Chương 103: 103
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~40 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Trước câu hỏi của tôi, cậu bạn ngồi bên cạnh mở lời:
"Thằng đó hồi cuối tuần nghe bảo ăn thịt chuột đấy."
"Cái gì cơ?"
"Philip bảo tận mắt thấy mà."
Nghe câu đó, lòng tôi bỗng chấy lên một nỗi khó chịu khiến gương mặt vô thức nhăn lại.
Đó không phải là cảm xúc của tôi ở hiện tại. Ngay từ đầu, tôi đã không thể can thiệp vào tình huống này.
"Cậu tin lời nó à? Phải biết cái gì nên nghe cái gì không chứ, đang làm trò gì thế?"
Có lẽ do không nhận được phản ứng như mong đợi từ tôi, một người bạn khác vừa quan sát sắc mặt tôi vừa nói:
"Phải đấy. Nó giờ cũng đang phải lo tẩm bổ cho học bạ rồi. Đâu có rồ mà đi tung tin đồn nhảm, lỡ bị lôi ra hội đồng kỷ luật thì sao, mắc gì nó phải nói dối."
"Thế à...?"
Tôi để ngoài tai lời bạn bè, đưa mắt nhìn về phía cuối sân tập.
Lukas chỉ đứng lặng yên, đầu cúi gầm xuống.
Mái tóc dài không biết đã cắt từ bao giờ phủ xuống khiến tôi chẳng thể nhìn rõ mặt cậu ta.
Đúng lúc đó, Philip cùng đám bạn lững thững tiến lại gần, hỏi những học sinh đang vây quanh Lukas:
"Làm gì đấy?"
"Đang hỏi xem nó có thực sự ăn thịt chuột không, tò mò quá mà."
"Trong cặp lòi ra cái xác thối thì còn gì để nói nữa? Không lẽ nó tử tế đến mức cho vào cặp để đem đi chôn giùm chắc?"
"……."
Philip ghé sát mặt vào một bên mặt Lukas, buông lời mỉa mai:
"Mày tự nói xem nào. Có đúng không?"
"……."
"Này, nó không thèm nói kìa."
"Mẹ kiếp... Cái này cũng không, cái kia cũng không, cái gì cũng không muốn thì sao không thôi học quách đi cho rồi, còn ở đây làm gì?"
"Ha ha ha, thôi học chẳng phải là nguyện vọng của mày sao?"
"Mày không thế à? Đó là nguyện vọng của toàn trường đấy chứ. Tại nó mà cái trường này trở thành nơi chỉ cần vung tiền ra là mèo mả gà đồng nào cũng vào được đấy."
Giọng tên to mồm nhất lấn át tất cả khiến sân tập đang ồn ào bỗng trở nên im phăng phắc.
Những học sinh khác bắt đầu liếc nhìn về phía họ.
"Nói đi xem nào."
"……."
Ánh nhìn soi mói của Philip vẫn không rời.
Lukas không trả lời.
Thay vào đó, cậu ta cứ mấp máy môi một hồi lâu, như thể đang cân nhắc xem nên nói gì.
Philip thở hắt ra một hơi rồi đứng thẳng người dậy.
"À, cái thằng chậm chạp đến phát bực này..."
Rầm!
"…!"
Philip đá mạnh vào chân Lukas.
Lukas mất thăng bằng ngã nhào trong tích tắc. Khi cậu ta phản xạ định gượng dậy, Philip giả vờ ngạc nhiên nói:
"Ôi, thật lòng xin lỗi nhé. Biết là tôi không cố ý rồi đúng không?"
"Trông đéo có một chút nào là thấy lỗi cả. Lớn rồi thì cư xử cho ra hồn tí đi."
"Tôi nói thật mà, sao ông cứ nhắm vào Lukas thế, ông cũng xin lỗi đi."
"Mày đá nó mà sao tao phải xin lỗi?"
Nhịp tim tôi bắt đầu đập nhanh dần.
Tại sao cậu không dùng ma pháp, bị đối xử như thế mà vẫn chịu đựng được sao.... Tôi đã nghĩ như vậy đấy.
Thấy vị pháp sư mà mình từng ngưỡng mộ lại bị sỉ nhục như thế, lòng tôi thắt lại vì xót xa, rồi chuyển thành cơn giận dữ.
Tất nhiên đó là một suy nghĩ thiển cận.
Giờ tôi đã biết rằng mình đã tự vẽ ra một hình mẫu lý tưởng rồi ép Lukas phải khớp vào đó.
Đám người kia cười cợt với nhau bằng tông giọng giả tạo rồi nhìn xuống Lukas:
"Có sao không?"
"……."
"Này, hỏi có sao không đấy!"
"…Không... sao..."
Nghe giọng nói yếu ớt như rặn ra từng chữ, Philip cười mãn nguyện rồi quát lớn:
"Này, nó bảo không sao nhé! Đứa nào dám ra đây bắt bẻ chuyện lỡ tay thì cứ thử xem."
"Này."
Đó không phải là lời phát ra từ miệng Philip.
Nghe tiếng tôi gọi, Lukas ngẩng đầu lên nhìn.
Gương mặt tôi vô thức méo xệch đi. Sự bực bội trào dâng khiến tôi không muốn tiếp tục nhìn vào gương mặt Lukas thêm giây nào nữa.
'…Chết tiệt.'
Cảm giác lúc này vẫn sống động như vừa mới xảy ra.
Trái tim đập mỗi lúc một nhanh. Tôi muốn bịt miệng mình lại bằng mọi giá nhưng không thể.
"Nếu định tiếp tục ồn ào thì ra ngoài mà làm."
Giọng nói lạnh lùng khiến bầu không khí trong lớp bỗng chốc như bị dội một gáo nước lạnh.
Dĩ nhiên là phải vậy rồi.
Bởi tôi chưa từng đứng ra can thiệp theo kiểu này khi thấy ai đó bị bắt nạt một chiều như thế.
Làm gì có kiểu can thiệp nào vô trách nhiệm đến thế chứ.
Đôi mắt Lukas vốn đang mở to kinh ngạc bắt đầu thấm đẫm vẻ bàng hoàng.
"Hả? À..."
Philip ú ớ không thốt nên lời.
Sau đó, hắn nhăn mặt thì thầm vào tai Lukas.
Nhìn vẻ mặt đáng sợ của Philip, Lukas khẽ gật đầu.
'Chết tiệt...'
Lukas lảo đảo bước xuống bậc thang, đứng trước cửa trước của sân tập.
Tôi muốn quay mặt đi.
Nhưng tôi vẫn đang nhìn Lukas bằng ánh mắt đầy khinh miệt y như lúc nãy. Chắc chắn vào thời điểm đó, tôi đã như vậy.
'…Bây giờ, cậu ấy chắc đang xem cảnh này…'
Thà rằng tôi nên bảo để tôi đọc ký ức của Lukas thì hơn. Bằng bất cứ giá nào.
Ký ức này sẽ kết thúc mà không có lấy một cơ hội để xin lỗi.
Không, xin lỗi gì chứ, tôi chỉ toàn nổi giận thôi mà.
Ngày hôm đó, tôi đã cùng giáo sư chuẩn bị cho hội đồng kỷ luật, nhưng Lukas đã kết thúc vụ việc bằng câu nói "không có chuyện gì xảy ra cả".
Sau đó, tôi đã quát vào mặt Lukas rằng định cứ như thế này đến bao giờ.
Thấy ký ức bắt đầu từ đây, có lẽ nó định cho tôi thấy đến tận đoạn đó.
Lòng tôi cồn cào buồn nôn.
Tầm nhìn tối dần và thu hẹp lại. Cảm giác ma lực vốn đang chảy cùng máu bỗng trở nên vặn vẹo và biến đổi một cách kỳ lạ.
Oành!
Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng động cực lớn vang lên từ phía sau khiến tôi quay đầu lại theo phản xạ.
Philip, kẻ vừa nãy còn đứng nghênh ngang, giờ đang nằm vật vã dưới sàn. Đám học sinh xung quanh hoảng sợ lùi lại phía sau.
"Cái, chờ đã, chuyện gì vừa xảy ra thế?!"
"Ặc, hự...!"
Philip vùng vẫy, bắn ma pháp loạn xạ để chống lại luồng ma lực đang đè nghiến lên cơ thể mình.
'…Chuyện này là sao…'
Đến lúc này tôi mới nhận ra, cơ thể vốn không di chuyển theo ý muốn bấy lâu giờ đã có thể cử động tự do.
"Thuốc ngấm chậm đến phát bực."
Nghe giọng nói quen thuộc, tôi quay ngoắt đầu lại ngay lập tức.
Lukas, người đang đứng trước cửa, vuốt ngược mái tóc dài ra sau rồi ngang nhiên giật lấy đũa phép của học sinh ngồi hàng đầu.
Sau đó, cậu ta sải bước lên bậc thang, chĩa đũa phép vào đám bạn của Philip.
"Hả?! Khoan, khoan đã...!"
Đùng! Oành!
Lukas bắn ma pháp liên hồi mà chẳng buồn nhắm chuẩn.
Đám học sinh đứng cùng Philip vừa tháo chạy vừa la hét thảm thiết.
"Á, á...! Hự!"
"Aaaa! Khoan đã!"
"Vốn dĩ chỉ quen thấy cậu chăm chỉ ghi chép bài giảng vì sợ bị ăn đòn tiếp, giờ thấy cảnh này đúng là mới mẻ thật. Mà cái này thì, cũng hơi khó để ra tay xử lý triệt để ngay tại đây..."
Lukas nói bằng giọng dõng dạc, ánh mắt sắc lẹm.
"……."
Dù không bàn đến nội dung lời nói, tôi cũng có thể cảm nhận được bằng trực giác.
Kẻ đang đứng trước mắt tôi lúc này không phải là Lukas của năm nhất.
Tôi đứng hình, há hốc mồm rồi chậm rãi đứng dậy.
Không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, tôi tự hỏi liệu mình đã phát điên rồi hay sao.
Lukas thở hắt ra một hơi dài rồi nhìn xuống tên Philip dưới chân.
Bốp!
"Khụ...!"
Rõ ràng lúc nãy vừa bảo khó xử lý, vậy mà Lukas vẫn đá thẳng vào người Philip rồi thong thả bước xuống.
Cậu ta đảo mắt nhìn quanh một lượt, khi thấy tôi thì nhướng mày.
Lukas bước đến trước mặt tôi. Chưa kịp để tôi nói gì, cậu ta đã túm lấy cổ áo tôi.
"Không định quay về à?"
"…!"
Một luồng ánh sáng trắng xóa rực lên từ tay Lukas.
Ngay khoảnh khắc đó, bóng tối nơi rìa tầm mắt tan biến hoàn toàn.
* Xem xong rồi.
Có một điều nằm ngoài dự kiến, tôi cứ ngỡ sẽ đọc ký ức từ góc nhìn của Leo, nhưng tầm nhìn của Luca lại hiện ra.
Điều đó dẫn đến hai khả năng.
Thứ nhất, nơi này không phải ký ức thực sự mà là một không gian được tạo ra bằng ma pháp không gian.
Thứ hai, tôi đã thành công.
"Cả hai luôn."
Nghĩ đến việc lúc đầu tôi không thể cử động theo ý muốn, khó có thể gọi đây là ma pháp không gian thuần túy. Đúng là chúng tôi đang ở bên trong ký ức của Leo.
Vậy nên... công sức nhai nát miếng chanh cũng đáng.
Dù đã được chúc phúc bằng thần lực nhưng vị của nó chẳng thay đổi gì, tôi đã phải vất vả lắm mới giữ được cơ mặt bình thản.
'Đây là vấn đề tôi từng thấy trong cuộc thí nghiệm đầu tiên ở vòng 64.'
Loại thuốc can thiệp vào tinh thần của người khác.
Đây là loại thuốc mà người bình thường không thể sử dụng thần lực phải xin phép chính phủ mới được dùng. Vì có sẵn rượu nên các nguyên liệu về cơ bản là tương đồng.
Dù tôi có thể dùng thần lực để tác động thẳng vào tinh thần của Leo, nhưng như thế sẽ lộ liễu lắm, nên tốt nhất là tận dụng những nguyên liệu có sẵn.
'Hơn nữa, đó cũng là cách để khiến kế hoạch của Richthofen thành công.'
Dù sao thì... từ nãy tôi đã cảm nhận được rồi, việc hắn có thể hiện thực hóa ký ức thành một không gian mà người khác có thể chia sẻ quả thực rất đáng kinh ngạc.
'Đúng là kỹ thuật của họ vẫn là đỉnh nhất.'
Rất hợp ý tôi.
Những điều mà Đế quốc dù đổ vào hàng tỷ bạc vẫn không làm được, thì những kẻ này lại làm được.
Hiện tại chẳng qua là do mặc cảm tội lỗi quá lớn của Leo khiến những ký ức nực cười này được tái hiện, chứ nếu chọn đúng đối tượng, và nếu có thể trực tiếp lựa chọn ký ức để cho bên ngoài thấy, thì chắc chắn sẽ gây ra sự nội chiến tồi tệ hơn nhiều.
'Muốn lấy nó đem phát tán khắp cả nước cho anh trai xem quá.'
Hay là đi kiếm mấy sợi tóc của anh ta nhỉ.
Tôi vừa suy nghĩ vẩn vơ vừa quan sát tình trạng của Leo.
Mới lúc nãy ma lực trông như sắp bị Vitriol hóa, nhưng giờ không còn luồng ma lực đen nào phát ra từ cậu ta nữa.
Cậu ta nhìn tôi với vẻ mặt bàng hoàng, định gỡ tay tôi ra.
"Cái gì, Lukas..."
"Tôi cứ tưởng có ký ức khốn nạn nào cơ. Ai dè lại là cái này..."
Tôi khẽ cười rồi tiếp tục:
"Rốt cuộc thì điểm nào trong đó làm cậu thấy khó chịu hả?"
"……."
"Phải rồi, vì tiêu chuẩn của cậu lúc nào cũng cao mà. Lòng không yên nên mặc cảm tội lỗi mới bị thổi phồng lên thôi. Chỉ đến thế thôi. Xong chưa?"
"…Cậu không thấy…"
"Tôi nhắc lại lần nữa là tôi không biết mình phải thấy khó chịu ở chỗ nào luôn đấy..."
Đó không phải là cảm nhận của riêng tôi.
Nếu Luca thật sự bị tổn thương, tôi đã không nói như vậy.
Luca cũng chỉ nghĩ rằng mình không ngờ lớp trưởng lại đứng ra giúp mình.
Bây giờ Leo có vẻ đang bị ám ảnh bởi câu nói "muốn làm loạn thì ra ngoài mà làm", nhưng làm quái có ai hiểu câu đó theo nghĩa "ra ngoài mà đánh tiếp đi" chứ.
Dĩ nhiên là phải hiểu theo nghĩa bảo bọn họ dừng lại.
Chính vì cậu ta nói ra với ý định đó nhưng lại cứ lầm lì nghiền ngẫm vô ích hàng trăm lần, cộng thêm biểu cảm của Luca lúc bấy giờ nên hiểu lầm mới trở nên trầm trọng như vậy.
'Đúng là mấy ông cầu toàn phiền phức thật.'
Người ngoài nhìn vào thấy chẳng có vấn đề gì, vậy mà chỉ vì bản thân không có được một cách ứng xử hoàn hảo nên cứ tự dằn vặt mãi.
"Không, trước đó, và cả sau đó nữa, tôi đã đối với cậu..."
"Cái gì nữa. Ngậm miệng lại đi."
"……."
Leo cúi đầu hồi lâu.
Luồng dao động ma lực tỏa ra từ cậu ta dần trở nên ổn định.
"Tôi xin lỗi."
Tôi có thể nhận ra ngay đây không phải lời xin lỗi về ký ức lúc nãy.
Ánh mắt cậu ta giờ đây đã lấy lại vẻ sắc sảo thường ngày.
Leo đang xin lỗi vì đã không nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. Thực ra đó chẳng phải chuyện gì cần phải thấy có lỗi cả.
"Có gì đâu."
"Lukas."
"Ơi?"
"Ra ngoài thôi. Trừ khi cậu lại đang có kế hoạch gì khác."
Tôi gật đầu.
Philip ôm bụng lồm cồm bò dậy hét lên:
"Mày, mày, bây giờ, ma pháp, không, thần lực...!"
"Trong đầu cậu, Philip là cái thằng nói năng kiểu đó à?"
"Thực tế nếu ở trong tình huống này thì nó sẽ thế thật."
Cũng giống thật đấy chứ.
Tôi nghĩ vậy rồi dùng hết sức nện trượng xuống sàn nhà.
Oành― Khi thần lực trắng xóa chạm vào, mọi thứ bao gồm cả cơ thể chúng tôi rung chuyển dữ dội.
Nhưng không có vết nứt nào xuất hiện.
'…Thường thì thoát ra bằng cách này là được mà nhỉ?'
Vì đây là ma pháp "không gian" mà.
Để thoát khỏi đây và trở về nơi cũ, nhất định phải tạo ra vết nứt.
Chẳng lẽ có thứ mà ma lực của tôi cũng không làm được sao?
Đúng lúc đó, Leo đứng dậy, rút đũa phép ra.
Về lượng ma lực thì để tôi làm có lẽ sẽ tốt hơn, nhưng cậu ta định tự mình ra tay sao.
"Cậu định làm gì?"
"Phải ra ngoài chứ."
"Bằng cách nào?"
Leo cười khẩy một cái như thể đã bắt thóp được tôi rồi trả lời ngắn gọn:
"Chưa biết được."
"……."
Có vẻ tôi vừa nhận lại y xì cách nói lấp liếm đại khái thường ngày của mình.
Trong lúc tôi đang đứng xem cậu ta định làm gì, Leo đưa đũa phép lên sát vùng tim mình.
Ngay khoảnh khắc tôi há hốc mồm kinh hãi, cả thế giới bỗng chốc tối sầm lại.
*
"…Hộc…!"
Vẫn là căn phòng lúc nãy.
Vừa bật người ngồi dậy, tôi đã thấy Leo đã tỉnh từ trước.
'Cái... thằng này...'
Cậu ta vừa tự bắn ma pháp vào lõi của chính mình.
Khi tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy lời chửi rủa, Leo chỉ nhún vai:
"Nếu nguồn gốc của không gian này là ký ức của tôi, thì chỉ cần tôi tỉnh dậy là xong chứ gì."
"……."
Nói thì đúng đấy nhưng nghe xong mà thấy phát bực vì cái kiểu hành động liều lĩnh này.
Giờ tôi đã hiểu tại sao Leo cứ hay phản đối tôi rồi.
Hầu hết các yêu cầu tôi đều đưa ra theo kiểu "chốt hạ" kết quả trước, nên dĩ nhiên là vậy.
'Đúng là liệu pháp gương soi là hiệu quả nhất.'
Tất nhiên cũng chẳng có gì cần phải chữa trị cả.
Dù sao thì, chỉ cần thành công là được rồi đúng không.
Tôi đứng dậy.
"Giờ đi tìm Elias thôi."
"Cậu có cách rồi à?"
"Cứ làm như cũ thôi."
"Này, chờ đã. Nếu dùng cách bình thường mà phá được thì..."
Tôi kéo dài đũa phép thành trượng, nắm bắt dòng chảy của lõi.
Sau đó, tôi nện mạnh xuống sàn y như lúc nãy.
Ngay khoảnh khắc đó, ánh sáng trắng lan tỏa từ mặt sàn lên đến tận tường, rồi bốn kẻ mặc áo choàng đen xuất hiện.
À không, dùng từ "xuất hiện" thì hơi sai, vì bọn chúng đều đang trong trạng thái bàng hoàng.
"Hả?!"
"Cái gì thế này?!"
'Dĩ nhiên là phải vậy rồi.'
Vì bọn chúng hẳn là những kẻ đang canh giữ tại vị trí cũ. Chắc chắn bọn chúng không bao giờ ngờ được ma pháp không gian bao phủ bên trên lại bị giải trừ.
Vì là đánh úp nên chúng ta có lợi thế. Không chút do dự, tôi biến trượng thành đoản kiếm và đâm thẳng vào vai kẻ đứng ngay bên cạnh.
Phập―
"Áaaaa!"
Dù sao đây cũng là kiếm tạo thành từ ma lực nên không gây tổn thương thực thể quá lớn. Tôi chỉ chặn luồng ma lực lại để nó không truyền đến cánh tay mà thôi.
Hắn ta vừa la hét vừa dùng tay còn lại bắn ma pháp loạn xạ.
Lúc này không có thời gian để lãng phí vào việc phòng thủ. Tôi bao phủ cơ thể bằng một lớp màng bảo vệ, mặc kệ luồng ma pháp bắn vào người mà đâm thẳng vào tim hắn.
Ngay khoảnh khắc đó, ma lực của Leo kéo tôi giật sang một bên. Khi giữ được thăng bằng và quay đầu lại, tôi thấy kẻ mặc áo choàng đen đã gục ngã dưới đòn tấn công của Leo.
"Phải nhìn sau lưng chứ."
Tôi khẽ gật đầu rồi quan sát xung quanh. Nhờ Leo nhanh chóng xử lý một mình ba tên mà nơi này đã dọn dẹp xong.
'Nhìn đi nhìn lại, thực lực của cậu ta đúng là đỉnh nhất.'
Không mang cậu ta theo thì đúng là một thiếu sót lớn.
Dù chỉ là trên danh nghĩa, nhưng giờ nhìn lại cảnh tôi làm hộ vệ cho hạng người như thế này đúng là nực cười.
Tôi nghĩ vậy rồi đưa tay chạm vào tường.
Bên ngoài không cảm nhận được ma lực nhưng có lẽ viện quân từ Đội Tự quản sẽ sớm đến thôi.
Nhưng tôi không thể để chuyện đó xảy ra.
'Giờ đã chắc chắn Müller ở đâu rồi, không thể để mất dấu Richthofen lúc này được.'
Và, tôi lại vừa nảy ra một ý tưởng hay ho.
Để mang lại lợi ích cho Hoàng đế trên bề mặt nhưng thực chất lại đứng về phía Catacomb, hắn cần phải trở thành quân cờ của tôi.
Leo bình tĩnh quan sát xung quanh rồi nói:
"Có gì đó sai sai. Không có lý nào Catacomb lại tạo ra một ma pháp không gian sơ hở thế này."
"Nên cậu nghĩ đây là một cái bẫy?"
"Không thể loại trừ khả năng đó. Chúng ta không có thông tin về con người của Richthofen nên không được hành động hấp tấp."
Dĩ nhiên, cái ma pháp không gian sơ hở này chính là mục đích nhắm tới.
Có lẽ đó là tác phẩm của Richthofen.
"Không. Không sao đâu. Hắn là người phe mình mà."
"Cái gì?"
Tôi vừa kéo Leo đi vừa nhanh chóng giải thích trước khi bị cậu ta cằn nhằn:
"Vừa chuẩn bị vừa nói nhé. Lúc nãy cậu thấy máu đen của đám Đội Tự quản rồi chứ. Cậu thấy nó giống cái gì?"
"Nhìn kiểu gì cũng giống Vitriol chưa hoàn thiện."
"Tốt. Lúc nãy tôi có hỏi Richthofen 'mệnh lệnh chính xác là gì', mục tiêu của bọn chúng là mang Nikolaus về. Và để đạt được điều đó, bọn chúng được phép giết hai người các cậu."
"Phải. Dựa vào mệnh lệnh đó thì... nếu thực sự Robert Müller có ở Catacomb, hẳn hắn phải ở trong Đội Tự quản. Hơn nữa còn là đội trưởng."
Hiểu biết đấy.
Tôi gật đầu và tiếp tục:
"Robert Müller chắc chắn là một kẻ có tư tưởng bài trừ Pleroma. Vậy tại sao toàn bộ tổ chức Đội Tự quản do hắn dẫn dắt lại bị vấy bẩn bởi Vitriol?"
"……."
Leo vừa vuốt cằm vừa trả lời:
"Bị bọn Pleroma tấn công sao? Hoặc là bọn chúng hứa nếu đưa cậu về thì sẽ giải trừ Vitriol trong người bọn họ."
"Không phải đâu. Đối với lũ Pleroma, Vitriol là nguyên liệu cao cấp mà chỉ những kẻ bề trên mới có được. Chỉ cần có nó, con người có thể vượt qua giới hạn và trở nên mạnh mẽ hơn."
Nghe đến cụm từ "trở nên mạnh mẽ hơn", gương mặt Leo đanh lại.
Có vẻ cậu ta cũng đã nhận ra giả thuyết mà tôi đang đặt ra là gì.
"…Bọn chúng đã ký kết giao kèo với lũ đó tại Catacomb."
Phải.
Vì sự đàn áp cứ tiếp diễn nên bọn chúng nghĩ rằng mình phải trở nên mạnh mẽ nhanh hơn bây giờ.
Dĩ nhiên, ý tưởng điên rồ mang tên Vitriol không phải là ý kiến của toàn bộ Catacomb, mà chỉ là kế hoạch riêng của Đội Tự quản mà thôi.
"Được rồi. Sang chuyện tiếp theo. Lúc nãy Richthofen đã câu giờ đúng không."
"Phải."
"Và hắn biết tên của tôi và cậu. Hắn gọi là 'Lukas Askanier và Narke Farnese'. Nhưng tại sao loại thuốc cậu nhận được lại là ký ức của Leonard Wittelsbach?"
"……."
"Không biết bằng cách nào, nhưng một khi đã biết cậu là Wittelsbach, hắn cũng đã biết ai là Nikolaus rồi. Vì dĩ nhiên người còn lại chỉ có thể là tôi."
Gương mặt Leo cứng đờ. Có vẻ cậu ta đã nhận ra tôi vừa đưa ra phán quyết gì.
"Thêm một điều nữa. Nếu đã biết tên, tại sao trên thông báo cảnh báo lúc nãy lại không có tên của chúng ta."
Leo bình tĩnh đáp:
"…Hắn phải giấu việc ai trong số Lukas Askanier và Narke Farnese là Nikolaus."
"Phải, để ngăn Robert Müller sử dụng Nikolaus làm công cụ tuyên truyền một lần nữa."
Leo gật đầu.
"Được rồi. Vậy giờ cậu định bắt tay với Richthofen à?"
"Không."
Leo nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc.
Bắt chúng ta chịu khổ thế này mà đòi bắt tay ngay lập tức sao được.
Tôi nhếch môi nói với Leo:
"Trước tiên cứ phải tẩn cho hắn một trận đã rồi tính sau."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn