Chương 129: 130
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~39 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Chuyện đã thế này, hay là mình đứng lên sân khấu biểu diễn nhỉ?
'Được không đấy?'
Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ não bộ đã tự động làm phép tính.
Lần trước diễn kịch có tận 500 người tập trung cơ mà.
Mỗi đầu người thu về 1 điểm thôi là có 500 điểm rồi?
'Ngon ăn phết nhỉ. …À không. Tỉnh táo lại đi.'
Diễn kịch gì tầm này.
Vả lại mình mới vào câu lạc bộ kịch chưa đầy một tháng, đời nào họ lại giao vai cho.
Hay là tìm cách vắt kiệt thêm chút đỉnh từ mấy đứa bạn nhỉ….
'Mà thôi, bỏ đi.'
Xem độ thiện cảm của bạn bè cứ thấy kỳ kỳ sao đó.
Thứ nhất là không được lịch sự cho lắm, thứ hai là chỉ số của họ chắc đã cao sẵn rồi, có tăng thêm thì cũng chẳng thấm vào đâu.
Điểm ấn tượng tại trường của mình hiện là -7. Chỉ cần kéo nó lên mức 0 thôi là được 7 điểm mỗi người, vậy là chỉ cần chinh phục 43 người là có ngay 301 điểm.
'43 người à.'
Cứ coi như là tạo dựng 43 mối quan hệ xã giao dùng được đi.
Tôi thừa hiểu là cái hệ thống này đang cố túm cổ lôi tôi sống lại bằng được.
Dĩ nhiên tôi cũng đang nỗ lực vì mạng sống của mình, nhưng có vẻ định hướng của tôi và nó hơi lệch nhau một chút.
'Mình chưa bao giờ có ý định giữ mạng bằng mấy thứ như độ thiện cảm đâu đấy.'
Dẫu vậy, biết được điểm Point có thể bổ sung theo cách này cũng giúp tôi trút bỏ được gánh nặng.
Bạn bè thì mình có thể kết giao cả rổ được mà.
Đúng lúc đó, Leo quơ quơ tay trước mặt tôi.
"Lukas. Sao thế?"
"À, không có gì."
Tôi trả lời bâng quơ rồi đứng dậy.
"Mai thi rồi. Đi luyện tập thôi."
"Các em, vất vả cho mọi người vì cuối tuần vẫn phải đến trường. Như các em đã biết, hai tiếng nữa chúng ta sẽ bước vào kỳ thi đợt 1 của vòng 1."
Ngày hôm sau, chúng tôi có mặt tại lớp từ sớm.
Cả 37 người trúng tuyển của lớp 2 đều đang ra sức né tránh ánh mắt của tôi.
Dĩ nhiên là trừ đám bạn trong hội ra, nhưng một nửa trong số đó đã trượt từ vòng hồ sơ, nên thực tế có khoảng 30 người đang triệt để xem tôi như không khí.
'Hừm.'
Cứ coi đây là một mỏ vàng thì cũng khá là tích cực.
'Nhân tiện thử xem qua từng người xem sao.'
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt giáo sư và mở cửa sổ thiện cảm.
Độ thiện cảm +6 Giáo sư à….
Vì là một ma pháp sư phe Thân Hoàng đế làm việc trong một ngôi trường phe Thân Hoàng đế, nên tôi không mấy mặn mà với tư tưởng chính trị của ông ấy, nhưng biết ông ấy có cái nhìn tốt về mình như vậy khiến tôi thấy hơi bồi hồi. Nhưng đồng thời, dạ dày cũng cảm thấy hơi nôn nao.
'Là một nhân vật không còn gì để tăng thêm nữa.'
Tốt, đánh giá xong.
Ting!
Độ thiện cảm +6 [Có thể chinh phục]
'…….'
Chinh phục cái gì cơ? Cái hệ thống này thật là….
Nghĩ vậy nhưng vì nó không hiện ra thành một lời đề nghị nên tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Tôi không sang thế giới này để đi làm chân sai vặt trong phòng nghiên cứu của giáo sư đâu.
Chắc đây chỉ là tín hiệu tích cực cho thấy mối quan hệ thầy trò có thể trở nên tốt đẹp hơn hiện tại thôi.
Nhưng dù hệ thống có báo cho tôi biết điều này, thì mục tiêu của tôi vẫn là những kẻ có độ thiện cảm thấp dưới mức 2.
Mấy đứa điểm thấp thì tăng điểm mới dễ và nhanh.
'Nhắc mới nhớ, tên ngồi cạnh mình độ thiện cảm cũng âm thì phải.'
Thử nghiệm một chút xem sao nhỉ.
Tôi quay đầu lại, khẽ cất tiếng.
"Này."
"…!"
Rầm!
Ngay khi tôi vừa vươn tay ra, Philip đã giật nảy mình, đầu gối đập mạnh vào bàn.
"……."
"Đằng đó có chuyện gì vậy?"
"Dạ, không có gì đâu ạ…."
Philip lí nhí đáp, mắt lấm lét nhìn xung quanh.
Kể từ sau khi tin tức về độ ổn định lõi của tôi được đưa tin, tên này lại càng nhìn tôi như nhìn thấy quỷ.
Với cái gan thỏ đế thế này mà bấy lâu nay hắn bắt nạt Luca kiểu gì vậy không biết. Đúng là thùng rỗng kêu to.
Độ thiện cảm -1* [Có thể chinh phục] Tôi kiểm tra độ thiện cảm, rồi nhìn Philip đang mặt cắt không còn giọt máu mà lên tiếng.
"Philip."
"…Gì…?"
"Từ giờ đến lúc tốt nghiệp, cố mà học lý thuyết cho giỏi vào nhé."
"…Hả?"
Trên mặt hắn thoáng hiện lên vẻ ngán ngẩm tột độ khi nghe nhắc đến chuyện học lý thuyết. Chỉ số vẫn giữ nguyên.
Độ thiện cảm -1* [Có thể chinh phục]
'Định bụng kiếm lấy 1 điểm mà nó không cho à.'
Hóa ra mấy lời này không làm tăng thiện cảm được.
Quả nhiên thay vì những nỗ lực vô ích thế này, tốt hơn hết là tìm cách tăng thiện cảm trên diện rộng.
"Dùng sức mà viết cho mạnh vào."
Cảm thấy mình vừa tự làm tiêu hao tinh lực một cách vô nghĩa, tôi nhìn vào mắt Pie đang ở trong túi áo.
Khóe môi Pie nhếch cao lên tận mang tai.
Độ thiện cảm +10 [Chinh phục hoàn tất]
'Hừm.'
Con số +10 này trông thuận mắt đấy.
Gác chuyện đó sang một bên, có vẻ như sau khi đã thân thiết với Pie thì hệ thống dùng cụm từ "Chinh phục hoàn tất" để ám chỉ việc không còn gì để tăng thêm nữa, nhưng cách diễn đạt này chẳng mấy dễ chịu. Tôi không muốn nhìn cái cửa sổ đó nữa.
Vừa nghĩ vậy, dòng chữ trước mắt lập tức biến mất.
'…Cái này có thể bật tắt theo ý muốn của mình sao?'
Đúng lúc đó, giáo sư gọi tên tôi.
"Đầu tiên, Lukas Askanier."
Ngay khi tên tôi được xướng lên, bầu khí trong lớp bỗng trở nên căng cứng một cách kỳ lạ.
Giáo sư ngần ngừ một hồi lâu như thể không biết nên nói gì, rồi mới mở lời.
"…Hôm kia, kết quả độ ổn định lõi của em rất cao."
"Vâng."
"Suốt 18 năm qua…."
Tôi đợi câu tiếp theo nhưng ông ấy không nói nữa. Giáo sư khẽ lắc đầu rồi tiếp tục.
"Hôm nay sẽ là ngày đầu tiên em sử dụng ma pháp. Hãy ghi nhớ rằng toàn bộ quá trình thi sẽ được truyền hình trực tiếp. Vì từ trước đến nay em chưa từng học ma pháp, nên đừng quá căng thẳng, cứ coi như đây là một trải nghiệm nhẹ nhàng thôi."
Nghe tin đây là lần đầu tôi dùng ma pháp, ánh mắt của những sinh viên khác thoáng dừng lại trên người tôi.
'Hóa ra ông ấy vẫn nghĩ mình sẽ trượt.'
Chắc hẳn những sinh viên khác cũng nghĩ như vậy.
Độ ổn định của lõi không tỉ lệ thuận với thực lực.
Thêm vào đó, ai cũng biết là bấy lâu nay tôi chưa hề được học ma pháp.
Tôi có giải thích dông dài cũng chẳng ích gì.
"Vâng, em rõ rồi ạ."
"Tốt. Nào, đợt 1-2 là bài thi theo đội. Theo quy định thì sau kỳ thi đầu tiên của vòng 1 mới bắt đầu lập nhóm, nhưng trong số 72 người trúng tuyển thì đã có hơn 60 người nộp danh sách rồi."
'Gấp gáp ghê nhỉ.'
Chắc chắn là vì họ không muốn phải chung đội với tôi.
Ngay từ hôm qua, Leo, Elias và Narke đã liên tục nhận được lời mời ghép cặp từ các sinh viên khác.
Thực tế thì những sinh viên bình thường khác cũng vậy, chỉ riêng tôi là không nhận được bất kỳ lời mời nào.
Cuối cùng, đối tác của tôi sẽ là kẻ thất bại trong cuộc chơi "nhìn mặt bắt hình dong" này, nên ai nấy đều dốc sức đi tìm cộng sự cho mình.
Tôi có hỏi Narke xem suy đoán của mình có đúng không, và câu trả lời nhận được là một nụ cười gượng gạo.
Nghĩa là đúng rồi đấy.
"Trong lớp chúng ta vẫn còn 5 người chưa nộp danh sách. Thong thả lập nhóm cũng không vấn đề gì, nhưng số người còn lại không nhiều đâu, các em nên chuẩn bị dần đi là vừa. Và…."
Giáo sư kiểm tra danh sách rồi ngẩng đầu lên.
"Julia Zähringen."
"Có ạ."
"Trong số những sinh viên có điểm thực hành đứng đầu lớp 2, em là người duy nhất vẫn chưa lập nhóm. Phải đi cùng những người bạn có thực lực tương xứng thì khả năng được chọn vào vòng 2 mới cao."
"Em biết rồi ạ."
Đúng là những người thuộc top đầu luôn được giáo sư ưu ái quan tâm ra mặt.
Tôi chỉ chống cằm đợi giáo sư nói cho xong.
Khi chỉ còn khoảng 30 phút là đến giờ thi, một nhân viên đến báo tin bước vào lớp, lúc này những lời dặn dò dài dằng dặc của giáo sư mới chịu kết thúc.
"Được rồi, 35 người trúng tuyển của lớp 1 đã hoàn thành bài thi. Chúng ta cũng di chuyển đến sân tập thôi."
Nhà thi đấu khổng lồ của trường được dùng làm nơi thi cử, được chia thành nhiều khu vực nhỏ.
Đám sinh viên có vẻ căng thẳng, ai nấy mặt mày đều đanh lại, nhìn chằm chằm vào hư không.
Thỉnh thoảng tôi lại nghe thấy tiếng xì xào khi họ nhìn thấy mình, nhưng vì trong mắt họ chỉ có vẻ sợ hãi và tò mò chứ không phải ác ý, nên tôi cũng chẳng buồn chấp nhất.
Tôi nhìn quanh một lượt rồi chìm vào suy nghĩ.
'Kỳ thi đầu tiên của vòng 1 chỉ là bài kiểm tra năng lực cá nhân thôi.'
Ở Bayern, người ta dùng những nạn nhân thực sự để kiểm tra thực lực, nhưng ở trường thì không thể làm thế, nên khi luyện tập mọi người thường thay phiên nhau đóng vai nạn nhân.
'Mình cứ lo họ sẽ làm cái trò điên rồ là lôi nạn nhân thật đến buổi thi cơ chứ….'
May mà không phải vậy.
Nếu làm thế với sinh viên thì kỳ thi này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
"Mimesis à?"
Bên cạnh, Elias cau mày lẩm bẩm.
Nhà trường đã nhờ sự trợ giúp của Hoàng thất và Giáo hội để tạo ra các tạo vật ma pháp không gian, dùng chúng để mô phỏng hình dáng bạo loạn của nạn nhân.
Dù hiện tại vì lý do an toàn nên người ta dùng những khối cầu thay cho nạn nhân, nhưng chắc chắn ở những vòng thi sau, những khối cầu đó sẽ hiện hình người.
Nhà trường gọi hệ thống luyện tập sử dụng tạo vật đó là Mimesis.
"Tớ đã biết ngay từ lúc họ bắt đám này học thuộc lòng tiếng Hy Lạp rồi mà. Không thể dùng tiếng mẹ đẻ hào hùng của chúng ta được à? Tớ chẳng có ký ức gì tốt đẹp với tiếng Hy Lạp vì mấy cái biến cách động từ chết tiệt của nó cả."
"Ha ha…."
Đúng lúc đó, có tiếng chuông báo hiệu bài thi của ai đó kết thúc.
Bíp― [3 phút 57 giây.] [Tổng kết 2+. Vất vả cho em rồi.]
"Ồ~ cũng khá đấy chứ. Nãy giờ toàn thấy đám hạng 3 đi ra, xem chán chết đi được."
Vì các thứ hạng từ 1 đến 6 đều được chia thành +, 0, -, nên tổng cộng có 18 cấp bậc.
Trong số đó, 2+ là thuộc diện khá khẩm rồi.
Đúng như Elias nói, từ nãy đến giờ sinh viên chủ yếu tập trung ở hạng 3 và 4.
Nhưng quan trọng hơn là….
'Chẳng phải họ công khai điểm số hơi bị lộ liễu quá sao.'
Chuyện này mà ở thời hiện đại là ăn đơn khiếu nại như chơi đấy. Việc bây giờ mới công khai tạo vật dùng khi thi cũng tương tự vậy.
Nhưng có vẻ ở thời đại này ai cũng được nuôi dạy theo kiểu quăng ra đời cho tự lớn nên trông họ chẳng có vẻ gì là bận tâm.
Ngay sau đó, âm thanh thông báo lại vang lên từ một căn phòng khác.
Bíp― [7 phút 17 giây.] [Tổng kết 3. Vất vả cho em rồi.]
"7 phút thì hơi tệ nhỉ. Ai sẽ phá kỷ lục đây~ Cả Leo và Narke đều chưa vào đúng không?"
"Ừ."
Elias khoanh tay huýt sáo rồi gọi tôi.
"Luca. Cậu biết gì không?"
"Gì vậy."
"Đám bên khoa Kỵ sĩ và khoa Hành chính năm 2 đang cá cược xem cậu sẽ nhận được hạng mấy đấy."
[Tiếp theo, số 25, Lukas Askanier. Số 26, Hannah Neudorf. Số 27….]
"Dù đây không phải kỳ thi loại... nhưng vốn dĩ ở các môn khác thì dưới 4- là trượt rồi. Họ đang cá xem cậu sẽ được trên hạng 4 hay là nhận điểm trượt đấy."
"Thế à?"
Đem chuyện này ra kể ngay trước giờ thi đúng là một người bạn tốt.
Dĩ nhiên vì họ đang cá cược với một hạng mục vô lý như điểm trượt, nên cậu ta mới nghĩ nói ra cũng chẳng gây áp lực gì.
Elias vỗ bôm bốp vào lưng tôi cười lớn.
"Cố lên, Luca! Tớ đã đặt cược 10 phiếu sai vặt vào việc cậu được trên hạng 4 đấy! Nếu thắng tớ sẽ đưa hết cho cậu, cứ tha hồ mà sai bảo tớ nhé."
[Thông báo lại lần nữa. Số 25, Lukas Askanier. Số 26….] Đúng là đồ con nít….
Tôi đại khái bỏ ngoài tai lời cậu ta rồi bước vào phòng thi.
Cánh cửa phía sau lập tức đóng lại, và tiếng đếm ngược vang lên.
[Kỳ thi đợt 1 sẽ bắt đầu sau 30 giây.] Tôi khẽ xoay nhẹ chiếc đũa phép trong tay, nhìn về phía trước.
[3, 2, 1. Bắt đầu.] Một khối đen kịt hiện ra trước mắt.
Chất dịch nhầy đen ngòm như Vitriol đang dập dềnh trên bề mặt của nó.
"Lớp trưởng."
"Gọi tên đi."
Leo đáp lại một cách vô cảm trong khi đang dán mắt vào màn hình truyền hình trực tiếp phía trên sân tập.
Vì bài thi vẫn chưa bắt đầu nên trên mọi màn hình chỉ thấy một không gian trắng xóa.
"Leo, cậu nghĩ Lukas sẽ thế nào?"
"Thế nào là thế nào."
"Ý tớ là liệu nó có thể dùng ma pháp ra hồn không."
"……."
Dùng ma pháp ra hồn sao.
Chắc chắn chẳng ai dám nói thế với Nikolaus, nhưng đối với những người không nhìn thấy bóng dáng Nikolaus trong Lukas, suy nghĩ của họ là vậy đấy.
"Không chừng nó lại làm nổ tung cả trường rồi hút máu mọi người không chừng? Nói thật là cái tướng mạo của nó bây giờ trông còn giống kiểu đó hơn cả hồi năm nhất ấy."
"Tướng mạo gì cơ."
Một người bạn vừa cười vừa hỏi, cậu sinh viên kia liền lắc đầu.
"Không, năm ngoái nó cứ như kẻ vô hình vậy, nhưng năm nay ngay từ biểu cảm đã thấy... cậu hiểu ý tớ mà."
"À, hiểu chứ, hiểu chứ~" Leo định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Vị thế của cậu lúc này quá bất lợi để đứng ra bênh vực Lukas.
Dù sao thì, cho dù là thực lực hay là tin đồn nhảm nhí, tất cả sẽ được giải quyết sau khi tận mắt chứng kiến.
Leo trả lời ngắn gọn:
"Kiểm tra là biết thôi."
"À, nghe bảo nó sang Bayern để kiểm tra mà."
Đúng lúc đó, một sinh viên đứng gần đấy lên tiếng.
"Này, tớ cũng tò mò không biết nó dùng ma pháp ra sao đấy."
"Đừng kỳ vọng quá. Nếu đây là bài đánh giá thành tích thật thì chắc nó trượt thẳng cẳng."
"Phải đó, bấy lâu nay nó có được học ma pháp đâu mà mong chờ gì."
"Thì cũng đúng."
Đám sinh viên khoanh tay nhìn lên màn hình.
Dù có những sinh viên khác cũng đang làm bài thi cùng lúc, nhưng ánh mắt của tất cả những người đang chờ đợi đều đổ dồn vào một màn hình duy nhất.
Trong màn hình, Lukas rút đũa phép ra và xoay nhẹ trên tay.
[3, 2, 1. Bắt đầu.] Ngay khi âm thanh hướng dẫn vừa dứt, một luồng sáng đỏ rực bùng lên từ chiếc đũa phép gỗ mun của Lukas. Không, không phải từ đũa phép.
Ma lực đang cuộn trào mạnh mẽ từ chính bàn tay đang cầm đũa phép đó.
Nghe bảo để giảm bớt chấn động cho sinh viên, người ta dùng khối cầu thay cho hình người để thi đấu.
Cũng dễ hiểu thôi. Muốn phá vỡ lõi thì phải tấn công vào tim, mà đối với những sinh viên chưa từng ra chiến trường thì việc đó quá quá sức.
Dĩ nhiên điều này cũng có lợi cho tôi.
Dù có cơ hội được cứu chữa nếu bị khống chế, nhưng việc phải tận mắt nhìn thấy một khuôn mặt sắp chết ngay trước mắt là một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt so với việc chỉ hình dung về nạn nhân qua những con số trên báo cáo.
Nhưng giờ không phải lúc để bận tâm chuyện đó….
'Phải kết thúc thật nhanh nhưng vẫn phải ra vẻ một đứa lính mới.'
Thế nên tôi đã cố tình để ma lực trào ra từ bàn tay thay vì đũa phép.
Thứ hạng nhận được ở đây chẳng quan trọng.
Quan trọng là không được để lộ những chuyển động của Nikolaus trong con người mình.
[Bắt đầu.] Cùng với lời thông báo, khối cầu vốn đang lơ lửng bất động bỗng rung lắc dữ dội. Chỉ trong một chớp mắt, xung quanh đã tràn ngập làn khói đen kịt.
'Chỉ khác hình dáng thôi chứ về cơ bản là giống hệt.'
Đây là tình huống tôi đã đối mặt hàng chục lần ngoài thực địa.
Tôi bao phủ cơ thể bằng một lớp màng bảo vệ rồi dồn ma lực vào lòng bàn tay.
Hơi nóng yếu ớt cảm nhận được trong lòng bàn tay tích tắc bùng lên thành ngọn lửa cùng một tiếng nổ lớn.
Ầm! Vù vù vù!
[Nếu các con ở trong Ta và lời Ta ở trong các con.] Tôi lại xoay nhẹ chiếc đũa phép giữa các ngón tay.
Đây là một ma pháp thức có đầu ra tối đa hơn gấp đôi bình thường, dùng chung cho cả thần lực và ma lực.
Thực tế, trừ khi có ý đồ đặc biệt, những người thành thạo thường sẽ kích hoạt thức mà không cần ngâm chú. Do đó, việc ngâm chú chẳng qua chỉ là một màn kịch để quảng cáo rằng tôi là một kẻ mới vào nghề, vậy nên tôi thậm chí còn phải hạ thấp đầu ra của nó xuống.
Tôi thay đổi một phần của công thức và nện mạnh chiếc quyền trượng đang rực lửa xuống sàn.
[Hãy cầu xin bất cứ điều gì các con muốn.] Oàng!
Ngọn lửa dọc theo quyền trượng bốc cao như muốn nuốt chửng cánh tay tôi. Đồng thời, một làn sóng ma lực đỏ rực tràn ra từ nơi tôi đang đứng như những đợt sóng thần.
Thành công rồi. Đây là lượng ma lực có thể dẫn xuất mà không cần ngâm chú.
Ầm! Ầm!
Khối đen kịt bị kích thích bởi ma lực bắt đầu điên cuồng bắn Vitriol ra tứ phía.
Trong trường hợp này, để giảm thiểu thiệt hại cho dân thường, điều quan trọng là phải nhắm vào nạn nhân và tạo kết giới trong phạm vi nhỏ nhất, hoặc nhắm chính xác vào động mạch hoặc lõi.
Nhưng nếu thể hiện điều đó ra thì thay vì ra vẻ lính mới, tôi sẽ lộ tẩy là một kẻ đã quá dạn dày sương gió.
'Lính mới thì sẽ làm gì nhỉ?'
Thực ra lính mới thường tìm ra đáp án rất nhanh.
Dù phương pháp đó thường rất kém hiệu quả.
Vậy nên việc tôi cần làm là….
Giam cầm toàn bộ không gian này trong ma lực của mình.
Vạch ra các tọa độ trong đầu, tôi vung cánh tay còn lại ra và búng ngón tay.
[Đừng sợ vì Ta ở với con.] Tách!
Tức thì, một luồng không khí trong lành không còn chút Vitriol nào ập vào mặt.
Ngọn lửa và Vitriol trước mặt tôi tan biến hoàn toàn, một màn chắn màu hồng dày cộm ngăn cách tôi với những đốm lửa chưa kịp bị dập tắt.
Vù!
Ầm!
Tiếng nổ vang lên chậm hơn một nhịp.
Những âm thanh răng rắc nhức óc vang lên bên tai.
Rắc! Rầm rầm!
Đồng thời, màn chắn hình vòm rung chuyển dữ dội. Tôi gồng sức vào chân, truyền ma lực vào đầu quyền trượng. Đủ loại âm thanh ồn ào như muốn xé toạc màng nhĩ lấp đầy thính giác. Những viên gạch trên sàn lần lượt vỡ tan, ma lực tôi truyền vào đang bắn vọt ra từ những kẽ hở đó.
Bộp! Tí tách!
Bên trong vốn đang rực rỡ ánh đỏ bỗng chốc hóa thành một màu đen kịt.
Màn chắn bắt đầu phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ như thể đang bị ăn mòn.
'... Tốt rồi.'
Chắc chắn lõi Vitriol nằm sai vị trí của khối cầu đó đã nổ tung.
Ngay khoảnh khắc tôi định dồn thêm ma lực vào bàn tay đang nắm quyền trượng, một âm thanh máy móc quen thuộc vang lên.
Bíp!
[Kỳ thi đã kết thúc.] [58. 33 giây.] Tức thì, cả làn khói đen kịt lẫn Vitriol bên trong mái vòm đều biến mất không dấu vết.
'58 giây? May mà mình đã ra vẻ lính mới thành công.'
À không.
Có thể tôi chưa diễn đạt lắm, nhưng ít nhất tôi đã cài cắm vài chi tiết để có thể khăng khăng mình là kẻ mới tập tành.
Tôi mỉm cười lau đi những giọt mồ hôi.
'Vậy, điểm số thì sao?'
Thường thì kết quả sẽ được thông báo ngay nhưng lần này chắc do tôi kết thúc hơi sớm nên không nghe thấy giọng nói nào.
Ngay khi tôi nhìn về phía có camera truyền hình và loa phóng thanh, âm thanh hướng dẫn liền vang lên.
[Tổng kết 1+. Vất vả cho em rồi.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn