Chương 86: 86
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~38 phút đọc · Tạo 31/07/2026
86 Tập 1
"…!"
Gương mặt Adelbert trắng bệch không còn giọt máu.
Tôi buông tay khỏi áo cậu ta.
"Xin hãy lượng thứ cho sự vô lễ của tôi. Vì tình thế cấp bách muốn cứu Người nên mới thành ra thế này."
"……."
Dù tôi đã buông tay, tên nhóc đó vẫn chìm trong cú sốc, đến mức chẳng buồn chỉnh đốn lại trang phục.
"Chuyện gì thế này…."
Các quý tộc nhìn chúng tôi với vẻ mặt ngơ ngác. Có vẻ như họ bàng hoàng vì vụ tai nạn suýt soát vừa rồi.
Vị quý tộc vừa loạng choạng xô vào Adelbert cuống cuồng lên tiếng.
"Hoàng, Hoàng tử Điện hạ, Người có sao không ạ? Do tôi quá chén nên mới… không, tôi đã phạm thượng với Điện hạ. Xin hãy thứ tội cho tôi."
"…Ta không sao."
Hoàng tử trả lời nhưng mắt vẫn không rời khỏi tôi.
Vị quý tộc quay sang phía tôi cúi đầu chào.
"Ngài Ernst, thực sự cảm ơn Ngài. Nhờ Ngài mà tôi giữ được mạng rồi."
"Không có gì đâu. Chẳng có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra cả, nên Ngài cứ về đi. Thưa Điện hạ, ông ấy chỉ lỡ tay thôi, để ông ấy lui bước chắc cũng không sao chứ ạ?"
"…Cứ làm thế đi."
"Ngài về đi thôi. Điện hạ hẳn là đã hoảng hốt lắm rồi, nơi ồn ào này sẽ chỉ khiến Người thêm mệt mỏi."
"Đúng, đúng vậy. Tôi xin phép đi trước."
Đám quý tộc cứ liên tục ngoái đầu lại nhìn, rồi lủi thủi biến mất.
Tôi lần lượt nhìn Elias đang ngây ra vì kinh ngạc và Adelbert vẫn còn đang hoảng loạn, rồi cất lời.
"Chúng ta nói chuyện chút nhé."
*
"……."
Chỉ còn tiếng lửa nổ lách tách trong lò sưởi.
Tôi niệm ma pháp cách âm rồi ngồi xuống ghế.
"Người không có gì để nói sao?"
"……."
Adelbert cúi gằm mặt, im hơi lặng tiếng.
Elias — người vừa nãy bị Adelbert ngã đè lên nên chưa kịp nắm bắt tình hình — dường như cũng đã lờ mờ đoán ra qua bầu không khí, nên đang ngồi với vẻ mặt điềm tĩnh khác hẳn ngày thường.
"Điện hạ suýt nữa đã bị Ngài Orly đẩy ngã xuống cầu thang. Và bên dưới đó chính là Công tước Elias."
"……."
"Ngài Orly thì cứ ngỡ bản thân say rượu nên bước hụt chân nhỉ?"
Vai Adelbert khẽ run lên.
Elias vẫn nhìn cậu ta với ánh mắt vô hồn.
"Nhưng… theo tôi thấy, vị đó bị ngã là do bị ma lực kéo đi, chẳng phải sao?"
Gương mặt Adelbert một lần nữa mất sạch huyết sắc.
Đến nước này thì đáng ra phải có một lời bào chữa, nhưng dường như cậu ta không thể hé môi nửa lời, chỉ ngồi đó run rẩy.
Ngược lại, người mở đường cho cậu ta chối tội lại là Elias.
"Bằng chứng đâu?"
"Không có."
Trước lời tôi nói, Elias nhướng mày nhìn tôi.
"Chẳng có ghi chép nào lưu lại, ma lực còn sót lại trong không khí cũng đã tan biến hết rồi. Và…."
"Và sao nữa?"
"Hơn hết, thứ khiến Ngài ấy loạng choạng hẳn là năng lực thiên phú của Hoàng tử Adelbert, thế nên lại càng không có khả năng lưu lại dấu vết ma lực, chẳng phải sao?"
"……."
Năng lực thiên phú của Adelbert — thứ năng lực có thể sử dụng tự do mà không cần học tập — chính là khả năng điều khiển gió.
Đó cũng là lý do cậu ta được học vượt cấp. Năng lực thao túng các yếu tố tự nhiên vốn rất hiếm thấy.
Elias thở hắt ra một hơi rồi nói.
"Làm việc đó để đạt được mục đích gì chứ?"
"Nếu tôi nói rằng cậu ta định đập nát đôi chân của Công tước Elias một lần nữa, liệu câu trả lời đó có đủ chưa?"
"……."
"…Chà, nhưng chẳng phải Hoàng tử Adelbert cũng ngã theo đó sao?"
"Nếu chỉ ngã lăn xuống cầu thang một mình thì khó mà nghiền nát được xương chân, nên chắc chắn phải dồn thêm trọng lượng cơ thể vào. Vừa ít bị thương hơn người bị đè bên dưới, lại vừa dễ dàng thoát khỏi diện tình nghi, nếu là tôi thì tôi cũng sẽ cùng ngã xuống."
Thực tế thì tôi muốn nói rằng cậu ta đã thành công trong việc khiến cái chân vốn đã thương tật phải gãy thêm lần nữa….
Nhưng không thể nói thế được.
May thay, Elias có vẻ cũng đồng tình rằng lời tôi nói không hề sai.
Dường như không thể phớt lờ thêm được nữa, cậu ấy ôm trán và thở dài thườn thượt.
"…Điện hạ, trả lời đi."
"……."
Sự im lặng kéo dài đằng đẵng. Trông cậu ta như thể dù có nói gì cũng sẽ không mở miệng.
Suốt 30 phút kể từ khi đến đây, cậu ta chưa thốt ra một chữ nào.
"Nếu Người đang bận nghĩ cớ ngụy biện, thì có lẽ tôi nên nói rằng mình đã nhìn nhầm chuyện tóc của Ngài Orly đột ngột bị giật ngược ra sau ngay trước khi ngã chăng."
Trước lời mỉa mai của tôi, Elias bật cười nhạt.
Sau đó, không gian lại chìm vào tĩnh lặng. Không ai chủ động lên tiếng trước.
Bản thân tôi cũng có nhiều điều cần suy ngẫm, nên chẳng thấy cần thiết phải mở lời.
'Phải làm sao đây.'
Thành thật mà nói, chỉ vì trước mặt là hoàng tộc nên tôi mới giữ lễ nghĩa, chứ trong lòng tôi thực sự không muốn nhìn mặt cậu ta chút nào.
Dù sao thì đây cũng là kẻ luôn cản trở Elias và sẽ bị tống vào ngục tối từ giữa tuổi hai mươi, hay là mình cứ nhổ cỏ tận gốc ngay từ bây giờ?
Dẫu biết đây là độ tuổi dễ bốc đồng, nhưng không phải ai cũng sống theo kiểu đó.
Dù có ghét ai đến mấy đi nữa, có mấy ai lại thực sự ra tay đẩy người ta xuống cầu thang chứ?
'…Dù vậy, vẫn có một điều khiến mình lấn cấn.'
Adelbert mà tôi biết vốn không phải hạng người hành xử đê tiện như thế này.
Tuy cậu ta liên tục đối đầu với Elias vì ngai vàng của Thái tử, nhưng chưa bao giờ dùng đến thủ đoạn bẩn thỉu.
Ngay cả bây giờ, dù đang ở địa vị có thể gọi ngay Cấm vệ quân đến tống cổ chúng tôi ra ngoài, cậu ta lại không làm vậy mà chỉ ngồi run rẩy đó thôi.
'…….'
Phải khiến cậu ta mở miệng mới được.
Giá như có Narke ở đây thì tốt, nhưng giờ mà dẫn cậu ấy tới thì cũng kỳ cục, vả lại để phe Hoàng đế biết chúng tôi có quan hệ mật thiết với Narke cũng chẳng hay ho gì.
Dù sao thì, tôi cũng đã lờ mờ đoán ra được điều gì đó….
'Trước tiên phải bắt cậu ta cất lời cái đã.'
Chuyện sau đó tôi có thể tự mình phán đoán.
Tôi trầm giọng hỏi vị Hoàng tử đang cúi gằm mặt.
"Chúng ta đối luyện một chút nhé?"
* Dù là một lời đề nghị đột ngột, nhưng may thay, ngay khi tôi đang định nghĩ xem có nên dùng cách khác không thì Hoàng tử đã lẳng lặng gật đầu.
Đó là phản ứng đầu tiên của cậu ta.
'Chắc bản thân cậu ta cũng thấy phải làm thế thì mới có tâm trạng để nói chuyện.'
Hoặc là… cậu ta nghĩ rằng có thể trì hoãn được tình hình hiện tại dù chỉ một chút.
Chúng tôi đi đến sân huấn luyện cá nhân của Elias.
Nơi này rộng rãi và sạch sẽ hơn hẳn sân huấn luyện ở trường học.
"Thật bồi hồi khi thấy Ngài Nikolaus đã trưởng thành đến mức có thể dạy dỗ người khác đấy."
Elias cười khúc khích một mình giữa bầu không khí lạnh lẽo.
Không biết có phải vì chân vẫn chưa bị vỡ nát hay không, nhưng bị một thằng em họ rắp tâm phế luôn đôi chân đứng ngay trước mặt mà cậu ta vẫn còn đùa cợt được thì đúng là lạ lùng.
Chỉ có thể nói là rất đúng chất Elias.
"Không phải là dạy dỗ đâu."
"Thế thì là gì?"
Đương nhiên là để vắt kiệt sức lực rồi.
Cũng phải giải tỏa bớt sự căng thẳng tột độ nữa.
Trạng thái tinh thần có liên quan mật thiết với thể lực, vốn dĩ cậu ta đã bị dồn vào đường cùng và cạn kiệt năng lượng, nếu cơ thể cũng không trụ nổi nữa thì sự kiên cường trong tâm trí cũng sẽ sụp đổ.
Đến lúc đó, thay vì dùng đòn roi thì phải dùng lời lẽ cảm hóa, đó là lẽ dĩ nhiên.
Bởi dù có bị dồn nén đến mức muốn buông xuôi tất cả, thì việc tự tay đập tan niềm tin của chính mình cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Đâu thể tra tấn hoàng tộc được, nên chỉ còn cách dồn ép cậu ta đến giới hạn theo cách mà cậu ta mong muốn thôi.
'Dồn ép đối phương đến mức phát điên thì quá dễ với mình rồi.'
Cũng đúng thôi vì tôi đã quá quen với việc bị dồn ép đến phát điên. Chẳng biết tôi đã đi dạo qua quỷ môn quan bao nhiêu lần vì Leo rồi nữa.
Tôi không đáp lời mà bước sang phía bên kia sân huấn luyện.
"Bắt đầu thôi."
Tuy khuôn mặt héo hon như sắp chết, vị Hoàng tử vẫn đứng vững trên đôi chân của mình.
Tôi bỏ qua màn chào hỏi mà triển khai ngay khởi thức.
"Chà, được thấy khởi thức của quân đội Vương quốc Bayern ngay tại hoàng cung cơ đấy."
Có lẽ vì e ngại cuộc đối luyện sẽ trở nên quá căng thẳng nên Elias đã cất giọng châm chọc yếu ớt.
Giờ nhìn lại thì có vẻ cậu ta cũng chẳng còn tâm trạng để đùa cợt, thế mà vẫn cứ liến thoắng như vậy.
'Tất nhiên là không có tâm trạng rồi, điều đó là hiển nhiên.'
Nếu phe ủng hộ Elias tăng lên, Hoàng đế nhất định sẽ đề phòng.
Elias trong tiểu thuyết cũng hiểu rõ điều này. Hiện tại, Elias hẳn đang vắt óc tính toán rạch ròi từng đường đi nước bước của bác mình, các anh em họ và vô số chính trị gia phe thân Hoàng đế trong đầu.
Và trước đây, có câu nói rằng: 'Từ thời điểm này, Hoàng đế bắt đầu tấn công Elias'.
Đây là sự kiện không hề xảy ra trong tiểu thuyết.
Phải đặc biệt cảnh giác với việc sự cố này lại xảy ra đúng vào 'thời điểm này', và lại do chính tay một hoàng tộc gây ra.
Nếu không quay ngược thời gian, Elias đã thực sự phải chống nạng cả đời. Với một pháp sư hệ chiến đấu, điều đó đồng nghĩa với việc sự nghiệp bị hủy hoại hoàn toàn.
Một lúc sau, Adelbert triển khai khởi thức của Hoàng gia. Ngay khoảnh khắc đó, một tia chớp lóe lên trong sân huấn luyện tối tăm.
Uỳnhhh―!
'Quả nhiên.'
Tôi nghiêng đầu nhìn những mảnh ma lực vỡ vụn khi va phải bức màn chắn.
Đúng như dự đoán, cậu ta là kiểu người chỉ biết dùng sức mạnh áp đảo.
Tất nhiên, chiêu này sẽ có tác dụng với 90% mọi người. Vì họ sẽ mải lo phòng thủ mà bỏ lỡ thời cơ tấn công. Và khi đã bị áp đảo khí thế như vậy, họ sẽ không có đường thoát cho đến khi trận đấu kết thúc.
Nhận ra tôi không hề hấn gì, tên nhóc đó kéo dài hoàn trượng rồi cắm phập xuống sàn.
Giữa lúc ma lực ập tới như sóng vỗ, một vệt trắng xóa vẽ thành đường thẳng lao về phía tôi. Tôi xoay hoàn trượng để thay đổi hình dạng của nó.
Keng―!
Tiếng hai thanh kiếm chà xát vào nhau vang lên chát chúa.
Tốc độ rất tốt. Khó lòng nhận ra cậu ta đã áp sát từ lúc nào, chắc chắn là đã dồn ma lực vào đôi chân. Tốc độ phản xạ này chỉ có thể đạt được khi việc vận hành ma lực trong cơ thể hoàn toàn thông suốt.
Không hiểu sao cậu ta lại nôn nóng biến hoàn trượng thành kiếm sớm như vậy….
Kíttt― Kétttt― Với một kẻ thiếu hụt lực tay như tôi, kéo dài thế giằng co này chẳng có ích gì.
Tôi nới lỏng tay cầm kiếm và hạ thấp trọng tâm. Thanh kiếm trên tay tôi đã biến lại thành hoàn trượng từ lúc nào.
"…!"
Tên nhóc mất đà loạng choạng chồm về phía trước. Dù chỉ là một khoảnh khắc chớp nhoáng, nhưng chừng đó cơ hội là quá đủ.
Uỳnhhh―!
Ma lực phóng ra từ hoàn trượng của tôi hất văng cậu ta ra xa.
Rầm―
"Hự!"
"Không biết là có nền tảng cơ bản hay không nữa…."
Tôi đã hiểu tại sao điểm kỹ năng của cậu ta chỉ có 2.
Tôi tiến về phía vị Hoàng tử đang nằm vật vờ bên bức tường đối diện.
"Nếu Người định dùng kiếm thay vì hoàn trượng, thì khi lao đến, lẽ ra Người không nên chuyển ma lực từ chân lên thân trên mà phải giữ nguyên ở phần thân dưới."
"……."
"Nhìn tư thế chuẩn xác đó thì có vẻ Người đã được dạy rằng không nên dồn toàn bộ ma lực vào cổ tay khi giằng co, nhưng tôi không hiểu tại sao chẳng ai nói cho Người biết rằng khi dùng kiếm mà hạ bàn yếu ớt thì mọi thứ đều trở nên vô nghĩa."
Từ phía sau, tiếng Elias huýt sáo vang lên.
Chẳng cần nghe cũng biết cậu ta định nói gì. Dù sao thì trong mắt một kẻ như Elias, trông tôi bây giờ chỉ như đang ra vẻ màu mè mà thôi, chẳng cần bận tâm làm gì.
"Làm lại đi."
Cậu ta khó nhọc chống tay đứng dậy. Hoàn trượng trong tay lại biến thành kiếm.
Vútt― Tôi lập tức xoay người né đòn tấn công.
Sau đó, tên nhóc vẫn ngoan cố lao vào.
Hết cách, tôi đành phải biến hoàn trượng thành kiếm để đỡ đòn.
'Nhìn kiểu gì thì tên này rõ ràng đến đây là để chịu đòn.'
Làm sao có thể bẻ gãy được sự bướng bỉnh của một kẻ cứ khăng khăng dùng lại chiêu thức vừa bị chỉ trích cơ chứ. Trong tiểu thuyết, cậu ta cũng là hạng người như vậy cho đến phút cuối cùng.
Không phải tôi nghĩ vậy vì tức giận trước việc cậu ta nghênh ngang rút kiếm ra đấu với tôi.
Đối với tôi, chuyện đó chẳng có gì đáng bận tâm.
Chỉ là khả năng cậu ta mong muốn người khác bẻ gãy sự bướng bỉnh mà chính bản thân cũng không thể kiềm chế được lại càng trở nên rõ ràng hơn mà thôi.
Vút― Ma lực ập tới theo hướng nhát kiếm chém xuống.
Tôi truyền ma lực vào kiếm để đẩy lùi đòn đánh, rồi lập tức biến nó thành hoàn trượng và lao tới.
*
"Chà, thế mới thấy người dạy dỗ quan trọng đến nhường nào. Dạo trước chỉ học toàn cách giết người qua các đợt huấn luyện hay sao mà tính cách giống hệt vị đó vậy."
"…Hộc, hộc…."
Vị Hoàng tử thậm chí chẳng còn tâm trí để lau mồ hôi đang chảy ròng ròng trên cằm, chỉ biết chống tay vào đầu gối mà thở dốc.
Tôi bỏ ngoài tai lời Elias và cố gắng tập trung tiêu điểm. Nhưng cũng chẳng cần thiết nữa. Trọng tâm cơ thể đối phương đã hoàn toàn biến mất.
Uỵch― Vị Hoàng tử loạng choạng rồi gục xuống sàn.
Thành thật mà nói, tôi cũng chỉ đang cắn răng trụ vững nhờ dùng thần lực bổ sung thể lực, chứ bản thân tôi cũng đang ở tình trạng sắp gục ngã như thế kia rồi.
Elias đứng trước mặt và nhìn xuống cậu ta.
"Ngày mai chắc khỏi đi lại luôn rồi."
"…Vẫn đi… được…."
"Không, không nổi đâu. Vì mày lúc nào cũng học kiểu cưỡi ngựa xem hoa nên không biết, chứ một người sống chết nỗ lực hơn mày như tao xin cam đoan là ngày mai mày sẽ ốm liệt giường cho xem. Tầm 3 ngày đau nhức cơ bắp xong là sẽ ổn thôi."
"……."
Hoàng tử dường như không còn sức để phản ứng, chỉ liên tục thở dốc.
Dù thấy cậu ta đang cố mở mắt nhưng mí mắt cứ díp lại, tôi đoán nếu dồn ép thêm chút nữa chắc cậu ta sẽ ngất xỉu mất.
Tôi điều hòa nhịp thở rồi ngồi xuống cạnh cậu ta.
"Nói đi."
"……."
"Chẳng phải chính Điện hạ cũng nghĩ rằng phải bị dồn ép đến mức này thì Người mới có thể cất lời sao? Tôi tin rằng Người không vô cớ mà vắt kiệt sức lực của mình như thế này đâu."
"……."
"Nếu Hoàng tử Điện hạ không có gì để nói, thì tôi cũng không thể làm gì thêm được nữa."
Tôi chờ đợi câu trả lời của cậu ta hồi lâu.
Khoảng 10 phút sau, cậu ta mới hé bờ môi khô khốc.
"…Đúng hết."
"Người nói gì cơ?"
"…Những suy đoán của Ngài đều đúng cả."
Elias im lặng nhìn xuống cậu ta.
"Là Điện hạ đã đẩy ông ấy."
"…Vâng."
"Tại sao?"
"……."
"Chắc chắn mày đã nghe tin từ cha nên mới biết chuyện chứ. Mày thực sự muốn tao không thể đi lại được nữa à?"
Hoàng tử nhìn vào khoảng không với đôi mắt thất thần, rồi dùng bàn tay run rẩy vuốt trán.
"…Em không biết."
"Không biết?"
Elias bật cười nhạt rồi nói với vẻ mặt nghiêm túc.
"Tao thực sự không hiểu gia đình mày phải đạp tao xuống đến mức nào thì mới thấy vừa lòng nữa. Mày ghét tao đến thế cơ à? Tao đã làm gì mày chứ?"
Phản ứng này là hoàn toàn dễ hiểu.
Cách nói năng và hành xử bỡn cợt, thiếu suy nghĩ của Elias một phần là do bản tính, nhưng phần lớn là để thoát khỏi sự đề phòng của Hoàng đế.
Tuy nhiên, những đứa con của Hoàng đế làm sao hiểu được uẩn khúc đó, chúng chỉ nhìn vào bộ dạng ấy mà căm ghét Elias.
Đó là một vòng luẩn quẩn.
"Ghét chứ. Không nói lý do thì anh cũng biết mà? Ghét thật, nhưng…."
"Nói tiếp đi."
"…Em không định… làm đến mức đó."
Tôi thấy bàn tay Elias nắm chặt lại.
"Cái thằng này…. Làm ra cơ sự này rồi mà còn bảo là không có ý định đó hả?!"
"Em xin lỗi, Elias. Nhưng em cũng không biết nữa. Em thực sự không hiểu mình đã nghĩ cái quái gì mà lại làm như vậy."
"……."
Thấy giọng vị Hoàng tử run rẩy như sắp khóc, Elias khẽ thở dài.
"…Mày quá chén rồi. Rượu sẽ khiến mày biến những suy nghĩ thường ngày thành hành động. Biết vậy mà mày vẫn cứ nốc tì tì hả?"
"……."
"Uống rượu vào mà hành xử kiểu này chứng tỏ bản chất thường ngày của mày là vậy đấy. Đây chính là đáy lòng của mày. Mày không thấy ghê tởm bản thân mình sao?"
Một lúc lâu sau, vị Hoàng tử khẽ gật đầu.
Thấy vậy, chẳng hiểu sao Elias lại càng thêm giận dữ, cậu ấy túm lấy cổ áo thằng nhóc với vẻ mặt hằm hằm.
"À, cái thằng ranh này…. Càng nghĩ càng thấy đấm cho một trận mới là đúng đắn. Không phải sao? Hạng người như mày thì đừng hòng mơ tưởng đến việc làm Hoàng đế. Nếu có ngày đó, tao sẵn sàng chém đầu mày rồi đi tù ngồi luôn."
"……."
Cảm giác như….
Dùng bạo lực lớn hơn để trấn áp bạo lực vậy.
Dù sao thì, mọi chuyện cũng dần sáng tỏ rồi.
"Điện hạ."
"…Vâng."
"Rượu do Thái tử Điện hạ ban chắc là ngon lắm nhỉ?"
"A."
Tưởng tôi lại mỉa mai, cậu ta trả lời bằng giọng lý nhí.
"…Tôi xin lỗi, Ngài Ernst. Từ giờ tôi sẽ không uống nữa."
"……."
Cảm giác như mình trở thành giám thị vậy.
"Tóm lại là Người đã uống."
"Vâng… Sau khi Ngài rời đi."
Bấy giờ tôi mới nhìn sang Elias và hỏi.
"Công tước Điện hạ đã kể chuyện cái chân với gia đình từ lúc nào?"
"Gì cơ… Được mấy ngày rồi nhỉ, 5 ngày trước. Sao thế?"
Tôi không đáp lời mà quay sang hỏi vị Hoàng tử thêm lần nữa.
"Thưa Điện hạ, Thái tử Điện hạ đã nói gì khi nghe tin về Ngài Elias?"
"Ngài ấy bảo tuy hơi bất tiện nhưng quả là chuyện tốt."
"Thế Điện hạ đã thưa lại gì với Thái tử Điện hạ?"
"……."
"Đến nước này rồi thì không cần phải giấu giếm nữa đâu. Thành thật mà nói, Người cũng đâu có cảm tình tốt đẹp gì, đúng không?"
"…Tôi đã bảo… thà cứ sống với cái chân gãy đó thì còn yên tĩnh và tốt đẹp hơn…."
"Á à, cái thằng ôn con này xem ra phải ăn đòn mới tỉnh…."
Tôi vội đẩy Elias — người đang xắn tay áo lên — ra phía sau.
"Vậy Người nhận được món quà rượu đó từ khi nào?"
"Hôm qua tôi mới nhận được. Vì sắp tới có buổi tiệc, lại cũng sắp đến sinh nhật tôi nữa… nên Ngài ấy dặn cứ mang về phòng, khi nào có hứng thì nhâm nhi một chút…."
"Ra là vậy. Chắc chắn Thái tử Điện hạ đã dặn rằng chỉ mình Hoàng tử Điện hạ được uống thôi đúng không?"
Gương mặt đang dửng dưng của Elias dần dần đanh lại.
Có vẻ cậu ấy đã hiểu ra vấn đề.
"Tôi hơi tò mò, liệu tôi có thể nếm thử một chút loại rượu đó được không?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn