Chương 89: 89
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~40 phút đọc · Tạo 31/07/2026
89 Tập 1 Vì thời gian không còn nhiều, các học sinh khẽ gật đầu với vẻ mặt đầy bi tráng mà không chút thắc mắc.
Tôi đứng trước mặt họ và dõng dạc:
"Tỷ lệ từ biểu bì đến hạ bì là 2: 5: 3, các cậu nhớ phải niệm phép cố định cho từng lớp chứ?"
"Ừ, ừ."
"Làm lớp biểu bì trước. Đầu tiên trộn theo tỷ lệ 9 phần sao chép mô và 1 phần thuốc dẫn, sau đó đổ thêm chất nền Alimonium tương ứng với lượng đó vào."
"Ơ, đợi chút!"
"Vừa đun vừa khuấy đều trước khi tất cả bị sao chép hoàn toàn vào chất nền. Lớp tiếp theo theo tỷ lệ 7: 3, cũng cho chất nền vào theo cách tương tự. Thuốc dùng cho lớp trung bì chiếm 50% tổng lượng, nên hãy tính toán cho kỹ vào."
Khi số lượng bình thạch anh bắt đầu tăng lên, Narke đảm nhận việc đun nóng.
"Lớp cuối cùng là 3: 7. Xong rồi thì vì yêu cầu phải thành công trong vòng 60 giây, chúng ta buộc phải thêm chất tăng tốc."
"Thêm bao nhiêu thì nhanh lên được bấy nhiêu ấy nhỉ?!"
Dù kết quả thay đổi tùy tình huống, nhưng vì đề bài chỉ ra ở mức độ trung học có thể giải được, nên cứ nói theo những gì đã học ở trường là ổn.
"Khi thêm 0. 1% tổng lượng, phản ứng sẽ nhanh hơn khoảng 10% tương ứng với mỗi thay đổi. Nhưng đừng quên, ngay khi lượng cho thêm vượt quá 5% lượng ban đầu, tác dụng phụ mà Leo vừa cho xem sẽ xuất hiện. Cứ tính toán kỹ rồi cho vào là được."
Các học sinh lẳng lặng đổ thuốc với thao tác tay nhanh thoăn thoắt.
Vẻ lúng túng lúc nãy đã hoàn toàn biến mất.
'Chỉ cần chỉ hướng một chút là làm được ngay.'
Dù lúc nãy có hơi hoảng hốt trước câu hỏi 3% của 100ml là bao nhiêu, nhưng thấy họ lấy lại phong độ ngay lập tức, đúng là phong thái của học sinh Học viện Đế chế số 2.
Vì trên đời có những kẻ dâng tận miệng cũng không biết đường mà ăn, nên chỉ riêng sự điềm tĩnh và khả năng xoay chuyển tình thế này đã cho thấy tiềm năng rất lớn rồi.
Reng reng reng―
"Hết giờ rồi, nhưng cứ hoàn thành nốt đi đã."
Leo tắt đồng hồ bấm giờ.
Đúng như tôi dặn lúc đầu, các học sinh đang vừa niệm phép cố định vừa dồn thuốc vào chung một lọ.
"Xong rồi!"
Họ đưa bình thạch anh cho Leo. Cậu ấy đâm vào miếng da thí nghiệm rồi lần lượt đổ thứ thuốc chúng tôi vừa làm lên.
Dù chậm hơn lúc nãy Leo làm mẫu, nhưng dòng máu đang chảy dần dần đông lại.
"…Ồ!"
"Được rồi!"
Các mô da cũng đang từ từ lấp đầy.
Dù phần da có sự trợ giúp của tôi, nhưng có lẽ vì tự tay làm ra nên phản ứng của họ còn khích lệ hơn nhiều.
"…Sẽ không bị thừa mô quá mức chứ?"
"Ừ, nó dừng lại rồi!"
Nhìn da thịt được lấp đầy hoàn hảo, có vẻ như mọi tính toán đều chính xác.
Việc học thuộc lòng tỷ lệ của mạch máu, từng lớp da và lượng thuốc tương ứng là rất quan trọng, nhưng mấu chốt là nếu tính toán sai thì mọi thứ đều vô nghĩa.
Thấy họ nhanh chóng lấy lại tinh thần trong cơn hoảng loạn và tính toán chuẩn xác, có vẻ lời tự nhận "biết tính toán chút đỉnh" không phải là nói khoác.
'Lần đầu mà thế này là ổn rồi.'
Công thức chế tạo cứ để tôi lo, hai người này sẽ đóng vai trò "máy tính chạy bằng cơm", còn Leo và Narke sẽ đảm nhiệm việc định hướng giải quyết vấn đề.
'Phân công lao động quá ổn áp.'
Đang hài lòng ngắm nhìn thành quả, tôi bỗng thấy ánh mắt của hai học sinh Lớp 1 đổ dồn về phía mình. Tôi nhìn qua nhìn lại hai người họ với vẻ thắc mắc, nhưng họ vẫn cứ nhìn chằm chằm như thế.
"…Gì vậy?"
*
"Cuối cùng là năm giọt nước chanh đã được chúc phúc. Vì cần phải triệt tiêu hiệu quả của loại thuốc can thiệp tinh thần nên…."
"Pha loãng!"
"Phải. Pha loãng 10%."
Chúng tôi đã nhốt mình trong phòng thí nghiệm suốt cả ngày.
Giống như việc tôi định dùng họ làm máy tính, họ cũng bắt đầu dùng tôi như một cái máy bán thuốc tự động, cứ ấn nút là ra công thức.
Thấy tôi đọc đến đâu là họ thuộc lòng và thực hành đến đó, Leo cũng không biết đào đâu ra bộ đề thi cũ của 5 năm gần đây, từ vòng 64 đến tận chung kết, rồi ấn vào tay tôi.
'…Mấy cái đứa này, bộ tưởng tớ chỉ cần đọc một cái là nó tự tuôn ra chắc….'
Việc này cũng cực kỳ tốn chất xám. Do đọc chữ quá nhiều nên năng lượng của tôi bắt đầu cạn kiệt.
"Này các cậu, tớ đi mua cái gì đó ăn đây. Có ai muốn ăn gì không?"
"Cái gì? Để tớ đi mua cho!"
Một học sinh Lớp 1 quát lên một tiếng rồi bật dậy khỏi chỗ ngồi.
"Bộ não của đội chúng ta cứ ngồi yên đó đi. Mấy việc vặt vãnh này cứ để đám 'bình phong' làm là được rồi."
"……."
"Chỉ có mình cậu là bình phong thôi, sao lại lôi cả tớ vào?"
"Nghe thấy chưa? Việc đó cứ để bình phong làm."
Đúng là biết đùa thật đấy….
Tôi mặc kệ họ rồi bước ra ngoài. Dù sao tôi cũng định ra ngoài hít thở không khí một chút.
Nói đi cũng phải nói lại, so với các học sinh khác, tôi chỉ cần vận động nhẹ nhàng rồi "khua môi múa mép" nên cũng chẳng có gì đáng để phàn nàn.
Leo dù biết về ma dược nhiều hơn chúng tôi một chút, nhưng cũng không thể thành thạo như học sinh trường chuyên, nên việc có một người chuyên học thuộc lòng là điều bắt buộc.
Cứ thế, chúng tôi thức trắng đêm vùi mình vào thí nghiệm, mãi đến rạng sáng ngày thi mới lục đục kéo nhau về ký túc xá.
"Lukas, cậu chính là niềm hy vọng của đội chúng ta đấy!"
Học sinh Lớp 1 chắp tay xoa xoa cầu khẩn rồi bước vào phòng mình.
Chẳng biết từ bao giờ mà họ đã trở nên như thế, nhưng dù sao những người được chọn đến đây đều là những người đã ở trong lớp đặc biệt suốt một học kỳ, nên có vẻ khoảng cách tâm lý giữa chúng tôi không quá lớn.
'Pleroma hay gì đi nữa, thì lúc này lợi ích thực tế vẫn quan trọng hơn những lời đồn đại chưa thấy tăm hơi.'
Đúng lúc đó, Leo bước vào với một vòng tay đầy ắp đồ vật.
"…Gì thế kia?"
"Hoa. Các em khóa dưới đến cổ vũ đấy."
Leo đặt giỏ đựng thư lên bàn tôi.
"Này, thư của ngày hôm nay."
"Cảm ơn. Vẫn gửi đến nhiều thế cơ à."
Lúc đó, xấp thư bỗng rung rinh rồi một cái đầu động vật quen thuộc chui ra.
"Lukas!"
"Cái gì thế này?!"
Leo nhìn Pie với vẻ cạn lời. Nhìn xung quanh vẫn sạch sẽ, có vẻ dù trông giống loài gặm nhấm nhưng nó không cắn nát đống thư.
"Narke đang ngủ rồi~" ― "Thế thì sao?"
"Tớ muốn chơi."
― "Không chơi được đâu, khoảng một hai tiếng nữa tớ mới ngủ, nên từ giờ đến lúc đó cứ ở lại đây đi."
"Được luôn!"
Tôi nằm phịch xuống giường, tận hưởng cảm giác thư thái hiếm hoi và bắt đầu mở từng lá thư ra đọc.
Sau khi đọc được ba bốn bức thư, tôi lại thọc tay vào giỏ và chạm phải một phong bì có độ dày quen thuộc.
"À."
"Sao thế?"
Tôi im lặng giơ bức thư dày đến kinh ngạc lên. Leo tặc lưỡi một cái rồi lại vùi đầu vào đống sách ma dược.
[Gửi Ngài Nikolaus Ernst thân mến]
'Đã đổi thành "Thân mến" rồi cơ à.'
Trước đây người đó viết là "Kính mến", xem ra cách gọi này ít áp lực hơn nhiều.
Tôi mở thư và đọc dòng đầu tiên.
[Quả nhiên là Ngài hiểu tôi mà! Tôi thực sự rất vui, thưa Ngài Ernst. Quả nhiên linh hồn của chúng ta được kết nối ở một tầng thứ rất cao. Với kẻ thù chung là Pleroma. Khi nào chúng ta mới có cơ hội trực tiếp gặp mặt đây?]
"……."
Cái tên này bị làm sao vậy?
Tôi xin rút lại lời nói rằng cách gọi này ít áp lực hơn.
Tôi thả bức thư xuống bàn của Leo rồi thay đổi màu tóc và màu mắt. Thấy tôi đeo mặt nạ, Leo tò mò cầm bức thư lên đọc. Sau đó, cậu ấy hỏi với giọng điệu còn cạn lời hơn cả tôi:
"Lukas, cậu có gửi thư trả lời riêng không đấy?"
"Không. Đến cậu nhìn cũng thấy lạ đúng không?"
"Tất nhiên rồi. Người ta dựa vào đâu mà bảo là Ngài hiểu họ cơ chứ?"
"Ai mà biết."
Tôi lật phong bì thư để kiểm tra tên.
'Robert Müller.'
Một cái tên phổ biến, một họ cũng chẳng có gì đặc biệt.
Tôi cầm phong bì thư, dịch chuyển đến cung thái tử và gõ cửa văn phòng thư ký.
"Mời vào."
"Xin chào. Tôi đến để hỏi một chút chuyện."
"À, Ngài Ernst. Rất vui được gặp Ngài."
Trưởng thư ký mỉm cười rạng rỡ rồi đứng dậy.
"Tôi có thể kiểm tra danh sách các bức thư gửi đến trong vòng một tuần qua được không?"
"Tất nhiên rồi."
Ông ấy đứng dậy tiến về phía giá sách phía sau, lấy ra một cuốn sổ dày cộm rồi đưa cho tôi.
"Cảm ơn ông."
"Không có gì. Ngài cứ ngồi xuống đây mà thong thả xem."
Tôi mở cuốn sổ ra, cầm lấy trang giấy và đưa đũa phép vào.
― Tìm đi, rồi ngươi sẽ thấy.
"Robert Müller."
Rải rác trong cuốn sổ, những cái tên bắt đầu tỏa ánh sáng trắng.
'…Trong vòng một tuần mà gửi tận bốn bức thư.'
Thường thì người ta có làm đến mức này không?
Nhưng… nếu hỏi đây có phải là vấn đề gì to tát không thì cũng không hẳn. Bốn bức thư trong vòng một tuần thì hơi khác người một chút chứ không thể coi là bất thường được.
Bức thư tôi vừa đọc lúc nãy cũng vậy, trông giống như của một người có vấn đề về thần kinh hoặc có sự nhầm lẫn nào đó hơn là chứa đựng ác ý đặc biệt.
"Tôi có thể kiểm tra cả danh sách thư gửi đi từ văn phòng thư ký không?"
"À, chuyện đó thì hơi khó một chút. Có chuyện gì xảy ra sao?"
"Vì gần đây có những bức thư với nội dung hơi kỳ lạ gửi đến. Tôi muốn biết liệu văn phòng thư ký có gửi thư trả lời không."
"Chúng tôi có những mẫu thư trả lời cơ bản. Ngài có muốn đọc không? Nếu là vì chuyện này thì tôi có thể đặc cách cho Ngài kiểm tra sổ sách."
Nội dung thư trả lời từ văn phòng thư ký cực kỳ bình thường. Nó chẳng khác gì những câu cảm ơn vô thưởng vô phạt sau khi nhận được một yêu cầu nào đó.
Tôi cũng đã kiểm tra sổ sách gửi đi của văn phòng thư ký nhưng không thấy điều gì bất thường.
'…Chẳng lẽ người đó cầm bức thư trả lời cơ bản đó về rồi tự huyễn hoặc là mình được thấu hiểu sao.'
Nghĩ theo hướng có sự nhầm lẫn thì thực tế hơn nhiều.
Dù hạng người kỳ quặc thì lúc nào chẳng có, nhưng vì đang là thời điểm nhạy cảm, nên tốt nhất là nên tìm hiểu và xử lý sớm những yếu tố có khả năng gây rắc rối.
'Phải kiểm tra xem có ai khác gửi thư trả lời không mới được.'
Tôi lập tức hướng về phía Cục Điều tra.
* [Sau đây, vòng 64 đội của Cuộc thi Thí nghiệm Ma dược Bayern xin được phép bắt đầu.] Dù đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị mắng là "chuyện cỏn con thế này cũng đòi điều tra", nhưng Cục Điều tra đã tiếp nhận yêu cầu của tôi một cách bình thản hơn mong đợi.
Sáng nay tôi mới biết tin bức thư tiếp nhận đã gửi đến văn phòng thư ký của Leo. Nhờ vậy, tôi có thể bớt bận tâm về vấn đề này để tập trung vào cuộc thi.
"Hà… Hàaa…."
"Tiền bối, Ngài làm sao vậy…."
Các học sinh trong đội tôi đang đứng đợi ở hành lang phòng thi, miệng lẩm bẩm với giọng như sắp đứt hơi.
Tôi quay sang hỏi Narke, người trông có vẻ bình thản đến lạ lùng:
"Cậu không thấy run à?"
"Hử? Ha ha, vì có trí nhớ của cậu nên chúng ta không phải lo lắng gì cả~"
"Lại dùng năng lượng rồi à?"
"Ừm, không phải đâu. Thật ra nếu là ngay sau kỳ thi thì không sao, chứ ngay trước một sự kiện quan trọng thì tớ cố gắng hạn chế hết mức có thể. Nếu biết trước kết quả, tớ sợ mình sẽ trở nên lười biếng mà làm thay đổi tương lai mất. Tớ chỉ là tin tưởng vào đội mình thôi~" Cũng có lý đấy.
Ngẫm lại thì cậu ấy toàn dùng năng lượng một cách vô tội vạ vào những việc vặt vãnh đời thường. Chỉ khi thấy việc gì có vẻ quan trọng, cậu ấy mới cân nhắc tình hình mà sử dụng.
Tôi gật đầu rồi nhìn ra ngoài hành lang.
Phòng thi là một nhà thi đấu khổng lồ. Người ta bảo có khoảng 1 vạn người tụ họp về đây, và quả nhiên tôi có thể thấy khán giả ngồi kín tứ phía.
Sau một hồi nghe giới thiệu về các trường khác, cuối cùng cũng đến lượt trường chúng tôi.
[Đội số 52, đội đại diện khối 11, Học viện Đế chế số 2, Phổ.]
"Waaaaaaa―!"
"Trông cậy cả vào cậu đấy, Lukas."
Hai học sinh Lớp 1 bỗng chốc tỉnh táo lại, vỗ mạnh vào vai tôi với gương mặt đầy bi tráng.
Sau khi các quy tắc an toàn được công bố, phép thuật cách âm được niệm lên từng bàn thi, và tiếng loa thông báo bắt đầu cuộc thi chính thức vang lên.
[Sau đây tôi xin giới thiệu chủ đề thí nghiệm đầu tiên. Chủ đề thứ nhất là Thuốc can thiệp tinh thần.]
"Ơ!"
"Hôm qua…! Cái vụ nước chanh ấy! Đúng không?"
Các học sinh vừa vỗ tay vừa hỏi. Tôi gật đầu xác nhận. Đó chính là chủ đề chúng tôi đã luyện tập hôm qua. Tất nhiên là hôm qua chúng tôi đã thí nghiệm hơn 50 loại thuốc nên cũng khó mà không trúng tủ được.
Có lẽ vì gặp đúng chủ đề đã biết nên gương mặt các học sinh bỗng chốc tràn đầy tự tin. Cuối cùng, tiếng loa báo hiệu bắt đầu vang lên.
[Cuộc thi xin được phép bắt đầu.] * 30 phút trôi qua, vòng 64 đội kết thúc.
[Kỳ thi vòng 64 đến đây là kết thúc. Sau đây, chúng tôi xin công bố danh sách các đội lọt vào vòng 32.] Những dòng chữ được tạo ra bằng ma pháp di chuyển nhanh chóng trên không trung, tạo thành các con số và tên đội.
"…!"
"A…."
"Waaaaaaa―!"
Những phản ứng trái ngược vang lên khắp nơi.
Một đường gạch đỏ xuất hiện trên tên của vô số đội bị loại, và đội đối thủ của họ được nối với một đường kẻ biểu thị việc tiến vào vòng 32. Con số giờ đã vượt qua đội 46, tiếp tục kéo dài đến đội 47, 48.
Và rồi….
Đội 52, trước tên đội chúng tôi, một đường kẻ dẫn đến vòng 32 xuất hiện.
"Uwoaaaaaaa!"
Một học sinh Lớp 1 hét lên một tiếng thủng màng nhĩ rồi đập mạnh vào vai tôi.
"Này, là nhờ cậu cả đấy, Lukas! Nếu không có cậu thì chúng tớ thật sự…!"
"…!"
Trong phút chốc, không gian xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo như băng giá.
Học sinh các trường khác đồng loạt quay đầu nhìn về phía tôi. Chắc chắn họ đang nghĩ thầm "cái quái gì thế này". Tuy nhiên, khi tiếng reo hò của đội lọt vào vòng 32 tiếp theo vang lên, bầu không khí đó nhanh chóng tan biến.
Học sinh Lớp 1 cũng giật mình, nhìn quanh các thành viên trong đội rồi hỏi:
"…T-tớ lỡ lời rồi sao? Vừa nãy tớ cứ cảm giác như mình vừa nhận được những ánh mắt kiểu 'không được nói như thế'. Có phải vì tin đồn về cậu không?"
"Chắc là vậy đấy. Cảm ơn nhé."
Đúng là nhìn chuẩn không cần chỉnh.
Lúc đó, Leo nhìn bảng đấu rồi quay lại với vẻ mặt tế nhị.
"Các cậu này. Đối thủ tiếp theo của chúng ta là Trường Chuyên Y dược ma pháp Saxe-Meiningen."
"…Chuyên Y dược ma pháp sao…?"
Trong số 32 đội còn trụ lại lần này, có tổng cộng 25 đội là các trường chuyên Y dược ma pháp trên cả nước. Từ giờ trở đi chúng tôi sẽ liên tục phải đối đầu với các trường chuyên, nên cuộc chiến thực sự bắt đầu từ vòng 32 này.
[40 phút nữa, vòng 32 sẽ tiếp tục bắt đầu. Các em học sinh có thể nghỉ ngơi tự do và vui lòng quay lại vị trí vào lúc 12 giờ 40 phút.] * Cứ như thế, thêm một vòng đấu nữa kết thúc.
Tiếng hét gần như tuyệt vọng của học sinh Lớp 1 vang lên:
"Euaaaaaaaa!"
"Oa, thật sự là tốt quá rồi~" Narke vỗ tay nhìn cái tên trường chúng tôi đang tỏa sáng trên bảng đấu vòng 32. Trái với nỗi lo lắng, chúng tôi đã thuận lợi lọt vào vòng 16 đội.
'Chỉ còn một trận nữa thôi.'
Tôi cũng chẳng mong tiến xa hơn làm gì, chỉ cần thắng ở đây là mục tiêu của tôi đã hoàn thành.
[20 phút nữa, vòng 16 sẽ bắt đầu. Các em có thể nghỉ ngơi tự do và vui lòng quay lại vị trí vào lúc 1 giờ 40 phút.]
"Lần này chỉ còn 20 phút thôi. Chắc chỉ kịp chạy ra quán cà phê một lát rồi quay lại là hết giờ. Hay chúng mình chạy đi nhé?"
"Ừ, tớ đang bị tụt đường huyết đây. Hai cậu có muốn mua gì không?"
"Không, tớ ổn."
"Vậy sao? Được rồi. Tớ sẽ quay lại ngay!"
Hai học sinh Lớp 1 chạy vụt ra khỏi tòa nhà. Tôi nhìn theo bóng dáng họ biến mất đằng xa rồi đứng dậy. Độ khó đang ngày một tăng cao, nên lúc này tôi cần phải xem lại công thức chế tạo một chút.
"Tớ qua phòng thí nghiệm của đội mình một lát nhé. Tầm này phải đọc lại các đề cũ một lần nữa mới được."
"Được rồi, đi nhanh về nhanh nhé."
Leo vẫy tay nhẹ nhàng.
Phòng thí nghiệm nằm ngay cạnh nhà thi đấu nên chỉ mất khoảng 10 phút cả đi lẫn về. Trong vòng đầu tiên cũng có rất nhiều học sinh ra vào phòng thí nghiệm.
'Lần này là giờ nghỉ thứ hai nên có vẻ không có ai.'
Trong số 64 đội giờ chỉ còn lại 16 đội, nên số người ra vào đây giảm đi rõ rệt là điều đương nhiên. Ngay khoảnh khắc tôi bước chân vào phòng thí nghiệm của đội mình, bỗng có tiếng sột soạt vang lên.
Rầm―! Cạch―
"?!"
Một luồng gió từ phía sau thổi mạnh tới. Cánh cửa mà tôi vốn để mở khi vào giờ đã tự động đóng sập lại.
'…Cảm giác này không ổn chút nào.'
Tôi lập tức tiến lại gần và xoay tay nắm cửa.
Cạch―
"……."
Nó không mở.
Tôi vừa xoay tay nắm vừa dùng sức đẩy mạnh, nhưng cánh cửa vẫn bất động.
'Còn 20 phút nữa, à không, giờ chỉ còn 15 phút nữa là phải vào phòng thi, mà nó lại bị khóa sao?'
Tôi kiểm tra cả cửa trước nhưng nó cũng đã bị khóa chặt.
"Có ai ở ngoài không!"
Tôi vừa đập cửa vừa hét lớn, nhưng bên ngoài vẫn im phăng phắc như tờ. Như cảm nhận lúc nãy, dường như chẳng có ai đi qua đi lại cả.
'Rốt cuộc là kẻ nào….'
Vì có quá nhiều kẻ thù nên tôi chẳng thể đoán định được là ai. Những đội đã thua chúng tôi về cơ bản đều là kẻ thù cả còn gì. Xa hơn nữa, những kẻ có ác cảm cá nhân với Luca, thậm chí là cả anh trai tôi cũng nằm trong danh sách tình nghi.
'…Không được, quá nhiều người.'
Lúc này mà ngồi suy tính chuyện đó thì chỉ tổ lãng phí thời gian. Kẻ thủ ác thì để sau khi ra ngoài tìm cũng chưa muộn.
Cạch― Rầm― Tôi vừa xoay tay nắm vừa đẩy cửa. Trước hết, vì đây không phải là cửa gỗ nên không thể phá bằng sức người bình thường được.
'Phải phá bằng ma pháp, hoặc là dịch chuyển thôi.'
Nhưng việc dịch chuyển ra vào phòng thí nghiệm là vi phạm quy tắc an toàn. Nếu bị phát hiện, cả đội có thể bị truất quyền thi đấu ngay lập tức. Tất nhiên dù có dùng cách nào đó để dịch chuyển mà không bị phát hiện đi chăng nữa, vẫn có một vấn đề mấu chốt.
'Một kẻ không thể dùng ma pháp thì làm sao có thể thoát khỏi đây để đến phòng thi?'
Ở điểm này, tôi không thể tránh khỏi sự nghi ngờ.
Nếu kẻ gây ra chuyện này đã bỏ chạy, tôi có thể dịch chuyển ra phía trước rồi giả vờ như có người đi ngang qua cứu mình để mở cửa. Nhưng nếu có ai đó đang quan sát, tôi sẽ không thể diễn trò "có người đi ngang qua mở cửa giúp" được, nên việc dịch chuyển để thoát khỏi đây là một nước đi mạo hiểm.
'Hơn nữa nếu chỉ đơn thuần dịch chuyển, tôi sẽ không thể báo cáo tình huống bất thường này được.'
Tôi sẽ mất đi cơ hội tìm ra và trừng phạt kẻ chủ mưu.
'…Hãy bình tĩnh suy nghĩ nào.'
Phải tìm cách thoát ra mà không cần dùng đến ma pháp.
Cùng lắm thì có thể dùng ghế để làm móp cánh cửa. Tuy nhiên có vẻ như cánh cửa đã bị niệm ma pháp, không biết liệu tôi có thể phá hỏng tay nắm cửa trong vòng 10 phút hay không.
Tôi nhìn quanh và đắm chìm trong suy nghĩ.
Như tôi đã nghĩ trước đây, phòng thí nghiệm này không khác mấy so với thực tế hiện đại. Tủ đựng chất độc hại, vòi tắm khẩn cấp, và cả búa thoát hiểm khẩn cấp….
'…Hiện đại sao?'
Tôi lập tức ngẩng đầu lên nhìn phía trên.
'Tìm thấy rồi.'
Cách để thoát ra.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn