Chương 121: 122
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~34 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"Chúc mừng em nhé, Luca."
Vừa quay ngược thời gian, khoảnh khắc tôi vừa trải qua đã hiện ra ngay trước mắt.
Đôi mắt nãy giờ vẫn quan sát ma lực của tôi giờ đây lại một lần nữa đong đầy vẻ vui mừng.
Dù là lúc nãy hay bây giờ, trong bất kỳ khoảnh khắc nào, tôi cũng chẳng thể tìm thấy một tia sát ý nào lộ ra ngoài cả.
Nhìn kiểu gì thì người nên đi đóng kịch cũng phải là anh trai mới đúng.
"Anh nghĩ cho em được như vậy làm em cảm động quá."
Nếu anh ta đã muốn đóng gói sát ý lại thành tình cảm gia đình dành cho đứa em trai ốm yếu, thì tôi cũng nên đáp trả lại y như vậy.
Tôi thốt ra những lời lẽ vốn chẳng hề có trong lòng:
"Những điều anh vừa nói là vận may mà em chưa dám tưởng tượng đến. Em chỉ cần không làm hoen ố thanh danh của anh là đã mãn nguyện lắm rồi."
"Em nói gì lạ vậy? Từ trước đến nay, anh chưa bao giờ nghĩ rằng em làm hoen ố cái tên của anh cả."
Adrian khẽ chau mày, rồi một lúc sau, anh ta hơi rũ lông mày xuống như thể đang lo lắng:
"Có vẻ thời gian qua áp lực em phải gánh chịu không hề nhỏ chút nào. Từ giờ không cần phải như thế nữa đâu. Dù vấn đề về thể chất chưa thể giải quyết ngay được, nhưng chỉ cần thái độ của em thay đổi, mọi người sẽ không thể coi thường em một cách dễ dàng nữa."
'Dù vấn đề về thể chất chưa thể giải quyết ngay được' sao….
Nghĩa là dù chuyện ma lực anh ta có thể cho qua, nhưng cái danh Pleroma thì anh ta nhất định không chịu buông tha.
Tôi sẽ hiểu điều đó có nghĩa là anh ta đã có kế hoạch cho phần này.
Thấy tôi chỉ im lặng nhìn, Adrian mỉm cười và nói một cách dịu dàng:
"Dù chuyện đó có khó khăn đi chăng nữa, anh sẽ luôn ở bên giúp đỡ nên em không cần phải lo lắng gì hết, Luca."
"Anh nói vậy làm em thấy vững tâm hơn bao giờ hết."
Thật nực cười khi nghe những lời này từ miệng kẻ đang lập một kế hoạch chôn vùi tôi còn tinh vi hơn trước.
Tôi mỉm cười đáp lại, giống hệt cái cách mà anh ta vẫn luôn làm từ trước đến nay.
* Tôi đã trò chuyện với anh ta một lúc lâu, và phải đến tận đêm khuya mới có thể trở về phòng.
"Lukas!"
Pie đang rúc trong chăn bỗng vọt ra và nhảy phóc lên vai tôi.
Tôi nằm vật xuống giường trước khi đôi chân lại một lần nữa mất lực.
Có lẽ thấy lạ khi tôi không thèm thay quần áo mà đã nhắm nghiền mắt ngay lập tức, Pie dùng bàn chân trước vỗ vỗ vào mí mắt tôi:
"Sao thế~? Sao vậy?"
"Không có gì."
Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi đôi chút.
Mải suy tính về chiến thuật của anh trai khiến thể lực của tôi cạn kiệt nhanh chóng.
Định nhắm mắt ngủ nhưng rồi tôi nhớ ra lá thư mà Pie chắc hẳn đã mang đến nên lại ngồi dậy.
Gần đây, Pie thường xuyên dùng phép dịch chuyển để chuyển tin tức giữa trường học và nơi này, nhờ vậy mà tôi cũng thấy dễ thở hơn một chút.
Tôi khẽ lướt tay qua mặt bàn, lá thư đang được niệm phép tàng hình lập tức hiện ra.
'…Hôm nay cũng đầy vết răng….'
Trên phần đầu phong bì có vết hằn của vật gì đó ép xuống. Pie tha nó bằng miệng nên chuyện này là đương nhiên rồi.
Tôi tựa mình vào giường, mở phong bì ra.
[Gửi Lukas] [Nếu là cậu, cậu sẽ làm tốt thôi.]
'Vừa vào đã dồn dập thế sao?'
Có vẻ cậu ấy đã dự đoán được việc hôm nay tôi sẽ đối mặt với anh trai.
Không biết có phải vì Narke thường xuyên dùng năng lực lên tôi hay không mà giờ đây ngay cả khi không nhìn mặt, cậu ấy cũng cảm nhận được phần nào tình hình.
'Không lẽ cậu ta đọc được cả suy nghĩ của mình từ xa đấy chứ.'
…Chắc không đâu.
Tôi gạt bỏ sự nghi ngờ và lật trang giấy.
Mặt sau là lá thư do Leo và Elias viết.
'Nội dung bình thản hơn hẳn ngày đầu tiên nhỉ.'
Hồi tôi mới đến Anhalt, thư từ toàn những chuyện nặng nề, vậy mà giờ đây lá thư của Elias hầu hết là lời rủ rê lúc nào quay lại thì cùng nhau đi nhậu nhẹt một bữa linh đình.
Có vẻ nhờ Narke chuyển tin tức của tôi mà họ đã bớt căng thẳng hơn.
Đọc xong thư của đám bạn, tôi mở tờ giấy ghi chép tình hình điều tra mà Narke gửi kèm.
'Muốn phát triển Nikolaus thì ngay khi quay lại phải hành động ngay.'
Chính vì vậy nên tôi mới cố ý bảo cậu ấy gửi cho mình.
Tôi chỉ muốn quay lại càng sớm càng tốt để xây dựng nền tảng cho thật vững chắc.
Thành thật mà nói, tôi cũng đã bắt đầu nảy sinh chút hiếu thắng.
Anh trai vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh bên ngoài dù đã chứng kiến thần lực của tôi.
'Bởi vì chỉ cần giết chết nó trước khi nó lộ diện với thế giới là được.'
Anh ta luôn giữ được sự bình tĩnh trong những tình huống mà mình có thể thắng.
Tôi rất tò mò không biết anh ta sẽ phản ứng thế nào khi biết năng lực đó vốn dĩ đã được phơi bày với cả thế giới rồi.
Nghĩ vậy, tôi tiếp tục đọc thư của Narke.
[… Mẫu nước thu thập được cho đến ngày thứ hai đều cho phản ứng với thuốc, nhưng mẫu nước thu thập lần lượt kể từ ngày cậu về nhà thì hoàn toàn không có phản ứng gì nữa.] Chắc hẳn vì có hai tư tế sử dụng thần lực đột ngột xuất hiện ở khu vực đó nên bọn chúng phải dè chừng.
Vì nếu cứ tiếp tục rắc thuốc xuống nguồn nước thì sớm muộn gì cũng bị phát hiện.
Thế nhưng….
'Phản ứng với thuốc? Từ trước đến nay làm gì có công cụ kiểm tra nào đặc biệt để rà soát loại thuốc mà bọn chúng pha vào nước đâu nhỉ?'
[Và có lẽ nếu là cậu, cậu sẽ hỏi làm sao tớ biết được có phản ứng với thuốc.]
"……."
[Tớ đã nhận được loại thuốc mà các cậu đã ăn ở Catacomb từ tiền bối Richthofen đấy. Chính xác thì nó không phải là Vitriol mà là một loại thuốc tổng hợp Vitriol ngay bên trong cơ thể. Tớ đã phân tích và so sánh chúng.] Hóa ra là vậy.
Trong lúc tôi vắng mặt mà mọi chuyện vẫn tiến triển trôi chảy thế này thì tốt quá.
Tôi yên tâm lật tiếp trang giấy.
[… Cuối cùng, tớ có một đề nghị này. Phía Pleroma chắc hẳn đang lẩn tránh chúng ta mà hành động. Dĩ nhiên tớ không nghĩ bọn chúng rút lui chỉ vì lý do đó, nhưng chắc chắn một điều là thân phận tư tế quá gây chú ý. Cậu có muốn cải trang lần nữa không~? Tái bút: Nếu có điều gì cần biết về sự ô nhiễm, cứ nhắn cho tớ nhé. Tớ cần ý kiến của cậu.] Narke cũng có cùng suy nghĩ với tôi.
Mà nói mới nhớ….
'Cái cậu này có vẻ thích đóng giả dân thường gớm nhỉ….'
Nếu không đưa cậu ta đến Heiligen See thì chắc cậu ta uất ức chết mất.
Dù sao đó cũng luôn là một lựa chọn không tồi. Bởi chỉ khi chặn đứng được nguồn thông tin lọt vào tay đối phương, ta mới có thể nắm giữ ưu thế.
'Dù thế nào thì mình cũng không có ý định cải trang ngay tại đây.'
Cậu ấy bảo cần ý kiến của tôi.
Mọi thứ đều ổn, nhưng có một điểm cần phải suy nghĩ thêm.
Tôi xé một tờ giấy trong sổ tay và cầm bút máy lên.
[Cậu nói là đã so sánh rồi đúng không. Có phát hiện ra loại thuốc nào khác không?] - "Pie."
"Ơi?"
- "Chuyển cái này giúp tao được không?"
"Đương nhiên rồi!"
Pie ngậm lấy mẩu giấy được xé dài rồi biến mất trong nháy mắt.
Chưa đầy một phút sau đã có thư hồi âm.
Tôi mở tờ giấy màu kem mà Narke gửi đến.
[Ừ, không có. Mà cậu đã phải bận tâm nhiều lắm sao? Trông cậu có vẻ mệt mỏi đấy.] Tôi chỉ mới viết chữ thôi mà, đúng là sự thật rằng người càng hiểu rõ mình thì càng dễ sử dụng năng lực lên mình hơn.
'Quan trọng hơn là, không có….'
Đây mới là vấn đề.
Richthofen đã nói rằng Vitriol phải được uống cùng với thuốc khơi gợi ký ức.
Mục đích là để làm xáo trộn ma lực.
'Nhưng chuyện này, có nhiều thứ phải viết quá.'
Narke có vẻ đang liên tục dùng năng lực thấu thị lên tôi, nên tốt nhất là tóm gọn lại trong một câu mà cậu ấy có thể hiểu được.
Tôi lại cầm bút lên viết ngoáy vài chữ: [Vậy thì chúng ta phải tìm hiểu xem tại sao trong cùng một tình huống mà chỉ có một số ít người gặp vấn đề.] Ngay khi tôi vừa đặt dấu chấm kết thúc câu, Pie nãy giờ vẫn chăm chú quan sát tôi viết với đôi mắt lấp lánh bỗng thốt lên:
"Mang đi cho hả?!"
- "Ừ. Cảm ơn nhé."
Có vẻ nó thấy việc đi đi lại lại này khá thú vị.
'Dù sao thì, cậu ấy nói trong nước suối nóng không có gì ngoài thành phần của viên nang Vitriol.'
Người ta bảo Vitriol phải uống cùng thuốc khơi gợi ký ức thì sự ô nhiễm mới xảy ra, vậy tại sao lại có những người bị tổn hại dù chỉ uống mỗi thuốc Vitriol?
'Dĩ nhiên thuốc khơi gợi ký ức xấu được dùng để làm xáo trộn ma lực. Điều đó cũng có nghĩa là ngay cả khi không uống loại thuốc đó, chỉ cần ma lực bị xáo trộn là Vitriol có thể xâm nhập vào lõi ma pháp.'
Lúc này, cần phải suy nghĩ đến việc hầu hết các nạn nhân ở khu vực đó đều không phải là ma pháp sư.
Vì không có lõi ma pháp nên có thể họ bị ảnh hưởng chỉ bởi một loại dược phẩm Vitriol duy nhất… nhưng ở đây lại nảy sinh một vấn đề then chốt.
Đài phun nước công cộng có hàng ngàn người sử dụng mỗi ngày, vậy tại sao chỉ có năm người bị bám đuổi bởi ma quỷ?
'Nếu vậy, điều đó có nghĩa là đối với người không phải ma pháp sư, việc chỉ uống mỗi thuốc Vitriol cũng không phải là vấn đề. Nghĩa là còn một điều kiện nữa dẫn đến sự cố này.'
Rất có thể đó là một yếu tố liên quan đến cảm xúc.
Dù cần phải kiểm chứng lại, nhưng tôi đoán có lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra khiến cảm xúc của họ bị kích động mạnh sau khi uống nước suối nóng bị ô nhiễm.
Đúng lúc đó, Pie ngậm thư hồi âm rồi dịch chuyển đến bên trên tôi.
Tôi nhận lấy tờ giấy và mở ra.
[Ôi, tớ còn chưa nghĩ đến tận đó nữa. Cảm ơn cậu nhé.]
'Cậu ta nắm bắt nhanh thật.'
Lúc đó, tôi cảm nhận được thêm một tờ giấy dài nữa ở phía sau.
[À phải rồi, vấn đề này chắc sẽ mất chút thời gian đấy, nên mai chúng ta gặp nhau trực tiếp rồi nói chuyện nhé. Tớ sẽ đợi.] Ngày mai?
Chắc không phải cậu ta định đến tận Anhalt đấy chứ.
Chắc cậu ta sẽ không thốt ra mấy lời rủ nhau cùng chết dễ dàng như vậy đâu.
Dù tôi đã viết thư hỏi lại như thế, nhưng câu trả lời nhận được chỉ là một hình vẽ mặt cười.
[^_^]
"……."
*
'Hóa ra là cái này sao.'
Đến sáng hôm sau, tôi đã lập tức hiểu ra ý của Narke.
Tại tầng một của lâu đài, những người hầu đang khoác áo choàng cho Adrian, sắp xếp hành lý và đứng bên cạnh anh ta.
Quản gia nói với gương mặt đầy luyến tiếc:
"Vết thương còn chưa lành hẳn mà ngài đã đi thế này thì…."
"Không sao đâu mà. Bệ hạ đã triệu triệu tập, tôi không thể làm ngơ được."
"Chuyện đó thì đúng là vậy, thưa thiếu gia. Nhưng vết thương của ngài đâu phải dạng vừa. Ít nhất hãy đợi đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ dưỡng rồi hãy đi có được không ạ."
"Đó là cuộc hẹn đã được ấn định rồi. Vả lại dù không có chuyện này thì tôi cũng định vào cung diện kiến Bệ hạ ngay khi bình phục mà. Chỉ là sớm hơn hai ngày thôi nên ông đừng quá lo lắng."
Adrian mỉm cười dịu dàng với quản gia rồi nhìn sang tôi đang đứng cạnh ông ấy.
"Luca."
"Vâng."
"Anh sẽ luôn ủng hộ em."
Tôi chỉ mỉm cười nhẹ thay cho câu trả lời và kết thúc cuộc đối thoại.
Sau đó, tôi cùng quản gia ra tận cổng để tiễn anh trai, rồi quay trở lại lâu đài.
"Vậy thì, tôi cũng nên chuẩn bị để đi thôi nhỉ."
"Ơ, thiếu gia cũng định đi sao ạ?"
"Chẳng phải anh trai gọi tôi về đây sao. Giờ anh ấy không có ở đây thì tôi về trường cũng đâu có vấn đề gì."
"Chẳng lẽ hôm nay ngài không định gặp Công tước trước khi đi sao ạ?"
"Ông ấy chịu gặp tôi à?"
"……."
Quản gia không thể trả lời.
Tôi nhún vai và nở một nụ cười trên môi.
"Chỉ tổ làm phiền ông ấy thôi. Chuẩn bị để về trường thôi nào."
* Gặp gỡ để nói chuyện gì cơ chứ.
Ngay từ đầu phía bên kia chắc chắn cũng chẳng thèm mở cửa đâu.
Chính vì thế nên lần nào về nhà Luca cũng đi đi về về mà không có lấy một lời chào hỏi.
Trái lại, hồi đó chính quản gia vì lo lắng tôi đi chào hỏi rồi lại chuốc họa vào thân nên đã khuyên tôi cứ thế mà đi, vậy mà giờ đây có lẽ vì thấy tôi đã thay đổi nên ông ấy lại cứ cố ép tôi đi chào.
Nhưng rốt cuộc chuyện đó cũng chỉ làm chậm trễ thời gian tôi đến trường mà thôi.
'Lời chào hỏi tôi được nghe ở bữa tiệc cung đình quả thực là một phép màu.'
Lúc đó tôi đã nghĩ ông ấy chỉ làm cho có lệ, nhưng nhìn cách ông ấy sống trong nhà thì tôi mới hiểu đó đã là một sự lịch thiệp nhất định rồi.
Cứ như vậy, tôi và quản gia lại lên tàu hỏa và quay trở về trường.
"Vậy, thiếu gia vào trong đi ạ."
Quản gia trao chiếc cặp vào tay tôi.
"Vâng, cảm ơn ông."
"Ngày kia là đến ngày ngài uống thuốc rồi, hôm đó chúng ta sẽ gặp lại nhé, thưa thiếu gia."
Tôi khẽ chào xã giao rồi quay lưng bước vào trường.
Vì vẫn đang trong giờ học nên sân trường vắng bóng người.
'Phải mất năm tiếng nữa giờ học mới kết thúc.'
Thế nhưng… trời lạnh một cách kỳ lạ.
Ở đây dù là tháng Giêng nhưng cũng không lạnh bằng mùa đông ở Hàn Quốc, vậy mà tôi vẫn cảm thấy lạnh lẽo lạ thường.
Tôi rảo bước thật nhanh để về đến ký túc xá.
Và rồi, giống như ngày hôm qua, tôi đặt cặp xuống và ngồi lên giường.
'Phải thế này chứ.'
Cuối cùng cũng quay lại rồi.
'…Mới hôm kia thôi mình còn tưởng là không thể quay lại được nữa.'
Từng chuẩn bị tâm lý cho việc bị buộc thôi học nên khi được đứng ở trường, cảm giác thật khác lạ.
Tất cả các cơ bắp vốn đã căng cứng bấy lâu nay dường như được thả lỏng hoàn toàn ngay khi tôi vừa đặt chân về ký túc xá.
"Oa~" Pie cũng nhảy ra khỏi cặp, trầm trồ trước đống đá mà nó đã xếp trước khi đi.
Lần nào nó xếp xong chúng tôi cũng dọn dẹp ngay sau đó, nên thấy đống đá vẫn được giữ nguyên suốt mấy ngày qua khiến nó thấy thật kỳ diệu.
'Tự dưng thấy có lỗi vì mấy lần trước đã dọn đi quá.'
Nhưng mà xếp ngay giữa bàn học thế kia… thì làm sao mà không dọn cho được chứ.
Sau này tôi vẫn sẽ dọn thôi.
Nghĩ vậy, tôi nhắm mắt lại.
Đến khi mở mắt ra lần nữa thì trời đã sập tối.
Có thứ gì đó đang đặt trên trán tôi. Sức nặng của nó mang lại một cảm giác sảng khoái kỳ lạ giống như thần lực vậy.
'Cái gì đây.'
Tôi khẽ gạt vật thể trên trán ra, Pie giật mình thảng thốt ngồi bật dậy.
"Úi chà!"
"…Sao mà giật mình dữ vậy. Tao xin lỗi nhé. Mà sao mày lại ngủ ở đây?"
"Vì nóng quá nên tao đang hạ hỏa giúp đây!"
"Hửm?"
Không hiểu nó nói gì nên tôi sờ thử, đúng là cảm thấy hơi âm ấm thật.
Ở đó tôi không nhận ra, nhưng có vẻ việc gặp anh trai mà không có trong kế hoạch đã khiến tôi bị áp lực.
Thành thật mà nói thì đúng là một chuỗi những căng thẳng liên tục.
Dù không có ý định để bị giết, nhưng việc đối diện với kẻ muốn giết mình và phải suy tính hàng chục hướng hành động của hắn quả thực rất mệt mỏi.
'…Dù vậy thì, nếu là cơ thể gốc của mình chắc cũng không đến mức bị cảm lạnh đâu.'
Với cơ thể của Luca, tôi đã bị cảm lạnh tới hai lần chỉ trong mùa đông này.
Bây giờ điểm thể lực của tôi là 3 điểm thuần túy, nên nếu xét trên toàn bộ thần dân Đế quốc thì đây khách quan là một thể lực tốt.
Nhưng có vẻ hệ miễn dịch lại là một câu chuyện khác.
Tôi truyền thần lực của mình sang cho Pie.
"Cảm ơn nhé. Nhờ mày mà tao thấy đỡ nhiều rồi."
Tôi không có ý định cứ thế nằm yên chỉ vì bị cảm lạnh đôi chút.
Tôi mở ngăn kéo, lấy thuốc tìm được và dốc hết vào miệng một lần.
Vì là dược phẩm ma pháp nên chẳng mấy chốc hiệu quả đã lan tỏa khắp cơ thể.
"Ừm."
Thật sảng khoái.
Vì đã hẹn với Narke sẽ bàn về hai thắc mắc ngày hôm qua, nên giờ tôi phải đi bắt đầu ngay thôi.
"Narke đang ở trường đúng không?"
"Giờ cậu ấy đang ở Baden-Baden cơ!"
"Sao thế? Chẳng phải bảo sẽ đợi tao à."
"Ừm~ Hồi trưa có người gọi cậu ấy đi. Cậu muốn đi bây giờ không?"
Chắc cậu ta phải đi gấp lắm.
'Lại có người bị quỷ ám xuất hiện à.'
Nghĩ vậy, tôi quay đầu lại.
Lúc này, tôi mới chú ý đến tờ báo đang đặt ở một góc bàn học.
[Đoàn người bị bám đuổi bí ẩn… Cảnh báo 'Khói đen' trên toàn Đế quốc]
'…Hửm.'
Nhìn cái này mà xem.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn