Chương 147: 148
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~34 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Ngay khi tôi vừa dứt lời rằng Heike là thành viên nhà Einsiedel trong đội mình, đám bạn đồng loạt áp sát vào tường rồi nín thở.
Tôi chẳng hiểu chúng đang làm cái trò gì, trong khi chỉ cần dịch chuyển tức thời về phòng mình là xong.
Tôi khẽ mở cửa, và cậu bạn ban nãy tôi vừa thấy lúc trưa đã đứng ngay trước mặt.
"…Heike."
"Cậu biết tên tôi à."
"Tất nhiên rồi. Chúng ta cùng đội mà."
Hết Zähringen giờ lại đến người này, có vẻ ai cũng mặc định là tôi sẽ không biết tên họ.
Mà thực ra thì đúng là vậy thật.
"Vậy, có chuyện gì không?"
"Cũng không có gì to tát."
'Có to tát hay không thì để tôi tự phán xét.'
Dù biết là không nên chỉ dựa vào họ mà đánh giá, nhưng với tư cách là một người biết rõ trong gia tộc đó có Pleroma, tôi không thể đối xử với gã như những sinh viên khác được.
Ngay khoảnh khắc tôi nhìn gã với sự cảnh giác cao độ, một lời đề nghị không tưởng vang lên.
"Cậu có muốn đi uống rượu với tôi không?"
"Cái gì?"
Sau đó không ai lên tiếng nữa, không gian chìm vào tĩnh lặng trong giây lát.
Đây là lần đầu tiên tôi trò chuyện với người này.
Hơn nữa, chính bản thân tên Einsiedel lớp 1 này dường như cũng chẳng tha thiết gì chuyện uống rượu với tôi cho lắm. Gương mặt gã vẫn vô cảm như những gì tôi thấy lúc ban trưa.
"…Tôi đang trong thời gian cai rượu nên chắc không được rồi. Mà sao đột nhiên lại rủ tôi? Mấy người khác bảo cậu gọi tôi à?"
"Không. Tôi muốn hai chúng ta đi uống riêng thôi."
"……."
Tôi đã làm gì sai sao?
Trước khi tôi kịp hỏi tại sao, gã đã nhanh chóng tiếp lời.
"Cai rượu sao, tiếc thật đấy. Vậy giờ cậu có rảnh không?"
"Để xem đã. Tôi đang định đi ngủ đây."
"Ừm, cũng muộn rồi thật. Vậy sau buổi tập ngày mai, cậu có thể dành chút thời gian cho tôi không?"
"Đột ngột vậy sao?"
"Phải."
Chẳng có lý do nào được đưa ra, và gương mặt của Heike Einsiedel vẫn không hề gợn chút biểu cảm nào.
'…Gì đây nhỉ.'
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu.
"Được thôi."
Dù là chuyện gì đi nữa, tôi cũng chẳng có lý do để từ chối.
Tôi cần phải biết tại sao một kẻ vốn được hiển thị là 'không thể công lược' lại chủ động tiếp cận mình, và gã định nói điều gì.
Heike Einsiedel khẽ mỉm cười chào rồi rời đi.
Tôi nhanh chóng đóng cửa lại và nhìn đám bạn.
Có vẻ chúng cũng đang ngơ ngác vì cuộc hội thoại đường đột này.
Leo hỏi:
"Gì vậy? Hai người thân nhau à?"
"Đây là lần đầu tiên tụi tôi nói chuyện đấy."
"Lần đầu tiên nói chuyện mà lại đường đột rủ đi uống rượu riêng á…?"
"Đó cũng là điều tôi muốn hỏi đấy."
Mà nhắc mới nhớ, trong trường không có bán rượu, gã định uống kiểu gì nhỉ?
Đúng lúc đó, Elias lầm bầm:
"…Cậu ta là kiểu người như vậy sao? Tại gã ít nói quá nên tôi cũng không biết."
"À, chắc các cậu biết nhau từ hồi ở Viện giáo dục 3 rồi nhỉ."
Trước lời của Narke, Leo lắc đầu phủ nhận:
"Không. Cậu ta không học ở Viện giáo dục 3."
"Ơ, thật sao?"
"Cho đến trước buổi công bố lần này, tôi còn chẳng biết có sự tồn tại của cậu ta nữa cơ. Tôi nghe loáng thoáng là cậu ta học ở một trường ma pháp địa phương, lên cấp ba mới chuyển tới đây."
'…Hừm.'
Đúng là một kẻ thiếu thốn thông tin. Chẳng trách nghe đến cái tên Einsiedel là đám bạn tôi lại dạt hết vào tường.
Elias tuy cùng lớp 1 với Heike Einsiedel, nhưng vì gã ít khi có mặt ở trường nên có lẽ cũng chẳng rõ lắm.
Dù sao thì cũng đã hẹn gặp rồi, lúc đó tôi sẽ tìm cách moi móc thông tin sau.
Giờ thì tôi cần phải kiểm tra xem có chuyện gì đang xảy ra với đội của Elias.
Tôi quay sang hỏi Elias, kẻ đang vò đầu bứt tai nhìn Pai:
"Vậy, Eli. Hôm nay đã xảy ra chuyện gì?"
* Elias chỉ biết bám lấy áo tôi thút thít mà chẳng hề hé môi về chuyện đã xảy ra, rồi cứ thế lủi thủi đi về phòng.
'Bài tập nhóm đúng là thứ vắt kiệt sức lực con người mà.'
Dù vậy, cậu ta phải nói thì tôi mới biết đường mà giúp chứ, đằng này lại cứ im thin thít.
Sáng Chủ Nhật, buổi tập luyện theo kế hoạch của đội tôi kết thúc.
Ngay khi vừa kết thúc, Heike Einsiedel đã tiến lại gần.
"Đi chứ?"
Tôi gật đầu rồi rảo bước đi song hành cùng gã.
Suốt một vòng dạo quanh trường, chẳng ai trong hai chúng tôi mở lời trước.
Dù đã cảm nhận được qua gương mặt vô cảm kia, nhưng Heike Einsiedel quả thực là một kẻ ít nói đến đáng sợ.
'Cứ thế này thì không ổn.'
Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy, gã đã dẫn tôi vào một quán cà phê trong khuôn viên trường.
Tôi liếc nhìn tách trà được đặt trước mặt rồi hỏi gã:
"Vậy, cậu gọi tôi ra đây có chuyện gì không?"
"Cũng không có lý do gì đặc biệt cả."
Gã làm cử chỉ hỏi xem tôi có muốn dùng đường không, tôi lắc đầu từ chối.
Gã bỏ hai viên đường vào cốc cà phê của mình rồi nói tiếp:
"Chúng ta cùng đội nên tôi nghĩ sau này hãy giúp đỡ nhau nhiều hơn."
"Chẳng phải chúng ta vẫn đang làm rất tốt sao?"
"Chuyện đó thì đúng."
Nghĩ là đang làm tốt mà còn cất công gọi ra đây sao?
Đừng có hòng qua mặt tôi bằng mấy lời xã giao đó.
"Cứ nói thẳng ra đi, Heike."
"Không. Thật sự là không có vấn đề gì cả. Chỉ là tự dưng tôi cảm thấy…"
Heike Einsiedel nói mà không hề chớp mắt lấy một lần:
"Tôi cảm thấy muốn được kết bạn với cậu."
"……."
Tôi im lặng mỉm cười, nhìn chằm chằm vào mặt gã.
'Tự dưng cảm thấy muốn kết bạn' sao?
Đó là lời mà một kẻ có mức thiện cảm -2 nên nói à?
Tất nhiên, sau khi tôi nâng cấp thuộc tính Hấp dẫn, giờ nó đã là 0* điểm.
Heike Einsiedel Thiện cảm 0* [Không thể công lược]
'Vẫn là không thể công lược nhỉ.'
Vậy ra, do tôi tăng cấp thuộc tính khiến thiện cảm tăng lên nên gã mới hiểu lầm suy nghĩ của chính mình sao?
'Làm gì có chuyện đó. 0 điểm thì chưa đến mức khiến người ta muốn kết bạn đâu.'
Đó là những gì tôi đúc kết được sau khi quan sát các sinh viên trong trường bấy lâu nay.
Trong trường hợp điểm âm, chắc chắn đó là mức độ cảm thấy 'ghét', còn 0 điểm thì chỉ coi đối phương như không khí, chẳng có suy nghĩ gì đặc biệt cả.
Nếu gã có ác cảm gây cản trở hoạt động nhóm nên muốn xóa bỏ hiểu lầm để xây dựng tình bạn thì còn nghe được, nhưng trong tình cảnh này, gã có lý do gì để muốn kết bạn với một 'làn không khí' không?
'Và thường thì nếu muốn kết bạn, người ta sẽ tìm cách tạo ra nhiều điểm tiếp xúc một cách tự nhiên, chứ chẳng ai lại nói thẳng tuột ra như vậy cả.'
Đúng lúc đó, Einsiedel mỉm cười nói:
"Tôi đường đột quá sao? Nếu làm cậu bối rối thì cho tôi xin lỗi nhé."
'…Cái này, hèn gì mình cứ khăng khăng muốn tìm hiểu phía gã….'
Tôi không ngờ có ngày mình lại rơi vào tình cảnh bị kẻ 'không thể công lược' chủ động công lược thế này.
Để xem gã định làm gì tiếp theo.
"Được thôi. Kết bạn thì tốt chứ sao."
Ngay khi tôi vừa đáp lại một cách nhẹ nhàng, Heike Einsiedel mỉm cười hỏi:
"May quá. Lukas, lát nữa cậu có muốn đi ăn trưa cùng tôi luôn không?"
* Ăn trưa cái nỗi gì, tôi bị gã giữ chân đến tận tối mịt.
Phải sau khi kết thúc buổi tập, tôi mới có thể tách khỏi Heike Einsiedel.
'Dù sao thì cũng moi được kha khá thông tin.'
Mặc dù vẫn chưa nghe được tâm tư thật sự của gã.
Tất nhiên tôi cũng chẳng hy vọng gì có thể biết được ngay từ ngày đầu tiên.
Gã vốn là cháu trai của gia chủ nhà Einsiedel hiện tại, vì có lượng ma lực dồi dào nên đã được nhận nuôi vào dòng đích.
Nghĩa là gã sẽ trở thành gia chủ nhà Einsiedel đời tiếp theo.
'Dòng đích sao.'
Tuy mang dòng máu bàng hệ, nhưng kết quả là độ nguy hiểm vẫn rất cao.
Mà thực ra, đã vào được Viện giáo dục 2 của Đế quốc thì hầu hết đều là dòng đích cả.
Và, thêm một điều tôi nhận ra nữa.
'Bảo là muốn kết bạn sao?'
Suốt cả ngày ở bên gã, mức thiện cảm của gã không hề tăng dù chỉ 1 điểm.
Đặc biệt là khi phía bên kia chủ động muốn kết bạn và đã dành thời gian bên nhau, thì dù chỉ là vì thấy khoảng thời gian đó dễ chịu, gã cũng nên cho tôi 1 điểm chứ.
Ngay cả Philip cũng đã cho tôi tận 2 điểm chỉ nhờ vào thuộc tính Thuyết phục cơ mà.
Tôi trở về phòng mình.
Chẳng cần hẹn trước mà đám bạn đã tụ tập đông đủ trong phòng tôi rồi.
Hôm nay Elias vẫn tiếp tục co rúm người trên giường tôi trong trạng thái tuyệt vọng, còn Narke và Leo thì đang nhìn sắc mặt Elias, thấy tôi về liền mừng rỡ chào đón.
Thay vì chào hỏi, tôi đi thẳng vào vấn đề mà Leo và Narke đang tò mò:
"Các cậu vẫn dùng tạo vật nghe lén nãy giờ mà đúng không? Chẳng có chuyện gì to tát đâu. Cậu ta bảo muốn kết bạn với tôi."
Tôi nói vậy nhưng tình hình hiện tại chẳng hề bình thường chút nào.
Nhưng vì không thể nói gã là kẻ 'không thể công lược' và mức thiện cảm từng là số âm, nên đám bạn sẽ chỉ coi đây là chuyện thường tình.
Đúng lúc đó, Leo nghi hoặc lắc đầu:
"Muốn kết bạn mà giữ chân người ta cả ngày trời sao? Tất nhiên là Lukas, cậu sẽ đồng ý hết mọi yêu cầu để quan sát gã rồi, nhưng ngay từ đầu làm gì có ai lại muốn ở bên cạnh một người từ sáng đến tối mịt như thế chứ."
Hừm, cậu ta đã bắt thóp được điểm bất thường rồi đấy.
Đúng là vậy thật.
Có lẽ vì cả ngày hôm nay tôi bận ở bên Heike Einsiedel nên không thể đi tập cùng Leo, nên giác quan của cậu ta trở nên nhạy bén hẳn.
Ngay khi tôi định mở lời để thảo luận thêm về nhà Einsiedel, Elias lầm bầm:
"Lực nhai quả là một sức mạnh phi thường."
"Hửm?"
"Sáng thức dậy thì tay chẳng có chút lực nào, đúng là sức nắm thật tệ hại. Nhưng thức ăn thì vẫn có thể nhai như bình thường, thế nên tôi thấy thứ đáng tin cậy nhất chỉ có thể là răng hàm mà thôi."
Trước những phát ngôn về răng hàm kéo dài từ hôm qua đến giờ, Leo đáp lại với vẻ mặt không cảm xúc:
"Thế à? Tôi thì thấy buổi sáng sức nắm của mình còn mạnh hơn ấy chứ."
"Cậu tiêu tốn bao nhiêu sức lực vào ban ngày vậy? Vừa đi học vừa làm chính trị nên thể lực của tôi ngày càng cạn kiệt rồi."
'…?'
Tôi đưa mắt nhìn Leo và Narke cùng một lúc.
Elias không thèm đùa lại mà lại đáp trả một cách nghiêm túc sao?
Đáng lẽ lúc này cậu ta phải phản hồi kiểu 'Ừ, sướng nhất cậu rồi' mới đúng chứ.
Nhìn biểu cảm của Leo, tôi thấy cậu ta cũng đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Mặc kệ tất cả, Elias lại bắt đầu chìm đắm vào thế giới riêng của mình.
"…Đôi khi xui xẻo chọn phải cái chai bị nén áp suất quá chặt, cố mở nắp mà lòng bàn tay cứ như muốn bốc cháy. Tôi đã định đập vỡ chai rồi cứ thế mà uống, nhưng trong trường hợp đó, người ta có thể dùng răng để làm móp nắp chai đi. Rồi cả khi muốn uống rượu vang thật nhanh mà bên cạnh chẳng có người hầu hay đồ khui, thì vẫn có thể dùng răng để rút nút bần ra."
"Viết luận văn luôn đi."
"Dùng răng hàm mà mở được cái đó á?"
Không được đâu nhỉ? Cái miệng cậu làm bằng gì vậy?
Đúng là kỳ tích khi răng hàm cậu vẫn còn nguyên vẹn đấy.
Mà hơn nữa, nếu không chịu nổi thì dùng ma pháp mà mở chẳng phải nhanh hơn sao.
Tôi ngồi xuống bên cạnh gã, bình thản hỏi:
"Vậy, Eli. Tại sao cậu cứ nhắc đến chuyện răng hàm mãi thế?"
"Tôi muốn cắn nát tất cả mọi thứ! Á á á á á!"
"……."
"À, ra là cho đến tận bây giờ~" Narke vỗ tay như thể vừa thu thập thêm được một dữ liệu mới về Elias.
Leo giờ mới hiểu ra chân tướng sự việc, cậu ta lộ rõ vẻ mặt ngán ngẩm:
"Thật là…. Là chuyện về mấy đứa trong đội cậu đúng không? Rốt cuộc là tụi nó thế nào? Đứa nào cũng làm cậu bực mình à?"
"Không."
"Tụi nó cứ làm cậu nổi khùng lên sao? Kiểu như bắt chuyện mà không thèm trả lời chẳng hạn."
Nếu chỉ có vậy thì chắc Elias đã túm cổ áo tụi nó bắt phải trả lời cho bằng được rồi.
"Không phải đâu…."
Elias rên rỉ một hồi rồi đột ngột ngẩng phắt đầu lên với đôi mắt rực lửa:
"Chỉ cần có một đứa lớp 1 nào lọt vào đội 1 xem. Đội 1 nhất định phải tập hợp đủ sáu người toàn lớp 2 mới được."
"Tôi cũng ước gì đội 1 toàn lớp 2 đây~" Narke đồng tình.
Dù sao thì Narke cũng thân thiết với các sinh viên lớp 2 hơn nên nghĩ vậy cũng là lẽ thường.
Elias nghiến răng trần trật nói:
"Không, đính chính lại đi. Cả đội 2, đội 3 cũng toàn lớp 2 hết đi. Đừng có để lọt một mống lớp 1 nào ra cả."
"Cậu vất vả quá rồi."
Trong số 18 người mà không có nổi một mống lớp 1 thì nghe sao mà vô lý thế.
Tôi chẳng biết đám đó đã làm gì Elias mà khiến cậu ta không thể phản kháng, chỉ biết nằm đó mà nguyền rủa thôi.
Ngay khoảnh khắc đó, Elias đập đầu cái 'uỳnh' vào lưng tôi.
"…Liệu tôi có thể thi đỗ không đây…."
Tôi chẳng thể trả lời câu hỏi đó.
Narke và Leo cũng im lặng.
Đến mức Elias còn nghĩ mình sẽ trượt thì thực lực của tụi kia ở mức nào chứ.
Cái tầm này thì chẳng khác nào đám sinh viên lớp 1 đó đang tự sát cả.
Leo lên tiếng:
"Mai là ngày huấn luyện chung rồi, mà chỉ duy nhất đội của cậu là vẫn chưa nộp đơn đăng ký tham gia thôi đấy."
"Không nộp sao? Tôi biết ngay mà."
Elias bật cười trong vô vọng:
"Làm sao mà nộp nổi chứ. Tôi cũng chẳng hiểu nổi cách tư duy của đám đó nữa. Rốt cuộc tụi nó định làm cái quái gì không biết…."
Elias lảo đảo đứng dậy xỏ đôi giày bỏ quên ở cửa. Cậu ta nói bằng giọng mệt mỏi:
"Tôi về ngủ đây."
"……."
Narke nhìn theo bóng lưng Elias vừa khuất với gương mặt lo lắng.
Leo thì trái lại, trông cậu ta có vẻ khá bực bội. Cậu ta dứt khoát nói:
"Ngày mai tôi sẽ bắt đội đó phải tham gia bằng được."
"Cậu bảo tụi nó chưa nộp đơn mà, làm sao có thể?"
"Sổ sách của sân tập đều do Hội học sinh nắm giữ. Hơn nữa, buổi huấn luyện lần này được nhà trường cực kỳ khuyến khích. Có thừa lý do để ép đội 8 phải tham gia. Vậy nên…"
Leo nói tiếp với giọng điệu lạnh lùng:
"Phải xem tụi nó định làm gì chứ. Tôi phải tận mắt chứng kiến xem đám đội 8 đó đã làm gì mà khiến Elias ra nông nỗi này."
"Chắc không chỉ đơn giản là xem thôi đâu nhỉ?"
Trước câu hỏi nhuốm màu trêu chọc của tôi, Leo quay lại nhìn.
Hiểu ý tôi, cậu ta lập tức nở một nụ cười đầy ẩn ý.
* Buổi huấn luyện chung sẽ được tiến hành qua hai giai đoạn.
Giai đoạn đầu, buổi tập của mỗi đội sẽ được chuyển sang chế độ công khai.
Và ở giai đoạn hai, các thành viên giữa các đội sẽ được hoán đổi cho nhau.
Đây thực sự là một hoạt động chỉ nhằm mục đích kiểm tra thực lực của các đội khác.
Ngày hôm sau, Elias khi đứng cùng đám sinh viên đội 8 trông vẫn khá ổn thỏa.
Có vẻ cái vẻ yếu đuối đó cậu ta chỉ bộc lộ khi ở trước mặt chúng tôi mà thôi.
Đúng lúc đó, một sinh viên lớp 1 đóng vai trò đội trưởng đội 8 sau khi bốc thăm chọn thứ tự đã thốt lên một tiếng thở dài. Giờ nhìn kỹ lại, tên đội trưởng lớp 1 đó chính là một trong những sinh viên lớp 1 từng tham gia đại hội ma pháp dược cùng tôi.
"À, chúng ta là đội đầu tiên."
Cậu ta nhìn quanh các thành viên trong đội mình rồi khẽ thầm thì:
"Mọi người ơi, lần này làm ơn hãy làm theo chỉ dẫn đi mà…."
Dù cậu ta nói rất khẽ, nhưng vì không gian xung quanh quá tĩnh lặng nên tiếng nói ấy vẫn vang lên rõ mồn một.
Có vẻ ai nấy đều đang bận cảnh giác các đội khác nên chẳng còn tâm trí đâu mà trò chuyện.
"Được thôi."
"……."
Chỉ có mình Elias bình thản trả lời, còn những sinh viên khác thì im như thóc.
"…Hừm~" Narke bật cười khan như thể đã cảm nhận được bầu không khí bất thường.
Mọi chuyện bắt đầu lộ rõ rồi đấy.
Có vẻ tên đội trưởng đó không thể dẫn dắt nổi các thành viên trong đội.
Đội 8 bước vào sân thi đấu, và ngay sau đó, âm thanh bắt đầu Mimesis vang lên.
[3, 2, 1. Bắt đầu.] Lần này, giống như một kỳ thi thực thụ, đội khác sẽ là bên chỉ định địa hình và thiết lập thời gian giới hạn.
Địa hình mà đội đóng vai trò người ra đề dành cho đội 8 là một khu rừng.
[…Một báo cáo về sự bạo loạn đã được tiếp nhận tại tọa độ 98: 121: 452. Yêu cầu toàn thể thần dân nhanh chóng giữ trật tự và di chuyển đến các bãi đất trống không có khói đen hoặc các cơ sở tị nạn.] Âm thanh chỉ dẫn kết nối với tạo vật của đội trưởng đội 8 vang vọng ra bên ngoài.
'Bây giờ mới là lúc bắt đầu… chắc phải đợi một lát nữa lũ lớp 1 mới bắt đầu gây chuyện.'
Ngay khoảnh khắc tôi khoanh tay thư thả ngồi nhìn màn hình truyền hình trực tiếp, những câu hỏi đầy kinh ngạc đồng loạt vang lên khắp nơi.
"Tụi nó làm cái quái gì vậy?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn