Chương 87: 87
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~37 phút đọc · Tạo 31/07/2026
87 Tập 1
"Dạ…? Vâng, tôi sẽ đưa cho Ngài."
"Tốt. Một ly là đủ rồi. Giờ đi luôn chứ?"
"…Dẫu nói điều này hơi khó coi, nhưng tôi không còn sức để dịch chuyển nữa. Nếu các Ngài chịu khó đợi một chút…."
"Chao ôi, cái thằng phiền phức này!"
Elias vốn tính nóng nảy, liền tóm lấy cổ tay cậu ta rồi dùng phép dịch chuyển ngay lập tức.
Khi tôi dịch chuyển theo vào trong, Elias đã tự thân vận động, lấy ly ra và rót rượu.
"Ta uống đây."
"Ngài cứ tự nhiên."
"Ngài Ernst, hãy dùng ma lực giữ chặt cậu ta để cậu ta không dịch chuyển trốn mất nhé."
"…Hai người định làm gì vậy…?"
Vị Hoàng tử hơi nhổm người dậy, nhìn chúng tôi với ánh mắt ngơ ngác.
"Câm miệng! Nếu định ngăn cản thì mày cũng uống luôn đi."
"A, không, em chỉ hỏi thôi mà…."
Trong lúc đó, Elias đã dốc cạn một ly vang vào họng.
I nuốt nước bọt, chăm chú quan sát cậu ta.
Elias nghiêng đầu, khẽ cau mày.
"Gì chứ, chẳng có cảm giác gì cả."
"…Có vẻ là vậy."
"Hừm."
Elias nhìn bình rượu rồi lại nhìn Hoàng tử với vẻ mặt phức tạp.
Cậu ấy thở hắt ra một hơi, rồi nằm vật xuống sàn.
"?!"
"Anh đang làm cái quái gì thế hả?!"
Mặc kệ sự kinh ngạc của Hoàng tử, Elias vẫn nằm đó với gương mặt nhăn nhó.
"Ta chẳng muốn làm gì hết."
"Dạ?"
Đột nhiên lại nói cái gì thế này.
"Chỉ là… ta…."
Trong mắt Elias dường như bắt đầu rưng rưng nước mắt.
Có lẽ vì suýt bị em họ đánh gãy chân nên tâm trạng cậu ấy không mấy vui vẻ.
"Ta chỉ muốn lấy đầu bác mình… ụp!"
"Câu đùa của Ngài hơi quá trớn rồi đấy. Mà cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai. Đúng không ạ?"
Cứ đà này cậu ta sẽ gọi thẳng tên thật của tôi mất.
Trước khi tên nhóc đó kịp gọi tôi là 'Luca', tôi đã thổi một luồng ma lực mạnh vào cổ cậu ấy.
Ngay lập tức, Elias chìm vào giấc ngủ.
"…!"
Hoàng tử tròn mắt nhìn tôi.
"Cậu ấy chưa chết đâu."
"À, vâng. Đúng vậy nhỉ?"
Dứt lời, Elias đột ngột mở bừng mắt.
"Gì thế?"
"Ai mà biết. Trông Ngài vẫn như mọi khi thôi. Thưa Điện hạ, tôi cũng có thể dùng một ly chứ?"
"Tất nhiên rồi."
Elias dường như đã nhận ra có điều bất ổn, vẻ mặt lại trở nên nghiêm túc.
Vốn dĩ cậu ấy là hạng người như vậy nên hơi khó phân biệt, nhưng quả thực có sự khác biệt so với bình thường.
Dù điên đến mấy, cậu ấy cũng không phải kẻ mất trí đến mức đòi lấy đầu Hoàng đế ngay trước mặt con trai ông ta.
Nói cách khác, trong thứ rượu mà Thái tử ban cho có chứa loại thuốc khiến người ta biến những suy nghĩ thầm kín thành lời nói và hành động.
'Lòng gan dạ cũng lớn thật.'
Định dùng chính tay của em trai để thực hiện tham vọng của bản thân.
Thái tử trong tiểu thuyết cũng vốn là hạng người như thế.
Chẳng qua do cậu em thứ hai Adelbert luôn đứng mũi chịu sào trong mọi việc nên hắn không bị để ý tới, chứ xét về độ đê tiện thì Thái tử còn đáng gờm hơn. Ngược lại, Adelbert là người không thể dùng từ 'đê tiện' để đánh giá.
'Thế nên mới chỉ phải ngồi tù.'
Kẻ bước lên ngai vàng bằng con đường phản nghịch, lại còn là hạng người như Elias, liệu có đủ nhân từ để giữ lại mạng sống cho các hoàng tộc khác không?
Nếu không phải là người có giá trị để tái sử dụng, hắn sẽ giết sạch.
Và theo suy nghĩ của Elias, Adelbert là một quân bài cực kỳ hữu dụng nếu có thể xoay chuyển lòng trung thành của cậu ta về phía mình.
'Tất nhiên Leo đã phản đối… nhưng giờ đó không phải là chuyện quan trọng.'
Thái tử là kẻ hoàn toàn có khả năng bày ra trò này.
Dẫu sao cũng là cái đầu sớm muộn gì cũng phải trảm, nhân cơ hội này giao cho nhà Wittelsbach giám định dược chất để tạo bằng chứng là thượng sách.
Khi tôi rót rượu vang vào ly, vị Hoàng tử e dè nhìn tôi rồi mở lời.
"…Ngài Ernst."
"Vâng."
"…Cảm ơn Ngài vì đã giúp đỡ."
Cậu ta không thể ngẩng đầu lên nổi.
Tôi nghĩ đây không phải chuyện đáng để nhận lời cảm ơn, nhưng vì hiểu được tâm trạng của cậu ta nên tôi chỉ nhún vai.
"Không có gì."
"Và, Elias."
"Gì. Nếu định xin lỗi thì câm miệng đi. Sáo rỗng lắm."
Vai của Hoàng tử khẽ run lên.
"…Xin lỗi anh."
"……."
"…Lời này nghe thật… trơ trẽn… và em vẫn thấy anh chẳng ra gì cả, nhưng…."
"Cái thằng này nói cái gì cơ?"
"Thật may vì anh không bị thương."
Nếu vì việc này mà Elias phải phụ thuộc vào dụng cụ hỗ trợ để đi lại đến cuối đời, với tính cách của mình, Adelbert chắc chắn sẽ tự dằn vặt và đau khổ suốt một thời gian dài.
Thế nên, việc Elias không bị thương cũng là điều may mắn cho chính bản thân cậu ta.
Elias thở hắt ra một hơi với vẻ mặt như muốn hỏi 'sao phải nói dài dòng thế', rồi gật đầu cái rụp. Sau đó, cậu ấy xắn tay áo lên.
"Phải, ta cũng nghĩ thế. Đúng là phúc đức khi ta không bị thương."
"Ơ? Sao, sao cơ…."
Hoàng tử lùi lại phía sau khi thấy Elias đang tiến về phía mình.
Bốp―!
"Á!"
Hoàng tử ôm lấy cái đầu vừa bị Elias cốc một cú rõ đau.
Elias mỉm cười rạng rỡ với vẻ mặt khoan khoái.
"Nếu mà bị thương thì bao giờ mới có dịp cốc đầu Hoàng tử Điện hạ thế này đây? Chắc giờ này đang ở trong bệnh viện nghiến răng kèn kẹt rồi. Phù, mát lòng mát dạ quá."
Đó mà gọi là cốc đầu thôi sao?
Trong lúc tôi còn đang cười nhạt, Elias nói với vị Hoàng tử đang rơm rớm nước mắt bằng giọng như ném vào mặt:
"Chôn nó đi."
"Cái gì?"
"Đúng là lỗi của mày, nhưng cũng không hẳn là lỗi của mày, nên đừng có đào bới thêm nữa, cứ thế mà chôn nó đi."
Elias dường như nhớ ra điều gì đó, đột ngột quay ngoắt lại nhìn Hoàng tử với ánh mắt rực lửa.
"Nhưng đừng có chôn sạch sành sanh đến mức biến mất luôn nhé! Hiểu đại ý tao rồi chứ? Tự mà tìm lấy giới hạn thích hợp đi, thằng ranh! Đừng có để tao phải tốn lời."
"Ờ, ờ…. Biết rồi."
Elias lại tiến tới đe dọa khiến Hoàng tử phải né tránh.
Cảm giác như cậu ấy sắp gào lên điều gì đó, tôi nhìn đồng hồ rồi đứng dậy.
"Thưa Công tước. Chúng ta đi thôi."
* Tôi xin phép về phòng một lát rồi trút rượu vang vào vật chứa đã chuẩn bị sẵn.
Tôi để lại một mẩu giấy nhắn ngắn gọn rồi dùng phép dịch chuyển gửi thẳng đến văn phòng thư ký của Leo, chắc hẳn việc phân tích sẽ sớm được tiến hành.
'Mà… đã làm gì đâu mà đã 7 giờ rồi.'
Rốt cuộc tôi chẳng chợp mắt được tí nào.
Sau khi cùng Elias đi xe ngựa đến một quán trọ gần trường, tôi lập tức dịch chuyển về ký túc xá, nhanh chóng thay quần áo rồi ra cổng chính.
"Em đến rồi sao, trò Lukas."
Giáo viên chủ nhiệm đang đợi tôi liền chào hỏi niềm nở.
Cứ thế, tôi cùng giáo viên chủ nhiệm di chuyển bằng tàu hỏa suốt 8 tiếng đồng hồ, mãi đến 4 giờ chiều mới đến được dinh thự.
"Em vào đi. Thầy sẽ ở khu nhà dành cho giáo viên, có vấn đề gì thì cứ đến tìm thầy nhé."
"…Thầy đã vất vả nhiều rồi ạ."
Gương mặt của thầy so với lúc khởi hành đã hốc hác đi trông thấy, nên tôi không thể không nói lời này.
Tôi bước theo sau người làm từ trong dinh thự đi ra.
Người làm dừng lại giữa hành lang và chỉ vào một cánh cửa lớn.
"Cậu sẽ nghỉ ngơi ở đây."
"Vâng, cảm ơn."
Sau khi người làm rời đi, tôi mở cửa, hiện ra một phòng khách với nhiều phòng nhỏ đính kèm.
Narke, người đang chơi bài cùng các học sinh khác, nhìn sắc mặt tôi rồi lên tiếng:
"Trông cậu có vẻ mệt mỏi quá. Không sao chứ?"
"Tớ ổn. Mà nhắc mới nhớ, cậu cũng đến đây rồi à."
"Ừm, Julia bảo là thí nghiệm cần dùng cả thần lực làm nguyên liệu nữa nên tớ mới tới đây~ Phòng của cậu ở đằng kia, mau vào dọn đồ đi."
Narke chỉ về phía cuối hành lang.
Tôi mở cánh cửa cuối hành lang, nhìn gương mặt chẳng có gì là bất ngờ rồi nói:
"Tớ biết ngay là cậu sẽ ở đây mà."
"Đến rồi à? Lâu quá đấy."
Leo chỉ vào chiếc bàn đối diện như thể đó là chỗ của tôi.
Sau đó, dường như nhớ ra điều gì, cậu ấy quay đầu lại.
"À, tớ đã đem số rượu cậu gửi đi phân tích rồi. Rượu gì mà cậu lại làm thế?"
"Rượu Thái tử cho em trai hắn uống đấy."
"Hửm…? Hoàng tử Adelbert sao?"
Leo nghiêng đầu với vẻ mặt chưa hiểu mô tê gì.
"Chắc Elias sẽ kể cho cậu nghe thôi. Lát nữa hẵng nghe."
"À, thôi được rồi. Mà Lukas này, giáo trình nhà trường phát em có giải được hết không?"
Tôi ngẩng đầu trước câu hỏi của Leo.
"Nếu không giải được cái đó thì thi giữa kỳ với cuối kỳ cũng hỏng bét còn gì?"
"Đúng vậy."
Để chuẩn bị cho kỳ thi học thuật, nhà trường đã phát giáo trình theo từng môn, nhưng đối với một nơi như Học viện Giáo dục số 2 — vốn chẳng khác gì trường chuyên — thì độ khó đó không đáng là bao.
Vì đây là kỳ thi dành cho những học sinh sẽ tiến vào cuộc thi thí nghiệm nên dường như họ không thể ra đề ở mức độ thi Olympic như tôi hằng tưởng tượng.
'Thế nên mai thi rồi mà bọn họ vẫn đang ngồi chơi bài kìa….'
Leo đóng sách lại rồi đứng dậy.
"Thế thì tốt rồi. Vậy bỏ qua kỳ thi học thuật đi, chúng ta đi luyện tập chế dược ngay thôi."
*
'Nghe cậu ta bảo bỏ qua kỳ thi học thuật kìa.'
Thật là một thái độ đúng đắn.
Không chỉ Leo, tất cả học sinh trường tôi đều có sự tự tin tương tự.
Chẳng biết có phải do đều là những kẻ có khả năng tập trung cực cao hay không, mà cả đám cứ mải mê vào thí nghiệm đến quên cả thời gian, cho tới khi đến giờ điểm danh.
Trong lúc định ra hành lang giải quyết chút việc rồi vào thu dọn đồ đạc, tôi nghe thấy những câu chuyện quen thuộc từ đám học sinh trường khác đang tựa vào lan can trò chuyện đằng xa.
"…Thật sự là cậu ta đến đây bằng cách nào vậy? Tớ cứ nghĩ là không phải, ai ngờ đến thật."
"Chắc cũng lại vung tiền để vào đây thôi."
"À, nghe nói ở đó cậu ta cũng vào bằng suất nhập học nhờ quyên góp mà."
"Học viện Giáo dục số 2 Đế quốc mà cũng có chuyện nhập học nhờ quyên góp sao…."
"Nói thật là tớ cũng không thể hiểu nổi mấy đứa nhập học nhờ quyên góp ở trường mình, nếu không có thực lực thì đừng có đi là được mà? Thật là…."
Khi tôi nhìn về phía đó, một học sinh phát hiện ra tôi liền nháy mắt ra hiệu cho bạn bè rồi vội vàng rời đi.
'Lâu rồi mới gặp lại phản ứng kiểu này.'
Phải rồi, bên ngoài trường học vốn là như vậy mà.
Thời gian qua tôi đã đắm mình trong bầu không khí nội bộ trường nên đã quên mất mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Dù sao thì, bấy nhiêu đó vẫn còn nhẹ nhàng chán so với bầu không khí trong trường mà tôi cảm nhận được lúc đầu.
Bởi vì họ chỉ mới nói về chuyện nhập học nhờ quyên góp thôi.
Họ cũng chẳng có ý định chế nhạo tôi, và với lượng thông tin hạn hẹp mà họ biết bấy lâu nay thì việc họ nghĩ như vậy là điều hiển nhiên.
'Phải rồi, phải thế chứ.'
Có như vậy thì việc tôi xuất hiện ở đây mới có ý nghĩa.
Nếu hình ảnh của tôi ở bên ngoài không tệ hại như thế, thì tôi việc gì phải nhọc công đến đây làm gì.
* Và rồi, buổi sáng ngày diễn ra kỳ thi học thuật đã tới.
Học sinh Học việc số 2 Đế quốc trò chuyện ngoài hành lang phòng thi với gương mặt nghiêm túc.
"Mọi người ơi, cố lên nhé."
"Tớ chỉ cần lọt vào top 50 là được rồi. Leo, cậu thì phải giành hạng 1 đấy. Lấy lại danh dự cho trường mình đi."
"Sao lại nói với tớ, hạng 1 của khoa mình là Lukas mà."
"Ờ, đúng nhỉ."
[Còn 30 phút nữa là bắt đầu giờ thi. Đề nghị các em học sinh vào phòng thi ngay bây giờ.] Tiếng loa thông báo vang lên, đám học sinh nhăn mặt than vãn.
"Ôi, thật sự là làm sao mà đợi được đến tối đây."
"Đúng đấy…. Giờ tớ có cảm giác như đang phải thi cuối kỳ tận hai lần vậy."
'…Bọn họ than vãn không phải vì sợ không đạt điểm cao, mà vì lười đi thi đấy à….'
Đúng là ai nấy đều tự tin thái quá.
"Đi thôi nào."
"Chúc mọi người làm bài tốt nhé!"
Học sinh cùng trường đều bị chia vào các phòng thi khác nhau.
Tôi khẽ vẫy tay chào những học sinh đang chào mình rồi bước vào phòng thi.
Cứ như vậy….
Nửa ngày đã trôi qua.
[Giờ thi đã kết thúc. Đề nghị các em học sinh di chuyển đến hội trường Học viện vào lúc 10 giờ tối.]
'Xong rồi.'
Thực sự đúng như lời một học sinh lúc nãy nói, cảm giác như vừa trải qua kỳ thi cuối kỳ tận hai lần vậy.
Tôi vươn vai vận động nhẹ nhàng rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Vừa bước ra hành lang, tôi thấy Narke cũng đang từ phòng bên cạnh đi ra.
"Lukas, làm bài tốt chứ?"
"Cũng tạm."
"Ha ha ha, tớ thật sự chẳng biết phải nói gì nữa."
Narke cười như thể cạn lời, rồi tập hợp các học sinh khác của Học việc số 2 Đế quốc lại để cùng tiến về hội trường. Sau một hồi chờ đợi mòn mỏi đến giờ công bố, cuối cùng giọng nói của người dẫn chương trình cũng vang lên.
[Xin chào tất cả các em.] [Sau đây, tôi xin công bố danh sách những học sinh được nhận điểm cộng trong Kỳ thi Học thuật Trung học Đế chế do Học viện Hoàng gia Bayern tổ chức. Trước khi công bố toàn bộ danh sách, chúng tôi xin mời các em đạt giải từ hạng 1 đến hạng 3 lên nhận huy chương và bằng khen.] Tôi đưa mắt nhìn quanh hội trường rộng lớn.
Ở tầng 1 của hội trường là khoảng 300 thí sinh tham dự kỳ thi, còn ở tầng 2 là các giáo viên và học sinh từ nhiều trường khác nhau đến để cổ vũ.
[Mặc dù độ khó của đề thi là như nhau, nhưng vì đây là lần đầu tiên chúng tôi mở rộng phạm vi ra quy mô toàn quốc, nên đã có nhiều ý kiến cho rằng đề năm nay khó hơn mọi năm. Dù vậy, tôi xin bày tỏ lòng kính trọng trước sự nỗ lực của các em học sinh đã phát huy tài năng để đạt được thành tích xuất sắc.]
'Cách nói khéo rằng trình độ học sinh Bayern cao hơn mức trung bình của Đế chế là đây sao….'
[Sau đây, tôi xin công bố những em được nhận bằng khen từ khối lớp 11 trước. Hạng 3, Frederike Seekt đến từ Trường Ma pháp Bang Schleswig-Holstein, Phổ.] [Chúc mừng em. Em đã vất vả nhiều rồi.] Viện trưởng Học viện Hoàng gia bắt tay và trao bằng khen cùng huy chương cho học sinh.
Sau khi lễ trao giải kết thúc, người dẫn chương trình lại lên tiếng.
[Tiếp theo là Hạng 2. Học việc số 2 Đế quốc, Phổ, Leonard Wittelsbach.]
"Waaaaaaa―!"
Ngay lập tức, một tiếng reo hò lớn đến mức nhức cả tai bùng nổ.
Một phản ứng còn nồng nhiệt hơn hẳn lúc nãy.
'Quên mất.'
Điểm ấn tượng của tên đó tận 10 điểm cơ mà.
Tôi có thể cảm nhận rõ rệt mức độ nhận diện và sự yêu mến dành cho Leo khủng khiếp đến nhường nào.
Leo khẽ bắt tay những học sinh đang chìa tay ra với mình rồi bước lên bục nhận bằng khen và huy chương.
[Và cuối cùng, là Hạng 1.] Đến lượt hạng 1, người dẫn chương trình bắt đầu kéo dài thời gian hơn cả lúc nãy.
Cuối cùng, ông ta cũng mở lời.
[Học viện Giáo dục số 2 Đế quốc, Phổ, Lukas Askanier.]
"…Hả?!"
"Cái gì cơ?!"
'…….'
Chẳng phải thái độ đối xử khác biệt quá so với lúc nãy sao?
Học sinh các trường khác nhìn tôi với gương mặt đờ đẫn vì sốc.
Khi tôi bước về phía bục giảng, bấy giờ mới bắt đầu lác đác có tiếng vỗ tay, rồi nhanh chóng lan ra khắp hội trường.
Dù chắc chỉ là vỗ tay xã giao, nhưng so với dự đoán về một sự im lặng bao trùm thì phản ứng này cũng không tệ.
[Chúc mừng em. Đây là thí sinh đạt điểm tuyệt đối sau 3 năm, em có muốn phát biểu đôi lời không?]
'Lại nữa à? Đây là lần thứ ba kể từ kỳ thi giữa kỳ rồi đấy.'
Trước đây tôi từng nhiều lần nguyền rủa trí nhớ của mình….
Nhưng thật lòng thì, giờ đây suy nghĩ đó đang dần thay đổi.
Tôi cầm lấy chiếc micro đã được niệm ma pháp khuếch đại.
[Cảm ơn vì đã trao cho tôi giải thưởng ý nghĩa này. Tôi xin dành vinh dự này cho các vị giáo sư của Học việc số 2 Đế quốc. Và….] Tốt nhất là nên tránh nhắc đến Quốc vương Điện hạ. Dù sao thì Lukas Askanier cũng không có điểm giao thoa nào với Ngài ấy cả.
[Nhờ có mọi người mà tôi mới có thể đạt được kết quả tốt đẹp này. Xin cảm ơn.] Đó không phải là lời nói nhắm vào một ai cụ thể.
Bởi vì hẳn là tất cả mọi người đều có chung một ấn tượng về tôi.
Nếu không phải toàn dân đều coi tôi là kẻ kém cỏi của nhà Askanier thì tôi đã chẳng xuất hiện trong kỳ thi này, vì vậy nói như thế thực chất cũng chẳng sai.
Tôi mỉm cười hài lòng khi nhìn xuống hội trường vẫn đang chìm trong cơn chấn động.
Với việc này, nền móng cho cuộc xoay chuyển hình tượng của tôi trên quy mô toàn quốc đã được đặt xuống.
* Ngày hôm sau, tôi lấy tờ Báo Hoàng gia Bayern được kẹp trước cửa phòng ra và trải lên bàn.
[Kỳ thi Học thuật Khối Trung học do Học viện Hoàng gia Bayern chủ trì] [Danh sách học sinh nhận điểm cộng khối 11 (50 người)] [Lukas Askanier 100. 0 Leonard Wittelsbach 99. 7 Frederike Seekt 97. 5 ….]
'Chắc Leo làm sai một câu rồi.'
Nếu tôi là Quốc vương Điện hạ, tôi đã lược bỏ phần điểm số và ghi tên ngẫu nhiên rồi, nhưng dù nói gì đi nữa thì Ngài ấy thực sự đã giữ đúng lời hứa là 'sẽ giúp đỡ trong việc thay đổi hình tượng'.
Mặc dù điều đó có nghĩa là thái tử bị lép vế trước một người từ vùng khác đến.
Và rồi….
Kết quả của kỳ thi này đã sớm được truyền ra nước ngoài.
Tôi dẹp tờ báo vương quốc sang một bên và mở tờ báo Đế chế ngày hôm nay ra.
Phía sau là khu rừng mờ ảo và cảnh thành phố, một gương mặt đáng ghét vấy đầy máu đang mỉm cười nhạt nhòa.
[Adrian Askanier, tiêu diệt thành công căn cứ Pleroma tại vùng Ravenna, Lãnh địa Giáo hoàng] Tôi vừa đọc tiêu đề vừa đeo thiết bị lọc âm vào.
Âm thanh bắt đầu phát ra từ giữa đoạn phỏng vấn.
[…Nếu không có thông tin mà Công tước Elias Hohenzollern và Ngài Nikolaus Ernst tìm ra thì điều này đã không thể thực hiện được. Hy vọng lần tới sẽ có cơ hội được hợp tác cùng nhau.] Khi cuộc phỏng vấn dài hơi sắp đi đến hồi kết, Adrian Askanier đột nhiên nói một câu không liên quan.
[…Và, cuối cùng tôi có thể gửi một lời chào đến gia đình mình được không?] [Tất nhiên rồi ạ.] [Cảm ơn. Vậy thì….] Adrian Askanier nhìn thẳng vào ống kính máy quay mỉm cười, rồi mở lời.
[Luca.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn