…. Đúng là có lý do cả. Tôi sẽ kỳ vọng vào cậu."
Có lẽ ông ta đang nhắc đến vị đạo diễn tôi đã gặp ngày hôm qua.
Dù hơi bối rối khi nghe nói sẽ kỳ vọng trong khi tôi còn chưa học buổi nào, nhưng có lẽ ý ông ta là muốn xem liệu tôi có xứng đáng với cái giá của việc leo lên đây mà bỏ qua các quy trình chính thức hay không.
'Ngay từ đầu, cái gọi là lớp học này vốn dĩ chẳng phải lớp học đúng nghĩa.'
Hầu như chẳng dạy dỗ gì mấy, phần lớn là bản thân phải tự mình nghiên cứu.
Trong một thị trường luôn tràn ngập những nhân lực tài năng, điều này không có gì đáng ngạc nhiên. Tôi cũng chẳng kỳ vọng đoàn kịch này sẽ đầu tư đến mức đó.
Chẳng bao lâu sau, giáo viên diễn xuất bước vào. Anh ta thấy Marian Baum thì vui mừng chào hỏi.
"Thầy, thầy đã đến trước rồi sao. Còn đây là… người hôm nay mới vào đúng không nhỉ. Cậu Granach?"
"Vâng."
"Tôi là Bridget Huber. Rất mong được giúp đỡ."
"Tôi cũng vậy ạ."
"Nào, vậy chúng ta bắt đầu buổi học thôi. Hôm nay có người mới nên chúng ta hãy thử đọc thoại nhẹ nhàng thôi nhé."
Giáo viên mỉm cười dịu dàng và phát giấy cho những người ngồi cùng hàng với tôi.
Đó là một bản kịch bản dài một trang được đánh máy.
'…Lại là Faust sao.'
Vì là vở kịch quốc dân nên cũng đáng để cho người mới vào đọc thử một lần.
Có lẽ vì nhận được kịch bản quen thuộc nên sự căng thẳng đã vơi bớt, từ phía sau vang lên những tiếng cười khẽ.
"Tôi cho mọi người 10 phút để phân tích. Sau 10 phút, từng người một sẽ bắt đầu."
Khác với kịch bản tôi nhận được ở trường, bản kịch bản này giữ nguyên những lời thoại dài mà không hề lược bỏ.
'Nhưng tôi vẫn nhận ra đây là đoạn nào.'
Cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm phòng tập, tôi rời mắt khỏi kịch bản.
Hai người cùng nhận kịch bản với tôi vẫn đang mấp máy môi luyện tập, trong khi những người khác đang quan sát tôi và hai người kia.
Xoay người về phía cảm nhận được ánh nhìn mạnh mẽ nhất, tôi bắt gặp ánh mắt của Marian Baum.
Sống trên đời, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ tham gia lớp học diễn xuất ở nơi này, nhưng mà…
"Hết 10 phút. Bắt đầu thôi."
Dù sao thì, đây cũng là cái giá rẻ để thâm nhập vào Catacomb.
Tôi rời mắt khỏi Marian Baum và khép bản kịch bản lại.
*
'Hừm.'
Marian Baum ngồi bên cạnh sân khấu, vuốt cằm quan sát các diễn viên thực tập.
'Đúng là dùng được thật.'
Cậu ta đặc biệt nổi bật.
Nghe nói làm việc cho gia đình Nam tước, nhưng kỳ lạ thay, cậu ta không hề có vẻ gì là người hầu, thậm chí bảo chính cậu ta là Nam tước thì người ta cũng tin.
'Mà thôi, sao cũng được. Đó là một đặc điểm tốt.'
Thời buổi này thường dân cũng có thể sở hữu tiềm lực kinh tế đáng kể, con người ta luôn ngưỡng mộ sự cao quý mà tiền bạc không thể mua được.
Vì thế, nhìn kiểu gì cậu ta cũng là một nhân vật có sức hút.
'Vấn đề là diễn xuất.'
Dù thời đại có thay đổi và ngoại hình trở nên quan trọng hơn trước, nhưng nếu diễn xuất không đủ tầm thì sẽ chẳng ai đến xem kịch cả.
Thấy họ đưa kẻ vừa mới gặp ngày hôm qua vào thẳng vị trí này, có vẻ mọi người đều đang muốn tìm mọi cách để đưa cậu ta lên sân khấu…
Nhưng nếu thực lực không đủ, dù họ có dùng mưu kế gì đi chăng nữa, tôi cũng không chấp nhận.
"Hết 10 phút."
Giáo viên khẽ gõ lên bàn.
"Bắt đầu từ cậu Würfel nhé."
Nghe vậy, Würfel cầm kịch bản bước ra sân khấu.
Ngay khi giáo viên đưa ra tín hiệu bắt đầu, ánh mắt của anh ta lập tức thay đổi.
"Tại sao niềm hy vọng của gã đó vẫn không hề vụt tắt? Cứ mãi mê muội đào bới vàng bạc châu báu bằng lòng tham tầm thường, để rồi khi tìm thấy một con giun đất cũng đủ khiến gã vui mừng khôn xiết!"
Giọng nói đanh thép vang vọng khắp phòng tập.
Marian Baum hồi tưởng lại.
Bản thân việc phát âm của người này lúc nào cũng không tệ.
Cảm xúc cũng ổn.
Có thể cân nhắc cho vai Faust thời trẻ.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Marian Baum vừa nghe lời thoại vừa đưa tay day thái dương.
Hồi 1, cảnh "Đêm".
Đó là phân đoạn Faust đau khổ trước khi gặp Mephistopheles, dù đã thông thạo nhiều học vấn nhưng lại không thể thấu hiểu bản chất của thế gian.
Lúc này, Faust nghĩ rằng thân xác con người không thể tìm thấy chân lý, nên định uống rượu độc để kết thúc sự sống.
Trong diễn xuất của anh ta, tôi cảm nhận được sự đau khổ, nhưng lại không cảm nhận được quyết tâm cho đến tận lúc quyết định tìm đến cái chết.
"Chẳng lẽ ta không được phép cả gan muốn giống như Người sao? Ta vốn có sức mạnh để lôi kéo Người… nhưng lại thiếu đi sức mạnh để giữ Người ở lại."
'Cậu ta đang mất sức ở những chỗ không cần thiết.'
Càng xem diễn xuất của thực tập sinh, tôi càng thấy không hài lòng.
Đang nhắm mắt lại thì bỗng nghe thấy tiếng vỗ tay vang lên.
"Tốt lắm."
Có vẻ giáo viên diễn xuất đánh giá không hề tệ.
Tôi biết tiêu chuẩn của mình cao, nhưng khi trực tiếp đối diện thế này, suy nghĩ của tôi trở nên phức tạp hơn.
Marian Baum vẫn giữ nụ cười và quan sát diễn xuất của diễn viên tiếp theo.
Thực tập sinh vẫn chỉ là thực tập sinh, đều có lý do cả.
Dù sao thì điều tôi tò mò nhất vẫn là tay lính mới được đưa thẳng tới đây mà không qua quy trình đàng hoàng kia.
Nghĩ vậy, tôi thả lỏng tâm trí và mặc cho thời gian trôi qua, cho đến khi giáo viên diễn xuất vỗ tay.
"Giờ chỉ còn lại người mới thôi nhỉ."
Granach đứng dậy bước ra sân khấu.
Giáo viên nghi hoặc hỏi.
"Kịch bản của cậu đâu?"
"Nếu không bắt buộc phải nhìn thì tôi xin phép diễn không cần kịch bản."
"Ồ?"
Marian Baum bỏ bàn tay đang chống cằm xuống và lên tiếng.
"Lời thoại dài hơn bốn mươi dòng đấy, cậu Granach."
"Tôi biết ạ."
"Không được phép dừng lại giữa chừng rồi đi vào đâu."
"Vâng, tôi biết. Nếu không nhất thiết phải xem kịch bản thì tôi muốn diễn mà không có nó. Nó sẽ làm tôi xao nhãng."
Granach điềm tĩnh mỉm cười nói.
'…Cậu ta vừa mới học thuộc xong sao?'
Chắc không phải vậy đâu.
Hẳn là cậu ta đã luyện tập bản kịch bản này vô số lần rồi…
"Được thôi. Thử đi."
Nếu vậy thì càng đáng hoan nghênh.
Vì tôi sẽ được thấy thực lực thực sự của cậu ta.
Marian Baum cười và ra hiệu bằng tay.
Granach gật đầu.
Cậu ta dán mắt vào một góc sân khấu, đưa tay lên trước ngực.
"Tại sao niềm hy vọng của gã đó vẫn không hề vụt tắt?"
Một giọng nói trong trẻo thay vì đanh thép khẽ vang lên.
Marian nhìn theo ánh mắt của cậu ta về phía cánh gà.
Cậu ta đang diễn cảnh nhìn theo người đệ tử vừa rời đi sao.
Ngay khi vừa nghĩ vậy, cậu ta lại nhìn về phía trước sân khấu.
"Cứ mãi mê muội đào bới vàng bạc châu báu bằng lòng tham tầm thường, để rồi khi tìm thấy một con giun đất cũng đủ khiến gã vui mừng khôn xiết… Giữa nơi linh hồn đang bao quanh ta thế này, liệu có thể để những giọng nói thuần khiết kia vang lên hay không!"
'Hừm.'
Đây là đoạn có phân chia đoạn văn rõ ràng.
Vậy mà cậu ta lại cố ý kết nối chúng lại mà không hề nghỉ nhịp như trong văn bản.
Nếu đọc một câu quá dài trong một hơi, sự tập trung của khán giả sẽ bị sụt giảm.
'Rõ ràng cậu ta không phải người quen với sân khấu.'
Nhưng nhờ vậy, bản thân cảm xúc lại tuôn trào một cách khá ổn.
Sự bất hòa thường nảy sinh khi diễn xuất bằng cách liên tục gợi lại những cảm xúc như tuyệt vọng đã không hề xuất hiện ở cậu ta.
"Tuy nhiên, lần này ta không thể không cảm ơn. Lời cảm ơn của ta hướng về ngươi, kẻ khốn cùng nhất trên thế gian này. Vì ngươi đã kéo ta ra khỏi nỗi tuyệt vọng đang dìm mọi giác quan của ta xuống đáy sâu!"
Granach cao giọng.
Khác với giọng nói lạnh lùng không chút ý cười, trên gương mặt cậu ta lại thoáng hiện một nụ cười nhạt.
Marian nhìn Granach chằm chằm, trầm ngâm suy nghĩ.
'Cậu ta diễn giải theo hướng Faust đang dần hóa điên sao.'
Đó là một lựa chọn không tồi.
Bởi vì có thể coi đây là khởi đầu của việc quyết định tìm đến cái chết vì chân lý.
'Khả năng thấu hiểu cao một cách lạ lùng, nhưng mà…'
Cảm giác không giống như đã từng đứng trên sân khấu.
Marian vuốt cằm nhìn quanh.
Giáo viên diễn xuất, người vốn dĩ trông có vẻ không kỳ vọng gì nhiều, nay đã nở nụ cười rạng rỡ trên môi.
Chắc hẳn anh ta đang nghĩ rằng lần đầu như vậy là quá tuyệt rồi.
"Chẳng lẽ ta không được phép cả gan muốn giống như Người sao? Ta vốn có sức mạnh để lôi kéo Người nhưng lại thiếu đi sức mạnh để giữ Người ở lại."
Khác với lúc nãy, giọng nói của Granach phảng phất một chút tiếng cười tự giễu.
Tuy nhiên, có lẽ vì lo ngại diễn xuất sẽ trở nên quá đà, biểu cảm gương mặt vẫn giữ ở mức không hề bị cường điệu.
'Phải rồi… ừm. Cách diễn giải khá ổn đấy.'
Nhờ vậy mà nội lực cũng không bị thay đổi đột ngột mà được duy trì đều đặn.
Cách diễn này cùng tông với hình ảnh Faust mà tôi hằng nghĩ đến, nên tôi khá hài lòng.
Thế nhưng…
'Lạ lùng thay, mình dường như cảm nhận được ma lực ở nơi này.'
Ngay tại nơi không hề có lấy một bóng dáng quý tộc này.
Marian giờ đây không còn giữ bất kỳ biểu cảm nào, chỉ dán chặt ánh mắt vào Granach.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn