Chương 138: 139
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~41 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"Đi thôi."
Zähringen ra hiệu.
Tôi ngoái lại nhìn lần cuối rồi tiến về phía trường thi.
Kỳ thi của năm nhất diễn ra vào buổi tối nên vẫn còn khá lâu mới đến giờ, nhưng nhìn thấy những học sinh năm nhất đang lảng vảng quanh đây, tôi không tự chủ được mà ngoái đầu nhìn lại.
Chứng kiến cảnh đó, Zähringen lên tiếng.
"Dạo gần đây trông cậu có vẻ bận tâm chuyện gì đó nhỉ."
"Ừm, đúng vậy. Có gây ảnh hưởng gì đến việc huấn luyện không?"
"Không, hoàn toàn không. Tôi không có ý gì khác đâu."
Cậu ta mỉm cười rồi lại hất hàm về phía phòng thi.
Nếu là lúc khác thì chẳng ai thèm bận tâm, nhưng hôm nay tình hình đã khác.
'Phải vượt qua kỳ thi hôm nay thì mới được vào vòng 2.'
Dù có ra sao đi chăng nữa, tôi cũng phải giúp cậu ta vượt qua kỳ thi này.
Dĩ nhiên, tôi cũng không cần phải quá lo lắng.
Theo như những gì tôi chứng kiến ngày hôm nay, Adelbert tuyệt đối sẽ không bị loại ở vòng 1.
*
'À... thì ra là thế này sao.'
Rạng sáng hôm đó, tôi chống cằm quan sát Adelbert từ phía bên kia bàn làm việc.
Dù có những chuyện khó lòng hiểu nổi như mức độ thiện cảm tăng vọt, hay việc cậu ta bắt đầu rơi nước mắt, nhưng tôi đã sớm nhận ra nguyên nhân trước khi kịp suy nghĩ sâu xa.
Tên đó mở to đôi mắt vốn đã lờ đờ, chậm rãi lẩm bẩm.
"…Tôi không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Những người bạn có thực lực tương đương với tôi đều nhận được điểm số đúng với khả năng của họ cơ mà…"
'Hóa ra cậu ta xác định mình là người có thể trút bầu tâm sự đây mà.'
Cứ ngỡ là vậy nên sau khi ghé qua Bayern, tôi đã quay lại tìm cậu ta một lần nữa, và tên đó đã ngoan ngoãn mở cửa cho tôi.
Dường như những lời tôi nói đã bị cậu ta bỏ ngoài tai khá nhiều, nhưng bù lại, có lẽ cậu ta cảm thấy nhẹ lòng hơn khi tìm được người để thổ lộ những trăn trở của mình.
Tôi tự hỏi liệu từ trước đến nay chưa từng có ai muốn trò chuyện với cậu ta hay sao….
'Mà chắc là do cái tên này không chịu tiếp nhận thôi.'
Chắc hẳn tên này đã xua đuổi tất cả mọi người khi chính bản thân còn chẳng rõ nhu cầu của mình là gì. Đúng là không uổng công tôi lấy cớ giải mã kịch bản để ngồi lì ở đây suốt một tiếng rưỡi đồng hồ.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng.
Tôi vốn đang cân nhắc xem bước tiếp theo nên làm gì để cậu ta mở lòng hơn, nhưng trái ngược với vẻ ngoài gai góc, có vẻ cậu ta là người khá dễ tin người.
'Là do còn nhỏ, hay do bản tính vốn thế nhỉ.'
Có lẽ là vế đầu, nhưng nhìn bộ dạng thuở nhỏ của tên ác nhân từng dẫn đầu hàng trăm pháp sư để truy sát Elias này, tôi thực sự vẫn chưa thể thích nghi nổi.
Nếu nuôi dạy cậu ta theo hướng hoàn toàn ngược lại thì chắc sẽ thú vị lắm đây.
Tôi ném cho cậu ta viên kẹo thanh tẩy mà vốn dĩ định dành cho Pie.
"Cậu ăn không?"
"……."
Tên đó lặng lẽ nhận lấy rồi ăn trong im lặng.
Ngoại trừ việc hơi buồn ngủ ra, thì ở bên cạnh cậu ta cũng không đến nỗi nào.
Ngày hôm sau, tôi cũng dành phần lớn thời gian ở bên cạnh Adelbert.
Sau giờ học, Elias có gửi yêu cầu gọi điện, nhưng vì có thể trò chuyện với Elias bất cứ lúc nào nên tôi đã từ chối tất cả.
'Nếu nói là đang ở cùng Adelbert thì chắc chắn cậu ta sẽ phá đám cho mà xem.'
Chuyện này là vì tương lai tốt đẹp của tôi và Elias, nên không thể để cậu ta phá hỏng được.
Chẳng hiểu sao cả Leo, người vốn dĩ chẳng bao giờ liên lạc, cũng nhắn tin cho tôi. Hiện tại ở Bayern, tôi cũng đang vắng mặt trong tất cả các cuộc họp và chỉ nhận báo cáo bằng văn bản.
Trong tình cảnh đó, tôi chẳng còn hơi sức đâu mà nhận liên lạc của tên đó nữa. Dù sao buổi sáng cũng gặp nhau ở lớp rồi, nên chẳng cần thiết phải gọi điện làm gì.
Hai ngày trôi qua không có biến cố gì đặc biệt, và cuối cùng cũng đến buổi sáng của ngày thi.
Vì là ngày thi nên tôi đã có một buổi đấu tập ngắn với tên đó ngay từ sáng sớm.
So với vài ngày trước, sắc mặt của Adelbert đã hồng hào hơn hẳn, cậu ta điềm tĩnh chào tôi.
"Cảm ơn tiền bối. Trước khi thi, tiền bối có thể huấn luyện cùng em thêm một lần nữa được không ạ?"
"Được thôi."
So với lúc đầu thì đây đúng là một bước tiến dài.
Có vẻ tên đó vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý nghĩ tôi là Pleroma, và cũng có chút nghi ngờ về thực lực ma pháp của tôi, nhưng vì tình hình hiện tại nên cậu ta không nói những nghi vấn đó ra miệng.
"Cứ lải nhải một mình mãi, thế mà giờ cũng tự hồi phục được rồi nhỉ."
"…Đó là nhờ tiền bối thường xuyên kéo em ra ngoài mà."
Có vẻ hơi ngượng ngùng nên tên đó vừa nói vừa né tránh ánh mắt của tôi.
Đúng là vậy thật. Cứ mỗi khi tên đó định quay về phòng là tôi lại giữ cậu ta lại rồi đẩy vào sân tập.
'Cậu phải đỗ mới được chứ.'
Dù có muốn nuôi lớn để lợi dụng thì cũng phải để cậu ta giữ được một vị trí nào đó thì mới sử dụng hiệu quả được chứ.
Dù có than vãn thì cũng vừa huấn luyện vừa than vãn đi.
May mắn là với Adelbert của ngày hôm nay, kỳ thi lần 1 này chắc chắn sẽ diễn ra suôn sẻ và đỗ đạt mà không gặp vấn đề gì.
Và cứ thế, giờ nghỉ trưa trôi qua, đã đến lúc diễn ra kỳ thi của năm thứ hai.
Sau khi kết thúc lượt chờ của mình, học sinh có thể quay về lớp, nhưng không chỉ lớp 2 mà cả học sinh lớp 1 cũng không một ai rời đi mà đều đứng lại chờ đợi.
Đến lúc này tôi mới nhận ra lý do là vì đội của chúng tôi.
Bởi kể từ khi đội chúng tôi được xướng tên, tiếng bàn tán xôn xao của các học sinh nãy giờ đã hoàn toàn im bặt.
"Lukas."
Đứng trước trường thi, Zähringen mỉm cười tinh nghịch và đưa tay ra.
Tôi thừa biết cậu ta muốn làm gì.
Suốt ba ngày huấn luyện cùng tôi, cậu ta liên tục cố gắng thực hiện hành động kiểu như đập tay.
'Thôi thì cũng chẳng mất gì.'
Vì sắp thi rồi nên để củng cố tinh thần, tôi khẽ đập vào tay cậu ta.
Tôi và Zähringen hợp nhau đến mức đáng kinh ngạc.
Cậu ta có thực lực tốt như Leo, và nhờ vậy mà cậu ta luôn giữ được vẻ ung dung.
Dù tôi có di chuyển thế nào, cậu ta cũng đều bắt kịp nhịp thở của tôi.
Ngay khi bước vào phòng thi, cậu ta lên tiếng.
"Lúc nãy cậu thấy bảng điểm rồi chứ. Điểm trung bình là 5. 2, thời gian hoàn thành của mọi người đều nằm trong khoảng từ 5 đến 10 phút."
Khác với kỳ thi lần 1-1, đây là một số điểm khá thảm hại.
Thông thường mọi người kết thúc bài thi ở phút thứ 8.
"Và trong số học sinh năm hai, chỉ có hai đội đạt được mức điểm 9."
"Ừ."
Nạn nhân được phân thành tổng cộng 9 cấp độ.
Trong kỳ thi đầu tiên, chúng tôi được kiểm tra với cấp 9, cấp thấp nhất, nhưng lần này sẽ là cấp 6.
Vì độ khó đột ngột tăng vọt lên ba bậc, nên số đội nhận được đánh giá tốt chắc chắn đã giảm đi đáng kể.
Tình hình của năm thứ ba cũng không khá khẩm hơn là bao.
Zähringen, lúc này đang đeo đôi găng tay ôm sát, quay lại nhìn tôi và mỉm cười.
"Chúng ta cũng thử một phen xem sao nhỉ?"
Tôi mỉm cười thay cho câu trả lời.
Chẳng phải là "thử một phen" đâu.
Với một người luôn chiếm giữ vị trí số 1 cùng với Leo như cậu ta, thì chỉ có duy nhất một lựa chọn là "phải được".
Dĩ nhiên, tôi cũng vậy.
Trong lúc Zähringen chăm chú nhìn về phía trước chờ đợi tiếng thông báo, tôi mân mê phần cổ của bộ đồ tập vừa được phát để kéo nó ra khỏi da thịt. Khác với đồng phục, bộ đồ này bó sát vào da khiến tôi cảm thấy có chút lạ lẫm.
[Còn 30 giây nữa là bắt đầu bài thi.] Đứng cách quãng với Zähringen như đã luyện tập, tôi rút đũa phép ra khỏi bao và xoay nhẹ. Luồng ma lực rực đỏ cuộn trào quanh cây đũa gỗ mun.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Zähringen lên tiếng.
"Ma lực của cậu nhìn lúc nào cũng giống như ngọn lửa vậy."
"Chắc là do màu sắc thôi."
"Haha, đúng vậy. Nghĩ lại thì màu mắt hồng của cậu cũng thật kỳ diệu."
Tôi chỉ cười nhạt cho qua.
Câu nói đó dạo gần đây Elias cứ gặp tôi là lại lôi ra nói.
Chính vì Elias cứ rêu rao khắp nơi nên tôi cảm nhận được các học sinh khác cứ liếc nhìn mình không giống như trước, giờ nhìn lại thì chắc chắn Zähringen cũng đã bị ảnh hưởng rồi.
"Không biết nếu màu tóc cũng là màu hồng giống hệt như vậy thì sẽ thế nào nhỉ."
"Làm sao mà có chuyện đó được."
Tôi trả lời như vậy, nhưng thực tế thì việc màu mắt như thế này cũng vô lý chẳng kém.
Màu mắt của con người không thể là màu hồng được.
Chắc chắn ngay từ khi sinh ra không phải như thế này.
Đúng lúc đó, tiếng thông báo đã cắt ngang dòng suy nghĩ.
[…3, 2, 1. Bắt đầu bài thi.] Không khí trong trường thi chợt tối sầm lại và từ đằng xa, một khối vật chất bắt đầu hình thành.
Cấp 1 đến cấp 3 là những thực thể quá đỗi mạnh mẽ, nên ngoại trừ điểm chung là có trí khôn ra, việc gộp cả ba cấp lại để diễn tả là vô nghĩa.
Thay vào đó, từ cấp 4 đến cấp 6, và từ cấp 7 đến cấp 9 đều có những đặc điểm riêng.
Từ cấp 7 đến cấp 9 là những thực thể có thể giải quyết bằng số lượng đơn thuần vì chúng lặp đi lặp lại những đòn tấn công và phòng thủ đã được định hình, nhưng từ cấp 4 đến cấp 6 thì lại là chuyện khác. Chúng tấn công và phòng thủ có tính toán hơn nhiều so với cấp dưới.
Giống như ngay lúc này đây.
Ầm!
Ngay khi tiếng thông báo bắt đầu vang lên, cái nhân đang lơ lửng và cựa quậy trên không trung lập tức đổ chất độc Vitriol xuống sàn, đẩy nó ra khắp xung quanh.
'Vì không có mắt nên nó định dùng Vitriol để dò tìm vị trí của kẻ địch đây mà.'
Nó đang chờ đợi chúng tôi tấn công.
Nạn nhân thực sự cũng không thể nhìn rõ phía trước, nên chúng sẽ di chuyển theo cách đó.
'Vậy thì mình đành phải chiều theo ý nó thôi.'
Sau khi phác họa hình dáng luồng ma lực sẽ triển khai trong đầu, tôi nện mạnh trượng xuống sàn nhà.
Ngay khi ma lực chạm vào lớp Vitriol đang ập tới như sóng trào, lớp chất độc đó lập tức bị hút lại như nam châm rồi tụ lại thành một cái cột duy nhất.
Ào ào ào!
Lớp Vitriol phun trào, uốn lượn chỗ này chỗ kia rồi bắt đầu ập tới tìm tôi. Trong khi tôi đang triển khai đòn tấn công, Zähringen đã nhảy sang phía bên kia và đứng ở phía sau cái nhân đó.
'Phải cứ thế mà đón nhận nó thôi.'
Về mặt chiến thuật, việc đón nhận đòn tấn công sẽ tốt hơn là tấn công trực diện.
Bởi nếu tôi tấn công, nó sẽ di chuyển năng động hơn nhiều và tung ra những đòn phản công.
Dù chuyện đó xảy ra cũng không phải là vấn đề gì lớn, nhưng chắc chắn đó là một cách thức rườm rà.
Đoàng!
Tôi dồn ma lực vào chân rồi dậm mạnh xuống đất, xoay trượng rồi dùng cả hai tay nắm chặt lấy.
Một tấm màn chắn màu hồng nhạt hiện ra, lấy cây trượng đang chắn ngang làm trung tâm.
Lớp Vitriol uốn lượn như thể đang tìm kiếm nơi ma lực vừa phát ra, đã ập đến ngay trước mắt. Trong khoảnh khắc chớp mắt, tầm nhìn của tôi đã chuyển sang một màu đen kịt.
Ầm ầm ầm! Rắc rắc... Rắc...
Bộp!
Lớp Vitriol bị chặn lại bởi tấm màn chắn rồi chảy tràn xuống.
Lợi dụng lúc nó đang đổ dồn sự chú ý vào tôi, Zähringen đã tấn công vào cái nhân, tạo ra một tiếng va chạm trầm đục.
Đòn tấn công đó chỉ là nhất thời.
Nếu chỉ tấn công đơn thuần, nạn nhân sẽ dùng Vitriol để hấp thu đòn đánh hoặc nhanh chóng phục hồi lại bộ phận đó.
'Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu.'
Dù mới bắt đầu chưa bao lâu nhưng giải quyết càng nhanh càng tốt.
Phía sau cái nhân, tấm màn chắn của Zähringen đã được triển khai. Một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ lóe lên.
Tất cả đều đúng như đã luyện tập. Tôi đưa đũa phép về phía trước, luồng ma lực đỏ rực vọt lên theo hình vòng cung.
[Ta đã thấy một khải tượng trong đêm, kìa, bốn luồng gió của trời cùng thổi mạnh trên mặt biển lớn.] Vút!
Ngay khi lời vừa dứt, đòn tấn công lập tức chia thành bốn luồng, lao về khắp bốn phương tám hướng.
Cái nhân chậm chạp cảm nhận được luồng ma lực đang ập tới, nó cựa quậy định lùi lại phía sau một cách dữ dội để tìm đường thoát, nhưng đã quá muộn.
Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên.
Ầm ầm! Đoàng!
Bộp!
Lớp Vitriol cấu thành nên cái nhân văng ra và dính chặt vào tấm màn chắn phía sau.
"Thế này thì đúng là nát như tương rồi."
Từ đằng xa vọng lại giọng nói đầy uy lực của Zähringen.
Bình thường dù có bị đánh tan tác giữa không trung thì chúng cũng sẽ bị hút lại và hợp nhất như nam châm, nhưng lúc này chúng chắc chắn sẽ không thể làm được điều đó.
Chúng tôi đã ép và trải rộng chúng ra từ cả hai phía khiến chúng không thể phục hồi lại phần thịt.
Bây giờ, phải tiêu diệt bộ phận liên tục phun ra chất độc Vitriol đó.
Tôi thì thầm câu chú rồi nhấc bổng cây trượng lên.
[Ngài sẽ khiến chúng phải quay lưng tháo chạy.] Oàng!
Ngay khoảnh khắc tôi nện xuống, một ngọn lửa bùng lên từ mặt đất lên đến tận đỉnh trượng.
Nắm chặt trượng bằng cả hai tay rồi xoay một vòng lớn, những tia lửa bắn tung tóe theo quỹ đạo di chuyển và ma lực trỗi dậy mãnh liệt. Tôi nhắm thẳng đầu trượng vào trung tâm của lớp Vitriol.
Vấn đề là, vì tất cả đều đen kịt nên tôi không biết bộ phận đóng vai trò là lõi nằm ở đâu cả….
[Ngài nhắm cung vào mặt chúng.] Chẳng còn cách nào khác là phải tin tưởng vào những gì đã luyện tập.
Ngay khoảnh khắc tôi niệm ma pháp thức để điều chỉnh, ngọn lửa không hề nóng bức đã rời khỏi bàn tay và cây trượng, lao thẳng về phía trung tâm của cái nhân.
Rắc! Đoàng!
Một tiếng động vang lên giống như khi một khối bùn loãng bị bắn tung tóe, luồng ma lực của tôi đã xuyên qua lớp Vitriol và chạm vào tấm màn chắn đang đóng đinh của Zähringen.
Theo cái phất tay của Zähringen, không gian giữa không trung lập tức được dọn sạch, rồi cậu ta giơ đũa phép lên trời.
Đoàng!
Khác với tấm màn chắn dịu dàng của Leo, luồng ma lực vàng kim sắc lẹm đâm xuống như những thanh sắt của lồng cai ngục. Ma lực giam cầm những tàn dư của Vitriol và bầu không khí bị ô nhiễm vào bên trong tấm màn chắn.
Zähringen thu hẹp tấm màn chắn lại để ép chặt lớp Vitriol. Cùng lúc đó, tiếng thông báo kết thúc bài thi vang lên.
Bíp...
[1 phút 33 giây.]
"Ừm, lập kỷ lục rồi đấy."
Zähringen thong thả bước đến bên cạnh tôi và một lần nữa cố gắng thực hiện cú đập tay.
'Cậu ta thực sự thích cái này đấy à.'
Cũng phải thôi, chuyện này đáng để vui mừng mà.
Đây là thời gian ngắn nhất của năm thứ hai, không, thậm chí là tính cả năm thứ ba nữa.
Tôi khẽ đập vào tay tên đó rồi chờ đợi điểm số hiện ra.
Zähringen vừa chỉnh lại trang phục vừa hỏi.
"Cậu đoán xem được mấy điểm?"
"Chịu thôi. Còn cậu?"
Zähringen không trả lời mà chỉ chậm rãi vuốt cằm mỉm cười.
[9. 8 điểm. Các em đã vất vả rồi.] Ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt của Zähringen.
Ngay sau đó, đôi đồng tử vàng kim của cậu ta tỏa sáng đầy thỏa mãn.
9. 8 điểm.
Vậy là đã có ba đội nhận được mức điểm từ 9 trở lên.
Và, chúng tôi đã đẩy đội hạng 2 với 9. 7 điểm xuống để chiếm lấy vị trí đó.
* Đó là chiến thuật tuyệt vời nhất.
Chính là sự lựa chọn đi cùng Lukas Askanier.
Zähringen vừa nhìn dòng chữ trên bảng điểm vừa suy nghĩ.
Một khi thủ khoa thực hành của lớp 2 và thủ khoa thực hành của lớp 1 trước đây đã về chung một đội, thì coi như vị trí số 1 đã bị bỏ rơi cũng không ngoa.
Không chỉ mình tôi mà toàn bộ học sinh trong trường đều nghĩ như vậy.
Elias lấp đầy lượng ma lực thiếu hụt của Leonard, và Leonard bù đắp cho kỹ năng còn thiếu của Elias.
Nếu hai người bọn họ đi cùng với những đối tác khác thì câu chuyện đã hoàn toàn khác, nhưng một khi họ đã song hành cùng nhau thì việc nhắm tới vị trí số 1 là một điều vô ích.
'Nếu vậy thì tốt nhất là nên nhắm tới những giá trị hiếm có khác.'
Vừa hay trong số 36 đội chỉ có vỏn vẹn hai đội đạt trên 9 điểm.
Khác với đội hạng 2 nhận được 9. 7 điểm, đội hạng 3 chỉ nhận được 8. 5 điểm, cho thấy sự chênh lệch thực lực rõ rệt giữa nhóm dẫn đầu và nhóm xếp sau.
Trong tình cảnh đó, chúng tôi đã đuổi sát nút ngay sau lưng Leonard và Elias.
Không chỉ về thứ hạng mà còn về cả điểm số nữa.
'Hy vọng vòng 2 chúng ta vẫn chung đội.'
Chắc hẳn tất cả những ai xem buổi tường thuật trực tiếp đều có chung suy nghĩ đó.
Từ vòng 2, sẽ giống như một đội chính thức với 6 người một đội, cùng nhau tiêu diệt một kẻ bạo loạn cấp 4.
Không chỉ là cấp độ của kẻ bạo loạn mà xét trên khía cạnh hoạt động nhóm thực thụ, độ khó sẽ tăng lên đáng kể.
Mà thôi, giờ có mong muốn thì cũng vô ích. Vì từ vòng 2 chúng tôi không được tự chọn đội nữa.
Dù sao thì danh sách cũng sẽ được công bố vào tối nay, nên chỉ còn biết cầu mong vận may mỉm cười mà thôi.
"Lukas. Chúng ta ra ngoài thôi."
Zähringen nở một nụ cười chuẩn mực rồi hất hàm ra phía bên ngoài.
* Cũng giống như lúc vào, bên ngoài không một tiếng động nào vang lên.
Những học sinh vốn đang chờ đợi một cách tự do tự tại giờ đây đều đang nhìn chằm chằm vào bảng điểm được treo to đùng ở phía bên kia nhà thi đấu.
Ánh mắt của Elias và Leo chạm phải tôi.
Elias nhìn tôi rồi lại nhìn Zähringen, khẽ huýt một tiếng sáo dài.
Leo thực sự đã làm rất tốt biểu cảm lạnh lùng đúng như tôi đã dặn dò từ đầu học kỳ.
Tầm này chắc chắn những người khác sẽ hiểu lầm thôi. Kiểu như "Cái thằng ranh mới học có một hai ngày mà đòi đứng hạng 2?" chẳng hạn.
Dù thực tế chúng tôi chẳng hề có quan hệ cạnh tranh gì cả.
Zähringen tháo găng tay cho vào túi cầm tay rồi nói với tôi.
"Danh sách đội vòng 2 sẽ có vào lúc 10 giờ tối nay. Hy vọng lần này tôi vẫn được chung đội với cậu."
"Ừ. Hy vọng là vậy."
Có vẻ tên đó cũng thấy hài lòng.
Làm sao mà không hài lòng cho được chứ.
Đó là một sự lựa chọn đôi bên cùng có lợi mà.
Zähringen mỉm cười không chút do dự và hỏi.
"Và, ngoài bài thi theo đội ra thì sau này cậu định huấn luyện cá nhân thế nào? Hai ngày qua tôi đã rất vui. Cậu có muốn tiếp tục huấn luyện cùng tôi không?"
'Hửm.'
Thực tế thì những chuyển động của Zähringen cũng rất đáng để học hỏi.
Vừa giống lại vừa khác với Leo, đây là cơ hội tốt để tôi làm quen với phương thức của nhiều người khác nhau. Hơn nữa việc cậu ta phối hợp rất tốt với tôi cũng khiến tôi thấy hài lòng.
Nhưng cứ nghĩ đến việc bị Leo nện cho túi bụi xong là tôi chẳng còn hơi sức đâu mà huấn luyện thêm nữa.
Phải tìm cách từ chối khéo léo thôi.
"Tôi cũng muốn như vậy nhưng mà…"
"Lukas."
Giọng nói lạnh lùng của Leo vang lên.
Trong phút chốc, ánh mắt của những học sinh vốn đang cố gắng lảng tránh sang chuyện khác đều đổ dồn về phía Leo và tôi.
"Ra đây một lát."
"Sao vậy?"
"……."
Leo, người đã xoay nửa thân mình đi, bỗng nhíu mày quay đầu lại phía tôi.
Trong khoảnh khắc đó, ngay cả Elias cũng giữ nguyên nụ cười trên môi nhưng người thì cứng đờ, hết nhìn tôi lại nhìn Leo.
Tôi nhún vai, ra hiệu bằng mắt với Zähringen rồi bước ra ngoài.
Ngay khi vừa bước ra khỏi nhà thi đấu, tôi đã nghe thấy tiếng la hét đầy phấn khích của các học sinh ở bên trong.
"Này này này này!"
"Này, không phải là phải ngăn tụi nó lại sao?"
"Ha ha ha ha!"
Kết thúc bằng tiếng cười của Elias, Leo nắm lấy cánh tay tôi và dịch chuyển đến một nơi nào đó.
Đó là sân tập của Leo.
Quan trọng hơn là….
"……."
Tôi khẽ bật cười.
Biết ngay mà.
Chắc hẳn cậu ta đang nghĩ rằng lại có một kẻ như Hans xuất hiện đây mà.
"Giờ chắc mọi người đều đang nghĩ là cậu đang gây sự với tôi đấy, Leo."
Dù sao thì cách hành xử thường ngày của Leo cũng gây ảnh hưởng không nhỏ đến chuyện này.
Leo thở dài thườn thượt rồi vuốt mặt, nghiêm túc nói.
"Đúng vậy."
"…?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn