Chương 150: 151
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~43 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"Báo chí…?"
"Vâng."
Elias đáp lại dứt khoát rồi nở nụ cười tinh quái đầy ẩn ý.
"À~ Không đâu ạ! Cứ mở hội đồng kỷ luật đi ạ. Em cũng phải chịu phạt cho đàng hoàng chứ."
Giáo sư khẽ lắc đầu. Có vẻ ông cho rằng Elias lại đang nói nhăng nói cuội.
Ông đứng dậy và bắt đầu viết gì đó vào một mẩu giấy.
Có lẽ đó là nội dung cần chuyển cho các giáo sư khác.
Trong khi đó, tên lớp 1 dường như càng nghĩ càng thấy tức, hắn thì thầm vào tai Elias:
"…Cậu bảo là sẽ chỉ cho tôi mà. Dù cậu không nói thì tôi cũng biết rồi, sao còn làm màu thế? Đã thế rồi mà còn đòi mở hội đồng kỷ luật à?"
"Hử? Biết?"
"……."
"Biết thế nào cơ?"
Khóe miệng Elias ngoác tận mang tai. Cậu ta ngửa cổ ra sau hét lớn:
"Giáo sư ơi! Bạn này cũng cần được điều tra một chuyến…!"
"Á! Không! Không có gì ạ! Không có chuyện gì đâu ạ."
Tên lớp 1 với gương mặt hoàn toàn phờ phạc vội vàng bịt miệng Elias lại.
Trông hắn lúc này như già đi mười tuổi.
"Biết rồi mà…. Dừng lại đi…."
"Biết thế có phải tốt không~" Elias thong thả huýt sáo.
Trong lúc đó, giáo sư lại quay lại với gương mặt mệt mỏi và hỏi:
"Mà này trò Elias, sao quần áo trò lại ra nông nỗi này?"
"Chắc là do đang giữa tháng Giêng nên trời bắt đầu nóng rồi ạ."
"Nói cái gì thế hả?! Không phải đâu, là tên này đã…!"
Tên lớp 1 dường như lạc lối, không biết phải giải thích chuyện này thế nào cho phải.
Elias nhìn cảnh đó, vừa cười vừa nghiêng đầu trêu chọc.
"Gì thế, Günter. Tôi đã làm gì cơ?"
Giáo sư thấy hắn không nói tiếp nên lặp lại câu hỏi:
"Làm gì trò?"
"Hắn đã…! Bảo là sẽ chỉ cho em!"
"Chỉ cái gì?"
"Ở cái nơi tên này vừa đi về thì còn làm được trò gì nữa chứ. Hắn đã định giở trò đó với em đấy ạ!"
"…?! Trời đất…."
Gương mặt giáo sư trở nên nghiêm trọng.
Leo ngồi cạnh tôi cũng nuốt nước miếng cái ực.
Elias vẫn thản nhiên hỏi ngược lại:
"Giở trò?"
"Phải! Đùng đùng cởi đồ rồi lao vào người ta, giờ định chối à?"
"Tôi đã cởi hết đâu."
Tôi thầm nghĩ muốn bảo cậu ta hãy thắt lại thắt lưng rồi hãy nói.
Vừa hay, Elias thắt lại dây lưng như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Giáo sư điềm tĩnh đan tay vào nhau nói:
"Trò này. Ta thật sự không muốn nói nặng lời, nhưng tình cảnh này khiến ta không thể không nghi ngờ."
"Em có thể khẳng định chắc chắn mọi chuyện không phải như vậy, thưa giáo sư."
"Vậy thì áo choàng và áo khoác trò vứt ở đâu rồi? Giờ nhìn kỹ lại ngay cả cà vạt cũng chẳng thấy đâu."
"Vẫn đang ở trong lớp ạ."
"Trước tiên hãy cài cúc áo sơ mi lại đã. Trò không phải đang nói chuyện với bạn bè, mà là đang thảo luận chuyện công vụ, ta chắc không cần phải nhắc nhở trò rằng phải ăn mặc cho chỉnh tề chứ?"
"Vâng ạ…."
Elias lại trở về với gương mặt phụng phịu.
Rồi cậu ta túm lấy mép áo sơ mi định khép lại chỗ lẽ ra phải có hàng cúc.
Tên lớp 1 chỉ tay vào hành động của Elias như muốn tố cáo:
"Giáo sư! Nhìn xem. Cúc áo mất hết rồi nên không cài được đâu ạ. Hắn cứ thế xé toạc bộ đồ đang lành lặn ra, giáo sư không biết em đã hoảng loạn đến mức nào đâu!"
"……."
Giáo sư giờ mới phát hiện ra đống cúc áo đã biến mất, ông nhìn Elias với ánh mắt ái ngại như muốn hỏi 'phải làm gì với đứa trẻ này đây'.
Elias hắng giọng một cái rồi đứng dậy.
"Em đi thay đồ chút ạ~ Đằng nào cũng phải đi họp kỷ luật mà."
"Không được!"
Tên lớp 1 giữ Elias lại.
"Gì nữa?"
"Không chỉ việc ra vào Primrose Path, em còn có chuyện khác cần báo cáo nữa. Bản thân bộ dạng này chính là bằng chứng nên phải giữ nguyên thế này mà đi. Thưa giáo sư, mong thầy cho phép."
Gương mặt tên lớp 1 lộ rõ vẻ quyết tâm.
Elias thoáng bối rối một chút rồi cười khẩy.
* Vì có mặt tại hiện trường nên tôi cũng cùng đám học sinh di chuyển đến phòng họp kỷ luật.
Nhà trường phản ứng cực kỳ nhanh chóng.
Là ngôi trường đại diện cho Đế quốc, họ rất nhạy cảm với những việc làm tổn hại đến uy tín.
Cạch— Leo cùng một thành viên Hội học sinh đưa Elias vào phòng họp.
Elias nhìn đám học sinh và các giáo sư đang có mặt bên trong rồi lắc đầu:
"Gì đây, trong tình cảnh mọi người đều ăn diện chỉnh tề từ đầu đến chân thế này mà lại để mình tôi nhếch nhác thế này sao? Tôi thấy hơi ngại đấy nha~"
"Còn biết ngại à…? Biết thế thì đừng có bày trò ngay từ đầu?"
Leo trợn mắt quát. Qua giọng nói nghẹn lại, tôi cảm nhận được cậu ta đang nghiến răng mà nói.
Elias thản nhiên né tránh ánh mắt của Leo.
Hai người họ cứ thế đấu khẩu bằng những cử chỉ đơn giản cho đến khi Elias ngồi xuống giữa khán phòng rộng lớn.
Trong lúc tôi đang thẩn thờ quan sát những hành động vô nghĩa đó, Trưởng khoa Ma pháp cùng một vài nhân viên nhà trường đã đến nơi.
"Mọi người đã đến đủ chưa?"
"Vâng, tất cả đã vào vị trí."
Trưởng khoa đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi cau mày khi thấy cách ăn mặc của Elias.
"Tại sao trò không mặc đồng phục đúng quy định?"
"Em cũng muốn mặc như một người văn minh lắm chứ, nhưng cái bạn lớp 1 ngồi đằng kia cứ khăng khăng ngăn cản nên em đành chịu thôi ạ."
"Ai ngăn cản hồi nào?!"
Trong lúc đó, giáo sư lớp tôi dùng ma pháp cách âm nói gì đó với Trưởng khoa.
Trưởng khoa lộ vẻ đã hiểu, rồi dùng ma pháp khuếch đại giọng nói bắt đầu phát biểu:
"Sau đây tôi xin tuyên bố bắt đầu phiên họp thứ nhất của Hội đồng kỷ luật học sinh. Chiều nay vào lúc 3 giờ, đã có khiếu nại về việc trò Elias Hohenzollern lui tới cơ sở giải trí không lành mạnh. Đầu tiên, chúng ta sẽ thảo luận về vấn đề này."
Trưởng khoa lật tờ giấy đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu đọc những câu từ thường thấy trong các buổi họp kỷ luật:
"Trường ta có nghĩa vụ quản lý và giám sát thái độ sống trong và ngoài trường của sinh viên Viện Giáo dục 2 Đế quốc. Thái độ của các trò liên quan trực tiếp đến uy tín của Hoàng gia và Đế quốc, vì vậy nhà trường giữ nguyên nguyên tắc trục xuất ngay lập tức không khoan nhượng đối với những học sinh làm hoen ố danh dự của trường."
Khi nghe đến từ 'trục xuất', tên lớp 1 nở nụ cười đắc thắng. Dù đang cười nhưng gương mặt hắn vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi, tàn dư của việc bị Elias rút cạn sinh lực.
'À thì, chắc hẳn là hắn tự tin lắm.'
Bởi vì hắn vẫn chưa nắm bắt được thực hư của bức thư mà chỉ đinh ninh rằng Elias đã đi ăn chơi trác táng tại Primrose Path một trận ra trò.
Lại còn có cả ảnh chụp, dù là giả, nên việc hắn hiểu lầm cũng là điều dễ hiểu.
"Các trò có thể khiếu nại thông qua phán quyết hành chính trong vòng 3 tháng. Hôm nay chúng ta sẽ xem xét liệu vấn đề được nêu ra có đúng sự thật hay không, và thông báo kỷ luật cuối cùng sẽ được đưa ra sau phiên họp thứ hai."
Trưởng khoa nói tiếp:
"Trước hết, tấm bưu thiếp và bức ảnh mà Elias Hohenzollern nhận được ở Primrose Path đã được trò Günter Bocht chụp lại và nộp làm bằng chứng. Sản phẩm tiêu biểu của Primrose Path là mại dâm và cờ bạc. Các trò chắc hẳn biết rõ đó không phải là nơi để sinh viên trường ta, những người đang tiếp nhận giáo dục cao cấp để trở thành cột trụ của Đế quốc, đặt chân tới."
"Tất nhiên rồi ạ. Em biết rất rõ."
Elias nhấn mạnh rồi mỉm cười.
Trưởng khoa có lẽ coi đó là sự phản kháng nên lộ vẻ mặt nghiêm nghị.
Sắc mặt các giáo sư khác cũng dần trở nên khó coi.
"Trò Elias, việc trò đã đến Primrose Path có đúng sự thật không?"
Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía Elias.
"Vâng, đúng là như vậy ạ."
"…!"
Tên sinh viên lớp 1 tên Günter chỉ tay về phía Elias như muốn nói 'thấy chưa'.
"Trò đã đến Primrose Path vào lúc nào?"
"Điều đó có quan trọng không ạ?"
Elias ung dung hỏi.
"Quan trọng chứ. Việc đi học của trò sẽ bị đình chỉ kể từ ngày đó."
"Bây giờ là mấy giờ rồi ạ?"
"5 giờ 40 phút. Hy vọng trò hợp tác để chúng ta kết thúc phiên họp trước 7 giờ."
"À thì, được thôi ạ. Em đã đến đó khoảng 2 tuần trước. Xin lỗi vì đã không báo trước, nhưng việc đi đến chỗ đó cũng chẳng vẻ vang gì để mà rêu rao khắp nơi. Thật ra em cũng không ngờ chuyện lại bị bại lộ thế này."
"Có vẻ như trò vẫn chưa nhận thức được hành vi của mình là một vấn đề nghiêm trọng nhỉ."
"Thưa giáo sư."
Elias nói với gương mặt nghiêm túc:
"Em đúng là có đến đó, nhưng em không hề làm gì sai trái cả. Hiện tại thì hơi khó để giải thích chi tiết. Em không có ý định trốn tránh lỗi lầm, nên trước hết giáo sư có thể thảo luận về các nội dung tiếp theo được không ạ?"
"Mọi việc đều có trình tự của nó."
"Đúng 6 giờ, em sẽ trình bày tường tận không sót một chi tiết nào. Mong giáo sư giúp đỡ cho ạ."
Trưởng khoa lặng lẽ nhìn cậu ta.
Có lẽ nhận ra nếu cứ ép buộc lúc này thì cũng khó mà đối phó được với Elias, ông gật đầu.
"Không được trễ hơn thời gian trò đã định. Vậy thì, chúng ta bắt đầu từ nội dung thứ hai."
Vừa dứt lời, tên lớp 1 bước ra giữa phòng họp, đứng trước bàn cạnh Elias.
Hắn lộ vẻ ghê tởm, xê dịch cái bàn ra xa một chút.
"Trò Günter Bocht đã phát tán 500 tờ truyền đơn trái phép trong khuôn viên trường. Việc phát tán truyền đơn vượt quá mức thông thường này được phán đoán không còn là để tìm đồ thất lạc nữa, mà là hành vi mang mục đích cá nhân khác."
Trưởng khoa dùng ma pháp hiện hình ảnh bằng chứng giữa không trung.
"Đặc biệt, dù trên đồ thất lạc có ghi tên nhưng trò không giao trực tiếp cho chính chủ mà lại dán thư ở nơi công cộng cho mọi người cùng thấy, ý đồ của trò là gì? Hành động gây hoang mang cho sinh viên sẽ bị phạt 1 điểm trừ và 1 giờ lao động công ích."
Quả nhiên là hình phạt quá nhẹ nhàng.
Tên lớp 1 vẫn giữ gương mặt thong dong.
"Em xin trình bày hết ạ. Trước tiên, em không nghĩ số lượng 500 tờ lại gây ra rắc rối lớn đến thế nên đã vô tình gây ra thiệt hại. Tuy nhiên, đúng là em chỉ có ý định trả lại đồ thất lạc mà thôi."
"Hừ!"
Elias nhún vai cười khẩy.
Trưởng khoa nghiêm mặt xua tay. Tên lớp 1 nhanh chóng nói tiếp:
"Việc dán thư lên tường dù có ghi tên là lỗi của em. Nhưng đó không phải là hành động vì muốn mọi người chỉ trích Elias. Em lo ngại rằng nếu mình trực tiếp trả lại bức thư gửi từ một nơi vô đạo đức như vậy, chẳng phải chính em cũng đang tham gia vào hành vi phi đạo đức của cậu ta sao."
"……."
"Em chỉ không muốn trở thành đồng phạm làm hoen ố danh dự của Viện Giáo dục 2 mà thôi. Em vô cùng xin lỗi vì quyết định non nớt của mình đã gây náo loạn trong trường. Dù giáo sư có đưa ra hình phạt nào đi nữa, em cũng xin cam lòng nhận lấy."
Tên lớp 1 nói rồi cúi đầu.
Elias nhếch mép nhìn hắn như thể đang xem một màn trình diễn tuyệt vời.
'Chà.'
Chuẩn bị kỹ gớm nhỉ.
Mà phải cỡ đó thì mới dám công khai cô lập người khác chứ.
"Tôi đã hiểu. Về hình phạt cho vấn đề này, chúng tôi sẽ thông báo sau khi thẩm nghị. Vậy thì, đến nội dung cuối cùng."
Tôi liếc nhìn đồng hồ rồi nghe lời Trưởng khoa nói.
Đã 6 giờ.
Trưởng khoa có lẽ định bụng đằng nào cũng đã trì hoãn rồi thì cứ giải quyết cho xong rồi quay lại chuyện cơ sở giải trí của Elias sau.
"Trò Günter Bocht đã tố cáo trò Elias Hohenzollern vì hành vi đe dọa tình dục đối với trò Günter."
"Em á? Đe dọa?"
"Bằng chứng chính là những lời khai về trang phục hiện tại của trò. Trò đã liên tục nói những lời gợi liên tưởng đến hành vi tình dục và đuổi theo một cách đe dọa, nếu trò có gì muốn giải trình thì hãy nói đi."
"Đó là hiểu lầm ạ. Em còn chẳng biết làm mấy cái hành động đó như thế nào nữa là."
"……."
Mọi người nhìn Elias với vẻ mặt như thể cậu ta đang nói xạo.
Dù sao thì cũng không có cách nào chứng minh nên phần này chắc sẽ bị bỏ qua thôi.
Elias đứng dậy, vừa cười vừa lẩm bẩm một mình:
"Chẳng ai tin mình cả~ Tại sao nhỉ?"
"Vậy tại sao trò lại cởi đồ rồi lao vào bạn mình?"
"Giáo sư nói thế làm em… Trước tiên em xin khẳng định rõ ràng là em không có cởi hết ạ. Thật trùng hợp là lời em nói rằng sẽ chỉ cho bạn ấy về nơi đó lại khiến bạn ấy hiểu lầm tai hại."
Nghe đến đó, tên lớp 1 nhíu mày:
"Hiểu lầm?"
"Phải. Rốt cuộc là cậu đang mong đợi cái gì ở tôi vậy chứ…."
Tên lớp 1 hít một hơi thật sâu, gương mặt như sắp ngất đến nơi.
Từ ánh mắt của Leo, tôi thoáng thấy một cảm giác như thể cậu ta đã hiểu ra vấn đề.
Elias khẽ cười rồi nói:
"Thưa giáo sư. Thứ mà em bảo là sẽ chỉ cho bạn ấy không phải là hành vi tình dục như giáo sư nói, mà là em định dùng lời nói để cho bạn ấy biết cái cơ sở đó bất chính đến nhường nào."
"Này trò. Ta thấy trò đang định dùng cách này để trốn tránh lỗi lầm đấy à? Dù trò có học được bài học gì ở đó đi chăng nữa, thì việc trò lui tới cơ sở giải trí vốn dĩ đã là một vấn đề rồi."
"Bất kể đến đó để làm gì ạ?"
"Đúng vậy."
Elias cười thong dong, liếc nhìn đồng hồ rồi nói:
"Đã quá 6 giờ rồi ạ."
Elias dọn tờ thông báo kỷ luật trên bàn sang một bên, rồi mở tờ báo đang nằm bên dưới ra.
Đó là tờ Báo Đế quốc số chiều nay mà cậu ta đã mua sẵn.
Elias bước lên phía trước, đưa tờ báo cho giáo sư. Cậu ta lấy từ trong túi ra một tấm thẻ căn cước rồi đưa cho giáo sư luôn.
"Đây là thẻ căn cước điều tra viên của Cục Trị an mà. Tại sao lại có tên của trò ở đây?"
"Thì vì nó là của em mà ạ. Dù chỉ là tư cách tạm thời thôi. Trước tiên mời giáo sư đọc bài báo này đã ạ. Nếu được thì giáo sư dùng ma pháp hiện lên cho mọi người cùng đọc thì tốt quá."
Giáo sư nhìn Elias với ánh mắt ngờ vực, rồi lặng lẽ đọc tờ báo một mình.
Ngay sau đó, đôi mày ông nheo lại.
"…Hửm?"
"Giờ thì em có thể trình bày về nội dung thứ nhất rồi ạ. Như đã nói lúc nãy, đúng là em có ghé qua Primrose Path."
"Nghĩa là, bây giờ trò đang…"
"Với tư cách là một điều tra viên thì cũng phải ghé qua một lần cho biết chứ ạ."
"Cái gì? Trò đang nói cái quái gì thế hả."
Tên lớp 1 nhăn mặt hỏi.
Trưởng khoa, người nãy giờ vừa há hốc mồm vừa đọc báo, trợn tròn mắt ngẩng đầu lên.
Nhìn biểu cảm đó, có vẻ như ông cũng không ngờ tới nước đi này.
'Phải sống quậy phá đến mức nào thì người ta mới có cái biểu cảm đó khi thấy mình làm việc tốt cơ chứ…'
Trong tấm bưu thiếp gửi từ Primrose Path có ghi 'Bất kể là thứ gì, tôi cũng sẽ phục vụ ngài chu đáo để không lãng phí thời gian'.
Điều này ẩn chứa hai khả năng.
Thứ nhất, Primrose Path đang muốn lôi kéo Elias, giống như cách chúng đã mua chuộc cảnh sát địa phương.
Thứ hai, chúng muốn cảnh cáo rằng 'chúng tôi biết ngài là người định triệt phá chúng tôi, nên liệu hồn mà làm'.
Và trong trường hợp này thì là cả hai.
Đây vừa là bức thư cảnh cáo thụ động gửi cho Elias, vừa mang nghĩa đen là 'chúng tôi có thể chuẩn bị bất cứ thứ gì nếu ngài muốn, nên nếu có ý định bỏ qua thì xin hãy bỏ qua cho'.
Ngay khi đồng ý với lời đề nghị này, Elias sẽ có vết nhơ, nên đối với chủ tiệm thì đây là một vận may lớn.
Elias thong thả giải thích:
"Em nghe tin Cục Cảnh sát thủ đô đang nhắm mắt làm ngơ trước những hành vi bất hợp pháp của Primrose Path. Sự cấu kết giữa cảnh sát địa phương và các cơ sở giải trí vốn dĩ đã là một truyền thống có lịch sử lâu đời rồi. Rõ ràng là bất hợp pháp nhưng ở khu vực đó lại trở thành hợp pháp, một cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra trên khắp cả nước."
"Chuyện đó thì liên quan gì…"
Trước lời của tên lớp 1, Elias liếc nhìn hắn rồi đảo mắt nhìn quanh phòng họp và nói:
"Em đã có được tư cách điều tra viên từ Cục Trị an của Hoàng gia và thâm nhập vào Primrose Path."
"…?!"
Những học sinh đi cùng Leo nhìn nhau với vẻ mặt vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Elias lấy tờ báo từ tay Trưởng khoa rồi dùng ma pháp. Hình ảnh đó được hiện lên giữa phòng họp.
[Đột kích 17 cơ sở tại 'Primrose Path'… Áp dụng 5 tội danh bao gồm giết người, buôn người và tổ chức tội phạm]
"Thời điểm công bố chẳng phải rất trùng hợp sao ạ? Vì sợ mình bị đuổi học nên em đã bảo họ đẩy nhanh lịch trình một chút."
Có quyền lực đúng là thích thật đấy….
Vì nguy cơ Elias bị đuổi học mà chính phủ đã phải hành động sớm hơn vài ngày.
"Với lại nãy giờ có điều mọi người hiểu lầm nên em xin đính chính là em đã đi vào khu vực sòng bạc. Dù sao thì, thưa giáo sư. Việc điều tra để lấy cớ đột kích khám xét thì có vấn đề gì không ạ?"
"……."
"Nếu vẫn là vấn đề thì em xin chấp nhận ạ. Vì đúng là em có ghé qua thật."
Trưởng khoa ôm trán với gương mặt phức tạp vì đau đầu. Những giáo sư khác tham gia cũng ngẩn ngơ cả người.
Tất nhiên đây không phải là tội để bị đuổi học.
Trong nội dung bài báo đã nhiều lần nhắc đến Cục Trị an Hoàng gia.
'Nhắc mới nhớ, đã gây hấn với Cục Trị an như thế mà vẫn lấy được thẻ căn cước điều tra viên cơ à.'
Ngay từ đầu tên này không định đi triệt phá con phố đó.
Bởi vì ban đầu cậu ta chỉ tình cờ nghe tin có một sòng bạc cá cược về việc tôi có được vào đội 1 hay không nên mới lần mò đến đó thôi.
Tất nhiên thẻ điều tra viên là công cụ phòng thủ chống lại Hoàng đế nên cậu ta đã chuẩn bị sẵn, chắc chắn là đã lấy từ 2 tuần trước chứ không phải bây giờ mới lấy.
"Chà~ Vậy là xong xuôi rồi nhỉ? Giờ em đi được chưa ạ?"
"Không, chờ đã. Vậy thì tôi có thể liên lạc với Cục Trị an để xác nhận xem thẻ căn cước này có phải giả mạo hay không được chứ?"
"Tất nhiên là được ạ. Nhưng mà…"
Elias lục túi quần lấy ra một mẩu giấy gấp lại.
"Em sợ mọi người không tin mình nên đã bảo họ viết cho một tờ ạ."
Đôi mắt Elias sáng rực như thể đang đòi được khen. Tất nhiên chẳng có ai khen cả. Mọi người đều đang bận nắm bắt những gì vừa xảy ra.
Trưởng khoa đọc mẩu giấy mà Elias đưa:
"Cục Trị an đã viết giấy xác nhận.
'Việc điều tra viên Elias Hohenzollern lui tới Primrose Path là hoạt động thiết yếu phục vụ công tác điều tra, mong Viện Giáo dục 2 Đế quốc châm chước cho'. Chẳng lẽ con dấu cũng là giả…?"
"Kìa giáo sư. Ai lại làm đến mức đó cơ chứ?"
"……."
Trưởng khoa lộ vẻ mặt khó tả khi nghe Elias nói những lời đó.
Trong khi đó, tên lớp 1 đứng hình tại chỗ, không thể tin vào tình cảnh hiện tại.
"Vậy thì giờ em phải đi ăn cơm đây, chúng ta kết thúc nhanh thôi nào~" Elias búng tay.
"Em đã định chỉ cho bạn Günter biết 'thực trạng' của cơ sở bất hợp pháp này, nhưng đáng tiếc là đã xảy ra hiểu lầm. Vậy thì em chỉ cần nhận hình phạt cho việc chạy nhảy trong trường thôi nhỉ?"
"Giáo sư! Lời hắn ta nói nãy giờ chỉ là ngụy biện thôi ạ!"
Elias ngắt lời tên lớp 1:
"Vì giáo sư là Trưởng khoa Ma pháp, nên chắc hẳn giáo sư đã xem buổi tập của đội 8 chúng em ngày hôm nay rồi. Em nghe nói trò Leonard đã đưa video tập luyện cho các giáo sư khoa Ma pháp xem."
"Đúng vậy."
"Vậy thì giáo sư chắc hẳn đã thấy quá trình bạn Günter gạt em ra ngoài rồi chứ ạ."
"Chờ đã, chuyện đó…!"
"Thưa giáo sư, nếu bạn Günter thực sự không muốn trở thành đồng phạm, bạn ấy đã có thể đưa bức thư đó cho văn phòng giáo vụ. Nhưng Günter Bocht đã làm việc này để hành hạ em, để quảng cáo cho cả trường biết rằng em xứng đáng bị đuổi học. Ý đồ thực sự là như vậy đấy ạ."
Dù sao thì các giáo sư chắc hẳn cũng đã sớm nhận ra những trò chơi chữ này. Chỉ là vì nó bị che lấp bởi tội lỗi của Elias nên họ không để tâm sâu xa mà thôi.
Bây giờ tình thế đã đảo ngược, việc nhắc lại cũng là điều cần thiết.
Tôi mỉm cười quan sát Elias.
"Thưa giáo sư. Hành động của em chắc chắn có chỗ sai. Em xin chấp nhận chịu phạt sòng phẳng cho phần đó. Nhưng nếu giáo sư nghĩ rằng lý lẽ của em không xác đáng, thì mong giáo sư cũng nhận ra rằng lý lẽ của bạn Günter cũng giống hệt như của em vậy."
Tên lớp 1 định nói gì đó nhưng Trưởng khoa đã gật đầu.
Ông dùng ma pháp cách âm thảo luận với các giáo sư rồi lại đứng trước bục giảng:
"…Thời gian đã muộn rồi. Vì vấn đề đã khác so với báo cáo ban đầu, nên phiên họp thứ nhất của Hội đồng kỷ luật xin được kết thúc tại đây. Về lịch trình phiên họp thứ hai, chúng tôi sẽ sớm thông báo thông qua giáo sư."
"Vậy thì giờ em có thể quay lại tập luyện được rồi đúng không ạ?"
"Đúng vậy."
Dứt lời, Elias đứng trước mặt tên lớp 1.
Trái ngược với gương mặt cắt không còn giọt máu của tên lớp 1, gương mặt Elias hiện rõ vẻ tinh quái như thể đang mất kiểm soát:
"Thất bại trong việc đuổi cổ tôi rồi nhé, Günter."
"……."
"Giờ thì cùng đi tập luyện thôi chứ nhỉ?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn