Chương 159: 160
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~37 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Tôi biết đây là một câu hỏi cực kỳ đột ngột và gây hoang mang.
Đi thì đi, không đi thì thôi.
Tôi hỏi câu này cốt chỉ để xem phản ứng của cậu ta.
'Nếu có gì giấu giếm, chắc chắn cậu ta sẽ để lộ sơ hở thôi.'
Thế nhưng, không có câu trả lời nào vang lên.
Tôi đang ghim một miếng dưa cải Đức vừa mới mua lúc nãy lên ăn thì ngẩng đầu lên nhìn.
"…?!"
Tôi không tin vào mắt mình nữa.
Einsiedel của lớp 1 đang há hốc mồm, nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.
Cậu ta nhìn chăm chú đến mức không hề mảy may cử động, khiến tôi cũng phải tự hỏi không biết mình đã làm gì sai, hay là sau lưng mình có cái gì chăng.
Phải đến khi tôi khẽ ngoái đầu nhìn lại, Einsiedel lớp 1 mới mở lời.
"…Hửm?"
"Tôi hỏi là tôi đến nhà cậu chơi được không ấy mà…. Không có ý gì kỳ lạ đâu."
Giờ thì đôi mắt của Einsiedel lớp 1 rung động dữ dội.
Phản ứng thái quá so với câu hỏi khiến chính tôi cũng thấy bối rối. Tôi xua tay nói:
"Xin lỗi nhé. Tôi định là để chúng mình thân thiết hơn thôi, nhưng chắc là đột ngột quá rồi."
"Không."
Rầm!
Einsiedel đập mạnh ly xuống bàn, bọt bia trào lên tận miệng ly.
Cậu ta nốc cạn hơi rượu mà không hề nghỉ lấy một nhịp, rồi quẹt ngang miệng.
"Được chứ."
"……."
Được?
Thế nhưng sao trông cậu ta lại bi tráng đến mức này?
Einsiedel giờ đây nhìn tôi trân trân không hề chớp mắt, hỏi lại:
"Cậu thấy ổn chứ?"
"…Tất nhiên. Vì thấy ổn nên tôi mới hỏi có thể đến chơi không mà. Mà này, không đau dạ dày à? Cứ đổ rượu vào như thế khi chưa ăn gì là đổ bệnh đấy."
"Tớ vẫn tỉnh táo lắm."
Einsiedel vội vàng lắc đầu, nói năng có chút lộn xộn.
Thế nhưng giọng điệu của cậu ta vẫn cứ khô khốc như cũ.
"Hồi nãy tớ không nghe nhầm chứ?"
"Ừ. Cậu nghe đúng rồi đấy. Và tôi thực sự chỉ muốn đến chơi thôi."
"Tớ biết. Tớ biết mà. Vậy nên, lời nói muốn đến nhà tớ ấy, là lời cậu nói thật lòng đúng không?"
"Đã bảo là đúng mà."
tôi nheo mắt, nghiêng đầu nhìn.
Thế nhưng cậu ta dường như chẳng còn mảy may quan tâm đến ngôn ngữ cơ thể của tôi nữa.
Tôi đành bỏ cuộc và mỉm cười.
"Vậy thì khi nào đi được nhỉ? Vì tôi phải chào hỏi chú của cậu một cách chính thức, hay là chọn buổi chiều nào đó sau khi kết thúc huấn luyện vào ngày chú cậu có nhà nhé?"
"…Được. À không, trước tiên để tớ về hỏi ý kiến đã."
Nghĩ đi nghĩ lại, việc cậu ta đồng ý một cách sảng khoái thế này đúng là lạ thật. Dù tôi là người khơi mào trước, nhưng đó là vì có ý đồ riêng.
Thật khó tin là điều này lại hiệu quả giữa hai người vốn dĩ chẳng thân thiết gì.
Cũng có thể cậu ta cũng đang có mục đích riêng giống như tôi nên mới hành xử như vậy, nhưng phản ứng vừa rồi quả thật khiến tôi có chút hoang mang.
'Chẳng lẽ là thật…?'
Không đời nào.
Nếu vậy thì tại sao mức độ thiện cảm lại chẳng hề tăng lên chút nào?
Trong lúc tôi đang trầm ngâm quan sát xung quanh, tên Einsiedel đó cũng đang nhìn chằm chằm vào khoảng không phía đối diện.
Sự im lặng kéo dài một hồi lâu.
Sau khi chớp mắt liên hồi, Einsiedel lớp 1 khẽ nói:
"Đây là lần đầu tiên tớ dẫn bạn về nhà đấy."
Tôi nhìn thẳng vào mặt cậu ta.
Ánh mắt của chúng tôi chạm nhau.
"Có thể chú tớ… sẽ không đồng ý đâu. Vì ông ấy rất nghiêm khắc. Nhưng tớ sẽ cố gắng thuyết phục."
Giọng nói của cậu ta dường như có nhịp điệu nhanh hơn một chút.
Nếu tôi có năng lực thấu thị, hẳn là tôi đã biết cậu ta đang nghĩ gì lúc này rồi.
Tôi lại mở bảng thiện cảm vẫn chưa hiển thị cấp độ nào của cậu ta lên rồi tắt đi, khẽ mỉm cười.
"Được thôi."
Thực ra, chúng tôi có thể chơi ở ký túc xá, hoặc nếu muốn ra ngoài thì quanh trường cũng không thiếu chỗ.
Chẳng có lý do gì để phải lặn lội đến tận nhà người khác chỉ để chơi cả.
Thế nhưng Einsiedel lớp 1 đã không hề hỏi tôi lý do.
'Là do cậu ta thực sự mải mê với việc kết bạn, hay là chính cậu ta cũng đang ấp ủ âm mưu gì đó đây.'
Những kẻ có ý đồ khác thường hay bộc lộ những hành động bất tự nhiên như vậy.
Giống như tôi, kẻ vừa đường đột hỏi xin đến nhà chơi chẳng hạn.
'Mà quan trọng hơn là….'
Cơn say….
Tôi đưa tay ấn nhẹ lên trán và nhắm mắt lại.
Cái cơ thể của Lukas này quả thực chẳng thích nghi chút nào với cồn. Lúc uống thì không thấy say lắm, nhưng hậu quả để lại thì thật là nặng nề.
'Chỉ mới có ba ly mà đã thế này sao?'
À không, ba ly 500ml thì cũng là hơi nhiều rồi.
Nhất là với cơ thể của Lukas.
Kết thúc màn tự kiểm điểm ngắn ngủi, tôi lấy Thuốc tiên trong túi ra uống.
'Không ngờ có ngày mình lại phải dùng Thuốc tiên thay cho thuốc giải rượu.'
Nếu là tôi của một năm trước, chắc hẳn sẽ nghĩ đây là chuyện nực cười nhất trần đời. Đời người đúng là không ai học được chữ ngờ.
Chứng kiến cảnh đó, Narke hỏi:
"Cần tôi thanh lọc gan cho không~?"
"Không cần. Bắt đầu họp thôi."
"…Được rồi… Narke…. Làm nhanh rồi còn đi huấn luyện nào…."
Tôi đến đây để tham gia buổi họp cho vòng 3.
Mọi người có vẻ trạng thái không được tốt, chắc là do hôm qua chơi bời đến tận đêm khuya.
Có lẽ tôi cũng vậy, nhưng tôi thành ra thế này là vì phải đi thanh lọc khắp vùng Bayern trong cơn say.
Narke mở lời:
"Trước tiên, kỳ thi lần này đối tượng nhắm đến sẽ là những kẻ bạo phát cấp 4. Các cậu biết đó là cấp độ cao nhất mà chúng ta sẽ phải đối mặt trên thực địa rồi chứ?"
"Ừ."
Narke nghiễm nhiên đảm nhận vị trí trưởng nhóm.
Dù tôi đứng nhất nhưng cũng không mặn mà gì với việc dẫn dắt, có người đứng ra thay thế thì càng nhàn thân.
"Trong kỳ thi này, nhà trường yêu cầu chúng ta phải làm theo đúng những gì đã được lưu trữ trong Mimesis. Tất nhiên, tôi nghĩ chúng ta cũng cần phải tính đến trường hợp nhà trường lại ném chúng ta vào một nhà ga với lượng người qua lại lên tới vạn người, hoặc thả chúng ta xuống một địa điểm cao 2500m so với mực nước biển như lần trước."
Tôi gật đầu rồi hỏi:
"Narke. Cậu có dự đoán được nhà trường sẽ làm gì không?"
"Hả? Ha ha, cái đó chắc phải nhìn mặt các giáo sư mới biết được, mà từ nãy đến giờ tôi chưa thấy ai cả~" Hôm qua và hôm nay tôi cũng chỉ mới gặp giáo sư chủ nhiệm thôi.
Nếu lần này Học viện 1 vẫn là bên ra đề, thì ngay cả Narke cũng chẳng có cách nào biết trước được.
Các sinh viên khác có lẽ không biết năng lực của Narke nên chỉ coi lời nói đó là một câu đùa.
"Nào, nói về những chuyện quan trọng trước nhé? Tạm thời tôi coi như không có năng lực thiên bẩm, nên chúng ta hãy bắt đầu lần lượt từ Oswald đi."
"Thần lực chính là năng lực thiên bẩm của cậu còn gì~" Oswald vừa búng tay vừa trêu chọc.
Nếu nói về nhân tố gây rắc rối nhất trong nhóm, thì chính là người bạn này.
Đây chính là người đã thủ vai Faust trong ngày lễ hội trước đó.
Không biết là do ký ức bị Pleroma tấn công hay do tính cách vốn có mà cậu ta hành động cực kỳ quyết liệt.
Oswald vừa ấn nhẹ đầu mũi vừa nói:
"Tạm thời thì tớ cũng chẳng giúp ích được gì nhiều. Khứu giác tớ nhạy thật đấy, nhưng Vitriol thì lại chẳng có mùi gì cả."
"Hừm, đúng thật…. Nhưng dù sao cũng đáng để ghi nhớ. Vậy còn Helene?"
Narke chỉ về phía một người bạn khác.
Đó là một trong hai người bạn ở lớp 1 đã cùng tham gia cuộc thi dược phẩm với chúng tôi.
"Tàng hình. Dù chỉ thực hiện được khi trạng thái cơ thể tốt, nhưng đó đúng là năng lực thiên bẩm của tớ."
"Oa~" Oswald trầm trồ.
Trong kỳ thi lần này, có rất nhiều sinh viên sở hữu năng lực thiên bẩm nổi trội đã lọt vào vòng trong.
Điều đó cũng dễ hiểu thôi, nếu mọi người đều giỏi như nhau thì đương nhiên phải chọn những sinh viên có năng lực thiên bẩm tốt hơn rồi.
Suy cho cùng, mấu chốt có lẽ nằm ở việc mỗi người có thể ứng dụng và phát huy năng lực thiên bẩm của mình tốt đến mức nào.
"Tuyệt thật đấy~ Phạm vi sử dụng của cậu đến đâu?"
"Tất cả những gì tớ đang tiếp xúc. Nhưng thời gian sử dụng chưa đầy một phút."
"Chắc là vì đó thuộc loại ma pháp ảo giác thôi. Sau này nếu làm tốt, có khi cậu còn dùng được cả Thần lực nữa đấy?"
Narke nói xong rồi quay sang nhìn sinh viên tiếp theo.
Người còn lại chỉ là một trong số vô vàn những người bạn của Leo.
Dù thực tế Leo không coi họ là bạn thân, nhưng đám người này lại tự mặc định mình rất thân với Leo.
Và, giống như hầu hết những người bạn của Leo – tự xưng – họ chẳng ưa gì tôi cả.
Việc bọn chúng có thích tôi hay không tôi chẳng quan tâm, miễn là không gây ảnh hưởng đến huấn luyện là được.
"Tớ dùng lửa. Hôm qua thi các cậu thấy rồi chứ?"
Tên đó vừa nói vừa nhìn qua lại giữa tôi và Einsiedel.
Thế nhưng đó không phải là lời nói dành cho tôi. Có vẻ như cậu ta vẫn còn tự ái vì đã thua cuộc dù được giao cùng một địa bàn thi đấu.
Tiếp tục đến lượt mình, Einsiedel lớp 1 chỉ lặng lẽ lắc đầu. Narke mỉm cười dỗ dành:
"Cứ nói đi mà. Biết đâu nếu làm tốt chúng ta lại có thể tận dụng được nó."
"Vô dụng thôi. Nhất là trong môi trường chiến đấu như thế này."
"Cái đó để tôi phán đoán."
"……."
Einsiedel lớp 1 liếc nhìn Narke một lượt.
Rời mắt khỏi cậu ta, Einsiedel nói với vẻ mặt thản nhiên:
"Nếu chạm tay vào vật thể, tớ có thể đọc được quá khứ của nó."
"Vào vật thể sao? Hừm~ Năng lực tuyệt vời đấy chứ?"
Narke nhìn chăm chú vào mắt cậu ta rồi hỏi:
"Gia đình cậu cũng có ai sở hữu năng lực này không?"
"Người có người không, hoặc có những năng lực tương tự. Sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là vì những người cùng huyết thống thường có năng lực giống nhau thôi. Tớ hỏi vì cá nhân tớ thấy đây là một năng lực rất hay."
'Hừm….'
Thực tế, Narke chẳng cần hỏi cũng dễ dàng nắm bắt được năng lực thiên bẩm của người khác. Trước đây cậu ta cũng đã dễ dàng nhìn ra năng lực của Asman đấy thôi.
Narke có thể nắm bắt tương đối nhanh những thứ đã được định sẵn và không thay đổi.
Ngược lại, nếu thứ đó vẫn đang liên tục biến đổi hoặc có quá nhiều mối dây liên kết phức tạp thì cậu ta lại không thể dễ dàng thấu thị được.
Đó là những điểm chung mà tôi đúc kết được sau thời gian qua.
Chắc hẳn phải có lý do nào đó Narke mới cố tình hỏi để cậu ta bộc lộ năng lực của mình, rồi lại còn hỏi xem gia đình có năng lực tương tự không, dù không hỏi thì Narke cũng đã biết năng lực của Einsiedel rồi.
Dù sao thì, đây là một sự kết hợp khá bình thường.
Không chỉ nhóm 2 của chúng tôi, mà cả nhóm 3 và nhóm 4 cũng vậy.
"Được rồi, chia sẻ năng lực thiên bẩm đến đây là đủ rồi. Bắt đầu huấn luyện ngay thôi nhỉ?"
Narke vừa nói vừa đứng dậy.
Buổi huấn luyện vòng 3 diễn ra vô cùng suôn sẻ.
'Thế này cũng được sao? Chẳng lẽ vòng này còn dễ hơn vòng 2 à.'
Không có những người bạn luôn sợ hãi tôi như Philip, mọi người đều di chuyển và vận dụng tối đa năng lực thiên bẩm của riêng mình.
Các nhóm khác chắc cũng tương tự thôi, thế nên việc phải loại đi 6 người có vẻ còn khó khăn hơn nhiều.
'Dù sao thì cứ thoải mái như thế này cũng tốt.'
Dù vẫn phải cảnh giác vì biết đâu nhà trường lại lôi ra một địa bàn thi đấu như đỉnh Zugspitze, nhưng cảnh giác cũng chẳng giải quyết được gì, nên cứ tận hưởng sự bình yên này thôi.
Phải tận hưởng hết mình khi còn có thể.
Kết thúc buổi huấn luyện, Narke động viên các sinh viên rồi đứng trước mặt Einsiedel lớp 1.
"Heike. Hôm nay trông cậu có vẻ vui nhỉ."
"Vậy sao?"
Einsiedel lớp 1 đáp lại một cách cụt lủn.
Nói thêm là vẻ bề ngoài của cậu ta chẳng có chút nào gọi là đang vui cả.
"Ừ. Từ vòng 2 tớ đã thấy cậu làm rất tốt rồi, buổi tập hôm nay cũng tuyệt lắm. Tớ rất mong chờ ở những lần tới."
Narke nói xong rồi hô to với các sinh viên:
"Được rồi, mọi người có thể về rồi. Tôi sẽ ở lại bàn bạc chiến thuật với Lukas một chút."
"Được thôi~"
"Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé!"
Các sinh viên vẫy tay chào rồi giải tán.
Einsiedel lớp 1 vẫn nán lại bên cạnh tôi, rồi vẫn cái vẻ cụt lủn như hồi nãy, cậu ta nói:
"Tớ sẽ về hỏi ý kiến gia đình. Nếu được thì hôm nay đi luôn nhé."
Sau khi cậu ta dịch chuyển biến mất, Narke dọn dẹp phòng tập trống rồi dẫn tôi ra ngoài.
"Cậu quyết định đến nhà cậu ta chơi thật à?"
"Ừ."
"Cậu ta bảo năng lực thiên bẩm là đọc quá khứ của vật thể đúng không."
Narke đường đột khơi chuyện.
Sau khi xác nhận ma pháp cách âm đã được triển khai, tôi gật đầu.
"Nhưng đó không phải là tất cả đâu. Theo những gì tôi đọc được, năng lực đó còn có thể dùng lên con người nữa."
"Cậu đang nói đến quá khứ của linh hồn, hay là quá khứ của thể xác?"
"Phân định hai thứ đó có ý nghĩa lớn lao đến vậy sao~? Tôi cũng không rõ nữa. Có lẽ ngay cả bản thân Heike cũng chưa dùng năng lực đó thường xuyên nên cậu ta cũng chẳng biết đâu."
Narke ngồi phịch xuống khu vực nghỉ ngơi bên ngoài phòng tập rồi tiếp tục:
"Năng lực đó không phải cứ chạm vào là phát động đâu. Thấy cậu ta ít khi sử dụng, chắc hẳn phải do bản thân mong muốn thì nó mới hoạt động. Dù vậy, cậu ta đang tiếp cận cậu, nên hãy cứ cẩn thận."
"Tôi biết rồi."
Một khoảng lặng trôi qua.
Narke đang nhìn ra cửa sổ thì bỗng nhiên lên tiếng:
"Và còn một điều nữa cậu cần phải biết, Lukas. Năng lực của cậu ta và của Einsiedel đó là giống hệt nhau."
"Cái gì?"
Ở đây, khi cậu ta gọi là "Einsiedel" chứ không phải Heike, thì danh tính người đó đã quá rõ ràng rồi.
"Đọc quá khứ chính là năng lực thiên bẩm của nhà Einsiedel. Tất nhiên…."
Narke nheo mắt, đưa tay lên day trán.
"Vì gặp gỡ quá ngắn ngủi, lại thêm đó là kiểu người rất khó đọc vị, nên ngoài năng lực thiên bẩm ra tôi chẳng đọc thêm được gì khác cả."
"Thế là giúp ích nhiều lắm rồi. Hóa ra đó là lý do lúc nãy cậu nhắc đến chuyện gia đình."
"Đúng vậy. Thường thì những người trong cùng gia đình sẽ nhận được những năng lực tương tự nhau mà."
Nếu vậy thì chắc chắn là có quan hệ huyết thống.
Lúc đầu vị Einsiedel đó tự giới thiệu mình là "Ein", và người đầu tiên thốt ra họ của ông ta chính là tôi.
Vì tôi đọc được cái tên Einsiedel từ bảng trạng thái, nên thực tế khả năng ông ta mạo danh họ tộc là khá thấp.
'Trông khác nhau một trời một vực như thế mà lại là người cùng huyết thống sao.'
Ngoại hình có thể không giống, nhưng biết đâu tâm địa lại giống nhau thì sao.
"Nhưng mà, Narke này."
"Hửm?"
"Quyền năng của cậu có hiệu nghiệm hoàn toàn lên Heike không?"
"……."
Nụ cười lan tỏa trên gương mặt Narke.
"Không. Có vẻ như cậu cũng đang ở trong tình trạng tương tự sao? Cậu cũng có năng lực gần giống như thấu thị mà."
"Ừ. Có vài điểm mơ hồ nên tôi mới hỏi."
"Tôi cũng vậy. Cứ định đọc là lại có cảm giác bị chặn đứng lại. Không ngờ lại gặp một người như vậy ở trường, thú vị thật đấy~" Tôi lặng lẽ chìm vào suy nghĩ.
Có lẽ vì cảm thấy có nghĩ tiếp cũng chẳng đọc thêm được gì, Narke đã sớm gạt chuyện của Einsiedel sang một bên và chuyển sang chủ đề khác.
"Mà này Lukas, cậu thích Sauerkraut đến thế cơ à?"
"Hử? Sao cậu hỏi vậy?"
"Hôm qua tôi ở gian hàng bán đồ ăn, thấy cậu cứ liên tục xuống mua Sauerkraut mãi thôi."
"Cũng không hẳn là thích, chỉ là cái vị đó nó quen thuộc thôi."
"Ha ha, đúng vậy nhỉ~" Đúng lúc đó, tôi thấy một khối màu trắng đang lấp ló đằng xa. Vừa chạm mắt tôi, Elias đã nhanh chóng chạy lại.
Có vẻ như cậu ta vừa mới đến giờ nghỉ giải lao.
"Sao hai cậu lại ở đây? Vừa mới nghĩ đến là thấy ngay, giật cả mình~"
"Bọn tôi đang bàn về các thành viên trong đội."
Tôi nới rộng phạm vi của ma pháp cách âm rồi trả lời.
Elias kéo ghế ngồi xuống cạnh chúng tôi.
"Vậy sao~? Các cậu này. Tớ có chuyện muốn nói với hai cậu đây."
Có vẻ như đã đoán được điều gì đó, Narke mở lời ngay:
"Đêm qua cậu lại đi tìm hiểu về Primrose Path đúng không."
"Đúng vậy. Tớ vừa về nhà xong. Vì sau khi lễ hội nghệ thuật kết thúc hôm qua, đột nhiên các bài báo về Primrose Path trên tờ Báo chí Đế quốc đều bị gỡ xuống sạch sẽ."
"Gỡ bỏ bài báo sao?"
Mới hôm nào còn áp dụng đủ thứ tội danh để khám xét thu giữ, sao giờ lại thế này?
'Hừm….'
Ý đồ lộ rõ mồn một.
Nghĩa là đã có sự cấu kết với Primrose Path, và họ chuẩn bị rút tay khỏi cuộc điều tra.
"Đúng thế. Chắc sớm muộn gì các bài báo trên báo địa phương cũng sẽ bị gỡ xuống thôi."
Elias nắm chặt tay, đôi mắt mở to.
"Tớ biết ngay mà, nên tớ đã sớm cắt và lưu giữ các bài báo đó từ trước rồi~ Thế nào hả?"
"Chu đáo thật đấy…."
"Phải thế chứ. Nghe này. Việc tất cả các cơ sở của Primrose Path hợp sức lại để kiện ngược lại Đế quốc, các cậu thấy có lý không?"
"Hửm? Nghe thì có vẻ có lý đấy, nhưng chắc sớm muộn gì cũng bay đầu thôi~"
"Đúng! Chính là nó đấy. Vậy thì, các cậu thấy việc bên công tố vì sợ bị kiện mà đình chỉ điều tra thì có nghe lọt tai được không?"
Trong khoảnh khắc, ánh mắt tôi và Narke chạm nhau.
'Quả nhiên là vậy….'
Hơi nóng còn chưa kịp nguội mà bọn chúng đã định hành động vội vàng thế này sao?
Nếu bọn chúng thực sự có liên quan đến các vụ bạo phát như Elias dự đoán, thì không thể để chuyện này trôi qua như vậy được.
Và với hàng tá tội ác mà bọn chúng đã gây ra, vậy mà lại định nhắm mắt làm ngơ sao?
"Chuyện này có vẻ sẽ còn dài đây, lát nữa hai cậu định làm gì? Có rảnh không?"
"Tôi định đến nhà Heike chơi."
"Cái gì?!"
Elias lại một lần nữa phản ứng dữ dội và hỏi:
"Sao cậu lại đến đó?! Cậu ta đồng ý rồi à?"
"Chưa biết nữa. Cậu ta vừa về xin phép người lớn trong nhà rồi."
"Ồ…. Vậy sao?"
Elias đưa tay vuốt cằm, đắm chiêu suy nghĩ.
"Lukas."
"Gì."
"Có một cách để vừa có thể đến nhà tổ của Einsiedel, vừa có thể nghe chuyện về Primrose Path đấy. Làm hai việc cùng một lúc để tiết kiệm thời gian."
"……."
"Nói thẳng ra đi."
"Cho tớ đi cùng với."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn