Chương 155: 156
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~30 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"……."
Bị vượt mặt?
Mình sao?
Rõ ràng, nếu tính đến điểm điều chỉnh như hiện tại, đội nhận được bối cảnh khó nhất nghiễm nhiên sẽ có điểm cơ bản cao hơn chúng mình.
Mình đã xử lý hoàn mỹ bối cảnh được giao. Và Lukas cũng vậy.
Nếu cả hai đều hoàn hảo, thì bên có điểm cơ bản cao hơn sẽ….
"Ối chà, hoàng tử của chúng ta bị chạm tự ái rồi sao~? Suýt soát là hoàn hảo rồi, thật đáng tiếc quá đi~"
"Sao Leo lại phải tự ái? Elias, cậu vừa nói cái gì đấy?"
"……."
Leo trầm giọng đáp:
"…Không. Chuyện gì mà tự ái cơ chứ."
Ánh mắt Leo hướng về phía màn hình bên phải.
Hình ảnh Lukas đang ôm nhẹ các thành viên trong đội được truyền đi khắp nơi. Đúng lúc đó, ánh mắt của Julia chạm vào ống kính máy quay.
"Chiến thắng là của tôi."
Đó là chiến thắng của Bayern khi đã giành được cậu ấy trước.
Julia có lẽ chưa biết sự thật đó, nhưng thà cứ để cậu ta không biết thì hơn. Vì nếu biết, cậu ta sẽ không thong dong thâm nhập từng chút một như bây giờ mà sẽ tấn công dồn dập ngay lập tức.
Dù mình không có quyền lựa chọn lúc bắt đầu, nhưng bây giờ khi đã là bạn bè, mọi chuyện đã khác.
Mình sẽ không để Baden cướp mất cậu ấy đâu.
"……."
Elias nhìn Leo với vẻ đầy khó hiểu rồi cười hì hì.
"Thật chẳng thú vị gì cả. Định trêu một chút mà cậu chẳng mảy may để tâm đến kỳ thi sao?"
"Dù bị vượt mặt thì vẫn nắm chắc suất nhận điểm cộng thôi."
"Sao từ hồi sáu tuổi đến giờ cậu chẳng thay đổi gì thế hả. Để tớ đi mách mẹ cậu mới được~" Nói cái quái gì không biết….
Dù sao thì các bạn Đội 1 cũng đã bắt đầu bàn tán về thứ hạng, nên mình chẳng cần thiết phải đáp lời Elias làm gì.
Bíp— [26 phút 37 giây.] [Kết thúc bài thi.] Ba phút sau khi Đội 6 hoàn thành, Đội 5 cũng kết thúc bài thi của mình.
Các học sinh Đội 5 có vẻ hài lòng vì cho rằng mình đã kết thúc sớm, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.
'Chắc họ không thể ngờ được rằng Đội 6 dù không có người dùng lửa lại có thể kết thúc sớm hơn đâu.'
Những học sinh ngồi xung quanh nở nụ cười gượng gạo đầy lo lắng.
"Ôi, đám đó phải làm sao đây."
"Phải đấy…."
Thế nhưng, chẳng mất quá lâu để họ nhận ra thực tế.
Các thành viên Đội 6 đứng đợi ở khu vực thi đấu cho đến khi Đội 5 kết thúc, rồi tất cả cùng nhau trở về đây.
"Ha ha ha! Nhìn cái bản mặt của đám đó kìa."
Elias vừa đập thình thịch vào chiếc ghế trống vừa cười lớn.
Các học sinh Đội 5 bước vào với vẻ mặt ngơ ngác.
Cũng phải thôi, vì Đội 6 đã ra ngoài từ trước và đang đứng đợi họ.
Ngược lại, Đội 6 dù là một sự kết hợp thành viên chẳng hề ăn nhập, nhưng bầu không khí lại vô cùng hòa hợp, vui vẻ.
[Các em đã vất vả nhiều rồi. Kết quả trúng tuyển sẽ sớm được công bố, đề nghị các em ngồi vào chỗ và chờ đợi.]
"Á, chúng mình hạng mấy nhỉ. Tim tớ đập nhanh quá."
"Hạng nhất chứ còn gì nữa."
"Cái vụ Karst đó đỉnh thật sự."
"À, đúng là vậy…."
Các học sinh Đội 1 bàn tán phía sau.
Thấy Elias lại sắp sửa bày trò, Leo nhanh chóng chuyển chủ đề.
"Kết thúc cái này là đi dự lễ hội nghệ thuật luôn đúng không?"
"À, đi xem kịch hả? Đi thì đi đấy nhưng tớ phải qua gặp giáo sư một lát sau khi xong việc này, nên là…."
"Cậu lại gây ra chuyện gì nữa hả?!"
"Ơ kìa~ Lần này tớ cũng là nạn nhân mà. Nếu Luca không cảnh báo trước thì có khi hôm nay tớ không đi thi nổi đâu."
Không đi thi nổi sao?
Nhưng một khi cái tên Lukas đã được nhắc đến, mình không thể hỏi sâu thêm được.
"Dù sao thì chuyện đó không phải việc cần bận tâm hôm nay. Nghe này, hôm nay Luca bảo đừng có đến nhà hát đấy nhé?"
"Sao cậu ấy lại bảo đừng đến?"
"Tớ làm sao mà biết được. Nhưng người ta đã bảo đừng đến thì mình càng phải đến chứ không phải sao~? Kéo cả lớp mình đi luôn đi."
Chắc chắn là có lý do gì đó nên mới bảo đừng đến, vậy mà cậu ta cứ đòi xông vào đại….
"À nhắc mới nhớ, sao lại đẩy lịch lễ hội nghệ thuật lên sớm thế? Cậu ấy nhờ hỏi giúp đấy."
"Sao lại đẩy lên á? Nếu không làm thế thì mọi người sẽ phải đi chơi vào đúng một tuần trước khi thi vòng 3, lúc đó thì ai mà còn tâm trí dự lễ hội nghệ thuật nữa."
Thực ra lý do thực sự còn nằm ở chỗ khác.
Vì hôm nay có tới một nửa số thí sinh bị loại, nên cần một sự kiện để đánh lạc hướng họ.
Những người bị loại từ vòng gửi xe vì bị loại quá nhanh nên có vẻ đã chấp nhận thực tế, nhưng những người đã nếm trải hương vị chiến thắng rồi bị loại ở vòng 1 thì đến tận bây giờ vẫn còn lầm bầm oán trách.
Thậm chí ở vòng 2 này, vì hoạt động theo đội nên mâu thuẫn giữa các đội càng trở nên gay gắt, vì vậy cần phải nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý.
'Dù bên câu lạc bộ kịch và câu lạc bộ hòa tấu có gửi thư đe dọa này nọ… nhưng sớm một tuần chắc cũng không sao đâu nhỉ?'
Lẽ nào học sinh lại học nhồi nhét cả những thứ này sao? Với lối tư duy của Leo, đó là điều không thể hiểu nổi.
Đúng lúc đó, giọng nói của giáo sư lại vang lên thông qua ma pháp khuếch đại.
[Sau đây sẽ là phần công bố kết quả trúng tuyển. Trước hết, trước khi công bố danh sách cá nhân, tôi xin thông báo các đội được nhận điểm cộng.] Giáo sư dừng lại một nhịp rồi gọi tên các đội.
[Hạng 4, Đội 5. Hạng 3, Đội 8.]
"Oa oa oa oa!"
"Á, chúng mình hạng 3 sao? Biết ngay là bị tụt một hạng mà."
Elias nói vậy nhưng trên môi vẫn nở nụ cười mãn nguyện.
[Hạng 2, Đội 1.]
"…Hả?!"
Khác với khi nãy, cả nhà thi đấu bỗng chốc im phăng phắc.
Mãi một lúc sau mới rộ lên tiếng vỗ tay và reo hò.
Các học sinh Đội 1 đang ngẩn ngơ bỗng bật dậy khỏi chỗ ngồi.
"Gì cơ, chúng mình hạng 2 sao?!"
"Không thể nào…! Dù nói gì đi chăng nữa, chẳng phải chúng mình là những người làm đúng quy chuẩn từ đầu đến cuối sao?!"
"……."
Trong khi các học sinh khác còn chưa kịp chấp nhận thực tế, Leo vẫn ngồi yên lặng thinh.
Hạng 2.
Thật sự bị vượt mặt rồi.
Dù có thể nghĩ rằng Đội 6 gặp may khi nhận được bối cảnh tốn nhiều công sức hơn, nhưng nếu mình là người đối mặt với hai kẻ bạo phát cùng lúc ở Zugspitze….
Mình cũng sẽ ra lệnh chia làm hai nhóm giống như Đội 5 và Julia đã làm.
'Một kết quả có thể chấp nhận được.'
Thất bại này là xứng đáng đối với mình.
Tất nhiên, vì bản thân mình còn thiếu sót, nên Bayern lại càng cần đến những nhân tài.
'Cái tên đó bị gì vậy?'
Đáng sợ thật đấy.
Tôi cố né tránh ánh nhìn từ khu vực chờ của Đội 1 ở phía đối diện. Chẳng biết là đang nhìn Zähringen hay nhìn tôi, nhưng Leo cứ nhìn chằm chằm sang phía bên này nãy giờ.
Nhưng vì có một kẻ đang run cầm cập ở phía sau nên tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến đội khác.
"Ch-Ch-Chúng mình vẫn chưa được gọi tên… lẽ nào…!"
"Á, im lặng chút đi…! Tớ đang phải nghe âm thanh lớn gấp đôi đây này!"
"……."
Cả Melvin và Philip đều thì thầm với gương mặt cắt không còn giọt máu.
'Đám này đang nghĩ cái quái gì thế không biết.'
"Đội 1 mà lại hạng 2 sao."
Bên cạnh tôi, Zähringen mỉm cười nhẹ nhàng lẩm bẩm.
'Coi bộ bên này nắm bắt tình hình nhanh đấy.'
Đúng lúc đó, giáo sư nhìn về phía chúng tôi và cất lời.
[Hạng 1, Đội 6.]
"…!"
"Oa oa oa oa—!"
Tiếng reo hò như muốn đâm thủng màng nhĩ.
Tôi đứng dậy và ôm nhẹ các thành viên trong đội một lần nữa.
'Đánh giá tốt hơn mình tưởng.'
Thắng được ứng cử viên số một cho chức vô địch.
Nếu đấu cá nhân, chắc chắn khó mà thắng được Leo.
Nhưng thắng được "người thầy" dù chỉ là trên danh nghĩa đội nhóm, cảm giác thật mới mẻ làm sao.
"Nhờ cậu cả đấy, Lukas."
Zähringen mỉm cười nói với tôi.
"Có gì đâu."
"Mọi người ơi, vất vả thực sự rồi…. Tớ cứ tưởng mình chết cóng đến nơi rồi cơ, vậy mà vẫn sống sót trở về… lại còn được điểm cộng nữa…."
Philip gần như mếu máo.
Tên này điểm lý thuyết thảm hại nên tôi cứ ngỡ cậu ta chẳng có tham vọng gì, hóa ra không phải vậy.
[Cả bốn đội từ hạng 1 đến hạng 4 đều được nhận 10 điểm cộng như nhau. Sau đây sẽ là phần công bố kết quả trúng tuyển cá nhân.]
"…K-Khoan đã. Vẫn chưa xong sao?"
"À, hóa ra không phải cứ ở đội được điểm cộng là tất cả thành viên đều trúng tuyển. Không biết đội mình sẽ thế nào nhỉ."
Trước lời nói thong dong của Zähringen, Philip rên rỉ đầy lo lắng.
[Điểm trúng tuyển cao nhất là 100 điểm, thấp nhất là 63 điểm. Những em có tên sau đây vui lòng xuống tầng 1. Hạng 24, 63 điểm. Victoria Biermann.] Một học sinh Đội 8 chạy vụt xuống giữa sân thi đấu.
Chẳng mấy chốc, 19 thứ hạng đã được xướng lên.
Trong lúc đó, người duy nhất còn lại bên cạnh tôi là Zähringen.
Cậu ta dường như chẳng hề run sợ, vẫn nở nụ cười điềm tĩnh như mọi khi.
"Các bạn trong đội mình đều tiến vào vòng 3 cả rồi. Hy vọng sẽ gặp lại ở đội tiếp theo."
"Hy vọng vậy."
Trước hết, hầu như không có ai ở các đội không được điểm cộng trúng tuyển.
Chỉ có một vài học sinh có năng lực đặc thù thực sự hữu dụng ở mỗi đội là được gọi tên mà thôi.
Quả nhiên điểm cộng là yếu tố then chốt quyết định việc đỗ hay trượt.
'Giờ là hạng 5 nhỉ.'
[Hạng 5, 90 điểm. Elias Hohenzollern.]
"Cái gì! Sao tớ lại chỉ có 90 điểm?! Đáng lẽ phải cao hơn chứ!"
"Thì bởi vì cậu đã ưu tiên bảo vệ di tích trước mà…."
"À ha~" Tiếng đối thoại của Elias và Leo vọng lại từ tầng 1.
Dù vậy thì cũng chẳng có lý do gì để thất vọng.
Bỏ lỡ một nửa thời gian luyện tập mà vẫn được 90 điểm là quá cừ rồi.
Mới mấy hôm trước còn lo bị loại mà giờ chễm chệ ở hạng 5 là một thành công lớn.
[Hạng 4, 97 điểm. Julia Zähringen.]
"Oa oa oa—!"
"À, mình hạng 4 sao. Phải chuẩn bị thôi, Lukas."
Zähringen nói rồi mỉm cười đứng dậy.
'Cứ ngỡ sẽ cao hơn chút nữa, bất ngờ thật.'
[Hạng 3, 98 điểm. Narke Farnese.] Từ phía xa trên khán đài, Narke mỉm cười bước xuống sân thi đấu.
Thứ hạng càng lên cao, tên của những người bạn thân thiết càng được xướng lên khiến tôi thấy rất vui.
Tôi có thể thấy đám bạn đã xuống sân đang lén lút vẫy tay ra hiệu cho mình.
[Hạng 2.]
'Giờ chắc đến lượt mình rồi.'
[Không có.]
"…?!"
"Hả?"
Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh trên khán đài đều đổ dồn về phía tôi.
Mặc cho tiếng ồn ào của học sinh ngày một lớn, giáo sư vẫn thản nhiên xướng tên hạng nhất.
[Hạng 1, 100 điểm. Leonard Wittelsbach.]
"Cái gì thế?"
"Còn Lukas thì sao…?"
Tôi chạm mắt với Leo khi cậu ấy đang đứng dậy.
Dù đang cố diễn khuôn mặt không cảm xúc, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự bàng hoàng thoáng qua của cậu ấy khi tên tôi không được gọi.
Các học sinh đã trúng tuyển bắt đầu nhìn giáo sư rồi lại nhìn tôi đầy vẻ khó hiểu.
[Như vậy là đủ 23 người rồi đúng không?] Số người trúng tuyển phải là 24 người.
Có như vậy thì ở vòng 3 mới chia được thành bốn đội, mỗi đội 6 người chứ.
Giáo sư đưa mắt nhìn quanh 23 học sinh trúng tuyển, rồi ngẩng đầu lên.
[Có hai thủ khoa. 100 điểm, Lukas Askanier.]
"……."
"…Oa oa oa oa—!"
Tôi vô thức thở phào nhẹ nhõm.
'…Trêu tôi đấy à….'
Suýt nữa thì rụng tim.
Gọi một lượt luôn không được sao?
Mà quan trọng hơn, 100 điểm sao.
Không ngờ tới luôn.
Ở cái trường này, việc đạt 100 điểm ở phần thi thực hành là chuyện cực kỳ hiếm thấy.
'Được đánh giá cao hơn mình tưởng.'
"Luca~!"
"Im lặng đi, Elias."
Một học sinh khác không phải Leo đã đứng ra ngăn cản cậu ta.
Khi bước xuống sân thi đấu, tôi có thể cảm nhận được ánh đèn sân khấu đang tỏa nhiệt nóng hổi trên đỉnh đầu.
Tôi gật đầu đáp lại ánh mắt của Zähringen rồi đứng cạnh Leo.
Thấy tôi đã vào vị trí, giáo sư cất lời: [Về nguyên tắc, chúng tôi hạn chế tối đa việc xếp bằng hạng, nhưng với sự nhất trí tuyệt đối từ hội đồng giáo sư của cả Học viện 1 và Học viện 2, chúng tôi đã đưa ra ngoại lệ trong kỳ tuyển chọn vòng 2 của năm 2 lần này.] Giáo sư nhìn về phía Leo và nói: [Em Leonard Wittelsbach của Đội 1 đã biết chính xác mình cần ưu tiên điều gì trong một bối cảnh phức tạp và dẫn dắt các thành viên một cách hiệu quả, vì vậy chúng tôi đã trao cho em số điểm tuyệt đối.]
"Em xin cảm ơn."
[Và em Lukas Askanier của Đội 6 đã nhanh chóng vận dụng kiến thức và thông tin mình có trong tình huống nguy cấp, vì vậy chúng tôi cũng trao cho em số điểm tuyệt đối. Đây là đề thi có độ khó cao nhất trong cả bốn lần thi, và thực tế là ở kỳ thi của năm 3 và năm 1 diễn ra cùng thời điểm, không có đội nào đưa ra được đáp án chính xác cho bối cảnh này.] Giáo sư nhìn luân phiên giữa Leo và tôi rồi tiếp tục: [Cả hai em đều đã thể hiện năng lực xuất sắc nhất trong bối cảnh của riêng mình. Chúc mừng hai em đã giành hạng nhất.] Khi tôi đang mỉm cười giữ kẽ thì có ai đó bên cạnh đưa tay ra.
"…Hả?"
Tiếng kêu kinh ngạc của Elias vang lên từ phía cuối hàng.
Không, không chỉ Elias. Tất cả những người bạn đứng ở hàng đầu đều nhìn về phía này với ánh mắt bàng hoàng.
Leo đang đưa tay ra với khuôn mặt không chút cảm xúc.
"……."
Chắc cậu ta không phải không biết việc không được tỏ ra quen biết trước mặt các học sinh khác chứ.
Nhìn vẻ mặt không chút cảm xúc đó, có vẻ tên này cũng đang diễn kịch thôi.
'…Cái tên này, nguy hiểm quá đấy….'
Dám đạt cùng thứ hạng với mình, định tuyên chiến đấu một trận ra trò sao?
Chắc không phải đâu.
Tại tên này cứ tăng cường độ huấn luyện như thể có thù oán gì với tôi, nên mỗi lần đối mặt với hắn là suy nghĩ của tôi cứ nhảy số loạn xạ như vậy.
Tất nhiên, việc đột ngột làm một việc không giống phong thái thường ngày chắc chắn phải có lý do.
'Chắc phải nghỉ tập một thời gian thôi.'
Chẳng biết sắp tới sẽ còn chuyện gì xảy ra nữa.
Tôi nhanh chóng bắt tay xã giao và kết thúc phần chào hỏi.
[Bây giờ 24 em ở đây sẽ được chia thành 4 đội, mỗi đội 6 người để tiến vào vòng 3. Trong số này chỉ có 6 người bị loại, nên chắc hẳn các em cũng thấy nhẹ lòng hơn rồi đúng không?]
"……."
Nhẹ lòng cái nỗi gì cơ chứ….
Dù không thể nói ra thành lời.
Vì ai ở đây mà chẳng nhắm đến Đội 1.
Thực chất đây là kỳ thi với mục tiêu lọt vào top 6 trong số 24 người mà.
Quả nhiên chẳng có ai đáp lời.
Giáo sư mỉm cười đầy thấu hiểu rồi nói tiếp: [Vậy thì bây giờ, tôi xin công bố danh sách các đội cho vòng 3.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn