Chương 134: 135
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~36 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Ánh mắt của cậu sinh viên nọ đảo liên hồi đầy bối rối giữa Hans và Askanier.
'Rõ ràng cậu ta nói thứ đeo trên cổ tay là vòng áp chế.'
Nhìn cái cách cậu ta sử dụng ma pháp, có lẽ tính năng của vòng áp chế đã được điều chỉnh giảm xuống, nhưng dù thế nào đi nữa, việc nó đang giới hạn ma lực là sự thật.
Luồng ma lực của tên đó mà tôi nhìn thấy ba ngày trước sở hữu quy mô áp đảo con người, rực rỡ đến mức chỉ cần nhìn một lần là không thể nào quên được. Đến tận bây giờ, dáng vẻ những tia lửa đó bắn tung tóe vẫn còn hiện mồn một trước mắt tôi.
Nhưng bây giờ thì khác.
Luồng ma lực mà Askanier đang phát ra lúc này lại vô cùng điềm tĩnh và tĩnh lặng, khác hẳn với ngày hôm đó.
Thế nhưng….
'…Cái gì thế này?'
Dù ma lực tỏa ra chẳng khác biệt là bao so với chúng tôi, nhưng Hans lại hoàn toàn không thể phản kháng nổi.
Tất cả chúng tôi đều đã học ma pháp suốt 15 năm qua, từ trước cả khi vào Học viện Số 3 cho đến tận bây giờ.
Vậy mà giờ đây lại bị lấn lướt bởi một kẻ lính mới vừa mới bắt đầu học ma pháp sao?
Trong khi phía bên kia còn cố tình đeo cả vòng áp chế để điều chỉnh mức năng lượng cho tương xứng với chúng tôi?
'Thật không thể tin nổi.'
Ầm! Đoàng!
Askanier vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên môi, thi thoảng còn bật cười đầy thích thú như thể đang tận hưởng một trò chơi.
Cứ thế, cậu ta nhẹ nhàng đánh bật mọi đòn tấn công dồn dập của Hans như thể đang đánh tennis.
Trái ngược với vẻ thản nhiên đó, gương mặt Hans đang dần trở nên đỏ gay.
'…Không được.'
Trong bất kỳ cuộc chiến nào, hễ kích động là sẽ thua. Cuối cùng, kẻ biết vận dụng cái đầu tỉnh táo mới là kẻ chiến thắng.
Hans chắc chắn cũng biết điều đó, nhưng việc bị một kẻ mới học vài ngày lấn lướt một cách đơn phương dường như đã khiến cậu ta không thể kiềm chế được nữa.
Cậu sinh viên nọ lo lắng nhìn quanh rồi khum tay sát miệng hét lớn.
"Hans!"
Askanier liếc nhìn cậu ta một cái rồi nở nụ cười đầy tinh quái, cất lời thong thả.
"Bình tĩnh đi nào, Hans."
Ngay lập tức, mọi cử động của Hans khựng lại.
Hans, người đang nhễ nhại mồ hôi, đờ đẫn nhìn đối phương rồi siết chặt lấy đũa phép trong tay.
'Không, cậu ta chỉ làm Hans thêm điên tiết thôi mà...! Bình tĩnh cái nỗi gì chứ?!'
Hans hít một hơi thật sâu với gương mặt đỏ bừng. Có vẻ chính cậu ta cũng nhận ra mình đang quá kích động.
Tưởng chừng cậu ta đã lấy lại bình tĩnh, nhưng giờ đây cậu ta lại đang xướng âm – thứ mà mới lúc nãy thôi cậu ta còn khinh miệt và cho là trò của lính mới.
[Nhưng Chúa biết con đường tôi đi!]
"Ơ, ơ!"
Ầm uỳnh...
Những sinh viên đang đứng vây quanh khu huấn luyện đồng loạt lùi lại phía sau.
Luồng ma lực xanh đậm đặc quánh chia làm bảy nhánh, xoáy vòng một cách điên cuồng rồi vươn ra tứ phía.
Cậu sinh viên nọ nhận ra tình hình liền siết chặt nắm đấm.
'…Được rồi.'
Tuy có chút bàng hoàng nhưng dù sao thì cũng xong rồi.
Đó chính là ma pháp mà Hans tự tin nhất.
Tất cả những nhánh ma lực đang xoay vòng theo hình xoắn ốc kia sẽ lao vút lên không trung rồi đột ngột hạ cánh xuống như trời giáng.
Né tránh sao?
Ánh mắt cậu sinh viên nhanh chóng hướng về phía Askanier. Chỗ Askanier đang đứng đã chuyển sang màu đen kịt, ma lực của Hans đang siết chặt từ bàn chân lên đến tận đùi cậu ta. Có thể nói là không còn đường thoát.
'Bởi vì đè lên ma pháp đó còn có cả công thức gây nhiễu dịch chuyển nữa.'
Đâu chỉ có thế.
Số lượng công thức mà Hans triển khai tại đây chắc phải lên tới gần mười cái.
Đây mới chính là kỹ thuật.
Thứ cho phép tạo ra hiệu quả gấp mười, gấp trăm lần dù chỉ với một lượng ma lực bình thường.
Tiếng ầm ĩ vừa lắng xuống giờ đây lại bắt đầu bùng lên dữ dội hơn.
'Lần này thì chắc chắn không thể... đánh bật lại được rồi.'
Đòn tấn công ập đến từ mọi phía, nếu cứ đứng đó đánh trả từng nhánh một thì kết cục duy nhất chỉ có thể là trúng đòn rồi gục ngã mà thôi.
Hơn nữa, với gia tốc có được khi lao xuống từ trên cao, lượng ma lực bình thường hiện tại của cậu ta không đời nào chống đỡ nổi.
Màn chắn cũng vậy. Thậm chí nếu màn chắn vỡ tan còn có thể gây ra thương tích nặng hơn, nên đó là một nước đi tồi.
'Cậu ta sẽ làm gì đây.'
Cậu sinh viên nọ nhếch môi, bàn tay đẫm mồ hôi siết chặt lại.
Thực lòng cậu thấy hơi có lỗi khi đẩy bạn cùng lớp vào cảnh bị đánh bại chỉ sau ba ngày trở thành tâm điểm, nhưng đánh giá thành tích đối với chúng tôi quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.
Askanier cúi nhìn xuống chân mình với vẻ mặt cau có, rồi ngước lên nhìn luồng ma lực đang chuẩn bị giáng xuống đầu mình.
Chẳng biết chúng đã lao lên cao đến mức nào mà giờ đây luồng ma lực đó đã đổi màu vì nhiệt độ.
Vút...
Ngay khoảnh khắc đó, khóe môi Askanier khẽ nhếch lên. Cậu ta nhấc quyền trượng lên rồi dậm mạnh xuống sàn.
[Dẫu vậy, Gia-vê thấu tỏ mọi nẻo đường tôi đi.] Ầm!
Cậu sinh viên nọ nheo mắt lại.
Chẳng phải đó là công thức tấn công mà Hans vừa mới sử dụng sao?
'Dù có làm thế thì cậu ta vẫn sẽ là người trúng đòn trước và ngã xuống thôi... khoan đã.'
Đôi mắt cậu sinh viên trợn trừng.
Ma lực đỏ rực của Askanier xoay theo chiều ngược lại với của Hans, lao vút lên dọc theo từng nhánh ma lực của đối phương.
Uỳnh! Rắc rắc!
"Ực!"
"Ơ kìa!"
Cậu sinh viên nọ không tự chủ được mà đưa tay che mắt. Những luồng ma lực va chạm vào nhau, ánh sáng bắn ra như pháo hoa.
Luồng ma lực của Hans sau khi bị ma lực của Askanier bào mòn dù vẫn còn rất mãnh liệt nhưng đã bắt đầu mất đi uy thế ban đầu.
Nhận ra tình hình, cậu sinh viên nọ kinh ngạc há hốc mồm.
Nếu chỉ đơn thuần là tung đòn đối kháng thì bảy đòn tấn công phải nối tiếp nhau mới đúng, nhưng đòn đánh này lại diễn ra chỉ trong một nhịp duy nhất.
Nghĩa là đúng là cậu ta đã sử dụng công thức đặc biệt mà Hans vừa dùng.
Nhưng điều khiến người ta phải nghi vấn là, mọi đòn tấn công mà Askanier tung ra đều khớp chính xác với đòn tấn công của Hans.
'Làm thế nào được?'
Tọa độ đến của công thức là một điểm duy nhất.
Dù có xoay vòng khắp tứ phía trước khi đến điểm đó, thì cuối cùng mọi nhánh tấn công đều sẽ hội tụ tại một điểm.
Trong tình huống có tới bảy mục tiêu như hiện tại, nếu sử dụng công thức dẫn đường nhắm vào một điểm thì kết quả sẽ là một sự may rủi, trúng thì trúng mà không trúng thì thôi.
Nói cách khác, việc mọi đòn tấn công của Askanier đều nhắm chuẩn xác vào đòn tấn công của Hans có nghĩa là….
'…Cậu ta đã vận hành bảy công thức cùng một lúc sao?'
Điều đó đồng nghĩa với việc mỗi mục tiêu đều có một công thức tấn công riêng biệt được thiết lập.
Ai lại làm cái điều điên rồ đó chứ? Không khéo còn bị ăn đòn trong lúc mải tính toán ấy chứ?
Cậu sinh viên nọ cạn lời, chỉ biết đứng nhìn ngọn lửa đỏ rực.
Rõ ràng cậu ta định bào mòn sức tấn công tổng thể một lượt rồi mới xử lý từng cái một.
Dù có phủ nhận thế nào đi nữa, cũng phải công nhận khả năng phán đoán tình huống và năng lực tính toán của cậu ta.
Phán đoán đó quá đỗi lão luyện đối với một kẻ chưa từng trải qua trận đấu tập thực thụ nào, và mọi kết quả đều chính xác không một chút sai sót.
Đoàng! Rầm! Rầm!
Quả nhiên, Askanier xoay người, nhắm bắn và đánh bật từng đòn tấn công màu xanh đang ập tới từ phía sau. Thế nhưng, luồng ma lực vẫn đang lao thẳng từ trên đầu và phía trước mặt cậu ta vẫn còn đó.
Trong lúc còn đang thẫn thờ nhìn luồng ma lực đó, một màn chắn đặt nghiêng đã hiện ra phía trên đầu Askanier.
'…Khoan đã, đặt nghiêng sao…?'
Ầm ầm! Đoàng! Rầm!
Quỹ đạo của luồng ma lực đang lao tới Askanier một cách mãnh liệt đã bị bẻ lái hoàn toàn, lao thẳng về phía trước mặt Hans.
Đôi mắt Hans, người vẫn đang liên tục dồn ma lực xuống đất, chợt trợn trừng.
Cậu sinh viên nọ nãy giờ vẫn đang há hốc mồm cuối cùng cũng hiểu được bức tranh mà Askanier đã vẽ ra.
Cậu ta không tự chủ được mà bật cười khan.
'Hóa ra đây mới là mục đích của cậu ta.'
Trong tình huống bận rộn chống đỡ đòn tấn công đang ập đến, cậu ta sẽ không đủ sức lực để tự dùng sức mình tấn công Hans.
Nhưng nếu chỉ tập trung phòng thủ thì quyền chủ động sẽ nằm trong tay Hans.
'Vì vậy… chỉ cần thay đổi quỹ đạo đòn tấn công của đối phương, cậu ta vừa có thể tiết kiệm ma lực của mình, vừa có thể gây đòn đau cho đối thủ.'
Lúc này, để phản xạ lại ma lực thì màn chắn phải đủ mạnh, nhưng vì việc cường hóa màn chắn là có giới hạn nên cậu ta đã nảy ra ý tưởng cắt giảm sức mạnh của đòn tấn công ngay từ đầu.
Từ lý thuyết được lĩnh hội nhuần nhuyễn đến ý tưởng trông có vẻ lý tưởng, và cả năng lực thực thi để biến chúng thành hiện thực, cậu ta hội tụ mọi yếu tố để đáp trả một cách hoàn hảo bằng kỹ thuật đối với đòn tấn công kỹ thuật mà Hans vẫn hằng rêu rao.
Đó chính là minh chứng cho việc cậu ta là một ma pháp sư thiên tài.
"……."
Uỳnh!
Luồng ma lực đen kịt đang quấn chặt lấy chân Askanier biến mất, một luồng sáng chói mắt bùng lên trước mặt Hans.
Xoèn xoẹt...
Tiếng gót giày của Hans miết trên mặt sàn vang lên.
Hans thở dốc nặng nề, từ từ hạ hai cánh tay đang che trước mặt xuống.
Những sinh viên đứng xem đều chết lặng, một sự im lặng bao trùm không gian.
Ngay sau đó, Askanier xoay đũa phép trong tay và mỉm cười.
"Cảm giác bị chính ma lực của mình tấn công thấy thế nào?"
"……."
"Tuyệt đấy Hans. Quả nhiên thành tích của cậu có lý do cả."
Vừa dứt lời, không hiểu sao Askanier lại đột ngột quay phắt đầu về phía đám sinh viên với ánh mắt ngạc nhiên. Rồi cậu ta bật cười một cách sảng khoái.
Hans chỉ biết đứng đó lặng lẽ nhìn cậu ta.
'Thú thật là giờ tôi đã hiểu rồi.'
Cậu sinh viên nọ không thể không thừa nhận.
Tại sao giáo sư lại trao cho Askanier hạng 1+, có vẻ như cả cậu lẫn những người bạn xung quanh đang quan sát đều đã tâm phục khẩu phục.
Thấy Hans cứ đứng yên tại chỗ dù đã qua vài phút, Askanier hạ đũa phép xuống đất rồi tiến lại gần cậu ta.
"Đến đây là kết thúc rồi sao? Thật may mắn khi được đấu tập với một người có thực lực như cậu. Lần tới cũng…."
Hans dùng tay kia vuốt dọc đũa phép, từ đầu đũa một lưỡi kiếm phát ra ánh sáng trắng xóa hiện ra. Hans dồn ma lực vào chân rồi đạp mạnh xuống đất lao đi.
Vút!
Đôi mắt cậu sinh viên trợn trừng. Askanier cũng há hốc mồm với ánh mắt đầy ngạc nhiên.
Ngay khoảnh khắc thanh kiếm của Hans lao về phía vai phải của Askanier, cậu ta liền xoay người né tránh và lùi lại một bước.
"Cậu nên thử hít thở sâu một chút đi xem nào."
'Gì... khoan đã, cậu ta đang làm cái trò gì thế này...!'
Cậu sinh viên nọ há hốc mồm kinh hãi.
Lần này, cậu không thể không cổ vũ cho Askanier.
Vì không thi triển ma pháp cố hóa nên dù có bị thanh kiếm làm bằng ma lực đâm trúng cũng không dễ bị thương, nhưng nó có thể gây ra tổn thương đáng kể cho lõi ma lực và các mạch máu dẫn ma lực.
Dĩ nhiên một khi đã có ma pháp can thiệp thì không nhất thiết phải đối phó bằng kiếm đấu với kiếm. Nghĩa là Askanier chỉ cần vung đũa phép để chặn đòn tấn công của đối phương cũng không sao.
Nhưng dù là gì đi nữa, việc cầm vũ khí lao vào mà không báo trước rõ ràng là một hành động vô lễ.
"Hans! Vừa phải thôi chứ!"
"Bạn của cậu cũng đang ngăn cản kìa."
Choang!
Askanier vẫn giữ nụ cười trên môi và thong thả nói.
Chiếc đũa phép đã biến thành một thanh kiếm, nhẹ nhàng đánh bật thanh kiếm của Hans ra.
Chẳng biết tại sao phía bên kia lại bắt đầu cầm kiếm lên với nụ cười đó nữa….
'Không được, đây không phải là lĩnh vực có thể khỏa lấp chỉ bằng khả năng phán đoán tình huống đơn thuần đâu.'
Hans chắc chắn đã mất trí khi tận mắt chứng kiến mình bị lấn lướt bởi một đối thủ mới học được vài ngày.
Thú thật nếu là cậu đứng ở vị trí đó, chắc cậu cũng sẽ vì hổ thẹn và không thể tin nổi mà mất bình tĩnh như vậy.
Nhưng chúng tôi chỉ muốn thông qua trận đấu tập để nhìn thấy thực lực của tên đó, chứ không hề có ý định gây thương tích cho Askanier.
Phải mau chóng gọi giáo sư đến trước khi sự việc tồi tệ hơn mới được.
Cậu sinh viên nọ vội vàng quay người rời khỏi khu huấn luyện.
Hans nghiến răng kèn kẹt.
Dù nãy giờ cậu ta đã điên cuồng vung đũa phép bắn ma lực tứ tung, nhưng không có lấy một mảy may ma lực nào chạm được tới người Askanier.
Dù có dồn thêm đòn tấn công thì kết quả vẫn vậy.
Luồng ma lực rực cháy đầy đe dọa kia cứ thế nuốt chửng ma lực của cậu ta rồi để lại dư ảnh trong hư không.
Vị máu tanh nồng vương nơi đầu môi. Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Phải, cậu ta không thể không thừa nhận.
Tên này dù chưa được học ma pháp bài bản nhưng lại nắm bắt cực kỳ chính xác những yếu tố bản chất nhất quyết định thắng bại của một cuộc chiến.
'Thế nhưng….'
Cái tình cảnh bị một kẻ chưa từng học ma pháp ra hồn đi chỉ giáo cho mình là sao chứ?
Giờ đây việc đánh giá thành tích chẳng còn quan trọng nữa.
Đã đến nước này, cậu ta không thể để một mình mình bị lấn lướt và bàng hoàng một cách đơn phương như vậy được. Cậu ta phải nhìn thấy vẻ mặt của Askanier cũng biến sắc y hệt mình thì mới hả dạ.
'…Ma pháp thì có thể dùng thiên phú để lấp liếm phần nào, nhưng kiếm thuật thì không thể dùng thiên phú để che đậy được.'
Và bản thân cậu ta là một trong những người đứng đầu toàn trường ở bộ môn Kiếm thuật Ma pháp.
Hans dồn ma lực vào chân rồi đạp mạnh xuống đất.
Ánh mắt kinh ngạc của Askanier ngay lập tức tiến sát lại gần. Ngay khoảnh khắc thanh kiếm vung mạnh lên, giọng nói của cậu ta lại vang lên bên cạnh khi cậu ta đã lách người sang một bên.
"Cậu nên thử hít thở sâu một chút đi xem nào."
"…!"
Xoay trục né tránh sao. Tuy hơi bất ngờ nhưng nếu có phản xạ tốt thì điều đó hoàn toàn khả thi.
Đôi mắt Hans trầm xuống đầy tỉnh táo.
Chiếc đũa phép của Askanier từ lúc nào cũng đã biến thành một thanh kiếm giống như cậu ta.
Có điều, tư thế cầm kiếm của cậu ta trông chẳng ra làm sao cả. Cứ như thể không có ý định tấn công, mũi kiếm cứ thế chúc xuống đất.
'Quả nhiên.'
Căn bản còn chẳng có. Ở bộ môn này thì mình có cơ hội thắng rồi. Thanh kiếm của Hans nhanh chóng lao đi truy đuổi theo hướng di chuyển của Askanier.
"Bạn của cậu cũng đang ngăn cản kìa."
Thanh kiếm của Askanier va chạm với kiếm của Hans rồi lại tách ra.
Ánh mắt Hans trở nên sắc lẹm.
Cậu ta vung kiếm đuổi theo hướng lùi lại của Askanier. Ma lực chảy ra từ thanh kiếm lan tỏa vào hư không theo quỹ đạo đó.
Choang!
Thanh kiếm vừa chạm nhau đã nhanh chóng đẩy kiếm của Hans ra và thoát khỏi quỹ đạo tấn công. Càng truy đuổi, Askanier càng không hề có ý định tấn công tử tế, mà chỉ liên tục lùi lại một hai bước để né tránh hoặc gạt đòn tấn công của Hans sang một bên.
"Định cứ trốn chui trốn nhủi như chuột thế à?!"
"Mới lúc nãy còn bàn về kỹ thuật cơ mà?"
Askanier lại một lần nữa lùi lại với bộ pháp nhẹ nhàng, đồng thời gạt đòn tấn công đi.
Dù đòn tấn công được tung ra từ hướng nào hay theo cách nào, cậu ta vẫn không hề mất đi vẻ thong dong và hóa giải được mọi đòn đánh.
Dù đó tuyệt đối không phải là những bước di chuyển của một lính mới, nhưng Hans thay vì đánh giá thực lực của đối phương thì lại chỉ tập trung diễn giải theo hướng Askanier đang không hề nghiêm túc đối đầu với mình.
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, Hans không tự chủ được mà hét lên đến mức rung chuyển cả cơ thể.
"Cậu coi thường trận đấu tập này sao? Làm cho tử tế vào!"
Askanier khẽ lắc đầu nói.
"Trước tiên hãy bình tĩnh lại đã. Đấu tập trong trạng thái này thì có ý nghĩa gì chứ?"
"…Tên… khốn…."
Vút...
Hans chém một nhát kiếm theo đường chéo từ phía trên bên phải xuống.
Trước khi lưỡi kiếm của Askanier kịp chạm vào kiếm của mình để đỡ đòn, Hans đã xoay cổ tay ra phía ngoài. Dù đang đi ngược lại dòng chảy nhưng thanh kiếm của Hans đã đổi hướng cực kỳ linh hoạt, lao từ trái sang phải nhắm thẳng vào mạn sườn của Askanier.
"Ơ! Ơ kìa! Cậu ta...!"
"Này!"
Keng!
Askanier xoay ngược kiếm để chặn đứng đòn tấn công. Cậu ta đang dùng một lực vừa đủ ở bàn tay đang đỡ kiếm.
'…Từ lúc nào thế?'
Cậu ta không hề gạt đòn tấn công đi nữa. Đến lúc này Hans mới phần nào tỉnh táo lại. Nếu lúc nãy có thể coi là do may mắn, thì tốc độ phản ứng lần này khó lòng là của một kẻ mới học.
'…Không, mà hơn nữa cái này so với tưởng tượng của mình thì….'
Nhìn bề ngoài gầy gò cứ ngỡ là chẳng có chút sức lực nào, vậy mà có lẽ do phân bổ ma lực hợp lý nên lực truyền qua thanh kiếm lại vô cùng ổn định.
Hans không tự chủ được mà dồn thêm lực vào cánh tay.
Askanier nhìn Hans và nói một cách bình thản.
"Cậu không muốn tớ né tránh nữa sao?"
Hỏi cái chuyện hiển nhiên vậy ư?
Hans cau mày dời tầm mắt khỏi thanh kiếm để nhìn thẳng vào Askanier.
"Cũng đến lúc kết thúc rồi đấy. Chính miệng cậu nói đi. Cậu muốn tớ phải làm thế nào?"
Đôi mắt Askanier khẽ híp lại đầy dịu dàng.
Chẳng hiểu sao, đó lại là một nụ cười đầy điềm báo chẳng lành.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn