Chương 141: 142
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~39 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"……."
Cái gì cơ?
Kẻ này hiện tại đâu phải là người mà cậu ta sẽ mỉm cười chào đón nồng nhiệt như thế này?
Nhưng rồi, tôi nhanh chóng nhận ra cậu ta đang nhắc đến vị "Eli" nào.
"Adel. Lâu rồi không gặp."
Người vừa mở cửa bước vào mỉm cười gọi tên cậu ta.
Cũng giống như giọng nói xa lạ lúc nãy, đây là một khuôn mặt tôi chưa từng thấy bao giờ.
'…Phải rồi.'
Nhân vật được gọi là "Eli" trong hoàng cung không thể nào là Elias được.
Người sở hữu mái tóc màu vàng chanh rực rỡ y hệt Adelbert thong thả ngồi xuống ghế sofa trước cửa sổ.
Elisabeth Hohenzollern.
Đó là "Eli" duy nhất được hoàng thất thừa nhận, và theo thứ tự kế vị, người này chính là nhân vật sẽ trở thành Hoàng đế tiếp theo.
'…Lần đầu tiên mình gặp Hoàng thái tử đấy.'
Không ngờ lại gặp nhau trong tình cảnh này.
Trong lúc nhìn xuống người đó, khóe miệng tôi vô thức nhếch lên.
Việc người này được gọi là Eli không phải ngẫu nhiên. Elisabeth không phải là tên thánh (First name) mà là một trong những tên đệm (Middle name).
Tôi biết tại sao người này lại dùng tên đệm như tên chính, và tại sao lại cố tình dùng biệt danh Eli. Càng biết sâu thì lại càng thấy đây là một nhân vật đáng tởm, nhưng mà….
Bây giờ không phải lúc để lẫn lộn cảm xúc cá nhân vào.
Tôi thả lỏng cơ thể, phó mặc cho những ký ức của Adelbert dẫn dắt.
"Em cứ ngỡ mình chỉ ghé qua một lát rồi phải rời đi mà không kịp bái kiến. Thật vinh hạnh khi Điện hạ đã dành thời gian cho em."
Cái tên này cũng dùng cực kính ngữ và lời lẽ trang trọng với gia đình cơ đấy….
Hơn thế nữa, lòng bàn tay Adelbert bắt đầu rịn mồ hôi và cơ thể trở nên cứng đờ.
Hoàng thái tử lắc đầu như thể muốn bảo sao cậu ta phải giữ lễ nghi đến mức đó rồi nói:
"Cứ gọi như lúc nãy đi. Vả lại mấy khi em mới từ trường trở về, đã tới thì phải gặp nhau chứ. Nào, ngồi xuống bên cạnh anh."
Hoàng thái tử vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình.
"Chẳng phải Điện hạ đang rất bận rộn sao?"
"Haha, chuyện đó anh tự điều phối được nên em đừng lo."
Phải rồi, đồ dở hơi ạ. Hẳn là vì rảnh nên mới tới, chứ anh em trong nhà mà khách sáo phát mệt.
Tôi nén những suy nghĩ đó lại rồi ngồi xuống cạnh Hoàng thái tử.
Hoàng thái tử gác tay lên thành sofa, hơi nghiêng người ngồi. Người đó nhìn tôi và hỏi:
"Vậy, Elias dạo này thế nào rồi?"
Vừa vào đã hỏi thăm em họ ngay lập tức sao?
Đứng dưới góc độ một người biết chủ nhân cơ thể này tôn kính Hoàng thái tử đến nhường nào, nghe câu này mà tôi thấy ái ngại thay.
Quả nhiên, cơ mặt cậu ta cứng đờ trong chớp mắt. Tôi cố gắng duy trì nụ cười và đánh mắt sang hướng khác.
"Em cũng không rõ vì chẳng có tin tức gì gửi về cả."
"Ra vậy. Không biết sau khi chuyển sang lớp 2, cậu ta có kết bạn được với ai không."
"Chắc là kết bạn tốt thôi ạ."
Còn chưa kịp ngỡ ngàng trước lời đáp đầy hờn dỗi phát ra theo ý chí của Adelbert, Hoàng thái tử đã bật cười thành tiếng.
Đang trêu đấy à?
Dù sao thì tôi cũng đã xác định được mốc thời gian.
Nhắc đến chuyện chuyển sang lớp 2 thì hẳn là học kỳ 1 của năm thứ hai. Còn với Adelbert thì chắc là học kỳ 1 của năm nhất.
"Vậy còn em, Adel?"
Trong phút chốc tôi cứng họng.
Vì Adelbert không thể nói nên lời trước câu hỏi này, tôi đã thay cậu ta thốt ra lời theo ý mình.
"Em vẫn ổn ạ."
"Thật sao?"
"Dĩ nhiên là ổn rồi ạ. Còn… Eli thì sao?"
Đến lúc này lời nói mới phát ra theo ý chí của Adelbert.
Có vẻ vì thấy việc dùng biệt danh kết hợp với kính ngữ hơi gượng gạo nên cậu ta nói hơi kéo dài. Nhưng nghe không có vẻ gì là xa lạ, chứng tỏ cậu ta thường xuyên nói chuyện kiểu này.
"Anh thì… hừm, dạo gần đây Bệ hạ bận rộn với chuyện của Pleroma nên anh cũng quay cuồng giúp Người xử lý quốc chính."
"À, ra là vậy. Điện hạ thật phi thường. Điện hạ có thấy vất vả lắm không ạ?"
"Chẳng vất vả chút nào. Sau khi học hỏi một chút, anh thấy đó là việc mình hoàn toàn có thể đảm đương được. Anh chỉ biết cảm tạ sự sắp xếp của Bệ hạ mà thôi."
"Chắc hẳn Bệ hạ cũng đã phân chia công việc hợp lý, nhưng dù sao đó cũng là việc điều hành một đất nước. Tất cả đều nhờ vào tài năng của Điện hạ ạ."
Vừa vừa phai phải thôi….
Tôi thầm nghĩ như vậy nhưng Adelbert thì đã bắt đầu phấn khích rồi.
"Được em luôn ủng hộ thế này anh thấy có thêm động lực lắm. Cảm ơn em."
"…! Được giúp sức cho Điện hạ, em thật sự rất vui."
'Đúng là đủ trò.'
Bây giờ tôi đã hiểu được các mối quan hệ của Adelbert vận hành như thế nào rồi.
Mạng lưới quan hệ của cậu ta chỉ chia làm hai loại: "người đáng tôn kính" và "người dưng". Không có mức ở giữa.
Tôi cũng hiểu tại sao Elias lại để cậu ta sống. Một kẻ bẩm sinh đã có lòng trung thành thế này, nếu thuần phục tốt thì sẽ là quân bài tuyệt vời nhất.
Vấn đề là vì thế nên cậu ta rất khó bị thuyết phục. Kể từ lần đầu tiên tăng được 5 điểm thiện cảm, cậu ta chưa hề cho tôi thêm một điểm nào nữa.
Đúng lúc đó, Hoàng thái tử đang mỉm cười cảm kích bỗng cất giọng trầm thấp gọi tên:
"Adel."
"Vâng."
"Em vừa nói thật lòng chứ?"
"……."
"Hãy luôn thành thật nhé."
"Em vốn dĩ vẫn luôn thành thật mà?"
Câu vừa rồi là tôi nói.
Vì Adelbert bỗng nhiên sợ hãi tột độ đến mức không thốt nên lời.
Hoàng thái tử nhìn đăm đăm vào mắt tôi rồi nở nụ cười tươi:
"Phải rồi. Nếu vậy thì tốt."
Người đó đứng dậy chào từ biệt:
"Anh đi đây. 30 phút nữa gặp lại ở bữa trưa nhé."
"Vâng."
Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi theo ý chí của Adelbert.
Tôi thì đã quá ngán ngẩm đến mức phải lắc đầu dù chỉ mới trò chuyện một lát.
Cậu ta đúng là không phải dạng vừa đâu….
Tôi đang ôm cái đầu đang đau nhói thì nhìn thấy Hoàng thái tử đang đứng trước cửa, tôi bèn lên tiếng:
"Điện hạ."
"Có chuyện gì sao?"
"Điện hạ có biết đũa phép của em ở đâu không ạ?"
Hoàng thái tử quay lại nhìn tôi với gương mặt ngỡ ngàng trong giây lát.
"…Đũa phép của em?"
"Vâng. Em không thấy nó bên người."
Dù có vẻ không đúng thời điểm, nhưng trong ký ức của Adelbert, ngoài Hoàng thái tử ra thì còn ai có thể làm cậu ta tổn thương được nữa?
Để có thể tiễn người này đi bất cứ lúc nào, ít nhất tôi phải có đũa phép trong tay.
"Chẳng phải em luôn cất gọn gàng trong ngăn kéo sao."
Thân thiện quá nhỉ.
Tôi mở ngăn kéo mà Hoàng thái tử đang nhìn ra kiểm tra rồi ngẩng đầu lên.
"À, em hơi lơ đãng chút. Cảm ơn Điện hạ."
"Được rồi. Nếu mệt thì hãy nghỉ ngơi đi."
"Em sẽ làm vậy ạ."
Kẻ đó nhanh chóng rời khỏi phòng.
Tôi tìm thấy bao đựng đũa phép ở góc ngăn kéo, đeo vào hông rồi rút đũa phép ra.
Vung nhẹ một cái, luồng ma lực vàng kim bắn ra theo một cách thức xa lạ.
'Tốt rồi.'
Nhưng nếu đây là cơ thể của Luca thì tốt biết mấy. Việc không thể dùng thần lực là một điều khá đáng tiếc.
Tôi thử tái hiện lại chính xác phương pháp vận thần lực khi vung đũa phép để xem có kỳ tích gì không, và rồi tôi không tin vào mắt mình nữa.
Một luồng sáng trắng muốt tụ lại ở đầu đũa phép rồi lan tỏa vào không trung.
"…?!"
Chẳng lẽ Adelbert cũng có thể dùng thần lực?
Làm gì có chuyện đó.
Trong bảng trạng thái của cậu ta không hề có mục thần lực.
'…Chuyện này lát nữa phải hỏi Narke mới được.'
Dĩ nhiên là với điều kiện tôi phải sống sót thoát ra khỏi cơn bạo loạn của Adelbert.
Thực tế, không phải chỉ mình tôi không bị sốc là xong chuyện.
Dù tôi không bạo loạn, nhưng nếu Adelbert bạo loạn thì trong khi tinh thần đang bị mắc kẹt bên trong cậu ta, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Trong lúc tôi đã chuẩn bị sẵn sàng và ngồi đợi thời gian trôi qua, bên ngoài cửa có tiếng động.
Cộc cộc— [Thưa Điện hạ.] Tôi nhướng mày khi nghe thấy giọng nói đó.
Đó là giọng nói của một nhân vật không thể nào xuất hiện ở đây.
Thật là quá đỗi phi lý.
[Tôi có thể vào được không?]
'…Mình đâu có bao giờ tìm gặp riêng tư kiểu này đâu?'
Giọng nói đó chính là tôi.
Chính xác hơn là giọng của Nikolaus Ernst.
'Hơ….'
Lẽ nào tôi phải tự tay tiễn chính mình đi sao?
Tôi cần phải biết chuyện gì đang diễn ra. Đặc biệt là phải nghe xem cái tên Nikolaus Ernst kia định lảm nhảm cái gì.
"Mời vào."
Nikolaus đeo mặt nạ, khoác áo choàng đen bước vào phòng.
Đôi mắt xanh phía sau mặt nạ nhìn xoáy vào tôi như muốn thấu thị.
Một cảm giác căng thẳng nhẹ trào dâng, giống hệt như lúc chuẩn bị diện kiến một vị giáo sư đáng kính.
Vừa nhìn thấy Nikolaus, Adelbert lại mỉm cười như lúc nãy.
Được trực tiếp trải nghiệm xem Adelbert nghĩ gì về mình khiến tôi thấy hơi cảm động một chút.
Dĩ nhiên nếu có cơ hội để không phải trải nghiệm thì tôi đã không làm rồi.
"Điện hạ. Ngài vẫn khỏe chứ?"
"Tất nhiên rồi."
Tôi chỉ tay về phía sofa và nói:
"Mời ngồi."
Nikolaus gật đầu chào rồi ngồi xuống.
Người đó nhìn chồng sách chất đống trên bàn trà và nói:
"Có vẻ đây là những cuốn sách ngài đọc gần đây."
"Vâng."
Tò mò muốn biết Adelbert sẽ trả lời thế nào, tôi lùi ý chí của mình ra sau.
Adelbert mỉm cười, thận trọng đáp:
"Vì những lời Ngài nói trước đây vẫn luôn in đậm trong tâm trí em. Em đang cố gắng đọc sách thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau."
"Hừm, chỉ riêng sách về Chiến tranh Pháp-Phổ đã có tới ba cuốn rồi."
"Vâng."
"Vì đây là sự kiện tương đối gần đây nên sự thiên kiến theo lợi ích đang thể hiện rất rõ. Nếu muốn tiếp cận nhiều góc nhìn khác nhau về ngoại giao hay chiến tranh, hãy đọc những cuốn sách viết về các sự kiện xa xưa hơn."
Tôi nghĩ lời đó đúng, nhưng mà….
'Đọc cái gì mà đọc.'
Anh nghĩ tôi là hạng người sẽ đi tư vấn cả việc đọc sách cho người khác sao? Và lại còn là nói những lời có tư tưởng bất hảo như vậy với một Hoàng tử Phổ nữa chứ?
Nhưng có vẻ Adelbert nghĩ rằng tôi sẽ nói như vậy.
"Vâng, em sẽ ghi nhớ ạ."
Phải ghi chú chuyện này vào danh sách những điều nhảm nhí mà Nikolaus tuyệt đối sẽ không bao giờ làm mới được.
Để sau này còn tận dụng.
Dù sao thì cũng đã đến lúc phải tìm hiểu xem tại sao lại xảy ra chuyện vốn không có trong quá khứ này rồi.
Tôi lập tức vào thẳng vấn đề:
"Vậy, Ngài đến đây có việc gì ạ?"
"Hừm."
Nikolaus đan hai tay vào nhau rồi tiếp lời:
"Những bức thư Điện hạ gửi cho tôi, tôi đã đọc hết rồi. Tìm hiểu ra mới biết Điện hạ đã nhận được kết quả không tốt trong kỳ thi vòng 1-1."
'Thư từ sao.'
Đây là chuyện của học kỳ 2 cơ mà.
Nếu là người khác xuất hiện, tôi sẽ phải băn khoăn xem liệu Adelbert có về nhà vài ngày trước hay không, nhưng không phải.
Tôi bắt đầu lờ mờ nhận ra rồi.
Cùng lúc đó, cơ thể tôi bỗng cứng đờ.
Đó là phản ứng của Adelbert chứ không phải của tôi. Tôi nén phản ứng của cậu ta lại và thản nhiên đáp:
"Đúng vậy. Ngài cũng biết rồi sao?"
"Tôi đã nghe Hoàng đế Bệ hạ nói về điểm số ngài nhận được. Điện hạ, dùng lời dối trá để lấp liếm hay che giấu là một tội ác."
"……."
Tôi nhìn thẳng vào mặt Nikolaus và mỉm cười.
Dù nụ cười đó không hề phù hợp với hoàn cảnh, Nikolaus vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt không chút dao động:
"Đặc biệt là với những người tin tưởng ngài, ngài càng không được làm điều đó."
Ngay khoảnh khắc tôi định mở miệng phản bác, bối cảnh thay đổi.
Nikolaus biến mất, tôi đang ngồi dùng bữa trưa cùng Hoàng thái tử.
Ánh đèn vàng tối tăm chiếu xuống bàn ăn.
"Vậy, em vẫn ổn chứ?"
"……."
Tôi dừng động tác cầm nĩa mà chính tôi cũng chẳng biết mình đã làm từ bao giờ, rồi nhìn người đó.
Kể từ lúc Nikolaus xuất hiện tôi đã lờ mờ đoán được, giờ thì chắc chắn rồi.
Nhìn cách diễn biến thế này thì đây không phải là ký ức.
"Vẫn ổn ạ. Chúng ta vừa mới nói chuyện 30 phút trước thôi mà."
Đây là một giấc mơ.
Thông thường, cái kiểu chuyển cảnh quay cuồng và phi lý thế này chính là mơ chứ còn gì nữa.
Tôi hiện đang ở trong một giấc mơ do Pleroma tạo ra để thao túng tâm lý con người.
'Phen này thoát ra phải ghi chép lại không sót thứ gì mới được.'
Làm thế nào mà Pleroma vừa mới bào chế ra thuốc mới mà mình đã được trải nghiệm thế này?
Thật không may cho lũ Pleroma. Chúng hẳn là đã định dùng phương thức này lâu dài.
Tại sao ư?
Vì một khi đã rơi vào đây thì ai nấy đều sẽ bị sốc mà bạo loạn rồi chết, nên chẳng ai có thể thoát ra ngoài để truyền tin được cả. Cứ thế mà lần lượt bỏ mạng thôi.
Nhưng một khi tôi đã ở đây và thản nhiên đối thoại thế này thì coi như kế hoạch của chúng đã hỏng một nửa rồi.
Cái này tính bảo mật là mạng sống, nên chỉ cần tôi thoát ra được và công bố rộng rãi toàn quốc là xong phim.
'Dĩ nhiên, để thoát ra được….'
Thì phải tỉnh dậy khỏi giấc mơ điên rồ này đã.
'Chắc ở thực tại mới trôi qua khoảng 1 phút thôi.'
Vì cảnh quay thay đổi ngay lập tức do Nikolaus mà. Tính rộng ra thì cũng chưa tới 5 phút.
Nhắc đến chuyện vòng 1 thì tôi bắt đầu hiểu vở kịch của Pleroma đang hướng đến đâu rồi.
Đã đến lúc kết thúc giấc mơ này.
"Anh luôn mong em được bình an. Anh quan tâm đến hạnh phúc của em hơn bất cứ ai khác."
"Cảm ơn Điện hạ. Em cũng vậy ạ."
"Em lúc nào cũng thông minh."
"……."
"Em luôn thông thạo hoàn hảo những cuốn sách mà anh ở tuổi em thậm chí còn chưa dám bắt đầu. Anh còn nhớ Bệ hạ đã vất vả nhường nào để tìm kiếm những người thầy trình độ cao hơn cho em. Có lẽ người nên trở thành Hoàng đế phải là em mới đúng."
"Em không dám ạ."
"Sự thông minh của em là niềm vui của Bệ hạ và thần dân Đế quốc. Anh đã luôn nói rồi mà. Việc có một người có thể thay thế mình lại thông minh hơn bất cứ ai chính là niềm an ủi lớn nhất đối với anh."
Đã luôn nói vậy sao?
Vậy thì giờ chúng sẽ bắt đầu trộn lẫn những lời dối trá vào đây.
Tôi nén sự thờ ơ lại và tập trung vào việc điều phối quyền kiểm soát với Adelbert.
"Ý anh là anh dựa dẫm và tin tưởng em hơn bất cứ ai khác. Em hiểu chứ?"
"……."
"Thế nào, Adel. Tại sao em lại làm vậy với anh?"
"Ý Điện hạ là em đã làm chuyện gì ạ?"
"Chuyện em nhận điểm 3+ là thật sao?"
Đôi bàn tay tôi run rẩy.
'Hừm.'
Tôi cảm nhận được Adelbert bắt đầu có phản ứng.
Việc Adelbert có bạo loạn hay không, và cả mạng sống của tôi nữa, đều phụ thuộc vào cách ứng phó từ bây giờ.
Tôi gạt bỏ cái tôi của Adelbert sang một bên và siết chặt nắm tay.
Tôi nhìn thẳng vào mắt người đó và nói:
"Vâng."
"……."
"Chẳng hiểu sao lại ra điểm 3+ đấy ạ."
"Adel. Anh đã bảo em phải luôn thành thật mà."
"Thì em đang trả lời thành thật đây thôi."
Tôi vừa nhai miếng khoai tây nghiền vừa đáp lời một cách hời hợt.
Trước câu nói đó, Hoàng thái tử nheo mắt lại.
"Thật thất vọng."
"Vậy sao ạ? Lúc nãy vì sợ Điện hạ sẽ phản ứng như thế này nên em mới phải tùy cơ ứng biến một chút đấy."
Khi tôi mở to mắt cười và nói như vậy, ý chí của Adelbert đã cố ép gương mặt tôi phải nhăn nhó lại.
Giọng nói của Adelbert như vang vọng bên tai tôi.
[Không được. Nếu nói như vậy thì….] Tôi gạt bỏ suy nghĩ đó trước khi nó kịp kết thúc.
Không được cái gì mà không được.
Cậu ta đang nghĩ rằng mình phải bằng mọi giá xin lỗi, nhưng 3+ có phải điểm của người kia đâu mà phải làm thế.
"Em hiểu Điện hạ không hài lòng với điểm số của em. Bản thân em cũng chẳng thích thú gì. Vậy nên em sẽ cố gắng hơn ạ."
"Adel."
[Không được! Dừng lại đi!] Hóa ra nó vận hành theo kiểu này.
Trong loại thuốc Pleroma đổ xuống sông có chứa cả chất làm khuếch đại cảm xúc.
Chưa được tận mắt chứng kiến nên không biết, chứ chắc hẳn ai nấy đều đã trải qua quá trình này bên trong tâm trí trước khi bạo loạn.
'Trực tiếp chứng kiến thấy mới mẻ thật đấy.'
Dù tình cảnh hiện tại của một người đang đứng trước nguy cơ bị cuốn vào cơn bạo loạn của Adelbert mà mất mạng chẳng lấy gì làm thong dong cho lắm.
Tôi dùng bàn tay đang dần mất sức cầm lấy ly rượu vang, cố gắng nhấp một ngụm.
"Thật tệ hại. Đến giờ mà em vẫn không biết mình đã bôi tro trát trấu vào mặt Bệ hạ và anh sao? Chỉ cần nhìn qua anh cũng thấy em quá hấp tấp trong việc rút ngắn thời gian, đến mức cứ thế vung đũa phép loạn xạ như một đứa trẻ vung nắm đấm."
'Chà, khích tướng kiểu này thì không bạo loạn mới lạ đấy.'
Dù thấy thán phục nhưng tôi cũng cảm thấy nghẹt thở.
Đó chính là điều mà Adelbert coi là sai lầm của chính mình. Khi nghe điều đó từ miệng người mình tôn kính, dĩ nhiên cậu ta sẽ bị sốc.
"Thật sự rất thất vọng. Cả đời này anh chưa từng cảm thấy thất vọng đến mức này."
Xoảng— Vì cái tôi của Adelbert mà cả cơ thể tôi lạnh toát. Có vẻ vì quá sốc nên tứ chi không còn chút sức lực nào, tôi đã làm rơi nĩa.
Tầm nhìn đang dần tối sầm lại.
Tôi nhìn luồng ma lực chắc chắn là Vitriol kia và lặng lẽ lên tiếng:
"Điện hạ thấy thất vọng sao. Thế nhưng…."
Tôi nói với Hoàng thái tử đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Tôi không thể kìm được nụ cười.
"Kỳ thi năm nhất đâu có được tường thuật, Điện hạ đã xem lúc nào vậy?"
[Dừng lại đi!] Rầm—!
Tôi dồn ma lực xuống chân, dậm mạnh xuống sàn để giữ vững cơ thể. Sau đó tôi rút đũa phép ra chỉ thẳng vào Hoàng thái tử. Một sự kháng cự ở đẳng cấp hoàn toàn khác so với từ trước đến nay truyền đến cánh tay tôi.
Tôi nhìn xuống cánh tay đang run rẩy điên cuồng vì xung đột rồi nói:
"Adelbert."
[…….]
"Nghe cho kỹ đây. Cậu thấy đây giống anh trai cậu sao? Kỳ thi năm nhất không được tường thuật, vậy làm sao kẻ kia biết được chuyện đó."
Chắc đó không phải anh trai mà là chị gái, nhưng giờ chuyện đó không quan trọng.
Trong phút chốc, sự kháng cự đang đè nặng lên cơ thể bỗng chững lại.
Cậu ta đang hiểu những gì tôi nói.
Ngay khoảnh khắc tôi định mở miệng để thuyết phục thêm, luồng Vitriol bùng lên từ Hoàng thái tử lao thẳng về phía cổ tôi.
'Đúng rồi.'
Kẻ nói ra sự thật thì phải bị giết chứ. Có vẻ như chúng đã được lập trình đến mức này rồi. Tôi không ngần ngại vung nhẹ cổ tay.
Ầm—! Rắc— Luồng ma lực vàng kim lao đi theo quỹ đạo của Vitriol và xuyên thủng nó.
Về mặt logic thì đây có phải hành động mà một Hoàng thái tử sẽ làm không? Nó chỉ càng làm tăng thêm sự mâu thuẫn mà thôi.
Và nếu theo kiểu này, chẳng phải cứ làm giống như lúc tiêu diệt Pleroma là được sao.
'Tốt rồi.'
Nắm được thóp rồi nhé.
Đã đến lúc cả hai cùng sống sót trở về rồi.
Tôi lại cất tiếng nói với một Adelbert chắc hẳn đang chìm trong hỗn loạn:
"Adelbert. Đến giờ mà cậu vẫn không nhận ra tất cả những lời này đều là cậu đang tự nói với chính mình sao?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn