Chương 85: 85
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~30 phút đọc · Tạo 31/07/2026
85 Tập 1 Sau khi di chuyển đến phòng của Adelbert, tôi đã phải ngồi đối đáp với những lời lẽ đầy phấn khích của cậu ta suốt một tiếng đồng hồ.
'…Cứ coi như là Melvin đệ nhị cũng được.'
Bây giờ nghĩ lại, có khi buổi tiệc chúc mừng này cũng là do tên nhóc này nằng nặc đòi tổ chức không chừng.
Giống hệt cái cách mà Melvin đã nảy ra ý định mời Nikolaus làm giảng viên chỉ để được gặp mặt vậy.
Dù sao thì, Melvin ít nhất còn là bạn bè, còn Adelbert trong mắt tôi chỉ đơn thuần là một nhân vật phản diện, kẻ sở hữu thế lực ủng hộ vững chắc và luôn tìm cách cản trở Elias trong mọi việc.
Cậu ta xuất sắc về mặt năng lực, lại có diện mạo ưu tú và tính cách hướng ngoại hơn Thái tử nên có rất nhiều người ủng hộ.
'Không ngờ lại gặp một kẻ như thế trong bộ dạng nhóc con thế này….'
"Nếu là ta, chắc ta đã không thể hành động được như Ngài. Liệu Ngài có cuốn sách nào tâm đắc luôn mang theo bên mình không? Ta cũng muốn có được thế giới quan giống như Ngài."
"Đọc đa dạng các loại sách thì Điện hạ sẽ tự hình thành nên thế giới quan của riêng mình thôi."
Nếu rơi vào hoàn cảnh sắp chết ở nơi đất khách quê người trong thân xác của kẻ khác, thì bất kể là sách vở hay gì đi nữa, tự khắc người ta cũng sẽ làm được thôi.
Đó là sự thật, nhưng tôi không thể nói ra như vậy được.
Có lẽ vì lời giải thích chưa đủ thỏa đáng nên vị Hoàng tử vẫn nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh.
"…Không phải cứ đọc cuốn sách tôi đề xuất thì sẽ trở nên giống tôi đâu. Nếu Điện hạ có một giá trị mà Người thực lòng cho là đúng đắn, thì dù đọc bất kỳ cuốn sách nào, Người cũng sẽ tìm thấy giá trị đó thôi. Hơn nữa, trong quá trình ấy Người cũng có thể tìm thấy những giá trị khác, nên đây chưa phải là lúc để bị vùi lấp trong một cuốn sách duy nhất đâu."
"Hóa ra là vậy…!"
'Đừng có vì mấy lời này mà ngộ ra chân lý chứ….'
Tôi nén lại thôi thúc muốn đảo mắt và khẽ gật đầu.
'Nhân lúc nhớ ra, hay là kiểm tra bảng trạng thái một chút nhỉ.'
Adelbert Hohenzollern Độ thiện cảm: +10 Danh hiệu: — Thể lực: +5 Tinh thần lực: +1 Ma lực: +8 Kỹ năng: +2 Ấn tượng: +7 May mắn: +8 Thuộc tính: Hấp dẫn (Lv. 1) Độ thiện cảm đùa nhau à?
Nhưng nhìn lại trường hợp của Pie và những người khác, có vẻ như những người trẻ tuổi thường có xu hướng dành cho tôi sự thiện cảm rất lớn.
Vị Hoàng tử nhìn sắc mặt tôi, rồi lấy ra một chai rượu vang trông có vẻ đắt tiền từ trong tủ trưng bày.
"Ngài Ernst, Ngài muốn dùng cùng tôi không? Thật ra đây là rượu mà Thái tử Điện hạ đã ban cho tôi để uống một mình… nhưng tôi nghĩ chắc Ngài Ernst cũng sẽ thích."
"Cảm ơn Người, nhưng tôi xin phép từ chối. Lúc nãy tôi đã uống khá nhiều rồi."
Thật ra lúc nãy tôi chỉ mới nhấp môi đúng một ly, nhưng vì không muốn uống rượu với một cậu nhóc 15 tuổi đang có nhu cầu tư vấn tâm lý nên tôi đã khước từ.
Thế là Hoàng tử lúng túng ngồi xuống chỗ cũ.
"…Liệu rằng, Ngài Ernst."
"Người cứ nói đi ạ."
"Ngài có thể trở thành thầy dạy đối luyện của tôi được không?"
"……."
Định hỏi chuyện này nên mới mời uống rượu sao…. Lại còn là rượu mà Thái tử cho để uống một mình nữa chứ?
'Dù sao thì, mình mà đi dạy ai cơ chứ.'
Điểm kỹ năng của mình cũng chỉ vừa mới chạm ngưỡng giữa mức 4 mà thôi.
Tất nhiên, nếu là đối luyện kiểu cố vấn tiền bối hậu bối thì hoàn toàn có thể.
Điểm kỹ năng của Adelbert là 2.
Cách biệt 2 điểm không phải là đối tượng không thể dạy được.
Nhưng thứ mà kẻ này mong muốn chắc hẳn không phải là điều đó.
"Nếu đó là tâm nguyện của Hoàng tử Điện hạ thì tôi rất muốn đáp ứng, nhưng e là thời gian dành cho tôi không có nhiều."
"Ra vậy."
Adelbert không giấu nổi vẻ tiếc nuối, đôi vai chùng xuống.
Rõ ràng mười năm sau khi vào tù, cậu ta không còn là một đứa trẻ như thế này nữa, hình ảnh thực tế khác xa với ấn tượng của tôi khiến sự bất hòa cứ liên tục nảy sinh.
"Nếu có thời gian, tôi sẽ cùng Công tước Elias sắp xếp một buổi. Lần này vết thương của ngài ấy cũng đã lành, chắc sẽ sớm luyện tập lại được thôi."
Gương mặt cậu ta thoáng tối sầm lại.
"Đúng vậy. Đã lành lặn hoàn toàn rồi. Nhưng Công tước thì…."
"Ngài ấy là người có thực lực đã được bảo chứng. Tôi thiên về ma pháp đặc thù hơn là ma pháp chiến đấu, nên để dạy Hoàng tử Điện hạ thì ngài ấy sẽ phù hợp hơn nhiều."
Nghe vậy, Adelbert mím chặt môi, đưa mắt nhìn vào hư không với vẻ mặt phức tạp.
"Người ghét Công tước Elias sao?"
"……."
Dù cậu ta trông có vẻ biết cách ăn nói khéo léo, nhưng việc không thể che giấu được cảm xúc chứng tỏ cậu ta thực sự rất ghét Elias.
Tất nhiên, vì ghét đến mức đó nên ngay cả khi Elias giành thế thượng phong, cậu ta vẫn đối đầu đến cùng.
Đó là một kẻ lỳ lợm, dù biết trước thất bại đã định sẵn nhưng vẫn trung thành với Thái tử đến hơi thở cuối cùng.
"Tôi không thích anh ta."
"Tôi muốn nghe lý do."
"Anh ta không có lấy một chút lễ độ. Luôn thản nhiên làm ra những hành động vô lễ, và cậy vào ma lực của mình mà hành xử ngạo mạn."
Bấy lâu nay Elias không thể luyện tập vì chấn thương chân nên mới thế, chứ thực tế Elias cũng chẳng phải hạng người khiêm tốn gì cho cam về mặt thực lực.
'Nhưng mà, kẻ cậy vào ma lực có vẻ không phải Elias mà là phía bên này thì đúng hơn.'
Sở hữu ma lực +8 mà điểm kỹ năng giờ mới chỉ có +2.
Điều đó có nghĩa là cậu ta chỉ toàn tấn công và phòng thủ bằng sức mạnh thô bạo mà không hề nỗ lực rèn luyện.
Cậu ta cau mày nói tiếp:
"Hơn nữa, Công tước… quá đỗi phóng túng. Mang trên mình cái danh hoàng tộc mà lại cứ hành xử tùy tiện như thế sao."
"Tùy tiện sao…. Công tước Elias đã cùng tôi tham gia mọi hoạt động. Ý Người là những hành động đó cũng đều là phóng túng cả sao?"
"Chuyện đó…."
Cậu ta lắc đầu.
"Tôi đã lỡ lời. Tôi không có ý hạ thấp Ngài."
Cho đến cuối cùng, vẫn tuyệt nhiên không có một lời xin lỗi nào dành cho Elias.
Tôi gật đầu rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Không sao đâu, thưa Điện hạ. Giờ cũng đã muộn rồi, tôi xin phép được về nghỉ."
Có lẽ cậu ta cũng không còn tâm trạng để trò chuyện thêm nữa nên đã tiễn tôi ra tận cửa.
"Được rồi. Cuộc trò chuyện hôm nay rất thú vị, thưa Ngài Ernst. Hy vọng sẽ có dịp gặp lại Ngài lần sau."
*
"Ngài được hâm mộ quá nhỉ, Ngài Ernst."
Vừa trở về phòng nghỉ, tôi đã thấy Elias nằm dài trên giường mình như thể đó là phòng của cậu ta vậy.
Tôi niệm ma pháp cách âm bao quanh mình và Elias.
"Lần trước ở trại giam cũng thế, giờ lại vậy, cậu đúng là nhất đấy."
"Gì cơ, bình thường tôi đâu có được nghe mấy lời này đâu nhỉ? Chắc là do hơi men bốc lên rồi sao? Ha ha!"
Elias lăn lộn trên giường như thể ban ơn rồi vỗ vỗ vào khoảng trống phía dưới.
"Tôi không say. Tránh ra đi, Eli."
"Phải mở tăng hai chứ."
"……."
"Mà hôm nay mọi người say khướt cả rồi. Cái đứa cậu vừa gặp cũng uống hơi quá chén đấy."
"Trông có vẻ là vậy."
Dù có là nhân vật mình kính trọng đến đâu đi nữa, thì để giữ một người lạ mặt suốt một tiếng đồng hồ vào lúc rạng sáng thế này thì lý trí cũng phải bay đi ít nhiều rồi.
"Cậu có biết tại sao Thái tử không đến không?"
"Chắc chắn là đang khổ sở rèn luyện cái mống ma lực bé tí tẹo của mình rồi. Cái tầm đó thì làm gì có tâm trạng mà đi chơi bời chứ?"
"Hừm."
So với Elias thì đúng là bé tí thật.
Cứ luôn mồm nói những lời như thế, hèn gì Adelbert lại ghét cậu ta đến vậy. Bởi Adelbert thực lòng kính trọng Thái tử. Sự nhiệt huyết đó so với những gì cậu ta thể hiện với Nikolaus thì không thể nào bì được.
"À, tôi đi lấy ít rượu đây. Chờ nhé!"
Thế là Elias thực sự dịch chuyển về dinh thự của mình rồi mang rượu vang tới.
Tôi chỉ uống theo kiểu nhấp môi cho biết vị, nhưng Elias thì thực sự đang đổ rượu vào họng như điên.
Đang uống dở thì cậu ta hỏi cuộc trò chuyện với Hoàng đế thế nào, tôi kể lại từ đầu đến cuối, nghe đến đoạn về Catacomb thì tốc độ uống của cậu ta lại càng nhanh hơn.
"Làm thế quái nào mà uống như thế này mà vẫn không say nhỉ."
"Di truyền của dòng họ đấy. À, giá mà có cả Leo ở đây nữa thì tốt quá."
Leo đã quay trở về Bayern trước.
Cậu ấy bảo trước khi cuộc thi thí nghiệm ma dược diễn ra, cậu ấy cần đi kiểm tra xem khu vực đó có vấn đề gì không.
Và chúng tôi cũng sắp sửa phải khởi hành rồi.
"Bốn giờ sáng rồi. Chúng ta cũng chuẩn bị đi thôi."
"À, cậu khởi hành lúc tám giờ sáng đúng không?"
"Ừ."
Kể từ bây giờ, trong vòng một tuần, tôi phải đến Bayern để tham dự cuộc thi.
"Được rồi, vậy tôi xuống tầng dưới một lát nhé. Có món đồ tôi để quên ở phòng gửi đồ."
"Cứ đi đi."
Tôi ngồi thoải mái trên giường, lật giở cuốn sách ma dược mang theo.
Khoảng 20 phút trôi qua mà Elias vẫn chưa quay lại phòng.
'Sao lâu thế nhỉ.'
Tôi lặng lẽ bước ra khỏi phòng.
Không hiểu sao lòng lại dấy lên một nỗi bất an, tôi tập trung ma lực vào tai.
Từ phía dưới cầu thang vang lên những tiếng ồn ào náo loạn.
Có lẽ vì buổi tiệc đã đi đến hồi kết nên lượng người đi lên đi xuống cầu thang còn đông hơn cả lúc giữa tiệc. Tôi không thể phân biệt được đâu là giọng của Elias trong mớ hỗn độn đó.
'Tốt nhất là cứ xuống đó tìm cho xong.'
Vừa mới bước đi, một tiếng động lạ lẫm vang lên.
Rầm― Uỵch―!
"A á á á!"
"…!"
Đó là giọng của Elias.
Tôi lao xuống hai tầng lầu, và thấy một đám đông đang tụ tập đông nghịt. Có người vừa mới từ trong phòng ló mặt ra xem, cũng có người từ sảnh tiệc chạy tới.
"Ngài có sao không?!"
"Mau đỡ ngài ấy dậy đi!"
Có vẻ Adelbert cũng bị ngã, ai đó đang đỡ cậu ta đứng dậy.
Ngay bên cạnh, Elias đang ôm chặt lấy chân, cuộn tròn người cố nén tiếng thét đau đớn.
Đó chính là vị trí mà mới vài ngày trước vẫn còn được quấn băng gạc.
"……."
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống gáy tôi.
Rõ ràng người ta đã bảo nếu bị thương ở chân lần nữa thì sẽ vĩnh viễn không thể sử dụng được nữa.
"Gọi bác sĩ mau!"
"Điện hạ, Người không được cử động!"
Tôi thấy Elias nghiến chặt răng, đôi bàn tay run rẩy.
'…Phải quay ngược lại.'
Ting―!
Thử lại Lv. 1 ― Di chuyển về điểm lưu trước đó trong 〈Chapter 5〉 ― 2. 0 điểm cho một lần sử dụng ― 2. 0 điểm để lên cấp tiếp theo Điểm hiện có: 8. 0 điểm Nhận thêm 0. 25 điểm May mắn cho đến lần nhận điểm tiếp theo Tôi định ra lệnh quay ngược thời gian ngay lập tức, nhưng rồi lại khựng lại.
"……."
Hãy suy nghĩ kỹ đã nào.
Nếu quay ngược thời gian để thay đổi sự việc, hiện trường này sẽ hoàn toàn biến mất.
Phải nắm bắt tình hình trước đã.
"Đã xảy ra chuyện gì thế này!"
"Người kia đã đẩy ngài ấy. Chính là người kia!"
"Tôi, tôi không có làm! Làm sao tôi dám đụng đến người của Hoàng gia chứ…!"
"Sao lại không, chính mắt tôi cũng thấy mà!"
Tiếng ồn ào của đám đông nhòe đi trong tai tôi.
'Thời điểm này chẳng phải là quá trùng hợp sao.'
Sự cố lại xảy ra ngay vào lúc này, khi Elias vừa mới tháo băng chưa đầy một tuần.
Hơn nữa, bị ngã lăn xuống cầu thang mà lại bị thương từ dưới đầu gối đến cổ chân, chuyện này có thường gặp không?
'…Thông thường người ta sẽ bị thương ở đầu hoặc lưng. Cổ tay và xương chậu cũng thuộc diện phổ biến.'
Đây là cố ý.
Nếu chỉ đơn giản là đẩy thì sẽ lộ liễu, vả lại trường hợp bị thương từ dưới đầu gối đến cổ chân là rất ít, nên chắc chắn kẻ đó đã phải dùng trọng lượng cơ thể để nghiền nát đôi chân vào cạnh của bậc cầu thang.
Chỉ có như vậy thì đôi chân đó mới vĩnh viễn không thể dùng được nữa.
Huống hồ, chẳng phải có một kẻ đã cố tình ngã lăn xuống cùng để đóng vai vật nặng đó sao.
Tôi nhìn vị Hoàng tử đang thở dốc với gương mặt tái mét và tiếp tục mạch suy nghĩ.
'Vậy thì ai đã làm việc này, đây mới là điều quan trọng.'
Nếu quay ngược lại để ngăn chặn vụ tai nạn, tôi có thể cứu được Elias nhưng lại không thể trừng phạt kẻ đã đẩy.
Đó là điều hiển nhiên.
Khi không có vụ tai nạn nào xảy ra mà tôi lại khẳng định rằng "không giải thích được lý do nhưng người này đã đẩy hai thành viên Hoàng gia xuống cầu thang" thì chỉ có mình tôi trở thành kẻ điên mà thôi.
Thay vào đó, nếu thất bại lần này, kẻ đó nhất định sẽ chờ đợi cơ hội tiếp theo.
Để ngăn chặn cơ hội đó, tôi phải quay ngược thời gian với quyết tâm tìm ra thủ phạm.
Tôi nhìn vào gương mặt của kẻ đang bị đổ lỗi là thủ phạm và mở cửa sổ Thử lại.
―"Quay ngược về thời điểm trước lúc này."
* Ánh đèn vàng vọt và những bức tường dán giấy hoa văn cổ điển hiện ra trước mắt.
Tôi, người vừa mới đứng ở cầu thang tích tắc trước, giờ đây lại đang ngồi trong phòng lật giở cuốn sách ma dược.
"…!"
Tôi lập tức rời khỏi chỗ ngồi, lao ra cầu thang và nhìn xuống phía dưới.
Đám quý tộc và chính trị gia say khướt đang chậm chạp bước xuống cầu thang.
"Chẳng phải không biết bao giờ mới lại có dịp tổ chức sao."
"Hừm hừm, chủ nhân của bữa tiệc là người khác mà."
"Dù vậy đi nữa. Lần này được gặp Ngài ấy để thảo luận về ngân sách an ninh năm sau thì tốt quá rồi. Dù có nghĩ thế nào đi nữa, tôi vẫn thấy cần phải tăng cường bố trí pháp sư…."
Tôi vội vàng tìm kiếm Elias trong đám đông.
Elias đang đi lên cầu thang thì bắt gặp Adelbert đang lẫn trong đám người đó, cậu ta bèn cau mày.
"Này, cái mặt chú làm sao thế kia. Không phải là uống quá chén đấy chứ?"
"……."
"Dù anh không muốn xen vào chuyện của chú, nhưng chú còn chưa qua sinh nhật nữa, uống vừa phải thôi."
"Hoàng tử Điện hạ."
Vị quý tộc phát hiện ra Adelbert bèn cúi chào cung kính.
Vị quý tộc đứng phía sau cũng hành lễ theo cách tương tự. Khi Adelbert gật đầu, bọn họ lại tiếp tục cất bước với những cử động chậm chạp vì hơi men.
Ngay khoảnh khắc đó, vị quý tộc đứng phía trên Adelbert loạng choạng ngả ra sau như thể bị thứ gì đó kéo lại.
Đúng lúc đó, Elias mở lời với ánh mắt đầy ngỡ ngàng.
"…Hả?"
"Ơ ơ?! Giữ lấy!"
"Không được!"
Khậc― Tôi lao tới đẩy phăng vị quý tộc say khướt ra và túm chặt lấy cổ áo sơ mi của Adelbert khi cậu ta đang ngã xuống.
Và bằng tay còn lại, tôi vung đũa phép dùng ma lực để đỡ lấy Elias đang rơi xuống.
"…!"
Gương mặt Adelbert thấm đẫm một sự kinh hãi tột độ chưa từng có.
Tôi túm lấy cổ áo cậu ta và trầm giọng nói:
"Làm vậy là không nên đâu, thưa Hoàng tử Điện hạ."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn