Chương 144: 145
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~45 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"…Sao lại nhìn tôi…?"
Philip nheo mắt hỏi.
Hắn có vẻ muốn tỏ ra đang tức giận, nhưng có lẽ vì nhớ đến gia thế không hề tầm thường của Zähringen, giọng nói bỗng trở nên lí nhí.
"Dù sao thì cậu cũng là nơi dễ phát sinh vấn đề nhất mà."
"Nhìn vào đâu mà bảo…!"
"Cậu nghĩ là không phải sao? Tôi không có ý gây sự, nhưng nếu cậu tin rằng mình luôn sống như một tấm gương mẫu mực thì cho tôi xin lỗi nhé."
'…Hừm.'
Không ngờ cậu ta lại mỉa mai thẳng thừng như vậy.
Có vẻ việc muốn diệt tận gốc ngay từ đầu không phải là nói suông.
Zähringen thể hiện rõ quan điểm rằng sẽ không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào cản trở việc giành điểm cộng.
Philip, có lẽ vì trong nhóm này có tới hai người mà hắn đang có mối quan hệ cơm không lành canh không ngọt, nên vội vàng giải thích như đang bào chữa:
"…Tôi sẽ không cản trở đâu. Điểm số của tôi cũng nằm trong đó mà."
"Được, tốt thôi. Đã cùng một đội rồi thì phải cố gắng thôi."
Zähringen mỉm cười, nói bằng giọng đầy cương quyết.
Sắp xếp ổn thỏa đấy chứ.
Có một người biết cách xử lý những kẻ luôn phân cấp mọi mối quan hệ bằng thứ bậc như vậy dẫn dắt đội thì thật là nhàn thân.
"Trước tiên, chúng ta khảo sát về năng lực đặc thù nhé? Như mọi người đã biết, năng lực của tôi không phải là thứ có thể dùng trong kỳ thi lần này. Tôi không thể giáng sấm sét xuống đầu người đang bạo loạn được."
'Ồ.'
Năng lực đặc thù nghe cứ như trong truyện tranh vậy.
Một năng lực khá tốt.
Nhìn biểu cảm của tôi, có lẽ Zähringen đã đoán ra suy nghĩ đó nên mỉm cười giải thích thêm:
"Lukas chắc hôm nay mới biết nhỉ. Nói là tạo ra sấm sét, nhưng thực chất là năng lực thao túng nước, có điều tôi không am tường nguyên lý vận hành nên không thể ứng dụng biến hóa được."
"Ừm, cũng có thể."
Hầu hết mọi người đều như vậy cả.
Ngay cả Adelbert dùng gió làm năng lực đặc thù, nhưng thực chất đó chẳng phải là năng lực điều khiển chất khí hay sao.
Tuy nhiên, có lý do để người ta không gọi đó là năng lực thao túng chất khí.
Cậu ta có thể tạo ra gió mà không cần đến ma lực hay chuyển động cơ thể, nhưng lại không phát triển đến mức có thể loại bỏ ngay lập tức chất khí trong một không gian để tạo ra môi trường chân không, hay chia tách các phân tử thành nguyên tử rồi liên kết chúng lại theo cách mới.
Năng lực đặc thù là như vậy.
Đó là năng lực bị giới hạn trong một lĩnh vực nhất định mà ngay cả bản thân người sở hữu cũng không biết tại sao mình lại có. Việc mở rộng phạm vi không phải là không thể, nhưng là một việc cực kỳ gian nan.
"Nào, vậy thì… Melvin không có năng lực đặc thù, chúng ta bắt đầu từ Heike nhé?"
Nghe vậy, Heike Einsiedel vô cảm lắc đầu.
"Hiện tại tôi cũng không có năng lực nào có thể sử dụng được."
Giọng nói lần đầu tôi nghe thấy có phần lạnh lẽo hơn tôi tưởng. Dù có vẻ cậu ta không nói bằng cảm xúc tiêu cực, nhưng cảm giác vẫn như vậy.
Dù sao thì… nghĩa là cậu ta cũng có năng lực đặc thù.
Đến lượt mình, tôi đáp ngắn gọn:
"Tôi không có."
Gương mặt Philip hơi biến dạng.
Ánh mắt của Heike Einsiedel và Florian cũng hướng về phía tôi.
Tôi biết họ đang nghĩ gì.
'Họ hẳn đang nghĩ đặc điểm uống máu để tăng ma lực chính là năng lực đặc thù.'
Dù ở Bayern tôi đã công bố rằng lõi của mình "hiện tại" không có vấn đề gì, nhưng việc trong quá khứ từng có vấn đề vẫn được coi là sự thật.
Vậy nên trong mắt mọi người, những đặc tính trong quá khứ của tôi có thể bộc phát bất cứ lúc nào.
Nếu tôi thực sự có thể uống máu để tăng ma lực thì tôi đã chẳng thấy uất ức thế này.
Đúng lúc đó, gã bạn của Philip đến lượt, chần chừ một chút rồi nghiêm túc nói:
"Ừm, cái này tôi không biết có dùng được hay không nữa."
"Thì cứ nói ra đi. Mọi người đều biết sơ sơ cả rồi, giờ còn ngại ngùng gì nữa."
Zähringen đáp hờ hững như muốn gã nói nhanh cho xong chuyện.
Có vẻ gã thấy đó là lời nói đúng nên dù còn do dự nhưng vẫn bắt đầu:
"Tôi có thể điều chỉnh tốc độ sinh trưởng của thực vật một chút… nhưng không thể nuôi lớn vượt quá giới hạn như Leonard. Tôi nói ra vì biết đâu sẽ có lúc cần dùng đến dù chỉ một chút."
"Được, tốt lắm."
Cái thứ bắt nạt học đường mà cũng có năng lực đặc thù cơ đấy.
Dù sao thì việc có lúc cần dùng đến là sự thật.
Các địa hình được đưa ra trong kỳ thi rất đa dạng, từ đô thị cho đến thiên nhiên.
Ở địa hình thiên nhiên thì đó hẳn là một năng lực có ích.
Zähringen nói với Philip, kẻ vẫn đang mím chặt môi:
"Vậy giờ chỉ còn mình Philip thôi."
"Tôi cũng không có năng lực nào dùng được lúc này đâu."
"Tôi không nghĩ vậy. Mong cậu hãy nói rõ ràng cho."
Trước lời nói kiên quyết của Zähringen, Philip bật cười một cách ngớ ngẩn.
"Biết rồi còn hỏi làm gì? Đó là năng lực vô dụng, trừ phi là lúc đi tìm mạch nước ngầm."
'Tìm mạch nước ngầm là tìm kiểu gì nhỉ.'
Thấy bảo tìm được thứ đó, có vẻ như hắn có thể khuếch đại khả năng tri giác.
Nghĩ lại thì, cái ngày gã này định ép tôi ăn bánh pie, gã đã khẳng định chắc nịch là không có người đến, chắc là nhờ vào năng lực đặc thù này rồi.
Bản thân hắn có vẻ không muốn nói ra vì thấy nó không được ngầu cho lắm.
Zähringen vừa viết gì đó lên giấy vừa thản nhiên nói:
"Nghĩa là có khả năng siêu tri giác. Nghe chừng khá hữu dụng đấy chứ. Dù đúng là mạch nước ngầm thì vô dụng thật."
Có lẽ vì Zähringen bảo thứ duy nhất mà hắn cho là hữu dụng lại là vô dụng, nên Philip đỏ mặt vì uất ức.
Nhưng tôi đồng ý với lời của Julia. Thật sự không hiểu nổi tại sao hắn lại nghĩ mạch nước ngầm là hữu dụng nữa.
'Nhưng nghe cũng thấy mới mẻ thật.'
Dù việc hai kẻ bắt nạt học đường có năng lực đặc thù hơi nực cười, nhưng trông ai nấy đều đúng chất pháp sư.
Đặc biệt là Zähringen, cứ đà này đi đóng phim chắc cũng được.
Sau đó, buổi họp diễn ra thuận lợi. Philip và gã bạn tuy có càm ràm một chút nhưng vẫn duy trì thái độ bình thường.
Chúng tôi thiết lập chiến lược cho 20 loại địa hình mà nhà trường đã công bố, rồi kết thúc buổi họp.
Zähringen đứng dậy nói:
"Đội 3 bảo một tiếng nữa họ sẽ rời khỏi sân tập. Từ giờ đến lúc đó mọi người cứ tự do nghỉ ngơi rồi tập hợp lại nhé."
"Được. Tập hợp ở đây à?"
"Ừ. Gặp nhau rồi cùng di chuyển."
Tôi gật đầu khi nghe cuộc đối thoại giữa Heike và Zähringen.
Ngay khi bước ra ngoài, một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Lukas!"
Có vẻ đội 1 cũng vừa bắt đầu giờ nghỉ, Narke đang đứng nghỉ ở khu vực giải lao cuối hành lang.
"Cậu ở đây à. Khi nào thì cậu tập luyện?"
"Còn 1 tiếng nữa mới đến giờ đã đặt."
Narke vừa ra hiệu bảo tôi ngồi xuống ghế đối diện vừa tiếp lời:
"Vậy, họp hành ổn cả chứ? Thật bất ngờ khi cậu với Philip lại chung đội đấy."
"Cũng tạm. Phải làm thử mới biết nhưng hiện tại thì có vẻ không có vấn đề gì."
"Vậy à? Thế thì tốt quá."
Narke nhìn quanh rồi dùng thần lực nói: —"Einsiedel thì sao."
Có vẻ cậu ta cũng để ý đến gã đó.
"Bình thường."
Ngoại trừ việc đây là lần đầu tiên hiện lên dòng chữ không thể công lược.
Đúng lúc đó, từ món pháp bảo đeo bên tai vang lên tiếng ai đó đang gõ cửa văn phòng của tôi, tôi lập tức dịch chuyển tức thời đến Bayern.
Mười mấy phút sau, khi trở lại chỗ cũ, Narke bật cười.
"Bận rộn quá nhỉ~ Ở trụ sở không tìm cậu suốt đấy chứ?"
"Đúng vậy."
Có lẽ một ngày tôi phải đi đi lại lại hàng chục lần.
Để không ai có thể đoán định được thời gian tôi có mặt, cứ hễ có người gõ cửa là tôi lập tức dịch chuyển đến đó rồi lại quay về đây.
Kể từ sau khi xảy ra chuyện của Adelbert ngày hôm qua và có thông báo không được tiếp xúc trực tiếp với lõi của nạn nhân, tôi bị gọi đi nhiều hơn hẳn.
Mà khoan, tôi có chuyện cần hỏi Narke.
Tôi giăng ma pháp cách âm rồi lên tiếng:
"Narke. Tôi cần phải điều tra kín về vụ của Adelbert, cậu thấy tôi nên nói thế nào về bằng chứng ngoại phạm của mình thì tốt?"
"Ừm, bằng chứng ngoại phạm à…."
Narke đáp lại với vẻ hơi khó xử:
"Tôi nghĩ bây giờ có xét đến cũng không còn ý nghĩa gì nữa."
"Ý cậu là sao?"
"Ừm…."
Narke cười một cách đầy ẩn ý.
Nghĩa là dù có tạo ra bằng chứng ngoại phạm thì tình hình cũng không mấy khả quan cho tôi.
"Nhưng đừng lo. Về lâu dài thì đây là cách tốt nhất rồi. Nếu cậu không thâm nhập vào bên trong Adelbert thì giờ này chắc đã có thêm nhiều pháp sư thiệt mạng."
"Chuyện đó thì đúng."
Pleroma chắc hẳn đang ngơ ngác không hiểu tại sao tân dược lại không còn tác dụng với các pháp sư.
Vì việc không được chạm vào lõi chỉ mới thông báo cho các cơ quan, nên sẽ mất một thời gian nữa chúng mới biết được là chúng ta đã nắm bắt được thông tin cập nhật của chúng.
"Vậy, tôi muốn hỏi thêm một điều nữa."
"Điều gì?"
"Nơi tôi thâm nhập vào chính là giấc mơ của Adelbert đúng không?"
"Cũng khó nói lắm. Là giấc mơ nhưng đồng thời cũng là thế giới thực."
Dù sao thì nếu dựa trên giấc mơ, việc tôi sử dụng thần lực ở đó là điều không dễ giải thích.
Adelbert, chủ thể tạo ra thế giới đó, đâu có biết là tôi có thể sử dụng thần lực.
"Narke. Ở đó tôi không thâm nhập bằng nhân dạng của mình mà thâm nhập vào cơ thể của Adelbert."
"À, hèn chi. Tôi không thể tưởng tượng nổi cảnh cậu đi loanh quanh với gương mặt của Adelbert đâu."
Trông cũng khác nhau kha khá đấy.
"Đó không phải là vấn đề quan trọng. Vấn đề là tôi có thể dùng thần lực trong cơ thể đó. Tôi không thể hiểu nổi tại sao lại làm được như vậy, cậu có manh mối gì không?"
"À, dù là giấc mơ của cậu bé đó thì người thâm nhập vào cơ thể vẫn là cậu mà~"
"……."
Chúng tôi đang không hiểu ý nhau.
"Hừm, phải giải thích thế nào nhỉ~? Thực ra đây là lĩnh vực mà hầu hết mọi người không để ý đến nên không biết cũng là chuyện bình thường thôi…."
Cậu ta vừa vuốt cằm vừa trầm ngâm, rồi dường như đã nghĩ ra một ví dụ so sánh phù hợp, mắt cậu ta sáng lên:
"Lukas, trong thế giới của Pleroma có kẻ không tương thích và kẻ tương thích. Tại sao không phải tất cả những người không phải pháp sư khi nhận Vitriol đều có thể sử dụng ma pháp như nhau?"
"……."
"Vitriol có tính đặc thù là định vị tại lõi, nhưng nó không tạo ra tư chất pháp sư cho người không có nó. Tư chất vốn có của người đó được bộc phát nhờ vào sự hình thành của lõi."
"…Khoan đã."
"Hửm?"
Biết thì có biết, nhưng lại áp dụng vào chuyện này sao?
Cảm giác như tôi vừa nghe thấy một câu chuyện cực kỳ chấn động vậy.
Vậy thì, lượng ma lực mà tôi đang dùng lúc này….
Tôi dùng một tay ấn vào trán rồi hỏi:
"Narke. Vậy nghĩa là dù tôi có thâm nhập vào cơ thể của Adelbert ở thực tại, tôi vẫn có thể sử dụng lượng ma lực mà tôi đã dùng từ trước đến nay sao?"
"Tôi không ngờ cậu lại có những suy nghĩ thú vị thế này đấy~ Trí tưởng tượng phong phú thật."
"Không có gì thú vị đâu."
"Haha, dù sao thì…."
Narke nhún vai nói:
"Ngược lại, nếu thích nghi được thì chẳng phải nó còn phát huy tốt hơn sao? Kết quả kiểm tra lõi của Adelbert là hạng Đặc biệt cấp 1 mà."
"……."
"Dĩ nhiên là dù cậu có trở thành Adelbert thì ma lực vẫn là của chính cậu. Vì đó là tư chất của cậu mà."
Dù diễn giải Adelbert là Luca, còn tôi là chính bản thân tôi thì tình huống vẫn tương tự.
Lượng ma lực mà bấy lâu nay tôi tin là của Luca, thực chất không phải của Luca mà là của tôi sao?
Trong tích tắc, hàng loạt nghi vấn xâu xé tâm trí tôi.
"Lukas. Cậu sao thế?"
"Không có gì."
Tôi đáp lại trong khi vẫn ấn vào xương chân mày để tránh ánh mắt của cậu ta.
Nghĩ lại thì, không được để tên này biết.
Có khi tôi sẽ bị trục tà mất.
'…Liệu bây giờ nếu bị trục tà, mình có thể quay về thế giới cũ không?'
Mà không, vốn dĩ bản thân tôi ở thế giới cũ còn sống hay không cơ chứ?
Tất cả đều là những suy nghĩ kỳ quặc nếu để cho Narke nghe thấy.
"Được rồi, cảm ơn cậu đã cho tôi biết."
Tôi đáp lại như vậy rồi đứng dậy.
May mắn là nhìn biểu cảm thì có vẻ Narke đã chìm đắm vào suy nghĩ khác rồi.
"Có gì đâu~ Mà này, Lukas!"
"Hửm?"
"Ban kịch nghệ tìm cậu kìa."
"Sao cậu biết?"
"Lúc nãy có ai đó vào phòng họp của tụi tôi hỏi xem nhóm cậu dùng phòng nào."
"……."
Đây là cơ hội khi Trưởng ban chưa kịp chọn đúng thời điểm.
Không biết là khoa nào, nhưng nếu là khoa Ma pháp thì chắc cũng đang họp như chúng tôi, còn các khoa khác thì giờ đang là giờ học sáng nên không được tự do.
Tôi lập tức tập hợp các thành viên đội 6 đang tản mát khắp tòa nhà rồi dịch chuyển tức thời đến tòa nhà sân tập.
May mắn là đội trước có vẻ đã kết thúc buổi tập sớm 20 phút và đã rời đi.
Khi bước vào sân tập mà chúng tôi đã đặt trước, Zähringen cười nói:
"Haha, tôi không ngờ Lukas lại tâm huyết với việc luyện tập đến thế đấy."
"Thì phải nỗ lực hết mình chứ."
Philip có vẻ đang rất hậm hực vì bị tôi kéo đi, nhưng may là hắn không nói gì.
Zähringen vỗ tay bôm bốp để tập trung sự chú ý:
"Tốt rồi. Thời gian thuê sân tập sẽ kết thúc sau 2 tiếng 20 phút nữa, hay là chúng ta cứ thế tập liên tù tì bảy hiệp luôn nhé?"
"Cứ làm thử một hiệp rồi quyết định sau. Địa hình đầu tiên chọn gì đây?"
"Cứ chọn tòa nhà cho nó phổ biến đi."
Heike vô cảm lên tiếng.
'…Nghe cái tên Einsiedel thấy cứ kỳ kỳ sao đó.'
Rõ ràng là tay trái của tôi vẫn lành lặn nhưng cứ cảm giác như nó vẫn đang bị gãy vậy.
Trong lúc đó, có vẻ không ai phản đối địa hình tòa nhà, nên Zähringen đã thao tác trên pháp bảo ma pháp không gian được lắp đặt tại sân tập.
Ngay lập tức, thế giới được nhà trường lưu trữ hiển thị ra trước mắt. Có những con đường khang trang và vô số tòa nhà.
[Oa, đây là lần đầu tiên tôi dùng cái này để gọi ra một nơi khác không phải là trường thi đấy.] Giọng nói của Zähringen vốn dĩ đang ở ngay bên cạnh, giờ đây lại vang lên qua pháp bảo.
Để có thể nghe trực tiếp các chỉ thị giống như tại hiện trường, nhà trường cũng đã đưa công cụ này vào sử dụng.
Tôi quan sát xung quanh.
Khác với hiện trường thực tế, ở đây không có người qua lại.
Chắc Zähringen đã điều chỉnh sang phiên bản không có người. Chứ nếu ở hiện trường bạo loạn mà còn có dân thường đi lại lộn xộn thì độ khó sẽ tăng vọt ngay.
Lúc đó, Zähringen gõ nhẹ vào tai để truyền lời qua pháp bảo: [Tốt rồi. Không có dân thường, và tôi đã nâng cấp độ lên hạng 5. So với hạng 6 chúng ta thi lần trước thì khó hơn nhiều đấy. Tuy nhiên, đúng như đã thảo luận, tôi sẽ trực tiếp chỉ thị cho mọi người, nên cứ làm tốt như những gì đã nói nhé.] Cậu ta dừng một nhịp rồi tiếp tục: [Sau khi đếm ngược sẽ có tiếng chuông báo động bạo loạn vang lên. Tọa độ sẽ được thông báo, nhưng bên trong tòa nhà thì chúng ta phải tự tìm vị trí của kẻ bạo loạn. Lukas và Philip.]
"Nghe rõ."
[Khi Philip tìm thấy vị trí, Lukas hãy hỗ trợ bên cạnh nhé. Hai người phụ trách bên ngoài, bốn người phụ trách bên trong, và hai người các cậu sẽ đi vào bên trong.] Vậy là trong kỳ thi vòng 2 này, đối tác của tôi sẽ là Philip.
Thực ra đi cùng Zähringen thì sẽ an tâm hơn, nhưng tôi hoàn toàn hiểu quyết định của cậu ta. Chẳng có ai phù hợp để đi kèm với Philip cả.
"Hiểu rồi."
"Khoan, đợi đã, tại sao tôi lại phải đi với cái thằng này…."
Philip nói với vẻ mặt không thể tin nổi.
Nhưng Zähringen đã thôi không nghe nữa mà chuyển sang nói với sinh viên khác.
'Tại sao à?'
Vì nết của cậu quá kém, nên tốt nhất là đi cùng với người đã áp chế được mình ngay từ đầu.
Melvin thì tuyệt đối không được, bạn của Philip cũng không xong. Không biết hai đứa đó sẽ gây ra chuyện gì.
Còn nếu để đi cùng Heike của lớp 1 thì lại không có dữ liệu gì, coi như là một canh bạc.
Tóm lại, từ nay về sau Philip sẽ thay phiên đi cùng tôi hoặc Zähringen. Đã là thành phần bất hảo thì phải giám sát chặt chẽ.
Tôi mỉm cười nói với Philip đang đứng bên cạnh:
"Đây là lần đầu tiên chúng ta làm cộng sự nhỉ. Cùng cố gắng nhé."
"……."
Philip không nói gì, chỉ cau mày lại.
Trong lúc đó, phần hướng dẫn của Zähringen đã kết thúc, và tiếng đếm ngược vang lên.
[3, 2, 1. Bắt đầu.] Bíp— Cùng với âm báo bắt đầu kỳ thi là tiếng chuông báo động chói tai vang lên dữ dội.
[Thông báo đến toàn thể thần dân Kreuzberg. Đã tiếp nhận báo cáo bạo loạn tại tọa độ 12: 333: 718. Đề nghị thần dân nhanh chóng giữ trật tự và di chuyển đến các bãi đất trống hoặc cơ sở trú ẩn nơi không nhìn thấy khói đen.] Bản thông báo này nghe bao nhiêu lần vẫn thấy không quen tai cho lắm.
Tôi nhập tọa độ vào công thức mình biết rồi búng tay một cái.
Melvin và Heike của lớp 1, những người phụ trách bên ngoài, đang dùng ma lực bao phủ toàn bộ tòa nhà.
Thấy Philip vẫn chưa vào trong tòa nhà, tôi khẽ vỗ vào vai hắn.
"Philip."
"…!"
Hắn giật nảy mình gần như nhảy dựng lên rồi quay lại nhìn tôi.
"……."
Làm gì mà ghê vậy….
Tôi tảng lờ phản ứng đó, dẫn hắn đi vào cổng chính, đồng thời giăng ma pháp cách âm theo tốc độ di chuyển.
Khối Vitriol bên trong tòa nhà không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Nghĩa là nó biết rằng nếu bị bắt thì sẽ chết.
Việc nó không phản ứng theo bản năng mà bắt đầu tính toán dần dần cho thấy mức độ nguy hiểm đã ở một tầm cao khác.
Philip đang tựa lưng vào bức tường ngay sau khi vào cổng chính để tập trung cảm giác, khẽ thì thầm:
"Không có ở tầng 1."
[Được rồi. Tôi sẽ đợi ở phía trong cửa sau, khi nào tìm thấy vị trí thì báo ngay nhé. Bắt đầu phong tỏa tòa nhà.] Giờ thì không còn đường lui nữa rồi. Phía bên ngoài cũng sẽ chặn lại để nó không thể thoát ra bằng đường cửa sổ.
Chúng tôi duy trì ma pháp cách âm và tiến thẳng từ tầng 2 lên tầng 3.
Phải công nhận năng lực của gã này khá hữu dụng.
Nếu chỉ tập trung ma lực vào tai thì rất khó để nắm bắt được những sinh vật đang ở trong phòng, nhưng gã này chỉ cần tập trung khoảng 5 giây là lập tức lao vọt lên phía trên.
'Với cái năng lực này mà bấy lâu nay cậu chỉ toàn đi gây chuyện thôi sao.'
Đúng là để gây chuyện thì đây là năng lực tuyệt vời nhất rồi còn gì.
Sống cái kiểu đó hèn chi lại nghĩ việc dùng năng lực này để tìm mạch nước ngầm là việc có ích nhất….
Đúng lúc đó, Philip đang tựa vào tường cầu thang tầng trên cùng của tòa nhà bỗng cau mày:
"Ở tầng 5, căn phòng cạnh cầu thang bên phải tính từ cổng chính."
[Hiểu rồi.] Giờ thì Julia và cộng sự của cậu ta sẽ đi lên hướng đó.
Để quyết định xem có nên di chuyển lệch giờ với bên đó hay không, cần phải biết nạn nhân có uy lực thế nào và hiện đang mở rộng thế lực ra sao.
Thấy Philip định lao ra trước, tôi gọi tên hắn rồi kéo vai hắn lại.
"Đợi đã…."
"Á…!"
Tôi bịt miệng hắn lại.
"Này… à không, Philip."
"……."
"Dù đã giăng ma pháp cách âm nhưng cũng không được hét lên chứ? Độ rung sẽ truyền xuống sàn nhà đấy."
"À, ừ."
"Bình tĩnh đi."
Tôi khuyên nhủ ngắn gọn rồi nói ra nội dung mình định nói.
Cứ như vậy, buổi tập đầu tiên đã kết thúc khá thành công.
"Oa, thời gian xử lý khuyến nghị là 20 phút mà chúng ta kết thúc trong 15 phút này…!"
Melvin không giấu nổi sự phấn khích mà bật cười.
Kết quả bản thân nó không hề tệ.
'Chẳng lẽ mình cảm nhận sai sao.'
Mà thôi, cứ làm thêm lần nữa là biết ngay.
Và, 30 phút sau.
Đoàng—!
Khi tôi bắn ma pháp về phía mục tiêu, tôi thấy Philip đứng ở phía đối diện giật bắn người.
Đến mức các đồng đội xung quanh thay vì nhìn mục tiêu lại quay sang nhìn Philip.
"……."
Dĩ nhiên lần này kết quả kết thúc cũng không hề tệ.
Bíp— [Kết thúc kỳ thi.]
"Ừm, chúng ta đã thử thách với độ khó 30 phút nhưng lần này cũng kết thúc trong vòng 25 phút."
"Tinh thần đồng đội của chúng ta thực sự rất ăn ý đấy…!"
Melvin vốn nghĩ sự kết hợp thành viên này là tệ nhất, nhưng vì kết quả cứ liên tục tốt nên có vẻ cậu ta đã hài lòng.
Nhưng tôi thì không.
'Rõ ràng mình đã nghĩ sự kết hợp này sẽ không có vấn đề gì cơ mà.'
Những vấn đề tôi nghĩ trước đó quả thực không xảy ra.
Chẳng hạn như chuyện Philip gây rắc rối gì đó.
Hắn không gây rắc rối, nhưng cứ hễ nhìn thấy tôi là lại giật nảy mình như lên cơn kinh phong thế này thì….
'Đùa nhau à.'
Tôi có ăn thịt cậu đâu chứ?
Không cần nhìn cũng biết gã này chắc cũng đang nghĩ tôi là ma cà rồng giống như Adelbert vài ngày trước thôi.
Chắc trong bảng công lược ghi là Pleroma rồi chứ gì.
Cái gan bằng hạt táo này mà hồi năm nhất cũng dám đi bắt nạt người khác cho được. Chắc lúc đó trong mắt hắn, Pleroma hay gì thì cũng chỉ là một thằng nhóc yếu ớt chẳng làm được trò trống gì nên hắn mới không thấy sợ.
"Dù vẫn còn vài điểm đáng tiếc, nhưng vẫn còn tận 2 tuần nữa nên chúng ta cứ dần dần khắc phục nhé."
Zähringen nhìn quanh các sinh viên nói.
"Mọi người vất vả rồi. Đêm nay tôi cũng đã đặt sân tập rồi nên mọi người cứ nghỉ ngơi đi, tí nữa chúng ta lại tập tiếp."
"Được, tí gặp lại nhé."
Các thành viên chào hỏi ngắn gọn rồi rời khỏi sân tập.
Có lẽ vì cứ phải giật mình liên tục nên Philip trông có vẻ kiệt sức, hắn rũ vai lững thững bước ra khỏi sân tập.
À không, định bước ra.
Rầm—!
Tôi dùng ma pháp kéo cánh cửa sân tập lại và khóa chặt.
"…?!"
"Philip."
Zähringen bảo cứ dần dần khắc phục, nhưng vấn đề thì phải loại bỏ càng sớm càng tốt chứ.
Tôi nhìn gương mặt cắt không còn giọt máu của gã, nở một nụ cười dịu dàng nhất có thể.
"Chúng ta nói chuyện một chút nhé?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn