Chương 124: 125
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~31 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Tôi đến hoàng cung chỉ sau ba tiếng kể từ khi nhận được liên lạc.
Lần này, tôi thậm chí không cần phải chờ ở phòng đợi.
Ngay khi vừa bước chân vào cung, những người hầu của Hoàng đế đã dẫn tôi thẳng đến văn phòng làm việc của Ngài.
"Thưa Bệ hạ, Ngài Nikolaus Ernst đã tới."
Người hầu mở cửa và đứng sang một bên.
Người đang ngồi quay lưng lại với ánh nắng hắt qua cửa sổ ngẩng đầu lên.
"À, cậu đã đến rồi."
"Thật vinh dự khi được gặp Ngài."
Tôi nở một nụ cười xã giao như thường lệ. Hoàng đế ra hiệu về phía chiếc ghế đối diện.
"Ta đã nghe tin cậu trở thành Bộ trưởng Đặc trách của Bayern. Chúc mừng cậu nhé."
"Cảm ơn Ngài."
Vì đây không phải là nơi coi việc khiêm tốn là một đức tính, tôi chỉ đơn thuần gật đầu nhận lời.
"Vậy, cậu có đoán được lý do hôm nay ta gọi cậu đến không?"
"Tôi nghĩ có lẽ là vì vụ việc bị quỷ ám ngày hôm qua."
"Đúng vậy."
Khác với mọi khi, gương mặt Ngài không còn nét cười nào.
"Tính đến hiện tại đã gần một ngày, số nạn nhân trên khắp Đế quốc vẫn không ngừng tăng lên. Từ con số năm trăm, giờ đây đã vượt quá một ngàn người."
"Vâng."
"Vì chính phủ Bayern đã đưa cậu vào Ban đối phó thảm họa, chắc hẳn cậu phải biết điều gì đó về chuyện này chứ?"
Việc Pleroma nhúng tay vào sự cố này vẫn chưa được công bố.
Khác với lũ quỷ vốn được coi là thuộc về thế giới giả tưởng, Pleroma được tất cả mọi người chấp nhận như một hiểm họa có thực.
Nếu tiết lộ đây là trò của Pleroma, thiệt hại có thể sẽ còn lớn hơn nhiều, nên không được công bố trước khi hệ thống ứng phó được thiết lập vững chắc.
Dĩ nhiên, Pleroma cũng hiểu rõ lợi thế này, sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ tự công khai mọi chuyện. Trong tình thế thời gian cấp bách, tôi không có lý do gì để kể với Hoàng đế và tạo ra những rủi ro không đáng có.
Thấy tôi không trả lời, Ngài cũng thêm vào như thể thấu hiểu:
"Ta sẽ không yêu cầu cậu phải nói ra ở đây. Ta hiểu vị trí mà cậu được bổ nhiệm có sức nặng thế nào. Vậy nên…."
Ngài tiếp lời với ánh mắt nghiêm nghị:
"Ta muốn đưa ra một đề nghị."
"Xin Ngài cứ nói, thưa Bệ hạ."
"Với tư cách là Hoàng đế của Đế quốc, ta không thể khoanh tay đứng nhìn tình cảnh này. Trước khi ngày mai tới, ta dự định sẽ hợp nhất các bộ phận liên quan từ Bộ Ma pháp và Bộ An ninh của chính phủ Đế quốc để thành lập một Ủy ban Đối phó."
"……."
"Ta biết khối lượng công việc cậu đang đảm nhận đã quá tải, nhưng ta không biết ai có tài năng hơn cậu. Cậu có thể đảm nhiệm vị trí Chủ tịch ở đây không?"
Tôi nhìn Ngài một lúc mà không nói gì.
Vì đây là chính phủ Đế quốc, nghĩa là Ngài đang đề nghị một vị trí cao hơn nhiều so với chức vụ mà Bayern đã trao.
'Nghe thì bùi tai đấy.'
Lời hứa về những thứ nhiều hơn, giá trị hơn thì lúc nào nghe chẳng thích.
Nhưng tôi không có lấy một lý do để ngồi vào chiếc ghế đó.
"Tôi xin lỗi."
"……."
"Vị trí đó quá nặng nề đối với tôi, thưa Bệ hạ. Tôi hiểu ý định sâu sắc của Ngài, nhưng vì tôi đã có lời hứa trước đó nên không thể tuân theo, mong Ngài lượng thứ."
Nếu là một nơi hoàn toàn đứng về phía mình như Bayern thì không nói, chứ ở một nơi đang chực chờ sự sa cơ của mình như thế này thì tuyệt đối không được gánh vác trách nhiệm trọng đại.
Chỉ cần ngọn lửa cấp bách được dập tắt, hoặc lộ ra dù chỉ một kẽ hở nhỏ, tôi có thể bị bêu rếu và cách chức với một cái tên đầy nhục nhã.
Bản chất sự việc chẳng khác gì vụ ở Catacomb.
'Nhưng lợi ích thì vẫn là lợi ích.'
Đặc biệt là khi Adrian Askanier đang thuộc chính phủ Đế quốc, tôi không định từ bỏ hoàn toàn cơ hội này.
"Thật đáng tiếc, ta đã rất muốn được cộng tác cùng cậu. Giá như ta nhanh chân hơn Bayern một chút thì tốt biết mấy."
Ngài vẫn giữ thái độ gần gũi, không chút khách sáo.
Tôi nhìn Ngài, nở một nụ cười nhạt và nói:
"Tuy không thể đảm nhận vai trò đại diện, nhưng nếu là Ủy viên Cố vấn thì Ngài thấy sao, thưa Bệ hạ?"
Ở vị trí này, nếu chính phủ Đế quốc có làm chuyện gì ngớ ngẩn, tôi cũng không khó để đưa ra lời chỉ trích.
Hoàng đế nhìn tôi một lúc rồi lên tiếng:
"Cậu thấy ổn chứ? Sắp tới công việc của cậu sẽ rất bận rộn, việc đáp ứng các yêu cầu tư vấn cũng có thể là một gánh nặng đối với cậu."
"Nếu có thể giúp đỡ Phổ dựa trên những gì tôi đã đúc kết được ở Bayern thì sẽ không có quá nhiều việc mới phát sinh, nên không sao đâu ạ. Được góp phần vào sự an toàn của Đế quốc là vinh dự của tôi."
Đến lúc này, gương mặt Hoàng đế mới nở một nụ cười ôn hòa.
"Được rồi. Chúng ta sẽ thành lập Hội đồng Cố vấn Ma pháp và An ninh ngay tại Hoàng thất chứ không phải ở Chính phủ. Theo lệ thường, ta sẽ là Chủ tịch, nên ta muốn cậu đảm nhận chức vụ Phó Chủ tịch. Cậu đồng ý chứ?"
Tôi lặng lẽ nhìn vào mắt Ngài.
Thật ngạc nhiên, Ngài đang vừa muốn giảm bớt gánh nặng cho tôi, vừa muốn đảm bảo công trạng cho tôi.
Một khi Chủ tịch là Hoàng đế, dù có vấn đề xảy ra thì khả năng tội lỗi bị đổ lên đầu Hội đồng Cố vấn sẽ giảm đi đáng kể.
Mức độ này, đối với một thái độ giao dịch, là khá ổn.
"Dĩ nhiên rồi ạ."
* [Thành lập Hội đồng Cố vấn Ma pháp và An ninh Hoàng gia… Hoàng đế Friedrich: "Sẽ đóng vai trò là cơ quan chỉ huy thực thụ cho vấn đề bị quỷ ám"] [Hoàng đế Friedrich bổ nhiệm Nikolaus Ernst vào chức vụ Phó Chủ tịch Hội đồng Cố vấn] Tôi lần lượt đọc từng tờ báo được phát hành ở các địa phương.
Ngay sau khi ký hợp đồng với tôi, Hoàng đế đã lập tức thông báo tin tức cho tờ báo Đế quốc.
Sau đó, các tờ báo trên khắp cả nước đều đăng tải lại tin tức tương tự.
'Mà này, lại còn dùng từ "cơ quan chỉ huy" cho một hội đồng cố vấn cơ đấy.'
Thật nực cười.
Cái tên là Hội đồng Cố vấn, nhưng thực chất là….
Điều lạ lùng là Ngài ấy công nhận hoàn toàn những thông tin và ý tưởng tôi mang lại là của riêng tôi.
Không, không chỉ là công nhận, mà là công khai đẩy Nikolaus lên phía trước.
'Tuy có chút bất ngờ, nhưng Ngài ấy buộc phải làm thế.'
Nếu định khôn lỏi vơ công trạng về mình như trước, tôi chẳng có lý do gì để gắn cái tên mình vào Hoàng thất cả.
Bởi vậy, Ngài ấy không có ý định làm phật lòng tôi.
Ngài ấy tin rằng tôi sẽ giải quyết thành công vấn đề ở Bayern, đồng thời nhận định rằng Phổ không có khả năng làm được điều đó.
'Dù có tính toán cả đấy, nhưng ít nhất Ngài ấy cũng đã đặt niềm tin vào mình….'
Giờ thì phải đáp lại niềm tin đó thôi.
Tính đến nay, tôi đã đưa ra hai đối sách.
Tôi áp dụng bộ lọc vào các bản tin tóm tắt gửi tới người dân mà tôi đã tham gia trước khi khởi hành đến Hoàng cung.
[Kể từ 12 giờ trưa hôm nay, Ban đối phó đã thiết lập các đội kiểm soát và kết giới cách nhau mỗi 100m trên tất cả các dòng sông và con suối trong lãnh thổ. Dù công tác thanh lọc đã hoàn tất, nhưng đề nghị người dân tạm thời tránh tiếp cận khu vực quanh sông.] Thế nhưng đối sách này chỉ là biện pháp phòng ngừa để giảm thiểu các vấn đề bùng phát sau này.
Giờ là lúc phải lập kế hoạch xử lý những người đã bị ô nhiễm và những người sẽ bị ô nhiễm trong tương lai.
Đó là phương pháp khống chế và điều trị cho những kẻ đang điên loạn vì trúng độc.
'Về phương pháp điều trị, tôi đã nói sơ qua ý tưởng cho Leo rồi….'
Việc đó đã chỉ thị xong nên có thể tạm gác lại.
Tôi cần tìm cách để đạt được hiệu quả khống chế tối đa với chi phí tối thiểu.
Ma pháp sư thì thiếu hụt trầm trọng trong khi cứ mỗi 10 phút lại có một tin báo, nên phải tìm ra chế độ làm việc nhóm hiệu quả nhất.
Vì thế, cứ hễ có tin báo là tôi lại trực tiếp ra hiện trường.
'Ít nhất phải trực tiếp va chạm mới biết được nên bố trí mỗi đội bao nhiêu người.'
Lần này, chỉ có tôi và Leo xuất hiện tại hiện trường. Cậu ta đứng trên tòa nhà nhìn xuống dưới và nói:
"Vị kia trông có vẻ không ổn lắm đâu."
"Được coi là mạnh nhất trong số các nạn nhân xuất hiện từ chiều đến giờ nên thế cũng phải thôi."
Leo ra hiệu cho tôi và khẽ đếm nhẩm.
Ngay khi cậu ta vừa dứt tiếng đếm, tôi dịch chuyển đến nơi nạn nhân đang đứng.
Cậu ta khẽ mở lời:
"Nghe nói cậu vừa trở thành Phó Chủ tịch Hội đồng Cố vấn Hoàng gia à."
"Phải."
Cuộc trò chuyện này chẳng hợp với hoàn cảnh chút nào, nhưng nếu không phải lúc này thì cũng chẳng còn lúc nào để nói chuyện.
Vì tôi đã giao cho Leo quá nhiều việc để phát triển thuốc điều trị.
Leo vừa phá vỡ kết giới vừa tiếp lời:
"Tốt đấy chứ. Chỉ trong hôm nay mà cậu đã có thêm ba chức danh rồi."
"Ừ."
"Anh trai cậu hẳn là đã biết cậu dùng được ma pháp. Anh ta đã bắt cậu uống thuốc để ngăn chặn điều đó…."
Đoàng —!
Một luồng Vitriol ập đến ngay trước màn chắn từ cây trượng tôi đưa ra.
Tôi vừa chặn đứng đòn tấn công của nạn nhân vừa dồn lực vào gót chân.
Ma pháp màu xanh của Leo xé toạc không gian. Bầu trời vốn xám xịt dù bình minh đang lên bỗng chốc trở nên xanh thẳm.
Xoẹt — Đoàng!
Leo bị đẩy lùi nhưng vẫn dậm chân đẩy mạnh ma lực về phía trước. Cậu ta vẫn thản nhiên tiếp tục câu chuyện:
"Đến lúc này mà anh ta lại bảo dù cậu có uống thuốc hay không thì vẫn ủng hộ cậu sống bình thường, thành thật mà nói, điều đó còn đáng nghi hơn cả việc ép cậu uống thuốc."
Lúc rạng sáng, khi Leo và Elias gặng hỏi về anh trai, tôi đã kể ngắn gọn tình hình cho họ.
"Có lẽ anh ta đã biết về tình bạn của cậu và tớ. Nếu cậu muốn hồi phục sau khi uống thứ thuốc mà quản gia mang tới thì cần loại ma dược khác, và cậu sẽ kiếm nó ở đâu được chứ? Cậu thậm chí còn chẳng động đến một xu nào trong tài khoản ngân hàng của mình mà."
"Phải. Anh ta đang nghĩ rằng nếu giờ mà hành động sơ hở thì chuyện sẽ càng thêm rắc rối… có lẽ anh ta cho rằng tớ đã bí mật gây dựng thế lực cho riêng mình rồi."
Có người đang giúp đỡ tôi.
Đó là giả thuyết hợp lý nhất mà anh ta có thể nghĩ tới.
Leo vừa khua đũa phép về phía nạn nhân vừa nói tiếp:
"Mà, dù sao thì theo tớ thấy, cậu cũng chẳng cần phải lo lắng quá đâu."
"Tại sao?"
"Cứ nhìn vào những chức vị cậu vừa đạt được là có câu trả lời thôi."
Leo cười đầy mãn nguyện.
Đúng vậy.
Điểm ấn tượng của Nikolaus đã vọt từ 7. 6 lên 7. 9 chỉ trong vòng nửa ngày.
Có lẽ vì cả hai chính phủ đều trọng dụng tôi nên niềm tin đã tạo ra hiệu ứng cộng hưởng.
"Bộ trưởng Đặc trách à, càng nghĩ càng thấy thích đấy. Dù vị thế không bằng Bộ trưởng Đế quốc, nhưng nếu gộp cả ba chức danh lại thì ít nhất cậu cũng đã ngang tầm với Askanier rồi."
"Sao cậu còn hào hứng hơn cả tớ vậy."
"Đã mất công che giấu đến tận bây giờ, không thể để cậu chết dưới tay Askanier vào lúc này được. Dĩ nhiên, giờ đây dù bên đó có muốn giết cậu thì Bayern cũng sẽ không ngồi yên đâu. Chúng tớ không thể để mất một nhân lực như cậu."
Thì dĩ nhiên, vì có lợi ích nên Bayern chắc chắn sẽ không để tôi chết. Đó là một tín hiệu mừng.
Tôi im lặng tập trung vào việc khống chế nạn nhân đang bùng nổ sức mạnh.
Một lúc lâu sau, tôi hướng đầu trượng vào lõi của nạn nhân đã bị Leo khống chế hoàn toàn. Nhìn cái cảnh anh ta vùng vẫy tứ chi như bị ma nhập, dù đã thấy vài lần nhưng tôi vẫn không tài nào quen nổi.
[Ưaaaaaa! Áaaaa!] - Đức Giê-hô-va phán rằng: Chính Ta sẽ đi cùng ngươi, và Ta sẽ cho ngươi được nghỉ ngơi!
[Khục…!] Làn khói đen tỏa ra từ người nạn nhân tan biến, tứ chi anh ta cũng rũ rượi mất hết sức lực.
Leo lau mồ hôi và nói:
"Hai đứa mình mất cả tiếng đồng hồ đấy. Vì phải cố gắng ngăn chặn thiệt hại xung quanh nên tốn thời gian gấp đôi."
"Ừm."
Mức độ này thì chắc phải cần thêm nhân sự hỗ trợ chỉ để lập kết giới thôi.
Tôi ghi chép lại vài thứ vào cuốn sổ mang theo, gạch đi một trong số các lựa chọn.
Leo đứng quan sát rồi bảo tôi:
"Nếu xong việc đó rồi thì đến phòng nghiên cứu thôi, Lukas."
"Có việc gì à?"
"Thử nghiệm loại thuốc mà cậu nói đi. Tớ đã chế tạo xong hết rồi."
* Tôi mất trọn hai ngày để hoàn thiện hệ thống ứng phó.
Đúng lúc kỳ nghỉ thảm họa của trường kết thúc vào ngày hôm qua, nên tôi đã có thể hoàn thành mọi việc để đi học lại.
'Mấy cái chức tước đúng là chỉ được cái danh thôi.'
Vì đã hoàn thiện hệ thống ứng phó nên giờ phải nghĩ đến những phương pháp cụ thể để thực thi nó. Ngoài ra, còn phải thực hiện giao dịch phù hợp với Hoàng thất về hệ thống đã hoàn thiện ở Bayern.
Nhưng vấn đề lớn nhất vẫn là việc chế tạo dược phẩm.
Việc chế tạo thuốc đòi hỏi tôi phải vắt kiệt thần lực của mình, nên tôi đã phải vừa nhận ma pháp chữa trị vừa rút thần lực ra ở phòng nghiên cứu suốt cả ngày.
'Nghĩ đến cảnh hôm nay lại phải đi làm chuyện đó một lần nữa….'
Thật chẳng biết nên cười hay nên khóc.
Dù sao thì kết quả cũng mỹ mãn.
Thứ nhất, điểm ấn tượng đã vượt qua con số 8.
[Nikolaus Ernst: "Thiết lập hơn 100 trạm điều trị khẩn cấp trong lãnh thổ Bayern… Phải uống thuốc phòng ngừa ngay khi có triệu chứng nghi ngờ"] [Nikolaus Ernst: "Rút ngắn thời gian xử lý xuống 3 lần nhờ áp dụng chế độ phân loại nạn nhân"] Có lẽ vì cái tên Nikolaus Ernst được nhắc đến thường xuyên hơn cả Ban đối phó Bayern nên mới có kết quả đó.
Hoặc là vì tôi hoạt động ở cả Bayern lẫn chính phủ Đế quốc nên việc ghi tên tôi cho tiện, hoặc là vì nhắc đến tên tôi thì báo bán chạy hơn so với nhắc đến Ban đối phó.
Thứ hai, tôi từng nghĩ nếu đưa tin đây không phải là trò của quỷ mà là của Pleroma thì nỗi sợ sẽ xâm chiếm người dân và gây thiệt hại lớn hơn.
Thế nhưng nhờ việc Bayern cung cấp thuốc như một mặt hàng cứu trợ khẩn cấp trên toàn Đế quốc được đưa tin cùng lúc, nên số lượng tin báo vẫn duy trì ở mức bình thường.
Tôi nghe giảng bằng một tai còn tay thì hí hoáy ghi chép đủ thứ vào vở.
Khi buổi học sắp kết thúc, vị giáo sư đặt viên phấn xuống, nhìn chúng tôi và mở lời:
"Được rồi, buổi học kết thúc ở đây thôi. Hôm nay sẽ có thanh tra từ Bộ Giáo dục đến."
Bầu không khí trong trường cũng u ám chẳng khác gì bên ngoài.
Thanh tra hay gì đi nữa, với bầu không khí này thì trường học chắc chắn sẽ chẳng bị cảnh báo gì về thái độ sinh hoạt của học sinh đâu.
Mọi người dường như cũng nghĩ vậy nên không có phản ứng gì đặc biệt.
Thế nhưng, lời tiếp theo của vị giáo sư lại khiến tôi vô cùng kinh ngạc.
"Tuy chưa được công bố, nhưng lần này Hoàng thất đã ban sắc lệnh tổng động viên."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn